Nhân gian bất tu tiên - Chương 260: Lời Khai Minh Của Băng Tuyết: Nguyệt Quang Trâm Dẫn Lối
Luồng ma khí từ Thôn Lạc Hồng vẫn còn âm ỉ, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa thường trực, nhưng ánh mắt của Tạ Trần và các đồng minh giờ đây tràn đầy quyết tâm sắt đá, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để bảo vệ một "đời bình thường" đã bị hủy hoại, và xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi "nhân tính" được tôn vinh.
Đêm đã về khuya, không gian trong Hẻm Núi U Ảnh càng thêm phần u tịch và lạnh lẽo. Những vách đá dựng đứng, gồ ghề, sừng sững như những bức tường thành cổ đại, che khuất ánh trăng, khiến khe núi chìm trong một màu đen thăm thẳm. Sương mù dày đặc giăng mắc, quấn quýt lấy từng tảng đá lớn nằm rải rác dưới chân, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn, rờn rợn. Tiếng gió rít qua những khe nứt hẹp trên vách đá nghe như tiếng than khóc của ngàn năm, xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang xuống nền đất ẩm mục. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và khoáng chất lạ lẫm hòa quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác nặng nề, khiến người ta dễ dàng cảm thấy cô độc và nhỏ bé trước sự hùng vĩ, khắc nghiệt của thiên nhiên.
Trong một hang động hẻo lánh, được che chắn bởi những tảng đá khổng lồ, một đống lửa nhỏ bập bùng cháy, xua đi phần nào cái lạnh giá và bóng đêm dày đặc. Ánh lửa nhảy múa, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách hang động, chiếu rọi lên gương mặt trầm tư của Tạ Trần. Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự suy tư không ngừng. Bên cạnh hắn, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi co ro, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật theo từng tiếng động nhỏ từ bên ngoài, mũi nàng liên tục khịt khịt, dường như đang cố gắng phân biệt những mùi hương hòa lẫn trong không khí ẩm ướt. Dương Quân ngồi đối diện, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào ngọn lửa, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Tạ Trần, chờ đợi.
"Ma khí ở Thôn Lạc Hồng... nó không giống những gì ta từng biết, Chủ nhân." Hồ Ly Nữ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút lo lắng. "Nó không chỉ là sức mạnh hủy diệt thông thường, nó còn mang theo một sự u ám, giống như... một lời nguyền. Một lời nguyền ăn mòn, không phải cơ thể, mà là linh hồn." Nàng đưa tay lên vuốt ve chiếc đuôi mềm mại của mình, vẻ mặt lộ rõ sự bất an. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng loại ma khí này, nó khiến ta cảm thấy sợ hãi một cách kỳ lạ, như có thứ gì đó đang bám víu vào nỗi sợ của ta."
Tạ Trần gật đầu, đồng tình với nhận định của Tiểu Cửu. Hắn khẽ đưa tay lướt trên mặt đất ẩm ướt, nơi hắn đã vẽ ra vài ký hiệu đơn giản để minh họa cho suy luận của mình. "Ngươi nói đúng, Tiểu Cửu. Nó không chỉ giết chết thể xác, mà còn ăn mòn linh hồn, ăn mòn ý chí. Đó là một dạng 'tinh thần ma khí', một công cụ thâm độc mà Ma Chủ Cửu U đang sử dụng. Hắn không chỉ muốn xóa sổ sự sống, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, phá nát hy vọng của nhân gian." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua Hồ Ly Nữ và Dương Quân, như muốn chắc chắn rằng họ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Đây chính là 'nhân quả' của sự tuyệt vọng mà hắn muốn gieo rắc. Khi con người không còn niềm tin, không còn hy vọng, họ sẽ trở thành những xác không hồn, dễ dàng bị thao túng, bị đồng hóa bởi thế lực ma quỷ."
Dương Quân trầm ngâm, hắn đã tận mắt chứng kiến sự tàn khốc ở Thôn Lạc Hồng, và lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh vào những lý tưởng mà hắn từng tôn thờ. "Nhưng... tại sao lại là như vậy? Ma Chủ Cửu U muốn gì khi làm điều đó? Chẳng lẽ hủy diệt không đủ? Hắn muốn nhân gian quỳ gối trước hắn sao?" Giọng hắn trầm đục, chất chứa sự phẫn nộ và hoài nghi. Hắn từng tin vào 'đại đạo', tin vào sự chính nghĩa của tiên môn, nhưng những gì chứng kiến chỉ toàn là sự bất lực và lạnh lùng.
