Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 256: Bức Màn Che Giấu: Âm Mưu Chia Rẽ Lòng Người

Bình minh lên, nhưng không mang theo chút ấm áp nào cho Phế Tích Cổ Thành. Ánh sáng nhợt nhạt, yếu ớt của buổi sớm bị những tầng mây xám xịt nuốt chửng, chỉ còn đủ để soi rõ cảnh tượng hoang tàn và đổ nát đến thê lương. Nơi đây, từng là một trung tâm giao thương sầm uất, là niềm tự hào của một vương triều cổ xưa, giờ chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang, những bức tường đá đổ sụp, những cột trụ điêu khắc tinh xảo giờ đây gãy vụn, xiêu vẹo như những ngón tay gầy guộc vươn lên nền trời xám xịt. Ma khí vẫn lẩn khuất, đặc quánh trong từng ngóc ngách, bám vào những mảnh vỡ, vào không khí đặc quánh mùi đất ẩm và rêu phong. Nó không còn cuồng bạo như khi Ma Chủ Cửu U hiện diện, mà trở nên âm ỉ, lạnh lẽo, như một dấu ấn ghê rợn của sự kiện đêm qua.

Tạ Trần và nhóm của mình lặng lẽ di chuyển giữa những tàn tích, bước chân nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh tang thương nơi đây. Mỗi bước đi của anh đều chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách, từng vết nứt trên đá, từng mảng tường đổ nát. Anh không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng một loại trực giác nhạy bén, một khả năng bẩm sinh để cảm nhận những dư âm, những "tuyến nhân quả" còn vương lại từ cơn hỗn loạn. Hắn chạm tay vào một khối đá đổ, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương và những rung động yếu ớt còn sót lại. Anh nhắm mắt, để tâm trí mình hòa vào không gian, cố gắng hình dung lại dòng chảy của ma khí, của sợ hãi, của sự hủy diệt đã tràn qua nơi này. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, không phải vì sự mất mát vật chất, mà vì sự tan vỡ của niềm tin, của một trật tự đã từng tồn tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y đã nhuốm bụi và vài vết rách nhỏ, bước đi bên cạnh. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một tầng mây u ám, đôi mắt phượng sắc bén nhưng lại chứa đựng sự mệt mỏi và nỗi thất vọng tột cùng. Nàng nhìn những gì còn lại c��a Phế Tích Cổ Thành, những tàn tích vừa bị Ma Chủ Cửu U hủy diệt một cách tàn bạo đến tận cùng. Một tiếng thở dài thoát ra từ môi nàng, khẽ khàng nhưng chứa đầy bi ai.

“Hủy diệt đến tận cùng... Thiên Đạo thực sự đã bỏ rơi nhân gian sao?” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ khàn đặc, nghẹn ngào. Nàng từng là một trong những tinh anh của tiên môn, một người kiên định tin vào sự tồn tại của Thiên Đạo và trách nhiệm của các tông môn trong việc bảo vệ phàm trần. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng này, tất cả niềm tin ấy như những bức tường thành đã sụp đổ. Các tông môn lớn vẫn đang co cụm, tự bảo vệ, trong khi nhân gian phải gánh chịu những đòn hủy diệt tàn khốc nhất. Sự im lặng của Thiên Đạo, sự vô lực của những kẻ tự xưng là "người bảo hộ", tất cả đã trở thành một mũi dao cứa sâu vào tâm can nàng. Nàng không còn nhìn thấy lý tưởng cao đẹp của tiên môn, chỉ còn thấy sự ích kỷ và hèn nhát.

Dương Quân nắm chặt chuôi kiếm bên hông, khớp ngón tay trắng bệch. Nét tuấn tú trên khu��n mặt hắn bị nỗi căm phẫn và sự bất lực che mờ. Hắn nhìn những mái nhà đổ sập, những con đường nứt toác, những vệt máu khô trên đá.

