Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 243: Phán Quyết Của Nhân Tâm: Số Phận Kẻ Sai Đường

Sau phiên họp căng thẳng và đầy kịch tính tại Đại Sảnh Hòa Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử trở về căn phòng luyện công cá nhân của mình trong một khu vực tạm thời được dành cho các tu sĩ tại Thành Vô Song. Đây là một căn phòng được xây bằng đá kiên cố, với các trận pháp đơn giản được khắc trên tường và sàn nhà để tập trung linh khí. Mùi hương trầm trong đại sảnh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng, xen lẫn mùi đá lạnh lẽo đặc trưng của căn phòng. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa và tiếng hít thở đều đặn của chính nàng.

Bên ngoài, trời đã sẫm tối. Một vầng trăng non mờ nhạt treo lơ lửng trên bầu trời, phủ một lớp ánh sáng bạc yếu ớt lên nhân gian, khiến cảnh vật thêm phần tịch mịch, se lạnh. Lăng Nguyệt ngồi xuống bồ đoàn quen thuộc, nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm. Căn phòng này vẫn vậy, mọi thứ vẫn y như cũ, nhưng nàng cảm thấy nó đã khác. Giống như chính nàng vậy. Vẫn là nàng, nhưng không còn là nàng của ngày hôm qua.

Nàng đưa tay lên, khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của mình. Chiếc trâm lạnh lẽo, nhưng khi chạm vào, nàng lại cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa, xoa dịu phần nào nỗi cô độc đang dâng lên trong lòng. Chiếc trâm này là biểu tượng của tông môn, là kỷ vật của sư phụ, là minh chứng cho con đường tu tiên mà nàng đã từng theo đuổi. Nay, con đường đó đã kết thúc, ít nhất là theo cách cũ.

"Nhân Đạo..." Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Liệu có phải là một ảo vọng? Hay là hy vọng cuối cùng cho thế giới này?"

Nàng mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi. Trong tâm trí nàng, những hình ảnh của buổi hội nghị hiện lên rõ ràng. Ánh mắt kiên định của Tạ Trần, lời lẽ triết lý sâu sắc của hắn. Sự nhiệt huyết và ủng hộ vô điều kiện của Dương Quân. Sự phẫn nộ của phàm nhân, sự hoài nghi của tu sĩ truyền thống. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh hỗn độn, một bức tranh về kỷ nguyên mới mà nàng vừa tuyên bố sẽ kiến tạo.

Nàng biết, con đường 'Nhân Đạo' còn quá mơ hồ, đầy rẫy chông gai. Nó đòi hỏi sự hy sinh, sự kiên trì, và một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của nhân tính, vào khả năng của con người để tự cứu rỗi mình mà không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay những quyền năng siêu phàm đã tha hóa. Nàng đã đi ngược lại truyền thống, chống lại những giá trị đã được khắc sâu vào tâm trí của hàng triệu tu sĩ qua bao thế hệ. Liệu nàng có đơn độc quá không? Liệu nàng có đủ sức mạnh để chống lại làn sóng phản đối chắc chắn sẽ nổi lên?

Một thoáng yếu lòng lướt qua trong lòng nàng. Nhưng rồi, nàng nhớ lại ánh mắt của Tạ Trần, ánh mắt thấu hiểu và vững chãi như một điểm tựa. Nàng nhớ lại lời thề của Dương Quân, sự đồng hành của hắn. Nàng nhớ lại những gương mặt phàm nhân đầy hy vọng xen lẫn cảnh giác, nh���ng gương mặt đang chờ đợi một tương lai tốt đẹp hơn.

"Dù sao đi nữa, ta đã lựa chọn." Nàng siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. "Không thể quay đầu."

