Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 252: Ma Ảnh Loạn Nhân Gian: Lời Hỏi Của Tiên Tử

Tiếng gió gào thét không ngừng, mang theo mùi tanh tưởi của ma khí và sự tuyệt vọng của những phàm nhân vô tội, như một khúc dạo đầu cho bản trường ca bi tráng về sự trỗi dậy của một thế lực cổ xưa, và cuộc chiến sinh tử để bảo vệ nhân tính. Dưới ánh chiều tà, ký hiệu máu trên tường dịch trạm như một con mắt quỷ đang mở to, nhìn thấu vào nỗi sợ hãi của nhân gian, báo hiệu một thời kỳ đen tối đang sắp sửa bao trùm Thập Phương Nhân Gian.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới cố gắng xuyên qua làn sương mỏng, trải vàng trên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song. Mặc cho không khí bên ngoài quán sách vẫn rộn ràng tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả và những mẩu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt của người đời, bên trong tiểu điếm của Tạ Trần lại bao trùm một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng lật sách khe khẽ của anh gần như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng, nhưng ngay cả tiếng động nhỏ đó cũng không thể xua tan đi sự căng thẳng đang len lỏi trong từng góc nhỏ. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng vốn quen thuộc, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót khó tả, như thể cả quán sách cũng đang cảm nhận được sự bất an của chủ nhân.

Tạ Trần ngồi giữa chồng chất những báo cáo khẩn cấp được gửi về từ các dịch trạm biên giới và thủ lĩnh dân quân. Thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt qua từng dòng chữ, từng nét vẽ nguệch ngoạc trên các bản đồ thô sơ. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật sự tập trung cao độ ấy, dường như mọi sự chú ý của anh đều dồn vào những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh hỗn loạn.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi thu lu ở một góc, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc mà giờ đây lại hiện rõ nét lo âu. Nàng cuộn tròn, thỉnh thoảng lại đưa mũi hít hà không khí, đôi mắt vàng óng lướt nhanh qua Tạ Trần rồi lại nhìn ra cửa, như thể đang chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng sẽ ập đến.

Dương Quân đứng thẳng, tay siết chặt chuôi kiếm, nét mặt tuấn tú giờ đây hằn lên vẻ lo lắng và căm phẫn. Chiếc đạo bào màu lam nhạt của anh vẫn tươm tất, nhưng khí chất thanh cao thường ngày đã bị thay thế bằng một sự bức bối, bàng hoàng trước những gì anh vừa được nghe và chứng kiến. Anh nhìn Tạ Trần, chờ đợi một lời giải đáp, một hướng đi trong mớ hỗn độn này.

"Đây không phải là hành động của một nhóm yêu thú đói khát, cũng không phải sự trỗi dậy ngẫu nhiên của ma khí," Tạ Trần trầm giọng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một bản báo cáo mô tả một thôn làng bị tàn sát đến mức không còn một bóng người. Giọng nói của anh điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Có một ý chí đứng sau, một mục đích rõ ràng hơn là chỉ tàn sát." Anh không phải là kẻ cuồng tín sức mạnh, nhưng khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" cho phép anh nhìn thấy sợi dây liên kết vô hình giữa các sự kiện, xâu chuỗi những mảnh vỡ tưởng chừng không liên quan thành một chuỗi nhân quả mạch lạc.

Các báo cáo đều mô tả sự hủy diệt tàn bạo, không chỉ là giết chóc đơn thuần. Đất đai nơi xảy ra thảm kịch bị biến màu đen kịt, không thể canh tác. Cây cối khô héo, mục ruỗng chỉ sau một đêm. Những người may mắn sống sót thì trở nên điên loạn, mất trí, ánh mắt vô hồn, miệng lẩm bẩm những điều không thể hiểu nổi, như thể linh hồn của họ đã bị rút cạn. Đây không phải là sự tấn công của một kẻ thù thông thường, mà là một sự biến chất, một sự tha hóa đến tận cùng.

