Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 244: Kỷ Nguyên Nhân Đạo: Hiệp Ước Của Trái Tim

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo sự tĩnh lặng đầy ám ảnh sau những biến cố kinh hoàng. Phán quyết của Tạ Trần dành cho Liễu Thanh Phong và các tu sĩ đồng lõa, việc tước bỏ tu vi và buộc họ phải sống cuộc đời phàm nhân, đã gieo rắc một nỗi sợ hãi sâu sắc, nhưng đồng thời cũng thắp lên một tia hy vọng mãnh liệt trong lòng bách tính. Tiếng thét kinh hoàng của Liễu Thanh Phong khi linh căn bị nghiền nát vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo về cái giá của sự lạm dụng quyền lực.

Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, nhuộm hồng những đám mây ngũ sắc còn vương lại trên nền trời phía đông, Thành Vô Song thức giấc trong một bầu không khí khác lạ. Quảng trường trung tâm, nơi vừa đêm qua chứng kiến sự sụp đổ của một tu sĩ cường đại, giờ đây đã được chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại không kém: Hội Nghị Kiến Tạo Kỷ Nguyên Mới. Những tảng đá lát đường vẫn còn phảng phất hơi sương ��êm, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm. Mùi đất ẩm và hương hoa dại từ những khu vườn bên tường thành hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ các am miếu, tạo nên một hương vị vừa thanh khiết vừa trang trọng.

Từ rất sớm, từng dòng người đã đổ về quảng trường. Không còn là đám đông hỗn loạn của những ngày trước, mà là những nhóm người có tổ chức hơn, từ các phái đoàn thành trì phàm nhân lân cận, những thủ lĩnh dân quân kiên nghị, cho đến một vài tu sĩ trung lập tò mò và những người đã công khai đi theo 'Nhân Đạo'. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, nhưng không còn là sự hoài nghi hay sợ hãi thuần túy, mà là sự tò mò pha lẫn kinh ngạc. "Liễu Thanh Phong bị tước tu vi rồi, ai mà ngờ được chứ!", một lão nhân râu tóc bạc phơ thì thầm, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ bàng hoàng. "Cái này... cái này là thật sao? Tu sĩ mạnh mẽ như vậy, giờ cũng chỉ là phàm nhân?"

Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đứng giữa một nhóm người dân, giọng nói trầm ổn trấn an họ. "Đừng lo, Tạ tiên sinh sẽ không để ai bị thiệt thòi. Chúng ta đang kiến tạo một thế giới công bằng hơn. Đây là con đường mà bách tính ta đã chờ đợi bấy lâu." Ánh mắt ông quét qua từng gương mặt lo lắng, kiên định thắp lên ngọn lửa tin tưởng. Ông biết, sự thay đổi lớn lao này không thể diễn ra trong một sớm một chiều, và những nỗi sợ hãi, những chấp niệm cũ kỹ vẫn còn ăn sâu trong tâm trí của cả phàm nhân lẫn tu sĩ. Nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có một người dẫn đường, một con đường để đi.

Khi mặt trời lên cao hơn một chút, đủ để ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp quảng trường, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá, một sự im lặng đột ngột bao trùm. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về lối vào chính của đại sảnh hội nghị. Tạ Trần xuất hiện, thân hình gầy gò, thư sinh, nhưng bước đi của hắn lại vững chãi đến lạ thường. Làn da trắng nhợt của hắn dường như phát sáng dưới ánh nắng, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn vẫn m���c bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với sự hào nhoáng mà người ta thường thấy ở các tu sĩ.

Bên cạnh hắn là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị như một bức tường thành. Ông toát lên vẻ oai phong, chính trực, một biểu tượng của sức mạnh phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng bay phấp phới nhẹ nhàng. Nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, ẩn chứa chút u hoài nhưng quyết tâm. Trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, Nguyệt Quang Trâm lặng lẽ tỏa ra một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, như một điểm tựa tinh thần, một lời thề nguyền thầm kín. Dương Quân theo sau, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt anh sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ánh lên sự ngưỡng mộ và kiên định đi theo Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết và Nữ Hoàng Đồ Long, cùng với các thủ lĩnh dân quân khác, cũng bước vào theo sau, tạo thành một hàng ngũ vững chắc, thể hiện sự đồng lòng hiếm có. Bầu không khí trong quảng trường vẫn trang trọng, nhưng sự căng thẳng đã được thay thế bằng một niềm hy vọng mong manh, một sự chờ đợi.

