Nhân gian bất tu tiên - Chương 258: Áp Lực Từ Thiên Đạo: Bức Tường Cô Lập Dựng Lên
Ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng con đường mờ ảo phía trước, như một lời hứa hẹn về một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Khi vầng trăng dần khuất về phía Tây, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng, cả nhóm Tạ Trần đã rời khỏi Thành Vô Song, bỏ lại phía sau sự bế tắc và những ánh mắt nghi kỵ của giới tu sĩ lẫn phàm nhân quyền quý. Họ tìm đến một quán trà nhỏ ven sông, mang tên Vọng Giang, nằm khuất mình giữa những rặng tre xanh mướt, tựa hồ một nét chấm phá yên bình giữa dòng chảy vô thường của thế sự.
Quán trà Vọng Giang được dựng bằng gỗ đơn sơ, mộc mạc, với những tấm ván đã ngả màu thời gian nhưng vẫn giữ được vẻ kiên cố. Từ ban công nhỏ bé vươn ra, có thể thu vào tầm mắt toàn cảnh dòng sông hiền hòa đang lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng vàng như mật ong. Không khí buổi sáng trong lành và mát mẻ, mang theo hơi ẩm dịu nhẹ từ mặt nước, khiến tâm hồn con người như được gột rửa sau những bộn bề. Tiếng nước sông chảy róc rách như một khúc nhạc không lời, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng an nhiên. Mùi trà thơm dịu nhẹ, quyện với mùi cỏ cây và đất ẩm, len lỏi vào từng giác quan, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, cùng những chiếc ghế đẩu thấp, xếp đặt ngẫu nhiên, mời gọi khách bộ hành dừng chân nghỉ ngơi, trút bỏ gánh nặng.
Tạ Trần ngồi giữa bàn, dáng người thư sinh gầy gò của hắn toát lên vẻ trầm tĩnh lạ thường, đối lập với sự hỗn loạn mà hắn vừa trải qua. Đôi mắt sâu thẳm, trong veo như đáy giếng cổ, ẩn chứa vô vàn suy tư. Hắn nhẹ nhàng trải tấm bản đồ cũ kỹ lên mặt bàn, tấm bản đồ đã sờn rách ở nhiều chỗ, nhưng những nét vẽ tay vẫn còn rõ ràng, chỉ ra những khu vực hẻo lánh, hiểm trở mà anh đã nghi ngờ có liên quan đến hoạt động của Ma Vực. "Họ không hiểu... hoặc không muốn hiểu," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. "Nhưng con đường của chúng ta vẫn phải tiếp tục, nếu muốn tìm ra chân tướng." Ngón tay hắn lướt nhẹ trên tấm bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ, nơi mà ma khí được cho là dày đặc nhất, hay những truyền thuyết cổ xưa về U Minh Địa Phủ còn sót lại. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo sức nặng của trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng tựa như một đóa sen tuyết nở giữa băng giá. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, rồi lại nhìn ra dòng sông đang phản chiếu ánh nắng ban mai, dường như đang cố gắng nhìn thấu những bí mật ẩn sâu dưới lớp nước trong xanh. Nàng thở dài một hơi thật khẽ, thanh âm gần như bị tiếng gió cuốn đi, nhưng lại mang theo nỗi chua chát không thể nào che giấu. "Thiên Đạo đang suy yếu, nhưng sự cố chấp của nó lại càng tăng. Điều này không thể kéo dài nếu không có một sự thay đổi tận gốc." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ mệt mỏi, phản ánh sự thất vọng tột cùng của nàng đối với hệ thống mà nàng t���ng tin tưởng và bảo vệ. Sự cứng nhắc của các tông môn, sự mù quáng của những kẻ tự xưng là người bảo vệ chính đạo đã khiến nàng hoàn toàn vỡ mộng. Nàng đã chứng kiến sự "mất người" của những tu sĩ chỉ biết bám víu vào quyền năng, quên đi bản chất của sự sống.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, lắng nghe từng lời. Nàng ôm chiếc đuôi lông mềm mại của mình, ngồi cuộn tròn trên ghế, vẻ đáng yêu pha chút tinh nghịch. Nàng không hiểu hết được những triết lý cao siêu mà Tạ Trần và Lăng Nguyệt đang nói, nhưng nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu trước, Tạ Trần?" Nàng hỏi, giọng trong trẻo. "Đi vào Ma Vực Thâm Uyên luôn sao? Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng nơi đó có rất nhiều yêu ma đáng sợ, liệu chúng ta có đủ người không?" Nàng nghiêng đầu, ánh mắt to tròn lộ rõ sự lo lắng cho an nguy của Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sức mạnh kinh khủng của Ma Chủ Cửu U, và nàng biết rằng hành trình này không hề dễ dàng.