Tiểu Cửu run rẩy, đôi tai cáo khẽ giật giật. "Mùi này... không giống yêu khí thông thường." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự sợ hãi nguyên thủy của một yêu tộc đã sống lâu năm. "Nó sâu thẳm, cổ xưa và tàn độc hơn nhiều. Nó mang theo sự khinh miệt, như thể đang chơi đùa với sinh mạng phàm nhân, như thể chúng chỉ là những con kiến không đáng để bận tâm." Nàng từng tiếp xúc với không ��t ma khí, nhưng thứ ma khí này lại hoàn toàn khác biệt. Nó không chỉ đơn thuần là tà ác, mà còn ẩn chứa một sự kiêu ngạo, một sự cao ngạo đến rợn người.

Dương Quân nghiến răng, nắm đấm siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Những kẻ này... chúng không có nhân tính! Chúng muốn gì chứ? Hủy diệt tất cả sao? Chẳng lẽ Thiên Đạo thực sự đã suy yếu đến mức không thể bảo hộ nhân gian nữa rồi sao?" Anh cảm thấy sự bất lực dâng trào trong lòng, sự căm phẫn đối với những kẻ gây ra tội ác, và cả sự thất vọng đối với cái gọi là Thiên Đạo, thứ mà anh từng tin tưởng sẽ luôn là tấm khiên che chở cho chúng sinh.

Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chậm rãi trải rộng một tấm bản đồ cũ kỹ trên bàn, ngón tay lướt qua những chấm đỏ đánh dấu các thôn làng bị tấn công. "Nhân tính... là thứ mà chúng ta không thể đánh mất, dù đối mặt với bất kỳ thế lực nào." Anh dùng một cây bút lông chấm mực, vẽ thêm những vòng tròn lớn hơn bao quanh các chấm đỏ, rồi nối chúng lại bằng những đường kẻ mảnh. "Nhìn xem. Các cuộc tấn công không phải là ngẫu nhiên. Chúng tập trung vào những vùng đất linh khí mỏng nhất, những nơi phàm nhân sinh sống mà không có sự bảo hộ của các tông môn."

Anh chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Thôn Vân Sơn, Làng Thạch Khê, Phố Trấn An... Tất cả đều là những nơi xa xôi, hẻo lánh, nằm ngoài tầm ảnh hưởng trực tiếp của các đại tông môn. Đây là một chiến lược. Chúng muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, phá hủy niềm tin, và quan trọng hơn cả... chúng đang thu thập một thứ gì đó." Ánh mắt anh nheo lại, như thể đang nhìn xuyên qua tấm bản đồ để thấy rõ hơn bản chất của vấn đề. "Ma khí thoảng qua, dấu hiệu ký hiệu... và những người mất trí. Chúng không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn lấy đi lý trí, biến họ thành những cái vỏ rỗng."

"Mất người..." Hồ Ly Nữ thì thầm, giọng run rẩy. "Cái mùi này... nó giống như khi linh hồn bị xé toạc ra khỏi thân xác, bị nghiền nát và hấp thụ. Đó không phải là giết chóc bình thường. Chúng đang... thu hoạch."

Lời của Tiểu Cửu khiến Dương Quân rùng mình. "Thu hoạch? Thu hoạch linh hồn sao? Để làm gì?"

Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả hai. "Có lẽ, chúng đang tìm kiếm một loại năng lượng nào đó, hoặc đang cố gắng tạo ra một thứ gì đó. Hoặc cũng có thể, chúng đang gieo mầm một thứ 'bệnh dịch' tinh thần, khiến con người mất đi nhân tính, mất đi ý chí phản kháng, biến nhân gian thành một mảnh đất hoang tàn, dễ dàng bị chiếm đoạt." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự sắc bén đặc trưng. "Điều đáng sợ không phải là cái chết, mà là sự mất đi ý nghĩa của sự sống."

Anh gấp bản đồ lại, cất vào trong một chiếc hộp gỗ đơn giản. "Chúng ta phải đi. Đến Thôn Vân Sơn. Đó là nơi chịu thiệt hại nặng nề nhất, và cũng là nơi có nhiều dấu vết nhất. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về bản chất của loại ma khí này, về mục đích của kẻ đứng sau."

"Để làm gì?" Dương Quân hỏi, giọng anh đầy hoài nghi. "Chúng ta là ai? Một thư sinh phàm nhân, một con hồ ly nhỏ và một tu sĩ vừa mới đột phá. Chúng ta có thể làm gì trước một thế lực tà ác đến mức Thiên Đạo cũng bỏ mặc?"

