Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 264: Họa Diệt Thần Tượng: Cuộc Tấn Công Của Hỗn Loạn

Tiếng nước nhỏ giọt trong động phủ đã chìm vào dĩ vãng, nhường chỗ cho tiếng gió vút qua tai và tiếng lá cây xào xạc khi nhóm Tạ Trần lướt đi trong màn sương sớm. Ánh bình minh yếu ớt chỉ vừa kịp nhuộm hồng chân trời phía Đông, hứa hẹn một ngày mới an lành, nhưng trong lòng mỗi người đều mang nặng một nỗi lo âu, một dự cảm chẳng lành. Họ không đi theo lối mòn của người phàm, mà dùng khinh công và những kỹ năng ẩn mình để băng qua núi rừng, cố gắng rút ngắn tối đa khoảng cách đến Thị Trấn An Bình. Tạ Trần đi trước, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong sương khói, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngọn cây, từng tảng đá, như thể đang đọc vị cả dòng chảy của đại địa. Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y phấp phới, theo sát phía sau, vẻ uy nghiêm thường ngày đã nhường chỗ cho sự trầm tư. Nàng không còn đặt câu hỏi, không còn nghi ngờ, chỉ có một sự tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán của thư sinh phàm nhân này, một niềm tin được xây đắp từ những lần đối mặt với sự thật phũ phàng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo vểnh lên nhạy bén, liên tục dò xét xung quanh, đôi lúc dừng lại ngửi ngửi không khí, tìm kiếm bất kỳ dấu vết ma khí nào, bất kỳ tín hiệu nào về "Huyết Ấn U Minh" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Nàng di chuyển nhẹ nhàng như một làn gió, vẻ tinh quái thường ngày giờ pha lẫn sự cảnh giác tột độ. Dương Quân, tuy vẫn còn đôi chút hoang mang về những điều Tạ Trần nói, nhưng ý chí bảo vệ bách tính đã thúc đẩy hắn tiến lên không ngừng. Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, khí chất nho nhã giờ đây trộn lẫn với sự kiên cường của một võ giả.

Đến khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng óng xuống nhân gian, nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng đặt chân đến Thị Trấn An Bình. Từ xa nhìn lại, thị trấn nằm nép mình giữa thung lũng, những mái nhà ngói đỏ, tường vôi trắng san sát nhau, như một bức tranh thủy mặc yên bình. Khác hẳn với hình dung về một nơi sắp bị tai ương nhấn chìm, Thị Trấn An Bình đang tấp nập những hoạt động thường nhật. Tiếng cười nói rộn ràng từ các quán ăn ven đường, tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rong, tiếng bánh xe lộc cộc trên đường đá cuội, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi thơm của bánh mì mới nướng, mùi gia vị nồng nàn từ các quán phở, mùi gỗ mục và đất ẩm từ những con hẻm nhỏ, tất cả đều gợi lên một cảm giác an lành, quen thuộc. Trời quang mây tạnh, nắng nhẹ trải khắp mọi ngóc ngách, khiến cho cảnh vật càng thêm phần tươi sáng, đối lập hoàn toàn với dự cảm đen tối mà Tạ Trần mang theo.

"Đây là An Bình sao?" Dương Quân buột miệng thốt lên, ánh mắt hắn vẫn còn chút nghi hoặc. "Trừ đi sự nhộn nhịp thường thấy ở một thị trấn đông đúc, ta không cảm thấy chút gì bất thường, huống hồ là họa diệt vong." Hắn nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải thích cho sự mâu thuẫn rõ ràng này.

Tạ Trần không đáp lời, chỉ khẽ nhíu mày. Anh không hề ngạc nhiên trước khung cảnh yên bình trước mắt. Dưới góc nhìn của "Nhân Quả Chi Nhãn," anh thấy rõ những sợi tơ nhân quả đang đan xen chằng chịt, tạo nên một tấm lưới vững chắc của sự bình yên giả tạo. Nhưng sâu bên trong tấm lưới ấy, những luồng khí đen mờ nhạt đã bắt đầu len lỏi, như những vết nứt vô hình trên một tấm gương hoàn hảo. Anh cảm nhận được sự dao động vi tế của những dòng năng lượng tiêu cực, những hạt mầm của sự hoài nghi và sợ hãi đang được gieo cấy một cách thầm lặng.

