Nhân gian bất tu tiên - Chương 261: Bản Nguyên Hỗn Loạn: Khải Huyền Từ Thượng Cổ
Lời tuyên ngôn của Tạ Trần, không hùng hồn nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động, gieo vào lòng những người đồng hành một hạt giống kiên định. Họ không còn cô độc, mà là một "liên minh dị số", những kẻ dám đối đầu với cả Thiên Đạo lẫn Ma Vực, vì một lý tưởng tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng vĩ đại: bảo vệ "nhân tính", gìn giữ một "đời bình thường" cho nhân gian. Bình minh bừng sáng trên Hẻm Núi U Ảnh, xua đi những bóng đêm lạnh lẽo, nhưng trong tâm trí mỗi người, một con đường chông gai và đầy ẩn số vừa được mở ra.
Họ không nán lại quá lâu trong hang động ấm cúng ấy. Ánh nắng ban mai chưa kịp len lỏi sâu vào các khe đá, nhóm Tạ Trần đã khởi hành. Tiểu Cửu, với đôi tai vểnh cao và cái mũi thính nhạy, dẫn đầu đoàn. Làn váy áo màu xanh lục tươi tắn của nàng khẽ bay trong gió sớm, đối lập hoàn toàn với vẻ hoang tàn mà họ sắp sửa đặt chân đến. Từ vết tích ma khí yếu ớt còn sót lại ở Thôn Lạc Hồng, Tiểu Cửu đã lần theo một luồng khí cổ xưa hơn, đậm đặc hơn, dẫn họ xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những thung lũng đá xám xịt. Chặng đường gập ghềnh, nhưng không ai lên tiếng than vãn. Mỗi bước chân đều chứa đựng sự thận trọng và một niềm khao khát mãnh liệt muốn khám phá chân tướng.
Chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu chuyển mình sang sắc cam đỏ rực rỡ, nhuộm vàng cả một góc trời, nhóm Tạ Trần đã đứng trước Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây từng là một đô thị tráng lệ, giờ chỉ còn là một quần thể kiến trúc khổng lồ đổ nát, trải dài ngút tầm mắt. Những bức tường đá cao ngất một thời, giờ đã nứt toác, đổ vỡ thành từng khối lớn, nằm nghiêng ngả hoặc bị vùi lấp dưới lớp đất đá và cây cối um tùm. Các cột trụ chạm trổ tinh xảo, từng vươn lên kiêu hãnh giữa trời xanh, nay chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, bị rêu phong và thời gian gặm nhấm, biến thành những hình thù kỳ dị, uốn lượn như xương rồng đá. Con đường lát đá cổ kính, từng chứng kiến bao bước chân phồn hoa, giờ đây bị cỏ dại bao phủ, những vết nứt sâu hoắm như miệng vực không đáy.
Gió lớn bắt đầu rít qua các khe đá đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Lá cây khô xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, càng làm tăng thêm vẻ hoang vắng, cô độc của nơi này. Bầu không khí u ám, nặng trĩu một nỗi buồn vô hạn, như thể toàn bộ phế tích đang thở dài tiếc nuối cho một quá khứ huy hoàng đã bị lãng quên. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi rêu phong nồng nặc và hương đá cũ kỹ, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự mục nát và thời gian. Trên nền trời phía Tây, mây đen bắt đầu kéo tới, từng khối lớn nặng nề trôi dạt, che khuất dần ánh chiều tà, báo hiệu một đêm giông bão sắp đến. Không khí dần trở n��n lạnh lẽo, một thứ lạnh lẽo không chỉ đến từ gió, mà còn từ sự tĩnh mịch, từ hơi thở của ma khí cổ xưa đang ẩn mình đâu đó.