Quyết định đã được đưa ra. Lời đã thề. Con đường đã chọn. Nàng sẽ phải tự mình đi, tự mình đối mặt với mọi thử thách. Từ Ma Chủ Cửu U đang cười thầm trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn để thực hiện kế hoạch tái sinh đầy chết chóc của hắn, cho đến ánh mắt giám sát vô cảm của Bạch Vô Thường, đại diện cho Thiên Đạo, đang dõi theo từng bước đi của Tạ Trần và những kẻ dám thách thức quy tắc vạn năm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. Nàng hiểu rằng, sự cô độc này sẽ còn kéo dài. Nhưng chính trong sự cô độc đó, nàng sẽ tìm thấy sức mạnh để đứng vững. Để chiến đấu cho một nhân gian không còn 'mất người', một kỷ nguyên mới nơi nhân tính sẽ mãi trường tồn, không cần thành tiên mà vẫn trọn vẹn. Ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ như một lời hứa hẹn, hay một lời cảnh báo, về con đường vô thường phía trước.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua những kẽ lá, nhuộm vàng cả Thành Vô Song, mang theo một làn gió mát lành xua tan đi sự ẩm ướt của đêm. Trong một gian phòng lớn tại Phủ Thành Chủ, mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy mực và không khí tĩnh lặng đến lạ lùng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ trầm tĩnh lạ thường, ngồi chủ tọa một chiếc bàn gỗ lớn, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt đang có mặt trong căn phòng. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng sớm càng thêm nổi bật, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng sự tỉnh táo và suy tư, như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn vẫn vận trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản, không chút phô trương.

Đối diện hắn là những nhân vật trọng yếu của Thành Vô Song, đại diện cho cả phàm nhân lẫn tu sĩ. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, ngồi thẳng lưng, tay siết chặt chuôi kiếm bên hông, toát lên vẻ dũng tướng phong trần. Kế bên là Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, đang lặng lẽ quan sát. Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, ánh mắt đầy chờ đợi và có chút nôn nóng. Họ đại diện cho tiếng nói của phàm nhân, của những người đã phải chịu đựng áp bức từ giới tu sĩ.

Về phía tu sĩ, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã pha thêm chút ưu tư, nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tạ Trần, như chờ đợi một điều gì đó. Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, vẻ mặt kiên định. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, đôi tay nàng khẽ đặt trên bàn, biểu lộ sự lắng nghe chăm chú.

Bầu không khí trong phòng căng thẳng nhưng trang trọng, pha lẫn sự mong chờ và cả hoài nghi. Những tiếng bút giấy sột soạt nhẹ nhàng từ một góc phòng, nơi các thư lại đang ghi chép, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Họ đang thảo luận sôi nổi về số phận của các tông môn lạm dụng quyền lực và những tu sĩ đã bị bắt giữ, đặc biệt là Liễu Thanh Phong.

Bách Lý Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng ông trầm hùng, vang vọng trong gian phòng: "Kẻ gây tội phải đền tội, nếu không, lòng dân khó yên! Chúng ta không thể để sự việc này qua đi dễ dàng." Ánh mắt ông quét qua các tu sĩ, ngụ ý về những đau khổ mà phàm nhân đã phải gánh chịu.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với vẻ mặt cương nghị, tiếp lời, giọng nói đầy kiên quyết, biểu lộ sự phẫn uất đã bị kìm nén bấy lâu: "Máu phải trả bằng máu! Họ đã gây ra quá nhiều đau khổ. Những sinh mạng đã mất, những gia đình tan nát, không lẽ lại để những kẻ đó sống yên sao?" Lời lẽ của ông như những nhát búa giáng vào bức tường im lặng, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động môi, ánh mắt hướng về Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị: "Chúng ta cần một con đường khác, không phải là sự lặp lại những sai lầm cũ của tiên môn. Sự trừng phạt chỉ làm sâu sắc thêm thù hận. Một con đường cho thấy sự khác biệt của 'Nhân Đạo', một con đường không 'mất người'." Nàng biết, nếu chỉ đơn thuần giết chóc hay trừng phạt như cách cũ, họ sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng luẩn quẩn của oán thù và bạo lực.

Dương Quân lập tức bổ sung, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự nhiệt huyết của mình: "Cần cho họ cơ hội để nhìn lại, nhưng cũng cần nghiêm khắc để lập lại trật tự, để họ hiểu được giá trị của nhân tính. Nếu không, 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang xây dựng sẽ chẳng khác gì những tông môn cũ, chỉ thay thế một loại áp bức bằng một loại khác."

