Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 251: Hắc Ám Thức Tỉnh: Tiếng Gió Từ Ma Vực

Đêm khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo trên mái ngói lưu ly của Thành Vô Song, chiếu rọi một vầng sáng mờ ảo xuống thư phòng của Tạ Trần. Không khí se lạnh tràn vào qua khung cửa sổ hé mở, mang theo tiếng gió đêm rì rào, tựa hồ đang kể một câu chuyện cổ xưa về sự đổi thay của vạn vật. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn thư cũ kỹ, tấm lưng gầy gò ẩn hiện trong ánh nến chập chờn, dường như đã hóa thành một bức tượng tĩnh lặng giữa dòng chảy vô thường của thời gian.

Trên bàn, không phải những cuốn sách kinh điển hay thư tịch cổ xưa, mà là một chồng báo cáo dày cộp, những phong thư được niêm phong cẩn mật từ các trấn biên viễn, và cả những mảnh giấy ghi chép lộn xộn do chính tay Tạ Trần phác thảo. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của sự suy tư sâu sắc. Đôi mắt Tạ Trần, sâu thẳm như vực thẳm, lướt qua từng dòng chữ, từng nét vẽ, từng chi tiết tưởng chừng như rời rạc và không hề liên quan. Anh không đọc, mà là đang phân tích, đang xâu chuỗi, đang tìm kiếm sợi chỉ vô hình nối kết vạn tượng.

Những báo cáo ấy kể về những vụ mất tích bí ẩn không dấu vết tại các thôn làng hẻo lánh gần biên giới, nơi mà linh khí đã mỏng manh đến mức tu sĩ cũng hiếm khi đặt chân tới. Có những gia đình biến mất chỉ sau một đêm, không để lại bất kỳ dấu vết vật lộn nào, chỉ còn lại sự trống rỗng đến rợn người. Các bức thư khác lại nhắc đến những lời kể rùng rợn từ những người may mắn sống sót, về những ác mộng kinh hoàng không tên, về những cái bóng đen lướt qua dưới ánh trăng, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào tâm trí phàm nhân. Đáng chú ý hơn cả là những ghi chép về dấu hiệu ma khí thoang thoảng, một thứ năng lượng âm u, lạnh lẽo mà chỉ những người có tu vi nhất định hoặc những linh vật nhạy cảm mới có thể c���m nhận. Nhưng ở những nơi xa xôi, hoang vắng đó, tu sĩ đã chẳng còn, thì phàm nhân làm sao có thể lý giải được? Họ chỉ gọi đó là "tà ma", là "quỷ quái".

Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi anh đã khoanh tròn hàng chục điểm đỏ, mỗi điểm tương ứng với một sự kiện bí ẩn. Anh không ngừng vẽ thêm những đường nối phức tạp, những mũi tên chỉ dẫn, những ký hiệu riêng, cố gắng tìm ra một quy luật, một mối liên hệ nào đó giữa mớ hỗn độn này. Tiếng lật giấy sột soạt phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng chỉ càng làm nổi bật thêm sự tập trung đến cực điểm của anh. Một ấm trà thanh khiết đã nguội lạnh từ lâu, toát lên mùi hương dịu nhẹ, không đủ xua đi cái lạnh lẽo đang thấm dần vào xương cốt anh.

"Không phải Tiên Môn..." Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, như thể đang nói với chính mình, hoặc với cõi hư vô xung quanh. Anh nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những gì anh đang cảm nhận về cục diện hiện tại. "Sự hỗn loạn này... có vẻ quen thuộc, nhưng lại xa lạ. Những kẻ cố chấp của Tiên Môn, dù có ngông cuồng đến đâu, cũng sẽ không hành động một cách vô pháp vô thiên, không để lại dấu vết, cũng không gây ra nỗi kinh hoàng thuần túy như vậy."

Anh nhớ lại những lời đe dọa của Sứ Giả Tiên Môn, nhớ đến ánh mắt thù hận của Liễu Thanh Phong. Sự đối đầu vừa qua tại Thành Vô Song, dù căng thẳng, nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ của những xung đột tư tưởng và quyền lực. Những gì đang diễn ra ở biên giới lại hoàn toàn khác. Nó mang một vẻ tàn bạo nguyên thủy, một sự hủy diệt không mục đích rõ ràng, chỉ thuần túy là gieo rắc nỗi kinh hoàng và sự hỗn loạn.

