Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 266: Sợi Dây Nhân Quả: Tạ Trần Giải Mã Hồ Ly Nữ

...Tạ Trần không trả lời ngay. Anh siết nhẹ chiếc lông hồ ly trong tay, cảm nhận sự mềm mại và tinh khiết của nó. Anh biết, Ma Vực không phải là một khối thống nhất. Sự xuất hiện của Hắc Ma Sứ, những lời nói của hắn, và giờ là dấu vết bí ẩn này của Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, tất cả đều vẽ nên một bức tranh phức tạp hơn nhiều so với những gì anh đã dự đoán. Cuộc chiến này, không chỉ là giữa Tiên và Ma, mà còn là giữa những tư tưởng, những mục đích, và cả những "chấp niệm" khác nhau ngay trong lòng Ma Vực. Dấu vết này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là một gợi ý quan trọng, hé lộ một khía cạnh mới, một khả năng mới trong trận chiến "phá cục" này. Tạ Trần nhìn về phía chân trời đêm đen đặc, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình đầy rẫy những bí ẩn và thử thách, nơi anh sẽ phải dùng trí tuệ và sự thấu triệt nhân quả của mình để dẫn dắt những người còn lại tìm ra con đường giữa sự hỗn loạn.

Bình minh hé rạng trên Thị Trấn An Bình, nhưng không mang theo chút hơi ấm nào. Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm len lỏi qua làn sương mỏng, chỉ đủ để phơi bày một cách trần trụi cảnh tượng hoang tàn, đổ nát sau đêm kinh hoàng. Những ngôi nhà gỗ xiêu vẹo, những bức tường gạch đổ sụp, khói bụi vẫn còn vương vất trong không khí, quyện với mùi tro tàn, máu tanh và ẩm mốc. Tiếng gió rít qua những khe hở, mang theo những tiếng than khóc yếu ớt của những người sống sót, lẩn khuất đâu đó trong đống đổ nát, tựa như linh hồn của thị trấn đang thầm thì than vãn. Một sự lạnh lẽo bao trùm tất cả, không chỉ là cái lạnh của buổi sáng sớm, mà còn là sự lạnh giá của tuyệt vọng, của một niềm tin vừa bị chôn vùi.

Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn. Làn da trắng nhợt của anh càng nổi bật trong khung cảnh xám xịt. Đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây tập trung hoàn toàn vào vật nhỏ đang nằm gọn trong lòng bàn tay. Đó không còn là chiếc lông hồ ly đơn thuần, mà đã biến hóa thành một chiếc bùa ngọc hình hồ ly nhỏ, màu bạc tinh khiết, tỏa ra một luồng linh khí mơ hồ, rất đỗi thanh khiết, hoàn toàn khác biệt với sự tà ác, cuồng bạo của ma khí thường thấy. Chiếc bùa ngọc được khắc đẽo tinh xảo, những đường nét mềm mại uốn lượn, tựa như một tác phẩm nghệ thuật hơn là một vật phẩm có khả năng trấn áp tà ma.

Anh khẽ xoay chiếc bùa, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt ngọc mát lạnh, cảm nhận từng chi tiết dù nhỏ nhất. Ánh mắt anh nheo lại, không phải vì ánh sáng chói chang, mà như đang cố gắng nhìn xuyên thấu vào bản chất sâu xa của vật này, tìm kiếm ẩn ý đằng sau nó.

“Dấu ấn này… không phải ma khí thuần túy,” Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong chính tâm thức anh. “Nó mang theo một sợi dây nhân quả rất mỏng manh, như một lời mời gọi, hay một sự thách thức?” Anh đã từng tiếp xúc với vô số vật phẩm ma tộc, từ những thứ thấm đẫm sát khí đến những thứ chứa đựng tà niệm sâu xa. Nhưng chiếc bùa ngọc này lại khác. Nó không chứa đựng bất kỳ dấu vết nào của sự tàn bạo hay ý đồ hủy diệt. Ngược lại, nó có một sự tinh khiết lạ thường, một loại năng lượng không thuộc về bất kỳ phe phái nào anh từng biết.

"Sợi dây nhân quả mỏng manh" này khiến Tạ Trần suy nghĩ. Một sợi dây mỏng manh không phải là một sự ràng buộc mạnh mẽ, mà là một gợi ý, một hướng đi. Nó không ép buộc, mà khơi gợi sự tò mò. Liệu Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang muốn gửi gắm điều gì? Một sự cầu cứu? Một lời cảnh báo? Hay chỉ đơn thuần là một dấu hiệu của sự tồn tại, của một cá thể không muốn bị đồng hóa hoàn toàn vào dòng chảy tàn bạo của Ma Vực?

