Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 245: Tiếng Vọng Phàm Trần: Tạ Trần An Định Nhân Tâm

Những đám mây ngũ sắc cuối ngày đã tan, nhường chỗ cho một bình minh vàng óng ả, nhưng không khí tại Thành Vô Song lại không hề bình yên. Ánh nắng ban mai chói chang đổ xuống Quảng Trường Công Lý, biến những phiến đá xanh xám thành một tấm gương phản chiếu sắc vàng rực rỡ, nhưng cũng thiêu đốt không gian bằng một thứ nhiệt lượng oi bức khó chịu. Mùi đồ ăn sáng từ các quán hàng vỉa hè, trộn lẫn với mùi mồ hôi và bụi đường, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của chốn phàm trần náo nhiệt. Tuy nhiên, sự náo nhiệt ấy giờ đây đã biến thành một làn sóng căng thẳng, cuộn trào quanh một nhóm người đang đứng giữa quảng trường.

Họ là những tu sĩ, chừng hơn chục người, mặc trên mình những bộ đạo bào đủ màu sắc đã bạc phếch, hoặc mang phù hiệu của những tông môn nhỏ bé, suy yếu. Vẻ mặt họ hằn học, ánh mắt đầy bất mãn và khinh thường, như thể đang phải chịu đựng một sự sỉ nhục to lớn. Tiếng la ó, chỉ trích của họ vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả những âm thanh thường ngày.

"Kẻ phàm nhân sao dám đặt ra luật lệ cho chúng ta? Cái gọi là 'Kỷ Nguyên Nhân Đạo' này chẳng qua là sự sỉ nhục đối với Thiên Đạo và giới tu tiên!" Một tu sĩ thân hình vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, đạo bào màu nâu đất đã cũ nát, lớn tiếng gầm gừ. Hắn vung tay múa chân, kích động đám đông, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. "Chúng ta là những người gánh vác thiên mệnh, là cầu nối giữa trời và đất! Bọn phàm nhân ngu muội này làm sao có thể định đoạt con đường của bậc siêu phàm?"

Một tu sĩ khác, gầy gò hơn, mặc đạo bào trắng ngà với phù hiệu một lá bùa đã mờ, tiếp lời bằng giọng the thé đầy chua chát: "Thiên Đạo suy yếu là do nhân tâm bất ổn, do lũ phàm nhân tham lam ích kỷ! Không phải do chúng ta, những người gánh vác sứ mệnh cứu thế! Tạ Trần kia là ai? Chỉ là một tên thư sinh miệng còn hôi sữa, dám mạo phạm uy nghiêm của tu sĩ, phá hủy ngàn năm đạo thống! Hắn đang dẫn dắt nhân loại vào con đường diệt vong mà thôi!"

Đám đông phàm nhân xung quanh, ban đầu còn giữ khoảng cách, giờ đã bị kích động bởi những lời lẽ ngạo mạn. Một vài người bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng rì rầm như sóng vỗ. Dân quân Thành Vô Song, dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng và các Thủ Lĩnh Dân Quân, đã nhanh chóng tạo thành một vòng vây kiên cố, ngăn cách nhóm tu sĩ cố chấp với đám đông phàm nhân và một số tu sĩ ủng hộ "Nhân Đạo" đang hiện diện. Bầu không khí trở nên căng như dây đàn, chỉ chực chờ một ngòi nổ nhỏ để bùng phát thành hỗn loạn.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt cương nghị, đứng ở tuyến đầu, ánh mắt sắc như dao cau quét qua từng gương mặt tu sĩ đang kích động. Ông trầm giọng, cố gắng duy trì sự bình tĩnh: "Các vị tu sĩ, xin hãy giữ bình tĩnh! Thành Vô Song có quy củ của Thành Vô Song! Mọi tranh chấp, mọi bất đồng đều có thể giải quyết bằng lý lẽ, không phải bằng sự gây rối nơi công cộng!" Giọng ông trầm hùng, tuy không mang sức mạnh tu vi nhưng lại ẩn chứa uy lực của một người đứng đầu, của kẻ đã từng dẫn dắt bách tính chiến đấu.