"Cuộc tấn công không chỉ nhắm vào sinh mạng, mà là vào niềm tin, vào mọi trật tự," Tạ Trần trầm giọng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. "Hắn muốn gieo rắc hỗn loạn từ tận gốc rễ. Và cách tốt nhất để phá hủy một cái cây là mục ruỗng nó từ bên trong."

Họ nhanh chóng tìm đến nha môn của Thị Trấn An Bình. Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt với khuôn mặt phúc hậu nhưng có chút lo âu, đang ngồi sau bàn giấy ngổn ngang sổ sách. Khi Tạ Trần trình bày về mối nguy cơ sắp xảy ra, vẻ mặt của Thị Trưởng biến sắc từ ngạc nhiên sang hoài nghi, rồi cuối cùng là khó chịu.

"Công tử nói vậy e rằng quá lời," Thị Trưởng Thành đặt bút xuống, giọng nói có chút dè dặt nhưng vẫn giữ sự kiên quyết của một người đứng đầu. "An Bình ta đã yên bình bao năm nay, trên có các tiên môn che chở, dưới có dân chúng đồng lòng. Sao lại có họa diệt vong? Công tử nói Ma Tộc sẽ tấn công, nhưng ta không hề thấy dấu hiệu nào của ma khí, cũng không có tin tức tình báo từ các đạo hữu. Hơn nữa, việc này... sẽ gây hoang mang cho dân chúng. An Bình này, hòa bình là trên hết!" Ông ta xua tay, như thể muốn xua đi một ý nghĩ không mấy hay ho. Ông không thể chấp nhận một lời cảnh báo không có bằng chứng rõ ràng, đặc biệt là khi nó có thể gây ra sự xáo trộn lớn trong thị trấn mà ông đã tốn bao công sức để duy trì sự ổn định.

"Sự yên bình của An Bình chính là điểm yếu lớn nhất của nó," Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. "Ma Chủ Cửu U không hành động một cách ngẫu nhiên. Hắn chọn những nơi mà sự yên bình đã khiến con người mất đi sự cảnh giác, nơi mà niềm tin vào một trật tự vững chắc đã ăn sâu vào tiềm thức. Khi sự yên bình đó bị phá vỡ, sự tuyệt vọng và hỗn loạn sẽ nhân lên gấp bội."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù tin vào Tạ Trần, cũng cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Nàng hiểu rằng, đối với những người phàm nhân đã quen sống dưới sự bảo hộ của Thiên Đạo và các tông môn, việc chấp nhận một lời cảnh báo mơ hồ về "nhân quả" là điều vô cùng khó khăn. Niềm tin của họ là vững chắc, nhưng cũng là một bức tường cản trở họ nhìn thấy những mối nguy hiểm ẩn mình.

"Nếu tiên sinh đã nói, vậy chúng ta có thể làm gì để chuẩn bị?" Dương Quân hỏi, ánh mắt hắn vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng đã có một tia lo lắng. Hắn không thể hoàn toàn gạt bỏ lời của Tạ Trần, nhất là khi Lăng Nguyệt Tiên Tử, một người luôn lý trí và cẩn trọng, đã chọn tin tưởng. "Chúng ta không thể để dân chúng lâm vào cảnh lầm than."

"Việc đầu tiên là sơ tán những người yếu thế, trẻ nhỏ và người già," Tạ Trần nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo một sự cấp bách. "Sau đó, tập hợp những người có sức khỏe, chuẩn bị vũ khí thô sơ, dựng lên các chướng ngại vật. Quan trọng hơn cả, là phải giữ vững tinh thần. Ma Chủ sẽ tấn công vào nỗi sợ hãi và sự hoài nghi của con người."

