Nhân gian bất tu tiên - Chương 259: Thảm Cảnh Nhân Gian: Lời Hứa Của Tạ Trần
Luồng ma khí chợt lóe lên từ sâu trong hẻm núi, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa thường trực, nhưng ánh mắt của Tạ Trần và các đồng minh vẫn kiên định, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Sương mù dày đặc vẫn còn bao phủ lối ra khỏi Hẻm Núi U Ảnh, nhưng không thể che lấp được vẻ u tịch, lạnh lẽo vốn có của nơi đây. Những vách đá dựng đứng hai bên như bức tường thành khổng lồ, sừng sững vươn lên tới tận trời xanh, chỉ để lại một khe nứt hẹp đủ cho một con đường mòn cheo leo. Dưới chân, những tảng đá lớn nằm rải rác, hình thù kỳ dị, bị phong hóa qua hàng vạn năm, mang theo vẻ cổ kính và đầy bí ẩn. Tiếng gió rít qua hẻm núi nghe như những lời thì thầm của vong hồn, hòa cùng ti���ng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá ẩm ướt, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, khiến không khí càng thêm nặng nề. Mùi đá ẩm, mùi đất mục và mùi rêu phong xen lẫn, phảng phất chút tanh nồng khó hiểu, như thể nơi đây từng là nơi trú ngụ của những sinh vật cổ xưa, hay chứng kiến những bi kịch không tên.
Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, điềm tĩnh dẫn đầu, từng bước chân vững chãi trên con đường mòn trơn trượt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát xung quanh, thu nhận mọi chi tiết, từ những vết nứt trên đá cho đến từng cọng cỏ dại. Hắn cảm nhận được luồng ma khí yếu ớt nhưng dai dẳng đang dẫn dắt họ, một luồng khí không thuần túy là sự tàn phá, mà ẩn chứa một sự tinh quái, một ý đồ sâu xa hơn. "Dấu vết này... không phải ngẫu nhiên." Hắn khẽ nói, giọng trầm tĩnh nhưng đủ sức xé tan sự tĩnh mịch của hẻm núi. "Ma khí này có sự tinh quái ẩn chứa, như một sợi chỉ vô hình đang dệt nên một âm mưu." Hắn cúi xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay vào một vệt đen mờ trên tảng đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và m���t luồng năng lượng tà ác còn sót lại. Không phải là sự bùng phát dữ dội của ma khí cấp cao, mà là một sự hiện diện âm ỉ, như một lời nguyền rủa kéo dài.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khịt khịt mũi, đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, liên tục đảo quanh. Nàng ôm chặt lấy cánh tay Tạ Trần, thân hình nhỏ bé khẽ run rẩy. Vốn là yêu tộc, giác quan của nàng nhạy bén hơn phàm nhân và tu sĩ rất nhiều, nàng có thể cảm nhận những điều vô hình mà người khác không thấy. "Chủ nhân, Tiểu Cửu cảm thấy một nỗi sợ hãi rất lớn từ hướng đó." Giọng nàng run run, mang theo chút lo lắng trẻ con, nhưng cũng đầy chân thật. "Như có ai đó đã bị bóc lột đến tận cùng, cạn kiệt cả linh hồn. Không chỉ là cái chết, mà là sự hủy diệt niềm tin, sự sống." Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, một cảm xúc mãnh liệt đến mức dường như nó đã thấm đẫm vào từng tấc đất, từng ngọn cây. Nàng vốn tinh nghịch, nhưng trước cảm giác này, sự tinh nghịch ấy đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi và một sự thương cảm khó tả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, mặc bạch y tinh khôi giữa khung cảnh u tối, bước theo sau, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là sự cảnh giác tột độ. Nàng đã chứng kiến sự "mất người" của Thiên Đạo, sự cứng nhắc của các tông môn, và giờ đây, nàng đang đối mặt với một hình thái tà ác khác, một thứ ma khí không chỉ hủy diệt thể xác mà còn ăn mòn linh hồn. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, thân ảnh thanh thoát nhưng không kém phần kiên cường. Nàng không còn chút dao động nào về con đường mình đã chọn, không còn vương vấn gì với danh tiếng hay địa vị tiên môn. Mục tiêu duy nhất của nàng bây giờ là tìm ra sự thật và bảo vệ những gì Tạ Trần trân trọng – "nhân tính" và "sự sống trọn vẹn". Nàng hít thở sâu, cảm nhận không khí nặng nề, tự nhủ lòng phải thật kiên định.