Tuy nhiên, những lời của Bách Lý Hùng chỉ như đổ thêm d��u vào lửa. Nhóm tu sĩ cố chấp càng được đà, cho rằng họ đang bị một phàm nhân hèn mọn ra lệnh. "Lý lẽ ư? Lý lẽ của phàm nhân là gì? Là sự hèn yếu, là sự thấp kém, là sự mù quáng! Chúng ta không cần nghe theo lý lẽ của lũ kiến hôi các ngươi!" Tu sĩ râu xồm gầm lên, vung tay hất văng một người dân quân đứng gần, may mắn là không dùng tu vi.

Cả quảng trường như nín thở. Đám đông phàm nhân bắt đầu trở nên giận dữ. Một vài tu sĩ trẻ thuộc "Tiên Môn Nhân Đạo" cũng cau mày, toan bước lên can thiệp, nhưng Bách Lý Hùng đưa tay ngăn lại. Ông biết, một cuộc đối đầu trực diện lúc này sẽ chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.

Giữa lúc căng thẳng tột độ ấy, một bóng người thư sinh, gầy gò, chậm rãi bước ra từ đám đông phàm nhân. Hắn mặc bộ áo vải bố màu xanh xám đã cũ kỹ, không có bất kỳ thứ trang sức hay phù hiệu nào. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tĩnh táo đến lạ thường, như thể có thể nhìn thấu mọi chấp niệm, mọi uẩn khúc đang giằng xé nơi quảng trường này.

Tạ Trần, hắn đã đến.

Hắn không nhanh, không chậm, bước đi thong dong giữa những ánh mắt hiếu kỳ, lo lắng và cả căm ghét. Hắn tiến thẳng về phía trung tâm quảng trường, nơi nhóm tu sĩ cố chấp đang đứng, và dừng lại cách họ vài bước chân. Sự xuất hiện của hắn, không hề có bất kỳ hào quang hay uy áp nào, nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ, khiến những tiếng la ó, chửi bới dần nhỏ lại, rồi im bặt. Cả quảng trường như chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió xào xạc và tiếng thở dồn dập của đám đông. Ánh nắng gắt gao của buổi trưa dường như cũng dịu đi một chút, hoặc có lẽ, đó chỉ là ảo giác của những người đang chứng kiến một cuộc đối đầu vô tiền khoáng hậu.

Tạ Trần đứng đối diện với nhóm tu sĩ cố chấp, đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt hằn học, từ lão tu sĩ râu xồm đến kẻ gầy gò the thé, không một chút sợ hãi hay nao núng. Hắn không vội vàng phản bác, cũng không hề lên tiếng, chỉ đứng đó, bình tĩnh lắng nghe những lời lẽ cay nghiệt, những oán thán và cả sự phẫn nộ vô căn cứ vẫn còn vương vất trong không khí. Dường như, hắn đang cho họ thêm thời gian để tự bộc lộ hết những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy.

Đằng sau Tạ Trần, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, tràn đầy sự ủng hộ dành cho Tạ Trần. Kế bên anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không chút tì vết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn ẩn chứa sự uy nghiêm thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự lo lắng khó tả, một nỗi đấu tranh nội tâm giữa những gì nàng từng tin tưởng và con đường mà Tạ Trần đang vạch ra. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, ánh lên vẻ thanh khiết giữa cái nắng chói chang. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đứng lẫn trong đám đông phàm nhân, ánh mắt nàng dõi theo Tạ Trần, đôi môi khẽ mím lại, một nỗi ưu tư nhẹ nhàng hiện rõ trên gương mặt thanh lịch. Nàng là người thấu hiểu nhất gánh nặng mà Tạ Trần đang mang.

Sau một khoảng lặng kéo dài, khi sự im lặng đã trở nên ngột ngạt, Tạ Trần mới cất tiếng. Giọng hắn trầm tĩnh, không lớn, nhưng rõ ràng và vang vọng đến từng ngóc ngách của quảng trường, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô hạn.

"Các vị nói đúng," Tạ Trần bắt đầu, giọng điệu của hắn không hề có ý mỉa mai hay thách thức, mà mang một sự thấu hiểu kỳ lạ. "Thiên Đạo suy yếu. Nhưng vì sao? Phải chăng vì chúng ta đã quên mất nguồn cội của mình, quên mất rằng trước khi là Tiên, chúng ta là Nhân?"

