Nhân gian bất tu tiên - Chương 253: Thành Trấn Vỡ Tan: Mưu Kế Phá Trật Tự
Đêm đó, dưới ánh trăng khuyết, một quyết định đã được đưa ra, định đoạt số phận của Thập Phương Nhân Gian. Đoàn người Tạ Trần không chần chừ thêm nữa. Bình minh chưa ló dạng, sương đêm còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, họ đã lặng lẽ rời khỏi Thành Vô Song, hướng về phía Tây Bắc, nơi Vực Sâu U Minh được cho là cội nguồn của mọi hỗn loạn. Tuy nhiên, lộ trình không phải là một đường thẳng tắp xuyên qua vùng hoang địa. Tạ Trần biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không chỉ an phận trong hang ổ của mình. Hắn gieo rắc tai ương, không phải để ẩn mình, mà để phô trương, để phá vỡ mọi nền tảng đã tồn tại.
Hành trình của họ, vì thế, biến thành một cuộc chạy đua với thời gian, một hành trình điều tra mà mỗi bước chân đều giẫm lên những tàn tro của sự hủy diệt. Vài ngày sau, khi sắc trời chuyển dần sang chiều muộn, một mùi khói khét lẹt cùng với mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu vương vấn trong không khí, theo chiều gió tạt vào khoang xe. Hồ Ly Nữ, với khứu giác nhạy bén của loài yêu tộc, khẽ rụt người lại, đôi tai trắng muốt cụp xuống, lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Ma khí... và mùi máu!” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, “Nó rất gần rồi!”
Dương Quân lập tức cảnh giác, tay đặt lên chuôi kiếm. “Chẳng lẽ lại có một thôn làng khác bị Ma tộc tấn công?” Giọng hắn trầm đục, ẩn chứa sự phẫn nộ cùng bất lực.
Tạ Trần không nói gì, chỉ thúc ngựa đi nhanh hơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi cạnh Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén đã nhuốm một tầng sương mờ lo âu. Nàng nhìn về phía trước, nơi những cột khói đen kịt đang cuồn cuộn vươn lên giữa nền trời chiều tà u ám, tựa như những ngón tay gầy guộc của tử thần đang vẫy gọi. Nàng đã từng chứng kiến chiến trường, từng thấy máu chảy thành sông, nhưng nỗi kinh hoàng do Ma tộc gây ra lại mang một sắc thái khác, một sự tàn bạo vô nghĩa, một sự hủy diệt có mục đích.
Khi họ đến gần, cảnh tượng trước mắt khiến cả đoàn người không khỏi rùng mình. Thị Trấn An Bình, một nơi mà theo trí nhớ của Lăng Nguyệt, từng là một thị trấn phồn hoa, yên bình, nay đã biến thành một địa ngục trần gian. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, từng san sát nhau, nay chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang. Tường gạch vỡ vụn, mái ngói tan tác, xà nhà cháy đen, tất cả tạo nên một bức tranh hoang tàn, u ám. Khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi khét lẹt của gỗ cháy và mùi tanh nồng của máu tươi, tạo nên một hỗn hợp kinh tởm xộc thẳng vào khứu giác.
Đường phố không còn tiếng rao hàng, tiếng cười nói, hay tiếng xe ngựa quen thuộc. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe cửa đổ nát, hay tiếng than khóc thảm thiết của một ai đó còn sống sót. Xác người nằm la liệt khắp nơi, không phân biệt già trẻ, gái trai. Ánh mắt họ trống rỗng, chứa đựng nỗi kinh hoàng tột độ trư��c khi lìa đời. Ma khí vẫn còn đặc quánh trong không khí, tựa như một tấm màn đen vô hình bao phủ lấy toàn bộ thị trấn, khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo, u ám đến ghê người. Cảm giác lạnh lẽo này không chỉ đến từ nhiệt độ, mà còn từ sự vô tri, vô cảm của chính ma khí, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của một thế lực cổ xưa, tàn độc.
Giữa cảnh tượng bi thảm đó, một bóng người béo tốt, mặc quan phục sang trọng đã bị xé rách, đang loạng choạng cố gắng tập hợp những người còn sống sót. Đó là Thị Trưởng Thành, khuôn mặt phúc hậu giờ đây nhăn nhúm vì tuyệt vọng, đôi mắt hằn lên những tia đỏ ngầu. Ông ta đang cố gắng vực dậy tinh thần của những phàm nhân đang lang thang vô định, ánh mắt thất thần, dường như đã đánh mất tất cả.