“Không thể tin được... Các tông môn vẫn im lặng?” Dương Quân nghiến răng, giọng nói thốt ra đầy căm giận. Hắn là một thư sinh mang theo khí chất của người luyện võ, một người luôn tin vào chính nghĩa và trách nhiệm. Chứng kiến cảnh tượng này, lòng hắn đau như cắt. Hắn không thể hiểu nổi, hay không muốn hiểu nổi, vì sao những kẻ có sức mạnh lại có thể khoanh tay đứng nhìn đồng loại bị tàn sát.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, run rẩy ẩn nấp sau lưng Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại rụt lại giữa hai chân. Nàng nhíu mày, đôi mắt ngọc bích đầy cảnh giác quét qua từng luồng ma khí còn sót lại. Nàng không nói gì, nhưng toàn thân nàng như một cỗ máy cảm nhận, thu nhận tất cả những năng lượng tà ác còn vương vất. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng, không chỉ vì sự hủy diệt vật chất, mà vì một điều gì đó sâu xa hơn, quỷ quyệt hơn đang ẩn chứa.

Tạ Trần, sau một hồi trầm tư, cuối cùng cũng mở mắt. Ánh mắt anh không còn là sự đau xót, mà là sự tập trung cao độ. Anh khẽ lắc đầu, giọng nói trầm tĩnh, tựa như đang tự nói với chính mình, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy.

“Không chỉ là hủy diệt... Hắn đang gieo rắc một hạt giống khác.”

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự tuyệt vọng. Anh biết, Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ điên cuồng chỉ biết phá hoại. Âm mưu của hắn tinh vi hơn nhiều, độc ác hơn nhiều. Hắn không chỉ muốn san bằng những thành trì, giết chóc sinh linh. Hắn muốn phá hủy thứ vô hình nhưng lại là nền tảng của tất cả: niềm tin, hy vọng, và ý chí sống của nhân gian. Hắn muốn xé toạc tấm màn che giấu sự thật về Thiên Đạo suy yếu, phơi bày sự bất lực của tiên môn, để rồi gieo vào lòng người những hạt giống của sự ngờ vực, sợ hãi và tuyệt vọng. Khi những hạt giống đó nảy mầm, nhân gian sẽ tự tan rã từ bên trong, không cần đến bất kỳ đòn tấn công vật chất nào nữa. Anh cảm nhận đư���c, thông qua 'Nhân Quả Chi Nhãn', rằng những sợi dây nhân quả của niềm tin, của sự gắn kết cộng đồng, đã bị Ma Chủ Cửu U cố tình cắt đứt, thay thế bằng những nút thắt của sự hoài nghi và oán hận. Đây là một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà là trong tâm hồn mỗi con người.

***

Tạ Trần dừng lại ở vị trí trung tâm của sự tàn phá, nơi mà uy áp của Ma Chủ Cửu U đêm qua đạt đến đỉnh điểm. Nơi đây, không chỉ những kiến trúc hùng vĩ sụp đổ thành những đống gạch đá vô tri, mà cả những biểu tượng niềm tin, những bức tượng thần linh được thờ phụng hàng ngàn năm cũng bị đập nát không thương tiếc. Một bức tượng Thiên Đế từng ngự trị trên một đài cao giờ chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, nằm rải rác dưới chân, khuôn mặt ngọc bích từng được tạc khắc tinh xảo giờ chỉ còn là một khối đá vô hồn, gợi lên nỗi đau đớn và sự trơ trọi. Những miếu thờ nhỏ, nơi người dân thường xuyên lui tới cầu nguyện, cũng bị san phẳng, tro tàn và mảnh gốm vương vãi khắp nơi. Không khí ở đây đặc quánh một sự trống rỗng đến rợn người, như thể linh hồn của cả một vùng đất đã bị rút cạn. Gió mạnh hơn, thổi ào ạt qua những khe nứt của đá, mang theo những tiếng rít ghê rợn, và những đám mây đen vẫn bao phủ bầu trời, không một tia nắng nào có thể xuyên qua.

Tạ Trần đứng bất động giữa đống đổ nát, đôi mắt sâu thẳm của anh đột ngột ánh lên những tia sáng mờ ảo, huyền hoặc. Đó là lúc 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh được kích hoạt, không phải để nhìn thấy thế giới vật chất, mà để thấu hiểu những sợi dây vô hình kết nối mọi sự tồn tại. Anh nhìn sâu vào những tàn tích, không phải để tìm kiếm vật thể, mà để phân tích những "tuyến nhân quả" còn sót lại, những dấu vết của ý chí, của niềm tin, của sự tuyệt vọng. Dưới con mắt của anh, cảnh tượng đổ nát này không chỉ là hậu quả của một cuộc tấn công vật lý, mà là một sự "cắt đứt" có chủ đích. Ma Chủ Cửu U không chỉ dùng sức mạnh thuần túy để hủy diệt. Hắn đang phá hủy niềm tin, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự ngờ vực vào tận sâu thẳm tâm hồn của nhân gian. Hắn không muốn một Thiên Đạo suy yếu, hắn muốn một Thiên Đạo bị ruồng bỏ bởi chính chúng sinh.

