Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 262: Huyết Ấn U Minh: Đối Trọng Tiềm Tàng Trong Ma Vực

Gió càng lúc càng mạnh, hú lên từng hồi giữa những phế tích đổ nát. Mây đen trên bầu trời đã kéo tới nặng nề hơn, che khuất hoàn toàn ánh hoàng hôn, biến không gian thành một màu xám xịt u ám. Những tia chớp yếu ớt bắt đầu xẹt ngang qua bầu trời, báo hiệu một trận mưa giông lớn sắp ập đến. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

Tạ Trần nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắn không một chút do dự, ra hiệu cho mọi người. "Đi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Hắn biết, Hắc Ma Sứ và các thủ hạ của Ma Chủ sẽ tăng cường truy lùng họ khi họ tiếp cận gần hơn với sự thật về Ma Vực, và cuộc đụng độ khốc liệt chỉ là vấn đ�� thời gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói một lời, nàng rút Nguyệt Quang Trâm ra khỏi túi càn khôn. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm lóe lên trong bóng tối, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của địa vị, mà là một vũ khí, một lời thề. Ánh mắt nàng kiên định, không còn chút sợ hãi hay do dự nào. Dương Quân rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lách cách vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn giơ kiếm lên, cảnh giác nhìn xung quanh, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác và quyết tâm.

Họ nhanh chóng tìm đường thoát khỏi phế tích. Tiếng gió hú và tiếng ma khí từ xa như thúc giục, như tiếng chân của Hắc Ma Sứ đang đuổi sát phía sau. Mỗi bước chạy của họ đều mang theo sự gấp gáp, sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm mạnh mẽ. Họ đã khám phá ra một bí mật cổ xưa, một sự thật tàn khốc về bản chất của Ma Vực và Thiên Đạo. Kiến thức này là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh mới, mở ra một hướng đi khác trong cuộc chiến không ngừng nghỉ này. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy nguy hiểm, nhưng ít nhất, họ không còn bước đi trong bóng tối của sự mơ hồ.

***

Tạ Trần dẫn đầu, thân hình gầy gò của hắn thoăn thoắt lách qua những kẽ hở giữa các khối đá đổ nát, đôi mắt sắc bén không ngừng quét tìm con đường tối ưu nhất. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng sự dứt khoát, mỗi quyết định đều là kết tinh của trí tuệ và kinh nghiệm sống. Bầu không khí trong Phế Tích Cổ Thành càng lúc càng nặng nề, không chỉ bởi mây đen vần vũ trên đỉnh đầu, mà còn bởi làn hơi lạnh lẽo, tanh tưởi của ma khí đang từ từ bao trùm. Tiếng gió rít qua những bức tường đá đổ nát, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm, hòa cùng tiếng cát bụi bay mịt mù, đôi khi táp vào mắt khiến tầm nhìn càng trở nên hạn chế.