"Ma khí ở đây... rất cũ, nhưng lại giống hệt cái chúng ta đã thấy ở Thôn Lạc Hồng." Hồ Ly Nữ khẽ thì thầm, đôi tai trắng muốt của nàng khẽ giật giật, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy nhẹ sau lưng. Nàng ngước đôi mắt tròn xoe, trong veo nhìn về phía trước, ánh lên vẻ cảnh giác. "Như là... bản nguyên của nó, nhưng tinh khiết hơn, cô đọng hơn."
Tạ Trần không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Hắn khoác trên mình bộ áo vải bố đơn giản, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm nhỏ bé giữa khung cảnh hùng vĩ nhưng đổ nát này. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh chiều tà càng thêm phần nhợt nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Hắn không ngừng quan sát, đôi mắt hắn như muốn xuyên thấu từng phiến đá, từng kẽ nứt. Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm hải hắn âm thầm vận chuyển, một luồng năng lượng vô hình bắt đầu lan tỏa, dò xét từng ngóc ngách của phế tích. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng lại vô cùng "nguyên thủy", ẩn sâu trong lòng đất, như một trái tim cổ xưa vẫn còn đập yếu ớt. Đó không phải là ma khí đơn thuần, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mang theo dấu ấn của thời gian và một triết lý bị lãng quên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến bên cạnh Tạ Trần. Nàng vẫn mặc bạch y thanh thoát, nhưng giờ đây, trên khuôn mặt tuyệt mỹ, lạnh lùng của nàng không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng, một sự kiên định sau khi đã vượt qua được vực thẳm trong tâm hồn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt quanh cảnh vật, mang theo vẻ uy nghiêm vốn có, nhưng cũng pha lẫn chút ngạc nhiên. "Nơi này hẳn đã tồn tại từ rất lâu, trước cả khi các tiên môn được thành lập." Giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy dứt khoát, không còn vẻ băng giá của ngày trước. "Có lẽ nó ẩn chứa một bí mật về nguồn gốc của Ma Vực, hoặc thậm chí là nguồn gốc của chính ma khí." Nàng vô thức chạm tay vào bên hông, nơi chiếc Nguyệt Quang Trâm đang được cất giữ, một hành động quen thuộc dù nàng đã quyết định từ bỏ thân phận cũ.
Dương Quân đứng phía sau, vẻ mặt tuấn tú của hắn giờ đây pha lẫn sự phẫn nộ và hoang mang. Hắn siết chặt thanh trường kiếm bên hông, ánh mắt quét nhìn xung quanh, đầy cảnh giác. Hắn đã thấy quá nhiều thảm cảnh ở Thôn Lạc Hồng, và giờ đây, đứng trước một phế tích cổ xưa tràn ngập ma khí, hắn lại càng cảm thấy những gì mình từng tin tưởng vào "đại đạo" đang sụp đổ. "Nếu ma khí này thật sự có nguồn gốc từ thời xa xưa, vậy thì... liệu các tiên môn có thật sự hiểu hết về nó không? Hay họ chỉ biết trấn áp mà không tìm hiểu?" Hắn tự lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, mang theo sự bất lực.
Tạ Trần không trả lời Dương Quân. Hắn đưa tay chạm vào một phiến đá lớn, bề mặt gồ ghề, lạnh lẽo. Dưới lớp rêu phong dày đặc, hắn cảm nhận được những đường nét chạm khắc mờ ảo. Đó không phải là những phù văn hiện đại, mà là những ký hiệu cổ xưa, thô sơ nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ. Hắn nhắm hờ mắt, Nhân Quả Chi Nhãn vận chuyển đến cực hạn, cố gắng đọc vị những thông điệp mà phiến đá muốn truyền tải. Dưới sự dẫn dắt của Hồ Ly Nữ, cả nhóm di chuyển sâu hơn vào trung tâm phế tích. Những tàn tích kiến trúc càng trở nên khổng lồ, sừng sững như những người khổng lồ bị hóa đá. Ở khu vực trung tâm nhất, một phiến đá khổng lồ, cao tới vài trượng, nằm nghiêng ngả. Bề mặt của nó được bao phủ bởi những phù văn cổ xưa, sắc xanh đen lập lòe như có sự sống, phát ra một luồng năng lượng vô cùng hỗn loạn nhưng lại vô cùng nguyên thủy. Đó là một khối Bản Nguyên Thạch Bi, một di vật từ thời Thượng Cổ, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã bị lãng quên.