"Nhân quả chi tuyến đang kéo dài về một điểm tối tăm hơn..." Tạ Trần nhắm hờ đôi mắt, để những thông tin rời rạc kia chảy trôi trong tâm trí, tựa như những dòng sông nhỏ cuối cùng cũng sẽ đổ về một biển cả mênh mông. Anh đã tự rèn luyện khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" đến mức cực hạn, không phải là một phép thuật thần thông, mà là một khả năng suy luận, phân tích và kết nối các mối liên hệ giữa vạn vật. Từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, anh có thể nhìn thấy sợi dây nhân quả, cảm nhận được luân chuyển của vận mệnh. Và giờ đây, những sợi dây ấy đang tụ lại, quấn quýt lấy nhau, dẫn anh đến một cái tên mà anh đã từng nghe qua, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ phải đối mặt trực tiếp: Ma Chủ Cửu U.

Ma khí... một thứ năng lượng đã từng bị phong ấn từ hàng vạn năm trước, khi cuộc chiến giữa Tiên và Ma đạt đến đỉnh điểm. Giờ đây, nó lại xuất hiện, dù chỉ là thoang thoảng, nhưng đủ để khiến Tạ Trần cảm nhận được một mối đe dọa to lớn hơn gấp bội lần những gì mà các tông môn bảo thủ có thể gây ra. Các tông môn ấy, dù có chống đối "Kỷ Nguyên Nhân Đạo" đến đâu, thì mục đích cuối cùng của họ vẫn là duy trì cái gọi là "trật tự" của Thiên Đạo, dù trật tự ấy đã suy tàn và "mất người". Còn thế lực đang trỗi dậy này, mục đích của nó dường như chỉ là hủy diệt, là gieo rắc hỗn loạn, là phá vỡ mọi quy tắc, mọi nền tảng của sự tồn tại.

Tạ Trần thở dài, một làn hơi lạnh thoát ra trong không gian se sắt. Hắn là một phàm nhân, không có tu vi, không có sức mạnh để chống lại những thế lực siêu nhiên ấy. Nhưng hắn lại là "điểm neo nhân quả", là người mà vận mệnh của thế giới này đang xoay quanh. Hắn không thể trốn tránh, cũng không muốn trốn tránh. Trách nhiệm bảo vệ nhân gian, bảo vệ cái "sống một đời bình thường" mà hắn hằng mong ước, đã vô tình đặt lên vai hắn.

Anh nhớ lại câu chuyện về Thiên Đạo đang suy kiệt, về nghịch lý "tu hành càng cao, con người càng dễ mất người". Có lẽ, chính sự suy yếu của Thiên Đạo đã tạo ra kẽ hở, đã mở ra cánh cửa cho những thế lực tà ác cổ xưa có cơ hội trỗi dậy. Đây không còn là cuộc chiến giữa những lý tưởng khác biệt, mà là cuộc chiến sinh tử để bảo vệ sự tồn tại của nhân gian.

Ánh nến trên bàn dần lụi tàn, chỉ còn lại một đốm sáng nhỏ bé, chập chờn như ngọn lửa của hy vọng trong đêm tối vô tận. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt mở to nhìn vào bóng đêm, cố gắng nhìn xuyên thấu màn sương mù của vận mệnh. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đang thức tỉnh, nhưng đi kèm với nó là những bóng ma cổ xưa đang trỗi dậy từ vực thẳm. Tiếng gió đêm bên ngoài càng lúc càng mạnh, như tiếng gào thét của một thế lực vô hình đang gọi mời sự hỗn loạn.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong xanh rải khắp Thành Vô Song, mang theo hơi ấm dịu nhẹ, xua đi cái lạnh lẽo của đêm qua. Tại Phủ Thành chủ, không khí lại không hề thanh bình như vậy. Tạ Trần đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, bao gồm Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) và Thủ Lĩnh Dân Quân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại ẩn chứa một vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay lại thoáng hiện sự mệt mỏi và hoài nghi. Nàng ngồi thẳng lưng, tay vô thức siết chặt Nguyệt Quang Trâm bên hông, một cử chỉ hiếm thấy nơi một người luôn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối.

Dương Quân ngồi đối diện, vẻ mặt anh tuấn thường ngày giờ đây đầy vẻ lo âu. Anh không ngừng xoa nhẹ chuôi kiếm, ánh mắt lúc thì nhìn Tạ Trần, lúc lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những phàm nhân đang bắt đầu một ngày mới đầy ắp tiếng cười và lao động. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, ngồi cạnh Dương Quân, ánh mắt kiên định nhưng cũng không giấu được sự bối rối trước những điều sắp được tiết lộ.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) không ngồi yên. Nàng thỉnh thoảng lại khịt mũi, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, như thể đang ngửi thấy một mùi hương khó chịu vô hình. Đôi mắt tinh nghịch thường ngày của nàng giờ đây nhuộm một vẻ nghiêm trọng lạ thường.

