Nhân gian bất tu tiên - Chương 271: Lời Cảnh Báo Của Phàm Nhân: Biển Hồ Không Đáy Của Kẻ Mạnh
Mùi khói cháy, mùi máu tanh, mùi mồ hôi và mùi bụi bặm hòa quyện vào làn gió lạnh buốt, xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Cảnh tượng tan hoang của Dịch Trạm Biên Giới là một lời cảnh báo nghiệt ngã, minh chứng cho sự thật rằng kẻ thù mà họ đang đối mặt không phải là một con quái vật hữu hình dễ dàng bị đánh bại, mà là một thế lực vô hình, xảo quyệt, đang gặm nhấm linh hồn của nhân gian. Tạ Trần nhìn ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu rụi hy vọng và sự bình yên. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Một kỷ nguyên đang tàn lụi, và để “phá cục” này, anh không thể chỉ dựa vào sức mạnh của tiên nhân, mà phải dùng trí tuệ để bảo vệ cái “nhân tính” đang dần “mất người” trong mỗi con người. Sợi dây nhân quả đã bắt đầu giăng mắc, và Tạ Trần, thư sinh gầy gò, sẽ phải là người gỡ rối chúng. Quyết tâm đã định, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cho lời nói của một phàm nhân như anh có bị coi thường đến mấy, anh cũng không thể đứng yên nhìn nhân gian lún sâu vào vực thẳm. Anh biết mình phải làm gì tiếp theo, dù cho đó là một hành động gần như vô vọng.
***
Sáng sớm hôm sau, sương mù còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ của Thái Huyền Tông, phủ lên Giảng Đường Ngoại Môn một lớp áo choàng mờ ảo. Kiến trúc của nơi này tuy không đồ sộ bằng Đại Điện, nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm cổ kính. Tòa nhà lớn bằng gỗ lim, mái ngói lưu ly xanh biếc ẩn hiện sau làn sương, tản mát một thứ linh khí vừa phải, nuôi dưỡng những mầm non tu đạo. Từ bên trong, văng vẳng tiếng giảng bài trầm bổng của các trưởng lão, xen lẫn tiếng ghi chép sột soạt trên thẻ tre, tiếng thảo luận nho nhỏ của các đệ tử. Đôi khi, một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi giấy, mùi mực, mùi gỗ trầm và thoang thoảng hương trầm đang cháy trong những góc khuất, tạo nên một bầu không khí học thuật nghiêm túc, nhưng cũng không kém phần căng thẳng bởi sự cạnh tranh ngầm giữa các tu sĩ trẻ tuổi.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, đứng trầm mặc trước cổng Giảng Đường. Dáng người anh gầy gò, thanh tú, hoàn toàn không mang khí chất của một tu sĩ. Làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thư sinh của anh. Anh không hề có chút linh lực nào dao động, cứ như một phiến đá vô tri giữa dòng chảy linh khí cuồn cuộn của tiên môn.
Bên cạnh anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, một sự đối lập rõ rệt với thư sinh phàm trần. Nàng vận bạch y thanh thoát, không chút họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn luôn chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là mệt mỏi ẩn sâu. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng mang chút trầm tư: “Các trưởng lão đã sống trong vinh quang quá lâu, đã quen với sự ngưỡng vọng của chúng sinh. Lời một phàm nhân như ngươi... e là khó lọt tai, thậm chí còn bị coi là mạo phạm.” Nàng hiểu rõ sự cố chấp và kiêu ngạo của những người đã đặt chân lên con đường tu tiên hàng trăm năm, xem phàm trần như cát bụi.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chỉ đưa ánh mắt lướt qua những phù điêu cổ kính trên cánh cổng gỗ, những nét chạm trổ tinh xảo tưởng như có thể sống dậy bất cứ lúc nào. Anh biết Lăng Nguyệt nói đúng, nhưng anh không thể không thử. “Ta chỉ nói sự thật, Lăng Nguyệt,” giọng anh trầm thấp, điềm tĩnh, không chút dao động, “Nếu sự thật không được lắng nghe, vậy tai mắt họ đã bị che mờ bởi chấp niệm và dục vọng. Ma Chủ Cửu U không chỉ nhắm vào thân xác, mà còn gặm nhấm niềm tin, biến lòng người thành vực thẳm. Đây không phải là chuyện riêng của một tông môn hay một cá nhân, mà là vận mệnh của toàn bộ nhân gian.”
