Nhân gian bất tu tiên - Chương 267: Hồi Đáp Từ Hắc Ám: Tạ Trần Gặp Gỡ Hồ Ly Nữ
Tạ Trần cất chiếc bùa ngọc vào trong áo, một cử chỉ dứt khoát, tựa như một quyết định đã được hình thành vững chắc trong tâm trí. Anh biết rằng, để đối phó với Ma Chủ Cửu U, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay những phương pháp cũ kỹ của tiên môn. Cần phải hiểu rõ kẻ địch, hiểu rõ động cơ của chúng, và đôi khi, cần phải tìm kiếm đồng minh ở những nơi không ngờ tới. Tiểu Cửu, với sự phức tạp trong nội tâm của nàng, có thể là một biến số quan trọng, một nhân tố có thể xoay chuyển cục diện.
Anh đứng dậy, vươn vai. Ánh mắt anh hướng về phía chân trời, nơi bóng đêm sắp bao trùm, nhuộm đỏ cả vầng dương đang dần lặn xuống phía Tây. Anh biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng giờ đây, anh đã có một hướng đi mới, một sợi dây nhân quả để bám víu và theo dõi. Chiếc bùa ngọc hồ ly nhỏ bé kia, tuy không mang sức mạnh của pháp bảo, nhưng lại mở ra một cánh cửa đến những khả năng vô hạn. Anh sẽ không bỏ qua bất kỳ một tia hy vọng nào, dù là nhỏ nhất, trong hành trình tìm kiếm một con đường để giữ trọn nhân tính giữa loạn thế này.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán lá rậm rạp của Rừng Thanh Phong, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi lá mục, mùi đất mới ngấm nước mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, cùng với âm thanh xào xạc của gió luồn qua kẽ lá, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của tự nhiên, đối lập hoàn toàn với sự tàn phá khủng khiếp của Thị Trấn An Bình mà họ vừa rời đi.
Tạ Trần ngồi dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sù sì rêu phong, tán lá vươn rộng như một chiếc ô xanh biếc che phủ cả một khoảng đất. Anh mân mê chiếc bùa ngọc hồ ly trong tay, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư. Khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng sâu trong đôi mắt đó là sự tập trung cao độ, như thể anh đang nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc vật chất để thấu hiểu bản chất của vạn vật. Chiếc áo vải bố cũ kỹ của anh dường như càng làm nổi bật vẻ thư sinh gầy gò, không chút phô trương.
Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng tựa vào một thân cây khác, ánh mắt nàng dõi theo Tạ Trần với vẻ lo lắng không giấu giếm. Nàng vẫn mặc bộ bạch y tinh khôi, nhưng trên dung nhan tuyệt mỹ ấy, sự mệt mỏi và hoài nghi sau thảm kịch An Bình vẫn còn hiện rõ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày toát lên vẻ uy nghiêm lạnh lùng, giờ đây lại chất chứa một nỗi bất an, một sự giằng xé giữa lý trí và cảm xúc. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Ma Vực, đã cảm nhận được sự suy kiệt của Thiên Đạo, và giờ đây, nàng đang đứng trước một lựa chọn khó khăn: tin tưởng vào phán đoán phi thường của một phàm nhân như Tạ Trần, hay cố thủ trong những giáo điều đã lung lay tận gốc rễ.
Dương Quân ngồi thụp xuống đất, lưng tựa vào gốc cây, vẻ mặt vô hồn. Đôi mắt anh ta trống rỗng, không còn ánh sáng rực rỡ của lý tưởng hay nhiệt huyết thuở nào. Sau những gì đã chứng kiến ở An Bình, niềm tin vào chính đạo, vào Thiên Đạo của anh ta đã sụp đổ hoàn toàn. Anh ta không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn những chiếc lá rơi, như thể cả thế giới đã trở nên vô nghĩa. Khí chất nho nhã, anh tuấn ngày nào đã bị thay thế bằng sự u ám, tuyệt vọng, một nỗi thất vọng sâu sắc đến mức không còn sức lực để biểu lộ cảm xúc.