"Chính là nó!" Tiểu Cửu khẽ kêu lên, đôi tai nàng vểnh thẳng, chiếc đuôi khẽ dựng đứng. "Ma khí mạnh nhất, cổ xưa nhất đều hội tụ ở đây. Nó như là... một trái tim đã ngưng đập từ rất lâu."
Tạ Trần bước đến gần phiến đá. Hắn không vội vàng chạm vào nó mà chỉ đứng yên, cẩn trọng quan sát. Những phù văn trên bề mặt phiến đá dường như đang sống đ��ng, biến hóa không ngừng trong mắt hắn. Chúng không chỉ là hình vẽ, mà là những dòng chảy năng lượng, những câu chuyện được mã hóa, những triết lý được khắc sâu từ thuở hồng hoang. Hắn cảm nhận được một lực hút vô hình, một lời mời gọi từ quá khứ xa xăm. Cái lạnh lẽo từ phiến đá tỏa ra không phải là cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của thời gian, của sự vĩnh cửu. Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài, gầy guộc khẽ chạm vào bề mặt xanh đen lập lòe của Bản Nguyên Thạch Bi. Ngay lập tức, một luồng năng lượng kỳ dị, vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng, vừa hỗn loạn vừa trật tự, ập thẳng vào tâm trí hắn, nuốt chửng ý thức hắn vào một vực sâu không đáy. Đôi mắt hắn trở nên vô hồn, trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong, một cánh cửa đã mở ra, dẫn lối hắn trở về Thượng Cổ.
Tạ Trần cảm thấy mình bị kéo vào một xoáy nước thời gian khổng lồ, không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó. Mọi thứ trước mắt hắn biến thành những dải sáng và bóng tối đan xen, cuộn xoáy không ngừng. Rồi đột ngột, một thế giới mới hi��n ra, một thế giới nguyên thủy, hoang sơ và đầy uy lực. Không có bầu trời xanh, không có mặt đất kiên cố, chỉ có sự hỗn độn của năng lượng nguyên thủy cuồn cuộn. Đó là thời điểm Thiên Đạo vừa mới định hình. Tạ Trần không nhìn thấy một thực thể cụ thể nào, nhưng hắn cảm nhận được một Ý Chí vĩ đại, vô hình, đang lan tỏa khắp vũ trụ. Ý Chí ấy không có hình hài, không có ngôn ngữ, nhưng nó đang thiết lập những quy tắc đầu tiên, phân chia những gì hỗn loạn thành trật tự. Hắn thấy những dải sáng hình thành, tạo nên các vì sao, các hành tinh, và rồi, ranh giới rõ ràng bắt đầu xuất hiện: Tiên Giới và Phàm Trần, một sự phân biệt chưa từng có.
Thiên Đạo đang tạo ra "trật tự".
Hắn chứng kiến sự hình thành của những tiên linh đầu tiên. Chúng không phải là con người, mà là những thực thể năng lượng thuần khiết, được sinh ra từ chính linh khí nguyên thủy của vũ trụ. Chúng chấp nhận trật tự mới này một cách tự nhiên, coi đó là lẽ hiển nhiên của sự tồn tại. Hắn thấy chúng bay lượn giữa các tầng không gian, h���p thụ linh khí, dần dần định hình thành những hình thái thanh tao, cao quý. Chúng là những kẻ đầu tiên được gọi là "tiên", những kẻ tuân theo "đại đạo" mà Thiên Đạo vừa khai sinh. Trong đôi mắt vô hồn của Tạ Trần, hắn thấy sự tôn thờ, sự phục tùng của những tiên linh này đối với "trật tự" mới. Hắn thấy một sự hòa hợp tuyệt đối, một vẻ đẹp tĩnh lặng đến rợn người, nơi mọi thứ đều được an bài, đều có vị trí và vai trò riêng.
