Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 248: Cơ Chế Nhân Đạo: Kiến Tạo Trật Tự Từ Bất An

Gió đêm vẫn miên man thổi qua Thành Vô Song, mang theo hơi thở của nhân gian, nhưng trong làn gió ấy, đã bắt đầu len lỏi một luồng khí tức mới, một sự chờ đợi, một hy vọng mong manh. Lời của Tạ Trần, trầm bổng và đầy trí tuệ, vẫn còn vương vấn trong tâm trí những người hiện diện. "Mỗi một tâm hồn được thức tỉnh, mỗi một tu sĩ tìm lại được nhân tính, đó chính là một thắng lợi. Đó chính là cách chúng ta ‘phá cục’ của Thiên Đạo." Những hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, chúng cần được nuôi dưỡng, chăm sóc để đâm chồi, nảy lộc.

***

Sáng hôm sau, mặt trời vừa lên cao, những tia nắng vàng óng đã trải khắp Thành Vô Song, sưởi ấm từng mái ngói cổ kính, từng con đường đá xanh rêu phong. Hôm nay là một ngày đặc biệt, một ngày mà người dân Thành Vô Song đã chờ đợi, xen lẫn tò mò và hoài nghi. Tại quảng trường lớn nhất thành, nơi thường diễn ra các buổi lễ trọng đại hoặc những phiên chợ náo nhiệt, giờ đây đã được dọn dẹp quang đãng. Một bục gỗ đơn giản được dựng lên ở trung tâm, không hề có những phù văn lấp lánh hay những vật phẩm trấn áp khí thế như các tông môn thường dùng. Chỉ là một bục gỗ mộc mạc, tượng trưng cho sự chân thật và gần gũi.

Trước bục, hàng trăm phàm nhân đã tề tựu. Họ là những người dân lao động, những tiểu thương, những thư sinh áo vải, ánh mắt họ chứa đựng sự tò mò, xen lẫn chút e dè. Đối với họ, "tiên nhân" luôn là một khái niệm xa vời, quyền năng và đôi khi là đáng sợ. Sự xuất hiện của một số tu sĩ trẻ trong đạo bào của các tông môn khác nhau càng khiến không khí thêm phần trang trọng, nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Họ đứng tách biệt một chút, ánh mắt dò xét, bàn tán xôn xao. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và bộ giáp trụ nhẹ, đứng uy nghi phía trước, cùng với các tướng lĩnh của mình, giữ gìn trật tự và an ninh. Ánh mắt kiên nghị của ông lướt qua đám đông, thể hiện sự quyết tâm bảo vệ sự kiện này. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của y sư, đứng cạnh Bách Lý Hùng, ánh mắt cảnh giác không ngừng quét qua từng gương mặt, như thể nàng đang đọc vị những ý nghĩ ẩn sâu trong lòng người.

Tạ Trần bước lên bục gỗ. Hắn không hề vận đạo bào lộng lẫy hay tỏa ra tiên khí ngút trời. Chỉ là một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, tôn lên dáng người thư sinh gầy gò của hắn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn đứng đó, bình tĩnh đến lạ thường, không cần dùng pháp lực để thu hút sự chú ý. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương trầm từ các ngôi đền gần đó, quyện lẫn mùi bụi và mùi hương hoa từ những gánh hàng rong còn sót lại. Bầu không khí sầm uất thường ngày của Thành Vô Song vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được phủ một lớp trầm lắng, như thể mọi người đều nín thở chờ đợi.

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt sáng ngời nhiệt huyết. Anh ta khẽ hít một hơi sâu, rồi dùng pháp lực khuếch đại giọng nói, vang vọng khắp quảng trường: “Kính thưa quý vị phàm nhân, các vị đạo hữu tu sĩ! Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây để cùng lắng nghe về một ‘Cơ Chế Tiên-Phàm Giao Hảo’ mới. Một cơ chế không phải để phân định cao thấp, mà là để kiến tạo một trật tự mới, nơi tiên và phàm có thể chung sống hòa hợp, nơi nhân tính không còn bị đánh đổi bởi sức mạnh.”

