Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 250: Tuyên Chiến Tiên Giới: Sóng Gió Đầu Tiên Của Kỷ Nguyên Nhân Đạo

Đêm dài trôi qua, mang theo sự tĩnh mịch của vạn vật và những trăn trở của nhân gian. Khi ánh bình minh đầu tiên rọi qua khung cửa sổ thư phòng, Thành Vô Song thức giấc trong một buổi sáng nắng nhẹ, gió mát lành, nhưng không khí vẫn vương vấn chút dư âm của sự kiện trọng đại ngày hôm qua. Trong căn phòng quen thuộc, mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thảo mộc đã nguội lạnh vẫn thoang thoảng, tạo nên một không gian cổ kính, trầm tư. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi tựa lưng vào ghế, tay lật từng trang của một cuốn sách cổ bìa sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư miên man. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trên trần, dù đã là ban ngày, vẫn được giữ lại, như muốn bao bọc lấy sự tĩnh lặng của khoảnh khắc ấy.

Đối diện hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không một vết bợn, ngồi thẳng tắp, đôi mắt phượng sắc bén dõi theo Tạ Trần, trong đó ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển nhưng cũng không kém phần lo âu. Nàng khẽ vuốt ve Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, tựa như đang tìm kiếm sự bình yên từ vật kỷ niệm cũ, một vật phẩm từng gắn liền với những tháng ngày tu luyện thuần túy, trước khi nàng dấn thân vào con đường đầy chông gai này. Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt, nét mặt anh tuấn của người luyện võ giờ đây lại thoáng hiện sự lo lắng, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực một nhiệt huyết và lý tưởng không ngừng. Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, tựa như đang kiềm chế một nguồn năng lượng sắp bùng nổ.

Xa hơn một chút, ngay cạnh cửa sổ, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ phong trần, đứng sừng sững như một ngọn núi, đôi mắt kiên nghị nhìn ra bên ngoài, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên mái ngói. Tay hắn siết chặt chuôi kiếm bên hông, một cử chỉ vô thức thể hiện sự cảnh giác cao độ. Cả bốn người, mỗi người một tâm trạng, một vị trí, nhưng đều đang hướng về một mục tiêu chung, một tương lai mà họ đã cùng nhau phác họa.

"Sự thay đổi, Dương Quân, Lăng Nguyệt," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh như tiếng suối chảy, phá vỡ sự im lặng kéo dài, "luôn gặp phải lực cản. Kẻ nào nắm giữ quyền lực cũ, kẻ đó càng khó chấp nhận sự thay đổi, bởi nó đe dọa đến căn cơ tồn tại của họ. Và hôm qua, chúng ta đã gieo một hạt giống, hạt giống của một kỷ nguyên mới, nhưng cũng là hạt giống của sự đối đầu." Hắn khẽ lật trang sách, ánh mắt xa xăm, tựa như không nhìn vào dòng chữ mà nhìn xuyên qua những tầng mây, đến tận những nơi xa xôi nhất của Thập Phương Nhân Gian. "Giới tu tiên đã an bài mọi thứ theo một trật tự đã tồn tại vạn năm. Việc chúng ta tuyên bố 'Kỷ Nguyên Nhân Đạo' tại Thành Vô Song, không khác nào một lời tuyên chiến ngầm với toàn bộ hệ thống ấy."

