Nhân gian bất tu tiên - Chương 263: Nhân Quả Loạn Tượng: Dự Báo Hắc Ám và Sự Khó Tin
Trong động phủ tạm bợ mà họ tìm thấy, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt vọng lại, cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc giữa đêm khuya. Không khí trong hang mang mùi đá ẩm lạnh, mùi đất pha lẫn chút hương linh dược nhàn nhạt từ túi càn khôn của Lăng Nguyệt Tiên Tử, tạo nên một bầu không gian vừa cô tịch vừa bí mật, rất thích hợp cho sự tập trung tuyệt đối.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, trước mặt anh là tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra, tấm bản đồ đã sờn rách ở nhiều chỗ, ghi dấu những hành trình dài. Ánh nến leo lét đặt cạnh anh, run rẩy phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng của Tạ Trần. Đôi mắt ấy, giờ đây không chỉ đơn thuần là nơi chứa đựng trí tuệ sắc bén, mà còn ánh lên một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường của Nhân Quả Chi Nhãn. Toàn bộ tâm trí anh đã chìm sâu vào một trạng thái nhập định, tách rời khỏi thế giới bên ngoài, dồn hết sức lực để truy tìm những sợi nhân quả vô hình đang xoắn xuýt, rối bời trong cõi hư không.
Từ khoảnh khắc chạm vào Bản Nguyên Thạch Bi và nhận lấy khải huyền về Thượng Cổ, rồi đến khi phát hiện ra Huyết Ấn U Minh, Tạ Trần đã hiểu rằng mọi thứ không hề đơn giản. Cái "huyết ấn" ấy, không phải là một sự kiện cô lập, mà là một dấu hiệu, một nút thắt quan trọng trong tấm mạng lưới nhân quả mà Ma Chủ Cửu U đang dệt nên. Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn, như thể mỗi lời thốt ra đều tiêu hao linh hồn: "Huyết Ấn U Minh... không phải là điểm cuối, mà là một dấu hiệu... một sự khởi đầu... của sự 'xóa sổ' đích thực... Nó liên kết với khải huyền kia... sự phản kháng cổ xưa, nhưng lại bị Ma Chủ lợi dụng, bóp méo thành một công cụ..."
Anh cảm nhận được một luồng hỗn loạn khổng lồ đang dần hình thành, không phải là sự hỗn loạn vật lý của chiến tranh, mà là sự hỗn loạn của niềm tin, của trật tự tinh thần. Nó như một cơn bão vô hình, đang cuộn mình, chờ đợi thời khắc bùng phát. Nhân Quả Chi Nhãn trên trán Tạ Trần phát ra ánh sáng mờ ảo hơn, như thể đang căng mình hết mức để thấu thị sâu hơn vào dòng chảy của vận mệnh. Anh 'thấy' những sợi nhân quả, vốn dĩ đã phức tạp, giờ đây lại càng xoắn xuýt, đứt gãy, rồi lại kết nối theo một cách dị thường, không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà anh từng biết. Chúng không còn là những dòng chảy đơn thuần, mà tụ lại thành từng cụm, từng khối, tạo thành những "điểm nút nhân quả" khổng lồ, nơi mà sự thay đổi dù nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến những hệ quả khôn lường.
Một trong những điểm nút đó, một khối hỗn loạn dày đặc nhất, đang dần hiện rõ trong tầm nhìn tâm thức của Tạ Trần. Nó không phải là một tông môn hùng mạnh, không phải một linh địa trù phú, mà là một nơi bình dị đến lạ lùng. Anh đưa ngón tay gầy gò của mình lên tấm bản đồ cũ, run rẩy dò tìm, rồi dừng lại. Điểm đó, dưới ngón tay anh, là một chấm nhỏ, một cái tên đơn giản: Thị Trấn An Bình.
Thị Trấn An Bình. Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí anh, mang theo một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Nó là một trong hàng ngàn thị trấn phàm nhân nhỏ bé, bình yên, nằm sâu trong nội địa, tách biệt khỏi những tranh chấp tiên môn hay những vùng đất hoang vu của ma thú. Dường như không có bất kỳ lý do nào để Ma Chủ Cửu U phải để mắt đến nơi này. Nhưng Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần không bao giờ lừa dối. Cái loạn tượng mà anh nhìn thấy, chính là ở đó. Sự hỗn loạn tinh thần, sự phá vỡ trật tự, sẽ bắt đầu từ nơi này.