Dương Quân ở phía sau, chiếc trường kiếm trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo thành những vòng sáng bảo vệ, đánh bật những luồng ma khí âm thầm tấn công. Hắn không ngừng quan sát xung quanh, đôi mắt sáng rực đầy nhiệt huyết nhưng cũng ch��t chứa sự cảnh giác cao độ. Lời của Tạ Trần về bản chất của Ma Chủ và lý tưởng "xóa sổ mọi trật tự" vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn, làm lung lay những niềm tin cốt lõi đã được xây dựng từ thuở thiếu thời. Giờ đây, khi đối mặt với những "ma" mà hắn từng coi là kẻ thù không đội trời chung, sự phân vân và câu hỏi "đạo" là gì lại càng trở nên nhức nhối. Hắn chợt nhận ra, sự thật có thể tàn khốc hơn cả cái chết, khi nó giẫm đạp lên toàn bộ ý nghĩa của sự tồn tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y đã vương chút bụi bẩn, vẫn giữ được phong thái ung dung đến lạ lùng. Nàng đi ngay cạnh Tạ Trần, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng thỉnh thoảng lóe lên những vệt sáng bạc, xua tan đi một phần bóng tối và ma khí dày đặc. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén quét nhìn những dấu vết ma khí đang ngày một rõ ràng hơn phía sau. "Ma khí của hắn đang mạnh hơn, cẩn thận!" Nàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lạnh lùng, mang theo sự cảnh báo rõ rệt. Nàng cảm nhận được áp lực từ phía Hắc Ma Sứ đang tăng lên, như m���t con thú săn mồi đang thu hẹp vòng vây. Những lời Tạ Trần vừa nói đã giúp nàng giải tỏa mọi vướng mắc, mọi chấp niệm về tiên môn và Thiên Đạo. Giờ đây, nàng chỉ còn một mục tiêu duy nhất, một niềm tin duy nhất: đi theo con đường của Tạ Trần, bảo vệ nhân tính và sinh linh.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt không ngừng vểnh lên, chiếc mũi nhỏ xinh hít hà không khí. Nàng đi phía sau cùng, ánh mắt láo liên nhìn ngó, đôi khi lại khẽ rùng mình. "Có một luồng khí lạnh lẽo phía trước, không giống ma khí thông thường..." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo chút lo lắng. "Nó... nó như thể một cái bóng, không rõ ràng, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc hơn cả ma khí của Hắc Ma Sứ." Nàng không hiểu rõ những triết lý cao siêu như Tạ Trần, nhưng giác quan nhạy bén của một yêu hồ đã cảnh báo nàng về một mối hiểm nguy khác, tinh vi hơn, ẩn mình trong màn sương mù của ma khí.

"Hướng này! Chúng ta cần tận dụng địa hình để cắt đuôi chúng." Tạ Trần không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm tĩnh của hắn vang lên rõ ràng giữa tiếng gió. Hắn chỉ vào một lối đi hẹp giữa hai vách đá cao ngất, nơi những tảng đá lớn nằm rải rác như những bộ xương khổng lồ. Hắn biết, tốc độ của Hắc Ma Sứ và đội quân Ma Tộc không thể bì kịp với sự nhanh nhẹn của Tiểu Cửu và khả năng lách mình qua địa hình hiểm trở của cả nhóm. Quan trọng là không đối đầu trực diện, mà là kéo giãn khoảng cách, tìm cơ hội thoát ly.

Cả nhóm tăng tốc. Tạ Trần lướt qua những tảng đá sắc cạnh, đôi khi phải dùng tay vịn vào những phiến đá ẩm ướt, phủ đầy rêu phong. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng nhập nhoạng càng thêm nổi bật, nhưng không hề toát lên vẻ yếu đuối, mà là sự kiên cường của một thư sinh đã nhìn thấu nhân thế. Dương Quân dùng kiếm chặt đứt những sợi dây leo chằng chịt, mở đường. Mỗi nhát kiếm của hắn đều dứt khoát, mang theo sự phẫn nộ âm ỉ đối với một thế giới đầy dối trá và giả tạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử dùng linh lực bao bọc cơ thể, nhẹ nhàng lướt qua những chướng ngại vật, ánh mắt nàng vẫn luôn dõi theo Tạ Trần, như một bóng hình b���o hộ thầm lặng.

Tiểu Cửu thì nhanh nhẹn hơn cả, nàng nhảy nhót giữa những khe đá, đôi khi còn liếm láp vết thương nhỏ trên tay Tạ Trần khi hắn vô tình bị đá cứa vào. "Hắc Ma Sứ đang bị tụt lại rồi! Hắn gầm gừ như một con quỷ đói!" Nàng reo lên, giọng nói xen lẫn giữa sự mệt mỏi và niềm vui khi thấy khoảng cách được kéo giãn. Nhưng ngay sau đó, nàng lại rụt cổ lại, đôi tai khẽ cụp xuống. "Cái khí lạnh lẽo kia... nó vẫn ở phía trước, dẫn đường cho chúng ta... hay đang chờ đợi chúng ta?" Lời nói của nàng khiến Tạ Trần khẽ nhíu mày. Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ khi chạm vào Bản Nguyên Thạch Bi, nhưng nó quá mơ hồ, quá cổ xưa, đến nỗi ngay cả Nhân Quả Chi Nhãn cũng chỉ có thể nắm bắt được những mảnh vụn rời rạc.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang vọng từ phía sau, mặt đất khẽ rung chuyển. "Tạ Trần! Ngươi không thoát được đâu! Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!" Giọng nói khàn đục của Hắc Ma Sứ như xé toạc không gian, mang theo sự tàn nhẫn và kiên quyết đáng s���. Ngay sau đó, một luồng ma khí đen kịt từ phía sau ập tới, đánh sập một phần vách đá mà họ vừa đi qua, bụi đất và đá vụn bắn tung tóe.

