Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 265: Đêm Tàn An Bình: Bóng Hồ Ly Thoáng Qua

Ánh bình minh le lói, yếu ớt xuyên qua màn mây xám xịt, không đủ sức xua đi màn đêm u ám vẫn còn vương vấn trên Thị Trấn An Bình. Thị trấn từng một thời tấp nập, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, chìm trong khói bụi mịt mù và mùi tro tàn khét lẹt. Những ngôi nhà gỗ, mái ngói đỏ tươi từng là tổ ấm của bao gia đình, nay đã biến thành những đống gạch vụn và những khung sườn cháy dở, vươn lên giữa không trung như những ngón tay gầy guộc của tử thần. Khắp nơi, thi thể nằm rải rác, vô hồn dưới lớp bụi than, là minh chứng câm lặng cho sự tàn khốc của đêm qua. Tiếng rên rỉ yếu ớt, ngắt quãng vọng lên từ những khe hở, từ những đống đổ nát, như những linh hồn vất vưởng không siêu thoát, hòa vào tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác, tạo nên một bản nhạc ai oán, bi thương.

Tạ Trần đứng giữa cảnh hoang tàn, thân hình thư sinh gầy gò của anh dường như không bị ảnh hưởng bởi sự lạnh lẽo của buổi sớm mai hay sự ghê rợn của cái chết. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại càng thêm thấu triệt, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của sự hủy diệt. Anh không chỉ nhìn thấy sự phá hủy vật chất, mà còn cảm nhận được sự tan vỡ của niềm tin, sự hoang mang tột độ đang lan tỏa trong không khí đặc quánh mùi máu và tro bụi. Anh biết, đây chính là mục đích thực sự của Ma Chủ Cửu U – không phải một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đơn thuần, mà là một cuộc chiến hủy diệt tâm hồn.

Bên cạnh Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, bạch y đã lấm lem bụi bẩn và vết máu, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn không hề suy suyển. Tuy nhiên, đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm thường ngày, giờ đây lại đầy ắp mệt mỏi và một nỗi đau không thể giấu giếm. Nàng siết chặt tay, những ngón tay trắng ngần bấu chặt vào lòng bàn tay, như thể đang cố gắng níu giữ chút lý trí cuối cùng trước những gì mình đang chứng kiến. Niềm tin kiên cố vào Thiên Đạo, vào chính đạo, thứ đã được xây dựng từ bao đời tu luyện và phụng sự, đang lung lay tận gốc rễ. Nàng đã từng nghĩ, tu tiên là để bảo vệ thế gian, bảo vệ phàm nhân, nhưng đêm qua, nàng đã tận mắt chứng kiến sự bất lực của mình, của pháp lực vô biên trước một thứ hỗn loạn vô hình, một thứ tàn phá không chỉ nhắm vào thân xác mà còn vào tâm hồn.

"Ma Chủ... hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn hủy diệt niềm tin." Giọng nàng khẽ thì thầm, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của sự hủy diệt, như một lời tự thú đầy đau đớn. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa nỗi bi ai và một sự nghi ngờ sâu sắc về tất cả những gì nàng đã từng tin tưởng. "Thiên Đạo... lẽ nào... thực sự không còn bảo vệ chúng sinh?" Câu hỏi đó không chỉ là sự nghi vấn, mà là một tiếng kêu cứu, một sự tuyệt vọng đến từ tận cùng tâm khảm của một người từng là trụ cột của chính đạo.

Dương Quân, người luôn giữ khí chất anh tuấn và nhiệt huyết của một thư sinh tu tiên, giờ đây đã hoàn toàn quỵ gối. Đạo bào màu lam nhạt của hắn dính đầy bùn đất và máu khô, mái tóc đen dài rũ rượi che đi khuôn mặt tuấn tú, nhưng không che được sự bàng hoàng, tuyệt vọng. Hắn ôm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào lẫn vào tiếng gió. Hắn đã chiến đấu, đã vung kiếm chém hạ không biết bao nhiêu ma vật, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Mỗi nhát kiếm chém xuống, mỗi sinh linh phàm tục gục ngã trước mắt hắn, đều như một nhát dao đâm vào lý tưởng kiên định của hắn. Hắn đã tin vào sức mạnh của tu vi, vào sự công bằng của Thiên Đạo, vào chính nghĩa của con đường tu tiên. Nhưng hiện thực phũ phàng đã đạp đổ tất cả, tan tành như những mảnh vỡ của Thị Trấn An Bình.