Tạ Trần ngồi giữa, trước mặt anh là tấm bản đồ đã được đánh dấu chi chít từ đêm qua. Anh không vội vàng nói, mà để mọi người tự cảm nhận bầu không khí căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Một chén trà hoa cúc tỏa hương thoang thoảng, nhưng không ai có tâm trí thưởng thức.

"Chư vị." Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh và rõ ràng, thu hút mọi ánh nhìn. "Những sự kiện gần đây, ở các trấn biên viễn xa xôi, không phải là phản ��ng của Tiên Môn Liên Minh." Anh chỉ tay vào tấm bản đồ, khoanh tròn các điểm đã đánh dấu. "Đây là một thế lực khác, đang lợi dụng sự hỗn loạn mà chúng ta vừa tạo ra để gieo rắc sợ hãi và phá vỡ trật tự của nhân gian."

Dương Quân nhíu mày: "Không phải Tiên Môn? Nhưng ngoài các tông môn chính thống, còn thế lực nào có khả năng gây ra những sự việc kỳ quái như vậy ở quy mô lớn chứ?"

Tạ Trần lắc đầu. "Các báo cáo đều mô tả những vụ mất tích không dấu vết, những ác mộng kinh hoàng, và đặc biệt là sự xuất hiện của ma khí." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Ma khí này không giống với yêu khí mà Tiểu Cửu thường cảm nhận, cũng không giống với khí tức của những kẻ tu tà đạo thông thường."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, đôi mắt phượng hẹp lại. Nàng đã cảm nhận được một luồng khí tức âm u từ trong những báo cáo mà Tạ Trần gửi đến, nhưng chưa thể xác định được nguồn gốc. "Ngươi muốn nói... là Ma Vực?" Giọng nàng khẽ run lên, một dấu hiệu hiếm hoi của sự bất an.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) lúc này đột nhiên khẽ rùng mình, đôi tai cụp xuống, và nàng lắc đầu nguầy nguậy. "Mùi này... không phải yêu khí bình thường. Nó... sâu thẳm hơn, cổ xưa hơn. Là Ma Vực. Một thứ gì đó kinh khủng đang thức tỉnh." Nàng đưa tay lên ôm ngực, như thể đang cảm nhận một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một thứ mà ngay cả loài yêu hồ đã sống lâu năm như nàng cũng phải e dè. "Ta đã từng nghe lão tổ nói về nó. Mùi vị của sự hủy diệt tuyệt đối, mùi vị của Ma Chủ Cửu U..."

Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Ma Chủ Cửu U. Cái tên này đã trở thành một truyền thuyết kinh hoàng từ hàng vạn năm trước, khi hắn và Ma Vực suýt chút nữa đã nhấn chìm toàn bộ Thập Phương Nhân Gian vào bóng tối vĩnh cửu. Sự tồn tại của hắn bị coi là một cấm kỵ, một ác mộng không ai muốn nhắc đến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt, một luồng khí tức lạnh lẽo bao trùm quanh nàng. "Thiên Đạo... dường như không thể can thiệp vào những sự kiện này. Hay là, nó đã quá suy yếu, đến mức không thể bảo vệ chính thế giới này?" Lời nói của nàng không còn mang vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là một sự hoài nghi sâu sắc, một nỗi thất vọng đến cùng cực. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào lý tưởng tu tiên của nàng, đang lung lay đến tận gốc. Thiên Đạo, với tư cách là người bảo hộ vạn vật, lại bất lực trước sự trỗi dậy của một thế lực tà ác đến vậy sao? Hay nó đang cố tình bỏ mặc nhân gian? Câu hỏi đó gặm nhấm tâm trí nàng, khiến nàng cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên lòng bàn tay, như để trấn an chính mình.

Thủ Lĩnh Dân Quân đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động trầm đục. "Vậy là những gì chúng ta đang đối mặt không chỉ là sự cứng nhắc, bảo thủ của Tiên Môn, mà còn là một thế lực tà ác hơn gấp bội?" Giọng hắn đầy vẻ tức giận và bất lực. "Những phàm nhân vô tội kia... họ phải làm gì đây? Các tông môn kia thì lo tranh giành quyền lực, còn Thiên Đạo thì bỏ mặc!"