Nhưng đồng thời, trong cái bức tranh hoàn mỹ đến vô vị ấy, Tạ Trần cũng nhìn thấy những cái bóng. Chúng không phải là những thực thể năng lượng thuần khiết như tiên linh, mà là những "dị số" ngay từ thuở ban sơ. Chúng là những làn sóng hỗn loạn, những mảnh vỡ của sự vô định, bị ruồng bỏ bởi trật tự mới của Thiên Đạo. Chúng không chấp nhận sự ràng buộc, không chấp nhận những ranh giới được vẽ ra. Chúng khát khao một sự "vô vi" đến mức hỗn loạn tối thượng, một sự "xóa sổ" mọi ranh giới, mọi định nghĩa, mọi quy tắc. Chúng không muốn có tiên, không muốn có phàm, không muốn có ��ạo, không muốn có bất kỳ giới hạn nào. Chúng muốn mọi thứ trở về trạng thái nguyên thủy, nơi không có phân chia, không có áp đặt, không có "trật tự" nào cả.
Đó là bản nguyên của "ma". Tạ Trần nhận ra, đó không phải là ác độc bẩm sinh theo cách mà nhân gian thường hiểu. Đó là một sự phản kháng triệt để đối với mọi xiềng xích mà Thiên Đạo đã đặt ra. Chúng không phải là kẻ muốn hủy diệt vì mục đích cá nhân, mà là kẻ muốn phá vỡ toàn bộ hệ thống, trả lại sự tự do tuyệt đối cho mọi vật chất và tinh thần. Hắn nhìn thấy những cái bóng ấy không ngừng vùng vẫy, không ngừng tìm cách chống lại luồng năng lượng trật tự đang bao trùm. Chúng bị coi là "dị đoan", bị trấn áp, bị đẩy vào những góc tối tăm nhất của vũ trụ mới hình thành, nhưng lý tưởng của chúng vẫn sống sót, âm ỉ cháy như một ngọn lửa bất diệt.
Một giọng nói vang vọng, không đến từ tai mà đến từ sâu thẳm tâm trí, như tiếng vọng của hàng triệu năm, như tiếng kêu gào của những kẻ phản kháng đầu tiên. "Trật tự... là xiềng xích. Sự 'vô vi' thực sự phải là hỗn loạn. Xóa sổ mọi thứ, để bản nguyên trở lại! Không có tiên, không có phàm, không có đạo, không có giới hạn!" Tiếng nói ấy không mang theo sự căm hờn hay ác ý, mà mang theo một niềm tin tuyệt đối vào một triết lý vĩ mô, một sự khao khát tự do đến điên cuồng.
Tạ Trần hiểu. Hắn hiểu rằng, đây chính là khởi nguồn cho lý tưởng "xóa sổ mọi trật tự" của Ma Chủ Cửu U hiện tại. Ma Chủ không chỉ là một kẻ muốn hủy diệt. Hắn là hiện thân của một triết lý phản Thiên Đạo từ thuở sơ khai, một khao khát hỗn loạn nguyên thủy đã tồn tại từ khi Thiên Đạo vừa khai sinh. Hắn không chỉ muốn lật đổ tiên môn, mà muốn lật đổ cả Thiên Đạo, để trả lại vũ trụ về trạng thái vô định, không có quy tắc, không có giới hạn. Mục tiêu này không đơn thuần là tham vọng quyền lực, mà là một sự theo đuổi cực đoan một "đạo" khác, một "đạo" của sự hỗn loạn.