Dương Quân đi cuối cùng, ánh mắt tuấn tú đầy vẻ kiên quyết. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, mỗi bước đi đều mang theo sự thận trọng của một người lính đã trải qua nhiều trận mạc. Hắn là một thư sinh mang lý tưởng chính nghĩa, nhưng cũng là một người đã từng chiến đấu để bảo vệ phàm nhân. Hắn tin vào Tạ Trần, tin vào những "hạt giống" phản kháng mà Tạ Trần đang gieo trồng. Tuy nhiên, sự tồn tại của Ma Chủ Cửu U và sự tàn bạo của hắn vẫn là một gánh nặng trong tâm trí hắn. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu sức mạnh của "nhân quả" và "nhân tính" có đủ để chống lại một thế lực tà ác đến vậy? Hắn cảm nhận được sự lo lắng của Tiểu Cửu, sự kiên định của Lăng Nguyệt, và sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Tạ Trần. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, nhưng không còn đường lùi.
Khi nhóm người Tạ Trần dần ra khỏi hẻm núi, ánh sáng lờ mờ của rạng sáng bắt đầu xuyên qua màn sương, vẽ nên một khung cảnh mờ ảo và u tịch. Sương mù vẫn rất dày, nhưng đã dần tan, để lộ bầu trời xám xịt phía trên. Họ men theo một con đường mòn nhỏ, băng qua một khu rừng thưa, nơi những tán cây khẳng khiu vươn mình trong làn sương. Cả không gian chìm trong sự im lặng đáng sợ, không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, chỉ có tiếng bước chân của họ và ti���ng gió thổi nhẹ qua cành lá khô. Điều này càng làm tăng thêm cảm giác bất an, bởi một khu rừng yên bình thường không bao giờ vắng lặng đến thế. Tạ Trần dừng lại, giơ tay ra hiệu cho mọi người. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí, một sự chuyển dịch từ nỗi sợ hãi đơn thuần sang một sự tang thương bao trùm. "Chúng ta sắp đến nơi rồi," hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự trầm trọng khó tả. "Hãy chuẩn bị tinh thần." Hắn đã dự cảm được điều tồi tệ nhất, và linh cảm về "nhân quả" của hắn hiếm khi sai.
***
Khi màn sương cuối cùng tan đi, Thôn Lạc Hồng hiện ra trước mắt họ, một cảnh tượng mà không ai trong số họ có thể tưởng tượng nổi. Thay vì những mái nhà tranh yên bình, những ruộng đồng xanh tốt và con suối nhỏ chảy róc rách trong trí tưởng tượng của họ, giờ đây chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, giờ đã cháy đen, chỉ còn trơ lại khung gỗ cháy dở, đổ sụp. Khói đen vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo mùi khét nồng nặc và mùi tử khí khó chịu. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng, vốn được dùng để trẻ con nô đùa hay người dân qua lại, giờ đây lổn nhổn gạch vụn và những mảnh vỡ từ đồ đạc gia đình.
Sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ thôn làng, không một tiếng chim hót, không tiếng gà gáy, không tiếng trẻ con nô đùa, không tiếng người dân lao động. Nơi đây từng là một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần, giờ chỉ còn là một nghĩa địa khổng lồ. Xác người phàm nhân nằm rải rác khắp nơi, trên đường đi, trong sân nhà, bên cạnh những vật dụng hàng ngày. Họ chết trong tư thế kinh hoàng, đôi mắt mở trừng trừng, gương mặt méo mó vì sợ hãi tột độ. Máu đỏ tươi đã khô lại thành những vệt nâu sẫm trên nền đất, trên y phục rách nát của những nạn nhân.