Tu sĩ râu xồm, người đã hùng hổ nhất lúc nãy, giờ đây ngỡ ngàng trước sự bình tĩnh đến khó tin của Tạ Trần. Hắn định phản bác, nhưng lời nói của Tạ Trần lại mang một sức nặng vô hình, khiến hắn không thể thốt nên lời. Thay vào đó, tu sĩ gầy gò the thé, kẻ luôn tìm cách cắt ngang, lại không nhịn được mà chen vào: "Ngươi là kẻ phàm nhân, làm sao hiểu được đại đạo! Chúng ta tu luyện là ��ể siêu thoát, để đạt tới cảnh giới cao hơn, không phải để quẩn quanh với phàm trần thấp kém!" Hắn nhếch mép, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua trên môi. "Siêu thoát khỏi nhân tính, khỏi cảm xúc, khỏi nỗi đau và niềm vui của nhân gian, đó là con đường mà các vị muốn đi? Và cái giá phải trả là sự 'mất người'? Nếu Thiên Đạo cần sự hy sinh nhân tính để tồn tại, thì sự tồn tại đó có ý nghĩa gì?"

Lời nói của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc bén, không hề mang sát khí, nhưng lại cứa sâu vào tận cùng chấp niệm của những tu sĩ. "Mất người" – cụm từ ấy vốn là điều cấm kỵ, là nỗi sợ hãi thầm kín mà bất kỳ tu sĩ nào cũng muốn chối bỏ. Hắn không dùng tu vi, không dùng uy áp, chỉ dùng lý lẽ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của tu luyện, của con người để chỉ ra vết rạn nứt trong niềm tin của họ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng phía sau Tạ Trần, khẽ rùng mình. Nàng khẽ thì thầm, gần như tự nói với mình, nhưng Dương Quân đứng cạnh vẫn nghe rõ: "...Cái giá của sự trường sinh..." Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần, trong đó không chỉ có sự lo lắng, mà còn có một tia sáng của sự giác ngộ, của nỗi đau thấu hiểu. Bản thân nàng, đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người" trên con đường tìm kiếm trường sinh, và bản thân nàng cũng từng sợ hãi điều đó.

"Các vị nói, Thiên Đạo suy yếu là do nhân tâm bất ổn," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn bình tĩnh nhưng mang một sức mạnh thuyết phục lạ thường. "Vậy thì, cái nhân tâm bất ổn đó đến từ đâu? Phải chăng từ sự tham lam của phàm nhân, hay từ sự kiêu ngạo của tu sĩ, những kẻ tự cho mình quyền đứng trên tất cả, bóc lột và khinh rẻ những sinh linh yếu ớt hơn? Thiên Đạo là gì? Là quy luật của trời đất, là sự cân bằng của vạn vật. Nhưng nếu sự cân bằng ấy bị phá vỡ, nếu một bên lạm dụng sức mạnh để đàn áp bên kia, thì Thiên Đạo đó có còn là Thiên Đạo nữa chăng?"

Hắn ngừng lại, ánh mắt quét một lượt qua nhóm tu sĩ đang dần trở nên bối rối. "Các vị tự nhận là gánh vác thiên mệnh, nhưng thiên mệnh mà các vị gánh vác, có phải là thiên mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, hay chỉ là thiên mệnh của riêng giới tu tiên, của riêng những kẻ đã từ bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh?" Tạ Trần không hề lớn giọng, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, làm dậy lên những con sóng tư duy trong lòng người nghe. Hắn không hề sử dụng bất kỳ sức mạnh tu vi nào, chỉ là lời nói và ánh mắt thấu hiểu, nhưng lại có thể khiến những kẻ tu sĩ cao ngạo phải cúi đầu, phải suy ngẫm.