Tạ Trần nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh mắt kiên định. "Chúng ta làm những gì Thiên Đạo không làm, những gì các tông môn không dám làm. Chúng ta bảo vệ nhân tính. Chúng ta bảo vệ cái quyền được 'sống một đời bình thường', cái quyền mà chúng ta đang tranh đấu để có được trong 'Kỷ Nguyên Nhân Đạo' này." Giọng anh trầm xuống, nhưng sức nặng trong lời nói lại khiến cả không gian như ngưng đọng. "Chẳng lẽ, ngươi muốn nhìn nhân gian hóa thành ma vực, nhìn con người biến thành những cái xác không hồn, chỉ vì cái gọi là 'ý trời' hay sự bất lực của kẻ bề trên sao?"

Dương Quân im lặng. Anh không thể phủ nhận lời Tạ Trần. Lý tưởng của anh, cái lý tưởng từng khiến anh tự hào là một tu sĩ bảo vệ nhân gian, giờ đây đang bị xé nát bởi thực tế tàn khốc. Anh cúi đầu, siết chặt tay. "Ta đi cùng ngươi. Dù chết cũng không hối hận."

Tiểu Cửu rụt rè tiến đến, dụi đầu vào tay Tạ Trần. "Huynh đi đâu, Tiểu Cửu đi đó. Mùi ma khí này... nó khiến ta sợ hãi, nhưng ta tin huynh có thể tìm ra cách." Nàng ngước đôi mắt vàng óng lên nhìn anh, ánh mắt đầy sự tin cậy.

Tạ Trần khẽ gật đầu. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không thể lùi bước. Bởi vì, anh không chỉ bảo vệ những thôn làng đang bị tàn phá, mà anh đang bảo vệ cái gọi là "nhân tính" – thứ quý giá hơn mọi phép thuật, mọi quyền năng, và mọi cảnh giới tu hành. Anh đang bảo vệ chính ý nghĩa của sự tồn tại của nhân gian.

***

Thôn Vân Sơn, từng là một ngôi làng nhỏ bé, yên bình nép mình dưới chân những ngọn núi xanh biếc, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Khi Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Hồ Ly Nữ đặt chân đến, bầu trời đã âm u, những đám mây đen kịt vần vũ như một tấm màn tang bao phủ cả vùng. Tiếng than khóc yếu ớt của những người sống sót, tiếng gió rít qua những mái nhà cháy rụi, đổ nát, và tiếng chó sủa thảm thiết xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi khói, mùi máu tanh, mùi tử khí và ma khí nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng trong bộ bạch y tinh khôi, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không khỏi lộ ra sự bàng hoàng và xót xa. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng, vốn luôn toát lên vẻ cao quý và bất phàm, giờ đây lại có vẻ chao đảo trước cảnh tượng hoang tàn. Nàng nhìn những xác người nằm la liệt, đất đai bị biến màu đen kịt, không một ngọn cỏ nào có thể mọc lên. Cảm giác lạnh lẽo từ ma khí vẫn còn vương vấn khắp nơi, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim nàng.

Một Nữ Tử Ngây Thơ, khuôn mặt xinh đẹp, trong sáng giờ đây lấm lem tro bụi và nước mắt, đang ôm chặt lấy thi thể lạnh ngắt của cha mẹ, đôi mắt vô hồn nhìn về hư vô. Nàng không khóc lớn, chỉ phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào, yếu ớt, như một con chim non bị gãy cánh. Cảnh tượng ấy như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim vốn tưởng như đã hóa băng của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng, một vị tiên tử cao cao tại thượng, từng chứng kiến vô số sinh ly tử biệt trong cuộc chiến giữa các tông môn, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy sự đau đớn đến tận cùng như lúc này. Đây không phải là chiến tranh, đây là sự hủy diệt vô nghĩa, sự vùi dập nhân tính.