“Chúng... chúng tàn độc quá!” Thị Trưởng Thành, khi nhìn thấy Tạ Trần và những người còn lại, lập tức chạy đến, giọng nói nghẹn ngào, “Chúng không chỉ giết người, mà còn phá hủy mọi thứ, cướp đi niềm tin của chúng thần! Chúng biến con người thành... thành những cái vỏ rỗng!”
Dương Quân, không kìm được sự phẫn nộ, rút kiếm ra một nửa. “Ma tộc tàn nhẫn! Chúng ta phải trả thù cho bách tính!” Hắn gằn giọng, đôi mắt sáng rực lửa căm thù.
Tạ Trần không vội phản ứng. Anh bước xuống xe, thân hình gầy gò của một thư sinh nhưng lại tỏa ra một khí chất trầm ổn đến lạ lùng giữa biển lửa và máu. Anh không vội an ủi hay phẫn nộ. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng ngóc ngách của thị trấn, như một lưỡi dao sắc bén đang xẻ đôi bức màn hỗn loạn để tìm kiếm những mảnh ghép của sự thật. Anh cúi xuống, kiểm tra các dấu vết ma khí còn sót lại trên nền đất, trên những mảnh vỡ của nhà cửa. Anh thậm chí còn chạm tay vào một vệt máu đã khô trên tường, cảm nhận cái lạnh lẽo thấu xương của tà khí còn vương vấn. “Nhân Quả Chi Nhãn” trong tâm thức anh đang vận hành hết công suất, xâu chuỗi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Hồ Ly Nữ, nép sát vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi tai vẫn cụp xuống nhưng giọng nói lại mang theo một sự chắc chắn đến đáng sợ. “Ma khí này... không giống những gì ta từng cảm nhận. Nó mang theo sự khinh miệt, như một trò đùa... của một kẻ bề trên đang xem một vở kịch.” Nàng rụt rè liếc nhìn Tạ Trần, như muốn xác nhận điều mình cảm nhận. Cái mùi của ma khí, nàng giải thích, không chỉ là mùi của cái chết hay sự mục rữa thông thường. Nó còn có một tầng hương kỳ lạ, như sự chế nhạo, sự coi thường đối với sinh mạng và trật tự.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, chứng kiến cảnh tượng trước mắt, nội tâm nàng lại một lần nữa chấn động dữ dội. Những lời của Tạ Trần về "mất người" và một thế giới "mất người" hoàn toàn dường như đang hiện hữu ngay trước mắt nàng. Nàng nhìn những gương mặt thất thần của phàm nhân, nhìn Thị Trưởng Thành già nua đang cố gắng giữ chút hy vọng mong manh. Nàng đã từng tu luyện vì Thiên Đạo, vì sự cân bằng của nhân gian, nhưng giờ đây, Thiên Đạo ở đâu khi những bi kịch này xảy ra? Nàng siết chặt nắm tay, cảm giác bất lực và phẫn nộ dâng trào.
Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm. Anh nhìn Thị Trưởng Thành, giọng nói trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang nặng sức nặng của triết lý. “Thị Trưởng Thành, xin ngài hãy cố gắng tập hợp những người còn sống sót. Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để tạm trú qua đêm và thu thập thêm thông tin. Dương Quân, ngươi hãy giúp Thị Trưởng sắp xếp công việc này. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tiểu Cửu, hai vị hãy cùng ta kiểm tra kỹ hơn khu vực này.”
Anh cần thời gian để phân tích. Sự tàn phá này không phải là ngẫu nhiên, hay chỉ là sự bộc phát của thú tính. Nó có một mục đích, một kế hoạch. Và Tạ Trần, bằng trí tuệ của mình, sẽ phải tìm ra nó.
***
Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh lẽo của tử khí và sự tĩnh mịch đáng sợ. Trong một căn nhà kho cũ kỹ may mắn còn sót lại, được dọn dẹp tạm bợ, một ngọn lửa nhỏ tí tách cháy, chiếu sáng yếu ớt lên những gương mặt mệt mỏi. Thị Trưởng Thành và Dương Quân đã đưa những người sống sót đến đây. Họ được cấp phát một ít thức ăn đơn giản, nhưng mấy ai có thể nuốt trôi. Tiếng khóc thút thít, tiếng ho khan yếu ớt, và sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian. Mùi ẩm mốc của nhà kho hòa với mùi khói còn vương vấn từ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí càng thêm u ám.
