Nhân gian bất tu tiên - Chương 255: Cửu U Lộ Diện: Tuyên Chiến Nhân Gian
Đêm khuya vẫn còn dài, và con đường đến Vực Sâu U Minh, nơi Ma Chủ Cửu U đang chờ đợi, vẫn còn ở phía trước, đầy rẫy hiểm nguy và vô định. Nhưng trong ánh mắt của họ, không còn sự tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa kiên cường, sẵn sàng thắp sáng trong đêm tối u ám của nhân gian. Tạ Trần cùng những người đồng hành không chần chừ, họ băng qua những con đường mòn vắng lặng, dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những tầng mây xám xịt, hướng thẳng đến Phế Tích Cổ Thành – nơi Tạ Trần tin rằng Ma Chủ sẽ chính thức lộ diện.
***
Hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, nhưng tại Phế Tích Cổ Thành, sắc đỏ ấy lại mang theo một vẻ u ám, tang tóc đến lạ. Gió lớn rít lên từng hồi, cuốn theo những đám bụi đỏ quạch, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Những bức tường đá đổ nát, từng là thành lũy kiên cố của một vương triều đã lụi tàn, giờ đây chỉ còn là những khối đá vô tri nằm ngổn ngang, mang theo dấu ấn tàn phá của thời gian và chiến tranh. Các cột trụ bị sụp đổ, những mái vòm bị vỡ vụn, như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết, vươn mình trong không khí hoang tàn. Không khí nơi đây đặc quánh mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát và cả mùi đá cũ kỹ, xen lẫn với một thứ mùi khét lẹt của tro tàn, của sự hủy diệt mới mẻ vẫn còn vương vấn trong từng làn gió.
Tạ Trần cùng đoàn người lặng lẽ tiến vào bên trong Phế Tích Cổ Thành. Bước chân của họ khẽ khàng trên những con đường lát đá đã bị cây cối dại và rêu phong bao phủ, mỗi tiếng động nhỏ đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch đến rợn người của nơi này. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá, như tiếng than khóc của một linh hồn bị bỏ rơi. Sự cô độc và bí ẩn bao trùm lấy mọi thứ, khiến ai nấy đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.
Dương Quân là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn đưa mắt nhìn quanh, đôi mắt tuấn tú giờ đây tràn ngập vẻ bàng hoàng, kinh hãi. Những gì hắn thấy trước mắt còn khủng khiếp hơn bất kỳ lời kể nào. Những ngôi nhà cháy đen chỉ còn trơ khung, những dấu vết của bạo lực, của sự tàn sát còn in hằn trên từng khối đá vỡ.
“Đây… đây là những gì Ma Chủ đã làm sao? Thật tàn độc!” Giọng hắn run rẩy, đầy căm phẫn. Hắn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, cảm giác bất lực len lỏi trong trái tim vốn dũng mãnh. Sức mạnh của hắn, dù đã đạt đến cảnh giới đáng nể trong phàm trần, lại trở nên nhỏ bé đến thảm hại trước sự hủy diệt tột cùng này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói, nhưng ánh mắt nàng quét qua từng tàn tích đổ nát, từng vệt máu khô trên nền đất, từng khuôn mặt vô hồn của những bức tượng đá bị phá hủy. Vẻ lạnh lùng thường trực trên dung nhan nàng giờ đây pha lẫn một nỗi căm hờn sâu sắc. Nàng từng là người của tiên môn, từng tin tưởng vào Thiên Đạo và sự công bằng của nó, nhưng giờ đây, tất cả những niềm tin ấy đã vỡ vụn. Tâm trí nàng vang vọng câu hỏi mà không ai có thể trả lời.