Khi bước vào đại sảnh, Tạ Trần cảm nhận được mùi trầm hương đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi gỗ cũ của bục diễn thuyết, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa cổ kính. Ánh nắng ấm áp xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi sáng từng hạt bụi li ti trong không khí, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đá cẩm thạch. Các đại diện đã yên vị trên ghế, từ những phàm nhân còn e dè, ánh mắt chứa đựng nhiều nghi ngại, đến những tu sĩ trung lập vẫn còn giữ vẻ kiêu ngạo, cùng với những tu sĩ Nhân Đạo đã nguyện đi theo con đường mới, ánh mắt họ tràn đầy sự mong đợi.

Tạ Trần đứng trước bục gỗ, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, như thể đang đọc thấu suy nghĩ của mỗi người. Hắn không vội vàng cất lời, mà để sự im lặng lan tỏa, cho phép mọi người lắng nghe nhịp đập của chính mình. Sự im lặng này không phải là sự chờ đợi thông thường, mà là sự lắng đọng của một kỷ nguyên cũ đang dần khép lại, và sự nín thở chờ đợi một kỷ nguyên mới đang hé mở.

Giọng hắn cuối cùng cũng cất lên, trầm ấm, chậm rãi nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân, vang vọng khắp đại sảnh mà không cần dùng đến bất kỳ linh lực nào. "Kỷ nguyên cũ đã tàn, kéo theo sự suy tàn của Thiên Đạo và nhân tính. Một nghịch lý đau lòng đã hiện hữu: tu hành càng cao, con người càng dễ 'mất người' – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Chúng ta đã chứng kiến điều đó, đã phải chịu đựng điều đó. Kỷ nguyên mới, không thể tiếp tục lặp lại sai lầm ấy. Nó phải được xây dựng trên nền tảng của nhân tâm, không phải quyền lực phi nhân tính, không phải sự cô độc của người thành tiên."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang trầm tư với Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, rồi đến Dương Quân, ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Ta đưa ra ba nguyên tắc cốt lõi làm kim chỉ nam cho kỷ nguyên này, một hiệp ước của trái tim giữa tiên và phàm, giữa người và người: thứ nhất, C��ng bằng Nhân Quả. Thứ hai, Tôn trọng Sinh Mệnh. Và thứ ba, Hòa hợp Tiên Phàm."

Một làn sóng xì xào nhỏ vang lên, nhưng nhanh chóng lắng xuống dưới ánh mắt điềm tĩnh của Tạ Trần. Hắn tiếp tục, giải thích từng nguyên tắc một cách sâu sắc, không phải bằng những lời lẽ giáo điều, mà bằng những ví dụ thực tế về những bi kịch đã xảy ra trong thế giới này. "Công bằng Nhân Quả, không có nghĩa là trừng phạt bằng máu, không phải là sự trả thù mù quáng. Mà là để mỗi hành động, mỗi sự lựa chọn đều có hệ quả tương xứng, để kẻ gây lỗi được trải nghiệm nỗi đau của kẻ bị hại, để nhân tính được thức tỉnh, không phải bị chôn vùi bởi tu vi. Chẳng phải chúng ta đã thấy, những kẻ tự cho mình là tiên nhân, lại giẫm đạp lên sinh mệnh phàm nhân như cỏ rác? Họ đã quên mất, rằng nhân quả vô thường, không chừa một ai. Cái giá của việc 'mất người' chính là đánh mất cả cái quyền được làm người."

Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Liễu Thanh Phong, và cả sự trống rỗng vô hồn khi tu vi bị tước đoạt. Đó không phải là sự tàn nhẫn, mà là một cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi, để tìm lại mảnh nhân tính đã bị vùi lấp. "Hôm qua, các ngươi đã chứng kiến phán quyết dành cho Liễu Thanh Phong. Đó là một ví dụ rõ ràng nhất về 'Công bằng Nhân Quả' mà ta muốn kiến tạo. Một tu sĩ đã quên đi căn bản của mình, đã dùng sức mạnh để đàn áp, để hủy diại. Cái giá phải trả không phải là cái chết dễ dàng, mà là phải đối diện với cuộc đời mà hắn đã coi thường, phải trải nghiệm nỗi khổ đau của những người mà hắn đã chà đạp. Chỉ khi nào hắn thực sự thấu hiểu, khi nào nhân tính được phục hồi, khi đó mới có thể nói đến sự chuộc lỗi."

Tạ Trần chuyển sang nguyên tắc thứ hai, "Tôn trọng Sinh Mệnh." Hắn nói, giọng điệu mang theo một chút bi tráng. "Sinh mệnh, dù là phàm nhân hay tu sĩ, dù là cỏ cây hay chim muông, đều đáng được trân trọng. Không có sinh mệnh nào cao quý hơn sinh mệnh nào. Sức mạnh tu vi không phải là quyền năng để đoạt sinh, mà là trách nhiệm để bảo vệ. Mỗi linh hồn là một câu chuyện, một vũ trụ riêng. Khi chúng ta coi thường một sinh mệnh, chúng ta không chỉ hủy hoại một cá thể, mà còn làm rách nát tấm thảm nhân quả của thế giới này, làm Thiên Đạo càng thêm suy kiệt. Các ngươi đã thấy sự tàn phá của chiến tranh, sự đau khổ của bách tính. Đó là hậu quả của việc không tôn trọng sinh mệnh, của việc đặt quyền lực lên trên tất cả."

