Nhân gian bất tu tiên - Chương 249: Thiên Địa Lập Quy: Kỷ Nguyên Nhân Đạo Thức Tỉnh
Thành Vô Song đón bình minh bằng một sự náo nhiệt khác thường, không phải của những gánh hàng rong hay tiếng gọi mời khách buôn, mà là của một sự kiện trọng đại đang được chuẩn bị. Ánh nắng ban mai vàng óng như rót mật lên những mái ngói xanh rêu, xuyên qua những tán cây cổ thụ trăm tuổi, nhảy nhót trên mặt đường lát đá. Dù vẫn còn sớm, nhưng quảng trường trung tâm, vốn là trái tim giao thương của thành, đã được dọn dẹp tinh tươm, trang hoàng lộng lẫy với vô số biểu ngữ rực rỡ sắc màu và cờ hiệu bay phấp phới trong làn gió nhẹ. Mùi hương của bánh mới nướng từ các quán ăn ven đường hòa lẫn với mùi hương liệu thoang thoảng từ những cửa tiệm lớn, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại mang một sắc thái hân hoan, pha chút mong chờ. Tiếng người xì xào bàn tán, tiếng bước chân hối hả, tất cả cùng tạo nên một bầu không khí rộn ràng, pha lẫn sự trang trọng hiếm thấy.
Trên quảng trường, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và bộ râu quai nón rậm rạp, đang đích thân chỉ huy đám binh lính sắp xếp bàn ghế, kiểm tra lại từng chiếc loa đồng để đảm bảo âm thanh có thể truyền đến mọi ngóc ngách. Ánh mắt ông kiên nghị, quét qua từng gương mặt, như muốn khẳng định rằng trật tự mới mà Tạ Trần đã dày công kiến tạo sẽ được bảo vệ bằng mọi giá. Ông chỉnh lại một biểu ngữ lớn màu đỏ thẫm, trên đó viết ba chữ vàng son: "Kỷ Nguyên Nhân Đạo". "Mọi thứ phải thật hoàn hảo! Không được phép có bất kỳ sai sót nào!" Giọng nói trầm hùng, đầy khí phách của ông vang vọng, mang theo sự tự hào và quyết tâm. Bên cạnh ông, Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt cương nghị, khắc khổ đã được thay bằng vẻ rạng rỡ của niềm hy vọng, đang nhiệt tình hướng dẫn các tình nguyện viên phàm nhân. Ông ta kiểm tra từng bình trà, từng chiếc ghế, như thể đây là sự kiện quan trọng nhất trong cuộc đời mình. "Dân chúng ta đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Chúng ta phải cho mọi người thấy, rằng đây là sự khởi đầu của một cuộc sống mới, một kỷ nguyên mà nhân tính được tôn vinh!" Ông nói, ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của y sư, nhẹ nhàng bước đi giữa đám đông, nàng kiểm tra những tấm màn che nắng, đảm bảo rằng không ai phải chịu đựng cái nắng gay gắt giữa trưa. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười với những người phàm nhân đang làm việc, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Sự hiện diện của nàng, dù thầm lặng, nhưng lại mang đến một cảm giác an lòng khó tả, như một dòng nước mát lành xoa dịu sự căng thẳng tiềm ẩn. Nàng dừng lại bên một chậu cây cảnh, khẽ vuốt ve những chiếc lá xanh tươi, trong lòng thầm cầu nguyện cho sự kiện hôm nay sẽ diễn ra suôn sẻ. Mộ Dung Tuyết biết, đây không chỉ là một buổi lễ công bố, mà còn là một tuyên ngôn, một lời hứa của Tạ Trần dành cho nhân gian.
Không xa đó, Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, toát lên vẻ thư sinh anh tuấn, đang vây quanh bởi một nhóm tu sĩ trẻ. Những tu sĩ này, đến từ các tông môn khác nhau, có người mang vẻ mặt hoài nghi, có người lại tràn đầy nhiệt huyết. Họ là những hạt mầm đầu tiên của "Kỷ Nguyên Nhân Đạo" được Dương Quân gieo trồng qua những buổi luận đàm. "Các vị đạo hữu, xin hãy giữ vững niềm tin. Lời đạo của Tạ huynh không phải là phép thuật hay thần thông, mà là ánh sáng soi rọi vào bản chất của chúng ta, về cái giá của sự 'mất người' và ý nghĩa thực sự của sự tồn t��i." Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, ánh mắt sáng ngời lý tưởng. Anh không cố gắng thuyết phục bằng quyền năng, mà bằng lý lẽ, bằng sự chân thành, và bằng niềm tin tuyệt đối vào con đường Tạ Trần đã vạch ra. Một tu sĩ trẻ từ Thục Sơn Kiếm Tông, gương mặt còn non trẻ nhưng ánh mắt đã có thêm sự kiên định, khẽ gật đầu. "Dương sư huynh nói đúng. Chúng ta không thể cứ mãi nhắm mắt làm ngơ trước sự suy tàn của Thiên Đạo và sự tha hóa của chính mình."