Dương Quân, tuấn tú và nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt vẫn còn chút xanh xao sau những căng thẳng vừa qua. Hắn chăm chú nhìn tấm bản đồ, rồi lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm nhưng cũng không giấu được sự e ngại. "Tiên sinh, những nơi này... đều là những vùng đất chết. Ma khí ngưng tụ, yêu ma hoành hành. Nếu không có sự hỗ trợ của các tông môn, liệu chúng ta có thể vượt qua?" Hắn vẫn là một thư sinh mang theo lý tưởng, nhưng thực tế tàn khốc đã khiến hắn phải suy nghĩ lại. "Liệu chúng ta có thể 'phá cục' này khi chỉ có vài người, giữa lúc Thiên Đạo và Ma Vực đang giằng xé?" Hắn thắc mắc, câu hỏi không chỉ dành cho Tạ Trần mà còn là sự tự vấn của chính hắn.
Tạ Trần nhẹ nhàng đưa tay gõ nhẹ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một ngọn núi cổ xưa bị bao phủ bởi sương mù quanh năm, được truyền tụng là nơi Ma Khí khởi nguồn. "Chúng ta sẽ đi đến Cổ Vân Sơn. Không phải để đối đầu trực diện, mà là để tìm hiểu. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ hủy diệt. Hắn đang 'tái tạo' thế giới theo cách của hắn, lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo và sự "mất người" của chúng sinh để gieo rắc tuyệt vọng. Chúng ta phải tìm hiểu nguồn gốc của sự "chấp niệm" này, để hiểu được "nhân quả" mà hắn đang gieo trồng." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người một, rồi lại hướng về dòng sông, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những con sóng nhỏ. "Hành trình này, không chỉ là tìm kiếm sức mạnh để đối đầu, mà là tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một con đường để 'sống một đời bình thường', một con đường mà 'phàm nhân' vẫn có thể giữ trọn vẹn 'nhân tính' của mình."
Cả nhóm cùng bàn bạc thêm, phác thảo sơ bộ về những chặng đường sắp tới, những hiểm nguy tiềm tàng và những cách thức để tránh né sự chú ý không mong muốn. Tạ Trần kiên nhẫn giải thích, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất, từ hướng gió, địa hình, cho đến tâm lý của những kẻ truy đuổi. Dù phía trước là một chặng đường đầy gian nan, nhưng trong không khí yên bình của quán trà ven sông, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã nhen nhóm, thắp sáng quyết tâm của những kẻ dám đi ngược lại dòng chảy của số mệnh.
***
Rời khỏi quán trà Vọng Giang, nhóm Tạ Trần tiếp tục cuộc hành trình của mình, men theo những con đường nhỏ xuyên qua các thị trấn và làng mạc. Dưới ánh nắng giữa trưa ấm áp, thị trấn An Bình hiện ra với vẻ nhộn nhịp vừa phải. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, với những mái ngói đã bạc màu thời gian, xếp đặt san sát hai bên đường. Những quán trọ nhỏ bé, các cửa hàng bán đủ thứ tạp hóa, từ vải vóc đến lương thực, mở cửa đón khách. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, và tiếng bước chân vội vã của người qua lại tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng lại mang một vẻ yên bình đặc trưng của nhân gian. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện với mùi gỗ, mùi đất và mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bức tranh sống động, chân thực.