Anh chỉnh lại vạt áo vải bố, một cử chỉ nhỏ nhưng lộ rõ sự trịnh trọng. Dù chỉ là một phàm nhân, anh vẫn giữ cho mình một sự tôn trọng nhất định đối với quy tắc và lễ nghi, đặc biệt là khi đối mặt với một thế lực hùng mạnh như Thái Huyền Tông. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, nơi ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ dâng lên trong lòng, lo cho anh, nhưng cũng lo cho chính bản thân mình và con đường mà nàng đang theo đuổi. Nàng biết Tạ Trần không phải là kẻ vô tri, lời nói của anh luôn mang một tầng ý nghĩa sâu xa, nhưng nàng cũng quá hiểu sự bảo thủ của các vị trưởng lão. Mỗi khi nghĩ đến thái độ của họ, một sự thất vọng âm ỉ lại trỗi dậy trong lòng nàng. Cái cảm giác bị giằng xé giữa lý tưởng và thực tế, giữa sự đúng đắn và định kiến, đang dần ăn mòn nàng. Nàng thầm nghĩ, liệu những gì mình đã tin tưởng bấy lâu, có thực sự là chân lý?
Tạ Trần cảm nhận được sự lo lắng của Lăng Nguyệt. Anh khẽ quay đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu đi đôi chút. "Đừng lo lắng, ta không mong họ tin tưởng tuyệt đối. Chỉ cần gieo vào lòng họ một hạt giống nghi ngờ, một sự đề phòng nhỏ nhoi, cũng là đủ." Anh biết, việc thay đổi suy nghĩ của những kẻ đã sống hàng trăm năm trong sự kiêu ngạo là điều không tưởng. Mục tiêu của anh không phải là thuyết phục họ tin hoàn toàn vào một phàm nhân, mà là khiến họ phải suy nghĩ, dù chỉ là một chút, về khả năng những gì anh nói là sự thật. Bởi vì, trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy sự ngạo mạn này, đôi khi, một hạt giống nghi ngờ nhỏ bé lại có sức mạnh hơn vạn lời thuyết giảng. Tiếng chuông buổi sáng vang lên từ Vọng Nguyệt Lâu, âm thanh trong trẻo, ngân nga giữa không trung, xua tan đi phần nào màn sương sớm, nhưng lại không thể xua tan đi sự u ám trong lòng Lăng Nguyệt. Nàng chỉ có thể gật đầu, theo bước chân Tạ Trần, tiến vào trong Giảng Đường, nơi mà định mệnh của nhân gian đang chờ đợi một cuộc đối thoại đầy kịch tính.
***
Giữa trưa, ánh nắng chan hòa rọi xuống Đại Điện của Thái Huyền Tông, nơi không khí trở nên đặc quánh bởi sự uy nghiêm và quyền lực. Đại Điện được xây dựng từ những khối đá cẩm thạch khổng lồ, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, tráng lệ đến mức khiến người thường phải ngước nhìn. Các cột trụ cao vút đỡ lấy mái vòm cong vút, trên đó vẽ những bức bích họa cổ xưa kể về thuở khai thiên lập địa và sự huy hoàng của Thái Huyền Tông. Không khí trong điện tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua những khe cửa sổ chạm khắc, mang theo mùi hương trầm nồng đậm và hơi lạnh từ đá.
Trên bệ cao, hàng chục Trưởng Lão của Thái Huyền Tông ngồi xếp thành hai hàng, mỗi người đều vận đạo bào thêu vân mây ngũ sắc, dáng vẻ uy nghiêm, trang trọng. Khuôn mặt họ, dù đã hằn sâu dấu vết thời gian, vẫn toát lên vẻ tinh anh của những người đã tu luyện hàng trăm năm, nhưng đôi mắt lại thường lộ vẻ mệt mỏi hoặc cố chấp. Ánh mắt họ như những ngọn đuốc lạnh lùng, quét qua Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng trang nghiêm ở trung tâm điện.