“Thiên Đạo ở đâu? Các tông môn ở đâu khi nhân gian cần nhất?” Giọng nàng trầm thấp, không còn sự trong trẻo như tiếng suối reo mà thay vào đó là sự gai góc, sắc lạnh như băng giá. Câu hỏi ấy không chỉ là sự chất vấn Ma Chủ, mà còn là lời tự chất vấn chính nàng, chất vấn cả một hệ thống đã từng định hình cuộc đời nàng. Nàng đã từ bỏ tất cả, nhưng liệu sự từ bỏ ấy có đủ để nàng đối mặt với thứ tà ác vô biên này? Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt kiên định, tựa như muốn tìm kiếm một câu trả lời, một lời khẳng định cho con đường nàng đã chọn.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh đứng giữa đống đổ nát, thân hình gầy gò của anh dường như càng thêm nhỏ bé trong khung cảnh hoang tàn. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng trong đó còn ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc về vận mệnh nhân gian. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi vị của sự hủy diệt đang bốc lên từ lòng đất.
“Không chỉ là hủy diệt. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, phá vỡ niềm tin. Đây là một tuyên ngôn.” Giọng Tạ Trần trầm lặng, nhưng từng lời anh nói ra lại mang một sức nặng ghê gớm. Anh nhắm mắt lại, trong đầu anh, Nhân Quả Luân Bàn vô hình bắt đầu vận chuyển một cách nhanh chóng, xâu chuỗi những sự kiện rời rạc, những mảnh thông tin vụn vặt từ Thị Trấn An Bình, từ những báo cáo về các cuộc tấn công khác, thành một bức tranh tổng thể rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh nhìn thấy mối liên kết giữa những ngôi đền bị phá hủy, những mùa màng bị đốt cháy, những giếng nước bị đầu độc. Ma Chủ không chỉ tấn công vào thân thể con người, mà còn vào tâm hồn, vào những giá trị cốt lõi mà họ tin tưởng. Hắn muốn phá hủy từng "điểm neo" của nhân gian, từng sợi dây liên kết giữa con người với Thiên Đạo, với đạo đức, với hy vọng. Mỗi thôn làng bị hủy diệt, mỗi thành trấn bị tàn phá, đều là một bước trong kế hoạch của hắn. Hắn không chỉ muốn gây sợ hãi, hắn muốn phá vỡ toàn bộ cấu trúc xã hội, toàn bộ niềm tin của con người, đẩy họ vào vực sâu của sự tuyệt vọng cùng cực, từ đó dễ dàng thao túng và tái tạo theo ý muốn của hắn. Anh nhận ra, sự tàn sát này không phải là hành động của một kẻ điên rồ, mà là một chiến lược tàn độc và có hệ thống, một nghi thức chuẩn bị cho một sự kiện vĩ đại hơn, một màn ra mắt đầy uy quyền và khiêu khích. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của sự thấu hiểu, của một cái nhìn xuyên suốt vào bản chất của cái ác.
***
Tối dần, ánh trăng mờ nhạt trên cao bị một màn ma khí đen kịt từ từ che khuất, biến cả Phế Tích Cổ Thành chìm vào một màn đêm u tối và đầy hiểm nguy. Gió lạnh buốt thổi qua từng ngóc ngách, mang theo hơi ẩm và một luồng khí tức âm hàn, khiến xương cốt người ta như đông cứng lại. Ma khí không còn lẩn khuất mà bắt đầu cuồn cuộn thành từng luồng mỏng manh, lượn lờ giữa những tàn tích đổ nát, như những bóng ma không ngừng than khóc.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén của anh xuyên qua màn đêm, như có thể nhìn thấu mọi bí ẩn đang ẩn giấu. Anh chỉ vào một tảng đá lớn bị nứt toác, nơi có những phù văn cổ xưa bị phá hủy một cách thô bạo.
“Hắn không chỉ muốn máu. Hắn muốn thay đổi bản chất của thế giới này. Biến nhân gian thành một mảnh đất vô trật tự, nơi chỉ có sức mạnh tuyệt đối ngự trị.” Tạ Trần trầm giọng, lời nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một sức nặng triết lý sâu xa. “Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt đơn thuần. Hắn là một kiến trúc sư của sự hỗn loạn, một kẻ muốn tạo ra một trật tự mới từ đống tro tàn của cái cũ. Hắn muốn con người từ bỏ mọi niềm tin, mọi hy vọng vào những giá trị tốt đẹp, để rồi quỳ phục dưới chân hắn, chấp nhận một cuộc sống nơi kẻ mạnh được tất cả, kẻ yếu bị nghiền nát.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nắm chặt kiếm trong tay, ngón tay trắng bệch vì lực siết. Nỗi căm phẫn trong nàng dâng trào, nhưng ánh mắt nàng không còn sự bối rối của kẻ lạc lối, mà thay vào đó là sự kiên định đến cùng cực. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã mất mát quá nhiều, và sự tàn bạo của Ma Chủ Cửu U đã xóa bỏ mọi nghi ngờ còn sót lại trong tâm trí nàng.