Một Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, nằm úp mặt xuống đất ngay cạnh chiếc cuốc của mình. Khuôn mặt ông vẫn còn in hằn vẻ kinh hoàng, như thể ông đã đối mặt với một cơn ác mộng kinh khủng nhất ngay trước khi hơi thở cuối cùng rời đi. Chiếc nón lá đã rơi ra, lăn lóc cách đó không xa. Hình ảnh một đời lam lũ, một đời cần cù của người phàm, giờ đây kết thúc một cách bi thảm, vô nghĩa.
Cách đó không xa, một Nữ Tử Ngây Thơ, với y phục giản dị đã nhuốm máu, nằm co ro bên vũng máu đã khô. Đôi mắt trong sáng của nàng giờ đây vô hồn, hướng về khoảng không, như đang nhìn thấy một điều gì đó vượt ra ngoài sự hiểu biết của con người. Vẻ đẹp thanh thuần của nàng, vốn nên được khoe sắc rực rỡ, đã bị tàn phá một cách không thương tiếc. Nàng chết trong tư thế ôm lấy chính mình, như đang cố gắng tự bảo vệ khỏi một sự tàn bạo mà nàng không thể chống cự. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói và mùi tử khí hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí ghê tởm, xộc thẳng vào mũi, đánh thức mọi giác quan của nhóm Tạ Trần. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt của buổi sáng càng làm tăng thêm sự rùng rợn của cảnh tượng.
Dương Quân là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng chết chóc. Hắn siết chặt kiếm trong tay, hàm răng nghiến ken két, ánh mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ. "Không thể nào... Ma Chủ Cửu U lại tàn độc đến mức này sao?" Giọng hắn khản đặc, như bị nghẹn lại bởi nỗi kinh hoàng. Hắn đã từng chiến đấu với yêu ma, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cuộc tàn sát dã man, vô nhân đạo đến vậy. Đây không phải là chiến trường, đây là một thôn làng phàm nhân vô tội. Lý tưởng "chính đạo" của hắn đang bị lung lay dữ dội.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây trắng bệch, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Nàng bước đi như một cái bóng, đến gần một thi thể trẻ con bị cháy xém, gần như quỳ sụp. Nàng đã từng chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt, nhưng đây là một sự tàn sát mang tính hủy diệt, không chút nhân từ. "Thế này... thế này là vì cái gì?" Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, không còn chút lạnh lùng băng giá. Nàng nhìn lên bầu trời xám xịt, như đang chất vấn Thiên Đạo, chất vấn cả lý tưởng tu tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Thiên Đạo, những tông môn hùng mạnh, tất cả đều bất lực trước cảnh tượng này. Sự "mất người" của Thiên Đạo, sự vô thường của kiếp sống, tất cả đang hiện rõ trước mắt nàng, phũ phàng và tàn nhẫn.
Tạ Trần không nói một lời, hắn đi chậm rãi qua từng ngôi nhà đổ nát, quan sát kỹ lưỡng mọi thứ. Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh vải rách nát dính máu, khẽ vuốt ve. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một nỗi đau xót vô hạn. Hắn không nhìn vào sự chết chóc, mà nhìn vào ý đồ đằng sau nó. "Không chỉ là vì sự hủy diệt." Hắn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hắn muốn gieo rắc sự tuyệt vọng, sự mất niềm tin vào mọi trật tự, vào cả sự tồn tại của Thiên Đạo và chính bản thân con người." Tạ Trần hiểu rằng, Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ tàn bạo khát máu, mà còn là một kẻ thâm độc, muốn phá hủy niềm tin từ tận gốc rễ, muốn biến "nhân gian" thành một nơi chỉ còn lại nỗi sợ hãi và vô vọng. Đây là một đòn đánh vào "nhân tính", vào "nhân quả" của cả thế giới.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu nhíu mày, đôi tai cáo cụp xuống, mũi nàng khịt khịt liên tục trong không khí, cố gắng phân biệt các mùi hương hỗn tạp. Nàng cảm nhận được một luồng ma khí đặc trưng, không phải là ma khí đơn thuần từ yêu ma, mà là một thứ tà khí mang theo sự hỗn loạn và u ám tột cùng. Một tiếng rít nhỏ thoát ra từ cổ họng nàng, như một lời cảnh báo, hay một tiếng khóc thầm. Nàng biết, đây không chỉ là một cuộc thảm sát, mà là một lời tuyên chiến, một lời thách thức đến mọi giới hạn.
