Nhân gian bất tu tiên - Chương 257: Tư Duy Cũ, Lối Thoát Nào?
Ánh lửa trại cuối chương trước dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tạ Trần khi họ đến Thành Vô Song. Con đường từ Phế Tích Cổ Thành đến đây trải dài qua những vùng đất hoang tàn và những thôn làng xơ xác, nơi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã bén rễ sâu trong lòng người, hằn lên từng nếp nhăn trên gương mặt tiều tụy của bách tính. Tạ Trần đã dùng "Nhân Quả Chi Nhãn" để nhìn thấu những sợi dây liên kết vô hình, thấy rõ Ma Chủ Cửu U không chỉ tàn phá vật chất mà còn gieo rắc sự chia rẽ và hoài nghi, khiến lòng người mục ruỗng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc và sự thất vọng ngày càng lớn với cái gọi là chính đạo. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống khi cảm nhận những luồng ma khí tàn dư, còn Dương Quân thì nắm chặt tay, sự phẫn nộ bùng cháy trong đôi mắt.
Thành Vô Song, một trong những đại thành còn sót lại, đứng sừng sững giữa cảnh hỗn loạn, như một pháo đài cuối cùng của nhân gian. Tường thành cao vút, được khắc vô số trận pháp phòng ngự cổ xưa, lấp lánh ánh sáng bảo hộ. Dù bên ngoài phồn hoa đô hội vẫn còn, với tiếng rao hàng của thương nhân vọng xa, tiếng bước chân hối hả trên phố, tiếng xe ngựa lóc cóc và giai điệu từ các tửu lầu vọng lại, nhưng một không khí nặng nề, căng thẳng lạ thường bao trùm. Mùi đồ ăn từ quán xá, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và hương hoa từ các vườn thượng uyển vẫn phảng phất, nhưng chúng bị át đi bởi một mùi khói loang lổ, mùi đất ẩm và cái vị kim loại tanh nồng của máu, dù chỉ là trong tưởng tượng, khiến mọi thứ trở nên gượng gạo. Một đại sảnh tạm thời đã được dựng lên trong Thành Vô Song, không quá xa hoa lộng lẫy như cung điện hoàng gia, nhưng đủ rộng lớn để chứa đựng các đại diện từ liên minh các tông môn tu tiên và quan lại phàm nhân.
Khi Tạ Trần cùng nhóm bước vào, không khí trong đại sảnh như đặc quánh lại. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía họ, kh��ng phải bằng sự chào đón, mà bằng sự dò xét, nghi ngờ, và cả một chút khinh miệt ẩn sâu. Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thư sinh, thân hình gầy gò của anh hoàn toàn tương phản với vóc dáng cường tráng, áo bào lộng lẫy của các tu sĩ hay khí chất uy nghiêm của các quan lại. Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, như thể đang đọc một cuốn sách mở. Anh thấy sự lo lắng hằn sâu trên gương mặt Nữ Hoàng Đồ Long, người đang ngồi ở vị trí cao nhất dành cho phàm nhân, đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn lộ rõ sự mệt mỏi và trách nhiệm nặng nề. Kế bên nàng là Liễu Thanh Phong, với bộ đạo bào màu xanh biếc và thanh kiếm Bích Lạc luôn kè kè bên hông, ánh mắt hắn sắc lạnh, tự phụ, tràn đầy vẻ khinh miệt khi nhìn Tạ Trần. Ở một góc khác, Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng, đôi mắt mờ đục sau cặp kính gọng đồng, không ngừng vuốt chòm râu bạc, biểu lộ sự cẩn trọng và bảo thủ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng. Đôi mắt phượng của nàng quét qua đám đông, bắt gặp những cái nhìn thiếu thiện chí, nhưng nàng chỉ khẽ nhíu mày, rồi đứng thẳng lưng, như một thanh kiếm sắc bén không chút dao động. Nàng siết nhẹ vạt áo, một hành động nhỏ bé nhưng đủ để Tạ Trần hiểu sự căng thẳng bên trong nàng.