Tạ Trần ngồi trầm ngâm bên đống lửa, đôi mắt nhắm hờ. Anh không có vật phẩm nào gọi là "Nhân Quả Luân Bàn" theo nghĩa đen. "Nhân Quả Luân Bàn" là một công cụ tinh thần, một phương pháp tư duy mà anh đã rèn luyện đến cực hạn. Nó cho phép anh xâu chuỗi mọi sự kiện, từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất đến những bức tranh lớn lao, nhìn thấu mối liên hệ nhân quả giữa chúng. Anh đang tái hiện lại toàn bộ khung cảnh Thị Trấn An Bình trong tâm trí, từ dấu vết ma khí trên nền đất, cách thức các ngôi nhà bị phá hủy, cho đến ánh mắt thất thần của những người sống sót. Anh cũng nhớ lại những báo cáo từ các thôn làng khác, những lời thì thầm của Tiểu Cửu về ma khí cổ xưa, và cả những cảm nhận của chính anh về sự biến chất của nó.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi gần đó, ánh mắt dán chặt vào Tạ Trần, chờ đợi sự phân tích của anh. Hồ Ly Nữ, cuộn tròn bên cạnh Lăng Nguy���t, đôi tai vẫn hơi cụp xuống, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng lên, đôi mắt vàng óng lấp lánh trong ánh lửa, như đang cố gắng lắng nghe những luồng khí tức vô hình.
Sau một lúc lâu, Tạ Trần khẽ mở mắt. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của anh, khiến nó càng thêm vẻ trầm mặc. Giọng nói anh trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi lời thốt ra đều như một tiếng chuông đánh thẳng vào tâm trí người nghe.
“Chúng không chỉ muốn giết chóc,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt quét qua từng người một, “Chúng muốn gieo rắc hỗn loạn, phá hủy nền tảng của nhân gian, khiến phàm nhân mất lòng tin vào tất cả, kể cả Thiên Đạo và các tiên môn.” Anh dừng lại, như để những lời nói đó thấm sâu vào lòng mọi người. “Các cuộc tấn công này không phải là những hành động ngẫu nhiên hay bộc phát. Chúng có một sự tính toán tàn nhẫn, một kế hoạch rõ ràng.”
Dương Quân siết chặt nắm đấm. “Kế hoạch gì? Chẳng lẽ Ma tộc muốn chiếm đóng nhân gian sao?”
Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Không đơn thuần là chiếm đóng. Nếu ch�� muốn chiếm, chúng đã không hủy diệt mọi thứ một cách vô nghĩa như vậy. Mục đích của chúng sâu xa hơn. Ta đã để ý kỹ các dấu vết ở đây, cũng như những báo cáo trước đó. Ma khí mà Tiểu Cửu cảm nhận được, sự tàn phá không chỉ nhắm vào sinh mạng mà còn vào biểu tượng, vào những thứ mang ý nghĩa tinh thần. Chúng phá hủy những đền thờ nhỏ, những thư quán, những trường học làng. Chúng không chỉ giết người mà còn ‘biến’ người. Như lời Thị Trưởng Thành nói, chúng biến con người thành những cái vỏ rỗng, không cảm xúc, không ký ức, không ý chí. Đó chính là ý nghĩa của ‘mất người’ theo cách mà Ma Chủ Cửu U muốn.”