Tạ Trần khẽ tiến lên một bước, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không cần pháp lực khuếch đại, nhưng kỳ lạ thay, mỗi lời hắn nói ra đều như xuyên thấu vào tâm trí người nghe, khiến mọi ồn ào lắng xuống. “Cơ chế này không phải là xiềng xích, mà là cầu nối. Nó không hạn chế sức mạnh của tu sĩ, mà là định hướng nó để phục vụ nhân gian, để nhân tính không còn bị bào mòn. Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí mỏng dần. Nhưng sự suy kiệt lớn nhất không nằm ở linh khí, mà nằm ở chính nhân tâm, khi con người vì khao khát quyền năng mà dần ‘mất người’.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từ những phàm nhân đang tròn mắt lắng nghe đến những tu sĩ trẻ đang suy tư. “Chúng ta không thể cứu vớt Thiên Đạo khi chính chúng ta đang đánh mất bản chất làm người. Quy tắc này là để giữ gìn gốc rễ đó. Để tu sĩ biết rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là phép thuật vô biên, mà là lòng nhân ái; không phải là sự trường sinh bất tử, mà là một cuộc đời trọn vẹn, chân thực, không hổ thẹn với lương tâm.”

Dương Quân tiếp lời, giọng nói dứt khoát hơn, bắt đầu giải thích chi tiết các điều khoản. “Theo cơ chế này, tu sĩ không được phép tùy tiện can thiệp vào cuộc sống của phàm nhân, không được dùng pháp lực để uy hiếp hay bóc lột. Mọi tranh chấp giữa tiên và phàm sẽ được giải quyết thông qua Hội Đồng Hòa Giải Tiên-Phàm, bao gồm cả đại diện phàm nhân và tu sĩ. Quyền lợi và sự an toàn của phàm nhân sẽ được đặt lên hàng đầu. Và quan trọng nhất, bất kỳ hành vi ‘mất người’ nào, dù là nhỏ nhất, cũng sẽ bị xử lý nghiêm khắc, không phân biệt tu vi cao thấp!”

Những lời của Dương Quân vừa dứt, một tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông phàm nhân. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, bước lên phía trước, đại diện cho những hoài nghi sâu sắc của tầng lớp bình dân. “Kính thưa Tạ công tử, thưa Dương Quân đạo trưởng,” ông nói, giọng nói tuy lớn nhưng vẫn giữ vẻ cung kính, “những lời các vị nói đều vô cùng hợp lý, vô cùng nhân văn. Nhưng… liệu các vị tiên nhân có thực sự tuân theo? Chúng tôi đã quá quen với việc bị coi thường, bị lợi dụng. Bao đời nay, các quy tắc do tiên môn đặt ra đều chỉ để bảo vệ quyền lợi của họ. Chúng tôi chỉ là phàm nhân, làm sao có thể tin tưởng rằng những điều này sẽ được thực thi công bằng?”

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn hiểu nỗi lo lắng của phàm nhân. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Dương Quân. Dương Quân liền ôn tồn giải thích thêm về cơ chế giám sát, về việc Hội Đồng Hòa Giải sẽ có quyền lực thực sự, và sẽ có các "Giám Sát Nhân Giới" được tuyển chọn từ phàm nhân có đức độ và trí tuệ.

Trong khi đó, ở phía rìa đám đông, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng lặng lẽ. Nàng mặc bạch y, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng sắc bén và trầm tư. Nàng khẽ chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, hơi ấm của nó dường như truyền vào nàng một nguồn năng lượng an định. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần không ngừng nỗ lực, không ngừng đấu tranh để thay đổi một quan niệm đã ăn sâu vào hàng ngàn năm. Những lời Thủ Lĩnh Dân Quân nói ra, nàng hiểu. Chính nàng cũng từng là một phần của cái "tiên môn" đã gieo rắc nỗi sợ hãi và bất công đó. Giờ đây, nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đứng ra, muốn chứng minh rằng không phải tất cả tu sĩ đều giống nhau.

Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng, đầy châm biếm vang lên, xuyên qua đám đông, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm. “Ha! Thật nực cười! Một lũ phàm nhân lại dám đặt ra quy tắc cho người tu tiên? Các ngươi nghĩ mình là ai? Thiên Đạo đã định, tiên phàm khác biệt, đó là trật tự vĩnh hằng! Chẳng lẽ các ngươi muốn đảo lộn trời đất, biến giới tu tiên thành một cái chợ búa, nơi những kẻ hạ đẳng có thể tùy tiện chỉ trỏ?”

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía giọng nói. Đó là Liễu Thanh Phong, hoặc một đại diện của Thái Huyền Tông, gương mặt hắn ta kiên định, tự phụ, tràn đầy vẻ khinh thường. Hắn vận đạo bào của Thái Huyền Tông, khí chất lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tạ Trần với vẻ coi thường sâu sắc, như thể hắn đang nhìn một con kiến hôi. Bên cạnh hắn là vài tu sĩ khác, cũng mang vẻ mặt bất mãn, dù không dám nói to như Liễu Thanh Phong. Sự xuất hiện của hắn như một gáo nước lạnh dội vào niềm hy vọng đang chớm nở trong lòng phàm nhân, và cũng là một lời thách thức trực diện đến những gì Tạ Trần đang cố gắng xây dựng. Làn gió chợt trở nên sắc lạnh hơn, mang theo cảm giác căng thẳng và đối đầu.