“Những kẻ này… xem ra chỉ biết sợ hãi và cãi vã,” Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì thầm vào tai Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, giọng nói ẩn chứa sự châm biếm. Nàng cố gắng che giấu cái đuôi lông mềm mại của mình sau lưng Tạ Trần, nhưng sự hiện diện yêu tộc của nàng vẫn khiến không ít tu sĩ phải liếc nhìn với vẻ đề phòng.
Dương Quân, người luôn tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây lại mang vẻ lo lắng rõ rệt. Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy băn khoăn. “Tiên sinh, liệu họ có nghe không? Nghe những lời chân tình của người?” Giọng hắn rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy trong tiếng xì xào của đại sảnh.
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. Anh không đáp lời trực tiếp, mà ánh mắt vẫn tiếp tục quan sát. Anh nhìn thấy sự hỗn loạn trong tâm trí của mỗi người: nỗi sợ hãi trước Ma Chủ Cửu U, sự bối rối trước Thiên Đạo suy yếu, và hơn hết là sự "chấp niệm" vào những giá trị cũ, những phương pháp cũ đã từng hiệu nghiệm nhưng giờ đây lại trở nên vô dụng. Họ đang mắc kẹt trong những suy nghĩ đã định hình hàng ngàn năm, không thể thoát ra, không muốn chấp nhận một con đường khác. Điều này chính là một phần trong "kế hoạch" của Ma Chủ Cửu U, kế hoạch "chia rẽ lòng người", khiến họ tự đấu đá, tự suy yếu ngay cả trước khi hắn ra tay. Tạ Trần hiểu, cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với Ma Chủ, mà còn là đối đầu với chính sự cố chấp, sự bế tắc của nhân gian.
Thời gian trôi qua nặng nề, từng khoảnh khắc như bị kéo dài ra. Cuối cùng, một vị trưởng lão với bộ râu bạc phơ, trông có vẻ là người đứng đầu liên minh, gõ nhẹ chiếc quyền trượng xuống sàn đá, tạo ra một tiếng vang khô khốc.
“Chư vị, chúng ta đã nghe qua nhiều ý kiến. Nhưng tình thế hiện tại không cho phép chúng ta tranh cãi quá lâu. Chúng ta cần một giải pháp. Một giải pháp thực tế!” Gi���ng ông ta vang vọng, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Tạ Trần với một chút khó hiểu. “Có vẻ như, vị thư sinh này… cũng có điều muốn nói. Dù sao, đây là thời điểm mà mọi ý kiến đều cần được lắng nghe. Mời công tử.”
Đó không phải là một lời mời chào trân trọng, mà giống như một sự miễn cưỡng, một phép xã giao cuối cùng dành cho một người "ngoại đạo". Tạ Trần không chút nao núng. Anh chỉnh lại vạt áo vải bố cũ kỹ của mình, bước lên bục cao, nơi ánh sáng từ cửa sổ đổ xuống, chiếu rõ vẻ thư sinh của anh. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ của đại sảnh dường như cũng ngừng lại, chỉ còn tiếng bút lông sột soạt của các thư lại đang ghi chép. Mùi hương trầm nồng trong không khí càng thêm nặng nề, như muốn nhấn chìm bất kỳ sự khác biệt nào.
---
Tạ Trần bước lên bục, đối diện với hàng trăm ánh mắt dò xét, hoài nghi và cả sự khinh miệt. Anh không cần phải cố gắng tạo ra uy thế, mà chỉ đơn giản đứng đó, với thân hình gầy gò và vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang vọng khắp đại sảnh, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo trọng lượng của suy tư và triết lý.
“Chư vị tiền bối, chư vị quan lại,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút ở Liễu Thanh Phong, Nữ Hoàng Đồ Long và Trưởng Lão Dược Phường. “Tình thế hiện tại của nhân gian không đơn thuần là một cuộc chiến sinh tử với Ma Chủ Cửu U. Hắn không chỉ tìm kiếm sự hủy diệt thể xác, mà còn muốn phá tan niềm tin, gieo rắc tuyệt vọng, khiến Thiên Đạo suy yếu từ gốc rễ tinh thần, từ chính ‘lòng người’.”