Bách Lý Hùng, với vẻ mặt nghiêm nghị, ra hiệu cho dân quân giữ chặt vòng vây, đảm bảo không ai có thể làm loạn hay chen vào cuộc đối thoại căng thẳng này. Ông tin tưởng Tạ Trần, tin vào khả năng của hắn trong việc hóa giải mọi mâu thuẫn bằng trí tuệ, không phải bằng vũ lực. Các Thủ Lĩnh Dân Quân khác cũng nghiêm túc thực hiện mệnh lệnh, ánh mắt họ đầy cảnh giác nhìn những tu sĩ cố chấp, nhưng sâu thẳm trong đó là sự ngưỡng mộ đối với Tạ Trần.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt tu sĩ râu xồm, kẻ vẫn còn giữ vẻ bất mãn nhưng đã dịu đi rất nhiều. "Các vị nói ta phá hoại đạo thống. Nhưng nếu đạo thống ấy chỉ dẫn đến sự 'mất người', dẫn đến sự khinh rẻ phàm trần, dẫn đến sự suy yếu của Thiên Đạo, thì đạo thống ấy có còn đáng để giữ gìn chăng? Hay chúng ta cần một con đường mới, một 'Nhân Đạo' chân chính, nơi tu sĩ và phàm nhân sống hòa hợp, nơi sức mạnh được dùng để bảo vệ, không phải để hủy diệt?"

Lời nói của Tạ Trần, như một cơn gió mát thổi qua cái nắng oi ả, mang theo sự thanh tỉnh. Một vài tu sĩ trong nhóm cố chấp bắt đầu cúi đầu, ánh mắt tránh né, không còn dám nhìn thẳng vào hắn. Những lời lẽ của Tạ Trần đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can họ, đến những nỗi sợ hãi, những dằn vặt mà họ đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. Hắn không trừng phạt, không uy hiếp, chỉ đơn thuần là vạch trần sự thật, vạch trần những chấp niệm mù quáng đã khiến họ lạc lối. Cuộc đối chất ở Quảng Trường Công Lý kết thúc mà không có bất kỳ tiếng vũ lực nào, chỉ có tiếng thở dài của những tu sĩ đang phải đối mặt với sự thật phũ phàng về con đường mà họ đã chọn.

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi, nhuộm một màu cam tím lên những mái ngói cổ kính của Thành Vô Song, không khí cũng trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn nhiều. Tại một Giảng Đường Ngoại Môn tạm thời được dựng lên trong thành, Tạ Trần đã triệu tập một cuộc họp kín. Vài ba tu sĩ từ nhóm chống đối ban sáng, giờ đây đã không còn vẻ hằn học kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự bối rối, do dự và cả một chút xấu hổ, được dẫn vào. Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng có mặt, cùng với Bách Lý Hùng, người vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc cho trật tự mới.

Mùi hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian, làm dịu đi những căng thẳng còn sót lại từ buổi sáng. Tạ Trần ngồi trên một chiếc ghế gỗ đơn giản, không hề có vẻ bề trên. Hắn nhìn những tu sĩ đang đứng trước mặt, không phải bằng ánh mắt phán xét, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc.

"Ta không cấm các vị tu luyện," Tạ Trần mở lời, giọng hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng mang một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Ta chỉ muốn các vị nhớ rằng, trước khi là Tiên, các vị là Nhân. 'Tiên Môn Nhân Đạo' không phải là xóa bỏ con đường của các vị, mà là tái định nghĩa nó. Các vị có sẵn lòng thử một con đường khác, nơi sức mạnh của các vị được dùng để phụng sự, không phải để thống trị?"

Một tu sĩ trẻ hơn trong nhóm, với khuôn mặt còn khá non nớt, cúi gằm mặt, do dự lên tiếng: "Nhưng... sự sỉ nhục này... và danh dự của tông môn chúng ta..." Hắn vẫn còn vương vấn chấp niệm về cái gọi là "danh dự" của giới tu sĩ, thứ đã bị Tạ Trần "chà đạp" trong mắt hắn.