Tạ Trần biết rõ, bất kỳ vật phẩm nào từ Ma Vực đều có thể là một cái bẫy chết người, một lời nguyền ẩn giấu. Nhưng trực giác của anh, khả năng thấu triệt nhân quả của anh, lại mách bảo điều ngược lại. Chiếc bùa ngọc này, tuy xuất phát từ một kẻ có liên hệ với Ma Vực, lại không mang theo ác ý. Nó là một sự "khác biệt," một "chấp niệm" không thuộc về Ma Chủ Cửu U. Đây là một biến số quan trọng. Trong cuộc "phá cục" mà Ma Chủ đang thực hiện, việc xuất hiện một biến số như vậy có thể là cơ hội, hoặc cũng có thể là một cái bẫy tinh vi hơn gấp bội. Nhưng dù là gì, nó cũng là một manh mối, một sợi chỉ dẫn anh ra khỏi sự mù mịt của cuộc chiến Tiên Ma tưởng chừng như đã định sẵn. Anh cần phải nhìn thấu bản chất của sợi dây nhân quả này, không chỉ để hiểu Tiểu Cửu, mà còn để hiểu rõ hơn về Ma Chủ Cửu U và những mục đích sâu xa của hắn. Anh siết nhẹ chiếc bùa, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay, tựa như một lời hứa hẹn, hay một lời thì thầm từ một thế giới khác.

Thời gian trôi qua, ánh sáng ban mai yếu ớt nhường chỗ cho một buổi sáng muộn vẫn âm u, gió nhẹ thổi qua những tàn tích, mang theo hơi lạnh thấu xương. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi tựa vào một bức tường đổ nát, nét mặt phờ phạc, mệt mỏi đến cùng cực. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây phủ một lớp bụi mờ, bạch y tinh khiết lấm lem, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay chất chứa sự mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc. Nàng đưa tay khẽ xoa thái dương, dường như muốn xua đi những hình ảnh tàn khốc vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn đang chìm đắm trong suy tư với chiếc bùa ngọc, trong lòng dấy lên những câu hỏi mới, những thắc mắc mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt.

"Ngươi... đang nhìn thấy gì từ vật đó?" Lăng Nguyệt khẽ hỏi, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ mỏi mệt, không còn chút uy nghiêm hay lạnh lùng thường thấy. Nàng không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa, kể cả con đường tu tiên mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi. Sự tàn phá của Thị Trấn An Bình, sự vô vọng của những sinh linh bé nhỏ, tất cả đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.

Tạ Trần không nhìn lên. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt sâu thẳm tập trung vào chiếc bùa ngọc, dường như linh hồn anh đang giao cảm với nó. Giọng nói trầm tĩnh của anh vang lên, như một tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch của đổ nát. "Một sợi dây nhân quả, rất phức tạp. Không phải của một kẻ địch thông thường." Anh không giải thích thêm, bởi anh biết, những gì anh nhìn thấy qua "Nhân Quả Chi Nhãn" không phải là thứ có thể dùng lời nói trần tục để diễn tả. Nó là sự giao thoa của cảm xúc, ý niệm, và những dòng chảy số phận, một bức tranh đa chiều mà người bình thường không thể nắm bắt.

"Phức tạp" – Lăng Nguyệt suy ngẫm từ này. Nó khác với "ác độc", khác với "hiểm độc". Một kẻ địch phức tạp thì nguy hiểm hơn, khó lường hơn. Nhưng cũng có thể, trong sự phức tạp đó, ẩn chứa một con đường khác, một khả năng khác. Nàng nhìn Tạ Trần, người phàm trần này, lại có vẻ thấu triệt mọi thứ hơn bất kỳ tu sĩ nào mà nàng từng biết. Chính đạo, tà đạo, thiện ác, tất cả những khái niệm tưởng chừng như vững chắc ấy, giờ đây dưới cái nhìn của Tạ Trần, lại trở nên mờ nhạt, tương đối.

Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn chìm đắm trong tuyệt vọng. Ngoại hình tuấn tú của anh giờ đây phủ đầy vẻ u ám, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết ngày nào giờ vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh ôm lấy đầu, cơ thể run rẩy, những ngón tay bấu chặt vào mái tóc đen dài. Sự sụp đổ của Thị Trấn An Bình đã đánh sập hoàn toàn niềm tin của anh vào chính đạo, vào Thiên Đạo. Anh đã chứng kiến những tu sĩ chính nghĩa bất lực trước sự tàn bạo của Hắc Ma Sứ, đã chứng kiến người dân vô tội phải chết trong đau đớn, và đã nhận ra rằng tất cả những lý tưởng mà anh hằng tin tưởng, những lời răn dạy về chính nghĩa và sự bảo h�� của Thiên Đạo, tất cả đều trở nên trống rỗng.

