Nhân gian bất tu tiên - Chương 268: Trí Tuệ Soi Rọi Ma Tâm: Bước Đầu Tin Tưởng
Trong lòng Hang Động Bích Ngọc, không gian tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ linh tuyền, và đôi khi là tiếng gió nhẹ lướt qua cửa động, mang theo hơi ẩm và chút se lạnh của đêm khuya. Ánh sáng xanh nhạt từ những tinh thể bích ngọc mọc chi chít trên vách đá hắt lên gương mặt Tạ Trần, khiến những đường nét thư sinh của anh càng thêm sắc lạnh, trầm tư. Đối diện anh, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vẫn giữ nguyên dáng vẻ cảnh giác, đôi mắt bích ngọc của nàng lấp lánh như thể đang phản chiếu vô vàn suy nghĩ hỗn độn. Mùi đá ẩm, mùi nước suối trong lành hòa quyện với linh khí thanh khiết của hang động tạo nên một bầu không khí huyền ảo, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài đang dần chìm vào hỗn loạn.
Tạ Trần, với vẻ ngoài gầy gò của một thư sinh không tu luyện, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như hồ nước không đáy, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh nhìn Tiểu Cửu, không một chút phán xét hay nghi kỵ lộ liễu, mà chỉ là sự tập trung cao độ, như một họa sĩ đang tỉ mỉ phác họa tâm hồn người đối diện. Anh biết, nàng vừa mở ra một cánh cửa bí mật, một khe hở hiếm hoi vào nội tình của Ma Vực, và đây là cơ hội duy nhất để nhìn thấu bức màn đen tối đang bao trùm thế giới. Anh không vội vàng chấp nhận, cũng không lập tức bác bỏ, mà chỉ đơn thuần là thu thập, phân tích.
“Ngươi nói Ma Chủ muốn phá hủy Thiên Đạo, nhưng mục đích cuối cùng của hắn là gì?” Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng nhẹ trong hang động, không quá lớn nhưng đủ để xuyên thấu mọi sự cảnh giác. “Hỗn loạn vô tận, hay một trật tự mới... của riêng hắn?”
Tiểu Cửu khẽ giật mình trước câu hỏi của Tạ Trần. Nàng vốn tưởng anh sẽ chất vấn về sự trung thành của nàng, về khả năng nàng đang gài bẫy, nhưng không, Tạ Trần lại đi thẳng vào cốt lõi của vấn đề, vào cái gọi là "chấp niệm" của Ma Chủ Cửu U. Đôi mắt bích ngọc của nàng dao động, như mặt hồ gợn sóng. Nàng đã từng nghe Ma Chủ nói về điều này, trong những khoảnh khắc hiếm hoi hắn hé lộ một phần tâm tư.
“Ma Chủ tin rằng Thiên Đạo đã mục ruỗng, không còn khả năng cứu vãn,” nàng đáp, giọng nàng khẽ run lên, như thể mỗi lời nói đều là một gánh nặng. “Hắn muốn xóa bỏ tất cả để xây dựng lại từ đầu... một trật tự chỉ có kẻ mạnh tồn tại, không có sự ràng buộc nào. Hắn không chỉ nhắm vào tiên môn, mà còn cả những thành trì phàm nhân lớn, nơi niềm tin vào Thiên Đạo vẫn còn sót lại.”
Tạ Trần khẽ nhíu mày, biểu cảm tinh tế đến mức nếu không chú ý sẽ khó lòng nhận ra. Anh đã thấy những mảnh vỡ của một trật tự mới trong những suy luận của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại tàn bạo đến thế. Một trật tự chỉ dành cho kẻ mạnh, không có sự ràng buộc? Điều đó chẳng khác nào một thế giới không "nhân quả", không "vô thường", nơi mọi giá trị nhân sinh đều bị nghiền nát dưới chân quyền lực tuyệt đối. Ánh mắt anh sắc bén hơn, dường như đang cố gắng nhìn xuyên qua những lời nói của Tiểu Cửu, dò tìm những sợi dây nhân quả ẩn sâu bên trong. Anh biết, Ma Chủ không đơn thuần là một kẻ cuồng sát. Hắn có một lý tưởng, một "chấp niệm" méo mó, và đó chính là điều khiến hắn trở nên nguy hiểm hơn bất kỳ ác ma nào khác.
“Vậy ngươi bất mãn điều gì?” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng vô hình. “Sự hủy diệt, hay là cái giá của 'tái tạo' theo cách của hắn?”