"Chạy!" Tạ Trần thúc giục. Hắn biết, Hắc Ma Sứ không chỉ đơn thuần là một kẻ truy đuổi. Hắn là một hiện thân của lý tưởng "sức mạnh là tất cả", một công cụ hoàn hảo cho Ma Chủ Cửu U. Hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Cuộc chạy trốn tiếp tục trong màn đêm đang dần buông xuống, giữa những phế tích cổ kính bị gió và thời gian bào mòn, nơi mà mỗi bước chân đều là sự cân bằng giữa sống và chết.

Họ tiếp tục lao đi, vượt qua một bức tường đổ nát cuối cùng của Phế Tích Cổ Thành, ánh mắt Tạ Trần lóe lên một tia sáng khi hắn nhìn thấy một vùng đất trống trải phía trước, nơi những bụi cây khô héo và đá tảng lởm chởm hiện ra dưới ánh trăng non. "Bãi Hoang Yêu Linh..." Hắn thì thầm. Đây là một vùng đất hoang vu, ít người qua lại, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều mối nguy hiểm khác ngoài Ma Tộc. Tuy nhiên, nó lại là nơi lý tưởng để cắt đuôi Hắc Ma Sứ, ít nhất là trong thời điểm hiện tại. Tạ Trần cảm nhận được sự phức tạp của tình hình đang dần mở ra trước mắt. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ phá hoại, mà là một kẻ có lý tưởng, một triết gia của sự hỗn loạn. Và giờ đây, hắn còn cảm thấy có một điều gì đó khác, một luồng khí tức không thuộc về Ma Chủ, nhưng lại cùng tồn tại trong Ma Vực, như một cái gai trong thịt, một sự phản kháng thầm lặng.

***

Sau khi thoát khỏi Phế Tích Cổ Thành, nhóm Tạ Trần tiến vào Bãi Hoang Yêu Linh, một vùng đất hoang tàn, u ám và đầy rẫy những mối hiểm nguy tiềm ẩn. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo cát bụi mịt mù táp vào mặt, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Những bụi cây khô héo, khẳng khiu như những bộ xương vươn tay giữa không trung, cùng với những tảng đá lởm chởm và đất nứt nẻ trải dài đến tận chân trời. Bầu không khí nơi đây đặc quánh mùi đất khô, mùi hoang dã của các loài yêu thú ẩn mình, và thoang thoảng một làn yêu khí nhẹ, khiến cho sự cô độc và nguy hiểm càng trở nên rõ rệt.