"Đây... đây là chính đạo sao? Thiên Đạo ở đâu? Tại sao lại để điều này xảy ra?" Giọng hắn thều thào, khản đặc, chất chứa sự tan vỡ của một niềm tin đã hóa thành tro bụi. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích cho sự vô nghĩa của tất cả những gì hắn đã cống hiến. "Tu vi của chúng ta... Chính đạo của chúng ta... vô dụng! Chúng ta không thể cứu được họ! Thiên Đạo... Thiên Đạo ở đâu?!" Tiếng kêu gào của hắn không còn là một câu hỏi, mà là một tiếng than vãn tuyệt vọng, một lời tố cáo thẳng thừng, đanh thép vào thứ mà hắn đã từng tôn thờ. Sự "mất người" của hắn không phải là sự đánh mất nhân tính, mà là sự đánh mất niềm tin vào hệ thống giá trị đã định hình cuộc đời hắn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, dù nhanh nhẹn và khôn ngoan, cũng không thể che giấu được sự tức giận và căm phẫn. Nàng dùng những móng vuốt sắc nhọn của mình để xé xác những con ma vật nhỏ còn sót lại, nhưng trong lòng nàng, một nỗi bất lực lớn dần. Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn bình tĩnh đến lạ lùng, vẫn kiên trì định hướng cho những người còn lại, dù họ đang trong cơn tuyệt vọng. "Tạ Trần, chúng ta không thể cứ thế này mãi! Ma vật quá đông!" Lời nói của nàng như một lời thúc giục, nhưng cũng là một lời thừa nhận về sự khó khăn của tình thế.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt anh ánh lên một nỗi đau âm ỉ, một sự thấu hiểu sâu sắc cho sự tuyệt vọng của Dương Quân, sự dao động của Lăng Nguyệt. Anh biết rằng, đây chính là mục tiêu thực sự của Ma Chủ Cửu U. "Không phải vì không tin, mà là vì không hiểu. Trật tự của Ma Chủ không phải là bạo lực ngẫu nhiên, mà là sự phá hủy niềm tin. Hắn muốn những người phàm nhân tự đánh mất niềm tin vào chính mình, vào những giá trị mà họ đã xây dựng, vào Thiên Đạo đã bảo hộ họ." Anh nói, giọng trầm bổng nhưng đầy sức nặng, như thể muốn gieo lại những hạt mầm hy vọng trong lòng những người đang tuyệt vọng. "Sự sụp đổ của một thị trấn chỉ là khởi đầu. Hắn muốn phá hủy cả một kỷ nguyên, xóa sổ mọi trật tự. Nhưng chính trong sự hỗn loạn này, chúng ta mới có thể tìm thấy một con đường mới. Một con đường mà không cần đến Thiên Đạo, con người vẫn có thể giữ lấy niềm tin và giá trị của mình."

Khi màn đêm buông xuống, Thị Trấn An Bình đã trở thành một đống hoang tàn, chìm trong khói lửa và tiếng rên rỉ đau đớn. Những người sống sót, một số được Tạ Trần và đồng minh dẫn dắt, một số tự mình tìm được đường thoát, đang chạy trốn trong vô vọng. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây đen, chiếu rọi xuống cảnh tượng bi thương, như một chứng nhân câm lặng cho sự sụp đổ của một niềm tin, của một kỷ nguyên đã cũ. Đây không chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi các cuộc tấn công lớn hơn của Ma Chủ Cửu U, mà còn là khởi đầu cho một sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn của mỗi người, đặc biệt là Dương Quân và Lăng Nguyệt, những người đã từng tin tưởng tuyệt đối vào chính đạo và Thiên Đạo. Trong mắt họ, thế giới đã không còn là một nơi đơn giản, nơi thiện ác phân minh, mà là một bức tranh phức tạp của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Tạ Trần nhìn về phía chân trời, biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cuộc chiến không phải để giữ gìn Thiên Đạo, mà là để bảo vệ cái nhân tính mong manh của con người.

***

Mây mù dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt của buổi sáng muộn xuyên qua những kẽ hở của lớp bụi than và những tòa nhà đổ nát. Ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo, chiếu rọi xuống những mảnh vỡ của một quá khứ bình yên. Giữa đống đổ nát của Thị Trấn An Bình, từng là một trung tâm sầm uất với những ngôi đền thờ cổ kính, những công đường trang nghiêm và quảng trường nhộn nhịp, giờ chỉ còn lại những phế tích tang thương. Tạ Trần dẫn Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đến một khu vực từng là trái tim của thị trấn, nơi những biểu tượng của trật tự và niềm tin của người phàm được đặt lên hàng đầu.