“Không phải chỉ là sức mạnh thuần túy...” Tạ Trần khẽ khàng cất lời, giọng nói trầm tĩnh vang vọng giữa sự tĩnh mịch, “Hắn đang phá hủy niềm tin, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự ngờ vực. Hắn không muốn một Thiên Đạo suy yếu, hắn muốn một Thiên Đạo bị ruồng bỏ bởi chính chúng sinh. Khi mà ngay cả những kẻ được Thiên Đạo bảo hộ cũng không còn tin vào nó, thì sự sụp đổ sẽ đến từ bên trong, không cần đến ngoại lực.”

Anh miêu tả sự tinh vi trong âm mưu của Ma Chủ Cửu U. Một Thiên Đạo suy yếu, bị chối bỏ bởi chính những người nó bảo vệ, sẽ dễ dàng sụp đổ hơn nhiều so với việc bị tấn công trực diện. Kẻ địch không chỉ nhắm vào cơ thể, mà vào cả linh hồn của một nền văn minh, của một tín ngưỡng. Hắn khai thác sự yếu kém của Thiên Đạo, sự tham lam của tiên môn, và nỗi sợ hãi bẩm sinh của phàm nhân. Khi tất cả những thứ đó được phơi bày một cách trần trụi và tàn bạo, niềm tin sẽ tan vỡ, trật tự s��� bị phá hủy, và từ đống tro tàn đó, Ma Chủ Cửu U có thể kiến tạo nên một trật tự mới theo ý muốn của hắn. Đây là một màn kịch được dàn dựng công phu, không phải ngẫu nhiên mà hắn lại chọn tấn công những biểu tượng niềm tin như vậy.

Hồ Ly Nữ rụt rè tiến lại gần Tạ Trần hơn, đôi mắt ngọc bích của nàng vẫn đầy cảnh giác, nhưng giờ đây pha thêm một chút kinh ngạc. Nàng cẩn thận hít một hơi thật sâu, cảm nhận những luồng ma khí phức tạp đang quấn quýt trong không gian.

“Ma khí này... có một phần rất cổ xưa, như là sự oán hận tích tụ từ hàng vạn năm.” Nàng nói, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. “Nó không chỉ là sức mạnh của một cá nhân, mà là sự tập hợp của những điều tiêu cực đã bị kìm nén, bị chôn vùi qua biết bao thời đại. Giống như... một lời nguyền cổ xưa đang trỗi dậy.”

Lời nói của Hồ Ly Nữ khiến Tạ Trần khẽ gật đầu. Điều đó càng củng cố thêm suy luận của anh. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ mạnh mẽ, hắn còn là một kẻ hiểu rõ lịch sử, hiểu rõ những vết sẹo trong tâm hồn nhân gian, những mâu thuẫn âm ỉ giữa Thiên Đạo và chúng sinh. Hắn đang lợi dụng những vết thương cũ, những oán hận cổ xưa để thổi bùng lên ngọn lửa căm thù, đẩy nhân gian vào một cuộc nội chiến về niềm tin.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tò mò và lo lắng. Nàng đã chứng kiến rất nhiều điều kỳ lạ từ thư sinh phàm tục này, nhưng mỗi lần anh đưa ra một suy luận, một phân tích, nàng lại càng thêm kinh ngạc. Trong mắt nàng, Tạ Trần không có tu vi cao thâm, không có thần thông quảng đại, nhưng lại sở hữu một trí tuệ sắc bén đến đáng sợ, một khả năng nhìn thấu bản chất của vạn vật mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao nhất cũng khó lòng đạt được. Nàng thấy Tạ Trần không chỉ nhìn thấy những gì đã xảy ra, mà còn nhìn thấy những gì sẽ xảy ra, nhìn thấy những sợi dây liên kết vô hình của "nhân quả" đang dệt nên vận mệnh. Sự thất vọng của nàng với các tông môn, với Thiên Đạo, càng sâu sắc bao nhiêu, thì sự tin tưởng và tò mò của nàng đối với Tạ Trần lại càng lớn bấy nhiêu. Nàng hiểu rằng, con đường mà Tạ Trần đang đi, tuy gian nan và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng có lẽ mới chính là con đường duy nhất để tìm ra sự thật, để bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân gian.