Tạ Trần không xuất hiện ở khu vực trung tâm. Hắn chọn một vị trí kín đáo hơn, trên ban công của một thư lâu cổ kính nhìn ra quảng trường. Từ đây, hắn có thể bao quát toàn bộ khung cảnh, cảm nhận được từng rung động của đám đông. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đang lặng lẽ quan sát. Hắn không cần phải đứng trên bục cao để thể hiện quyền lực; quyền lực của hắn nằm ở sự thấu hiểu nhân tâm, ở trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấy mối liên hệ sâu xa của nhân quả. Hắn biết, hôm nay không chỉ là một ngày để công bố cơ chế mới, mà còn là một ngày để gieo hạt giống của một tư tưởng mới vào lòng người. Hắn cảm nhận được sự háo hức, sự tin tưởng, nhưng cũng không bỏ qua những ánh mắt hoài nghi, những vẻ mặt khó chịu lướt qua đám đông. Đó là những người vẫn còn bám chấp vào trật tự cũ, vào quyền năng giả tạo của tu vi, vào cái gọi là "Thiên Đạo bất diệt". Hắn khẽ thở dài, biết rằng con đường phía trước còn đầy chông gai, và sự phản kháng sẽ không bao giờ chấm dứt chỉ bằng một buổi công bố. Nhưng hắn cũng nhìn thấy những tia hy vọng, những gương mặt trẻ trung, nhiệt huyết của các tu sĩ, những ánh mắt tin tưởng của phàm nhân. Những hạt giống đã được gieo, và chúng sẽ cần được chăm sóc, bảo vệ để nảy mầm và phát triển thành một khu rừng của kỷ nguyên mới.
***
Giữa trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống Thành Vô Song, quảng trường trung tâm vẫn chật kín người. Dù thời tiết oi bức, nhưng không ai muốn rời đi, bởi sự kiện trọng đại nhất trong lịch sử Thành Vô Song, có lẽ là cả Thập Phương Nhân Gian, sắp sửa diễn ra. Mùi đồ ăn từ các quán hàng đã dịu bớt, nhường chỗ cho một bầu không khí trang nghiêm pha lẫn sự phấn khích tột độ. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía bục cao, nơi Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, đứng đó cùng các đồng minh của mình.
Trên bục, Tạ Trần đứng ở vị trí trung tâm, không hề có vẻ kiêu ngạo hay phô trương, chỉ toát lên một sự bình thản đến lạ thường. Bên cạnh hắn là Bách Lý Hùng với dáng vẻ oai phong, Thủ Lĩnh Dân Quân cương nghị, và Mộ Dung Tuyết dịu dàng, thanh lịch. Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, bước lên phía trước, đối mặt với hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Giọng nói của anh vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và niềm tin sắt đá. "Kính thưa chư vị phàm nhân, kính thưa các vị đạo hữu tu tiên! Hôm nay, chúng ta tề tựu nơi đây không chỉ để công bố một quy định mới, mà là để cùng nhau kiến tạo m��t trật tự mới, một kỷ nguyên mới cho Nhân Gian!"
Dương Quân bắt đầu trình bày chi tiết về "Cơ Chế Tiên-Phàm Giao Hảo", giải thích từng điều khoản một cách cặn kẽ, nhấn mạnh vào sự công bằng, tôn trọng nhân tính và trách nhiệm của tu sĩ. Anh không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay phức tạp, mà dùng những lời lẽ gần gũi, dễ hiểu, chạm đến tận sâu thẳm trái tim của cả phàm nhân lẫn tu sĩ. "Cơ chế này không phải để hạn chế tu sĩ, mà là để bảo vệ nhân tính, bảo vệ những giá trị cốt lõi của sinh linh. Thiên Đạo suy yếu không phải vì chúng ta yếu, mà vì chúng ta đã quên đi bản chất nhân đạo! Chúng ta đã quá mải mê theo đuổi sức mạnh hư ảo, quên mất rằng cội nguồn của mọi sinh mệnh, cội nguồn của chính Thiên Đạo, nằm ở sự trọn vẹn của nhân tính!"