Anh dừng lại trước một bệ đá vụn, từng là nền của một bức tượng thần linh được người dân An Bình tôn thờ, nay đã bị đập nát thành từng mảnh vỡ vô tri. Xung quanh, những cột đá từng chống đỡ mái đình thiêng liêng giờ nằm ngổn ngang, vỡ vụn. Không có dấu hiệu của sự sập đổ tự nhiên, mà là những vết tích của một sự phá hủy có chủ đích, một sự đập nát từng chút một, tàn nhẫn và triệt để.

"Các ngươi thấy không?" Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, ánh mắt quét qua từng mảnh vỡ, từng vết cháy xém, không bỏ sót một chi tiết nào. "Đây không chỉ là sự tàn phá. Hắn chọn phá hủy những nơi chứa đựng niềm tin, những biểu tượng của trật tự. Hắn muốn gieo rắc sự vô vọng."

Anh cúi xuống, nhặt lên một mảnh ngói vỡ, trên đó vẫn còn in dấu một phần họa tiết cổ xưa, biểu trưng cho sự an lành và thịnh vượng. "Những ngôi nhà bị phá hủy, những con người bị sát hại, đó chỉ là cái vỏ bên ngoài. Cái mà Ma Chủ Cửu U thực sự muốn hủy diệt, chính là sợi dây liên kết giữa con người với những gì họ tin tưởng. Hắn không muốn một sự hỗn loạn bộc phát, mà là một sự hỗn loạn có trật tự, một sự hỗn loạn được sắp đặt để phá vỡ mọi thứ từ bên trong."

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, ánh mắt nàng từ hoài nghi dần chuyển sang thấu hiểu. Nàng nhớ lại những lời mà Hắc Ma Sứ đã nói trong đêm qua, về việc Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thể xác mà còn muốn hủy diệt tinh thần, xóa bỏ mọi định nghĩa về thiện ác, về trật tự. Nàng đã từng nghĩ đó chỉ là những lời ngông cuồng, nhưng giờ đây, trước cảnh tượng bi thảm này, nàng nhận ra sự thật kinh hoàng ẩn sau những lời đó.

"Một cuộc tấn công vào tận gốc rễ của nhân tâm..." Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nàng mang theo chút rùng mình. "Ma Chủ Cửu U, hắn không đơn thuần là một kẻ cuồng sát." Nàng đã từng đối mặt với vô số ma vật, vô số kẻ thù tàn bạo, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy một sự đe dọa sâu sắc đến vậy. Sự hủy diệt vật chất có thể khôi phục, nhưng niềm tin đã vỡ vụn thì khó lòng hàn gắn. Nàng nhận ra, ý nghĩa của việc "mất người" mà Tạ Trần từng nói, không chỉ là đánh mất nhân tính, mà còn là đánh mất bản chất con người, mất đi khả năng tin tưởng vào bất cứ điều gì.

Dương Quân, vẫn còn bàng hoàng, nhưng bắt đầu chú ý đến lời Tạ Trần. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt thất thần dần lấy lại tiêu cự, nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ biểu tượng trước mặt. Lý tưởng của hắn, niềm tin vào chính đạo, đã sụp đổ, nhưng qua lời Tạ Trần, một tia sáng yếu ớt của sự thật bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn. Nếu Ma Chủ không chỉ là kẻ cuồng sát, vậy thì mục đích của hắn là gì? Và con đường nào để chống lại một kẻ thù không chỉ đánh bằng sức mạnh mà còn bằng sự tuyệt vọng?

"Vậy... chúng ta phải làm gì? Ngăn hắn lại?" Dương Quân hỏi, giọng hắn vẫn còn khàn đặc, nhưng đã không còn sự tuyệt vọng đơn thuần mà thay vào đó là một sự khẩn thiết, một mong muốn tìm ra lối thoát. Hắn đã mất đi niềm tin vào sức mạnh tu vi của mình, nhưng trong lời nói của Tạ Trần, hắn cảm nhận được một trí tuệ sâu sắc hơn, một cách nhìn nhận vấn đề vượt lên trên những gì hắn từng biết.

Tạ Trần nhìn Dương Quân, đôi mắt anh ánh lên sự thấu hiểu. "Chúng ta không thể vá lại niềm tin đã vỡ. Một bức tượng đã bị đập nát, dù có ghép lại cũng không còn nguyên vẹn. Một trái tim đã tan vỡ, dù có cố gắng chữa lành cũng sẽ để lại sẹo." Anh dừng lại, đưa tay chỉ về phía những người phàm nhân còn sống sót đang run rẩy co ro trong những góc khuất, ánh mắt vô hồn và đầy sợ hãi. "Nhưng chúng ta có thể gieo những hạt giống mới. Hạt giống của sự kiên cường, hạt giống của tình người, hạt giống của một trật tự mới, nơi con người tự định nghĩa giá trị của mình, không phụ thuộc vào Thiên Đạo hay bất kỳ thần linh nào."

Lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một gợi mở, một con đường đi mới. Nó không hứa hẹn một sự cứu rỗi thần kỳ, mà là một sự nỗ lực bền bỉ, một hành trình tự định đoạt số phận. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, dù chưa hoàn toàn lĩnh hội hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng trong thâm tâm họ, một sự thay đổi đã bắt đầu nảy mầm. Cái "chấp niệm" về Thiên Đạo, về chính đạo đã bị phá vỡ, mở ra một khoảng trống cho những suy nghĩ mới, cho một "vô thường" mà họ chưa từng dám đối mặt. Họ bắt đầu hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là chống lại Ma Chủ, mà còn là chống lại chính những định kiến, những lý tưởng cũ kỹ đã không còn phù hợp với một thế giới đang trên bờ vực sụp đổ của Thiên Đạo. Tạ Trần đã cho họ thấy một con đường để "sống một đời bình thường" nhưng đầy ý nghĩa, không phụ thuộc vào việc "thành tiên" hay sức mạnh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình hoang tàn trong một màu tím than u buồn, ánh sáng yếu ớt của ngày tàn không thể xua đi cái bóng tối dày đặc của sự hủy diệt. Những ngôi nhà đổ nát, những con đường ngổn ngang gạch vụn, những cây cối cháy sém, tất cả đều hiện lên một cách mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc đẫm màu bi kịch. Mùi tro tàn, mùi khói khét, mùi đất ẩm và cả mùi rêu phong từ những bức tường đổ nát quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự suy tàn. Tiếng gió rít qua những khe hở, những khung cửa sổ vỡ, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn vất vưởng, hòa vào sự im lặng đáng sợ bao trùm nơi đây, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của những mảnh vụn bị gió cuốn đi.

Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt và Dương Quân đang bàn bạc về kế hoạch tiếp theo giữa đống đổ nát của một ngôi nhà lớn, có lẽ từng là phủ đệ của một vị quan lại nào đó. Họ ngồi trên những khối đá tảng còn tương đối nguyên vẹn, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng đỏ cam cuối cùng.

"Chúng ta không thể ở lại đây mãi." Lăng Nguyệt Tiên Tử lên tiếng, giọng nàng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng, thay vào đó là sự kiên quyết trở lại, dù vẫn còn vương vấn nét mệt mỏi. "Người dân sống sót cần được di tản. Và chúng ta cần phải thông báo về tình hình Ma Vực cho các tông môn khác."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn đã không còn sự vô hồn như trước. "Nhưng liệu các tông môn có tin chúng ta không? Sau những gì đã xảy ra, họ sẽ chỉ xem đây là một cuộc tấn công ma vật thông thường, chứ không phải một chiến lược hủy diệt niềm tin." Hắn nói, giọng chất chứa sự chua chát, bởi hắn hiểu rõ sự cố chấp và tự mãn c��a giới tu tiên.

Tạ Trần trầm ngâm, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt của hai người đồng hành. Anh biết, con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn. Không chỉ là đối phó với Ma Chủ Cửu U, mà còn là đối phó với sự bảo thủ, sự mù quáng của chính những người được cho là bảo vệ nhân gian. "Sự thật đôi khi khó chấp nhận hơn cả lời nói dối. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta cần phải hành động, không phải vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân gian này."

Khi họ đang chìm trong những suy tư và bàn bạc, một bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện trên một mái nhà đổ nát cách đó không xa. Đó là Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu. Đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên trong gió, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ lay động sau lưng nàng. Trong ánh sáng nhá nhem của hoàng hôn, đôi mắt tinh ranh của nàng ánh lên một vẻ phức tạp, vừa tò mò, vừa đánh giá, lại vừa ẩn chứa chút gì đó lo lắng. Nàng đã theo dõi nhóm Tạ Trần từ lúc bình minh, quan sát cách Tạ Trần phân tích hiện trường, cách anh trấn an và định hướng cho Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của những lý tưởng cũ và sự nảy mầm của những hạt giống mới trong tâm hồn hai người tu sĩ kia.