Tạ Trần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Lăng Nguyệt rồi dừng lại ở Dương Quân, rồi lại quay về phía chiếc bùa ngọc. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, phá vỡ sự im lặng của buổi sớm mai, mang theo sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Dấu ấn này," anh khẽ nói, "không phải là một lời đe dọa, mà là một lời cầu cứu. Hoặc ít nhất, là một lời mời gọi."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, tiến lại gần hơn một bước. "Ngươi định tin tưởng một kẻ đến từ Ma Vực sao, Tạ Trần? Đây là bẫy rập thì sao? Một bước sai có thể hủy diệt tất cả những gì chúng ta cố gắng bảo vệ." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ chất vấn, sự lạnh lùng thường thấy nay lại pha lẫn một chút nôn nóng, lo lắng. Nàng không thể nào hiểu được sự mạo hiểm mà Tạ Trần đang suy tính. Đối với nàng, Ma Vực chỉ là một thể thống nhất của sự hủy diệt, không có chỗ cho sự thỏa hiệp hay lòng tin.
Tạ Trần bình thản đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc bùa ngọc. "Nguy hiểm luôn tiềm tàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Từ khi Ma Chủ Cửu U xuất hiện, nguy hiểm đã tr�� thành hơi thở của nhân gian này. Nhưng nếu có một khe hở trong phòng tuyến của Ma Chủ, một điểm yếu trong sự thống nhất của Ma Vực, chúng ta phải nắm bắt." Anh ngước nhìn Lăng Nguyệt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao. "Hơn nữa, Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ có thể dùng bẫy rập cấp thấp như vậy. Hắn không cần đến những thủ đoạn nhỏ mọn để gài bẫy chúng ta. Thứ hắn muốn phá vỡ không chỉ là thân xác, mà là niềm tin, là ý chí. Dấu ấn này, nó ẩn chứa một sự giằng xé, một mâu thuẫn nội tại mà ngay cả Nhân Quả Chi Nhãn của ta cũng không thể bỏ qua."
"Mâu thuẫn nội tại?" Lăng Nguyệt Tiên Tử lặp lại, giọng nói vẫn còn đầy vẻ hoài nghi. "Ma Vực chỉ có một mục đích duy nhất: hủy diệt. Hủy diệt tất cả những gì thuộc về Thiên Đạo, về nhân gian." Nàng không thể hình dung được một sinh vật thuộc Ma Vực lại có thể mang trong mình những mâu thuẫn hay ý chí khác biệt. Trong nhận thức của nàng, Ma Tộc là một khối đồng nhất, bị Ma Chủ Cửu U điều khiển tuyệt đối.
"Đó là suy nghĩ của chúng ta về Ma Vực, Tiên Tử," Tạ Trần nhẹ nhàng phản bác, nhưng lời nói của anh lại mang sức nặng của ngàn cân. "Và đó cũng là một trong những điều mà Ma Chủ Cửu U muốn chúng ta tin tưởng. Hắn muốn chúng ta thấy một khối đen tối, vô tri, chỉ biết phá hoại. Nhưng sự thật, như ta đã nói, có thể phức tạp hơn rất nhiều. Nếu Ma Vực thực sự là một khối thống nhất, thì tại sao Tiểu Cửu lại để lại dấu ấn này? Tại sao nàng ta lại mang trong mình sự giằng xé đến vậy, một nỗi sợ hãi mất đi nhân tính, một hy vọng mong manh vào một con đường khác?"
Tạ Trần chậm rãi đứng dậy, đưa chiếc bùa ngọc cho Lăng Nguyệt xem xét. "Dấu ấn này, nó không phải là ma khí, cũng không phải là tà thuật. Nó là một sợi dây nhân quả, một lời thì thầm của số phận, một tín hiệu được gửi đi từ sâu thẳm một tâm hồn đang lạc lối." Anh đưa mắt nhìn sang Dương Quân đang ngồi bất động, rồi lại quay về phía Lăng Nguyệt. "Chúng ta không thể cứ mãi thụ động chờ đợi Ma Chủ hành động. Chúng ta cần chủ động tìm kiếm thông tin, tìm kiếm khe hở, tìm kiếm bất kỳ cơ hội nào để 'phá cục' này. Và Tiểu Cửu, với những gì ta nhìn thấy, chính là một khe hở."