Tạ Trần chưa kịp trả lời, thì một bóng trắng lướt qua cửa hang, thanh thoát và nhẹ nhàng như một làn gió, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo của băng tuyết. Sương mù dày đặc bên ngoài dường như bị xua tan một chút khi nàng tiến vào. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, đôi mắt phượng sắc bén quét một lượt qua nhóm người đang ngồi. Nàng không nói một lời, nhưng sự hiện diện của nàng đã khiến không khí trong hang trở nên căng thẳng hơn.
Hồ Ly Nữ khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, co mình lại gần Tạ Trần hơn, đôi tai cáo dựng đứng. Dương Quân lập tức đứng dậy, tay đã đặt trên chuôi kiếm, ánh mắt đầy cảnh giác. Sự xuất hiện bất ngờ của Lăng Nguyệt trong màn đêm u tối này, tại một nơi hẻo lánh như Hẻm Núi U Ảnh, khiến họ không khỏi đề phòng.
Tạ Trần khẽ giơ tay, ra hiệu cho Dương Quân bình tĩnh. Hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của Lăng Nguyệt từ trước đó, cũng như cảm nhận được luồng "nhân quả" đang dẫn lối nàng đến đây. "Lăng Nguyệt tiên tử, nàng đã đến." Giọng hắn vẫn trầm tĩnh, không một chút ngạc nhiên, như thể hắn đã chờ đợi nàng từ lâu.
Lăng Nguyệt không đáp lời ngay. Nàng bước chậm rãi vào trong hang, đôi mắt lạnh lùng dừng lại trên gương mặt Tạ Trần. Nàng có thể thấy được sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt hắn, nhưng quan trọng hơn, nàng thấy được sự kiên định không gì lay chuyển. Sau những gì đã chứng kiến ở Thôn Lạc Hồng, và sau những lời Tạ Trần đã nói, nàng đã hiểu rằng con đường của hắn, dù chông gai đến đâu, cũng là con đường duy nhất còn sót lại để bảo vệ nhân gian.
"Tạ Trần." Nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy dứt khoát, không còn chút do dự hay mệt mỏi như trước. "Ta đã đến."
***
Lăng Nguyệt Tiên Tử không ngồi cạnh đống lửa, mà chọn một tảng đá đối diện Tạ Trần, giữ một khoảng cách vừa phải. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, hắt lên gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ nghiêm nghị của nàng. Làn da nàng trắng như tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây không còn sự lạnh lùng xa cách, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một tia hy vọng mới le lói trong đáy mắt đã từng chất chứa sự mệt mỏi. Nàng không vội vàng, mà từ tốn hít một hơi sâu, như thể đang sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang trong tâm trí. Tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá vẫn đều đều, tạo nên một nhịp điệu tĩnh lặng, làm nền cho câu chuyện sắp được hé mở. Mùi đá ẩm và đất mục, cùng với hương khói nhàn nhạt từ đống lửa, lấp đầy không gian hang động.
"Sau khi rời Thôn Lạc Hồng," Lăng Nguyệt bắt đầu, giọng nói nàng trầm tĩnh, dứt khoát, "ta đã không ngừng suy nghĩ về những gì ngươi nói, Tạ Trần. Về 'nhân quả', về 'mất người', và cả về bản chất của ma khí đó. Ta đã dùng thần niệm, tra cứu lại những ghi chép cổ xưa của Thái Huyền Tông, những thứ mà từ trước đến nay ta chưa từng để tâm, vì cho rằng chúng chỉ là những truyền thuyết xa vời, hoặc những đạo lý đã lỗi thời."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua Tạ Trần, như muốn thăm dò phản ứng của hắn. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm khuyến khích nàng tiếp tục.