“Vậy thì, con đường của ta đã rõ.” Giọng nàng lạnh lùng, dứt khoát, không một chút dao động. “Ta sẽ chiến đấu đến cùng, không còn vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân gian này. Vì những sinh linh vô tội đã bị hắn chà đạp, vì những giá trị mà hắn muốn hủy diệt. Ta sẽ không cho phép hắn biến thế giới này thành địa ngục theo ý muốn của hắn.” Lưỡi kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, một ánh sáng bạc mờ nhạt lóe ra trong bóng tối, như lời thề nguyện vô hình. Nàng đã hoàn toàn từ bỏ lý tưởng tu tiên cũ, từ bỏ con đường trở thành tiên nhân vô dục vô cầu, để chọn con đường của một người bảo vệ, một người giữ lấy "nhân tính" giữa cơn thịnh nộ của ma loạn.
Hồ Ly Nữ, với đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng lên, khẽ rùng mình. Nàng không nhìn Tạ Trần hay Lăng Nguyệt, mà đôi mắt nàng dáo dác nhìn quanh, như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó vô hình. Gương mặt xinh đẹp của nàng giờ đây đầy vẻ cảnh giác và lo lắng.
“Ma khí này… rất khác. Nó không chỉ là sự hỗn loạn, nó có ý thức, có mục đích. Một thứ cổ xưa… và rất mạnh mẽ.” Nàng thì thầm, giọng nói tr��m xuống, mất đi vẻ tự nhiên thường thấy. “Nó không giống những ma khí mà các Hắc Ma Sứ hay U Linh sử dụng. Thứ này… mang theo một nỗi khinh miệt sâu sắc, như một kẻ bề trên đang chơi đùa với con mồi. Ta cảm nhận được một luồng ý chí vô cùng cổ xưa và tàn độc, đang hội tụ… đang tập trung. Nó đang thức tỉnh, nó đang… chờ đợi.” Trực giác nhạy bén của một yêu linh cổ xưa mách bảo nàng về một mối nguy hiểm vượt xa những gì họ từng đối mặt, một sự tồn tại mà chỉ riêng khí tức của nó thôi cũng đủ khiến vạn vật run rẩy. Hồ Ly Nữ nhíu mày, linh hồn nàng mách bảo rằng thứ này có thể không phải là một thực thể đơn thuần, mà là một phần của một nghi thức cổ xưa, một sự tái sinh kinh hoàng.
Tạ Trần lắng nghe lời của Tiểu Cửu, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm hơn. Anh biết, những gì Hồ Ly Nữ cảm nhận được không sai. Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ tu ma bình thường. Hắn mang theo một thứ gì đó cổ xưa hơn, thâm hiểm hơn, một thứ quyền năng đã ngủ vùi qua hàng vạn năm, giờ đây đang trỗi dậy. Sự "thức tỉnh" này, cùng với việc hắn phá hủy các "điểm neo" nhân gian, không phải là ngẫu nhiên. Hắn đang chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại, một nghi thức tái tạo thế giới theo ý hắn, có thể liên quan đến U Minh Địa Phủ hay một nguồn sức mạnh bị lãng quên từ thuở hồng hoang.
Anh biết mình đang đứng trước một đối thủ mà sự vĩ đại của hắn không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở trí tuệ và sự thâm sâu trong âm mưu. Tạ Trần cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng lớn hơn bao giờ hết. Anh là một phàm nhân, không tu vi, nhưng lại là "điểm neo nhân quả" của thế giới này. Mọi lựa chọn của anh đều có thể định đoạt vận mệnh của nhân gian. Anh không sợ hãi cái chết, nhưng anh sợ hãi việc "mất người", sợ hãi việc nhân gian này sẽ trở thành một nơi không còn "nhân tính", không còn sự sống trọn vẹn. Anh siết chặt tay, quyết tâm trong lòng càng thêm vững vàng. Dù Ma Chủ có mạnh đến đâu, dù hắn có âm mưu thâm độc đến mức nào, Tạ Trần sẽ không bao giờ chấp nhận một thế giới không có "sự sống bình thường", không có "nhân tính". Đây là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và anh sẽ không lùi bước.