"Nhưng... sự nguy hiểm quá lớn." Lăng Nguyệt nói, nàng không thể phủ nhận sự hợp lý trong lập luận của Tạ Trần, nhưng nỗi sợ hãi và sự thận trọng cố hữu của một tu sĩ chân chính vẫn khiến nàng do dự. "Nếu đây là một cái bẫy tinh vi, một mưu kế của Ma Chủ để kéo chúng ta vào vực sâu?"
"Nếu là bẫy, thì nó là một cái bẫy được giăng ra một cách vô cùng nghệ thuật, đến mức ngay cả Nhân Quả Chi Nhãn của ta cũng không thể nhìn thấu hoàn toàn. Điều đó có nghĩa là Ma Chủ Cửu U đã đạt đến một cảnh giới của trí tuệ mà chúng ta chưa từng biết đến, và đó lại càng là lý do chúng ta phải hiểu rõ hơn về hắn, về mục đích thực sự của hắn," Tạ Trần đáp, giọng anh trầm tĩnh, không một chút dao động. "Nhưng ta lại có linh cảm khác. Linh cảm rằng đây là một cơ hội. Một cơ hội để tìm hiểu nội tình Ma Vực, để hiểu rõ hơn về Ma Chủ Cửu U và những 'chấp niệm' của hắn. Hắn không chỉ muốn phá vỡ vật chất, hắn muốn phá vỡ tư tưởng, phá vỡ cả khái niệm 'thành tiên' của chúng ta. Vậy thì, có thể hắn cũng có những th���t vọng riêng, những lý lẽ riêng để đi đến con đường tàn bạo đó. Và có thể, Tiểu Cửu là một mảnh ghép quan trọng để chúng ta có thể ráp nối bức tranh lớn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nàng biết Tạ Trần không phải là người hành động lỗ mãng. Mỗi lời anh nói, mỗi quyết định anh đưa ra đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, được suy luận đến tận cùng của "nhân quả." Nàng nhìn xuống chiếc bùa ngọc trong tay, cảm nhận một luồng khí tức kỳ lạ, không phải chính cũng không phải tà, mà là một sự giao thoa, một sự mâu thuẫn đến khó hiểu. Nàng đã quá mệt mỏi với những giáo điều cũ kỹ, với việc Thiên Đạo cứ mãi suy kiệt mà không có cách nào cứu vãn. Có lẽ, đã đến lúc phải chấp nhận những phương pháp khác biệt, những con đường mạo hiểm hơn.
"Ngươi muốn gặp nàng ta ở đâu?" Nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói tuy vẫn còn chút hoài nghi nhưng đã pha lẫn sự chấp thuận.
"Ta đã nhìn thấy một nơi trong dòng chảy nhân quả khi truy vết dấu ấn," Tạ Trần đáp, ánh mắt anh hướng về phía sâu thẳm của khu rừng, nơi những tán cây càng trở nên rậm rạp và âm u hơn. "Một hang động ẩn mình giữa những tinh thể bích ngọc, nơi linh khí thanh khiết tụ hội. Nàng ta đã định sẵn nơi đó để gặp mặt, và ta cũng đã đồng ý trong vô thức khi truy ngược dấu ấn. Một cuộc hẹn nhân quả, không thể tránh khỏi."
Dương Quân vẫn ngồi im lặng, nhưng đôi mắt vô hồn của anh ta khẽ lay động một chút, như thể một tia ý thức mong manh vừa lóe lên trong cõi vô định của tâm trí. Anh ta có lẽ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng ít nhất, hành động của Tạ Trần đã gieo vào lòng anh ta một hạt mầm của sự tò mò, một dấu hiệu cho thấy thế giới này có thể vẫn còn những điều mà anh ta chưa từng nghĩ tới.
Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt anh kiên định. "Ta sẽ đi một mình. Đây là một cuộc gặp gỡ nhạy cảm, không thể có sự can thiệp của người thứ ba. Tiên Tử và Dương Quân hãy ở lại đây, bảo vệ lẫn nhau. Nếu có bất trắc, ta sẽ tự mình gánh chịu."