Dương Quân định lên tiếng phản bác, nhưng Tạ Trần khẽ giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, đôi mắt không hề dao động, không hề tức giận. “Liễu đạo hữu,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, “trật tự vĩnh hằng mà đạo hữu nói, đã và đang suy kiệt. Nếu không thay đổi, nó sẽ sụp đổ, kéo theo cả tiên và phàm. Việc đặt ra quy tắc này không phải là đảo lộn trời đất, mà là để giữ lại một phần nhân gian, một phần bản chất của sự sống, trước khi tất cả biến thành hư vô. Phàm nhân không chỉ là những kẻ ‘hạ đẳng’ trong mắt các vị, mà họ là nền móng của sự sống, là cội nguồn của nhân tính. Nếu không có phàm nhân, tu sĩ lấy gì để tu? Lấy gì để gọi là ‘nhân’ trong ‘nhân gian’?”

Liễu Thanh Phong cười khẩy, hắn không chút nao núng trước lời lẽ sắc bén của Tạ Trần. “Lời lẽ hùng hồn! Nhưng cuối cùng, đó vẫn chỉ là lời nói suông của một phàm nhân không tu vi. Sức mạnh mới là chân lý! Khi Thiên Đạo đã định, kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết. Đây là lẽ tự nhiên!”

“Lẽ tự nhiên đó đã dẫn đến sự ‘mất người’ trong giới tu sĩ, dẫn đến việc Thiên Đạo suy kiệt vì chính nó đã bỏ rơi nhân gian,” Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Chính chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối, về sự trường sinh vô hạn đã khiến các vị quên mất mình là ai, đã khiến các vị trở thành những cỗ máy tu luyện không cảm xúc. Đó là lý do vì sao chúng ta phải thay đổi. Chúng ta không thể vá trời bằng cách tiếp tục đào sâu hố ngăn cách giữa tiên và phàm. Chúng ta phải vá lại nhân tâm, vá lại mối liên kết giữa con người với nhau.”

Cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Liễu Thanh Phong khiến không khí quảng trường càng thêm căng thẳng. Phàm nhân nín thở lắng nghe, còn tu sĩ tr��� thì băn khoăn, suy ngẫm. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nắm chặt Nguyệt Quang Trâm, nội tâm nàng đang dậy sóng. Nàng biết, lời Tạ Trần nói là sự thật nghiệt ngã mà giới tu sĩ cố tình lảng tránh.

***

Buổi công bố kéo dài đến chiều tà. Dù có sự phản đối gay gắt từ Liễu Thanh Phong và một số tu sĩ cố chấp, nhưng nhờ sự điềm tĩnh, lý lẽ sắc bén của Tạ Trần, sự nhiệt huyết của Dương Quân, và sự trấn an của Bách Lý Hùng, đa số phàm nhân và tu sĩ trẻ đã dần chấp nhận, thậm chí là hy vọng vào "Cơ Chế Tiên-Phàm Giao Hảo" mới.

Sau buổi luận đàm, Tạ Trần và Dương Quân cùng tản bộ qua Phố Thương Mại Kim Long. Nắng chiều đã dịu dần, nhuộm vàng những mái ngói cong và các biển hiệu lộng lẫy. Phố vẫn sầm uất, náo nhiệt, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nhạc từ các quán rượu vẫn vang lên không ngớt, hòa quyện với mùi hương liệu nồng nàn, mùi thức ăn thơm lừng và mùi vải vóc mới. Không khí sôi động, giàu có nơi đây dường như không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những tranh luận triết lý buổi sáng, nhưng những l���i bàn tán thì không ngừng lan truyền.

Mộ Dung Tuyết đi cạnh Tạ Trần, ánh mắt cảnh giác không ngừng đảo quanh. Nàng vẫn ghi chép liên tục vào cuốn sổ nhỏ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trong phản ứng của dân chúng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, không lộ diện, vẫn giữ khoảng cách, dõi theo họ từ xa. Nàng khéo léo ẩn mình trong đám đông, tiên khí được thu liễm hoàn toàn, trông nàng không khác gì một nữ tử phàm trần thanh tao. Nàng muốn quan sát, muốn cảm nhận những phản ứng chân thật nhất của nhân gian.