***

Xa hơn một chút, tại một góc khuất của Phế Tích Cổ Thành, nơi có những bức tường đá đổ nát chồng chất lên nhau tạo thành một mái che tạm bợ, một vài người dân sống sót đang trú ẩn. Khu vực này tương đối ít bị ảnh hưởng bởi đợt tấn công cuối cùng của Ma Chủ Cửu U, nhưng không khí nơi đây vẫn nặng nề, u ám, đầy rẫy sự tuyệt vọng. Tiếng thì thầm sợ hãi, tiếng khóc nức nở của trẻ con, tiếng ho khan yếu ớt của người già hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi đau. Mùi ẩm mốc từ những tàn tích, mùi máu khô còn vương trên quần áo, mùi nước mắt và sự tuyệt vọng của con người hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Trời vẫn u ám, gió lạnh buốt lùa qua những khe hở, thổi vào những tấm thân gầy gò, run rẩy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang cố gắng an ủi và chữa trị cho những người dân này. Lăng Nguyệt dùng chút linh lực ít ỏi của mình để xoa dịu những vết thương nhỏ, còn Dương Quân thì chia sẻ lương thực và nước uống. Nhưng những hành động vật chất đó dường như không thể xoa dịu được vết thương lòng của họ.

Một bà lão tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những nếp nhăn của sự khắc khổ và sợ hãi, ôm chặt lấy đứa cháu nhỏ đang run rẩy trong lòng. Bà ngước đôi mắt đục mờ lên nhìn Lăng Nguyệt, giọng nói run rẩy, khàn đặc như tiếng gió rít qua kẽ đá.

“Tiên nhân đâu? Thiên Đạo đâu? Chúng ta đã cầu nguyện bao nhiêu năm, dâng hương, cúng bái, tin tưởng vào các ngài... Rốt cuộc thì được gì? Được gì ngoài sự tàn phá này?”

Lời nói của bà lão như những nhát dao vô hình cứa vào trái tim Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong tâm hồn, không phải vì giá rét của buổi trưa, mà vì sự tan vỡ của niềm tin, vì nỗi tuyệt vọng tột cùng của những con người phàm tục này. Nàng nhìn những gương mặt tiều tụy, những đôi mắt trống rỗng, và nhận ra rằng Ma Chủ Cửu U đã đạt được mục đích của hắn. Hắn không cần phải giết chết tất cả. Hắn chỉ cần phá hủy niềm tin, và nhân gian sẽ tự suy tàn.

Một người đàn ông trung niên, với cánh tay bị thương nặng, máu vẫn rỉ qua lớp vải băng tạm bợ, khẽ rên rỉ. “Họ nói chúng ta phải tuân theo Thiên Đạo, phải kính trọng tiên nhân. Nhưng khi tai họa ập đến, họ ở đâu? Tiên môn chỉ lo bảo vệ chính mình, Thiên Đạo thì câm lặng. Có lẽ... có lẽ lời của Ma Chủ Cửu U là đúng. Thiên Đạo đã chết rồi.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử buông thõng tay, ánh mắt nàng mờ đi. Nàng cảm thấy một gánh nặng đè lên vai mình, một cảm giác tội lỗi không tên. Nàng đã từng là một phần của cái "hệ thống" đã bỏ rơi những con người này. Nàng đã từng tin tưởng vào những lý tưởng cao đẹp của tiên môn, vào sự công bằng của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, những lý tưởng đó chỉ còn là những lời nói sáo rỗng, những ảo ảnh bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Sự lạnh lẽo không phải đến từ bên ngoài, mà từ chính nội tâm nàng, từ sự tan vỡ của những gì nàng từng tin tưởng. Nàng nhìn sang Dương Quân, giọng nói trầm lắng, gần như không nghe rõ.

“Họ đã mất niềm tin... Đây mới là thứ Ma Chủ thực sự muốn phá hủy.”