Dương Quân hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Chúng ta đã lường trước điều này, Tạ huynh. Nhưng liệu các tông môn lớn có dám công khai chống đối? Họ sẽ không sợ bị Thiên Đạo quở trách, hay bị phàm nhân căm ghét sao?" Giọng anh vẫn còn vương chút non nớt của một người trẻ tuổi đầy lý tưởng, chưa thực sự nếm trải sự tàn khốc của những cuộc tranh giành quyền lực.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động đậy, ánh mắt nàng sắc lạnh hơn bao giờ hết. "Sợ hãi? Kẻ đã 'mất người' thì còn biết sợ gì nữa? Hơn nữa, cái mà ngươi gọi là Thiên Đạo quở trách, trong mắt họ, có lẽ chính là sự 'thiên vị' cho phàm nhân, là sự 'phá hoại trật tự'. Họ sẽ có đủ lý lẽ, đủ danh nghĩa để hành động. Sẽ có kẻ dùng danh nghĩa 'Thiên Đạo' để gây khó dễ, thậm chí là dùng danh nghĩa 'cứu vãn Thiên Đạo' để trừng phạt chúng ta. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất." Nàng không chỉ nói, mà còn truyền tải một thông điệp mạnh mẽ, một cảnh báo về những gì giới tu tiên có thể làm khi quyền lợi của họ bị đe dọa. Nàng biết rõ s��� cố chấp và tàn nhẫn của những kẻ đã lạc lối trong con đường truy cầu trường sinh, những kẻ mà nhân tính đã bị mài mòn theo thời gian. Niềm tin vào "Kỷ Nguyên Nhân Đạo" là một ngọn lửa nhỏ trong tâm hồn nàng, nhưng để bảo vệ ngọn lửa ấy, nàng phải đối mặt với băng giá của cả một thế giới.

Bách Lý Hùng, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, lúc này quay đầu lại, ánh mắt kiên định quét qua từng người. "Thành Vô Song sẽ không lùi bước. Bách tính đã tin tưởng chúng ta, tin tưởng vào công tử. Kẻ nào dám động đến một tấc đất của Thành Vô Song, ta sẽ đích thân dùng kiếm này để nói chuyện." Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, như một lời tuyên thệ trước bách tính và trước cả trời đất. Hắn là hiện thân của sự trung thành, của ý chí bảo vệ, một phàm nhân kiên cường đứng giữa làn sóng của tiên giới.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình ảnh Liễu Thanh Phong với gương mặt đầy căm tức và bất lực hôm qua lại hiện lên. Hắn biết, sự căm phẫn đó không dễ dàng tan biến, nó sẽ trở thành một ngọn lửa âm ỉ, chờ đợi cơ hội bùng cháy, thậm chí có thể bị lợi dụng bởi những thế lực lớn hơn, như Ma Chủ Cửu U hay chính Thiên Đạo. "Liễu Thanh Phong chỉ là một kẻ chấp mê bất ngộ. Nhưng sau lưng hắn, là cả một hệ thống tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức của giới tu tiên. Chúng ta không chỉ đối đầu với cá nhân, mà là đối đầu với một hệ thống niềm tin, một thứ Thiên Đạo đã mục ruỗng từ bên trong." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao, bao trùm vạn vật. "Cuộc chiến này, không phải là cuộc chiến của tu vi, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của nhân tính. Và ta, một phàm nhân, sẽ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm để bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng." Hắn đặt cuốn sách xuống, một sự quyết đoán hiện rõ trong ánh mắt. Cuộc thảo luận kết thúc, nhưng những suy tư, những lo toan vẫn còn đọng lại, nặng trĩu trong căn phòng nhỏ. Họ biết, một ngày mới, với những thách thức mới, đã thực sự bắt đầu.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, ánh nắng gắt đổ xuống Thành Vô Song, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính và đường phố đá xanh. Không khí giữa trưa oi bức, nhưng tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, sự náo nhiệt, ồn ào thường ngày đã bị thay thế bởi một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, rồi tiếng còi hiệu vang vọng, báo hiệu một sự kiện bất thường. Một đoàn người của Tiên Môn, dẫn đầu bởi một vị Sứ Giả Tiên Môn cao ngạo trong chiếc áo bào lấp lánh, đang cưỡi trên những linh thú hùng vĩ, hùng hổ tiến đến. Phía sau hắn là vài đệ tử, cũng mặc áo bào tiên môn, vẻ mặt không cảm xúc nhưng ánh mắt tràn đầy sự khinh thường. Khí tức tu vi cuồn cuộn từ đoàn người bùng phát, tạo thành một áp lực vô hình nhưng nặng nề, đè nén lên những phàm nhân đang qua lại, khiến họ phải cúi đầu, tránh né, thậm chí có người không chịu nổi mà ngã quỵ. Mùi bụi, mùi ngựa, và một chút mùi kim loại sắc lạnh lơ lửng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ uy hiếp.