Tạ Trần lắng nghe cẩn trọng, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng người, như đang đọc thấu tâm can của họ. Hắn không vội vàng đưa ra ý kiến, chỉ khẽ gật đầu hoặc nhấp một ngụm trà. Hắn hiểu rằng, quyết định này không chỉ là về số phận của Liễu Thanh Phong hay những tu sĩ sa ngã, mà còn là về việc định hình nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà �� đó, cái giá của sự sống và nhân tính phải được đặt lên hàng đầu. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong lòng phàm nhân, sự mong muốn trả thù chính đáng. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, một vòng lặp của sự trả thù sẽ chỉ dẫn đến một Thiên Đạo suy tàn hơn, một nhân gian đầy rẫy bi kịch. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng ánh mắt thông minh, cũng khẽ nhìn Tạ Trần, như muốn nói rằng nàng cũng tin tưởng vào sự lựa chọn của hắn, vào một giải pháp dung hòa, không hủy diệt. Hắn cần một phán quyết không chỉ thỏa mãn công lý, mà còn gieo mầm cho sự thức tỉnh, cho một con đường khác.

***

Trời đã ngả trưa, ánh nắng bên ngoài trở nên gay gắt, thiêu đốt vạn vật, nhưng sâu trong Phủ Thành Chủ, nơi lao ngục u tối, lại ẩm thấp và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi sắt gỉ của song sắt quện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, ngột ngạt. Âm thanh vọng lại từ những bức tường đá dày, tiếng bước chân khẽ khàng của cai ngục cũng trở nên rền rĩ.

Liễu Thanh Phong, với xiềng xích bằng Hắc Thiết quấn quanh cổ tay và cổ chân, bị dẫn đến một căn phòng thẩm vấn đơn sơ. Chiếc xiềng xích nặng nề va vào nhau lách cách, tạo ra âm thanh chói tai trong không gian tĩnh mịch. Hắn bước đi loạng choạng, thân hình tiều tụy, mái tóc bù xù, gương mặt hốc hác, nhưng đôi mắt vẫn còn giữ chút kiêu ngạo cố hữu của một tu sĩ. Vẻ ngoài thanh tú của hắn giờ đây bị bao phủ bởi sự nhếch nhác, nhưng ánh mắt sáng như sao vẫn ánh lên một tia bất khuất, một sự khinh thường không thể che giấu đối với những kẻ phàm nhân đang giam giữ hắn.

Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng đối diện mình. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hắn, không một chút biểu cảm. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng vẫn thanh thoát, nhưng vẻ mặt nàng phảng phất một nỗi buồn khó tả. Dương Quân thì ánh mắt sắc bén, nhìn Liễu Thanh Phong với sự thất vọng rõ rệt.

"Kẻ phàm nhân như ngươi sao hiểu được đại đạo?" Liễu Thanh Phong khạc nhổ, giọng khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt, như thể đang nói chuyện với một con kiến hôi. Hắn cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong phòng giam lạnh lẽo, nghe thật chói tai. "Ta làm tất cả là vì Thiên Đạo, vì sự trường tồn của tiên môn! Những kẻ ngu muội các ngươi chỉ nhìn thấy cái lợi nhỏ nhoi của phàm trần, làm sao hiểu được sự vĩ đại của con đường trường sinh, của việc bảo vệ trật tự thiên địa?" Hắn vẫn cố chấp bám víu vào những lý lẽ cũ, những lời biện hộ đã ăn sâu vào máu thịt của hắn.

Tạ Trần vẫn bình tĩnh, giọng nói trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng từng lời lại như những mũi kim châm vào vỏ bọc kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong: "Thiên Đạo mà ngươi nói, có chấp nhận sự thống khổ của vạn dân không? Hay đó chỉ là cái cớ cho dục vọng của ngươi, cho sự 'mất người' của ngươi? Ngươi nói vì sự trường tồn của tiên môn, nhưng tiên môn mà ngươi bảo vệ, lại là nơi sinh ra những kẻ lợi dụng quyền năng để áp bức, để hủy hoại nhân tính của chính mình. Đó là sự trường tồn, hay là sự tha hóa?"

Liễu Thanh Phong sững người, ánh mắt hắn thoáng chút bối rối. Hắn chưa từng bị chất vấn một cách trực diện như vậy. Trong thế giới tu tiên của hắn, cường giả vi tôn là chân lý, kẻ yếu bị chà đạp là lẽ tự nhiên. Hắn đã quen với việc phàm nhân run sợ trước quyền năng, chứ không phải đặt câu hỏi về bản chất của quyền năng đó. Hắn cố gắng phản biện, giọng nói càng thêm gay gắt: "Ngươi nói gì? Ngươi là kẻ phàm nhân, cả đời chìm đắm trong bùn lầy nhân thế, làm sao hiểu được đại nghĩa của chúng ta? Chúng ta hy sinh những cá thể nhỏ bé để bảo toàn cái chung vĩ đại! Đó là sự lựa chọn đau đớn, nhưng cần thiết!"