"Trong những ghi chép đó, có nhắc đến một loại ma khí đặc biệt, không phải thuần túy ma khí của Ma Vực thông thường. Nó được gọi là 'U Ảnh Chi Lực'." Nàng nhấn mạnh từng chữ, như thể mỗi từ đều mang một sức nặng riêng. "U Ảnh Chi Lực không chỉ khuếch đại nỗi sợ hãi, tuyệt vọng, mà còn có khả năng làm suy yếu ý chí sinh tồn. Nó không trực tiếp giết chết sinh linh, mà từ từ ăn mòn niềm tin, khiến con người mất đi khả năng cảm nhận hạnh phúc, mất đi động lực sống, biến họ thành những cái vỏ rỗng tuếch, sống mà như đã chết."
Hồ Ly Nữ khẽ rụt người lại, đôi tai cáo cụp xuống. Nàng cảm nhận được sự ghê rợn của loại sức mạnh này. "Ăn mòn niềm tin... biến thành cái vỏ rỗng tuếch? Chẳng phải đó chính là 'mất người' sao?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng của sự hiểu biết. "Điều này khớp với suy luận của ta. Hắn không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn xây dựng một trật tự mới trên đống đổ nát của niềm tin. Hắn muốn nhân gian tự sụp đổ từ bên trong, không phải bằng sức mạnh vật chất, mà bằng sự hủy hoại tinh thần. Khi con người không còn tin vào Thiên Đạo, không còn tin vào sự sống, không còn tin vào bất cứ điều gì, thì đó chính là thời điểm Ma Chủ Cửu U có thể dễ dàng thống trị."
Lăng Nguyệt tiếp lời, giọng nàng càng thêm kiên định: "Những ghi chép đó còn nói rằng, U Ảnh Chi Lực không thể bị tiêu diệt hoàn toàn bằng các phép thuật thông thường. Nó bám víu vào những cảm xúc tiêu cực, những ký ức đau buồn, và chỉ có thể bị hóa giải khi đối tượng tìm lại được niềm tin, tìm lại được hy vọng. Hoặc, khi nguồn gốc của nó bị cắt đứt."
"Nguồn gốc..." Tạ Trần lặp lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Vậy nguồn gốc của U Ảnh Chi Lực là gì? Có phải là một pháp khí nào đó, hay một địa điểm đặc biệt trong Ma Vực?" Hắn liên tục phác thảo trên mặt đất những đường nét, ký hiệu phức tạp, cố gắng hình dung ra toàn bộ bức tranh.
"Ghi chép không nói rõ nguồn gốc cụ thể," Lăng Nguyệt lắc đầu, "chỉ nói rằng nó liên quan đến một 'vùng đất tăm tối' sâu thẳm trong Ma Vực, nơi mà Ma Chủ Cửu U đã tu luyện một loại tà pháp cổ xưa, tận dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để hấp thụ và biến đổi những chấp niệm, những nỗi sợ hãi của chúng sinh thành sức mạnh của hắn. Hắn không chỉ tìm cách phá hủy vật chất mà còn nhắm vào tinh thần, gieo rắc sự tuyệt vọng để làm suy yếu niềm tin của nhân gian và Thiên Đạo từ bên trong. Đây là một chiến lược thâm độc, một cách để 'phá cục' từ bên trong, như ngươi đã nói."
Dương Quân nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây hắn không khỏi rùng mình. "Một loại sức mạnh có thể ăn mòn linh hồn, khiến con người tự nguyện từ bỏ tất cả... Thật đáng sợ. Nếu Ma Chủ Cửu U thực sự làm được điều đó, thì dù tiên nhân có mạnh đến đâu cũng khó lòng chống lại." Hắn cảm thấy một sự bất lực sâu sắc, một sự hoài nghi lớn hơn nữa về 'đại đạo' và khả năng bảo vệ nhân gian của các tông môn.
"Chính vì vậy, các tông môn tu tiên chính thống đang đứng trước bờ vực sụp đổ mà không hề hay biết." Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn ẩn chứa một sự châm biếm lạnh lùng. "H�� vẫn chìm đắm trong những cuộc tranh giành cơ duyên 'vá trời', trong khi Ma Chủ Cửu U đang âm thầm rút cạn sinh khí từ niềm tin của nhân gian, từ chính cái gốc rễ mà Thiên Đạo dựa vào để tồn tại. Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, nhưng có lẽ nó đã quá muộn, hoặc nó đã đi sai hướng." Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. "Thông tin này của nàng, Lăng Nguyệt tiên tử, là vô cùng quý giá. Nó không chỉ xác nhận suy đoán của ta, mà còn mở ra một hướng đi mới để chúng ta tìm cách 'phá cục' này."