Mỗi khi Dương Quân kết thúc một điều khoản quan trọng, một làn sóng vỗ tay tán thưởng lại vang lên từ phía đám đông phàm nhân. Họ lắng nghe chăm chú, ánh mắt rạng rỡ niềm hy vọng, như thể mỗi lời nói của Dương Quân đang gỡ bỏ xiềng xích vô hình đã trói buộc họ su���t bao năm qua. Một ông lão nông dân, gương mặt khắc khổ vì sương gió, nước mắt rưng rưng vỗ tay không ngớt. Một người mẹ ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, ánh mắt nhìn Dương Quân tràn đầy sự biết ơn.
Trên bục, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong lòng, hắn cảm nhận được sự chuyển động của nhân quả. Hắn thấy những sợi dây vô hình đang được dệt lại, kết nối phàm nhân và tu sĩ trong một trật tự mới. Hắn biết, đây là một khởi đầu, một bước đi quan trọng trên con đường đầy gian nan mà hắn đã chọn. Hắn không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn, sự bình thản toát ra từ hắn, lại có sức nặng hơn vạn lời nói. Nó là lời khẳng định cho niềm tin, là điểm tựa cho những ai đang hoài nghi.
Hơi lùi về phía sau Tạ Trần một chút là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà đã pha thêm một chút thanh thản. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua đám đông, không phải để tìm kiếm sự tôn sùng, mà để quan sát, để cảm nhận. Nàng không nói một lời, nhưng mỗi khi Dương Quân đưa ra một lý lẽ sâu sắc, nàng lại khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Sự đồng thuận thầm lặng của nàng, vị tiên tử từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, lại có sức mạnh hơn bất kỳ lời tuyên bố hùng hồn nào. Nó là một lời khẳng định hùng hồn cho những tu sĩ trẻ đang hoài nghi, cho những tông môn vẫn còn bám chấp vào quyền năng. Sự hiện diện của Lăng Nguyệt Tiên Tử như một ngọn hải đăng, chỉ lối cho những tu sĩ muốn tìm về bản ngã, muốn tìm lại nhân tính đã đánh mất. Ánh nắng gắt gao giữa trưa không làm nàng nao núng, ngược lại, nó càng làm nổi bật vẻ thanh tao, kiên định của nàng, biến nàng thành một biểu tượng sống động cho sự chuyển mình của giới tu tiên.
Dương Quân tiếp tục diễn giải, giọng nói anh vẫn tràn đầy sinh lực, không chút mệt mỏi. Anh nói về sự "mất người", về cái giá phải trả khi tu sĩ cố gắng thoát ly khỏi bản chất con người, và về sự cần thiết phải dung hòa giữa Thiên Đạo và Nhân Đạo. Anh không chỉ trích, không lên án, mà chỉ đơn thuần trình bày một góc nhìn mới, một con đường mới. Những tu sĩ trẻ có mặt tại đó, ban đầu còn có chút dè dặt, giờ đây đã lắng nghe một cách chăm chú. Ánh mắt họ dần dần được khai sáng, nhận ra rằng "Kỷ Nguyên Nhân Đạo" không phải là một sự phủ nhận tu vi, mà là một sự hoàn thiện, một con đường để tu luyện mà không đánh mất chính mình. Một luồng khí vận mới, một niềm hy vọng mới, đang dần lan tỏa khắp Thành Vô Song, đẩy lùi đi cái u ám của một Thiên Đạo đang suy yếu. Tạ Trần nhìn thấy tất cả, và trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé nhưng kiên cường đang bùng cháy.
***
Đúng lúc Dương Quân kết thúc phần trình bày, khi những tiếng vỗ tay tán thưởng và tiếng reo hò của đám đông vẫn còn vang vọng, một tiếng cười lạnh lẽo đột ngột xé toạc bầu không khí náo nhiệt. Tiếng cười ấy chát chúa, đầy khinh miệt, như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm. Bầu trời vẫn trong xanh, nắng vẫn gắt, nhưng một đám mây đen nhỏ, như một điềm báo chẳng lành, bỗng xuất hiện, che khuất một phần ánh mặt trời, khiến quảng trường bỗng chốc u tối đi vài phần.