Khi đi qua một quán trọ nhỏ, tiếng xì xào của tiểu nhị và vài vị khách lọt vào tai họ. “Nghe nói Tạ công tử đưa ra quy tắc mới, tu sĩ không được tùy tiện làm loạn nữa! Hi vọng là thật,” Tiểu Nhị Quán Trọ nói, giọng đầy phấn khích xen lẫn chút lo lắng. “Hôm trước có vị tiên nhân kia, chỉ vì chén rượu không hợp ý mà suýt chút nữa đã phá nát quán của lão Trương bên cạnh rồi!”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Hắn đi chậm lại, nhìn về phía một tiểu thương đang ngồi bó gối bên gánh hàng rau, gương mặt đầy vẻ lo lắng. Người tiểu thương này có lẽ đã chứng kiến buổi công bố, nhưng vẫn còn e dè, không dám bày tỏ hy vọng quá lớn. Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với người tiểu thương, ánh mắt ấm áp như muốn truyền đi một thông điệp: "Đừng lo, mọi chuyện sẽ khác." Người tiểu thương ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Tạ Trần, thoáng chút ngạc nhiên rồi cúi đầu đáp lễ, trong lòng bỗng dấy lên một niềm tin lạ kỳ.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, dễ dàng hòa nhập vào đám đông. Anh ta bắt gặp một nhóm tu sĩ trẻ đang đứng bàn luận sôi nổi. “Những lời của Dương Quân sư huynh sáng nay… thật sự khiến ta phải suy nghĩ,” một tu sĩ trẻ vận đạo bào màu xám nói, vẻ mặt băn khoăn. “Chúng ta đã quên mất điều gì đó quan trọng. Sư môn luôn dạy chúng ta về sức mạnh, về trường sinh, nhưng chưa bao giờ nói về cái giá của sự ‘mất người’.”

Dương Quân khẽ tiến lại gần, mỉm cười thân thiện. “Đạo hữu nói rất đúng. Tu tiên không phải là đoạn tuyệt nhân tính, mà là thăng hoa nó. Là để chúng ta có thể dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân gian, chứ không phải để chà đạp lên chúng.” Anh ta bắt đầu giao lưu, giải đáp những thắc mắc của họ, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết và sự chân thành.

Mộ Dung Tuyết thì thầm vào tai Tạ Trần, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy cảnh giác. “Dù có vẻ thuận lợi, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu. Sự phản kháng sẽ không dừng lại. Liễu Thanh Phong và những kẻ cố chấp khác sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Họ sẽ tìm cách phá hoại từ bên trong hoặc bên ngoài.” Nàng hiểu rõ bản chất của quyền lực và sự bám chấp.

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn biết điều đó. Ánh nắng chiều tà đổ bóng dài trên phố, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng một số phàm nhân, sự hoài nghi dần tan biến trong ánh mắt của tu sĩ trẻ. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được những luồng khí tức ngầm, những cái nhìn đầy thù hằn từ những kẻ muốn duy trì trật tự cũ. Tiếng gió thổi qua các tòa nhà cổ kính, mang theo mùi hương mực và giấy từ các cuộn văn bản vừa được dán lên các bảng thông báo, như một lời nhắc nhở về sự thay đổi đang diễn ra.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trong một con hẻm nhỏ, khuất sau một gian hàng bán vải lụa. Nàng chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm, hơi ấm của nó dường như truyền cho nàng một sự an định, một quyết tâm vững vàng. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần nói về sự suy kiệt của Thiên Đạo, và nàng hiểu rằng, để cứu vãn tất cả, không thể tiếp tục đứng yên. Nàng nhìn Tạ Trần, hắn không hề có chút tu vi nào, nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh lớn lao hơn bất kỳ vị tiên nhân nào nàng từng biết – sức mạnh của trí tuệ và lòng nhân ái. Nàng biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và nàng đã sẵn sàng đứng về phía Tạ Trần, dù cho điều đó có nghĩa là đối đầu với cả thế giới tu tiên mà nàng từng thuộc về. Ánh mắt nàng lấp lánh sự quyết tâm.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Thành Vô Song khoác lên mình một vẻ đẹp trầm mặc. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, một trong những cổng thành lớn và kiên cố nhất, được làm từ đá xanh và khắc đầy phù văn trận pháp, không khí vẫn còn náo nhiệt. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa ra vào thành, tiếng lính gác hô hoán, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại thoang thoảng trong gió.