Liễu Thanh Phong, với dáng người cao gầy và đôi mắt sáng như sao, ngồi trong số đó. Vẻ ngoài thanh tú của hắn toát lên sự chính trực, nhưng ánh mắt lướt qua Tạ Trần lại chứa đựng sự kiêu ngạo khó che giấu, như thể đang nhìn một kẻ thấp kém không đáng bận tâm. Hắn đưa tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm Bích Lạc đang đeo bên hông, một cử chỉ vô thức nhưng đầy ẩn ý về quyền năng.
Một Trưởng Lão tóc bạc, râu dài đến ngực, giọng nói trầm như chuông đồng vang vọng khắp đại điện: “Một phàm nhân như ngươi, lại dám luận bàn chuyện ma đạo tại Thái Huyền Tông? Ngươi biết mình đang nói chuyện với ai không?” Ánh mắt ông ta sắc lạnh, đầy vẻ chất vấn.
Tạ Trần không hề nao núng. Anh đứng thẳng người, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào các vị Trưởng Lão, không có chút sợ hãi hay quỳ lụy. Giọng anh trầm tĩnh, từng lời từng chữ đều rõ ràng, vang vọng khắp đại điện: “Sự thật không phân biệt phàm nhân hay tiên nhân. Ma Chủ Cửu U đang gieo rắc hỗn loạn, phá hủy niềm tin, không chỉ bằng sức mạnh mà bằng cả sự xảo quyệt. Những gì đang xảy ra ở biên giới phàm nhân không phải là những cuộc tấn công ngẫu nhiên hay chỉ là sự bùng phát của Ma tộc bình thường.”
Trong không khí tĩnh mịch, Tạ Trần bước lại gần một bàn cát lớn đặt giữa điện, nơi thường dùng để diễn giải các trận pháp hay địa hình. Anh dùng ngón tay thon dài, uyển chuyển vẽ ra trên mặt cát một biểu đồ phức tạp. Những đường nét tinh tế hiện rõ các vùng biên giới, các con đường huyết mạch của phàm nhân, và những chấm đen tượng trưng cho các điểm bùng phát hỗn loạn. Anh không dùng phép thuật, chỉ đơn thuần là trí tuệ và khả năng suy luận cực hạn của mình để tái hiện lại "kế hoạch cổ xưa" mà Tiểu Cửu đã tiết lộ.
“Theo như phân tích của ta, Ma Chủ Cửu U, hay nói đúng hơn là một thực thể đã tồn tại từ Thượng Cổ, đang sao chép lại một chiến lược hủy diệt từ thời xa xưa,” Tạ Trần nói tiếp, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự cấp bách, “Hắn không tấn công trực diện vào các tiên môn hùng mạnh. Hắn nhắm vào phàm nhân, vào niềm tin của họ. Hắn thao túng tâm trí, gieo rắc ngờ vực, kích động xung đột nội bộ. Hắn giải phóng yêu vật cấp thấp, phá hoại nguồn sống, khiến phàm nhân mất đi sự an toàn cơ bản nhất.”
Anh chỉ vào những chấm đen trên bàn cát, rồi vẽ thêm những đường nối mảnh như tơ nhện liên kết chúng lại. “Những cuộc tấn công tại Dịch Trạm Biên Giới, những vụ mất tích bí ẩn, những lời đồn đại về sự mục nát của các quan lại phàm trần... tất cả không phải là ngẫu nhiên. Đó là một hệ thống, một mạng lưới được giăng ra để làm suy yếu niềm tin của phàm nhân vào trật tự hiện hữu, vào chính Thiên Đạo mà các vị đang bảo vệ. Khi niềm tin ấy sụp đổ, khi phàm nhân ‘mất người’, Ma Chủ không cần ra tay, họ sẽ tự hủy diệt lẫn nhau. Và khi đó, linh khí mỏng manh còn sót lại của Thiên Đạo sẽ càng suy kiệt, tạo điều kiện cho hắn đạt được mục đích cuối cùng.”