Từ trên không trung, một bóng người thanh tú, dáng người cao gầy, từ từ hạ xuống, mang theo một vài tu sĩ khác, tất cả đều vận đạo bào cổ kính nhưng toát lên vẻ cao ngạo. Đó không ai khác chính là Liễu Thanh Phong, với thanh kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông, đôi mắt sáng như sao nhưng gi�� đây ánh lên vẻ tức giận và cố chấp. Hắn đứng đó, nhìn xuống đám đông phàm nhân và tu sĩ trẻ đang ngỡ ngàng, rồi ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần. "Vô sỉ phàm nhân! Ngươi dám dùng lời lẽ gian trá để lừa gạt chúng sinh, phá hoại đạo lý tu tiên mà tiền bối đã gây dựng? Ngươi, một kẻ không tu vi, có tư cách gì mà bàn luận về Thiên Đạo?" Giọng nói của Liễu Thanh Phong đầy uy lực, mang theo sức mạnh của tu vi, khiến một số phàm nhân yếu bóng vía phải lùi lại. Hắn không giấu nổi sự khinh miệt trong từng câu chữ, như thể sự tồn tại của Tạ Trần đã là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.
Đám đông phàm nhân bắt đầu xì xào bàn tán, một số người tỏ ra lo sợ, nhưng đa số vẫn giữ vững lập trường, ánh mắt kiên định nhìn về phía Tạ Trần và các đồng minh. Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân lập tức bước lên một bước, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Liễu Thanh Phong. Các tu sĩ trẻ, dù có chút nao núng, nhưng cũng nắm chặt vũ khí, sẵn sàng bảo vệ lý tưởng mà họ vừa tiếp nhận.
Tạ Trần vẫn đứng đó, bình tĩnh ��ến lạ thường. Khuôn mặt hắn không chút dao động, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không hề có vẻ sợ hãi hay tức giận. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Liễu đạo hữu," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm và điềm tĩnh, "ta không bàn luận về Thiên Đạo, ta chỉ nói về nhân đạo. Thiên Đạo có thể suy yếu, nhưng nhân đạo không thể mất. Cái giá của sự bất tử không phải là sự vô tri, không phải là sự đánh mất bản ngã."
Lời nói của Tạ Trần, dù không có sức mạnh tu vi, nhưng lại có sức nặng của lý lẽ, của sự thật. Hắn không đối đầu bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu bản chất con người. "Ngươi nói ta lừa gạt chúng sinh? Liễu đạo hữu, liệu sự thật về ‘mất người’, về những tu sĩ đã đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính của mình, có phải là lời nói dối? Liệu sự suy tàn của linh khí, sự cạn kiệt của Thiên Đạo có phải là ảo ảnh? Cái mà ta đang làm, không phải là phá hoại trật tự, mà là vá víu những lỗ hổng mà sự cố chấp và mù quáng đã tạo ra." Tạ Trần nói, giọng hắn không hề cao giọng, nhưng từng câu từng chữ lại như những mũi tên sắc bén, đâm thẳng vào tâm trí Liễu Thanh Phong và những người còn hoài nghi.
Liễu Thanh Phong, gương mặt hắn càng lúc càng trở nên khó coi. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể đối đáp sắc sảo đến vậy, và những lời nói đó lại có sức mạnh lay động đến tận căn nguyên niềm tin của hắn. "Ngươi... Ngươi dám ngụy biện! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn gầm lên, một luồng linh lực vô hình tỏa ra, ép bức đám đông.
Nhưng ngay lúc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, người vẫn đứng yên lặng phía sau Tạ Trần, đột ngột bước lên một bước. Ánh mắt nàng lạnh lẽo nhìn Liễu Thanh Phong, không còn sự thanh thản mà thay vào đó là sự kiên quyết tột độ. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động, phát ra một luồng ánh bạc dịu nhẹ, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh trấn áp kinh người, lập tức hóa giải luồng linh lực của Liễu Thanh Phong. "Liễu Thanh Phong," giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, "ngươi nói Thiên Đạo bất diệt, vậy tại sao linh khí lại cạn kiệt? Ngươi nói chúng sinh bất tử, vậy tại sao bao người đã hóa điên vì chấp niệm? Cái mà ngươi gọi là đại nghĩa, ta thấy chỉ là sự cố chấp và vô tri. Tạ công tử không phá hoại, mà là đang cứu rỗi!"
Lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử như một tiếng sấm giữa trời quang. Sự xuất hiện và lời khẳng định công khai của nàng, một tiên tử danh tiếng, đã khiến phe của Liễu Thanh Phong chấn động. Liễu Thanh Phong cứng người, không ngờ Lăng Nguyệt Tiên Tử lại đứng ra công khai ủng hộ một phàm nhân. Hắn nhìn Tạ Trần, nhìn Lăng Nguyệt, rồi nhìn xuống đám đông đang reo hò ủng hộ "Kỷ Nguyên Nhân Đạo", trong lòng dâng lên một sự bất lực và phẫn nộ tột cùng. Hắn biết, trong cuộc tranh luận này, hắn đã thua. Với một cái hừ lạnh đầy căm tức, Liễu Thanh Phong cùng đám tu sĩ của mình quay lưng, biến mất trong nháy mắt, để lại một làn khói bụi mỏng và sự im lặng đột ngột. Sự thất bại của hắn, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đã khẳng định chiến thắng vang dội của Tạ Trần và lý tưởng của hắn. Tuy nhiên, Tạ Trần biết, sự căm phẫn của Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng tan biến, nó sẽ trở thành một ngọn lửa âm ỉ, chờ đợi cơ hội bùng cháy, thậm chí có thể bị lợi dụng bởi những thế lực lớn hơn, như Ma Chủ Cửu U hay chính Thiên Đạo, để chống lại hắn.
***
Đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc cho Thành Vô Song, nhưng những dư âm của một ngày đầy biến động vẫn còn lơ lửng trong không khí. Những tiếng reo hò, những lời tranh luận, những ánh mắt kiên định, tất cả như những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại vừa được phác họa. Trong thư phòng của mình, Tạ Trần ngồi một mình, bên cạnh là chén trà nóng đã nguội lạnh từ lâu. Mùi giấy cũ, mực, và một chút hương trầm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian cổ kính, sâu lắng. Ánh trăng vằng vặc qua khung cửa sổ, soi rọi căn phòng, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch đá. Tiếng gió đêm khẽ thổi qua kẽ lá, mang theo sự cô tịch và suy tư.
Hắn khẽ nhắm mắt, hình ảnh Liễu Thanh Phong v��i gương mặt đầy căm tức và bất lực cứ hiện lên trong tâm trí. "Liễu Thanh Phong, ngươi vẫn chưa hiểu," Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua, "cái mà ngươi gọi là Thiên Đạo bất diệt, thực chất lại đang tự hủy diệt mình. Chỉ khi nhân đạo được giữ gìn, vạn vật mới có thể sinh sôi." Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rọi khắp thành, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và tịch mịch. Dù hắn đã chiến thắng trong cuộc đối đầu hôm nay, nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường mà hắn đã chọn không chỉ thách thức một Liễu Thanh Phong, mà là thách thức toàn bộ một hệ thống, một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của giới tu tiên qua hàng vạn năm.
Hắn cảm nhận được sự dõi theo từ những thế lực vô hình, một cảm giác lạnh lẽo nhưng không hề đáng sợ. Hắn biết, việc hắn công khai thiết lập "Cơ Chế Tiên-Phàm Giao Hảo", tuyên bố về "Kỷ Nguyên Nhân Đạo", đã thu hút sự chú ý không chỉ từ các tông môn truyền thống, mà còn từ Thiên Đạo – thông qua những kẻ như Bạch Vô Thường – và cả Ma Chủ Cửu U. Chúng sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thay đổi này, bởi nó đe dọa đến trật tự, đến quyền lực, và đến cả bản chất tồn tại của chúng. Những thử thách phía trước chắc chắn sẽ lớn hơn, tàn khốc hơn.
Tạ Trần khẽ chạm vào cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt trên bàn. Bìa sách đã sờn cũ, những trang giấy ố vàng mang theo mùi thời gian. Cuốn sách này không chứa đựng thần thông hay pháp thuật, mà chứa đựng những triết lý sâu sắc về sự cân bằng, về bản chất của vũ trụ, về ý nghĩa của việc "sống". Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi hắn, không phải là nụ cười đắc thắng, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của sự bình thản trước định mệnh. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực.
Kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được tôn vinh, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đã dần hé lộ. Thành Vô Song, dưới ánh trăng bạc, như một hòn đảo nhỏ của hy vọng giữa biển cả hỗn loạn của Thập Phương Nhân Gian. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không có tu vi cao thâm, nhưng bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm phi thường, đã trở thành điểm neo nhân quả, là người kiến tạo nên nền móng cho kỷ nguyên ấy. Hắn biết, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân sẽ trở thành những trụ cột vững chắc cho trật tự mới, và họ sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn. Nhưng hắn tin tưởng vào họ, tin tưởng vào những hạt mầm nhân đạo đã được gieo. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tạ Trần không đơn độc, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.