Tiểu Cửu khẽ nhíu mày. Ma Chủ Cửu U đúng là một kẻ điên rồ, nhưng hắn lại có một trí tuệ đáng sợ. Hắn muốn "phá cục" của Thiên Đạo bằng cách hủy diệt niềm tin của phàm nhân, khiến họ tự "mất người". Nhưng liệu cách làm của hắn có thực sự đúng đắn? Nàng đã từng là một phần của Ma Vực, nàng hiểu rõ bản chất tàn độc của nó. Nhưng nàng cũng hiểu rằng, đôi khi, sự tàn độc đó chỉ là một lớp vỏ bọc cho những mục tiêu sâu xa hơn. Và Ma Chủ Cửu U, hắn không phải là kẻ đơn giản. Hắn là một "triết gia của hỗn loạn", như Tạ Trần đã nói.

Hồ Ly Nữ do dự. Nàng có nên lộ diện không? Hay cứ tiếp tục quan sát? Ánh mắt nàng lại hướng về Tạ Trần, người đang trầm ngâm nhìn về phía những ánh lửa nhỏ le lói từ những người sống sót đang cố gắng nhóm lên. Có một sự bình yên lạ lùng toát ra từ con người thư sinh gầy gò ấy, một sự kiên định không hề lay chuyển trước mọi hỗn loạn. Nàng cảm thấy, ở Tạ Trần, có một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó có thể thay đổi cục diện, một điều gì đó mà ngay cả Ma Chủ Cửu U cũng không thể dễ dàng nắm bắt.

Sau một thoáng suy nghĩ, nàng khẽ vẫy tay, một cử chỉ nhẹ nhàng đến mức hầu như không thể nhận ra. Một vật nhỏ lấp lánh trong ánh chiều tà, rơi xuống không tiếng động gần vị trí Tạ Trần đang ngồi. Đó là một chiếc lông hồ ly màu bạc, mềm mại và tinh khiết, không hề vương vãi chút ma khí nào, hoàn toàn khác biệt với những dấu vết tàn độc mà Hắc Ma Sứ đã để lại. Chiếc lông khẽ xoay tròn trong không khí rồi nhẹ nhàng đáp xuống một kẽ nứt trên phiến đá. Ngay sau đó, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu biến mất không dấu vết, như một bóng ma trong màn đêm, chỉ để lại một sự tĩnh lặng đến khó hiểu.

Tạ Trần, với khả năng cảm nhận nhân quả nhạy bén của mình, khẽ nhíu mày. Anh cảm nhận được một luồng khí tức lạ lẫm, không mang sát ý, nhưng lại đầy ẩn ý. Anh thoáng nhìn về phía mái nhà đổ nát nơi Hồ Ly Nữ vừa biến mất, nhưng không thấy ai. Dù vậy, anh vẫn cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Ánh mắt anh quét xuống mặt đất, và anh nh��n thấy chiếc lông hồ ly màu bạc đang nằm đó, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn.

Anh cúi xuống nhặt vật phẩm đó lên. Chiếc lông mềm mại và ấm áp, không hề có chút lạnh lẽo hay tà khí của ma vật. Tạ Trần nheo mắt suy tư. Đây là một dấu vết, một thông điệp. Không phải của Ma Vực hung tàn, mà của một cá thể có mục đích riêng, một cá thể có lẽ đang quan sát họ, và có lẽ, không hoàn toàn đồng tình với con đường mà Ma Chủ Cửu U đang đi.

"Có chuyện gì vậy, Tạ Trần?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, nhận thấy sự bất thường trong ánh mắt của anh.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh siết nhẹ chiếc lông hồ ly trong tay, cảm nhận sự mềm mại và tinh khiết của nó. Anh biết, Ma Vực không phải là một khối thống nhất. Sự xuất hiện của Hắc Ma Sứ, những lời nói của hắn, và giờ là dấu vết bí ẩn này của Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, tất cả đều vẽ nên một bức tranh phức tạp hơn nhiều so với những gì anh đã dự đoán. Cuộc chiến này, không chỉ là giữa Tiên và Ma, mà còn là giữa những tư tưởng, những mục đích, và cả những "chấp niệm" khác nhau ngay trong lòng Ma Vực. Dấu vết này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là một gợi ý quan trọng, hé lộ một khía cạnh mới, một khả năng mới trong trận chiến "phá cục" này. Tạ Trần nhìn về phía chân trời đêm đen đặc, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình đầy rẫy những bí ẩn và thử thách, nơi anh sẽ phải dùng trí tuệ và sự thấu triệt nhân quả của mình để dẫn dắt những người còn lại tìm ra con đường giữa sự hỗn loạn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free