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một cảnh báo, mà là một sự phân tích sâu sắc, róc xương lóc thịt, đi thẳng vào bản chất của vấn đề. Các vị Trưởng Lão bắt đầu xì xào bàn tán. Một số nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ. Một số khác lại lộ rõ vẻ khinh thường, như thể Tạ Trần đang nói chuyện hoang đường. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, nhìn Tạ Trần với ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng, nhưng trong lòng nàng cũng cảm thấy một sự căng thẳng tột độ. Nàng biết, những lời này, đối với các trư��ng lão đã quen với sức mạnh và quyền uy, thật khó để chấp nhận. Những khuôn mặt hằn học, những tiếng xì xào, những cái lắc đầu khinh miệt dần dần hiện rõ trên khuôn mặt của các Trưởng Lão. Một Trưởng Lão khác, với bộ râu quai nón bạc phơ, đập nhẹ tay xuống ghế đá, tạo ra một tiếng động khô khốc, phá vỡ sự tĩnh mịch: "Hoang đường! Phàm nhân thì biết gì về đại đạo? Ma Chủ Cửu U dẫu có mạnh mẽ, cũng không thoát khỏi quy luật của Thiên Đạo. Hắn chỉ là một kẻ phá hoại, một con quỷ tham lam, làm sao có được tầm nhìn sâu xa đến vậy?"
Liễu Thanh Phong, từ đầu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo, giờ đây mới mở miệng. Giọng hắn trong trẻo, nhưng mang theo một sự khinh miệt rõ ràng: "Những lời lẽ vô căn cứ, không có chút linh lực nào chứng minh, lại dám được thốt ra từ miệng một phàm nhân. Chẳng lẽ ngươi cho rằng chúng ta, những người đã tu luyện hàng trăm, hàng ngàn năm, lại không nhìn thấu được âm mưu của Ma tộc? Ma Chủ chỉ là một kẻ muốn nuốt chửng linh khí, bá chiếm nhân gian. Những gì ngươi nói, chẳng qua chỉ là sự suy diễn hoang đường của một kẻ yếu đuối, dễ bị ma khí ảnh hưởng mà thôi." Hắn nhếch mép, ánh mắt lướt qua Tạ Trần như một vết cắt sắc bén. Hắn không tin, không muốn tin, rằng một phàm nhân lại có thể nhìn thấy những điều mà các bậc tiên nhân như hắn không thấy. Sự kiêu ngạo của hắn không cho phép điều đó.
Tạ Trần nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một sự thất vọng sâu sắc. "Thứ mà các vị không thấy, không phải vì nó không tồn tại, mà vì các vị đang nhìn bằng đôi mắt của quyền năng, của định kiến, chứ không phải đôi mắt của sự thật. Ma Chủ không chỉ muốn nuốt chửng linh khí, hắn muốn biến đổi bản chất của nhân gian, từ gốc rễ. Hắn muốn phá hủy niềm tin, phá hủy nhân tính, để rồi tái tạo một trật tự mới, nơi mà sự ‘mất người’ là điều hiển nhiên, là quy luật."
Anh biết, lời nói của anh đang chạm vào những điều cấm kỵ sâu xa nhất trong lòng các tu sĩ. Thiên Đạo, sự bất tử, và bản chất của tu luyện – những trụ cột của thế giới này – đang bị anh đặt dấu hỏi. Đó là lý do vì sao họ không thể chấp nhận. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng tăng vọt. Nàng định lên tiếng biện hộ cho Tạ Trần, nhưng nàng biết, ngay cả lời nói của nàng cũng sẽ chỉ như tiếng vọng trong gió trước bức tường kiên cố của sự cố chấp. Nàng nhìn Tạ Trần, cảm thấy một sự thương cảm pha lẫn kính trọng. Anh, một phàm nhân yếu đuối, lại đang gánh vác một gánh nặng lớn lao hơn cả những vị tiên nhân quyền uy này. Cái gọi là "tiên" trong mắt nàng, giờ đây lại trở nên thật nhỏ bé và mù quáng.
