Nhân gian bất tu tiên - Chương 269: Kế Hoạch Cổ Xưa: Vết Sẹo Biên Giới Thượng Cổ
Tạ Trần khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận không khí mát lạnh thấm vào lồng ngực. Anh nhìn ra ngoài cửa động, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng đã có một tia sáng mờ nhạt báo hiệu bình minh sắp đến. Một kỷ nguyên đang tàn, và một kỷ nguyên mới đang được thai nghén, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự kiên định của một phàm nhân. Và Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ từ Ma Vực, với nỗi sợ hãi "mất người" và khát khao được sống một cuộc đời chân thật, đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc hành trình này.
Ánh sáng xanh nhạt từ các tinh thể bích ngọc vẫn bao trùm lấy không gian hang động, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, tĩnh mịch đến lạ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang vọng, như một nhịp điệu cổ xưa, duy nhất phá vỡ sự im lặng tuyệt đối. Mùi đá ẩm, mùi nước suối trong lành thoang thoảng, thanh tẩy những tạp niệm còn sót lại trong tâm trí Tạ Trần. Anh quay lại, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt Hồ Ly Nữ. Nàng vẫn ngồi đó, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh theo từng nhịp thở, chiếc đuôi lông mềm mại khép nép sau lưng, nhưng vẻ mặt đã không còn chút vẻ đáng yêu, lanh lợi thường thấy. Thay vào đó là một sự nghiêm túc, trầm tư, như một bức tượng ngọc bích được tạc nên từ nỗi đoạn trường và sự kiên định. Đôi mắt nàng, tựa tinh thể bích ngọc, nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng một thứ cảm xúc phức tạp: sự mệt mỏi của kẻ mang gánh nặng bí mật, nhưng cũng le lói ánh hy vọng khi tìm được người có thể sẻ chia.
“Ngươi muốn biết kế hoạch của Ma Chủ?” Tiểu Cửu lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, không còn vẻ tự nhiên, lanh lợi thường ngày, mà pha chút nặng nề của ký ức xa xưa. “Nó không phải mới mẻ gì, mà là một vết sẹo đã có từ Thượng Cổ. Một vết sẹo hằn sâu vào linh hồn nhân gian, và mỗi khi Thiên Đạo suy yếu, nó lại mưng mủ, lại gieo rắc tai ương.” Nàng ngừng lại, như đang cân nhắc từng lời, từng chữ, bởi những điều sắp nói ra không chỉ là bí mật của Ma Vực, mà còn là nỗi đau của chính nàng, nỗi ám ảnh của một chủng tộc đã chứng kiến quá nhiều sự tuần hoàn của hủy diệt.
Tạ Trần lắng nghe, trầm tĩnh như một ngọn núi. Anh hiểu rằng, để “phá cục” này, anh cần phải hiểu rõ “kẻ địch” đến tận gốc rễ, không chỉ là những hành động hiện tại mà còn là ý đồ sâu xa, là nguồn cội của mọi âm mưu. "Ta đang lắng nghe," Tạ Trần nói, giọng anh điềm tĩnh nhưng ánh mắt anh lại sắc bén, như thể muốn xuyên thấu mọi lớp màn bí mật. "Ngươi muốn nói rằng những gì chúng ta đang đối mặt hôm nay... đã từng xảy ra rồi sao? Kế hoạch đó bắt đầu như thế nào?"
Tiểu Cửu gật đầu nhẹ, đôi tai cáo cụp xuống một chút, tựa như đang chìm đắm vào những hình ảnh xa xăm của quá khứ. “Đúng vậy. Có những thứ, dù thời gian trôi qua hàng vạn năm, vẫn không thay đổi bản chất. Ma Chủ Cửu U hiện tại chỉ là đang tiếp nối một bản kế hoạch cũ, một ‘thiết kế’ hủy diệt đã được ấp ủ từ buổi bình minh của thế giới, khi ranh giới giữa Tiên và Phàm còn mong manh, và Thiên Đạo vẫn đang trên đà cường thịnh. Hắn không tạo ra cái mới, hắn chỉ sao chép và thích nghi.” Nàng đưa tay lên, ngón tay thon dài, trắng nõn khẽ chạm vào trán Tạ Trần, một luồng khí lạnh lẽo, nhưng không hề mang theo ác ý, từ từ thẩm thấu vào tâm thức anh. "Để ngươi hiểu rõ hơn, ta sẽ cho ngươi thấy. Những ký ức này không thể chỉ dùng lời nói mà diễn tả hết được. Ngươi cần phải tự mình 'chứng kiến' nó, dù chỉ là một phần nhỏ."