Tạ Trần dừng lại tại một khe núi hẹp, nơi những vách đá dựng đứng che chắn họ khỏi tầm mắt của kẻ truy đuổi. Hắn khẽ thở phào, nhưng ánh mắt vẫn không chút lơi lỏng cảnh giác. "Tạm thời an toàn." Hắn nói, giọng trầm tĩnh. Ánh trăng non yếu ớt lọt qua kẽ hở trên cao, chiếu rọi xuống khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật sự mệt mỏi nhưng cũng đầy suy tư. Hắn cảm nhận được những luồng ma khí khác lạ, không chỉ là dấu vết của Ma Chủ Cửu U, mà còn là một thứ gì đó cổ xưa hơn, dai dẳng hơn, ẩn sâu trong lòng đất và không khí nơi đây.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ quan sát. Nàng đã quen với việc Tạ Trần thường xuyên có những phát hiện bất ngờ từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Nàng biết, trí tuệ của hắn không phải là thứ có thể dùng sức mạnh mà đo đếm được. Dương Quân cảnh giác nhìn ra ngoài khe núi, tay vẫn siết chặt thanh trường kiếm. Hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ từ vùng đất này, một cảm giác không thuộc về ma khí, mà là một loại lực lượng khác, nguyên thủy và khó lường hơn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt vẫn vểnh lên, đôi mắt láo liên nhìn ngó khắp nơi. Nàng khẽ rùng mình. "Cái khí lạnh lẽo kia... nó vẫn còn ở đây, Tạ Trần. Nó không phải của Hắc Ma Sứ. Nó... nó như thể một vết sẹo trên không khí, một tiếng vọng từ rất xa xưa." Nàng tiến lại gần Tạ Trần, chui vào chiếc áo vải bố cũ kỹ của hắn, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy vẻ tin tưởng và lo lắng.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn tập trung vào một điểm nào đó vô định giữa không trung. "Đúng vậy, Tiểu Cửu. Không phải chỉ có một loại ma khí. Luồng khí lạnh lẽo Tiểu Cửu nói... nó mang một dấu ấn khác, cổ xưa hơn, và có một sự 'bất phục' nhất định đối với Ma Chủ Cửu U." Hắn nhắm mắt lại, đôi lông mày khẽ nhíu chặt. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Bản Nguyên Thạch Bi lại hiện lên, những phù văn cổ xưa xoay vần, những luồng khí tức hỗn loạn va đập vào nhau. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn không ngừng phân tích, kết nối những mảnh ghép rời rạc của thông tin.

"Ngươi nói Ma Vực có nội loạn?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã ánh lên sự ngạc nhiên. Ý nghĩ về một Ma Vực không hoàn toàn thống nhất, một khối rắn chắc mà nàng và các tiên môn luôn nghĩ, là một điều không tưởng. Nhưng nếu đó là sự thật, thì đây có thể là một cơ hội vàng.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây như chứa đựng cả một dòng sông suy tư. "Không hẳn là nội loạn theo cách chúng ta vẫn nghĩ. Mà là một sự 'bất đồng' căn nguyên, một vết nứt đã tồn t���i từ thuở sơ khai, bị che lấp bởi sự trỗi dậy của Ma Chủ Cửu U." Hắn chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Khi ta chạm vào Bản Nguyên Thạch Bi, ta không chỉ nhìn thấy sự khai sinh của Thiên Đạo và sự phản kháng đầu tiên, mà còn cảm nhận được một luồng ý chí khác, một 'huyết ấn' cổ xưa, bị giam cầm, bị áp chế, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn biến mất. Nó không phải là sự hỗn loạn vô độ của Ma Chủ Cửu U, mà là một sự 'vô vi' khác, một sự phản kháng bị biến dạng, méo mó bởi thời gian và sự áp bức."

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vươn đầu ra khỏi áo Tạ Trần, đôi tai vểnh cao hơn. "Huyết ấn cổ xưa? Ta đã từng nghe về một 'huyết ấn' cổ xưa, thuộc về một Vực Chủ bị lãng quên... Một truyền thuyết trong Ma Vực rằng trước khi Ma Chủ Cửu U thống trị, có một Vực Chủ khác, mạnh mẽ không kém, nhưng lại bị Ma Chủ thôn tính, nuốt chửng cả ý chí và linh hồn. Người ta nói rằng, Vực Chủ đó đã để lại một 'huyết ấn' cuối cùng, một lời nguyền, một sự phản kháng thầm lặng chống lại kẻ đã hủy diệt mình." Nàng nói một cách tự nhiên, những điều nàng nghe ngóng được từ các yêu tộc khác trong những lần phiêu bạt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu. "Nếu những gì Tiểu Cửu nói là thật, và những gì Tạ Trần cảm nhận được là chính xác, thì Ma Vực không phải là một khối sắt đá. Có một khe nứt, một điểm yếu." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ quyết đoán. "Đây là một phát hiện quan trọng. Nếu chúng ta có thể lợi dụng sự bất đồng này, chúng ta có thể..."