***
Tạ Trần dừng lại trước một bức tường còn sót lại của ngôi nhà cháy dở. Trên đó, vết máu khô đã biến thành màu đen sẫm, và ngay bên cạnh là một hình vẽ ma quái được khắc vội vã bằng máu, một biểu tượng kỳ lạ, xoắn xuýt và đầy ám ảnh, như một con mắt đang nhìn chằm chằm vào khoảng không. Anh không nói, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi bí ẩn. Hắn biết, đây chính là "dấu ấn" của Ma Chủ, không phải chỉ là sự tàn sát ngẫu nhiên, mà là một thông điệp, một lời tuyên bố về quyền năng. Trời đã hửng nắng nhẹ, nhưng những tia nắng yếu ớt không thể làm dịu đi sự tang thư��ng bao trùm thôn làng, ngược lại, chúng chỉ làm nổi bật hơn những vệt máu khô và sự đổ nát. Mùi khói cháy vẫn còn nồng nặc, hòa quyện với mùi tanh của máu và mùi tử khí, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khoảnh khắc suy sụp và bàng hoàng, đã đứng dậy. Ánh mắt nàng giờ đây không còn chút hoài nghi hay dao động nào. Nàng đã nhìn thấy sự thật trần trụi, sự bất lực của Thiên Đạo và các tông môn trước sự tàn bạo của Ma Vực. Những lý tưởng cao đẹp về việc bảo vệ Thiên Đạo, về sự bất tử, về sự tu luyện để thoát ly phàm trần, tất cả giờ đây đều tan biến như mây khói trước cảnh tượng này. "Thiên Đạo... đã không thể bảo vệ họ." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy bi phẫn. "Các tông môn... cũng vậy. Ta đã sai." Nàng thừa nhận, không phải vì sợ hãi, mà vì đã nhận ra "chấp niệm" sai lầm của chính mình. Nàng đã từng tin vào sức mạnh của tu vi, vào trật tự của Thiên Đạo, nhưng trật tự ấy đã sụp đổ ngay trước mắt nàng.
Tạ Trần quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt kiên đ��nh. "Không phải nàng sai, Tiên Tử." Hắn nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại mang theo một sức mạnh thuyết phục lạ lùng. "Mà là những gì chúng ta tin tưởng đã đến lúc phải thay đổi. Giá trị của một mạng người phàm, một thôn làng bình yên, không thể bị đánh đổi bằng bất cứ 'đại đạo' nào, bằng bất cứ sự 'bất tử' nào. Nếu 'thành tiên' mà phải đánh mất 'nhân tính', phải bỏ mặc 'nhân gian' trong cảnh lầm than, vậy thì 'thành tiên' có ý nghĩa gì?" Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, hắn chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, dù chỉ là một đời bình thường của những phàm nhân. Hắn hiểu rằng, đây chính là "nhân quả" của sự vô tâm, của sự mù quáng.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu tiến đến gần Tạ Trần, đôi tai cáo khẽ rụt lại, mũi nàng khịt khịt liên tục. Nàng chỉ vào vết ma khí mờ nhạt trên đất, gần bức tường có hình vẽ ma quái. "Chủ nhân, ma khí này... nó như một lời nguyền. Nó muốn giữ lại nỗi sợ hãi ở đây, để nó ăn mòn linh hồn của những người sống sót, để họ mãi mãi không th�� thoát khỏi bóng ma của sự tuyệt vọng." Nàng cảm nhận được sự tồn tại của một loại tà khí không chỉ mang tính vật chất, mà còn có khả năng thao túng tâm trí, gieo rắc sự tuyệt vọng, đúng như Tạ Trần đã phân tích. Đây chính là cách Ma Chủ Cửu U "mất người" những phàm nhân, không chỉ bằng cái chết, mà bằng sự hủy diệt niềm tin.