Bách Lý Hùng gật đầu tán thành mạnh mẽ, ánh mắt ông lộ rõ sự đồng tình sâu sắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều sinh mệnh phàm nhân bị chà đạp dưới gót giày của tu sĩ, quá nhiều gia đình tan nát vì sự ngạo mạn và ích kỷ. Những lời của Tạ Trần như chạm đến tận đáy lòng ông, gỡ bỏ những nút thắt trong trái tim ông bấy lâu nay. Dương Quân ghi chép cẩn thận từng lời, ánh mắt anh đầy ngưỡng mộ và nhiệt huyết. Anh biết, con đường này đầy chông gai, nhưng nó là con đường đúng đắn, con đường duy nhất để cứu vãn thế giới đang trên bờ vực sụp đổ. Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe với vẻ mặt đầy suy nghĩ, dường như đang cân nhắc từng lời. Nàng cảm thấy một sự cô độc len lỏi trong tâm hồn, bởi lẽ những nguyên t��c này hoàn toàn đi ngược lại với những gì nàng đã được dạy dỗ và tin tưởng suốt hàng ngàn năm. Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được một sự thật hiển nhiên, một sự giải thoát tiềm ẩn trong những lời lẽ giản dị đó. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ siết chặt, như một lời cam kết thầm lặng với con đường mới.

Cuối cùng, Tạ Trần đề cập đến nguyên tắc thứ ba: "Hòa hợp Tiên Phàm." Hắn nhìn thẳng vào cả phàm nhân và tu sĩ. "Chúng ta không thể tiếp tục chia rẽ. Ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, tu sĩ và người thường sống xen lẫn, nhưng sự phân biệt đối xử vẫn còn đó, là ngọn nguồn của mọi bi kịch. Kỷ nguyên mới sẽ không có tiên nhân cao quý hơn phàm nhân, cũng không có phàm nhân thấp kém hơn tiên nhân. Chúng ta là những mảnh ghép của cùng một thế giới, cùng nhau gánh vác vận mệnh của nó. Tu sĩ cần học cách sống như phàm nhân, hiểu được nỗi khổ của họ. Phàm nhân cần học cách không sợ hãi tu sĩ, mà coi họ như những người đồng hành, những người có trách nhiệm bảo vệ sự bình yên chung. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tạo ra một xã hội thực sự công bằng, một thế giới mà không ai phải 'mất người' để đạt được quyền năng." Hắn kết thúc bài diễn thuyết, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo một sức mạnh thuyết phục đến kỳ lạ. Hắn không hô hào, không kích động, chỉ đơn giản là trình bày một chân lý mà bấy lâu nay đã bị che mờ bởi chấp niệm và dục vọng.

Sau khi Tạ Trần kết thúc bài diễn thuyết, một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm đại sảnh. Không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng gió khẽ lướt qua những ô cửa sổ, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng. Những gương mặt trong đại sảnh, từ phàm nhân đến tu sĩ, đều mang vẻ suy tư sâu sắc. Họ đang tiêu hóa những lời lẽ vừa được thốt ra, những lời lẽ đã lật đổ toàn bộ quan niệm về thế giới mà họ đã biết.

Rồi đột nhiên, khoảng lặng bị phá vỡ bởi một tiếng vỗ tay dứt khoát. Bách Lý Hùng, với dáng người vạm vỡ và khuôn mặt cương nghị, đứng phắt dậy. Tiếng vỗ tay của ông như một tín hiệu, và ngay lập tức, các thủ lĩnh dân quân cùng các đại diện phàm nhân khác cũng đồng loạt đứng dậy, vỗ tay vang dội. Tiếng vỗ tay ban đầu còn dè dặt, nhưng rồi dần dần trở nên mạnh mẽ và cuồng nhiệt, lan tỏa khắp đại sảnh, như một làn sóng cuộn trào của sự đồng tình.