Lăng Nguyệt Tiên Tử muốn phản đối, nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của Tạ Trần, nàng biết mọi lời nói đều vô ích. Nàng chỉ có thể gật đầu, trong lòng nặng trĩu. Nàng vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng vào một kẻ thuộc Ma Vực, nhưng nàng tin vào Tạ Trần, tin vào khả năng "nhìn thấu nhân quả" của anh. Nàng biết, nếu Tạ Trần đã quyết định, thì đó ắt hẳn là con đường mà anh cho là ít rủi ro nhất, hoặc mang lại hy vọng lớn nhất. Hơn nữa, Tạ Trần đã nói đúng, Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ sẽ dùng những cái bẫy tầm thường. Nếu Tiểu Cửu có thể là một biến số, thì rủi ro này là đáng để đánh đổi.
Tạ Trần quay lưng, bóng dáng gầy gò của anh nhanh chóng hòa vào những tán cây rậm rạp, chỉ để lại một thoáng áo vải bố cũ kỹ rồi biến mất. Rừng Thanh Phong lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ còn tiếng chim hót và tiếng suối chảy, cùng với hai con người đang đối mặt với những nỗi sợ hãi và niềm hy vọng riêng của mình.
***
Đêm khuya, không gian trong Hang Động Bích Ngọc trở nên huyền ảo lạ thường. Ánh sáng xanh nhạt từ những tinh thể bích ngọc mọc chi chít trên vách đá hắt xuống, phản chiếu lung linh trên mặt hồ nước nhỏ do một dòng linh tuyền tinh khiết tạo thành. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần hang xuống mặt hồ tạo nên một âm thanh trầm lắng, đều đặn, như nhịp đập của thời gian. Gió đêm nhẹ nhàng luồn qua kẽ đá, mang theo hơi ẩm mát lạnh và mùi đá, mùi nước suối trong lành đặc trưng của hang động, khiến bầu không khí nơi đây trở nên tĩnh mịch và thanh khiết đến lạ thường.
Tạ Trần đứng lặng lẽ bên bờ hồ, bóng anh đổ dài trên mặt nước trong xanh như ngọc. Anh không vội vàng, không lo lắng, chỉ đơn giản là chờ đợi. Sự bình tĩnh toát ra từ anh như một lớp màng vô hình, giúp anh hòa mình vào sự yên tĩnh của hang động, nhưng cũng khiến anh trở nên nổi bật một cách kỳ lạ. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng tinh thể bích ngọc, từng gợn sóng nhỏ trên mặt hồ, như thể đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đơn giản chỉ là cảm nhận sự hiện hữu của vạn vật.
Một lúc sau, một làn gió lạnh lẽo bất ngờ thổi qua, không phải là gió tự nhiên, mà là một luồng khí tức vô hình. Từ bóng tối sâu thẳm của một ngách hang, một bóng hình linh hoạt lướt ra, nhẹ nhàng như làn khói. Đó là Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu. Nàng không còn vẻ đáng yêu nghịch ngợm như khi xuất hiện ở An Bình, mà thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ, đôi mắt tinh quái của nàng đảo liên tục, đánh giá mọi thứ xung quanh. Tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật, lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy, biểu lộ sự căng thẳng tiềm ẩn. Nàng vẫn mặc bộ váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, nhưng vẻ mặt nàng lại phảng phất một nỗi mệt mỏi, một sự giằng xé khó diễn tả.
"Ngươi dám đến đây một mình, Tạ Trần?" Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ thăm dò, xen lẫn một chút châm chọc. "Không sợ ta thay đổi ý định, hay đơn giản là... ăn thịt ngươi sao?" Nàng khẽ nheo mắt, một nụ cười nửa miệng đầy tinh quái hiện lên trên đôi môi đỏ mọng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt nàng lại là sự đề phòng và một chút lo lắng khó hiểu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc. "Nếu ngươi đã muốn gài bẫy, sẽ không để lại dấu ấn kia. Hơn nữa," anh chậm rãi tiến lại gần hơn một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào nàng, "ta muốn nghe điều ngươi muốn nói, từ chính miệng ngươi." Anh không hề có chút sợ hãi hay lo lắng nào, điều đó khiến Tiểu Cửu có chút bất ngờ. Sự bình tĩnh của Tạ Trần, cái cách anh nhìn nàng như thể đã nhìn thấu tất cả, khiến nàng cảm thấy có chút bất an.