Dương Quân nắm chặt tay, khớp ngón tay trắng bệch, đến mức có thể nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc. Hắn có thể cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của những người dân, nỗi căm phẫn của hắn cũng bùng lên dữ dội. Hắn không có được sự điềm tĩnh và phân tích sắc bén như Tạ Trần, cũng không có được sự bi ai thấu triệt như Lăng Nguyệt. Hắn chỉ có một trái tim nóng bỏng và ý chí sắt đá muốn bảo vệ những người phàm tục yếu ớt này. Hắn hiểu rằng, một khi niềm tin đã sụp đổ, thì mọi thứ đều có thể bị lợi dụng. Hắn không biết phải làm gì, nhưng hắn biết rằng mình không thể khoanh tay đứng nhìn. Quyết tâm bảo vệ nhân gian, bảo vệ cái "sống một đời bình thường" của phàm nhân, trong lòng hắn càng trở nên kiên cố hơn bao giờ hết. Hắn nhìn những người dân, và trong đôi mắt hắn, không chỉ có sự đau xót, mà còn có một ngọn lửa ý chí đang bùng cháy, một lời thề không nói thành lời.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh buốt và gió mạnh hơn, Tạ Trần và nhóm của mình đã dựng một lều tạm trong một góc khuất tương đối an toàn của Phế Tích Cổ Thành. Đó là một không gian nhỏ, đơn sơ, được che chắn tạm bợ bằng những tấm vải rách và vài mảnh gỗ nhặt nhạnh từ đống đổ nát. Bên trong, một đống lửa nhỏ cháy lép bép, ánh lửa lập lòe nhảy múa, xua đi phần nào cái lạnh và bóng tối bao trùm. Mùi khói, mùi đất ẩm, và một chút mùi thảo dược từ những vết thương được băng bó nhẹ nhàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí căng thẳng, suy tư, nhưng cũng đầy sự tập trung và đoàn kết.

Quây quần quanh đống lửa, Tạ Trần trải một tấm bản đồ cũ kỹ lên mặt đất. Tấm bản đồ đã ố vàng theo thời gian, với những đường nét phác họa đơn giản về các vùng đất, các thành trì và tông môn. Anh ngồi đó, thân hình gầy gò, khuôn mặt thanh tú giờ đây được ánh lửa chiếu rọi, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ tỉnh táo. Giọng nói của anh trầm tĩnh, không hề bị ảnh hưởng bởi những sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, mà càng trở nên rõ ràng và sắc bén hơn.

“Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy thân xác, mà là linh hồn của thế giới này.” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt quét qua từng người một, “Hắn khai thác sự suy yếu của Thiên Đạo, sự tham lam của tiên môn, và nỗi sợ hãi của phàm nhân để gieo rắc sự ngờ vực. Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại niềm tin vào chính mình, vào những giá trị đã tạo nên nhân gian. Khi niềm tin sụp đổ, trật tự sẽ tự động tan rã, và hắn sẽ trở thành ‘người kiến tạo’ cho một thế giới mới của riêng hắn, một thế giới được xây dựng trên sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi.”

Anh chỉ vào những điểm trên bản đồ, những nơi mà anh cho là Ma Chủ sẽ tiếp tục gieo rắc hỗn loạn, không phải bằng những cuộc tấn công trực diện mà bằng cách thao túng tâm lý, bằng những lời nói dối, bằng việc phơi bày sự thật trần trụi về sự mục ruỗng của các tông môn và sự bất lực của Thiên Đạo. Anh vạch ra một con đường, một chiến lược không chỉ dùng vũ lực mà còn dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu "nhân quả" để chống lại âm mưu của Ma Chủ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt nàng phản chiếu ánh lửa, nhưng trong sâu thẳm là một sự giác ngộ. Những gì nàng chứng kiến ở Phế Tích Cổ Thành, những lời than vãn của người dân, giờ đây được Tạ Trần giải thích một cách rõ ràng và logic đến đáng sợ.

“Vậy ra,” nàng nói, giọng nói vẫn còn chút trầm tư, nhưng đã bớt đi sự tuyệt vọng ban đầu, “hắn muốn Thiên Đạo sụp đổ không phải vì sức mạnh của hắn có thể đánh bại nó, mà vì sự bỏ rơi của chính chúng sinh? Hắn muốn Thiên Đạo bị lãng quên, bị ruồng bỏ, để rồi tự tan rã?”