"Sự hy sinh?" Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn như nhìn xuyên qua tâm hồn Liễu Thanh Phong. "Hay là sự ích kỷ được ngụy trang bằng cái gọi là 'đại nghĩa'? Ngươi tự cho mình là kẻ vĩ đại, có quyền định đoạt sinh mạng người khác, chỉ vì ngươi có sức mạnh hơn. Ngươi quên mất rằng, sức mạnh không phải là thước đo của giá trị, mà là một thử thách đối với nhân tính. Ngươi đã thất bại trong thử thách đó, Liễu Thanh Phong. Ngươi đã 'mất người'." Hắn nhấn mạnh cụm từ "mất người", như một lời kết tội không thể chối cãi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một âm thanh nhỏ nhưng đầy tiếc nuối vang vọng trong căn phòng. Nàng bước lên một bước, ánh mắt nhìn Liễu Thanh Phong bằng sự thương cảm hiếm thấy: "Liễu sư huynh, ngươi đã sai rồi. Sức mạnh không phải là tất cả. Lòng từ bi mới là gốc rễ của đạo. Tiên môn của chúng ta đã lạc lối quá lâu, theo đuổi quyền năng mà đánh mất đi bản chất. Thiên Đạo suy kiệt không phải vì linh khí cạn kiệt, mà vì nhân tâm cạn kiệt." Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về sự thật ẩn giấu đằng sau Thiên Đạo suy yếu, và cảm thấy một nỗi đau xót cho người sư huynh đã từng tài hoa nhưng giờ đây lại lạc lối không lối thoát.

Liễu Thanh Phong nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn từ kiêu ngạo chuyển sang bối rối, rồi hoang mang. Lời nói của nàng như những nhát dao đâm vào những chấp niệm sâu xa nhất của hắn. Hắn đã từng ngưỡng mộ Lăng Nguyệt, đã từng coi nàng là biểu tượng của tiên môn. Nhưng giờ đây, nàng lại đứng về phía kẻ phàm nhân, chống lại tất cả những gì hắn tin tưởng. "Lăng Nguyệt sư muội... cả ngươi cũng vậy sao? Ngươi cũng bị kẻ phàm nhân này mê hoặc sao? Ngươi quên rồi sao? Chúng ta là tu sĩ! Chúng ta cao quý hơn phàm nhân! Chúng ta phải bảo vệ Thiên Đạo!" Hắn tuyệt vọng gào lên, xiềng xích va vào nhau kêu loảng xoảng, nhưng tiếng gào của hắn lại yếu ớt đến thảm hại.

Dương Quân bước tới, giọng nói trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt kiên quyết: "Liễu Thanh Phong, ngươi vẫn không hiểu. Không phải chúng ta chống lại Thiên Đạo, mà chúng ta đang cố gắng cứu lấy nó, bằng cách cứu lấy nhân tính. Thiên Đạo không cần sự sùng bái mù quáng, nó cần sự cân bằng, sự sống động của vạn vật. Mà vạn vật đó, khởi nguồn từ nhân tâm." Hắn nhìn Liễu Thanh Phong, như nhìn một người bạn cũ đã lầm đường.

Liễu Thanh Phong ôm đầu, sự tức giận và tuyệt vọng dâng trào. Hắn không thể chấp nhận được những lời lẽ đó. Cả đời hắn đã tu luyện, đã tin vào con đường của mình, đã coi phàm nhân như cỏ rác. Giờ đây, một kẻ phàm nhân lại đứng đây, vạch trần tất cả những điều hắn tin là chân lý. "Ngươi... ngươi dám hủy diệt ta! Ngươi là kẻ tội đồ! Ngươi sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt! Kẻ phàm nhân như ngươi... sẽ phải trả giá!" Hắn gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo trong sự phẫn nộ và sợ hãi tột độ. Tiếng xiềng xích kéo lê trên nền đá lạnh lẽo khi hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích. Hắn đã thực sự bàng hoàng, bối rối, sau đó là tức giận và cuối cùng là tuyệt vọng khi nhận ra rằng những lý lẽ của hắn đã không còn giá trị trong thế giới mới đang dần hình thành. Tạ Trần chỉ im lặng quan sát, ánh mắt không một chút dao động. Hắn biết, lời nói đôi khi không đủ sức mạnh để thay đổi một chấp niệm đã ăn sâu. Chỉ có hành động, và cái giá phải trả cho sự sai lầm, mới có thể thức tỉnh một tâm hồn đã 'mất người'.