Tạ Trần dùng tay chạm nhẹ vào vết ma khí trên đất, cảm nhận sự lạnh lẽo và một dòng năng lượng âm u đang âm ỉ. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ tìm cách phá hủy vật chất mà còn nhắm vào tinh thần, gieo rắc sự tuyệt vọng để làm suy yếu niềm tin của nhân gian và Thiên Đạo từ bên trong. Đây là một chiến lược thâm độc, một cách để "phá cục" từ bên trong. Sự kiện này, Thôn Lạc Hồng bị tàn sát, sẽ không phải là cá biệt, mà là một phần trong âm mưu lớn hơn, một âm mưu nhằm làm cho toàn bộ "nhân gian" mất đi ý chí phản kháng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng đã chuyển từ bi phẫn sang sự kiên định, thậm chí là một chút lạnh lùng quyết đoán. Nàng đã đưa ra lựa chọn cuối cùng của mình. "Ta đã hiểu." Nàng nói, giọng nói không còn chút run rẩy. "Nếu Thiên Đạo không thể bảo vệ nhân gian, thì chúng ta sẽ tự mình bảo vệ. Nếu tiên môn chỉ biết ngồi nhìn, thì ta sẽ tự mình hành động. Âm mưu của Ma Chủ Cửu U không chỉ là hủy diệt, mà là ăn mòn niềm tin. Chúng ta sẽ không để hắn đạt được điều đó." Nàng đã hoàn toàn từ bỏ những lý tưởng cũ, đặt niềm tin vào con đường của Tạ Trần, con đường của "nhân tính" và "nhân quả".
Dương Quân không nói gì, hắn lặng lẽ dùng kiếm đào một cái hố nhỏ bên cạnh con suối cạn, chôn cất vài thi thể phàm nhân còn tương đối nguyên vẹn. Hắn không cần lời nói, hành động của hắn đã thể hiện rõ sự phẫn nộ và quyết tâm. Hắn đã thấy sự bất lực của chính đạo, sự tàn độc của Ma Vực, và hắn biết, con đường phía trước sẽ đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dựa vào sức mạnh tu vi. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường khác để bảo vệ phàm nhân, một con đường mà Tạ Trần đang chỉ lối.
Tạ Trần nhìn bức tường còn sót lại, nơi hình vẽ ma quái vẫn còn đó, như một lời thách thức. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói và tử khí vẫn còn vương vấn trong không khí. "Đây là một bước ngoặt, không chỉ cho chúng ta, mà cho cả Thiên Đạo và Ma Vực." Hắn quay sang các đồng minh, ánh mắt hắn sáng lên một ngọn lửa không thể dập tắt. "Chúng ta sẽ tìm hiểu sâu hơn về 'lời nguyền' này, về phương thức thao túng tâm lý mà Ma Chủ Cửu U đang sử dụng. Chúng ta sẽ đi sâu vào những nơi mà không ai dám đặt chân tới, để tìm ra chìa khóa 'phá cục' này. Ma Chủ Cửu U muốn gieo rắc sự tuyệt vọng, thì chúng ta sẽ gieo trồng hy vọng. Hắn muốn phá hủy 'nhân tính', thì chúng ta sẽ bảo vệ nó đến cùng."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng "nhân quả" đang vận hành, cảm nhận sự kết nối giữa hành động tàn bạo này và những hệ quả sâu xa hơn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những hiểm nguy rình rập từ cả Thiên Đạo đang tìm cách cô lập họ, và Ma Vực đang ngày càng tàn bạo hơn. Nhưng Tạ Trần biết, chính trong thảm cảnh này, trong nỗi đau tột cùng của nhân gian, ý chí kiên cường của phàm nhân, niềm tin vào sự sống trọn vẹn sẽ bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và họ, "liên minh dị số" này, sẽ là những ngọn đuốc thắp sáng con đường ấy. Luồng ma khí từ Thôn Lạc Hồng vẫn còn âm ỉ, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa thường trực, nhưng ánh mắt của Tạ Trần và các đồng minh giờ đây tràn đầy quyết tâm sắt đá, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để bảo vệ một "đời bình thường" đã bị hủy hoại, và xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi "nhân tính" được tôn vinh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.