"Chính đạo... Thiên Đạo... tất cả đều là giả dối sao?" Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy bi ai. Những lời lẽ này không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố, một sự tuyệt vọng đến tận cùng của một lý tưởng tan vỡ. Anh không còn biết phải bám víu vào đâu, phải tin tưởng vào điều gì. Cả thế giới quan của anh đã sụp đổ chỉ trong một đêm. Anh đã từng là một thư sinh anh tuấn với khí chất nho nhã, một tu sĩ đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ bàng hoàng, mất phương hướng, không còn chút sức lực nào để vực dậy.

Tạ Trần dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng của Dương Quân. Anh khẽ nhắm mắt, không phải vì mệt mỏi, mà là để tập trung. Toàn thân anh toát ra một khí chất siêu thoát, một sự bình lặng đến lạ thường giữa đống đổ nát. Anh không di chuyển, không nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện của anh, sự tĩnh lặng của anh, lại có sức nặng hơn vạn lời nói. Anh đang lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng tâm thức, lắng nghe những dòng chảy nhân quả đang cuộn trào quanh mình, lắng nghe sự dao động trong tâm hồn của Lăng Nguyệt và Dương Quân, và lắng nghe cả lời thì thầm của chiếc bùa ngọc trong tay. Anh biết rằng, sự sụp đổ niềm tin của họ là một phần trong "phá cục" của Ma Chủ, nhưng cũng là cơ hội để những hạt giống mới nảy mầm. Anh, với khả năng thấu triệt nhân quả, sẽ phải là người dẫn dắt họ đi qua bóng tối này. Ánh mắt Lăng Nguyệt vẫn dõi theo anh, trong sự mệt mỏi tột cùng, nàng vẫn cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một hy vọng từ con người phàm trần này, người dường như là điểm neo duy nhất trong một thế giới đang dần trở nên vô nghĩa.

Chiều tà buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu vàng úa tang tóc. Gió lạnh luồn qua những tàn tích, mang theo mùi khói và hơi ẩm của đất. Tạ Trần đã tìm một nơi yên tĩnh hơn, một phiến đá còn nguyên vẹn nằm khuất sau bức tường đổ nát của một ngôi nhà cổ. Anh ngồi xuống, đặt chiếc bùa ngọc hình hồ ly lên lòng bàn tay, ngửa lên đón lấy chút ánh sáng cuối cùng của ngày. Anh không cần một "Nhân Quả Luân Bàn" hữu hình, bởi vì chính tâm trí anh, chính khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" của anh, đã là một luân bàn vô hình, xoay chuyển không ngừng trong dòng chảy số phận.

Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, để tâm trí mình hoàn toàn tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại anh và sợi dây nhân quả mỏng manh đang tỏa ra từ chiếc bùa ngọc. Ý thức của Tạ Trần dần chìm sâu vào một trạng thái siêu việt, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian. Anh không phải là tu sĩ, không có pháp lực để thi triển thần thông, nhưng khả năng thấu triệt nhân quả của anh còn tinh vi và sâu sắc hơn bất kỳ loại bói toán hay tiên tri nào. Anh không "nhìn thấy" tương lai hay quá khứ một cách rõ ràng, mà anh "cảm nhận" được những dòng chảy, những mối liên hệ, những nguyên nhân và hệ quả đang dệt nên tấm thảm của số phận.

Từ chiếc bùa ngọc, những luồng thông tin vô hình bắt đầu chảy vào tâm trí anh. Đó không phải là những hình ảnh cụ thể, mà là những cảm giác, những ấn tượng mơ hồ về một quá khứ. Anh thấy một linh hồn cô độc, một cá thể bị giằng xé giữa hai thế giới, không thực sự thu���c về nơi nào. Anh cảm nhận được sự khát khao được chấp nhận, nhưng cũng là sự sợ hãi bị đồng hóa. Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí anh, không phải là những hành động tàn bạo của ma tộc, mà là những khoảnh khắc của sự suy tư, của sự do dự, của một nỗi buồn sâu thẳm.