Tạ Trần không hề kháng cự. Anh tin vào Nhân Quả Chi Nhãn của mình, và nó không hề báo động. Hơn nữa, anh biết, Tiểu Cửu đang đặt cược tất cả vào anh, vào sự "phá cục" mà nàng khao khát. Anh nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào luồng khí lạnh đang chảy vào trán. Ngay lập tức, 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm thức anh bắt đầu xoay chuyển, ánh sáng vàng kim luân phiên với màu đen huyền ảo, như để chuẩn bị tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ, một dòng chảy ký ức từ thời Thượng Cổ. Cảm giác rợn người và áp lực đột ngột ập đến, như thể anh đang bị kéo ngược dòng thời gian, lặn sâu vào một đại dương ký ức xa xưa. Không khí trong hang động dường như trở nên đặc quánh, linh khí thanh khiết cũng bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng tim Tạ Trần đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng Tiểu Cửu thì thầm, dẫn lối cho anh vào quá khứ.
���Hãy nhìn đi, Tạ Trần,” giọng Tiểu Cửu vang vọng, không còn là tiếng nói bên tai, mà là một âm thanh vọng từ sâu thẳm tâm hồn anh, dẫn dắt anh qua những tấm màn thời gian. “Đây là biên giới phàm nhân Thượng Cổ, nơi mọi chuyện bắt đầu...”
***
Khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Trần cảm thấy mình không còn ở trong hang động bích ngọc nữa. Không gian xung quanh anh thay đổi đột ngột, một cảm giác rợn người bao trùm lấy toàn thân, nhưng anh biết mình chỉ đang "chứng kiến", không phải thực sự ở đó. Trước mắt anh hiện ra một Dịch Trạm Biên Giới Thượng Cổ. Nó hoang sơ hơn nhiều so với những gì anh biết, nhưng vẫn mang đầy đủ đặc trưng của một nơi giao thương và quân sự. Tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường đất đỏ, bụi mù mịt bay lên theo từng bước chân lính gác. Tiếng nói chuyện ồn ào của thương nhân, lính tráng, tiếng cãi vã, tiếng cười đùa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của đời sống phàm nhân. Mùi ngựa, mùi bụi đường, mùi khói bếp từ những quán ăn nhỏ, và cả mùi rượu nồng nặc lan tỏa trong không khí.
Nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên và nhộn nhịp ấy, Tạ Trần cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm. Những ánh mắt cảnh giác của lính gác không chỉ hướng về phía biên ải, mà còn dò xét lẫn nhau. Những lời thì thầm bắt đầu len lỏi, như những con rắn độc luồn lách qua khe hở của sự tin tưởng. "Ngươi có nghe nói không? Cái thôn Vân Sơn kia... lại có người mất tích rồi." "Nghe nói là yêu ma quỷ quái, nhưng ta thấy có vẻ như là... người trong thôn tự giết nhau thì đúng hơn." "Thật sao? Thiên Đạo không còn chiếu cố chúng ta nữa à?"
Tạ Trần dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn', những sợi dây nhân quả vô hình bắt đầu hiện rõ trước mắt anh. Anh thấy những sợi dây mỏng manh của sự ngờ vực, sợ hãi đang được gieo rắc, không phải bằng ma pháp hay bạo lực trực tiếp, mà bằng những lời đồn thổi, những sự kiện nhỏ nhặt được thổi phồng, bóp méo. Những người lính đột nhiên trở nên hung hăng hơn với nhau, những thương nhân trở nên tham lam, gian xảo hơn. Một người lính bị mất đi một túi tiền, thay vì tìm kẻ trộm, lại nghi ngờ đồng đội thân cận nhất. Một vụ trộm vặt nhỏ bé lại bị biến thành một vụ án mạng kinh hoàng, từ đó gieo rắc thêm sự hoang mang và thù hận.