Thủ Lĩnh Dân Quân, người đã chờ đợi họ từ xa, khi nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, liền quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng. Thân hình cường tráng của hắn giờ đây cũng không thể che giấu được sự tuyệt vọng tột cùng. "Các vị tiên nhân... xin hãy cứu lấy chúng sinh! Chúng ta không làm gì sai cả! Tại sao... tại sao lại phải chịu cảnh này?" Hắn gào lên, giọng nói khản đặc vì khóc, vì căm phẫn. "Thiên Đạo ở đâu? Các tông môn ở đâu? Họ nói sẽ bảo hộ chúng sinh, nhưng giờ đây, chúng ta chỉ còn lại cái chết và nỗi kinh hoàng!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử không thể trả lời. Nàng quay đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự giằng xé và hoài nghi. "Thiên Đạo... Thiên Đạo ở đâu khi những bi kịch này xảy ra? Ý nghĩa của sự tu hành... là gì?" Giọng nàng thì thầm, run rẩy, không còn chút lạnh lùng kiêu ngạo nào. Lý tưởng tu tiên, cái mục tiêu mà nàng đã theo đuổi suốt hàng trăm năm, giờ đây đang sụp đổ trước mắt nàng, tan vỡ thành từng mảnh vụn. Nàng từng tin rằng tu hành là để đạt đến cảnh giới cao nhất, để có thể bảo hộ chúng sinh, nhưng giờ đây, khi nhân gian đang chìm trong biển lửa, Thiên Đạo lại im lặng, và chính nàng cũng bất lực.

Tạ Trần nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, ánh mắt kiên định. "Đây chính là câu hỏi chúng ta phải tìm ra câu trả lời, Tiên Tử." Anh nói, giọng trầm ổn, như một dòng nước mát xoa dịu nỗi đau trong lòng nàng. Anh biết, đây không chỉ là câu hỏi của Lăng Nguyệt, mà là câu hỏi của toàn bộ nhân gian, của tất cả những ai đang đứng giữa ranh giới của hy vọng và tuyệt vọng.

Trong khi Lăng Nguyệt chìm đắm trong sự đấu tranh nội tâm, Tạ Trần đã bắt đầu hành động. Anh không vội vàng phán xét hay bày tỏ cảm xúc. Thay vào đó, anh chậm rãi đi qua từng đống đổ nát, từng vũng máu khô, đôi mắt sắc bén quét qua mọi thứ. Anh không dùng linh khí, chỉ dùng khả năng quan sát và suy luận cực hạn của mình để kiểm tra các dấu vết ma khí. Anh cúi xuống, chạm nhẹ vào mảnh đất đen kịt, cảm nhận sự khô cằn, chết chóc của nó. Anh nhặt một vài chiếc lá khô héo, một mảnh vải bị ám ma khí, thu thập chúng vào một chiếc túi nhỏ. Hành động của anh tỉ mỉ, cẩn trọng, như một người thợ săn đang dò tìm dấu vết của con mồi.

Dương Quân, dù vẫn còn căm phẫn, cũng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, hỗ trợ Tạ Trần. Anh dùng linh khí thuần khiết để thử xua tan ma khí, nhưng kết quả vẫn như c��: ma khí không hề suy yếu, mà còn như thách thức lại, khiến lòng anh càng thêm tức giận. Anh cố gắng giúp đỡ những người sống sót, trấn an họ bằng những lời lẽ mạnh mẽ, nhưng ánh mắt của họ vẫn vô hồn, khiến anh cảm thấy bất lực.

Hồ Ly Nữ không ngừng ngửi ngửi, chiếc mũi nhỏ liên tục hít hà. Nàng đi theo Tạ Trần, đôi mắt vàng óng cảnh giác nhìn khắp nơi. "Mùi này... nó càng đậm đặc hơn ở những nơi này," nàng thì thầm, chỉ vào một vũng bùn đen ngòm, nơi mà ma khí dường như đặc quánh hơn cả. "Nó không phải là mùi của sự hỗn loạn, mà là mùi của sự sắp đặt. Như thể có ai đó đang chỉ đạo, đang gieo trồng."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, nhìn cách anh bình tĩnh phân tích, cách anh không hề dùng đến sức mạnh siêu phàm nhưng lại có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề. Nàng thấy sự kiên định trong đôi mắt anh, một sự kiên định không phải đến từ cảnh giới tu vi, mà đến từ niềm tin vào nhân tính, vào cái quyền được sống. Nàng tự hỏi, phải chăng con đường tu tiên mà nàng đã đi bấy lâu nay đã sai lầm? Ph��i chăng, quyền năng càng cao, con người lại càng dễ "mất người", dễ quên đi lý do ban đầu của sự tồn tại?