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu. Nàng không còn vẻ ngạo mạn hay xa cách của một tiên tử cao quý, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, một sự hợp tác bình đẳng. "Ta đã từng tin rằng, chỉ cần tu luyện đến đỉnh cao, chỉ cần đạt được sức mạnh vô thượng, thì có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng những gì ta thấy ở Thôn Lạc Hồng, và những gì ngươi phân tích, đã khiến ta nhận ra sự sai lầm của mình. Ma Chủ Cửu U có một kế hoạch tinh vi và tàn độc hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần phá hủy. Hắn nh��m vào sự sụp đổ niềm tin từ bên trong nhân gian."
Nàng đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc mình, một vật phẩm quý giá biểu trưng cho thân phận và tu vi của nàng. "Ta từng nghĩ, Thiên Đạo là chân lý. Nhưng giờ đây, ta tự hỏi, nếu Thiên Đạo không thể bảo vệ chúng sinh, nếu nó chỉ biết cô lập những người muốn tìm ra chân tướng, thì cái 'Thiên Đạo' đó còn ý nghĩa gì?"
Lời nói của Lăng Nguyệt vang vọng trong hang động lạnh lẽo, như một lời đoạn tuyệt với quá khứ, một lời tuyên bố về sự chuyển biến sâu sắc trong nội tâm nàng. Nàng đã không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của Thái Huyền Tông, mà đã trở thành một người đồng hành, một "dị số" cùng Tạ Trần trên con đường đầy chông gai này.
***
Trong hang động, không khí tĩnh lặng đến lạ lùng sau lời tuyên bố của Lăng Nguyệt. Tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá dường như trở nên rõ ràng hơn, gõ nhịp đều đều vào tâm khảm mỗi người. Sương mù bên ngoài đã bắt đầu tan dần theo những tia sáng mờ nhạt đầu tiên của bình minh, nhưng trong hang, bóng tối vẫn còn bao trùm, chỉ có ánh lửa bập bùng là nguồn sáng duy nhất, hắt lên những gương mặt suy tư. Mùi ẩm mốc của hang động, mùi đất mục hòa lẫn với mùi khói nhẹ nhàng từ đống lửa, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng trĩu những suy nghĩ và quyết định.
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận luồng "nhân quả" đang vận hành, cảm nhận sự kết nối giữa những sự kiện tưởng chừng riêng lẻ. Hắn thấy rõ sự tuyệt vọng của Thiên Đạo đang đẩy Bạch Vô Thường đi đến những hành động cực đoan, cô lập hắn. Hắn cũng thấy rõ âm mưu thâm độc của Ma Chủ Cửu U, không chỉ nhắm vào thể xác mà còn vào tinh thần, vào niềm tin của nhân gian. Và giờ đây, hắn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trụ cột của tiên môn, đang từ bỏ những chấp niệm cũ, đứng về phía hắn, trở thành một "điểm neo nhân quả" mới trong cục diện hỗn loạn này. Khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, và giờ đây, mọi mảnh ghép dường như đang dần khớp vào nhau.
Khi Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn trong veo như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu thăm thẳm. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt không còn chút nghi hoặc, chỉ có sự thấu hiểu và trân trọng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi trên tảng đá đối diện, cũng đang nhìn hắn. Ánh sáng từ ngọn lửa bập bùng trên gương mặt nàng, làm nổi bật đường nét thanh tú, nhưng đôi mắt nàng giờ đây đã tràn đầy sự kiên định. Nàng khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc mình, một vật phẩm biểu tượng cho địa vị và uy quyền của nàng trong Thái Huyền Tông, nhưng giờ đây, nó như một sợi dây vô hình níu kéo nàng với quá khứ. Một khoảnh khắc lưỡng lự thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một quyết tâm sắt đá.
"Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng sinh, hoặc nó không còn đủ khả năng bảo vệ." Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói nàng không còn lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ, như thể nàng đã vượt qua được một vực thẳm sâu thẳm trong tâm hồn. "Các tiên môn chỉ chăm chăm vào quyền lực và sự sống còn của chính mình, tranh giành cơ duyên 'vá trời' mà không hề nhận ra rằng, cái 'trời' đó đang sụp đổ từ bên trong, từ chính niềm tin của nhân gian. Ta từng tin vào 'đại đạo', tin vào sự bất diệt của tiên gia, nhưng giờ... ta chỉ còn tin vào những gì ta thấy, và những gì ngươi nói, Tạ Trần."