Dương Quân gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. "Vậy là chúng ta đang đối mặt với cả hai mặt trận? Một bên là sự bảo thủ của Tiên Môn, một bên là sự tàn phá của Ma Vực?" Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng. "Tạ huynh, chúng ta phải làm gì đây? Sức mạnh của chúng ta... có đủ để chống lại cả hai không?"

Tạ Trần nhìn thẳng vào từng người, đôi mắt anh không hề có chút hoang mang hay sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một trí tuệ sâu sắc. "Chúng ta không cần sức mạnh tu vi để chống lại. Chúng ta có trí tuệ, có sự thấu hiểu nhân tâm, và chúng ta có một lý tưởng. Kỷ Nguyên Nhân Đạo đã được thiết lập, và nó sẽ là nền tảng để chúng ta đối phó với mọi mối đe dọa." Anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng phi thường, như lời tuyên thệ của một người gánh vác vận mệnh.

Bầu không khí trong phòng vẫn căng thẳng, nhưng lời nói của Tạ Trần đã gieo vào lòng mỗi người một hạt giống của hy vọng và quyết tâm. Họ biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng họ không đơn độc.

***

Vài ngày sau, dưới ánh chiều tà hắt lên những mảng màu cam cháy trên nền tr��i, Dương Quân cùng Thủ Lĩnh Dân Quân đã có mặt tại một dịch trạm biên giới hẻo lánh, nơi một sự kiện bí ẩn khác vừa xảy ra. Gió lớn rít gào, cuốn theo bụi đất khô hanh, tạo nên một bản giao hưởng hoang tàn và cô độc. Đây là một tòa nhà gỗ đơn giản, kiên cố, với sân rộng dành cho ngựa và chuồng trại phía sau. Thường ngày, nơi đây tấp nập tiếng vó ngựa, tiếng người lữ hành, tiếng lính gác. Nhưng giờ đây, nó chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió hú qua những khe cửa sổ vỡ.

Bầu không khí ở đây thô ráp, nồng nặc mùi bụi, mùi ngựa cũ, và một mùi tanh tưởi khó chịu đang thoang thoảng trong gió, tựa như mùi máu đã khô và rỉ sét. Một ngọn lửa nhỏ leo lét trong bếp, toát ra mùi khói bếp lẫn mùi rượu cũ, tạo nên một cảm giác an toàn tạm thời, nhưng lại không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương đang lan tỏa.

Thủ Lĩnh Dân Quân đang thẩm vấn một người lính gác trẻ tuổi, mặt mày tái mét, thân thể run rẩy bần bật như cành cây khô trước bão. Người lính này vừa trở về từ một thôn làng bị tàn phá không xa, mang theo một vật phẩm nhiễm ma khí nặng nề: một chiếc vòng tay bằng xương, cũ kỹ, nhưng tỏa ra một luồng khí tức âm u, khiến ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên đặc quánh.

"Kể lại cho ta nghe, một lần nữa." Thủ Lĩnh Dân Quân nói, giọng hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt cương nghị cũng không giấu được sự lo lắng. Hắn đang kiểm tra chiếc vòng tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và tà ác đang lan tỏa từ nó.

Người lính gác nuốt khan, cổ họng khô khốc. "Chúng... chúng không phải là yêu quái bình thường... Thủ lĩnh. Chúng như những cái bóng, không có hình thù rõ ràng. Chúng không giết người ngay lập tức, mà gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào tâm trí từng người. Cả thôn làng... họ biến mất chỉ sau một đêm. Không một tiếng kêu la, không một vết máu. Chỉ còn lại... những ác mộng." Anh ta chỉ tay về phía bức tường gỗ cũ kỹ của dịch trạm, nơi một ký hiệu ma quái được vẽ bằng máu tươi. Đó là một vòng tròn méo mó, với những đường nét sắc nhọn, cong queo như những móng vuốt của quỷ dữ, tỏa ra một năng lượng âm u khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình, như thể linh hồn bị hút cạn. "Ký hiệu này... chúng để lại ở khắp nơi. Nó khiến ta... ta cảm thấy như mình đang mất đi chính mình..."