Thị Trưởng Thành thở dài. "Công tử, việc đó quá lớn. Dân chúng sẽ không hiểu, họ sẽ hoảng loạn. Chúng ta phải thận trọng. Có lẽ, ta nên cử người đi thỉnh cầu viện trợ từ các tiên môn lân cận trước đã." Ông ta vẫn muốn dựa vào những phương pháp truyền thống, vào những "cứu tinh" đã được công nhận.

Tạ Trần chỉ lắc đầu. "Không có thời gian. Ma Chủ đã ra tay." Lời anh vừa dứt, một cơn gió lạnh lẽo bất thường thổi qua nha môn, mang theo mùi ẩm mốc và một chút gì đó tanh nồng, khiến tất cả mọi người bất giác rùng mình. Đôi mắt Tạ Trần nheo lại, anh nhìn ra phía cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh ban nãy đột ngột bị những đám mây đen kịt từ phía Tây bao phủ, như một vết mực loang nhanh trên tấm lụa.

***

Bầu trời Thị Trấn An Bình đột ngột biến sắc. Từ một ngày quang mây tạnh, những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, cuồn cuộn như những con sóng khổng lồ, nuốt chửng ánh mặt trời, biến ban ngày thành hoàng hôn u ám. Một luồng gió lạnh buốt thấu xương quét qua thị trấn, mang theo mùi lưu huỳnh và một thứ mùi tanh tưởi khó tả, khiến những người phàm nhân đang tấp nập trên phố phải rùng mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy vẻ kinh hãi. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng bỗng chốc tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng, những ánh mắt hoang mang nhìn nhau.

Trong nha môn, Thị Trưởng Thành vẫn chưa kịp cử người đi thỉnh cầu viện trợ thì một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả mặt đất. Bụi đất và gạch đá bắn tung tóe, kèm theo tiếng la hét thất thanh của đám đông. Tiếng đổ vỡ của kiến trúc, tiếng gầm rú ghê rợn từ xa vọng lại, tất cả báo hiệu một tai ương đã thực sự giáng xuống.

"Không thể nào..." Dương Quân lẩm bẩm, sắc mặt tái mét. Hắn đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự tàn bạo và đột ngột như thế này. "Thật sự xảy ra!"

Tạ Trần không chút bất ngờ, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ nặng trĩu. Anh đã nhìn thấy điều này trong dòng chảy nhân quả, nhưng việc chứng kiến nó trực tiếp vẫn là một gánh nặng không thể tránh khỏi. "Mau ra ngoài! Cổng chính bị tấn công!"

Họ lao ra ngoài, chạy về phía cổng chính của Thị Trấn An Bình. Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Bức tường thành kiên cố, vốn là niềm tự hào của thị trấn, giờ đây đã biến thành một đống đổ nát ngổn ngang. Ma khí đen đặc cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng mọi ánh sáng, tỏa ra một áp lực kinh hoàng. Từ trong làn khói bụi mịt mù, một thân ảnh khổng lồ, gồ ghề, với đôi mắt đỏ rực như máu, chậm rãi bước ra. Đó chính là Hắc Ma Sứ, kẻ đã truy đuổi họ không ngừng. Hắn mặc áo giáp đen thô kệch, vác theo một cây trường thương lớn, trên đầu đội một chiếc mũ giáp có những chiếc sừng nhọn hoắt, toát ra khí tức hung tàn.

"Kẻ yếu không có quyền lựa chọn!" Hắc Ma Sứ gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm, mang theo sự khinh miệt và tàn bạo. Hắn nhìn xuống đám đông phàm nhân đang hoảng loạn tháo chạy, ánh mắt đầy thích thú. "Trật tự của các ngươi chỉ là ảo ảnh yếu ớt, hãy để Ma Vực ta dạy cho các ngươi thế nào là chân lý!" Hắn bật cười khẩy một tiếng, tiếng cười khô khốc và ghê rợn, khiến xương cốt người nghe như muốn vỡ vụn.