***
Chiều tà, mây đen từ đâu kéo đến, che khuất vầng dương đang dần khuất núi, khiến Đại Điện chìm vào một không khí u ám, lạnh lẽo. Ánh sáng trong điện mờ đi, chỉ còn những ngọn đèn lung linh yếu ớt, càng làm nổi bật sự cố chấp và lạnh lùng trên khuôn mặt các vị Trưởng Lão. Lời cảnh báo của Tạ Trần bị bác bỏ thẳng thừng, không chút do dự, như thể anh vừa nói ra một điều gì đó cực kỳ nực cười và vô nghĩa.
“Vô nghĩa! Hoang đường!” Liễu Thanh Phong lớn tiếng, giọng hắn vang vọng khắp đại điện, “Những lời lẽ hoang đường. Một phàm nhân lại dám vấy bẩn đại điện này bằng những ma ngôn! Ma Chủ tuy đáng sợ, nhưng cũng chỉ là tiểu xảo của kẻ gian tà. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Thiên Đạo tự có cách vận hành, không cần ngươi phải lo lắng, càng không cần ngươi phải dùng những lời lẽ mê hoặc lòng người để gây hoang mang!” Hắn đứng phắt dậy, khí thế hùng hồn, tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ, như muốn trấn áp Tạ Trần ngay lập tức. Ánh mắt hắn đầy khinh miệt, không chút che giấu.
Một Trưởng Lão khác, với vẻ mặt cau có, phẩy tay áo: “Lăng Nguyệt, ngươi đã quá thân cận với kẻ phàm tục, để hắn làm loạn tâm trí. Ngươi là tiên tử của Thái Huyền Tông, không nên nghe những lời mê hoặc của thế tục. Hãy lui xuống, và kiểm điểm lại bản thân!” Lời nói của ông ta không chỉ là sự khiển trách Lăng Nguyệt, mà còn là một lời cảnh cáo ngầm, rằng việc giao du với Tạ Trần là một sai lầm, một vết nhơ đối với danh tiếng của tiên môn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử định lên tiếng, môi nàng mấp máy, nhưng rồi lại ngậm chặt. Nàng biết, mọi lời nói của nàng lúc này đều vô ích. Sự kiêu ngạo và định kiến đã ăn sâu vào xương tủy của những người này, che mờ mọi lý trí. Nàng chỉ có thể cúi đầu, vẻ mặt u uất và thất vọng. Nỗi thất vọng ấy không chỉ dành cho các trưởng lão, mà còn dành cho chính nàng, cho sự bất lực của nàng trước bức tường thành vững chắc của sự bảo thủ. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo trong lòng, không phải từ cái lạnh của Đại Điện, mà từ cái lạnh của những trái tim đã bị sức mạnh và địa vị làm cho chai sạn.
Tạ Trần đứng đó, không nói thêm lời nào. Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ có đôi mắt sâu thẳm ánh lên một nỗi đau đớn khó tả. Anh nhìn thấy sự mù quáng, sự cố chấp, và cả sự sợ hãi ẩn sâu trong đôi mắt của những người tự xưng là tiên nhân. Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những điều nằm ngoài tầm kiểm soát và hiểu bi��t của họ. Họ chọn cách phủ nhận, thay vì đối mặt với sự thật phũ phàng.
“Hồ đồ... Họ mù quáng đến vậy sao?” Tạ Trần thầm nghĩ trong lòng, một nỗi thất vọng sâu sắc dâng trào. Anh đã cố gắng dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình để cảnh báo họ, nhưng tất cả đều bị coi là “ma ngôn,” là “hoang đường.” Anh cảm thấy một sự bất lực dâng trào, không phải vì lời nói của mình bị từ chối, mà vì anh biết, sự từ chối này sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường cho nhân gian. Thiên Đạo đang trên bờ vực suy kiệt, và sự kiêu ngạo của các tiên môn chỉ càng đẩy nó nhanh hơn đến hồi kết. Họ đang tự tay đào mồ chôn mình, và cả nhân loại.