Tạ Trần nhận ra, Tiểu Cửu không phải là một ma vật thuần túy, hay ít nhất, nàng không hoàn toàn giống những kẻ đã tấn công Thị Trấn An Bình. Nàng mang trong mình một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt. Có một nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự tàn bạo của Ma Vực, một sự ghê tởm với những hành động vô nhân tính của Hắc Ma Sứ. Nhưng đồng thời, nàng cũng có một "chấp niệm" nào đó, một lý do để tồn tại trong Ma Vực, hoặc một mục đích mà nàng tin rằng có thể đạt được bằng cách đi theo con đường đó, dù phải trả giá bằng việc phải che giấu bản chất thật sự của mình.

"Cô ta... không thuộc về nơi đó hoàn toàn," Tạ Trần thầm nghĩ, cảm nhận rõ ràng hơn về sự phức tạp trong tâm hồn Tiểu Cửu. "Có một sự giằng xé, một nỗi sợ hãi, và cả một hy vọng mong manh." Nỗi sợ hãi của nàng không chỉ là sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự mất đi nhân tính, sự biến chất của linh hồn. Và cái hy vọng mong manh đó, nó là gì? Là một sự giải thoát? Là một con đường khác để "phá cục" mà không cần đến sự hủy diệt tuyệt đối?

Và rồi, sâu xa hơn nữa, Tạ Trần cảm nhận được một mối liên hệ gián tiếp đến Ma Chủ Cửu U. Không phải là sự phục tùng tuyệt đối, mà là một sự phức tạp hơn nhiều. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ cuồng sát, một kẻ chỉ biết hủy diệt. Hắn có một trí tuệ đáng sợ, và mục đích của hắn, như Tạ Trần đã suy đoán, sâu xa hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần phá hủy. Hắn không chỉ muốn phá vỡ trật tự vật chất, mà còn muốn phá vỡ trật tự tinh thần, phá vỡ niềm tin, phá vỡ cả khái niệm về "thành tiên." Có lẽ, hắn cũng mang trong mình một "chấp niệm" vĩ đại nào đó, một sự thất vọng tột cùng với Thiên Đạo, đến mức muốn xóa sổ tất cả để xây dựng lại từ đầu. Nhưng con đường của hắn lại quá tàn bạo, quá độc ác.

"Ma Chủ... mục đích của hắn có thể không phải là tất cả những gì ta nghĩ," Tạ Trần chợt nhận ra. Nếu Tiểu Cửu, một kẻ có liên hệ mật thiết với Ma Vực, lại mang trong mình những sự giằng xé và hy vọng khác, thì rất có thể, Ma Vực không phải là một khối thống nhất, và mục đích của Ma Chủ Cửu U cũng không phải là một chiều. Hắn có thể là một "triết gia của hỗn loạn" đúng nghĩa, nhưng triết lý của hắn có thể còn ẩn chứa những tầng lớp mà ngay cả những kẻ thân cận nhất cũng không thể hoàn toàn hiểu được.

Tạ Trần mở mắt. Ánh nhìn của anh trở nên sắc bén và thấu triệt hơn bao giờ hết, như thể đã nhìn thấu hàng ngàn kiếp nhân sinh. Anh hiểu rằng, chiếc bùa ngọc này không chỉ là một manh mối, mà là một "chìa khóa." Chìa khóa để mở ra những bí ẩn trong lòng Ma Vực, chìa khóa để hiểu rõ hơn về Ma Chủ Cửu U, và có lẽ, là chìa khóa để tìm thấy một con đường mới trong cuộc chiến này.

Anh cất chiếc bùa ngọc vào trong áo, một cử chỉ dứt khoát, tựa như một quyết định đã được hình thành vững chắc trong tâm trí. Anh biết, để đối phó với Ma Chủ Cửu U, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay những phương pháp cũ kỹ của tiên môn. Cần phải hiểu rõ kẻ địch, hiểu rõ động cơ của chúng, và đôi khi, cần phải tìm kiếm đồng minh ở những nơi không ngờ tới. Tiểu Cửu, với sự phức tạp trong nội tâm của nàng, có thể là một biến số quan trọng, một nhân tố có thể xoay chuyển cục diện.

Tạ Trần đứng dậy, vươn vai. Ánh mắt anh hướng về phía chân trời, nơi bóng đêm sắp bao trùm. Anh biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng giờ đây, anh đã có một hướng đi mới, một sợi dây nhân quả để bám víu và theo dõi. Chiếc bùa ngọc hồ ly nhỏ bé kia, tuy không mang sức mạnh của pháp bảo, nhưng lại mở ra một cánh cửa đến những khả năng vô hạn. Anh sẽ không bỏ qua bất kỳ một tia hy vọng nào, dù là nhỏ nhất, trong hành trình tìm kiếm một con đường để giữ trọn nhân tính giữa loạn thế này.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free