Phía sau Hắc Ma Sứ, một đội quân ma vật gào thét, hình thù quái dị, với đôi mắt xanh lè và nanh vuốt sắc nhọn, tràn vào thị trấn như thủy triều vỡ bờ. Tiếng la hét của người dân, tiếng đổ vỡ của kiến trúc, và tiếng gầm rú của ma vật hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ bị xé toạc như giấy, những cửa hàng tạp hóa bị đè bẹp, những xe ngựa bị lật tung, tất cả chỉ trong chớp mắt. Mùi bụi, mùi máu tanh, mùi khói khét và ma khí bỗng chốc lan tỏa khắp nơi, bao trùm lên mọi giác quan. Bầu không khí từ cảnh giác chuyển sang hoảng loạn tột độ, sự sợ hãi tột cùng hiện rõ trên từng khuôn mặt.

Dương Quân chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt hắn mở to vì kinh hoàng. "Không thể nào... Thật sự xảy ra! Chúng ta phải làm gì đây?!" Giọng nói hắn run rẩy, lý trí như muốn vỡ vụn trước hiện thực tàn khốc. Hắn đã từng nghĩ rằng, dù Ma Tộc có mạnh đến đâu, cũng sẽ có một giới hạn, một quy tắc nào đó. Nhưng sự tấn công đột ngột, tàn bạo và vô cớ này đã phá vỡ mọi nhận định của hắn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sắc mặt nàng tái nhợt, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây mang theo vẻ bàng hoàng đến tột độ. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của Ma Vực, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một cuộc tấn công trực diện vào một thị trấn phàm nhân, một nơi không có giá trị chiến lược, không có tài nguyên linh khí. Mục đích của Ma Chủ Cửu U không phải là chiếm đoạt, mà là hủy diệt, là gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Sự thật này khiến niềm tin bấy lâu nay của nàng vào sự công bằng của Thiên Đạo, vào trách nhiệm của tiên môn, lung lay dữ dội.

"Tạ huynh, chúng ta phải làm gì?" Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu hỏi, giọng nàng cũng không giấu được sự căng thẳng. Nàng đã từng sống trong Ma Vực, biết được sự tàn độc của chúng, nhưng chưa bao giờ nghĩ chúng sẽ ra tay tàn bạo đến vậy với những người phàm nhân yếu ớt.

Tạ Trần bình tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề hoảng loạn, đôi mắt anh vẫn thấu triệt, quét qua chiến trường hỗn loạn. "Lăng Nguyệt, Dương Quân, ngăn chặn ma vật tiến sâu vào thị trấn, cố gắng mở đường cho dân chúng thoát ra phía Đông! Tiểu Cửu, ngươi linh hoạt, hãy tìm cách dẫn dụ một phần ma vật ra khỏi khu dân cư đông đúc. Ta sẽ tìm cách ổn định tâm lý dân chúng và định hướng sơ tán." Anh đưa ra chỉ dẫn một cách dứt khoát, không chút do dự, như một vị tướng đã quen với việc đối mặt với sinh tử.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói một lời, nàng chỉ khẽ gật đầu. Bạch y của nàng bay phần phật, pháp lực cuồn cuộn. Nàng lao vào đội quân ma vật, những chưởng pháp băng tuyết lạnh lẽo được thi triển, đóng băng và nghiền nát những con quái vật đầu tiên. Dương Quân, tuy vẫn còn hoang mang, nhưng ý chí của một tu sĩ chính đạo đã khiến hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Hắn rút thanh kiếm dài ra, khí tức nho nhã biến mất, thay vào đó là sự cương mãnh. Hắn cùng Lăng Nguyệt tạo thành một phòng tuyến, cố gắng ngăn cản dòng chảy ma vật đang như lũ quét. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với thân pháp linh hoạt, hóa thành một cái bóng xám, lướt đi giữa những con ma vật, đôi lúc tung ra những đòn đánh sắc bén, gây rối loạn đội hình địch.

Hắc Ma Sứ nhìn thấy Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực của hắn lóe lên sự thù hằn. "Ngươi, tên thư sinh vô dụng! Lần này ngươi không thoát được đâu!" Hắn vung trường thương, một luồng ma khí đen đặc bắn thẳng về phía Tạ Trần.