Tạ Trần dừng lại, nhìn vào những ánh mắt vẫn còn chưa hiểu hết lời mình. Anh tiếp tục, lần này giọng nói có chút mạnh mẽ hơn, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. “Ma Chủ đang lợi dụng chính cái nghịch lý ‘mất người’ mà Thiên Đạo đã tạo ra. Hắn biết rõ, khi tu hành càng cao, con người càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Hắn đang phá cục, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng cách thao túng ‘nhân quả’, khiến cho những hành động của Thiên Đạo và tiên môn trở thành nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ của chính họ. Hắn gieo rắc sự chia rẽ, sự ngờ vực, để nhân gian tự đấu đá lẫn nhau, và cuối cùng là tự diệt vong. Hắn muốn Thiên Đạo sụp đổ không phải vì hắn có thể đánh bại nó, mà vì sự bỏ rơi của chính chúng sinh. Hắn muốn Thiên Đạo bị lãng quên, bị ruồng bỏ, để rồi tự tan rã.”
Anh giơ tay chỉ vào bản đồ thế cục được treo trên tường, nơi những vùng đất bị ma khí xâm chiếm được đánh dấu bằng mực đen. “Việc chúng ta cần làm không chỉ là tập trung vào đối đầu quân sự một cách mù quáng, mà là hiểu rõ bản chất của Ma Vực, về nguồn gốc và mục đích sâu xa hơn của Ma Chủ Cửu U. Chúng ta cần tìm ra thứ hắn đang tìm kiếm, thứ mà hắn muốn ‘tái tạo’ – có thể là một nghi thức cổ xưa, hoặc một liên kết nào đó đến ‘U Minh Địa Phủ’ mà hắn đang cố gắng thao túng. Đồng thời, chúng ta phải củng cố niềm tin của nhân gian, bảo vệ ‘nhân tính’, để họ không còn tuyệt vọng, không còn ‘mất người’ nữa. Chỉ khi đó, âm mưu chia rẽ lòng người của hắn mới bị phá vỡ.”
Lời lẽ của Tạ Trần, tuy sâu sắc và mang tính triết lý, lại khiến nhiều người trong đại sảnh bối rối, thậm chí là tức giận. Họ quen với những cuộc chiến trực diện, với sức mạnh của phép thuật và binh lính, chứ không phải những lời nói trừu tượng về "lòng người" hay "nhân quả".
Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đầy khinh miệt đã hiện rõ, không đợi Tạ Trần kết thúc, lập tức đứng dậy, ánh mắt sắc như kiếm. “Vớ vẩn! Kẻ phàm nhân như ngươi sao hiểu được đại đạo? Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể chống lại ma đạo! Ngươi nói Ma Chủ đang thao túng ‘nhân quả’? Vậy thì chúng ta phải dùng sức mạnh để thay đổi ‘quả’, để thay đổi ‘mệnh’! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của tu tiên? Những lời viển vông của ngươi chỉ khiến lòng người thêm hoang mang, làm lung lay ý chí chiến đấu của bách tính!”
Tiếng xì xào nổi lên. Ánh mắt khinh miệt từ các trưởng lão tông môn khác cũng đổ dồn về Tạ Trần, như muốn nuốt chửng anh bằng sự bất mãn. Họ không tin vào những gì anh nói, hoặc không muốn tin, bởi lẽ nó đi ngược lại hoàn toàn với những gì họ đã tin tưởng và theo đuổi suốt đời.
Nữ Hoàng Đồ Long, người đại diện cho phàm nhân, cũng lên tiếng, giọng nói tuy trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. “Thưa tiên sinh, ý tưởng của ngài quá viển vông. Dân chúng cần sự bảo vệ ngay lập tức, cần nhìn thấy những hành động cụ thể để chống lại ma tộc, chứ không phải những lời lẽ triết lý không thực tế! Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên hay những lời nói mơ hồ! Chúng tôi không thể đặt cược tương lai của hàng triệu người vào một kế hoạch dựa trên ‘niềm tin’ và ‘lòng người’ mà không có bất kỳ nền tảng quân sự vững chắc nào.” Nàng nói, ám chỉ rằng những gì Tạ Trần đề xuất là quá phiêu lưu và thiếu thực tế.