Tạ Trần giơ tay ra hiệu cho nàng ngừng lời. "Đừng vội vàng kết luận, Lăng Nguyệt. Cái 'huyết ấn' này rất cổ xưa, rất yếu ớt, và có thể đã bị biến chất. Nó không phải là một đồng minh rõ ràng, mà là một ẩn số. Nhưng nó cho chúng ta một manh mối, một hướng đi mới." Hắn quay lại nhìn Bản Nguyên Thạch Bi, dù nó không còn ở đó, nhưng ấn tượng về nó vẫn hằn sâu trong tâm trí hắn. "Mục tiêu 'xóa sổ mọi trật tự' của Ma Chủ Cửu U là cực đoan, nhưng bản thân Ma Vực lại có những tầng lớp, những lịch sử phức tạp hơn chúng ta tưởng. Có lẽ, ngay từ khi Thiên Đạo khai sinh, những hạt giống phản kháng đã được gieo mầm, và không phải tất cả đều đi theo con đường hủy diệt của Ma Chủ."

Dương Quân lắng nghe, khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ suy tư. Hắn siết chặt thanh kiếm. "Vậy ra... cái gọi là Ma Vực cũng có 'chính đạo' và 'tà đạo' của riêng nó sao? Hay chỉ là những triết lý khác nhau về sự tồn tại?" Hắn không khỏi cảm thấy bàng hoàng. Càng tiếp xúc với Tạ Trần, hắn càng nhận ra thế giới này không hề đơn giản như những gì tiên môn đã dạy. Mọi thứ đều có nhiều mặt, và cái gọi là "chính tà" đôi khi chỉ là ranh giới do kẻ mạnh đặt ra.

"Có lẽ là vậy." Tạ Trần khẽ gật đầu. "Cái 'huyết ấn' này... nó giống như một tiếng vọng của một quá khứ bị lãng quên, một ý chí không cam chịu bị hủy diệt hoàn toàn. Nó có thể là một điểm yếu của Ma Chủ, một lỗ hổng trong sự kiểm soát tuyệt đối của hắn. Nhưng chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn. Nó có thể là một cái bẫy, hoặc một con dao hai lưỡi." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như những con mắt đang quan sát. "Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình. Ma Chủ Cửu U có thể có mục đích sâu xa hơn là chỉ phá hủy. Và các tông môn tu tiên chính thống đang đứng trước bờ vực sụp đổ... Chúng ta không còn nhiều thời gian."

Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt hắn quét qua các đồng đội. "Chúng ta cần một nơi ẩn náu an toàn hơn, để ta có thể tập trung phân tích sâu hơn. Và chúng ta cũng cần một kế hoạch. Hắc Ma Sứ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Hắn sẽ truy lùng chúng ta không ngừng nghỉ." Hắn biết, dù đã cắt đuôi được tạm thời, nhưng mối đe dọa vẫn còn đó, lơ lửng như một lưỡi kiếm trên đầu. Sự phức tạp của tình hình đòi hỏi sự cẩn trọng và trí tuệ tột bậc.

***

Trong sâu thẳm của Bãi Hoang Yêu Linh, dưới một vách đá cheo leo khuất hẳn tầm mắt, nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng tìm thấy một Động Phủ Tán Tu bỏ hoang. Lối vào hang động được che giấu khéo léo bởi những bụi cây gai góc và một tảng đá lớn. Bên trong, không gian khá rộng rãi, dù vẫn còn ẩm thấp và mang theo mùi đất đá cũ kỹ. Những vết tích của người tu luyện trước đây vẫn còn đó: một bàn đá đơn giản, vài phiến bồ đoàn đã mục nát, và một lò luyện đan nhỏ phủ đầy bụi. Tạ Trần dùng một trận pháp đơn giản để che giấu khí tức của cả nhóm, đảm bảo họ không bị Ma Tộc hay bất kỳ ai khác phát hiện. Không khí bên trong hang động trở nên yên tĩnh, bí mật và cô lập, mang lại một cảm giác thanh tịnh hiếm hoi giữa cuộc chạy trốn căng thẳng.

Ánh nến leo lét từ vài cây nến cũ kỹ mà Dương Quân tìm thấy trong túi càn khôn, chiếu rọi xuống khuôn mặt của bốn người. Bóng tối chập chờn nhảy múa trên vách đá, tạo nên những hình thù kỳ dị. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nhỏ, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa hang, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng. Mùi ẩm mốc của đá và đất pha lẫn chút mùi linh dược khô héo từ lò luyện đan cũ, tạo nên một không khí đặc trưng của động phủ.