Mùi đá ẩm trong hang động như đặc quánh lại, cảm giác lạnh lẽo của đất đá thấm sâu vào xương cốt anh, nhưng Tạ Trần vẫn không hề lay động. Anh hít thở sâu, cố gắng trấn định tâm thần, để Nhân Quả Chi Nhãn tiếp tục xoáy sâu vào từng lớp nhân quả chồng chéo. Anh nhận ra, sự tấn công của Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là đổ máu và hủy diệt. Hắn ta không nhắm vào sức mạnh vật chất, mà nhắm vào bản chất của sự tồn tại, vào niềm tin. Hắn muốn phá hủy cái gọi là "sống một đời bình thường", cái giá trị mà Tạ Trần luôn trân trọng. Thị Trấn An Bình, chính là một biểu tượng của điều đó. Nếu sự bình yên đó bị phá vỡ một cách tàn nhẫn, niềm tin vào Thiên Đạo, vào trật tự, sẽ tan vỡ trong tâm trí phàm nhân, tạo nên một làn sóng tuyệt vọng lan tỏa khắp nhân gian. Đó chính là ý nghĩa thực sự của việc "xóa sổ mọi trật tự".
Tạ Trần cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Anh là người duy nhất nhìn thấy điều này, người duy nhất có thể hiểu được ẩn ý sâu xa đằng sau hành động có vẻ vô lý của Ma Chủ. Gánh nặng của kiến thức độc đáo này, của sự thấu thị nhân quả, đôi khi lại trở thành một xiềng xích nặng nề. Anh biết rằng để thuyết phục những người khác, những người tu tiên đã quen với những trận chiến trực diện, với sức mạnh hữu hình, sẽ là một thử thách không nhỏ. Họ sẽ đòi hỏi bằng chứng, căn cứ, những điều mà Nhân Quả Chi Nhãn của anh chỉ có thể diễn giải bằng những khái niệm trừu tượng, khó nắm bắt.
Tiếng gió nhẹ bên ngoài động phủ dường như mang theo cả tiếng thở dài của trời đất, báo hiệu một đêm đã sắp tàn. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt vẫn tập trung vào điểm nhỏ trên bản đồ. Anh biết rằng Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà còn là một triết gia của sự hỗn loạn, một kẻ muốn chứng minh rằng mọi trật tự đều là giả dối, mọi niềm tin đều là yếu ớt. Và Thị Trấn An Bình, chính là quân cờ đầu tiên trong ván cờ lớn đó. Một ván cờ mà Tạ Trần phải phá giải, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, và bằng cả sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tính.
***
Khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông le lói qua khe đá, nhuộm một màu xám bạc lên vách động, Tạ Trần từ từ mở mắt. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng ánh mắt lại ngời lên một vẻ kiên định đến lạ thường. Anh đã thức trắng đêm, dồn hết tâm lực vào việc suy luận, kết nối những sợi nhân quả. Dù mệt mỏi cùng cực, nhưng anh không hề chần chừ. Anh biết, thời gian là thứ quý giá nhất lúc này.
Dương Quân, người đã kiên nhẫn canh gác ở lối vào động phủ, bước vào khi cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cũng đã thức giấc, ánh mắt họ đổ dồn về phía Tạ Trần, chờ đợi.
Tạ Trần đặt ngón tay lên tấm bản đồ, chỉ vào điểm nhỏ mang tên "Thị Trấn An Bình". Giọng anh trầm tĩnh, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự cấp bách: "Ma Chủ sẽ tấn công nơi này. Một cuộc tấn công lớn, không phải để chiếm đoạt, mà để phá hủy mọi trật tự, gieo rắc hỗn loạn tinh thần, làm suy yếu nền tảng niềm tin của nhân gian."
Lời nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của động phủ, tạo nên một sự im lặng căng thẳng. Dương Quân là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó, với vẻ hoài nghi rõ rệt hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. Hắn là một thư sinh mang khí chất nho nhã, nhưng cũng là một người chính trực, luôn tìm kiếm sự rõ ràng, bằng chứng cụ thể. Đôi mắt sáng của hắn nhìn Tạ Trần, chất chứa sự chất vấn. "Tạ huynh, Thị Trấn An Bình là một nơi phàm nhân bình thường, không có tông môn hay linh mạch trọng yếu. Ma Chủ Cửu U cần gì phải phí công tấn công? Hơn nữa, dựa vào 'nhân quả' của huynh... liệu có quá mông lung, thiếu căn cứ cụ thể?" Giọng hắn tuy thẳng thắn nhưng vẫn giữ được sự tôn trọng, nhưng rõ ràng là hắn khó có thể chấp nhận một dự đoán không dựa trên những lập luận khoa học hay những dấu hiệu rõ ràng của tu luyện. Đối với Dương Quân, Ma Chủ là một thế lực tà ác, hành động của hắn phải có mục đích trực tiếp, rõ ràng, không thể là những kế hoạch trừu tượng như vậy. Niềm tin vào những giáo điều cũ, vào sự phân định rõ ràng giữa chính và tà, khiến hắn khó lòng tiếp nhận sự phức tạp mà Tạ Trần đang hé mở.