Tiểu Cửu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt nàng bỗng nhiên ánh lên vẻ phẫn nộ, một sự tức giận bị kìm nén bấy lâu. Nàng không còn giữ được vẻ cảnh giác ban đầu, mà thay vào đó là sự bộc phát của những cảm xúc chân thật. “Hắn tàn bạo, khinh thường sinh linh. Hắn không chỉ muốn giết chóc, mà còn muốn 'nghiền nát' linh hồn, không cho phép luân hồi. Hắn đang tìm kiếm một thứ trong 'U Minh Địa Phủ', một vật phẩm cổ xưa có sức mạnh ấy. Đó không phải là con đường ta muốn đi, dù ta mang huyết mạch Ma Vực.” Nàng nhấn mạnh từng chữ "nghiền nát linh hồn", như thể những từ đó đang cào xé chính tâm can nàng.
Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt anh không rời khỏi nàng. Anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào: sự run rẩy trong giọng nói, ánh lửa trong đôi mắt, cử chỉ nắm chặt vạt áo của nàng. Những điều này, đối với người thường có thể chỉ là biểu hiện của sự sợ hãi hay tức giận, nhưng đối với Tạ Trần, chúng là những điểm neo của "nhân quả," những sợi chỉ vô hình liên kết cảm xúc với sự thật. Anh kích hoạt Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm trí, không phải để nhìn thấy phép thuật, mà để cảm nhận sự rung động của các mối liên hệ, sự chân thực của lời nói. Anh thấy, trong nỗi phẫn nộ của Tiểu Cửu, có một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn, nỗi sợ hãi về sự "mất người" mà nàng đã nhắc đến. Ma Chủ không chỉ muốn tiêu diệt thể xác, mà còn muốn hủy hoại cả bản chất của sự sống, xóa bỏ khái niệm luân hồi, tước đoạt mọi hy vọng về một kiếp sau. Đó là một sự tàn bạo vượt xa mọi giới hạn, một hành động đi ngược lại mọi lẽ thường của trời đất, và cũng là một sự tấn công trực diện vào chính "nhân quả" của thế gian.
Anh trầm ngâm. Điều Tiểu Cửu vừa tiết lộ không chỉ là thông tin, mà là một lời cảnh báo, một sự xác nhận cho những điều anh đã mơ hồ cảm nhận được. Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ điên loạn thuần túy, hắn là một triết gia tàn bạo, một kiến trúc sư của sự hư vô, kẻ muốn xây dựng đế chế của mình trên đống tro tàn của luân hồi và nhân quả. Hắn không chỉ muốn thay đổi thế giới, hắn muốn bẻ cong định luật, viết lại bản chất của sự tồn tại. Đây là một mối đe dọa không chỉ với Thiên Đạo hay tiên môn, mà với toàn bộ "nhân gian", với mọi sinh linh, bao gồm cả những phàm nhân nhỏ bé như anh.
Ánh sáng bích ngọc trong hang động bỗng trở nên mờ ảo hơn, như thể cũng đang cảm nhận được sự u ám trong lời nói của Tiểu Cửu. Không khí mát lạnh của hang động giờ đây lại mang một cảm giác nặng nề, đè nén. Tạ Trần hiểu, quyết định của hắn không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, mà còn đến vận mệnh của rất nhiều người, rất nhiều linh hồn. Anh cần nhiều hơn những lời nói, anh cần những bằng chứng, những chi tiết cụ thể để củng cố niềm tin mong manh này. Niềm tin, đối với Tạ Trần, không phải là một cảm xúc bộc phát, mà là một kết quả của sự suy luận và thẩm định kỹ lưỡng.
Tiểu Cửu, sau khi bộc lộ sự phẫn nộ của mình, dường như đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy khẩn cầu và hy vọng. Nàng biết, nàng đang đặt cược vào một phàm nhân, một người không có sức mạnh tu vi, nhưng lại sở hữu một thứ mà ngay cả Ma Chủ Cửu U cũng không thể thấu hiểu hoàn toàn: khả năng nhìn thấu "nhân quả". Nàng đã đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng trong Ma Vực, và Tạ Trần là tia sáng le lói cuối cùng.
“Ngươi nói Ma Chủ đang tìm kiếm một vật phẩm trong U Minh Địa Phủ,” Tạ Trần hỏi, giọng anh trầm ổn, như một dòng nước chảy xiết nhưng không gợn sóng. “Đó là thứ gì? Nó có thể 'nghiền nát linh hồn' như thế nào?”