Trưởng Lão Dược Phường, sau khi vuốt râu suy nghĩ một lúc, cũng thận trọng lên tiếng. “Lời của công tử có lý lẽ riêng, nhưng cái giá của sự thay đổi, cái giá của trường sinh... là gì? Chúng ta không thể mạo hiểm toàn bộ lực lượng còn lại của nhân gian vào một con đường chưa từng được thử. Liệu có ai dám chắc rằng việc đi sâu vào Ma Vực sẽ không phải là một cái bẫy chết người, khiến chúng ta mất tất cả? Sự an toàn của nhân gian phải được đặt lên hàng đầu.” Lời lẽ của ông ta thể hiện sự bảo thủ cố hữu, sợ hãi rủi ro và mất mát.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không thể chịu đựng được nữa. Nàng bước tới, đứng cạnh Tạ Trần, vẻ mặt lạnh lùng như băng nhưng ánh mắt rực lửa. “Các vị đã thử mọi cách truyền thống rồi, kết quả là gì? Hỗn loạn và sợ hãi. Hàng ngàn năm nay, các vị chỉ biết dựa vào sức mạnh, vào phép thuật, nhưng Thiên Đạo vẫn suy yếu, ‘mất người’ vẫn xảy ra, và giờ đây Ma Chủ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Lẽ nào chúng ta không nên nhìn nhận một con đường khác? Con đường mà Tạ Trần đang đề xuất, tuy không phải là ‘kiếm chém ma đầu’ ngay lập tức, nhưng lại là cách duy nhất để cứu vãn ‘linh hồn’ của nhân gian, để Ma Chủ Cửu U không thể lợi dụng chính chúng ta để tự hủy diệt!” Giọng nàng trong trẻo, sắc bén, như lưỡi kiếm xuyên qua sự ồn ào, khiến cả đại sảnh phải im lặng.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Anh biết trước rằng điều này sẽ xảy ra. Anh đã dự liệu được sự cứng nhắc, sự cố chấp của những kẻ đã quen với quyền lực và những lối mòn tư duy. Anh khẽ nhấp một ngụm trà mà thị nữ mang tới, cái nhấp trà nhẹ nhàng nhưng lại như tiếng chuông ngân vang trong không gian đặc quánh sự phản đối, thể hiện sự bình thản đến khó hiểu của anh. Ánh mắt anh lướt qua sự phản đối, không chút dao động, cho thấy anh đã dự liệu. Anh nhìn Lăng Nguyệt, khẽ gật đầu, biết ơn nàng đã đứng về phía mình một cách kiên quyết. Anh hiểu, cuộc chiến này sẽ không thể dựa vào sự đồng lòng của những người này. Anh và những đồng minh ít ỏi của mình sẽ phải tự tìm con đường riêng.
---
Ánh hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho mặt sông đang chảy xiết những vệt màu rực rỡ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm của nước và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dại ven bờ. Trong một quán trà nhỏ, yên tĩnh, nép mình bên sông, Tạ Trần và những người bạn của mình đang ngồi, mỗi người chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào, căng thẳng trong đại sảnh hội nghị ban chiều. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc và mùi hương trà thanh đạm lan tỏa.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy, nhưng lại mang theo chút ưu tư, chút thất vọng về sự cố chấp của thế giới này. Anh đặt tách trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, ngón tay khẽ gõ ba tiếng vào mặt bàn gỗ đã cũ, như một quyết định được lặng lẽ đưa ra. “Họ không nhìn thấy. Hoặc không muốn nhìn thấy. Nhưng không sao, con đường của chúng ta vẫn phải tiếp tục.” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút nao núng, như thể việc bị bác bỏ là điều hiển nhiên và đã được anh dự liệu từ trước.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi đối diện Tạ Trần, vẫn khoác bộ bạch y đ��n giản, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại ẩn chứa một nỗi chán nản sâu sắc. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn ra dòng sông đang phản chiếu ánh tà dương, như muốn tìm kiếm một điều gì đó xa xăm. “Tư duy cũ đã mục nát, nhưng họ vẫn cố bám víu vào nó như một sợi dây cứu rỗi. Đây không phải là điều ta từng tin tưởng, không phải là ‘Thiên Đạo’ mà ta đã từng thề nguyện bảo vệ.” Nàng nói, giọng nói lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự thất vọng tột cùng. Sự tin tưởng của nàng vào các tông môn chính đạo đã hoàn toàn tan vỡ, thay vào đó là một sự kiên định mới, một ý chí sắt đá muốn đồng hành cùng Tạ Trần trên con đường chông gai này.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo khẽ cụp xuống, tỏ vẻ bực mình. Nàng phồng má, gõ gõ móng tay xinh xắn của mình vào thành chén trà. “Vậy giờ chúng ta đi đâu? Nếu bọn họ không chịu nghe, không chịu giúp, chúng ta cứ thế mà đi tìm cái ‘U Minh Địa Phủ’ kia sao? Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng đi vào nơi ma khí dày đặc như vậy, không có sự hỗ trợ của các lão già kia, chẳng phải là quá mạo hiểm sao?” Nàng thắc mắc, dù có chút phàn nàn nhưng ánh mắt lại đầy sự tin tưởng vào Tạ Trần.