***

Chiều muộn, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thành Vô Song bằng một thứ ánh sáng cam đỏ rực rỡ, Quảng Trường Công Lý đã chật cứng người. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về bục cao, nơi Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chãi giữa biển người đang xôn xao. Mùi bụi bặm từ mặt đất khô cằn quyện vào mùi gió thoảng, mang theo sự chờ đợi căng thẳng của đám đông. Tiếng xì xào bàn tán của phàm nhân, tiếng bước chân hối hả, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống.

Bên cạnh Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y nàng nổi bật giữa sắc hoàng hôn, vẻ mặt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Dương Quân đứng vững chãi, ánh mắt đầy quyết tâm. Phía sau họ là Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, và Thủ Lĩnh Dân Quân cùng các đại diện phàm nhân khác, tất cả đều đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.

Phía dưới bục, Liễu Thanh Phong và các tu sĩ đồng lõa khác bị dẫn đến, quỳ gối trên nền đất lạnh lẽo. Vẻ mặt Liễu Thanh Phong vẫn còn sự bàng hoàng và thất thần sau cuộc đối thoại với Tạ Trần, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt hắn, một tia phẫn uất và căm hờn vẫn âm ỉ cháy. Xiềng xích trên người họ vẫn kêu lách cách mỗi khi họ khẽ động đậy.

Tạ Trần bước lên phía trước một bước, cả quảng trường chợt chìm vào im lặng. Hắn không cần phải lớn tiếng, giọng nói trầm tĩnh của hắn, không cao nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp quảng trường, như một lời sấm truyền định đoạt vận mệnh: "Các ngươi đã quên đi nhân tính, lợi dụng sức mạnh để áp bức. Các ngươi đã coi Thiên Đạo là cái cớ để thỏa mãn dục vọng, để sống một đời 'mất người'. Hình phạt của các ngươi không phải là cái chết."

Một tiếng xì xào lớn nổi lên trong đám đông phàm nhân. Nhiều người thất vọng, muốn một sự trừng phạt nặng nề hơn. Thủ Lĩnh Dân Quân nhíu mày, ánh mắt đầy nghi hoặc. Bách Lý Hùng cũng thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ im lặng, tin tưởng vào sự phán xét của Tạ Trần.

Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, dừng lại một chút trên gương mặt thất thần của Liễu Thanh Phong: "Hình phạt của các ngươi, là sự sống. Sống giữa phàm nhân, dùng đôi tay mình để tạo dựng, để cảm nhận nhân gian mà các ngươi đã chà đạp. Tu vi của các ngươi sẽ bị tước bỏ, linh căn sẽ bị phá hủy. Các ngươi sẽ trở thành phàm nhân, không còn sức mạnh siêu phàm, không còn khả năng trường sinh. Các ngươi sẽ phải lao động, phải chịu đựng đói nghèo, bệnh tật, phải đối mặt với nỗi sợ hãi và bất lực mà các ngươi đã từng gây ra cho kẻ khác."

Lời phán quyết này như một tiếng sét đánh ngang tai Liễu Thanh Phong. Ánh mắt hắn từ bàng hoàng chuyển sang kinh hãi tột độ, sau đó là tuyệt vọng và phẫn nộ. "Tước bỏ tu vi? Ngươi... ngươi dám hủy diệt ta! Ngươi là kẻ tội đồ! Ngươi sẽ không được chết yên! Thiên Đạo sẽ trừng phạt ngươi!" Hắn gào lên, tiếng thét phẫn nộ xé toạc không gian, nhưng lại bị nhấn chìm bởi tiếng xì xào kinh ngạc của đám đông. Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng xiềng xích giữ chặt, khiến hắn chỉ có thể gục xuống, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tạ Trần với lòng hận thù sâu sắc. Cảm giác đau đớn khi tu vi bị tước bỏ, linh căn bị hủy, là nỗi kinh hoàng lớn nhất đối với bất kỳ tu sĩ nào, còn hơn cả cái chết.