Trước cổng thành cao ngất, được làm từ đá xanh kiên cố với những phù văn trận pháp khắc trên tường, Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân đã đứng sẵn, dẫn theo hàng trăm quân lính Thành Vô Song. Họ mặc giáp sắt thô sơ, nhưng vẻ mặt cương nghị, đôi mắt kiên định không hề run sợ trước khí thế của tiên gia. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt vuông vức với bộ râu quai nón rậm rạp, rút thanh kiếm bên hông ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng xuống đất, một cử chỉ không lời nhưng đầy thách thức. Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông cường tráng với vẻ mặt phong trần, cũng siết chặt ngọn giáo trong tay, ánh mắt cảnh giác quét qua đoàn người Tiên Môn.

Đoàn sứ giả dừng lại cách cổng thành chừng vài trượng. Vị Sứ Giả Tiên Môn, cao ráo, lạnh lùng, nhìn xuống Bách Lý Hùng và đám quân lính phàm nhân với ánh mắt đầy vẻ bề trên, như thể họ chỉ là những con kiến không đáng để bận tâm. Giọng hắn vang lên, cao ngạo và khinh miệt, mang theo uy áp của một tu sĩ cấp cao: "Thành Vô Song các ngươi dám tự xưng 'Kỷ Nguyên Nhân Đạo', thật là cuồng vọng! Một lũ phàm nhân thấp kém, không tu vi, sao dám cả gan thay đổi luật trời, định đoạt trật tự của Thập Phương Nhân Gian này?" Hắn khẽ hừ một tiếng, khí tức tu vi bùng phát mạnh hơn, như muốn đè bẹp những kẻ đối diện.

Bách Lý Hùng không hề nao núng. Hắn bước lên một bước, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, chặn đứng áp lực vô hình kia. "Thành Vô Song có quy củ riêng. Đây là nhân gian, không phải tiên giới. Tiên môn không được phép can thiệp vào chuyện nội bộ của phàm nhân. Các ngươi đã vượt quá giới hạn!" Giọng hắn trầm hùng, dứt khoát, vang vọng như tiếng chuông đồng giữa trưa hè. Những lời này, không chỉ là của riêng hắn, mà là tiếng nói của toàn thể phàm nhân Thành Vô Song, tiếng nói của sự tự chủ và kiên cường.

Ngay lập tức, Thủ Lĩnh Dân Quân cùng hàng trăm quân lính Thành Vô Song đồng loạt giơ cao vũ khí, tiếng hô vang vọng khắp cổng thành, "Bảo vệ Thành chủ! Bảo vệ nhân gian! Bảo vệ Kỷ Nguyên Nhân Đạo!" Tiếng hô vang như sấm dậy, không chỉ thể hiện sự trung thành mà còn là ý chí quyết chiến, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ lý tưởng mà Tạ Trần đã mang lại. Mùi mồ hôi và kim loại hòa quyện, tạo nên một cảm giác v���a hỗn loạn vừa bi tráng.

Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, từ phía sau hàng quân lính, một bóng người gầy gò, thư sinh bước ra. Đó là Tạ Trần, bên cạnh là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bạch y thanh khiết, nhưng ánh mắt nàng sắc như dao, lạnh lùng quét qua đoàn sứ giả. Dương Quân, tay đã đặt lên chuôi kiếm, vẻ mặt kiên định, ánh mắt rực lửa lý tưởng. Ba người họ, một phàm nhân không tu vi, một tiên tử từng đứng trên đỉnh cao của tu luyện, và một thư sinh đầy nhiệt huyết, cùng nhau bước ra, đối mặt với áp lực vô biên từ Tiên Môn. Sự xuất hiện của họ, dù không có bất kỳ khí tức tu vi nào bùng phát, nhưng lại mang đến một sức nặng vô hình, một sự tự tin và kiên định khiến cả đoàn sứ giả phải khẽ nhíu mày. Cuộc đối đầu giữa Tiên và Phàm, giữa quyền lực cũ và lý tưởng mới, đã chính thức bùng nổ ngay tại cổng Thành Vọng Nguyệt này.