Tạ Trần chìm sâu vào dòng chảy tri thức khổng lồ ấy. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn không ngừng phân tích, kết nối. Hắn thấy những hạt giống của sự phản kháng được gieo từ thuở hồng hoang, nảy mầm qua bao kỷ nguyên, cuối cùng hội tụ lại trong hình hài của Ma Chủ Cửu U. Hắn thấy rõ sự liên kết nhân quả giữa sự "định hình" của Thiên Đạo và sự "phản kháng" của ma. Thiên Đạo càng cố gắng thiết lập trật tự, thì những kẻ bị ruồng bỏ, những kẻ không chấp nhận trật tự ấy, càng trở nên mạnh mẽ và cực đoan trong lý tưởng của mình. Đây là một vòng tuần hoàn không ngừng, một nghịch lý tồn tại từ khi vũ trụ mới hình thành.
Bên ngoài khải huyền, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Hồ Ly Nữ và Dương Quân đang đứng cạnh Bản Nguyên Thạch Bi, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Tạ Trần. Hắn đứng bất động như một bức tượng, đôi mắt mở trừng trừng nhưng không có tiêu cự, làn da trắng nhợt càng thêm tái mét. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán hắn, nhưng không ai dám lại gần, vì xung quanh hắn là một trường năng lượng vô hình, vừa tĩnh lặng vừa nguy hiểm. Tiểu Cửu khẽ gầm gừ, đôi tai nàng cụp xuống, cảm nhận được sự hỗn loạn bên trong Tạ Trần. Dương Quân nắm chặt cán kiếm, vẻ mặt căng thẳng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, mặc dù không hiểu được những gì Tạ Trần đang trải qua, nhưng nàng cảm nhận được một sự chấn động sâu sắc từ phiến đá, một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ đang được giải phóng.
Đột nhiên, Tạ Trần thở hắt ra một hơi, như thể vừa thoát khỏi một vực sâu không đáy. Đôi mắt hắn từ từ lấy lại tiêu cự, nhưng giờ đây, chúng không chỉ tỉnh táo, mà còn sáng rực một sự kiên định chưa từng có. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên sâu sắc và thấu triệt hơn bao giờ hết. Hắn giật mình thoát khỏi khải huyền, nhưng những gì hắn đã chứng kiến vẫn còn in đậm trong tâm trí, rõ ràng như vừa xảy ra.
"Ma Chủ Cửu U... hắn không chỉ muốn hủy diệt." Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng lại mang theo một sự nặng nề không thể diễn tả. Hắn quay lại nhìn ba người đồng hành, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, truyền tải sự thật tàn khốc mà hắn vừa khám phá. "Hắn muốn xóa sổ mọi trật tự, mọi quy tắc, trở về một trạng thái 'vô vi' nguyên thủy, hỗn loạn tối thượng. Đó là lý tưởng của hắn, bắt nguồn từ những kẻ phản kháng đầu tiên khi Thiên Đạo vừa khai sinh."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe vậy, dung nhan tuyệt mỹ của nàng thoáng chút kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang một biểu cảm thấu hiểu, xen lẫn chút cay đắng. Nàng đưa tay nắm chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong túi càn khôn, móng tay hằn sâu vào lớp vải mỏng. "Vậy ra... cái 'ma khí tuyệt vọng' đó không phải là thứ mới mẻ, mà là một công cụ để đạt được lý tưởng cổ xưa này... để phá vỡ niềm tin vào trật tự, vào Thiên Đạo..." Nàng ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút mơ hồ hay mệt mỏi. "Ta đã hiểu. Mọi thứ ta từng tin tưởng đều là giả dối! Thiên Đạo, ngay từ khi khai sinh, đã tạo ra những hạt giống của sự phản kháng, cho thấy sự mục nát của nó không chỉ là do suy yếu mà còn là do bản chất cố hữu."