Dương Quân, người vẫn còn chút bối rối sau cuộc họp, nhìn Tạ Trần với vẻ lo lắng. Hắn siết chặt tay, đặt trên đùi. “Tiên sinh, nếu không có sự hỗ trợ của các tông môn, của triều đình, đường phía trước sẽ càng gian nan. Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ dễ đối phó. Chúng ta chỉ có vài người, liệu có đủ sức…?” Giọng hắn nhỏ dần, biểu lộ sự bất lực và hoài nghi, nhưng vẫn ánh lên sự nhiệt huyết muốn chiến đấu. Hắn đang giằng xé giữa lòng trung thành với lý tưởng chính nghĩa và sự thấu hiểu về thực tế tàn khốc.
Tạ Trần quay lại nhìn ba người họ, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng lại sáng bừng một tia kiên định không thể lay chuyển. “Đúng là đường phía trước gian nan. Nhưng liệu có con đường nào dễ dàng khi chúng ta muốn bảo vệ ‘linh hồn’ của nhân gian, bảo vệ cái ‘sống’ trọn vẹn này?” Anh trầm ngâm, rồi tiếp tục. “Sự cứng nhắc của các tông môn và quan l��i, sự ‘chấp niệm’ vào những lối mòn sẽ chỉ dẫn đến những thất bại lớn hơn trước Ma Chủ Cửu U. Hắn sẽ lợi dụng chính sự chia rẽ này để đẩy nhanh sự suy tàn. Chúng ta không thể trông chờ vào họ.”
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông lấp lánh dưới ánh trăng đã bắt đầu ló dạng. “Bạch Vô Thường và Thiên Đạo, khi nhận thấy sự yếu kém của các tông môn, chắc chắn sẽ có những động thái tuyệt vọng hơn để tự cứu lấy mình. Chúng ta có thể sẽ bị cuốn vào giữa vòng xoáy đó. Nhưng chúng ta sẽ không hành động mù quáng. Chúng ta sẽ tìm hiểu sâu hơn về Ma Vực Thâm Uyên, về Cổ Mộ Tiên Tôn mà Ma Chủ đang tìm kiếm, và đặc biệt là về cái gọi là ‘U Minh Địa Phủ’ mà Tiểu Cửu đã nhắc tới. Đó là nơi mà các tông môn chính đạo không dám, hoặc không thể, chạm tới.”
Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt hai người giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, một sợi dây liên kết vô hình như được thắt chặt. Lăng Nguyệt hiểu rằng, từ giờ trở đi, nàng sẽ là một đồng minh kiên định, không thể thiếu của Tạ Trần, cùng anh phá vỡ cái cục diện bế tắc này. “Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh,” Tạ Trần nói tiếp, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà, “mà còn bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu ‘nhân quả’, và bằng chính ‘nhân tính’ của mình. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, ý chí kiên cường của phàm nhân, niềm tin vào sự sống trọn vẹn, không thể bị hủy diệt bởi bất kỳ Ma Chủ hay Thiên Đạo nào.”
Dương Quân nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ, trong lòng hắn một ngọn lửa nhiệt huyết lại bùng cháy. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ không đơn độc. Họ sẽ đi trên con đường của riêng mình, con đường mà Tạ Trần đã lựa chọn, để bảo vệ nhân gian theo một cách khác, một cách chân thực nhất. Ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng con đường mờ ảo phía trước, như một lời hứa hẹn về một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.