Nàng đưa tay gỡ chiếc Nguyệt Quang Trâm khỏi mái tóc, đặt nó nhẹ nhàng vào lòng bàn tay. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm lóe lên, chiếu rọi vào lòng bàn tay nàng. Đây không chỉ là một pháp khí, mà còn là một phần thân phận, một gông cùm vô hình đã trói buộc nàng suốt bao năm qua. Với một cử chỉ dứt khoát, nàng cất chiếc trâm vào trong túi càn khôn, như thể cất đi một phần của quá khứ, một phần của những chấp niệm đã từng ngự trị trong tâm trí nàng.
"Ta sẽ cùng ngươi đi tiếp con đường này, dù nó có dẫn đến đâu." Nàng ngước lên nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng giờ đây không còn chút mệt mỏi, mà thay vào đó là sự trong trẻo, một niềm hy vọng mới mẻ. "Dù Thiên Đạo có coi chúng ta là 'dị số', dù Ma Chủ Cửu U có âm mưu thâm độc đến đâu, ta cũng sẽ không lùi bước. Sức mạnh của ta, kiến thức của ta, và cả những mối quan hệ của ta trong giới tiên môn, ta sẽ dùng tất cả để hỗ trợ ngươi, để cùng ngươi phá cục này."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngẩng đầu nhìn Lăng Nguyệt, đôi mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Dương Quân, nãy giờ vẫn im lặng, trong lòng hắn trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn thấy được sự dũng cảm của Lăng Nguyệt, thấy được sự lựa chọn của nàng, và hắn biết, con đường mà Tạ Trần đang đi, dù khó khăn đến mấy, cũng không còn cô độc. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến trong mình, sự hoài nghi về 'đại đạo' đã biến thành quyết tâm tìm một con đường mới, một con đường bảo vệ những giá trị nhân sinh mà Tạ Trần luôn đề cao.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, hiếm hoi và ấm áp. "Hảo. Có Lăng Nguyệt tiên tử đồng hành, con đường phía trước sẽ bớt chông gai hơn nhiều." Hắn biết, Lăng Nguyệt sẽ trở thành một đồng minh cực kỳ quan trọng và đáng tin cậy của hắn, s��� dụng kiến thức và ảnh hưởng của nàng trong giới tiên môn để hỗ trợ anh. Sự kết hợp giữa trí tuệ của Tạ Trần và kiến thức, kinh nghiệm của Lăng Nguyệt sẽ tạo ra một lực lượng đáng gờm chống lại cả Ma Vực và Thiên Đạo.
Hắn đứng dậy, bước đến bên miệng hang, nhìn ra cảnh sắc bên ngoài. Sương mù đã tan, để lộ ra những rặng núi đá hùng vĩ và bầu trời dần chuyển sang sắc xanh trong trẻo của bình minh. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua khe núi, chiếu rọi xuống đáy hang, xua đi bóng tối và cái lạnh giá của đêm khuya.
"Vậy thì, chúng ta sẽ không còn là những người bị cô lập nữa." Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn sáng rực, tràn đầy ý chí. "Chúng ta sẽ là 'liên minh dị số', những người dám nhìn thẳng vào sự thật, dám đứng lên chống lại cả Thiên Đạo và Ma Vực, để bảo vệ 'nhân tính', để bảo vệ một 'đời bình thường' cho nhân gian. Ma Chủ Cửu U muốn gieo rắc sự tuyệt vọng, thì chúng ta sẽ gieo trồng hy vọng. Hắn muốn phá hủy 'nhân tính', thì chúng ta sẽ bảo vệ nó đến cùng."
Lời nói của T��� Trần không hùng hồn, nhưng lại có một sức mạnh lay động lòng người, một sự kiên định không gì có thể dập tắt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn dài, còn hiểm nguy, với những âm mưu chồng chất, những trận chiến khốc liệt. Nhưng giờ đây, không còn chỉ có một mình hắn gánh vác nữa. Một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần hé lộ, và họ, những "dị số" này, sẽ là những người đặt viên gạch đầu tiên cho kỷ nguyên ấy.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.