***

Trời đã chiều muộn, gió bắt đầu nổi lên, mang theo hơi ẩm và một chút lạnh lẽo. Những đám mây đen nặng nề từ phía chân trời kéo đến, bao phủ lấy Thành Vô Song, khiến không khí trở nên u ám và ngột ngạt. Cuộc đối đầu tại cổng thành đã được chuyển về quảng trường trung tâm, nơi có thể dung chứa hàng ngàn người, và giờ đây, nó chật kín những phàm nhân và tu sĩ. Tiếng xì xào bàn tán của đám đông như những con sóng ngầm, ẩn chứa sự lo lắng, sợ hãi, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt hy vọng và kiên định. Mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ xa xa, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, căng thẳng đến tột độ.

Vị Sứ Giả Tiên Môn, sau khi bị Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân chặn đứng ở cổng, đã không còn giữ được vẻ ung dung ban đầu. Hắn đứng giữa quảng trường, ánh mắt sắc lạnh như muốn đóng băng mọi thứ, hướng thẳng về phía Tạ Trần. "Ngươi, Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, không có bất kỳ căn cơ tiên cốt nào, lại dám tự phong mình là 'người kiến tạo trật tự mới', dám đặt ra luật lệ cho tiên gia? Ngươi dám tuyên bố 'Kỷ Nguyên Nhân Đạo', phá hoại căn cơ tu tiên, làm lung lay Thiên Đạo đã tồn tại vạn năm? Thật nực cười, một kẻ cuồng vọng không biết trời cao đất rộng là gì!" Giọng hắn đầy vẻ khinh bỉ, mang theo sự uy hiếp của một kẻ đứng trên vạn người, như muốn dùng lời nói để đè bẹp ý chí của Tạ Trần.

Tạ Trần, đứng giữa tâm điểm của mọi ánh nhìn, vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ thường. Thân hình gầy gò của hắn dường như không hề bị áp lực của Sứ Giả Tiên Môn làm cho lung lay. Hắn không nói gì, chỉ khẽ đưa tay ra hiệu cho Sứ Giả im lặng, một cử chỉ đơn giản nhưng lại toát lên một uy lực khó tả. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Sứ Giả, không một chút sợ hãi, không một chút dao động. "Đạo không ở cao xa, sứ giả tiên môn," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, sâu sắc, như một dòng nước chảy qua đá, từ tốn nhưng mạnh mẽ. "Đạo ở nhân tâm. Các vị đã quên mất căn nguyên của sự 'sống'. Một Thiên Đạo suy tàn, một Thiên Đạo đã khiến con người 'mất người', không thể lấy lý lẽ cũ để áp đặt lên nhân gian này nữa." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua đám đông phàm nhân và tu sĩ đang nín thở lắng nghe. "Cái mà các vị gọi là 'trật tự vạn năm' ấy, thực chất là một sự vô thường đang giãy chết. Nó đã bóp méo nhân tính, đã khiến tu sĩ quên đi cội nguồn của mình, chỉ còn lại sự chấp niệm mù quáng vào sức mạnh và trường sinh."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cạnh Tạ Trần, khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, ánh mắt nàng sắc lạnh nhưng lại ánh lên một tia sáng của niềm tin. Nàng bước lên một bước, bạch y phất phơ trong gió, khí thế uy nghiêm của một tiên tử chân chính bùng phát. "Thái Huyền Tông ta sẽ không đứng nhìn các vị phá hoại nhân gian! 'Nhân Đạo' là con đường cứu vãn duy nhất, là cách duy nhất để Thiên Đạo không còn bị suy kiệt, để vạn vật có thể sinh sôi. Các vị đang đi ngược lại với chính đạo lý mà mình rao giảng!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp quảng trường, trấn áp những lời xì xào, những ánh mắt hoài nghi. Uy tín của một tông chủ Thái Huyền Tông, dù đã rời khỏi vị trí, vẫn còn nguyên vẹn, khiến không ít tu sĩ có mặt phải cúi đầu.

Dương Quân, đứng phía bên kia Tạ Trần, cũng rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên sắc lạnh trong ánh chiều tà u ám. Anh không nói lời nào, chỉ dùng hành động để thể hiện sự kiên định của mình, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ lý tưởng mà anh tin tưởng. "Nếu các ngươi dám động đến Thành Vô Song, ta sẽ không ngần ngại!" Thủ Lĩnh Dân Quân hét lớn, tiếng hô của hắn kéo theo hàng trăm dân quân khác, "Dù chết cũng không lùi bước!"

Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc, gầy gò, thoắt ẩn thoắt hiện ở rìa đám đông. Ánh mắt Liễu Thanh Phong đầy thù hận, như muốn nuốt chửng Tạ Trần. Hắn ẩn mình trong bóng tối của những con hẻm, nhưng ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào Tạ Trần. Một giọng nói trầm thấp, đầy sát khí, tựa như tiếng gió rít qua khe đá, chỉ Tạ Trần cảm nhận được, hoặc nghe thấy một cách mơ hồ trong tâm trí: "Tạ Trần... ngươi đã chọn con đường chết. Ngươi dám thách thức Thiên Đạo, dám phá hoại căn cơ tu tiên. Ta sẽ đích thân kết thúc vở kịch này, để ngươi biết rằng phàm nhân vĩnh viễn không thể nghịch thiên!" Ngay sau lời đe dọa ấy, Liễu Thanh Phong biến mất nhanh chóng, để lại một luồng khí tức lạnh lẽo thoáng qua, chỉ đủ để Tạ Trần nhận ra. Sự xuất hiện và biến mất của hắn quá nhanh, không ai khác ngoài Tạ Trần nhận ra.

Tạ Trần khẽ cau mày, nhận thấy khí tức quen thuộc của Liễu Thanh Phong. Hắn biết, Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng bỏ qua, hắn sẽ trở thành một đối thủ nguy hiểm hơn, không chỉ là kẻ cố chấp mà còn là một kẻ thù đầy thù hận. Hắn cũng cảm nhận được sự hỗn loạn và phân hóa trong giới tu sĩ, một điều kiện thuận lợi cho Ma Chủ Cửu U có cơ hội can thiệp sâu hơn vào thế giới nhân gian.

Vị Sứ Giả Tiên Môn, bị những lời lẽ của Tạ Trần và sự uy hiếp của Lăng Nguyệt làm cho tức giận, nhưng cũng không thể phản bác ngay lập tức. Hắn nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can hắn. "Ngươi, và Thành Vô Song này, sẽ phải trả giá cho sự cuồng vọng của mình! Tiên môn sẽ không để yên cho kẻ nào dám phá hoại trật tự của Thập Phương Nhân Gian!" Hắn buông lời cảnh cáo cuối cùng, rồi quay người, cùng đám đệ tử lên linh thú, nhanh chóng biến mất trong màn chiều tối đang buông xuống.

Những đám mây đen trên bầu trời càng lúc càng dày đặc, tựa như cả Thiên Đạo cũng đang tức giận, hay có lẽ, đang theo dõi từng bước đi của Tạ Trần. Hắn biết, lời đe dọa của Sứ Giả Tiên Môn không phải là lời nói suông. Sự chống đối của các tông môn bảo thủ sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà sẽ leo thang thành hành động, buộc hắn phải có những biện pháp đối phó quyết liệt hơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, khi công khai lập trường, cũng đã tự đặt mình vào tầm ngắm, sẽ phải đối mặt với nguy hiểm trực tiếp.

Tạ Trần nhìn lên bầu trời u ám, rồi lại nhìn xuống đám đông phàm nhân và tu sĩ đang nhìn hắn với đủ mọi ánh mắt. Hắn không có tu vi, không có sức mạnh phép thuật, nhưng hắn có trí tuệ, có sự thấu hiểu nhân tâm, và quan trọng nhất, hắn có niềm tin vào nhân đạo. Hắn là một phàm nhân, nhưng cũng là điểm neo nhân quả, là người kiến tạo nên nền móng cho một kỷ nguyên mới. Hắn cảm thấy một c��m giác mơ hồ về sự theo dõi, một ánh mắt vô hình từ một nơi rất xa, rất cao, báo hiệu rằng Thiên Đạo, thông qua những kẻ như Bạch Vô Thường, đang chú ý đến hắn nhiều hơn bao giờ hết. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và nguy hiểm, nhưng Tạ Trần vẫn đứng vững, kiên định như ngọn núi, đối mặt với bão tố sắp sửa ập đến. Kỷ Nguyên Nhân Đạo đã thức tỉnh, và nó sẽ phải trải qua những thử thách đầu tiên đầy máu và nước mắt.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free