"Khi đó, Ma Chủ Cửu U đầu tiên đã nhận ra rằng, để phá hủy một cái cây, không cần chặt ngọn, mà phải mục ruỗng từ gốc rễ," giọng Tiểu Cửu vọng lại trong tâm trí Tạ Trần, như một lời giải thích. "Những biên giới này, nơi yếu ớt nhất, là mảnh đất màu mỡ cho sự hỗn loạn. Hắn không cần dùng đến sức mạnh tuyệt đối, hắn chỉ cần gieo rắc những hạt giống ngờ vực, sợ hãi và tham lam vào lòng người." Tạ Trần nhận ra, đây không phải là sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự ăn mòn có chủ đích, một vết sẹo nhân quả khắc sâu vào nền tảng thế giới.
Khung cảnh dịch chuyển. Tạ Trần thấy mình đang ở một Thôn Vân Sơn khác, cách Dịch Trạm không xa. Ban đầu, nơi đây là một bức tranh điền viên yên bình. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh tươi, tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong, tiếng gà gáy ban sớm, và tiếng trẻ con nô đùa, cười nói vang vọng khắp thôn. Mùi đất ẩm, mùi cỏ xanh và khói bếp từ những mái nhà tranh vương vấn trong không khí, tạo n��n một sự an lành, chất phác.
Nhưng rồi, sự bình yên ấy dần tan biến. Tạ Trần nhìn thấy những yêu vật cấp thấp, không phải những con quái vật hùng mạnh, mà là những con yêu thú nhỏ bé, những quỷ hồn yếu ớt, đột nhiên xuất hiện quanh thôn. Ban đầu, chúng chỉ phá hoại mùa màng, làm chết gia súc. Rồi sau đó, bệnh tật bắt đầu bùng phát, những căn bệnh lạ lùng mà các y sư phàm nhân không thể chữa trị, gieo rắc nỗi sợ hãi và cái chết. Mùa màng thất bát, nguồn nước bị ô nhiễm, tiếng chim hót dần biến mất, thay vào đó là tiếng than khóc, tiếng yêu vật gầm gừ từ xa vọng lại, và tiếng trẻ con giờ đây là tiếng khóc ré lên trong sợ hãi.
Mùi đất và cỏ xanh bị thay thế bằng mùi máu tanh, mùi thối rữa của xác chết và mùi tuyệt vọng bao trùm. Tạ Trần cảm nhận được sự suy yếu dần của niềm tin vào Thiên Đạo. Những người dân thôn Vân Sơn, vốn chất phác và tin tưởng vào sự che chở của tiên thần, giờ đây chỉ còn lại sự hoài nghi và oán hận. "Ông trời không có mắt! Thiên Đạo ở đâu khi con ta chết đói, khi vợ ta lâm bệnh?" Những lời than vãn, những câu hỏi nghi ngờ vang lên không ngớt.
Khí tức của 'Ma Chủ Cửu U' nguyên thủy, dù vô hình, nhưng lại hiện hữu rõ rệt, như một bóng ma khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh. Nó không trực tiếp can thiệp, nhưng lại là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn, mọi nỗi sợ hãi. Hắn không xuất hiện, nhưng mọi thứ đều xoay quanh ý chí của hắn. Tạ Trần nhìn thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt: từ một lời đồn thổi nhỏ bé dẫn đến sự nghi ngờ, từ sự nghi ngờ dẫn đến mâu thuẫn, từ mâu thuẫn dẫn đến bạo lực, từ bạo lực dẫn đến cái chết, và từ cái chết dẫn đến sự tuyệt vọng, sự mất niềm tin vào mọi thứ. Mọi thứ đều được tính toán một cách tinh vi, từng bước một, ăn mòn từ bên trong, khiến cho một xã hội phàm nhân tưởng chừng vững chắc lại sụp đổ một cách dễ dàng.