Các Trưởng Lão phất tay ra hiệu đuổi khách, ánh mắt lạnh lùng không còn chút kiên nhẫn. “Hãy rời đi. Đừng để chúng ta phải dùng biện pháp mạnh.” Một giọng nói khác vang lên, mang theo ý đe dọa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ kéo tay Tạ Trần. Nàng biết, không còn gì để nói nữa. Nàng nhìn Tạ Trần lần cuối, ánh mắt đầy xin lỗi và u uất. Nàng cảm thấy một s��� chán ghét sâu sắc đối với chính mình và cái thế giới mà nàng đã từng tin tưởng. Cái gọi là “chính đạo” này, liệu có còn xứng đáng với cái tên đó không? Nàng tự hỏi, liệu Thiên Đạo có thực sự bất diệt như Liễu Thanh Phong vẫn hô hào, hay nó đang chết dần mòn bởi chính những kẻ tự nhận là người bảo vệ nó? Mùi hương trầm trong điện bỗng trở nên nồng nặc đến khó chịu, như muốn xua đi sự thật phũ phàng. Tiếng xì xào bàn tán của các Trưởng Lão trở lại, nhưng giờ đây là những lời thì thầm đầy vẻ tự mãn, như thể vừa gạt bỏ được một phiền toái không đáng có. Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quay lưng, rời khỏi Đại Điện, mang theo một nỗi thất vọng nặng trĩu và một tương lai đầy bất định. Bên ngoài, những đám mây đen vẫn tiếp tục tụ lại, báo hiệu một cơn bão sắp đến, không chỉ là cơn bão của tự nhiên, mà còn là cơn bão của vận mệnh nhân gian.
***
Hoàng hôn buông xuống Thành Vọng Nguyệt, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không thể xua đi cái se lạnh của cơn gió chiều. Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi mà Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử vừa đi qua, sừng sững như một người khổng lồ làm từ đá xanh kiên cố. Những tháp canh cao ngất hai bên, cùng cánh cổng sắt khổng lồ và các phù văn trận pháp cổ xưa khắc sâu trên tường, tạo nên một cảm giác an toàn nhưng cũng bị kiểm soát. Tiếng vó ngựa lốc cốc, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng người nói chuyện ồn ào, và tiếng lính gác hô hoán hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống phàm trần, tương phản hoàn toàn với sự tĩnh mịch và lạnh lẽo của Thái Huyền Tông. Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại thoảng trong không khí, một mùi hương trần tục và sống động.
Tạ Trần bước đi trầm mặc, đôi mắt anh ngước nhìn những đám mây đen đang tụ lại trên bầu trời phía chân trời, như một điềm báo về những điều sắp xảy ra. Thất vọng, bất lực, nhưng không hề từ bỏ, đó là những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng anh. Anh đã cố gắng cảnh báo, đã cố gắng gieo một hạt giống nghi ngờ, nhưng bức tường của sự kiêu ngạo và chấp niệm quá dày đặc. “Họ không thấy... Hay là không muốn thấy?” Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió. Câu hỏi đó không cần một lời đáp, bởi anh đã có câu trả lời. Họ không muốn thấy, bởi vì sự thật mà anh mang đến sẽ phá vỡ cái thế giới quan đã xây dựng từ hàng ngàn năm của họ, sẽ thách thức cái quyền năng mà họ đang nắm giữ, sẽ đặt dấu hỏi cho cái “Thiên Đạo” mà họ đang phụng sự.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đi bên cạnh Tạ Trần, khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây lộ rõ vẻ thất vọng tột cùng. Nàng không nói gì, chỉ siết chặt tay, những ngón tay trắng bệch. Nàng cảm thấy một sự chua xót dâng lên trong lòng. Mối nghi ngờ về con đường tu tiên truyền thống, về sự đúng đắn của tông môn, giờ đây đã biến thành một nỗi thất vọng sâu sắc, ăn mòn niềm tin của nàng. “Ta... không biết nữa,” nàng khẽ đáp lại lời của Tạ Trần, giọng nói yếu ớt, “Có lẽ, con đường chúng ta đi thật sự khác biệt. Những gì ta đã từng tin tưởng... giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm mà nàng chưa từng có với bất kỳ ai khác trong tiên môn. Nàng đã chứng kiến sự kiêu ngạo của tông môn, sự mù quáng của các trưởng lão, và sự bất lực của chính nàng. Giờ đây, nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân nhìn thấu nhân tâm, mà còn là một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn này.