"Những lời của Tạ tiên sinh, chính là tiếng lòng của bách tính đã chịu đựng quá lâu!", Bách Lý Hùng cất tiếng, giọng ông trầm hùng, vang vọng khắp đại sảnh, đầy sức thuyết phục. "Chúng ta cần một 'Phàm Nhân Pháp Quyền' mạnh mẽ, nơi tu sĩ cũng phải tuân thủ luật pháp, không được lạm dụng sức mạnh để đàn áp. Thành Vô Song sẽ là nơi đầu tiên thực hiện điều này, và ta, Bách Lý Hùng, sẽ dốc sức bảo vệ! Không chỉ là bảo vệ bằng xương máu, mà còn là bảo vệ bằng niềm tin, bằng khát vọng về một cuộc sống bình thường, trọn vẹn nhân tính!" Ông nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm.

Sau Bách Lý Hùng, Dương Quân cũng đứng lên, ánh mắt anh sáng rực, tràn đầy lý tưởng. Anh quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm lạnh lùng nh��ng đầy ý nghĩa thoáng qua trên môi. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động, như một lời xác nhận cho con đường mà nàng đã chọn. "Tiên Môn Nhân Đạo, dưới sự dẫn dắt của Lăng Nguyệt Tiên Tử và ta, Dương Quân, xin nguyện đi theo con đường mà Tạ công tử đã vạch ra!" Dương Quân tuyên bố, giọng anh dứt khoát, đầy nhiệt huyết. "Chúng ta sẽ là cầu nối giữa tiên và phàm, sẽ dùng tu vi để bảo vệ nhân tính, không phải để hủy hoại nó. Chúng ta sẽ là những người tiên phong, xây dựng những nguyên tắc mới, để không ai phải 'mất người' trên con đường tìm kiếm sức mạnh. Chúng ta sẽ là những người giữ lửa cho 'Nhân Đạo', bất chấp mọi khó khăn, mọi sự phản kháng!"

Các đại diện phàm nhân và tu sĩ Nhân Đạo lại vỗ tay ủng hộ, lần này còn mạnh mẽ hơn. Một liên minh mới đã được định hình, không phải bằng lời thề trên máu, mà bằng một hiệp ước của trái tim, bằng niềm tin vào những nguyên tắc công bằng và nhân văn. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, cũng khẽ mỉm cười. Nàng nhìn Tạ Trần, trong mắt nàng không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà còn là một nỗi biết ơn sâu sắc. Nàng biết, con đường này, dù chông gai đến mấy, cũng là con đường đúng đắn. Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả và đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, cũng gật đầu tán thành. Vận mệnh vương triều này, và của bách tính nàng, cuối cùng cũng tìm thấy một hướng đi mới, không còn phụ thuộc vào những ý muốn bất thường của thần tiên.

Tạ Trần chỉ lặng lẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng ẩn chứa đầy ưu tư. Hắn biết, sự đồng thuận ban đầu này chỉ là khởi đầu. Làn sóng vỗ tay và những lời tuyên bố mạnh mẽ vừa rồi sẽ là mồi lửa châm ngòi cho sự phản kháng mạnh mẽ từ các tông môn truyền thống, những kẻ coi đây là sự "sỉ nhục" và "làm loạn" trật tự thiên địa. Việc hắn đặt ra "Phàm Nhân Pháp Quyền" sẽ khiến Bạch Vô Thường và Thiên Đạo tăng cường giám sát, có thể can thiệp trực tiếp hơn để bảo vệ quy tắc của mình, có lẽ thông qua việc cử người đến quấy phá, hoặc tạo ra những biến cố khó lường.

Sự xuất hiện và cam kết của "Tiên Môn Nhân Đạo" dưới sự lãnh đạo của Dương Quân và Lăng Nguyệt sẽ thu hút thêm tu sĩ, nhưng cũng sẽ biến họ thành mục tiêu của các thế lực thù địch muốn dập tắt ngọn lửa hy vọng mới này. Và bên cạnh sự phản kháng từ các tông môn chính đạo, Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không đứng yên. Hắn sẽ lợi dụng sự hỗn loạn từ việc phá vỡ trật tự cũ, biến những nguyên tắc mới thành công cụ cho mục đích tái sinh đầy chết chóc của hắn.

Tạ Trần đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây ngũ sắc cuối ngày đang dần tan đi trên nền trời xanh thẳm. Kỷ nguyên Nhân Đạo đã nhen nhóm, một ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường. Nhưng làn gió của đổi thay ấy, liệu có đủ sức thổi tan màn sương mù của chấp niệm và quyền lực đã bao phủ thế gian suốt vạn năm? Hay nó chỉ là một ngọn lửa nhỏ nhoi, dễ dàng bị dập tắt bởi cơn bão tố đang hình thành ở phía chân trời, từ những kẻ không muốn thấy ánh sáng của bình minh mới? Hắn không biết, nhưng hắn tin, rằng miễn là nhân tính còn đó, ngọn lửa hy vọng sẽ không bao giờ tắt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free