Bách Lý Hùng, với gương mặt vuông vức và bộ râu quai nón rậm rạp, đang đích thân giám sát việc niêm yết các thông báo về "Cơ Chế Tiên-Phàm Giao Hảo" mới. Các bản văn được viết bằng chữ lớn, rõ ràng, dán cẩn thận trên các bức tường cổng thành, nơi người dân có thể dễ dàng đọc thấy. Ánh mắt ông kiên nghị, quét qua từng người lính và dân chúng. "Cứ theo những gì Tạ công tử đã nói mà làm. Công bằng sẽ được thực thi. Bất kỳ ai vi phạm, dù là phàm nhân hay tu sĩ, cũng sẽ bị xử lý nghiêm minh!" Giọng nói trầm hùng, đầy khí phách của ông vang vọng, khiến những người lính và dân chúng đều cảm thấy an tâm.

Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt vẫn còn nguyên vẻ cương nghị, nhưng giờ ��ây đã pha lẫn niềm hy vọng rạng rỡ, đang nhiệt tình giải thích các điều khoản cho những người dân hiếu kỳ vây quanh. “Dân chúng ta cuối cùng cũng có thể ngẩng đầu sống rồi! Không còn sợ hãi bị các vị tiên nhân tùy tiện ức hiếp nữa! Tạ công tử đã mang lại công bằng cho nhân gian!” Ông ta nói, giọng nói đầy phấn khởi, khiến những người xung quanh cũng được khích lệ.

Một nhóm tu sĩ trẻ, những người từng tham gia buổi luận đàm của Dương Quân và đã bị thuyết phục bởi những lời của Tạ Trần, cũng có mặt tại cổng thành. Họ mặc đạo bào của các tông môn khác nhau, nhưng đều đứng chung một hàng, sẵn sàng hỗ trợ việc giải thích và đối đáp với những kẻ còn hoài nghi hoặc phản đối. Một tu sĩ trẻ từ Thục Sơn Kiếm Tông, với thanh kiếm đeo bên hông, nói với một ông lão nông dân: “Ông lão cứ yên tâm. Lần này, mọi chuyện sẽ khác. Chúng ta cũng là người, cũng có nhân tính. Chúng ta sẽ không để những kẻ ‘mất người’ làm vấy bẩn danh tiếng của giới tu tiên.”

Tuy nhiên, không phải tất cả đều chấp nhận. Một vài tu sĩ già hơn, gương mặt đầy vẻ khó chịu và khinh thường, lướt qua cổng thành. Họ vận những bộ đạo bào cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ cao ngạo. “Một đám phàm nhân lại dám đặt ra quy tắc cho người tu tiên… thật là hoang đường!” một vị lão tu sĩ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt, “Chờ xem, cái gọi là ‘cơ chế’ này sẽ sụp đổ nhanh thôi. Thiên Đạo sẽ không dung thứ cho những kẻ muốn đảo lộn trật tự.” Họ khịt mũi, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo sự bám chấp và định kiến của mình.

Tạ Trần không xuất hiện trực tiếp tại Cổng Thành Vọng Nguyệt. Hắn chọn một góc yên tĩnh, cách đó không xa, đứng quan sát. Hắn không cần phải ở đó để thể hiện quyền lực. Sự hiện diện của hắn đã được khắc sâu vào từng điều khoản, từng lời nói của những người đang thực thi ý chí của hắn. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng ngầm trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được một luồng hy vọng mới đang len lỏi. Hắn biết, công việc kiến tạo một trật tự mới chỉ mới bắt đầu. Sự phản kháng từ các tông môn truyền thống v�� những tu sĩ cố chấp sẽ ngày càng mạnh mẽ khi "Cơ Chế Tiên-Phàm Giao Hảo" bắt đầu có hiệu lực. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ sớm phải đưa ra một quyết định công khai, định vị bản thân rõ ràng hơn trong cuộc chiến tư tưởng này. Việc Tạ Trần được công nhận là 'người bảo vệ nhân gian', không bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không chỉ từ các tông môn mà còn từ Thiên Đạo, thông qua Bạch Vô Thường, và thậm chí là Ma Chủ Cửu U. Sự thành công bước đầu của Dương Quân trong việc truyền bá tư tưởng mới cũng sẽ khiến anh trở thành mục tiêu của phe đối lập.

Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió dịu nhẹ của hoàng hôn lướt qua gò má. Những hạt mầm đã được gieo, giờ đây, chúng cần được bảo vệ và nuôi dưỡng. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng Tạ Trần tin rằng, một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được tôn vinh, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần hé lộ. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, sẽ là người kiến tạo nên nền móng cho kỷ nguyên ấy.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free