"Chúng ta tạm thời an toàn ở đây." Tạ Trần lên tiếng, giọng hắn khàn đi một chút vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Hắn ngồi đối diện với ba người còn lại, nhìn thẳng vào từng ánh mắt. "Ta đã suy nghĩ rất nhiều về cái 'huyết ấn' mà Tiểu Cửu đã nói, và những gì ta cảm nhận được từ Bản Nguyên Thạch Bi." Hắn chậm rãi giải thích, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép tri thức và cảm nhận của mình. "Huyết Ấn U Minh này... nó giống như một vết sẹo cũ, một lời nguyền, nhưng cũng là một điểm yếu. Ma Chủ Cửu U không hoàn toàn kiểm soát tất cả. Có một kẻ khác... một thực thể cổ xưa, hoặc một nhánh của Ma Vực không khuất phục hắn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, bộ bạch y của nàng vẫn toát lên vẻ thanh tao dù đã lấm lem bụi bặm. Nàng lắng nghe chăm chú, đôi mắt phượng sắc bén không rời khỏi Tạ Trần. "Nếu vậy, đây là cơ hội của chúng ta. Chia rẽ Ma Vực từ bên trong." Nàng nói, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng. Nàng đã từng là một trụ cột của tiên môn, hiểu rõ những mưu toan và chiến lược trong cuộc chiến giữa các thế lực. Một Ma Vực không đồng nhất chính là điểm yếu chí mạng nh��t.

"Vực Chủ bị lãng quên... đã từng là một huyền thoại trong Ma Vực, nhưng bị Ma Chủ Cửu U thôn tính. Có lẽ hắn vẫn còn sót lại một phần ý chí." Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu bổ sung, giọng nàng có chút e dè, như thể đang kể một câu chuyện ma quỷ. Nàng cuộn tròn trên một tấm bồ đoàn cũ, chiếc đuôi trắng muốt khẽ phe phẩy. "Truyền thuyết kể rằng Vực Chủ đó mạnh mẽ đến mức có thể sánh ngang Ma Chủ, nhưng vì một lý do nào đó đã bị phản bội và bị Ma Chủ Cửu U nuốt chửng. Người ta nói, ngay cả khi bị nuốt chửng, một phần ý chí của hắn vẫn còn sống, như một lời nguyền rủa vĩnh viễn trên linh hồn Ma Chủ."

Dương Quân nghe những lời đó, khuôn mặt tuấn tú của hắn lộ rõ vẻ ngạc nhiên và lo lắng. Hắn siết chặt thanh kiếm. "Một Vực Chủ bị lãng quên? Vậy tức là Ma Vực cũng có lịch sử và những mâu thuẫn nội tại phức tạp như nhân gian và tiên môn? Điều này... điều này quá khó tin. Chúng ta luôn được dạy rằng Ma Vực là một khối thống nhất, một thế lực thuần túy tà ác." Hắn cảm thấy niềm tin của mình đang bị thách th���c đến tận cùng. Sự phức tạp của thế giới này, những ranh giới mờ nhạt giữa chính và tà, thiện và ác, đang dần xé nát những định nghĩa đơn giản mà hắn từng bám víu.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không có gì là thuần túy cả, Dương Quân. Ngay cả Thiên Đạo cũng không. Ma Chủ Cửu U có thể muốn 'xóa sổ mọi trật tự', nhưng ngay trong lý tưởng đó, cũng có những tầng lớp phản kháng khác nhau. Cái 'huyết ấn' này, nó không phải là một sự ủng hộ cho Thiên Đạo, mà là một sự phản kháng đối với chính Ma Chủ Cửu U. Nó là một sự 'bất phục' căn nguyên, một tiếng vọng của một trật tự khác đã bị hủy diệt, hoặc một sự hỗn loạn khác không muốn bị Ma Chủ đồng hóa." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt. "Nó có thể là chìa khóa. Một con đường để chúng ta phá vỡ cục diện hiện tại, không chỉ đối đầu trực diện với Ma Chủ, mà còn lợi dụng những mâu thuẫn nội tại của Ma Vực."