Hồ Ly Nữ khẽ gật đầu, bổ sung. “Đúng vậy! Cái ma khí đó... nó không chỉ là sức mạnh hủy diệt. Nó như một thứ chất độc ăn mòn, ăn mòn niềm tin, ăn mòn ký ức, ăn mòn cả linh hồn. Nó khiến ta cảm thấy... như mình đang bị một ánh mắt khinh miệt nhìn vào, như thể mọi sự sống đều là một trò đùa.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe những lời đó, sắc mặt càng trở nên tái nhợt. Nàng nhìn ngọn lửa bập bùng, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối và ma khí vẫn còn bao trùm. “Nếu đây là ý đồ của chúng... vậy Thiên Đạo đang ở đâu? Tại sao nó không ngăn cản sự tàn bạo này?” Giọng nàng run rẩy, không còn là sự chất vấn của một kẻ hoài nghi, mà là tiếng kêu đau khổ của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. Nàng nhớ lại những lý tưởng cao đẹp về tu tiên, về việc bảo vệ bách tính, bảo vệ Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, những lý tưởng đó chỉ còn là một sự châm biếm cay đắng. Thiên Đạo, thứ mà nàng đã cống hiến cả đời mình để phụng sự, lại im lặng một cách tàn nhẫn trước nỗi đau của nhân gian.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang nặng gánh lo. “Thiên Đạo… nó có quy tắc của nó. Quy tắc đó không phải lúc nào cũng phù hợp với sự sống của con người. Nó quan tâm đến trật tự, đến sự vận hành, hơn là đến sinh linh cụ thể. Và Ma Chủ Cửu U đang lợi dụng chính sự ‘vô thường’ đó của Thiên Đạo để phá cục. Hắn muốn phá bỏ mọi ‘chấp niệm’ về một cuộc sống bình thường, về ‘nhân quả��� thiện ác, về chính ‘nhân tính’ của con người. Hắn muốn tạo ra một thế giới mà không còn ai khao khát thành tiên, nhưng cũng không còn ai khao khát ‘sống một đời bình thường’.”
Dương Quân không hiểu sâu sắc những triết lý phức tạp đó, nhưng hắn hiểu được nỗi đau và sự hủy diệt. “Không thể để điều đó xảy ra! Chúng ta phải tìm ra hang ổ của chúng và tiêu diệt!” Hắn đứng phắt dậy, vẻ mặt cương nghị.
“Đúng vậy,” Tạ Trần gật đầu, “Nhưng chúng ta cần một chiến lược. Không thể liều mạng lao vào. Ma Chủ Cửu U không chỉ mạnh mẽ, hắn còn xảo quyệt. Hắn đang chơi một ván cờ lớn, và chúng ta không thể chỉ là những con tốt bị hắn điều khiển. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu trong ván cờ của hắn, và phá vỡ nó.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời hứa hẹn về chiến thắng dễ dàng, mà là một lời tuyên bố về một cuộc chiến cam go, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và ý chí. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn. Thiên Đạo có thể đã từ bỏ nhân gian, nhưng con người thì không. Nàng đã đưa ra quyết định, không phải vì Thiên Đạo, mà vì một ngọn lửa mới đã được thắp lên trong trái tim nàng, một ngọn lửa mang tên "nhân tính".
***
Khi đêm đã về khuya, tiếng khóc than cũng dần chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa vỡ nát và tiếng lửa trại tí tách yếu ớt. Cái lạnh lẽo của đêm khuya và sự nặng nề của không khí bi thương càng thêm bao trùm lấy căn nhà kho tạm bợ. Mọi người dần chìm vào giấc ngủ chập chờn, ngoại trừ Tạ Trần. Anh vẫn ngồi bên đống lửa, đôi mắt mở to, nhìn sâu vào ngọn lửa bập bùng, như đang cố gắng nhìn thấu những bí ẩn của vũ trụ.
Trong khoảnh khắc tĩnh mịch đó, một ánh sáng trắng mờ nhạt bất chợt lóe lên từ phía xa, lướt qua bầu trời đêm u ám, tựa như một vì sao băng lạnh lẽo. Nó không mang theo hơi ấm hay hy vọng, mà chỉ là một vệt sáng vô cảm, nhanh chóng vụt qua rồi biến mất vào hư vô. Đó là một sứ giả của Thiên Đạo, đang thi hành nhiệm vụ của mình. Hắn không dừng lại, không can thiệp, chỉ lướt qua, như một ánh mắt giám sát vô hình, đánh giá ‘mức độ thiệt hại’ và ‘kiểm soát tình hình’.
Tạ Trần cảm nhận được ánh sáng đó. Một cảm giác lạnh lẽo và vô cảm xộc thẳng vào tâm trí anh. Đó không phải là ánh sáng của sự cứu rỗi, mà là ánh sáng của sự đánh giá, của sự phán xét. Thiên Đạo vẫn quan sát, nhưng nó không còn quan tâm đến sinh linh cụ thể, chỉ còn quan tâm đến trật tự – hay đúng hơn, là sự tồn vong của chính nó. Và Tạ Trần, anh biết rõ, vẫn là một biến số mà Thiên Đạo muốn loại bỏ, một dị số nằm ngoài mọi tính toán của nó.