Tuy nhiên, bầu không khí thân thiện thường thấy trong các thị trấn nhỏ dường như đã bị vẩn đục. Khi nhóm Tạ Trần bước vào quảng trường chính, nơi có m��t cây đa cổ thụ rợp bóng mát, họ bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong thái độ của người dân. Những ánh mắt dò xét, những cái nhìn lén lút, và những lời đồn thổi thì thầm bắt đầu lan truyền trong đám đông. Người dân không còn niềm nở như thường lệ, thay vào đó là sự cảnh giác, thậm chí là sợ hãi. Họ tránh né ánh mắt của Tạ Trần, như thể hắn là một loại ôn dịch đáng sợ.
Ngay tại trung tâm quảng trường, một Sứ Giả Tiên Môn xuất hiện, dáng người cao ráo, lạnh lùng, mặc một chiếc áo bào tiên môn màu xám tro, không có bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt. Y giơ cao một cuộn lệnh chỉ bằng lụa vàng, trên đó khắc họa những phù ấn của Thiên Đạo, tỏa ra một vầng sáng u ám, không mang chút linh khí ấm áp nào. Giọng y vang vọng, lạnh lẽo và đầy uy quyền, tựa như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của thị trấn, khiến mọi hoạt động đều ngưng trệ. "Theo Thiên Ý Lệnh, kẻ tên Tạ Trần là dị số, đã từ bỏ chính đạo và có ý đồ gây nguy hại cho Thiên Đạo và chúng sinh! Kẻ nào dung t��ng, bao che sẽ chịu Thiên Phạt! Tất cả tông môn và phàm nhân phải cô lập kẻ này!"
Sắc lệnh của Thiên Đạo như một lưỡi kiếm sắc bén, chặt đứt mọi sợi dây liên kết giữa Tạ Trần và nhân gian. Sự cô lập mà hắn đã tiên liệu giờ đây trở thành hiện thực, nặng nề và rõ ràng hơn bao giờ hết. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo cụp xuống, nắm chặt tay Tạ Trần, lầm bầm với vẻ giận dữ xen lẫn lo lắng. "Hắn nói láo! Tạ Trần là người tốt nhất!" Đôi mắt to tròn của nàng trừng lên, muốn cãi lại, nhưng bị Tạ Trần khẽ nắm tay trấn an.
Tạ Trần bình thản lắng nghe sắc lệnh, ánh mắt sâu thẳm của hắn không hề dao động, vẫn giữ vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn đã lường trước được động thái này của Thiên Đạo, hay nói đúng hơn là của Bạch Vô Thường – kẻ đang ra sức níu giữ tàn dư quyền lực của Thiên Đạo đang suy yếu. Hắn biết rằng, khi Thiên Đạo không thể dùng sức mạnh trực tiếp để khuất phục hắn, chúng sẽ dùng đến thủ đoạn cô lập, biến hắn thành kẻ thù của chúng sinh, gieo rắc sự sợ hãi và nghi kỵ v��o lòng người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu chặt mày, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên vẻ phẫn nộ và thất vọng tột cùng. Nàng đã chứng kiến sự mục nát từ bên trong của chính đạo, giờ đây lại thấy Thiên Đạo sẵn sàng vứt bỏ mọi đạo lý, mọi sự công bằng chỉ để bảo vệ cái "quy tắc" đang trên bờ sụp đổ của mình. Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn, không chỉ cho Tạ Trần mà còn cho tất cả những gì nàng từng tin tưởng.
Dương Quân nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Hắn cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Hắn muốn đứng lên, muốn nói lớn rằng Tạ Trần không phải kẻ xấu, rằng những lời của Sứ Giả Tiên Môn là vô căn cứ. Nhưng hắn biết, trong tình cảnh này, lời nói của một thư sinh như hắn chẳng có trọng lượng gì. Hắn chỉ có thể siết chặt nắm đấm, nén lại sự phẫn uất trong lòng.