"Đây không phải là sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự ăn mòn có chủ đích... Một vết sẹo nhân quả khắc sâu vào nền tảng thế giới," Tạ Trần tự nhủ trong tâm thức, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã nhìn thấu được bản chất của âm mưu này. Nó không phải là một trận chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của sự hy vọng, của chính bản chất "nhân tính". Một khi con người mất đi niềm tin, mất đi hy vọng, thì dù có tiên thần che chở, họ cũng sẽ tự mình hủy diệt. Và đó chính là mục tiêu của Ma Chủ Thượng Cổ. Hắn không muốn một thế giới không có Thiên Đạo, hắn muốn một thế giới mà Thiên Đạo bị ruồng bỏ bởi chính những người mà nó bảo vệ.
***
Tạ Trần cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo rút ra khỏi trán, và ngay lập tức, những hình ảnh kinh hoàng của Thượng Cổ tan biến như khói sương. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén và đầy lo lắng. Cả thân thể anh dường như nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của những tri thức vừa tiếp nhận. Anh đã thấy sự liên kết giữa quá khứ và hiện tại, một sợi dây nhân quả kéo dài hàng vạn năm, một âm mưu được ấp ủ từ rất lâu, giờ đây đang được tái hiện. Mùi máu tanh và tuyệt vọng của Thôn Vân Sơn Thượng Cổ vẫn còn phảng phất đâu đó trong khứu giác anh, hòa lẫn với mùi đá ẩm và nước suối trong lành của hang động bích ngọc.
Tiểu Cửu vẫn ngồi đối diện anh, đôi mắt nàng vẫn trầm tư, nhưng có chút ánh lên hy vọng khi nhìn thấy biểu cảm của Tạ Trần. Nàng biết, anh đã hiểu. Ánh sáng xanh nhạt từ bích ngọc vẫn bao trùm lấy không gian, nhưng bầu không khí đã trở nên căng thẳng hơn, nặng nề hơn.
“Hắn... Ma Chủ hiện tại... đang làm theo đúng kế hoạch đó.” Tạ Trần lên tiếng, giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một sự nhận thức đau đớn. Anh đứng dậy, bước đi vài bước trong hang động, hai tay xoa nhẹ vào thái dương, như muốn xua đi những hình ảnh ám ảnh vừa rồi. “Chỉ là tinh vi hơn, thích nghi với thời đại này. Biên giới phàm nhân... những vụ mất tích, sự hoang mang, những lời đồn đại về yêu ma... tất cả đều khớp. Những hạt giống ngờ vực, sợ hãi đã được gieo từ Thượng Cổ, giờ đây lại được Ma Chủ hiện tại vun trồng, tưới tắm bằng máu và nước mắt của phàm nhân. Hắn đang thao túng tâm lý, khiến phàm nhân tự hủy diệt lẫn nhau, tự mình từ bỏ niềm tin vào Thiên Đạo, vào chính mình.”
Tạ Trần dừng lại, quay đầu nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt anh sâu thẳm, như nhìn thấu cả vũ trụ. "Cái giá phải trả cho sự hỗn loạn này là gì? Và tại sao ngay từ Thượng Cổ hắn đã muốn làm vậy? Hắn không chỉ muốn hủy diệt, đúng không? Phía sau sự tàn bạo đó phải là một mục đích khác, một 'chấp niệm' khác."
Tiểu Cửu khẽ thở dài, đôi vai nhỏ nhắn của nàng hơi trùng xuống, như thể mang trên mình gánh nặng của toàn bộ lịch sử Ma Vực. "Mục đích sâu xa, ngay cả ta cũng không hoàn toàn hiểu rõ. Những ký ức đó, ta cũng chỉ là người thừa kế, không phải là người tạo ra chúng. Nhưng nó luôn liên quan đến một sự 'tái tạo' trật tự, theo cách riêng của hắn. Hắn tin rằng chỉ khi tất cả sụp đổ, một trật tự mới, hoàn mỹ hơn mới có thể được xây dựng. Hắn xem thế giới này như một bản vẽ lỗi thời, cần phải phá hủy hoàn toàn để dựng nên một kiệt tác mới, không có những khiếm khuyết của Thiên Đạo hiện tại."