Đột nhiên, một bóng dáng nhỏ nhắn, lanh lợi xuất hiện từ bóng tối dưới chân tường thành. Đó là Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên đáng yêu và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng vận một chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, như một đóa hoa nhỏ giữa cảnh hoàng hôn u ám. Tiểu Cửu khẽ chạm vào cánh tay Tạ Trần, ánh mắt nàng liếc nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi quay sang Tạ Trần với một nụ cười tinh quái, nhưng ẩn chứa chút lo lắng cho anh.
“Đã bảo mà, lũ tiên nhân đó chỉ giỏi ngồi trên mây mà nhìn xuống!” Tiểu Cửu thốt lên, giọng nàng có chút châm biếm, “Họ nghĩ họ là ai chứ? Thiên Đạo bất diệt? Bất tử? Chậc chậc... Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ma Chủ Cửu U còn phải cảm ơn bọn họ đã dọn đường cho hắn chứ! Để hắn tha hồ mà gieo rắc hỗn loạn, chẳng ai thèm tin, chẳng ai thèm để ý.” Nàng nói, ý tứ sắc bén như mũi kim, châm thẳng vào sự kiêu ngạo và mù quáng của các tông môn. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại, và sự thất vọng của nàng không hề kém Tạ Trần và Lăng Nguyệt. Nàng hiểu rõ bản chất của Ma Chủ, và nàng cũng hiểu rõ sự ngu ngốc của những kẻ tự cho mình là thông thái.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa trong ánh hoàng hôn, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Anh nhìn lên những đám mây đen đang tiếp tục tụ lại, cảm nhận được cái lạnh buốt của gió, nhưng trong lòng anh lại không còn sự bất lực như trước. Lời nói của Tiểu Cửu, dù châm biếm, lại như một lời khẳng định cho con đường anh đã chọn. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Các tông môn sẽ không hành động, ít nhất là theo cách anh mong muốn. Ma Chủ Cửu U sẽ tiếp tục âm mưu của mình mà không gặp phải sự phản kháng hiệu quả từ các thế lực chính đạo. Sự suy tàn của các tông môn tu tiên chính thống, như đã được dự báo, sẽ đến nhanh hơn do sự kiêu ngạo và cố chấp của họ.
Nhưng Tạ Trần không còn đơn độc. Anh có Lăng Nguyệt, người đang dần xa rời lý tưởng tu tiên cũ để tìm kiếm một con đường khác, và có Tiểu Cửu, người luôn tin tưởng và ủng hộ anh bằng sự thông minh lanh lợi của một hồ ly. Anh sẽ phải tìm một con đường độc đáo, không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, để chống lại chiến lược của Ma Chủ. Anh sẽ phải tự mình hành động, hoặc tìm kiếm những đồng minh ngoài luồng, những kẻ không bị ràng buộc bởi định kiến và sự kiêu ngạo của tiên môn.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trần tục của nhân gian, mùi của bụi bặm, của cuộc sống. Trong ánh hoàng hôn mờ ảo, bóng dáng Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, bỗng trở nên cao lớn lạ thường. Đôi mắt anh ánh lên một tia sáng kiên định. Kỷ nguyên đang tàn lụi, và anh, một thư sinh không tu hành, sẽ phải là người “phá cục”, bảo vệ cái “nhân tính” đang dần “mất người” trong mỗi con người, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Anh sẽ không bao giờ từ bỏ ước nguyện được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng để làm được điều đó, anh buộc phải đối đầu với vận mệnh của cả thế giới này. Con đường của anh, một con đường vĩnh viễn không có chấp niệm thành tiên, giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.