Dương Quân bước tới một bước, giọng anh dứt khoát nhưng cũng đầy sức thuyết phục: "Danh dự không đến từ sự kiêu ngạo, mà đến từ hành động. Các vị có thể chọn tiếp tục chống đối và bị cô lập, hoặc chọn một con đường mới, làm gương cho hậu thế về một nền tu tiên chân chính. Các vị đã thấy, sự kiêu ngạo của giới tu sĩ đã khiến Thiên Đạo suy yếu đến mức nào. Liệu có phải đã đến lúc chúng ta nên thay đổi?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này khẽ ngước mắt lên nhìn Tạ Trần. Ánh mắt nàng giao nhau với hắn, một tia sáng thấu hiểu và tin tưởng thoáng qua. Nàng khẽ nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng đã pha chút suy tư: "Con đường này... không dễ dàng, nhưng có lẽ, đó là con đường duy nhất để giữ lại chút ánh sáng cho chúng ta. Cho cả giới tu tiên, và cho Thiên Đạo." Nàng không hề nói rằng đây là con đường duy nhất cho Tạ Trần hay cho phàm nhân, mà là cho 'chúng ta', bao gồm cả những tu sĩ như nàng, những người đang đứng bên bờ vực của sự "mất người".

Tạ Trần gật đầu với Lăng Nguyệt, rồi quay lại nhìn nhóm tu sĩ. "Ta biết, thay đổi là điều khó chấp nhận. Vì vậy, ta không yêu cầu các vị từ bỏ con đường tu luyện ngay lập tức. Ta chỉ muốn đề xuất một chương trình 'thực tập' ở nhân gian. Các vị sẽ sống và phục vụ phàm nhân trong một thời gian nhất định, không được sử dụng tu vi để tạo ra đặc quyền, mà phải dùng sức mạnh của mình để giúp đỡ những người yếu thế. Để tự mình cảm nhận giá trị của 'nhân tính' và 'nhân đạo', để hiểu rằng sự phụng sự không phải là sỉ nhục, mà là một loại tu hành cao cả hơn."

Một vài tu sĩ vẫn còn do dự, ánh mắt họ dao động giữa sự phản kháng cũ kỹ và một tia hy vọng mong manh về một con đường mới. Họ đã quen với cuộc sống xa hoa, với quyền lực tối thượng, giờ phải hạ mình xuống phàm trần để "phục vụ", điều này quả thực khó chấp nhận. Tuy nhiên, thái độ kiên nhẫn, lý lẽ sắc bén và sự thấu hiểu của Tạ Trần đã dần làm lung lay bức tường thành kiêu ngạo trong lòng họ. Hắn không ép buộc, không trừng phạt, chỉ đưa ra một lựa chọn, một cơ hội để họ tự tìm thấy giá trị của mình.

Cuộc họp kéo dài cho đến khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Không có một sự chấp thuận hoàn toàn, nhưng cũng không còn sự phản kháng mạnh mẽ. Vài người trong số họ, với vẻ mặt miễn cưỡng, cuối cùng cũng gật đầu. Ngọn lửa chống đối, dù chưa hoàn toàn bị dập tắt, nhưng đã tạm thời bị dập xuống, nhường chỗ cho một sự chấp nhận miễn cưỡng, một khởi đầu mới đầy thử thách.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đêm đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời thăm thẳm. Hắn biết, sự cố chấp của một bộ phận tu sĩ sẽ không dễ dàng bị dập tắt, họ sẽ tìm cách khác để chống đối hoặc phá hoại trật tự mới. Khó khăn và thử thách lớn đang chờ đợi những tu sĩ chấp nhận "lối thoát" của hắn, khi họ phải sống như phàm nhân hoặc phục vụ nhân gian. Sự kiện này, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý mạnh mẽ hơn từ Thiên Đạo, thông qua Bạch Vô Thường, và cả Ma Chủ Cửu U, cả hai đều có thể lợi dụng sự bất ổn này cho mục đích riêng.

Sự hình thành và phát triển của "Tiên Môn Nhân Đạo" sẽ gặp phải nhiều chông gai, cần Tạ Trần và các đồng minh phải nỗ lực không ngừng để bảo vệ và mở rộng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, một bước đi đầu tiên đã được thực hiện. Một hạt mầm của "Kỷ Nguyên Nhân Đạo" đã được gieo xuống, yếu ớt nhưng kiên cường, giữa bộn bề của thế gian sắp tàn. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi xem, liệu hạt mầm ấy có thể nảy nở thành cây đại thụ, hay sẽ bị vùi lấp bởi cơn bão tố của thời đại.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free