Hồ Ly Nữ khẽ hừ lạnh một tiếng, chiếc đuôi khẽ phe phẩy. "Ngươi nghĩ mình hiểu rõ ta đến vậy sao, phàm nhân?" Nàng cố gắng giữ vẻ cao ngạo của mình, nhưng trong giọng nói đã có chút dao động.
"Ta không dám nói hiểu rõ," Tạ Trần đáp, "nhưng ta đã nhìn thấy một phần nào đó trong dòng chảy nhân quả khi truy ngược dấu ấn ngươi để lại. Một linh hồn giằng xé, một nỗi sợ hãi mất đi bản ngã, và một hy vọng mong manh. Những điều đó, không phải là thứ mà một kẻ muốn gài bẫy sẽ biểu lộ."
Lời nói của Tạ Trần như chạm đúng vào nơi yếu mềm nhất trong lòng Tiểu Cửu. Vẻ tinh quái trên mặt nàng dần biến mất, thay vào đó là sự trầm tư, đôi mắt nàng nhìn xuống mặt hồ, nơi ánh sáng bích ngọc lung linh. Nàng không ngờ rằng một phàm nhân lại có thể nhìn thấu nàng đến mức ấy, chỉ từ một dấu ấn nhỏ. Điều đó khiến nàng vừa cảnh giác, vừa có chút tin tưởng.
"Ngươi nói đúng," nàng khẽ thở dài, giọng nói nhỏ dần, không còn vẻ sắc sảo như ban đầu. "Ma Chủ muốn hủy diệt tất cả. Không phải xây dựng, chỉ là phá hoại. Ta đã thấy quá nhiều sự tàn bạo vô nghĩa... Ma Vực không phải chỉ có sự hủy diệt." Nàng ngừng lại, như thể đang cân nhắc từng lời nói của mình. "Khi ta đi theo Ma Chủ, ta đã từng tin rằng hắn có một lý tưởng nào đó, một kế hoạch để 'phá cục' của Thiên Đạo suy kiệt. Ta đã từng tin rằng sự hủy diệt là cần thiết để tái sinh, để mở ra một kỷ nguyên mới. Nhưng càng ngày, ta càng thấy hắn chỉ muốn phá hoại. Phá hoại đến mức không còn gì để lại. Hắn muốn xóa sổ tất cả, bao gồm cả những ký ức, những cảm xúc, những linh hồn không đáng bị mất đi."
Nỗi thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Cửu. Nàng không còn vẻ đáng yêu tinh nghịch của một tiểu hồ ly, mà là sự nặng trĩu của một sinh linh đang gánh chịu quá nhiều gánh nặng. "Hắn muốn tất cả chúng ta 'mất người'," nàng tiếp tục, giọng nói có chút run rẩy. "Không chỉ là tu sĩ, mà là cả ma tộc. Hắn muốn chúng ta trở thành những cỗ máy hủy diệt vô tri, không cảm xúc, không ký ức. Đó không phải là con đường ta muốn."
Tạ Trần lắng nghe nàng nói, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thấu hiểu. Anh hiểu cái cảm giác "mất người" mà nàng nhắc đến, bởi đó chính là thứ anh luôn cố gắng tránh xa. Anh hiểu nỗi sợ hãi khi phải biến thành một thứ gì đó không còn là chính mình.
"Vậy, ngươi muốn gì?" Tạ Trần hỏi, giọng anh trầm ấm, không chút phán xét, như đang mời gọi nàng nói ra tất cả. "Một con đường khác cho mình, hay cho Ma Vực?"