Tạ Trần gật đầu. “Chính xác. Hắn đang phá cục, không phải bằng bạo lực thuần túy, mà bằng cách làm cho những trụ cột của Thiên Đạo trở nên vô nghĩa trong mắt nhân gian. Khi không còn ai khao khát thành tiên, khi mọi người chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng lại bị Thiên Đ��o và tiên môn bỏ rơi, thì sự sụp đổ là điều tất yếu. Hắn đang lợi dụng chính cái nghịch lý ‘mất người’ để đẩy nhanh quá trình này.”

Hồ Ly Nữ, sau một lúc im lặng suy nghĩ, khẽ rùng mình. “Hắn đang lợi dụng ‘nhân quả’ để thay đổi ‘thiên mệnh’!” Nàng thốt lên, đôi mắt ngọc bích mở to. “Không phải là nghịch thiên, mà là thuận theo một loại ‘nhân quả’ khác, một loại ‘nhân quả’ của sự oán hận và tan rã!”

Lời nói của Tiểu Cửu khiến Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nàng tuy là yêu tộc, nhưng lại có trực giác nhạy bén, chạm đến cốt lõi của vấn đề. “Đúng vậy. Hắn đang thao túng những sợi dây nhân quả, khiến cho những hành động của Thiên Đạo và tiên môn trở thành nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ của chính họ. Hắn gieo rắc sự chia rẽ, sự ngờ vực, để nhân gian tự đấu đá lẫn nhau, và cuối cùng là tự diệt vong.”

Dương Quân nghe xong, nắm chặt tay đến mức khớp xương kêu răng rắc. Sự căm phẫn trong lòng hắn bùng lên mạnh mẽ, nhưng không còn là sự bất lực vô vọng như trước. Giờ đây, hắn đã hiểu rõ hơn về kẻ thù, và một mục tiêu rõ ràng hơn đã hiện ra trước mắt.

“Chúng ta phải làm gì? Phải ngăn chặn hắn bằng mọi giá!” Dương Quân nói, giọng nói đầy nhiệt huyết và quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn hủy hoại nhân gian như vậy được!”

Tạ Trần nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Hồ Ly Nữ. Anh biết, cuộc chiến này sẽ phức tạp hơn rất nhiều so với những gì họ từng nghĩ. Nó không chỉ là một cuộc đối đầu phép thuật, mà là một cuộc chiến tranh tâm lý, một cuộc đấu tranh triết học về bản chất của sự tồn tại, về ý nghĩa của "nhân tính" và "thiên đạo". Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một địa danh cổ xưa bị lãng quên.

“Chúng ta phải hành động. Không phải bằng cách đối đầu trực diện một cách mù quáng, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu. Chúng ta phải tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của ma khí cổ xưa mà Tiểu Cửu đã cảm nhận, về những gì Ma Chủ Cửu U thực sự muốn ‘tái tạo’. Có lẽ, chìa khóa nằm ở một nơi mà hắn đang tìm kiếm, một nơi có thể liên quan đến U Minh Địa Phủ, hoặc một nghi thức cổ xưa nào đó. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, không chỉ để bảo vệ thân xác, mà còn để bảo vệ linh hồn của nhân gian. Thiên Đạo đang suy yếu nghiêm trọng và đứng trước nguy cơ bị chính chúng sinh ruồng bỏ. Điều này sẽ buộc Bạch Vô Thường và Thiên Đạo phải có những động thái tuyệt vọng hơn trong tương lai, đẩy chúng ta vào giữa hai làn đạn. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta phải tìm cách phá vỡ âm mưu chia rẽ lòng người của hắn, và chứng minh rằng ý chí kiên cường của phàm nhân, niềm tin vào sự sống trọn vẹn, không thể bị hủy diệt.”

Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Ánh lửa lập lòe chiếu sáng những gương mặt đầy quyết tâm. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong mắt nàng không còn sự thất vọng với quá khứ, mà là một sự kiên định mới, một ý chí sắt đá muốn đồng hành cùng thư sinh này trên con đường chông gai, để bảo vệ nhân gian bằng một con đường khác, con đường của "phàm nhân" mà Tạ Trần đã lựa chọn. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ là một đồng minh kiên định, không thể lay chuyển của Tạ Trần, và cuộc chiến này, dù khó khăn đến mấy, cũng sẽ là cuộc chiến của nàng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free