***
Khi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, và ánh trăng cuối cùng cũng bị nuốt chửng bởi ma khí cuồn cuộn, một luồng năng lượng kinh hoàng đột ngột bùng phát từ sâu thẳm lòng đất Phế Tích Cổ Thành. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tàn tích còn sót lại không chịu nổi chấn động, đổ sập xuống tạo thành tiếng ầm ầm vang dội. Một cột sáng đen kịt, mang theo khí tức hủy diệt và tà ác vô biên, vươn thẳng lên bầu trời đêm, xé toạc màn ma khí dày đặc, như một vết thương lớn trên nền trời. Tiếng gió rít gào trở nên dữ dội hơn, hòa lẫn với những âm thanh lạ lùng, như tiếng gầm gừ từ vực sâu vô tận, khiến không gian bị bóp méo, vặn vẹo.
Từ trong cột sáng đen ấy, một bóng hình khổng lồ, uy nghi và đầy tà mị, từ từ hiện ra. Đó là Ma Chủ Cửu U. Thân hình hắn cao lớn, cường tráng, được bao bọc bởi một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ. Khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng như điêu khắc từ đá cẩm thạch, nhưng đôi mắt hắn lại đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn đối với vạn vật. Mái tóc bạc trắng rối bù, vương vãi trên đôi vai rộng, toát lên vẻ hoang dã và cổ xưa, như thể hắn đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Một luồng khí tức áp bách khổng lồ từ hắn tỏa ra, đè nén mọi thứ xung quanh, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Bên cạnh Ma Chủ, hai bóng hình khác cũng dần hiện rõ. Một là Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt cũng đỏ rực nhưng thấp kém hơn Ma Chủ. Hắn mặc áo giáp đen, mang theo một cây trường thương lớn, tỏa ra sát khí nồng nặc. Người còn lại là U Linh, một bóng ma mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng đến tột độ, đôi mắt không có con ngươi, chỉ là hai hốc tối sâu hoắm. Nàng ta xuất hiện và biến mất đột ngột, như một ảo ảnh kinh hoàng.
Ma Chủ Cửu U đứng uy nghi giữa không trung, ánh mắt đỏ rực của hắn quét qua toàn bộ Phế Tích Cổ Thành, rồi dừng lại trên nhóm Tạ Trần đang cố gắng ẩn mình giữa những tàn tích. Một nụ cười khinh miệt n��� trên môi hắn, như thể hắn đang nhìn những con kiến bé nhỏ. Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu vào tận xương tủy của mỗi người.
“Nhân gian, trật tự giả tạo này… đã mục nát. Cửu U này sẽ ban cho các ngươi một khởi đầu mới… từ đống tro tàn của hỗn loạn!” Từng lời hắn nói ra đều mang theo một luồng ma khí cực mạnh, khiến không gian xung quanh rung chuyển, như một lời tuyên án không thể chối cãi. Hắn không nói về sự hủy diệt, mà nói về "khởi đầu mới", về "hỗn loạn", nhưng đó là một khởi đầu được định nghĩa bởi sự tàn bạo, một trật tự được xây dựng trên sự sợ hãi. Hắn giơ một bàn tay lên cao, những ngón tay dài và sắc nhọn như móng vuốt của quỷ dữ. Một làn sóng ma khí hủy diệt cuồng bạo từ lòng bàn tay hắn bắn ra, quét ngang qua những gì còn sót lại của Phế Tích Cổ Thành. Các bức tường đá, những cột trụ đổ nát, tất cả đều tan biến thành cát bụi trong chớp mắt, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Sức mạnh khủng khiếp ấy khiến cho cả không gian như bị xé toạc, và những người chứng kiến đều cảm thấy linh hồn mình như bị nghiền nát.