Tiểu Cửu ngẩng đầu, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần. Trong ánh mắt đó, có sự tuyệt vọng, nhưng cũng le lói một tia hy vọng mong manh, như ánh sáng bích ngọc phản chiếu trên mặt hồ. "Ta... ta muốn tìm một con đường khác. Một con đường không nhuốm máu vô ích, không đánh đổi tất cả để rồi nhận lấy sự trống rỗng." Nàng khẽ cắn môi, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội. "Ta biết Ma Chủ đang ấp ủ một kế hoạch lớn, một âm mưu động trời mà ngay cả những Hắc Ma Sứ thân cận cũng không thể hiểu hết. Hắn không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn xây dựng lại theo cách của hắn, xóa bỏ mọi khái niệm về tiên và phàm, về thiện và ác. Nhưng con đường đó... quá tàn bạo, quá độc ác. Nó sẽ khiến tất cả chúng ta mất đi bản chất của mình, trở thành những sinh vật không hồn. Ta không muốn điều đó. Ta không muốn 'mất người'."
Nàng đã nói ra điều mà nàng đã che giấu bấy lâu, nỗi lòng mà nàng không thể bày tỏ với bất kỳ ai trong Ma Vực. Một sự phản bội ngầm, một sự bất đồng sâu sắc với chính Ma Chủ mà nàng đã từng tin tưởng. Sự mâu thuẫn giữa lòng trung thành (hay sự ràng buộc) với Ma Vực và sự bất mãn sâu sắc với Ma Chủ Cửu U đã giày vò nàng bấy lâu, và giờ đây, trước mặt Tạ Trần, nàng đã quyết định thổ lộ. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với Ma Chủ nếu bị phát hiện là rất lớn, nhưng khát khao tìm kiếm một con đường khác, một sự giải thoát khỏi vòng xoáy hủy diệt, còn lớn hơn.
Tạ Trần chỉ im lặng, ánh mắt anh sắc sảo quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Tiểu Cửu, từng dao động nhỏ nhất trong linh khí của nàng. Anh nhìn thấy sự chân thành trong lời nói của nàng, nhìn thấy nỗi sợ hãi và hy vọng đang giằng xé trong tâm hồn nàng. Anh biết, nàng đang đặt cược tất cả vào cuộc gặp gỡ này, đặt cược vào một phàm nhân như anh.
"Vậy, ngươi muốn ta làm gì?" Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng đã mang một chút nghiêm nghị. Anh biết rằng, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn thuần, mà là sự bắt đầu của một mối quan hệ phức tạp, một liên minh tiềm tàng có thể xoay chuyển cục diện của cuộc chiến này.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngước nhìn anh, đôi mắt nàng lấp lánh như những tinh thể bích ngọc trong hang. "Ta muốn ngươi... hiểu rõ Ma Chủ Cửu U hơn. Hắn không phải là kẻ cuồng sát đơn thuần. Hắn có trí tuệ, có 'chấp niệm' riêng. Và có thể, chỉ có ngươi, với khả năng 'nhân quả' của mình, mới có thể nhìn thấu được hắn, tìm thấy điểm yếu của hắn, hoặc một con đường để 'phá cục' mà không cần đến sự hủy diệt toàn diện. Ta có thể cung cấp cho ngươi thông tin, những gì ta biết về âm mưu của hắn, về nội tình Ma Vực. Nhưng đổi lại, ta muốn ngươi hứa... sẽ tìm một con đường khác cho chúng ta, cho những kẻ như ta, những kẻ không muốn 'mất người' trong cuộc chiến này."
Lời nói của nàng vang vọng trong hang động yên tĩnh, mang theo một nỗi khẩn cầu chân thành. Tạ Trần nhìn nàng, rồi lại nhìn ra ngoài hang động, nơi bóng đêm vẫn bao trùm. Anh biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, một con dao hai lưỡi. Nhưng nó cũng là tia hy vọng duy nhất mà anh có thể nắm bắt được lúc này. Thiên Đạo đang suy kiệt, tiên môn đang bế tắc, và Ma Chủ Cửu U thì càng ngày càng trở nên nguy hiểm. Có lẽ, đã đến lúc phải chấp nhận những rủi ro lớn hơn, để tìm kiếm một con đường mà không ai dám nghĩ tới. Một con đường mà một phàm nhân như anh, với khả năng "nhân quả" của mình, có thể mở ra.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.