Tạ Trần vẫn không nao núng, giọng nói của hắn vẫn bình thản, nhưng quyền uy lại lan tỏa khắp nơi: "Cho đến khi nào nhân tính được phục hồi, khi nào các ngươi thực sự hiểu được cái giá của những gì đã mất, khi đó Thiên Đạo sẽ tự phán xét lại. Đây không phải là sự trừng phạt mù quáng, mà là cơ hội để chuộc lỗi, là con đường để tìm lại chính mình. Đây là 'hình phạt nhân đạo'."

Khi Tạ Trần dứt lời, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh biếc nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, từ hư không ngưng tụ, bao trùm lấy Liễu Thanh Phong và các tu sĩ khác. Họ ôm đầu đau đớn, tiếng thét kinh hoàng vang lên khi linh khí trong cơ thể họ bị rút cạn, linh căn bị nghiền nát từng chút một. Cảm giác đau đớn đó, không phải là đau thể xác thông thường, mà là nỗi đau của sự hủy diệt bản nguyên, của sự mất mát vĩnh viễn. Khuôn mặt Liễu Thanh Phong vặn vẹo, đôi mắt hắn trợn trừng, nhưng rồi dần dần, ánh sáng trong đôi mắt ấy vụt tắt, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô hồn. Hắn đã hoàn toàn sụp đổ, tất cả những gì hắn đã gây dựng, đã tin tưởng, giờ đây tan biến thành hư vô.

Đám đông phàm nhân im lặng theo dõi cảnh tượng này, nhiều người rùng mình trước sự tàn nhẫn thầm lặng của phán quyết, nhưng rồi một tiếng hô vang lên từ một góc: "Công lý! Công lý đã được thực thi!" Những tiếng hô theo sau, từ xì xào dần chuyển thành hò reo, như một làn sóng cuộn trào khắp quảng trường.

Bách Lý Hùng, ban đầu ngạc nhiên, sau đó gật đầu mạnh mẽ. Giọng ông trầm hùng nhưng đầy sự chấp thuận: "Đây... đây là một cách xử lý chưa từng có, nhưng... có lẽ là cách duy nhất để thực sự thay đổi. Không chỉ trừng phạt thân xác, mà còn trừng phạt cả linh hồn." Ông hiểu rằng, cái chết là sự giải thoát, còn việc sống một đời phàm nhân sau khi đã nếm trải quyền năng tu sĩ, đó mới là nỗi thống khổ tột cùng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, ánh mắt nàng kiên định hơn bao giờ hết. Nàng bước lên một bước, đứng cạnh Tạ Trần, bạch y nàng bay phấp phới trong gió chiều. "Đây mới là con đường mà chúng ta phải đi. Con đường của nhân tâm." Nàng thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho những người đứng gần nghe thấy, nhưng ý chí của nàng lại vang vọng mạnh mẽ. Dương Quân cũng bước lên, đứng thẳng lưng bên cạnh Tạ Trần, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối của mình.

Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm bao phủ Thành Vô Song. Phán quyết đã được đưa ra. Liễu Thanh Phong và các tu sĩ đồng lõa giờ đây đã là phàm nhân, trần trụi và yếu ớt. Nhưng trong màn đêm đó, một làn sóng phản ứng dữ dội đang bắt đầu nổi lên từ các tông môn tu tiên truyền thống, coi đây là sự "làm loạn" trật tự, là sự sỉ nhục không thể chấp nhận đối với giới tu sĩ. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận việc một kẻ phàm nhân dám định đoạt số phận của những người đã từng đứng trên vạn vật.

Trong khi đó, ở một nơi xa xôi, ánh mắt của Bạch Vô Thường, đại diện cho Thiên Đạo, đang dõi theo Tạ Trần chặt chẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong "nhân quả", sự rung chuyển của "quy tắc vạn năm". Kẻ phàm nhân này, đã trở thành một mối đe dọa lớn hơn, một "điểm neo nhân quả" đủ sức phá vỡ sự cân bằng mà Thiên Đạo cố gắng duy trì. Và sâu thẳm trong Ma Vực, Ma Chủ Cửu U cũng mỉm cười, bởi sự hỗn loạn này, chính là cơ hội mà hắn đã chờ đợi bấy lâu để thực hiện kế hoạch tái sinh đầy chết chóc của mình. Con đường của 'Nhân Đạo' mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng những thách thức và hiểm nguy đã chồng chất ngay trước mắt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free