Tạ Trần đứng đó, đôi mắt anh không hề rời khỏi Ma Chủ Cửu U. Uy áp kinh hoàng từ Ma Chủ đè nặng lên cơ thể anh, khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn tảng đá đè lên mình. Nhưng anh không lùi bước, cũng không cúi đầu. Trong thâm tâm anh, một sự căm phẫn âm ỉ bùng lên. Ma Chủ Cửu U muốn hủy diệt "nhân tính", muốn phá vỡ "sự sống bình thường", nhưng chính sự kiên cường và quyết tâm của những con người này, những "phàm nhân" và "người đã từ bỏ tiên đạo", lại là minh chứng rõ ràng nhất cho cái mà hắn không thể hủy diệt. Anh biết, đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh tu vi, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin.
Ma Chủ Cửu U nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt đỏ rực của hắn dường như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong tâm trí anh. Hắn lại nở một nụ cười khinh miệt hơn nữa, giọng nói vang vọng như sấm sét:
“Kẻ nào muốn giữ lấy sự mục ruỗng này, hãy bước ra. Hoặc quỳ xuống, chấp nhận số ph��n của mình. Thiên Đạo đã chết, tiên phàm không còn, chỉ có Cửu U này… mới là Đấng Sáng Tạo đích thực!”
Dương Quân nắm chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch, cả người hắn run lên vì căm phẫn và nỗi sợ hãi. Lăng Nguyệt Tiên Tử rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Ma Chủ Cửu U, dù biết rằng hành động này chẳng khác nào châu chấu đá xe. Hồ Ly Nữ run rẩy ẩn nấp sau Tạ Trần, đôi tai cụp xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, trực giác của nàng mách bảo rằng sự kiện này không chỉ đơn thuần là một cuộc tuyên chiến, mà còn là một "nghi thức" vĩ đại, một bước đi quan trọng trong âm mưu sâu xa hơn của Ma Chủ Cửu U để tái tạo thế giới.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa sự im lặng đáng sợ và uy áp ngút trời, Tạ Trần siết chặt tay, nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng kiên định đến lạ lùng. Anh biết, đây không phải là lúc để nói nhiều lời. Đôi khi, chỉ một câu nói ngắn gọn cũng đủ sức nặng để lay chuyển càn khôn, để khẳng định một ý chí không thể bẻ gãy.
“Ngươi không thể thắng.” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, không hề run rẩy, dù Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững như một ngọn núi tà ác, và sức mạnh của hắn có thể hủy diệt cả một thế giới. Đó không phải là lời thách thức bồng bột, mà là một lời khẳng định xuất phát từ tận sâu thẳm niềm tin của anh vào bản chất bất diệt của "nhân tính", vào sự vô thường của mọi quyền năng, và vào "nhân quả" mà không kẻ nào có thể thoát khỏi. Ma Chủ Cửu U sẽ không thể thắng, bởi vì hắn muốn hủy diệt thứ mà hắn không thể hiểu, không thể chạm tới: sự sống trọn vẹn và ý chí kiên cường của một phàm nhân. Ánh mắt Ma Chủ Cửu U khẽ dao động, nụ cười khinh miệt trên môi hắn cứng lại trong giây lát, như thể hắn không ngờ một phàm nhân lại dám nói ra những lời đó. Nhưng rồi, nụ cười ấy nhanh chóng trở lại, pha thêm một chút thú vị, như một kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Ma Chủ Cửu U giơ tay, một luồng ma khí đen kịt từ từ bao phủ lấy hắn, Hắc Ma Sứ và U Linh, biến họ trở thành những bóng hình mờ ảo trong màn đêm trư��c khi biến mất hoàn toàn, để lại sau lưng là một khoảng không vô tận và cảm giác uy áp vẫn còn lơ lửng, như một lời hứa hẹn về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Các tông môn tu tiên chính thống, bị bỏ lại phía sau bởi sự kiêu ngạo và bất lực, sẽ phải đối mặt với sự sụp đổ nếu không có sự thay đổi. Thiên Đạo, giờ đây, chắc chắn sẽ không thể ngồi yên trước sự lộ diện ngông cuồng này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.