Tiểu Cửu hít một hơi thật sâu, như lấy lại dũng khí. “Đó là Hồn Diệt Kim Luân,” nàng khẽ thì thầm, cái tên vừa thốt ra đã mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. “Một bảo vật cổ xưa, tương truyền được tạo ra từ thuở hồng hoang, có khả năng cắt đứt mọi mối liên hệ của linh hồn với luân hồi, biến chúng thành hư vô, không còn tồn tại trong vòng sinh tử nữa. Ma Chủ tin rằng, chỉ khi linh hồn không còn khả năng luân hồi, thì Thiên Đạo mới thực sự sụp đổ vĩnh viễn, không thể phục hồi. Hắn muốn sử dụng nó để thanh tẩy thế giới, để xây dựng một trật tự mới từ sự trống rỗng hoàn toàn.”
Tạ Trần nhắm mắt lại, như để cảm nhận rõ hơn những sợi dây nhân quả đang bị xáo động bởi lời nói của Tiểu Cửu. Hồn Diệt Kim Luân. Cái tên đó vang vọng trong tâm trí anh, mang theo một sức nặng ngàn cân. Cắt đứt luân hồi, biến linh hồn thành hư vô. Đây không còn là đơn thuần giết chóc hay hủy diệt, đây là một sự phản bội tận gốc rễ đối với bản chất của sự sống, một sự bóp méo vĩnh viễn quy luật của vũ trụ. Nếu Ma Chủ thành công, thì không chỉ tiên và phàm, mà mọi khái niệm về sự tồn tại, về ý nghĩa của sinh mệnh, đều sẽ bị xóa sổ. Đó chính là cái giá của sự "tái tạo" mà hắn mong muốn.
Khi Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của anh đã trở nên kiên định hơn, nhưng vẫn giữ một vẻ suy tư sâu xa. Anh nhìn Tiểu Cửu, và lần này, ánh mắt anh không còn sự hoài nghi ẩn chứa, mà là một sự thận trọng pha lẫn thấu hiểu. Anh đã cảm nhận được sự chân thành trong nỗi sợ hãi của nàng, sự kiên quyết trong lời cầu xin của nàng. Nàng không phải là một kẻ phản bội vì lợi ích cá nhân, mà là một linh hồn đang tuyệt vọng tìm kiếm một lối thoát khỏi sự hủy diệt mà nàng không thể chấp nhận.
“Hắn đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo và sự mất lòng tin của nhân gian để gieo rắc hỗn loạn,” Tiểu Cửu tiếp tục, giọng nàng khẩn thiết hơn, như muốn tận dụng từng khoảnh khắc Tạ Trần đang lắng nghe. “Hắn không chỉ muốn phá hủy, mà còn muốn làm suy yếu 'nhân quả' của thế giới này. Vật phẩm trong U Minh Địa Phủ là chìa khóa để hắn đạt được điều đó.”
Tạ Trần gật đầu nhẹ. "Làm suy yếu nhân quả." Đó chính là điều anh lo sợ nhất. Nhân quả là nền tảng của mọi thứ, là sợi dây liên kết vạn vật. Nếu nhân quả suy yếu, thế giới sẽ tan rã, mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn giết chết Thiên Đạo, hắn muốn giết chết cả linh hồn của vũ trụ.
“Ngươi sẵn lòng đánh đổi điều gì để ngăn cản Ma Chủ?” Tạ Trần hỏi, ánh mắt anh trực diện, không hề lẩn tránh. Đây là câu hỏi cuối cùng, một sự thử thách cho lòng dũng cảm và quyết tâm của nàng.
Tiểu Cửu không chút do dự. Nàng ngẩng cao đầu, đôi mắt bích ngọc ánh lên một sự kiên quyết chưa từng có. “Mạng sống của ta, nếu cần. Ta không muốn chứng kiến thế giới này chìm vào bóng tối vĩnh viễn, không có lối thoát, không còn hy vọng luân hồi. Ta không muốn 'mất người', không muốn trở thành một cỗ máy không hồn dưới bàn tay của hắn. Ta đã nhìn thấy quá nhiều điều tàn khốc, quá nhiều sinh linh vô tội bị biến thành hư vô. Ta không thể đứng nhìn nữa.” Nàng thở ra một hơi dài, như thể đã trút bỏ được mọi gánh nặng. “Ma Vực cũng không phải là một khối thống nhất. Có rất nhiều kẻ như ta, những kẻ không đồng tình với con đường của Ma Chủ, nhưng bị ràng buộc bởi huyết mạch, bởi lời thề, bởi nỗi sợ hãi. Nếu có một con đường khác, một hy vọng, họ cũng sẽ sẵn lòng đứng dậy.”