Một làn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tanh nồng của ma khí và tiếng than khóc từ xa. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Nữ Tử Ngây Thơ ôm xác cha mẹ, hình ảnh mà có lẽ sẽ ám ảnh nàng đến tận cuối đời. Thiên Đạo không có tình, nhưng nàng, với tư cách là một sinh linh, một con người, lại có cảm xúc, có lòng trắc ẩn. Sự vô thường của nhân gian, sự tàn khốc của ma vực, và sự thờ ơ của Thiên Đạo đang dần phá vỡ bức tường băng giá trong trái tim nàng.

"Chúng ta không thể ở lại đây lâu," Tạ Trần nói, quay lại nhìn Lăng Nguyệt. "Ma khí quá đậm đặc, có thể ảnh hưởng đến tâm trí. Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để nghỉ ngơi và thảo luận." Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể chối cãi.

Lăng Nguyệt mở mắt, ánh mắt nàng vẫn còn hoang mang, nhưng đã có thêm một tia sáng của sự quyết tâm. "Đi thôi." Nàng nói, giọng nói của nàng, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã chứa đựng một sự chấp nhận, một sự sẵn sàng đối mặt với sự thật phũ phàng của thế giới này. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng nàng không thể quay lưng lại với nỗi đau của nhân gian nữa.

***

Đêm buông xuống, Rừng Thanh Phong chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải một thứ ánh sáng bạc mờ ảo xuống những tán cây cổ thụ. Tiếng chim đêm hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách và tiếng côn trùng kêu đêm tạo nên một bản hòa âm tự nhiên, yên bình đến lạ. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào mùi ma khí còn vương vấn trong ký ức.

Bên một đống lửa trại lập lòe, Tạ Trần và các đồng minh đang quây quần. Ánh lửa nhảy múa, chiếu sáng những khuôn mặt đầy suy tư. Tạ Trần ngồi đối diện Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến ở Thôn Vân Sơn. Vẻ lạnh lùng thường ngày của nàng đã bị thay thế bởi sự mệt mỏi và một nỗi buồn sâu thẳm. Hồ Ly Nữ rúc vào một góc gần Tạ Trần, cố gắng xua đi cảm giác đáng sợ từ ma khí mà nàng đã hấp thụ. Dương Quân đang kiểm tra lại vũ khí, ánh mắt kiên định, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp tới.

"Chúng ta tu hành để làm gì?" Lăng Nguyệt Tiên Tử phá vỡ sự im lặng, giọng nàng đầy chua chát, như thể đang tự vấn chính bản thân mình. Nàng nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt xa xăm. "Để đạt đến cảnh giới cao nhất, rồi nhìn xuống nhân gian chịu khổ? Hay là Thiên Đạo... nó đã thật sự bỏ rơi chúng sinh rồi? Phải chăng, cái gọi là 'bảo hộ' chỉ là một lời nói dối, một chấp niệm vô nghĩa mà chúng ta tự huyễn hoặc bản thân?"

Tạ Trần chậm rãi nhặt một cành củi khô, ném vào lửa. Lửa bùng lên, soi rõ hơn khuôn mặt trầm tĩnh của anh. "Thiên Đạo không có tình, nó chỉ là quy tắc, là vận hành của vũ trụ. Kẻ lợi dụng quy tắc để gieo rắc hỗn loạn, đó mới là vấn đề chúng ta phải đối mặt." Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua ngọn lửa, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. "Chúng ta không thể chờ Thiên Đạo tự cứu mình, cũng không thể chờ đợi các tông môn hành động. Nếu chúng ta tin vào cái gọi là 'nhân tính', tin vào giá trị của 'sống một đời bình thường', thì chúng ta phải hành động, theo cách của chúng ta."

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nàng cảm nhận được sức nặng trong lời nói của Tạ Trần. Nàng đã sống hàng trăm năm, đã chứng kiến vô số điều, nhưng chưa bao giờ nàng nghe thấy một triết lý nào sâu sắc và đơn giản đến thế. Không phải là sức mạnh, không phải là cảnh giới, mà là "hành động theo cách của chúng ta", vì một cái "nhân tính" đang đứng trước bờ vực diệt vong.