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua tấm bản đồ, rồi dừng lại trên khuôn mặt Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến nhiều điều phi thường từ Tạ Trần, và niềm tin của nàng vào anh đã không còn lung lay như trước. Tuy nhiên, bản chất lý trí của một tiên tử cao quý vẫn buộc nàng phải đặt câu hỏi để thấu hiểu sâu sắc hơn. "Tạ công tử, huynh có thể giải thích rõ hơn về 'loạn tượng nhân quả' này không? Tại sao lại là An Bình, một nơi không có giá trị chiến lược theo lẽ thường, và bằng cách nào Ma Chủ sẽ thực hiện điều đó?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy dò xét, thể hiện sự mệt mỏi ẩn sâu mà nàng đã phải chịu đựng trong cuộc chiến kéo dài này. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mục nát của các tông môn, nhưng ý nghĩ về việc Ma Chủ tấn công một thị trấn phàm nhân bình thường vẫn nằm ngoài phạm trù hiểu biết của nàng về chiến tranh giữa tiên và ma.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, nheo đôi mắt tinh quái lại, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng một cách bất ngờ. "Ma Chủ Cửu U... hắn có ghét bỏ phàm nhân, nhưng ta chưa từng nghe hắn ra tay trực tiếp với những nơi như vậy. Hắn thường nhắm vào các tông môn hoặc những điểm có linh khí... trừ phi... có một lý do sâu xa hơn, liên quan đến 'xóa sổ mọi trật tự' mà huynh nói." Nàng đã trải qua nhiều năm trong Ma Vực, chứng kiến những mưu mô, thủ đoạn của các thế lực ma tộc. Tuy tinh nghịch, nhưng Tiểu Cửu lại rất nhạy bén với những dấu hiệu bất thường. Nàng biết Ma Chủ không làm gì vô ích, và một hành động tưởng chừng vô nghĩa như vậy chắc chắn phải che giấu một mục đích khủng khiếp hơn.
Tạ Trần kiên nhẫn lắng nghe những câu hỏi và sự hoài nghi của họ. Anh hít một hơi sâu, không hề tỏ ra khó chịu hay nản lòng. Anh hiểu rằng, để người khác chấp nhận một điều phi lý, đòi hỏi một sự kiên nhẫn và lý giải thấu đáo. Anh bắt đầu giải thích, từng lời nói đều mang sức nặng của sự thấu hiểu và gánh nặng của kiến thức độc đáo mà anh sở hữu.
"Ma Chủ không tìm kiếm linh khí hay chiến lợi phẩm ở An Bình," Tạ Trần bắt đầu, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, từng chữ như găm vào tâm trí người nghe. "Hắn muốn phá vỡ niềm tin, phá vỡ trật tự trong tâm trí phàm nhân. An Bình, với sự yên bình giả tạo của nó, là biểu tượng của sự bình yên. Một sự bình yên mà phàm nhân tin rằng được Thiên Đạo bảo hộ, được các tiên môn duy trì. Khi nó sụp đổ, sự tuyệt vọng sẽ lan tỏa, làm suy yếu Thiên Đạo nhanh hơn bất kỳ cuộc chiến nào trên chiến trường. Hắn muốn chứng minh rằng ngay cả sự bình yên nhỏ nhoi nhất, yếu ớt nhất cũng có thể bị nghiền nát một cách dễ dàng, và không có bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào có thể che chở."
Dương Quân vẫn cau mày, nhưng ánh mắt hắn đã bớt đi sự hoài nghi ban đầu, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Hắn bắt đầu mường tượng ra một hình ảnh khác về cuộc chiến, không phải là những trận đánh long trời lở đất, mà là một cuộc chiến thầm lặng, ăn mòn niềm tin từ bên trong. Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu chậm rãi, đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn Tạ Trần không còn vẻ dò xét, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tia sáng của sự thấu hiểu. Bản chất của sự "mất người" mà nàng từng chứng kiến ở các tu sĩ cấp cao, chính là sự mất mát niềm tin, mất mát nhân tính. Giờ đây nàng nhận ra, Ma Chủ đang muốn gieo rắc sự "mất người" đó trên quy mô toàn bộ nhân gian.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cũng lộ vẻ nghiêm trọng hơn. Nàng đã từng nghe những truyền thuyết cổ xưa về những sinh vật ma tộc chuyên hút lấy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của con người. Nếu Ma Chủ có thể khuấy động một biển tuyệt vọng như vậy, sức mạnh của hắn sẽ tăng lên gấp bội, và lý tưởng "xóa sổ mọi trật tự" của hắn sẽ trở nên bất khả kháng.