Lời nói của nàng vang vọng trong hang động yên tĩnh, mang theo một sự chân thành không thể chối cãi. Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, từng từ, từng câu, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh dùng Nhân Quả Chi Nhãn để phân tích những lời nói của Tiểu Cửu, tìm kiếm sự thật ẩn sau từng câu chữ, cảm nhận những 'sợi dây nhân quả' trong lời cô. Anh thấy, những sợi dây đó rung động mạnh mẽ, chân thật đến không ngờ. Nàng không lừa dối, ít nhất là về nỗi sợ hãi và khát khao của mình. Nàng thực sự muốn một con đường khác, một sự cứu rỗi không chỉ cho bản thân mà còn cho những kẻ như nàng, những linh hồn bị mắc kẹt giữa sự tàn bạo của Ma Chủ và sự mục ruỗng của Thiên Đạo.
Một lúc sau, Tạ Trần khẽ gật đầu, một động thái gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn cân. Anh biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, một con dao hai lưỡi. Tin tưởng một Hồ Ly Nữ từ Ma Vực, một sinh vật vốn bị coi là xảo quyệt và nguy hiểm, là một hành động điên rồ trong mắt thế nhân. Nhưng Tạ Trần không phải thế nhân. Anh nhìn xuyên qua bản chất, không qua vẻ bề ngoài. Anh nhìn thấy sự chân thành trong sự tuyệt vọng của Tiểu Cửu, nhìn thấy một "chấp niệm" không muốn "mất người" đang bùng cháy trong đôi mắt nàng.
Anh đã quyết định.
“Ta tin ngươi.” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ổn, nhưng lần này không còn là sự thăm dò, mà là một lời hứa, một sự chấp nhận. “Nhưng niềm tin này không phải là vô điều kiện. Ngươi sẽ phải chứng minh nó bằng hành động. Ngươi sẽ phải cung cấp tất cả những thông tin mà ngươi biết, về Ma Chủ Cửu U, về Hồn Diệt Kim Luân, về âm mưu của hắn, về nội tình của Ma Vực. Không giấu giếm, không che đậy.”
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngẩng nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng lấp lánh như những tinh thể bích ngọc trong hang, nhưng lần này không phải là sự dao động của sợ hãi hay cảnh giác, mà là sự bùng cháy của hy vọng. Một nụ cười nhẹ, mong manh nhưng chân thành, nở trên môi nàng. Nàng biết, mình đã đặt cược đúng chỗ.
“Ta sẽ làm tất cả những gì có thể,” nàng nói, giọng nàng run run vì xúc động, nhưng ánh mắt kiên định. “Ta sẽ là đôi tai, đôi mắt của ngươi trong Ma Vực. Ta sẽ giúp ngươi nhìn thấu Ma Chủ, tìm ra điểm yếu của hắn, và tìm một con đường để 'phá cục', một con đường mà không ai phải 'mất người'.”
Tạ Trần chỉ gật đầu. Anh biết, đây không chỉ là sự khởi đầu của một liên minh bất ngờ, mà còn là bước chân đầu tiên trên một con đường đầy chông gai và hiểm nguy, một con đường mà anh, một phàm nhân, đang cố gắng định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Anh đã chấp nhận rủi ro, không phải vì muốn quyền lực hay danh tiếng, mà vì muốn bảo vệ cái gọi là "nhân tính", bảo vệ cái quyền được "sống một đời bình thường" mà Thiên Đạo đã đánh mất, và Ma Chủ đang ra sức tước đoạt. Ánh sáng xanh nhạt từ bích ngọc vẫn bao trùm lấy hai người, như một chứng nhân thầm lặng cho lời giao ước định mệnh này, trong một đêm khuya tĩnh mịch, nơi ranh giới giữa tiên và phàm, giữa thiện và ác, đang dần trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.
Tạ Trần khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận không khí mát lạnh thấm vào lồng ngực. Anh nhìn ra ngoài cửa động, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng đã có một tia sáng mờ nhạt báo hiệu bình minh sắp đến. Một kỷ nguyên đang tàn, và một kỷ nguyên mới đang được thai nghén, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự kiên định của một phàm nhân. Và Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ từ Ma Vực, với nỗi sợ hãi "mất người" và khát khao được sống một cuộc đời chân thật, đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc hành trình này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.