Dương Quân đứng bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ phẫn nộ và hoang mang. Hắn siết chặt thanh trường kiếm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Những kẻ mà chúng ta, những tu sĩ, luôn gọi là 'ma', là 'ác', thì ra lại chỉ là những kẻ phản kháng trật tự bị áp đặt? Vậy thì 'đạo' mà chúng ta theo đuổi là gì? Phải chăng chúng ta đã bị lừa dối suốt bấy lâu?" Hắn cảm thấy niềm tin cốt lõi của mình đang bị lung lay dữ dội, một sự thật tàn khốc hơn cả cái chết đang hiện hữu trước mắt. Hắn không còn tin vào "đại đạo" của tiên môn, mà chỉ thấy một sự giả dối được xây dựng trên nền tảng của sự trấn áp và phân biệt.
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không phải là 'ác', Dương Quân. Mà là một triết lý khác, một con đường khác. Bản chất 'ma' không hoàn toàn là ác, mà là sự phản kháng đối với trật tự bị áp đặt. Vấn đề là, sự phản kháng cực đoan này lại dẫn đến sự hủy diệt và hỗn loạn cho nhân gian." Hắn quay lại nhìn Bản Nguyên Thạch Bi, ánh mắt trầm tư. "Mục tiêu 'xóa sổ mọi trật tự' của Ma Chủ Cửu U sẽ không chỉ ảnh hưởng đến các tông môn mà còn đến cả nền tảng và bản chất của Thiên Đạo, đẩy cuộc xung đột lên một cấp độ triết lý sâu sắc hơn. Chúng ta không chỉ đối mặt với một kẻ thù mạnh mẽ, mà là một lý tưởng đã tồn tại từ thuở khai sinh của vũ trụ."
Ngay khi Tạ Trần vừa dứt lời, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đột nhiên khẽ rên lên một tiếng, đôi tai nàng vểnh thẳng, mũi nàng hít hà không khí một cách vội vã. Chiếc đuôi trắng muốt của nàng dựng đứng, lông tơ khẽ dựng ngược, báo hiệu một mối nguy hiểm cận kề. "Có mùi... Hắc Ma Sứ!" Nàng cất tiếng, giọng nói không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, mà tràn ngập sự cảnh giác và lo lắng. "Chúng ta bị phát hiện rồi! Họ đang đến rất nhanh! Mùi lưu huỳnh nồng nặc... và sát khí lạnh lẽo!"
Gió càng lúc càng mạnh, hú lên từng hồi giữa những phế tích đổ nát. Mây đen trên bầu trời đã kéo tới nặng nề hơn, che khuất hoàn toàn ánh hoàng hôn, biến không gian thành một màu xám xịt u ám. Những tia chớp yếu ớt bắt đầu xẹt ngang qua bầu trời, báo hiệu một trận mưa giông lớn sắp ập đến. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Tạ Trần nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắn không một chút do dự, ra hiệu cho mọi người. "Đi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Hắn biết, Hắc Ma Sứ và các thủ hạ của Ma Chủ sẽ tăng cường truy lùng họ khi họ tiếp cận gần hơn với sự thật về Ma Vực, và cuộc đụng độ khốc liệt chỉ là vấn đề thời gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói một lời, nàng rút Nguyệt Quang Trâm ra khỏi túi càn khôn. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm lóe lên trong bóng tối, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của địa vị, mà là một vũ khí, một lời thề. Ánh mắt nàng kiên định, không còn chút sợ hãi hay do dự nào. Dương Quân rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lách cách vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn giơ kiếm lên, cảnh giác nhìn xung quanh, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác và quyết tâm.
Họ nhanh chóng tìm đường thoát khỏi phế tích. Tiếng gió hú và tiếng ma khí từ xa như thúc giục, như tiếng chân của Hắc Ma Sứ đang đuổi sát phía sau. Mỗi bước chạy của họ đều mang theo sự gấp gáp, sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm mạnh mẽ. Họ đã khám phá ra một bí mật cổ xưa, một sự thật tàn khốc về bản ch���t của Ma Vực và Thiên Đạo. Kiến thức này là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh mới, mở ra một hướng đi khác trong cuộc chiến không ngừng nghỉ này. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy nguy hiểm, nhưng ít nhất, họ không còn bước đi trong bóng tối của sự mơ hồ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.