Khi Sứ Giả Tiên Môn kết thúc việc đọc sắc lệnh, đám đông dân chúng tản đi nhanh chóng, để lại một khoảng trống lạnh lẽo xung quanh nhóm Tạ Trần. Những ánh mắt dò xét vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng mang theo sự sợ hãi và xa lánh rõ ràng hơn. Tạ Trần nhận thấy những bóng đen Hắc Y Nhân, toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, đang lẩn khuất trong đám đông, di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma. Chúng không nói một lời, nhưng sự hiện diện của chúng đã đủ để nhấn mạnh mối đe dọa, âm thầm giám sát mọi hành động của nhóm Tạ Trần. Mùi không khí lạnh lẽo đột ngột ập đến, không phải từ gió, mà từ sự hiện diện của những kẻ giám sát vô hình ấy, khiến tâm trạng trở nên nặng nề.
Hành trình của họ, ngay lập tức, đã trở thành một cuộc chạy trốn không ngừng, không chỉ khỏi Ma Vực mà còn khỏi chính cái thế giới mà họ đang cố gắng cứu vãn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Sau khi rời khỏi thị trấn An Bình và thoát khỏi sự giám sát trực tiếp của Sứ Giả Tiên Môn cùng những Hắc Y Nhân như bóng ma, nhóm Tạ Trần tìm đến một hang động hẻo lánh nằm sâu trong Hẻm Núi U Ảnh. Đây là một nơi ít người qua lại, với các vách đá dựng đứng sừng sững như những bức tường thành cổ đại, che khuất ánh sáng cuối ngày. Những khe nứt sâu hoắm chạy dài trên vách đá, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Các tảng đá lớn nằm rải rác dưới chân núi, hình thù kỳ dị, tựa như những khối xương khổng lồ của một sinh vật thượng cổ.
Không khí trong hẻm núi u ám, lạnh lẽo và ẩm ướt. Sương mù dày đặc bắt đầu giăng mắc, bao phủ mọi thứ trong một màn che mờ ảo, khiến không gian trở nên bí ẩn và nguy hiểm hơn. Gió lạnh rít qua các khe đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của những linh hồn bị mắc kẹt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá trong hang vọng ra, cùng với tiếng động lạ từ những yêu thú ẩn mình trong bóng tối, càng làm tăng thêm sự rợn người. Mùi đá ẩm, mùi đất mục và mùi rêu phong nồng nặc trong không khí, phảng phất một sự mục nát cổ xưa, tựa như hơi thở của cái chết. Bầu không khí nặng nề, đè nén lên tâm trạng của mỗi người.
Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phẳng, ánh mắt hắn ngước nhìn lên những vách đá sừng sững, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định không thể lay chuyển, nhưng cũng phảng phất một nỗi cô độc khó tả. Hắn biết, kể từ giờ phút này, áp lực mà hắn phải đối mặt không chỉ đến từ Ma Vực, mà còn từ chính Thiên Đạo đang suy yếu, đang ra sức chống cự lại sự sụp đổ tất yếu của mình. "Bạch Vô Thường đã ra tay," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng hắn vang vọng nhẹ trong không gian hang động. "Hắn muốn cô lập chúng ta, biến chúng ta thành kẻ thù của cả hai giới. Đây không phải dấu hiệu của sức mạnh, mà là sự tuyệt vọng của Thiên Đạo khi không còn kiểm soát được cục diện." Hắn hiểu rằng, sự cứng nhắc và giáo điều của Thiên Đạo đã đạt đến cực điểm, và khi không còn đường lui, chúng sẽ trở nên tàn nhẫn và cực đoan hơn bao giờ hết. Sự kiện này là một bước đi tất yếu trong kế hoạch "phá cục" của Tạ Trần, nhưng cũng đẩy hắn vào một tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại toát lên một vẻ kiên cường đến lạ. Nàng đã hoàn toàn từ bỏ mọi vương vấn với quá khứ, với những lời thề non hẹn biển về việc bảo vệ Thiên Đạo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không còn chút dao động nào. "Thiên Đạo đã mù quáng đến thế sao?" Nàng nói, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng chất chứa sự kiên quyết. "Vậy thì, ta càng không có gì để vương vấn. Ta sẽ cùng ngươi, Tạ Trần, tìm ra một con đường khác." Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay của Tạ Trần, như một lời khẳng định cho sự đồng hành không thể chia lìa. Cái chạm nhẹ nhàng ấy truyền đến một hơi ấm vô hình, xua đi phần nào cái lạnh giá của hang động và sự cô độc trong lòng Tạ Trần. Nàng đã nhìn thấy sự "mất người" của chính Thiên Đạo, và nàng chọn bảo vệ "nhân tính" thay vì một "quy tắc" đã lỗi thời.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ôm chặt lấy cánh tay Tạ Trần, đôi tai cáo khẽ run rẩy. Nàng cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang bủa vây, nhưng sự tin tưởng của nàng vào Tạ Trần chưa bao giờ lay chuyển. "Bạch Vô Thường đúng là đồ đáng ghét!" Nàng phồng má, giọng nói có chút nũng nịu nhưng cũng đầy vẻ căm phẫn. "Nhưng Tạ Trần, chúng ta sẽ làm gì khi cả hai bên đều muốn đối phó với chúng ta? Ma khí của Ma Chủ Cửu U thì vẫn đang lan tràn, và bây giờ Thiên Đạo lại muốn cô lập chúng ta. Chẳng phải chúng ta đang bị kẹt giữa hai tảng đá lớn sao?" Nàng hỏi, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy vẻ lo lắng.