Tạ Trần chỉ khẽ nghiêng người, tránh né đòn đánh chí mạng. Anh không có pháp lực để đối đầu trực diện với Hắc Ma Sứ, nhưng anh có trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân quả. Anh biết rằng, việc chiến đấu trực diện lúc này chỉ là vô ích. Mục tiêu của anh là bảo vệ nhân mạng, không phải là đối đầu với kẻ hủy diệt.

***

Cuộc tấn công của Ma Vực lan rộng khắp Thị Trấn An Bình. Khu chợ trung tâm, từng là trái tim của sự sống, nơi mà tiếng cười nói, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng từng vang vọng, giờ đây đã biến thành một biển lửa và đổ nát. Những sạp hàng gỗ bị thiêu rụi, những gian hàng vải vóc biến thành tro tàn, mùi đồ ăn thơm ngon bị thay thế bằng mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói khét lẹt và mùi lưu huỳnh hắc ám của ma khí. Mưa bụi bắt đầu rơi lất phất, hòa lẫn với khói lửa và ma khí, tạo nên một khung cảnh u ám, bi thương đến tột cùng.

Những biểu tượng của cuộc sống phàm nhân – những ngôi nhà nhỏ bé, những cửa hàng gia truyền, thậm chí cả đền thờ nhỏ ở quảng trường trung tâm – đều bị phá hủy một cách có chủ đích. Ma vật không chỉ giết chóc, chúng còn đạp đổ, đốt phá, làm tan hoang mọi thứ, như thể muốn xóa sổ mọi dấu vết của sự sống, của trật tự và văn minh. Tiếng rên rỉ của người bị thương, tiếng khóc than của trẻ nhỏ và phụ nữ vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng gầm gừ man rợ của ma vật.

Tạ Trần, với sự bình tĩnh đáng sợ, liên tục đưa ra các chỉ dẫn chiến lược. Anh không lao vào cuộc chiến bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ. "Phía Tây Nam có một con hẻm nhỏ, dẫn ra ngoài thị trấn! Nhanh lên! Không được chen lấn! Hãy tin tưởng lẫn nhau!" Giọng anh tuy không lớn, nhưng có một sức mạnh lạ lùng, xuyên qua tiếng ồn ào hỗn loạn, chạm đến tâm trí những người đang tuyệt vọng. Anh dùng khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" để nhìn thấy những con đường an toàn nhất, những điểm yếu của đội hình ma vật, và hướng dẫn dân chúng thoát hiểm. Anh thậm chí còn dùng thân mình gầy gò để che chắn cho một đứa trẻ suýt bị một tảng đá rơi trúng, rồi đẩy nó về phía con đường an toàn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn chiến đấu không ngừng nghỉ, vẻ ngoài lạnh lùng của nàng đã hiện lên sự dao động sâu sắc. Nàng nhìn những người phàm nhân đang gào khóc, nhìn những mái nhà đổ nát, nhìn những biểu tượng của cuộc sống yên bình bị hủy hoại một cách không thương tiếc. Chân lý tu tiên mà nàng tin tưởng bấy lâu, rằng tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, là để giữ vững Thiên Đạo, giờ đây lại bất lực đến vậy. Pháp lực của nàng mạnh mẽ, nhưng không thể che chắn cho tất cả, không thể ngăn chặn sự hỗn loạn đang bùng nổ từ bên trong.

"Đây... đây là sự hỗn loạn mà hắn muốn sao?" Giọng nàng khẽ run lên, dù nàng đang dùng pháp thuật tạo ra một lá chắn băng giá để bảo vệ một nhóm người già. "Thiên Đạo... lẽ nào... thực sự không còn bảo vệ chúng sinh?" Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và tuyệt vọng. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, thứ mà nàng đã dành cả đời để phụng sự, đang bị đả kích mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu Thiên Đạo không thể bảo vệ người phàm, vậy ý nghĩa của sự tồn tại của nó, và của con đường tu tiên mà nàng đang đi, là gì?