"Nhưng làm thế nào để chúng ta tìm ra 'huyết ấn' đó? Làm thế nào để chúng ta liên lạc với một 'ý chí' đã bị giam cầm, bị lãng quên từ thuở xa xưa?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng mang theo chút hoài nghi. Dù tin tưởng Tạ Trần, nhưng điều này dường như vẫn vượt quá giới hạn của sự hiểu biết thông thường.

Tạ Trần mỉm cười nhạt. "Đó chính là câu hỏi. Nhưng chúng ta có manh mối. Luồng khí lạnh lẽo mà Tiểu Cửu cảm nhận được, đó chính là dấu vết. Cái 'huyết ấn' này, nó không hoàn toàn vô hình. Nó là một dấu vết năng lượng, một tàn dư của ý chí. Ta cần thêm thời gian để dùng Nhân Quả Chi Nhãn để truy tìm nguồn gốc của nó, kết nối những điểm đứt gãy trong dòng thời gian. Ta tin rằng, nó không chỉ là một lời nguyền hay một vết sẹo, mà là một 'bản đồ' dẫn đến một đối trọng tiềm năng."

Hắn nhấp một ngụm nước trà lạnh mà Dương Quân vừa pha. "Các ngươi, hãy nghỉ ngơi và cảnh giác. Ta sẽ cần tập trung. Hắc Ma Sứ sẽ sớm tìm ra chúng ta nếu chúng ta không có một kế hoạch rõ ràng hơn. Và chúng ta cũng phải nhớ, Ma Chủ Cửu U đang hành động một cách tinh vi, gieo rắc sự tuyệt vọng để làm suy yếu niềm tin vào Thiên Đạo. Cái 'huyết ��n' này có thể là một cơ hội, nhưng cũng có thể là một cái bẫy. Chúng ta phải thận trọng từng bước."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. "Vậy thì, ta sẽ cảnh giới bên ngoài. Tạ Trần, ngươi cứ yên tâm tập trung. Dù là chính hay tà, nếu có kẻ muốn hủy diệt nhân gian, ta sẽ không để yên!" Hắn đứng dậy, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa lẫn với vẻ anh tuấn của người luyện võ, tạo nên một sự kết hợp độc đáo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đứng dậy, nàng rút Nguyệt Quang Trâm ra, đặt nhẹ lên bàn đá. "Ta sẽ hỗ trợ Dương Quân. Và ta sẽ dùng linh lực của mình để kiểm tra các luồng khí tức xung quanh, đặc biệt là những luồng khí lạnh lẽo mà Tiểu Cửu đã cảm nhận. Ta tin tưởng vào khả năng của ngươi, Tạ Trần." Nàng nhìn Tạ Trần một cách kiên định, không còn chút vướng bận của quá khứ.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ ngáp một cái, nhưng đôi mắt nàng vẫn mở to. "Vậy thì, ta sẽ ngủ một giấc, để khi Tạ Trần cần, ta có thể dùng mũi của hồ ly ta để đánh hơi bất cứ điều gì kỳ lạ!" Nàng chui vào một góc hang động, cuộn tròn lại, nhưng vẫn giữ một tai vểnh lên, cảnh giác.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn chứa đựng sự biết ơn và một quyết tâm sắt đá. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn vô vàn chông gai. Họ không chỉ đối mặt với Ma Chủ Cửu U và âm mưu "xóa sổ mọi trật tự" của hắn, mà còn là sự truy lùng không ngừng nghỉ của Hắc Ma Sứ. Và trên hết, mối đe dọa từ Thiên Đạo, từ những Bạch Vô Thường vẫn luôn lơ lửng, chờ đợi thời cơ để xóa bỏ sự tồn tại của hắn. Nhưng giờ đây, với manh mối về "Huyết Ấn U Minh" và một đối trọng tiềm năng trong Ma Vực, một tia hy vọng mới đã lóe lên, mở ra một hướng đi khác, một chiến lược phức tạp hơn để phá vỡ cục diện bế tắc này. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào việc phân tích, kết nối những sợi nhân quả vô hình, tìm kiếm lời giải cho bí ẩn cổ xưa này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free