Dương Quân siết chặt nắm đấm, ánh mắt hắn đầy rẫy sự quyết tâm. Hắn đã lựa chọn con đường này, và hắn sẽ không hối hận. "Tiên sinh, chúng ta sẽ không đơn độc. Ngọn lửa chính nghĩa vẫn còn cháy trong lòng những người dân lương thiện. Sẽ có người hiểu được lý tưởng của chúng ta." Hắn nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và niềm tin vào con người. Hắn tin vào "nhân quả" mà Tạ Trần đang gieo trồng, tin rằng sẽ có một ngày, những "hạt giống" phản kháng thầm lặng sẽ nảy mầm.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc và lạnh lẽo của hang động. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Sự cô lập này, cũng là một cơ hội." Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng lại mang theo một sức mạnh thuyết phục lạ lùng. "Khi bị Thiên ��ạo ruồng bỏ, chúng ta không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ, những 'chấp niệm' sai lầm của chúng. Chúng ta có thể hành động tự do hơn, đi sâu vào những nơi mà các tông môn chính đạo không dám đặt chân tới, để tìm kiếm sự thật về Ma Vực Thâm Uyên, về Cổ Mộ Tiên Tôn mà Ma Chủ đang tìm kiếm, và đặc biệt là về 'U Minh Địa Phủ' mà Tiểu Cửu đã nhắc tới. Có thể, chính trong những nơi mà cả Thiên Đạo và Ma Vực đều muốn che giấu, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để 'phá cục' này."
Hắn đứng dậy, bước đến miệng hang, nhìn ra màn sương mù dày đặc đang bao phủ hẻm núi, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa ló dạng, chiếu rọi một vệt sáng yếu ớt xuống vực sâu. "Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu 'nhân quả', và bằng chính 'nhân tính' của mình. Ma Chủ Cửu U có thể sẽ lợi dụng tình hình này để thực hiện các âm mưu lớn hơn, đẩy chúng ta vào những tình thế nguy hiểm hơn. Nhưng chính trong hiểm nguy, ý chí kiên cường của phàm nhân, niềm tin vào sự sống trọn vẹn, sẽ bùng cháy. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, một kỷ nguyên mới có thể được tạo dựng mà không cần đến sự kiểm soát của Thiên Đạo hay sự hủy diệt của Ma Vực."
Những lời của Tạ Trần như một luồng gió mát lành, xua tan đi sự nặng nề trong hang động, thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong lòng các đồng minh. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những hiểm nguy rình rập từ cả Thiên Đạo và Ma Vực, nhưng họ không còn đơn độc. Họ đã tạo thành một "liên minh dị số" vững chắc, những kẻ bị ruồng bỏ bởi thế giới, nhưng lại mang trong mình lý tưởng cao đẹp nhất về sự sống và nhân tính. Luồng ma khí chợt lóe lên từ sâu trong hẻm núi, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa thường trực, nhưng ánh mắt của Tạ Trần và các đồng minh vẫn kiên định, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.