Dương Quân, chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng, những người phàm nhân vô tội bị ma vật xé xác, những đứa trẻ gào khóc tìm cha mẹ, đã hoàn toàn quỵ xuống trong tuyệt vọng. Hắn chiến đấu một cách vô thức, thanh kiếm của hắn vẫn vung lên chém hạ ma vật, nhưng trong mắt hắn đã không còn ánh sáng của lý tưởng. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần tu luyện đến cảnh giới cao, chỉ cần giữ vững chính đạo, thì mọi tai ương đều có thể hóa giải. Nhưng hiện thực phũ phàng đã đạp đổ tất cả.

"Vô ích... tất cả đều vô ích!" Dương Quân gào lên, giọng nói khản đặc, hòa lẫn vào tiếng mưa và tiếng khóc than. Hắn nhìn cánh tay mình, nhìn những giọt máu của ma vật vấy bẩn lên đạo bào màu lam nhạt. "Tu vi của chúng ta... Chính đạo của chúng ta... vô dụng! Chúng ta không thể cứu được họ! Thiên Đạo... Thiên Đạo ở đâu?!" Hắn gần như mất đi lý trí, mất đi phương hướng, lý tưởng về chính đạo cao đẹp đã hoàn toàn tan vỡ trong tâm trí hắn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, dù nhanh nhẹn và khôn ngoan, cũng không thể che giấu được sự tức giận và căm phẫn. Nàng dùng những móng vuốt sắc nhọn của mình để xé xác những con ma vật nhỏ, nhưng trong lòng nàng, một nỗi bất lực lớn dần. Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn bình tĩnh đến lạ lùng, vẫn kiên trì định hướng cho những người còn lại. "Tạ Trần, chúng ta không thể cứ thế này mãi! Ma vật quá đông!"

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt anh ánh lên một nỗi đau âm ỉ. Anh hiểu sâu sắc sự tuyệt vọng của Dương Quân, sự dao động của Lăng Nguyệt. Anh biết rằng, đây chính là mục tiêu thực sự của Ma Chủ Cửu U. "Không phải vì không tin, mà là vì không hiểu. Trật tự của Ma Chủ không phải là bạo lực ngẫu nhiên, mà là sự phá hủy niềm tin. Hắn muốn những người phàm nhân tự đánh mất niềm tin vào chính mình, vào những giá trị mà họ đã xây dựng, vào Thiên Đạo đã bảo hộ họ."

Anh nói thêm, giọng anh trầm bổng nhưng đầy sức nặng, như thể muốn gieo lại những hạt mầm hy vọng trong lòng những người đang tuyệt vọng. "Sự sụp đổ của một thị trấn chỉ là khởi đầu. Hắn muốn phá hủy cả một kỷ nguyên, xóa sổ mọi tr��t tự. Nhưng chính trong sự hỗn loạn này, chúng ta mới có thể tìm thấy một con đường mới. Một con đường mà không cần đến Thiên Đạo, con người vẫn có thể giữ lấy niềm tin và giá trị của mình."

Khi màn đêm buông xuống, Thị Trấn An Bình đã trở thành một đống hoang tàn, chìm trong khói lửa và tiếng rên rỉ đau đớn. Những người sống sót, một số được Tạ Trần và đồng minh dẫn dắt, một số tự mình tìm được đường thoát, đang chạy trốn trong vô vọng. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây đen, chiếu rọi xuống cảnh tượng bi thương, như một chứng nhân câm lặng cho sự sụp đổ của một niềm tin, của một kỷ nguyên đã cũ. Đây không chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi các cuộc tấn công lớn hơn của Ma Chủ Cửu U, mà còn là khởi đầu cho một sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn của mỗi người, đặc biệt là Dương Quân và Lăng Nguyệt, những người đã từng tin tưởng tuyệt đối vào chính đạo và Thiên Đạo. Trong mắt họ, thế giới đã không còn là một nơi đơn giản, nơi thiện ác phân minh, mà là một bức tranh phức tạp của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Tạ Trần nhìn về phía chân trời, biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cuộc chiến không phải để giữ gìn Thiên Đạo, mà là để bảo vệ cái nhân tính mong manh của con người.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free