Hồ Ly Nữ ngước đôi mắt vàng óng lên, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một sự chắc chắn đến kinh ngạc. "Mùi ma khí đó... nó đang dẫn về một nơi nào đó rất sâu. Một nơi mà ta chưa từng dám nghĩ tới. Nó không phải là ma khí thông thường của Ma Vực. Nó... nó có mùi của sự mục rữa từ tận gốc rễ, mùi của một cái gì đó đã ngủ yên hàng ngàn vạn năm, giờ đây đang thức tỉnh." Nàng rụt rè liếc nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi ý kiến anh. "Nó dẫn về phía Tây Bắc... về phía Vực Sâu U Minh."

Tạ Trần gật đầu. "Vực Sâu U Minh... nơi mà truyền thuyết nói rằng là điểm cuối cùng của mọi linh hồn tội lỗi. Nơi mà không một tu sĩ nào dám đặt chân đến." Anh nhắm mắt lại, khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" của anh đang hoạt động hết công suất. Những mảnh ghép rời rạc từ các báo cáo, những lời thì thầm của Tiểu Cửu, và cả những cảm nhận của anh về sự biến chất của ma khí, tất cả đang dần hội tụ lại, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng.

"Ma khí này không chỉ đơn thuần là tà ác," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của anh mang theo một sự lạnh lùng đến đáng sợ. "Nó có một đặc tính ăn mòn, không chỉ vật chất mà còn tinh thần. Nó giống như một loại 'bệnh dịch' mà mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ mọi dấu vết của 'nhân tính' trong con người. Nó biến con người thành những cái vỏ rỗng, dễ dàng bị thao túng. Ma Chủ Cửu U... hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hắn muốn biến nhân gian thành một vùng đất mà ở đó, không còn ai khao khát 'sống một đời bình thường', không còn ai tin vào 'nhân quả', không còn ai có 'chấp niệm' về sự sống. Hắn muốn một thế giới 'mất người' hoàn toàn."

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Mất người... một thế giới không còn nhân tính." Nàng thì thầm, đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng. Nàng đã từng nghe về "mất người" trong quá trình tu luyện, nhưng chưa bao giờ nàng tưởng tượng ra một thế giới "mất người" theo nghĩa đen như vậy. Một thế giới mà ở đó, con người chỉ còn là những con rối không cảm xúc, không ký ức, không ý chí.

Dương Quân siết chặt nắm đấm. "Không thể để điều đó xảy ra! Chúng ta phải ngăn chặn hắn!"

"Đúng vậy," Tạ Trần nói, mở mắt ra. Anh trải tấm bản đồ ra trước mặt. "Nếu Tiểu Cửu cảm nhận đúng, Vực Sâu U Minh chính là nguồn gốc của mọi chuyện." Anh dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là một vùng hoang vu, đầy rẫy những truyền thuyết kinh dị. "Chúng ta sẽ đi theo dấu vết của ma khí. Đây là lộ trình. Chúng ta không thể đợi đến khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn vào bản đồ, nhìn vào điểm đến xa xôi, nguy hiểm. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn, dù nội tâm vẫn còn giằng xé. Sự hoài nghi về Thiên Đạo, về con đường tu tiên đã đạt đến đỉnh điểm. Nhưng trong sâu thẳm trái tim nàng, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, một ngọn lửa mang tên "nhân tính", do Tạ Trần khơi dậy. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng nàng không thể quay lưng lại.

"Chúng ta sẽ đi cùng nhau," Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng đã trở lại sự rõ ràng, dứt khoát, dù vẫn còn chút mệt mỏi. Nàng đã đưa ra quyết định. Quyết định không phải vì Thiên Đạo, không phải vì tông môn, mà vì nhân gian, vì cái "nhân tính" đang đứng trước nguy cơ bị xóa sổ.

Tạ Trần gật đầu. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về triết lý, về ý nghĩa của sự tồn tại. Một cuộc chiến mà ở đó, một thư sinh phàm nhân với trí tuệ sắc bén, một tiên tử đang hoài nghi về đạo, một tu sĩ chính nghĩa và một hồ ly nhỏ bé lại trở thành những điểm neo cuối cùng của hy vọng, chống lại một thế lực cổ xưa đang muốn biến nhân gian thành một thế giới "mất người" vĩnh viễn. Đêm đó, dưới ánh trăng khuyết, một quyết định đã được đưa ra, định đoạt số phận của Thập Phương Nhân Gian.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free