Tạ Trần không ngừng lại. "Sức mạnh của Ma Chủ không chỉ nằm ở ma khí, mà ở việc gieo rắc sự hỗn loạn, sự mất niềm tin. Thị Trấn An Bình, với sự yên bình giả tạo của nó, là mục tiêu hoàn hảo để hắn chứng minh rằng Thiên Đạo đã bất lực, rằng trật tự đã không còn ý nghĩa. Hắn sẽ tấn công từ bên trong, gieo rắc hoang mang, nghi kỵ, và bạo loạn. Hắn sẽ khiến những người phàm nhân tự chống lại nhau, nghi ngờ lẫn nhau, phá hủy cái gốc rễ của xã hội, biến sự bình yên thành một giấc mơ hão huyền. Và khi niềm tin đó tan vỡ, không cần đến một đạo quân ma tộc hùng hậu, Thiên Đạo sẽ tự suy kiệt, và nhân gian sẽ tự sụp đổ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn anh, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng một sự tin tưởng sâu sắc hơn, sự mệt mỏi ẩn sâu dường như cũng được xua tan bởi một mục đích mới. Nàng hít một hơi thật sâu, gật đầu kiên quyết. "Huynh nói đúng. Niềm tin là thứ đáng sợ nhất. Nếu Ma Chủ có thể phá hủy niềm tin, thì cả thế giới sẽ sụp đổ. Chúng ta phải hành động. Ngay lập tức. Mặc dù ta vẫn không hoàn toàn hiểu rõ 'nhân quả' của huynh, nhưng ta tin vào phán đoán của huynh." Giọng nàng, dù vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đã mang một sự kiên quyết chưa từng thấy, không còn chút vương vấn nào của những giáo điều tiên môn cũ kỹ. Nàng đã sẵn sàng đặt niềm tin của mình vào con đường mà Tạ Trần đang vạch ra.
Dương Quân thở dài một tiếng, nhưng ánh mắt hắn đã kiên định hơn rất nhiều. Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự chính nghĩa không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cả sự chấp nhận những điều vượt ngoài lẽ thường. "Ta vẫn không thể hoàn toàn hiểu được 'nhân quả' của Tạ huynh, nhưng ta tin vào phán đoán của Tiên Tử, và nếu là phàm nhân gặp nạn, ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Ta sẽ đi cùng các vị." Hắn đứng thẳng người, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa lẫn với vẻ anh tuấn của người luyện võ, tạo nên một sự kết hợp độc đáo. Hắn đã lựa chọn, không còn sự giằng xé nội tâm.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đăm chiêu một lát, rồi nàng nhếch môi mỉm cười tinh quái. "Ma Vực có những kẻ chuyên gieo rắc sợ hãi, nhưng ta cũng biết cách khiến chúng phải sợ hãi. Ta sẽ dò la thêm thông tin trên đường đi, xem có dấu hiệu nào của 'Huyết Ấn U Minh' ở gần Thị Trấn An Bình không. Có thể, nơi đó không chỉ là mục tiêu của Ma Chủ, mà còn là nơi dấu vết của 'đối trọng' kia càng rõ ràng." Nàng đã tìm thấy một mục tiêu mới, một cuộc phiêu lưu mới, và sự nghiêm túc của nàng khi nhắc đến "Huyết Ấn U Minh" cho thấy nàng hiểu rõ tầm quan trọng của nó.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Anh biết rằng, việc thuyết phục được ba người họ, mỗi người mang một suy nghĩ và lý tưởng riêng, là một thành công lớn. Anh bắt đầu vẽ ra một kế hoạch sơ bộ trên tấm bản đồ, phác thảo tuyến đường và các điểm cần chú ý. "Chúng ta sẽ di chuyển nhanh nhất có thể. An Bình không phải là một nơi có nhiều linh khí, nên việc che giấu khí tức sẽ dễ dàng hơn. Nhưng chúng ta phải cẩn trọng với Hắc Ma Sứ. Hắn vẫn đang truy lùng chúng ta gắt gao."
Cả nhóm nhanh chóng chuẩn bị hành trang. Tiếng nước nhỏ giọt trong động phủ vẫn đều đặn, nhưng không còn cảm giác cô tịch nữa, mà thay vào đó là sự quyết tâm. Không khí mát mẻ của sáng sớm, cùng với sương mù nhẹ giăng lối, bao trùm lên họ khi họ rời khỏi động phủ. Dưới ánh bình minh yếu ớt, những bóng người lướt đi nhanh chóng, hướng về Thị Trấn An Bình, mang theo một tia hy vọng mỏng manh trong cuộc chiến chống lại sự hỗn loạn đang chực chờ nuốt chửng nhân gian. Tạ Trần nhìn về phía trước, biết rằng chặng đường này sẽ không chỉ là một cuộc đua với thời gian, mà còn là một cuộc chiến chống lại bản chất của sự tuyệt vọng mà Ma Chủ đang gieo rắc, một cuộc chiến để giữ lấy niềm tin và giá trị của cuộc sống bình thường.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.