Trong thâm tâm, Tạ Trần thầm nghĩ: *Thiên Đạo vẫn quan sát. Nhưng nó không còn quan tâm đến sinh linh, chỉ còn quan tâm đến trật tự – hay sự tồn vong của chính nó. Và ta, vẫn là một biến số mà nó muốn loại bỏ, một hạt sạn trong guồng quay vĩ đại của nó. Ngay cả khi Ma Vực đang hoành hành, gieo rắc tai ương, nó vẫn không quên sự tồn tại của ta, sự tồn tại thách thức quy tắc của nó.* Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, một gánh nặng không đến từ Ma Chủ Cửu U, mà từ chính Thiên Đạo, thứ mà lẽ ra phải là người bảo hộ nhân gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn đã ngủ không yên, cũng thoáng nhìn thấy vệt sáng trắng đó. Nàng khẽ mở mắt, ánh mắt nàng hướng về phía ánh sáng vừa vụt qua, rồi lại quay về nhìn Tạ Trần. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, vô vàn suy nghĩ hỗn độn và mâu thuẫn cuộn trào trong tâm trí nàng. Nàng thầm thì, giọng khẽ đến mức chỉ có bản thân nàng nghe thấy: “Đó là... Thiên Đạo ư? Vậy mà nó... chỉ nhìn thôi sao?” Câu hỏi đó không cần câu trả lời. Bản thân sự im lặng của Thiên Đạo đã là một câu trả lời tàn nhẫn nhất. Ánh mắt nàng càng thêm phức tạp, sự hoài nghi của nàng đã đạt đến đỉnh điểm, và giờ đây, nó đang biến thành một sự dứt khoát. Lý tưởng cũ đã sụp đổ hoàn toàn.
Ma Chủ Cửu U, với những hành động tàn bạo nhưng đầy tính toán, đang phá hủy mọi niềm tin, mọi trật tự. Hắn không chỉ giết chóc, mà còn biến đổi, ăn mòn nhân tính. Hắn đang chơi một trò chơi lớn, biến nhân gian thành một sân khấu, và con người thành những con rối. Còn Thiên Đạo, kẻ nắm giữ quyền năng tối thượng, lại vô cảm đứng nhìn, thậm chí còn coi Tạ Trần – kẻ đang cố gắng bảo vệ nhân gian – như một mối đe dọa cần được kiểm soát.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt anh không còn sự trầm tư thuần túy, mà thay vào đó là một tia sắc bén, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Anh biết, con đường phía trước sẽ không chỉ đối mặt với sự tàn bạo của Ma Vực, mà còn phải đối phó với sự lạnh lẽo, vô cảm của Thiên Đạo. Đây là một cuộc chiến kép, một cuộc chiến mà một thư sinh phàm nhân với trí tuệ sắc bén, một tiên tử đã từ bỏ lý tưởng cũ, một tu sĩ chính nghĩa đầy nhiệt huyết và một hồ ly nhỏ bé lại trở thành những điểm neo cuối cùng của hy vọng. Vực Sâu U Minh không chỉ là một địa điểm, nó là một thử thách, một cánh cửa dẫn đến nguồn gốc của mọi hỗn loạn. Và họ, những con người nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn, sẽ phải dấn thân vào đó.
Bình minh hé rạng, mang theo một chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ hở của căn nhà kho. Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt kiên định. Anh không có sức mạnh tu vi kinh thiên động địa, nhưng anh có trí tuệ, có khả năng nhìn thấu nhân tâm, và trên hết, anh có một "chấp niệm" không thể lay chuyển về sự tồn tại của "nhân tính", về cái giá trị của "sống một đời bình thường". Đó chính là vũ khí duy nhất của anh trong cuộc chiến sinh tử này.
Anh nhìn ra ngoài, nơi Ma khí vẫn còn lảng vảng, nhưng không còn nồng nặc như đêm qua. Thị Trấn An Bình đã tan nát, nhưng linh hồn của nó vẫn chưa hoàn toàn bị xóa sổ. Vẫn còn đó những người sống sót, vẫn còn đó những giọt nước mắt, những tiếng thở dài. Họ là minh chứng cho cái mà Ma Chủ Cửu U muốn hủy diệt.
“Chúng ta sẽ đi,” Tạ Trần khẽ nói, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn nhà kho. Anh không cần hỏi ý kiến ai. Mọi người đều biết, đây là con đường duy nhất. Con đường dẫn đến Vực Sâu U Minh, và có thể, là đến sự thật cuối cùng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.