"Hoàn mỹ hơn... bằng cách hy sinh toàn bộ nhân gian sao?" Tạ Trần nói, giọng anh đầy sự hoài nghi và phẫn nộ. Anh nhìn ra ngoài cửa hang, nơi màn đêm vẫn bao trùm, nhưng đã bắt đầu nhạt dần ở phía chân trời, một màu xám tro báo hiệu sự kết thúc của bóng tối và sự khởi đầu của một ngày mới. Nhưng với anh, đó lại là sự bắt đầu của một cuộc chiến cam go hơn bao giờ hết. Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ điên rồ chỉ biết phá hủy, mà là một chiến lược gia tài ba, với tầm nhìn kéo dài hàng vạn năm, một triết lý tàn khốc nhưng lại được hắn coi là "tối thượng". Hắn không chỉ muốn làm sụp đổ Thiên Đạo, mà còn muốn thay thế nó bằng một trật tự của riêng hắn, một trật tự được xây dựng trên tro tàn và sự mất mát của nhân tính.
Tạ Trần cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nén lên đôi vai gầy gò của mình. Một phàm nhân, không tu vi, lại phải đối mặt với một mối đe dọa có nguồn gốc từ Thượng Cổ, một kế hoạch hủy diệt đã được ấp ủ qua bao nhiêu kỷ nguyên. Nhưng anh không hối hận. Trong sâu thẳm tâm hồn, anh biết rằng đây là cuộc chiến mà anh không thể lùi bước. Anh không chiến đấu vì quyền lực, không vì sự bất tử, mà vì cái quyền được "sống một đời bình thường", vì cái gọi là "nhân tính" đang đứng trư���c bờ vực bị lãng quên.
“Vậy thì,” Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt anh kiên định, không còn chút dao động nào. “Chúng ta phải hiểu rõ hơn về cái ‘kiệt tác’ mà hắn muốn xây dựng. Và chúng ta phải tìm cách... bảo vệ những biên giới phàm nhân đó. Đó là nơi yếu ớt nhất, nhưng cũng là nơi linh hồn của nhân gian được nuôi dưỡng. Nếu nó bị mục ruỗng, thì dù Thiên Đạo có được vá víu, nó cũng sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.”
Tiểu Cửu gật đầu, một nụ cười mong manh, nhưng đầy hy vọng hiện lên trên đôi môi nàng. Nàng đã tìm được người đồng hành, người không chỉ nhìn thấy sự tàn bạo của Ma Chủ, mà còn nhìn thấu được bản chất của cuộc chiến này, một cuộc chiến vì sự tồn vong của nhân tính. Nàng tin rằng, với trí tuệ sắc bén và sự kiên định của Tạ Trần, "cục diện" này có thể được "phá vỡ", và một con đường mới sẽ được mở ra, một con đường mà không ai phải "mất người".
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa hang một lần nữa. Giờ đây, một vệt sáng màu cam đã bắt đầu xuất hiện ở phía đông, xua tan màn đêm. Một ngày mới đã đến, mang theo không chỉ ánh sáng, mà còn là một cuộc chiến mới, một trách nhiệm mới. Biên giới phàm nhân, nơi vốn bị coi là yếu ớt và không đáng kể trong mắt các tu sĩ, giờ đây lại trở thành chiến trường đầu tiên, nơi Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ phải dùng trí tuệ của mình để đối đầu với âm mưu cổ xưa nhất của Ma Vực. Một kỷ nguyên đang tàn lụi, và định mệnh của nó có lẽ sẽ được định đoạt bởi những hành động của một thư sinh gầy gò, cùng với một Hồ Ly Nữ mang trong mình nỗi sợ hãi "mất người".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.