Dương Quân, đứng cạnh đó, nhíu mày. Anh vươn tay, cố gắng dùng pháp thuật để xua đi luồng ma khí đang bao trùm quanh ký hiệu bằng máu. Khí huyết trong người anh vận chuyển, một luồng linh khí thuần khiết từ Thái Huyền Tông bùng lên. Nhưng lạ thay, ma khí không hề tan biến, mà ngược lại, nó như được tiếp thêm sức mạnh, bùng lên mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa đen vặn vẹo, khiến Dương Quân phải rụt tay lại, cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

"Ma khí này... nó quá tà ác." Dương Quân nghiến răng, vẻ mặt đầy bàng hoàng. "Không phải thứ bình thường. Nó có vẻ... sâu thẳm hơn, cổ xưa hơn những gì ta từng biết. Chắc chắn là Ma Vực... Tiểu Cửu đã đúng." Anh cảm thấy bất lực, khi tu vi của mình, vốn được coi là thượng thừa trong giới tu sĩ trẻ, lại không thể làm gì trước luồng ma khí quỷ dị này.

Thủ Lĩnh Dân Quân quay sang nhìn Dương Quân, ánh mắt đầy vẻ chất vấn. "Vậy những gì Tiên Môn giảng giải bấy lâu nay... rằng Thiên Đạo sẽ bảo hộ chúng sinh, rằng tu sĩ là người bảo vệ nhân gian... tất cả đều là giả dối sao?" Hắn nhìn về phía những ngọn núi xa xa, nơi các tông môn lớn vẫn sừng sững, nhưng không một ai xuất hiện để cứu vớt những phàm nhân vô tội. "Đây không phải là việc mà lính gác có thể đối phó. Các tông môn ở đâu? Thiên Đạo... sao lại bỏ mặc chúng sinh?"

Lời nói của Thủ Lĩnh Dân Quân vang vọng trong không gian khô khan, mang theo nỗi tuyệt vọng và căm phẫn của phàm nhân. Đối với họ, Thiên Đạo, Tiên Môn, tất cả đều là những khái niệm xa vời, giờ đây chỉ còn lại sự thờ ơ và bất lực.

Dương Quân không thể trả lời. Anh cũng cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Lý tưởng tu tiên mà anh từng tin tưởng, rằng tu sĩ có trách nhiệm bảo vệ phàm nhân, giờ đây đang bị thử thách một cách nghiệt ngã. Liệu Thiên Đạo có thực sự suy yếu đến mức không thể bảo vệ nhân gian, hay là nó đang cố tình bỏ mặc, để nhân gian chìm trong bóng tối, chỉ để đạt được mục đích riêng của nó? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, tạo nên một sự giằng xé nội tâm đau đớn.

Người lính gác vẫn run rẩy, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào ký hiệu máu trên tường. "Chúng... chúng muốn gì từ chúng ta? Chúng chỉ muốn gieo rắc nỗi sợ hãi... cho đến khi mọi người hoàn toàn mất đi lý trí, trở thành những cái xác không hồn."

Thủ Lĩnh Dân Quân siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay cường tráng. Hắn biết, lời đe dọa của Liễu Thanh Phong và các tông môn bảo thủ còn có thể đối phó. Nhưng thế lực tà ác này, thứ đang trỗi dậy từ sâu thẳm của Ma Vực, lại là một mối hiểm họa hoàn toàn khác. Nó không quan tâm đến quyền lực hay trật tự, mà chỉ muốn hủy diệt.

Dương Quân nhìn ra ngoài, nơi bầu trời chiều đang dần chuyển sang sắc xám tro, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Những đám mây đen kịt bắt đầu tụ lại, không phải vì mưa, mà dường như đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày. Anh nhớ lại lời Tạ Trần, về "điểm neo nhân quả", về "Kỷ Nguyên Nhân Đạo". Có lẽ, trong sự hỗn loạn tột cùng này, chỉ có con đường của Tạ Trần, con đường của nhân tính, mới có thể là hy vọng cuối cùng. Nhưng hy vọng ấy, liệu có đủ sức chống lại bóng tối đang trỗi dậy từ vực thẳm Ma Vực?

Ký hiệu máu trên tường dịch trạm, trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tàn, trông càng thêm ghê rợn, như một con mắt quỷ đang mở to, nhìn thấu vào nỗi sợ hãi của nhân gian, báo hiệu một thời kỳ đen tối đang sắp sửa bao trùm Thập Phương Nhân Gian. Tiếng gió gào thét không ngừng, mang theo mùi tanh tưởi của ma khí và sự tuyệt vọng của những phàm nhân vô tội, như một khúc dạo đầu cho bản trường ca bi tráng về sự trỗi dậy của một thế lực cổ xưa, và cuộc chiến sinh tử để bảo vệ nhân tính.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free