Nhân gian bất tu tiên - Chương 242: Hội Nghị Tiên Phàm: Lời Thề Nhân Đạo
Ánh trăng cuối cùng của đêm trước đã nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên của một ngày mới, nhưng không khí căng thẳng bao trùm Thành Vô Song dường như vẫn chưa tan biến. Trong Đại Sảnh Hòa Bình, một kiến trúc cổ kính được trùng tu vội vã, những tia nắng ban mai trong trẻo luồn qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống sàn đá cẩm thạch đã được quét dọn sạch sẽ. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất từ những lư hương đặt trang trọng ở bốn góc sảnh, hòa quyện với mùi vải vóc mới của những tấm thảm được trải, và thoang thoảng cả hương hoa tươi được đặt trên bàn. Bầu không khí ban đầu im ắng đến lạ lùng, một sự im lặng nặng nề mang theo biết bao ho��i nghi và cảnh giác.
Tạ Trần đứng ở vị trí trung tâm đại sảnh, không phải trên bục cao hay ngai vàng, mà là giữa một vòng tròn đồng tâm, nơi các hàng ghế được sắp đặt. Một nửa vòng tròn là những phàm nhân đại diện: Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị như một bức tường thành; Nữ Hoàng Đồ Long, tuy vóc dáng cao ráo nhưng khí chất vương giả của nàng lại khiến bất kỳ ai cũng phải ngước nhìn, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị của nàng quét qua từng gương mặt tu sĩ; và Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đại diện cho tiếng nói của những người từng bị áp bức. Nửa vòng tròn còn lại là các tu sĩ: Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y thanh thoát như một đóa sen tuyết, gương mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng, đôi mắt phượng sắc bén ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả; Dương Quân, tuấn tú, nho nhã, khí chất thư sinh nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, đứng cạnh Lăng Nguyệt với vẻ kiên định; và một vài tu sĩ truyền thống khác, đến từ các tông môn còn lại, vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo, hoặc lộ rõ sự khó chịu, hoài nghi trên gương mặt. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục xanh ngọc, ngồi khuất ở một góc, đôi mắt thông minh và có chút u buồn lặng lẽ quan sát tất cả.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của hắn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi chấp niệm giấu kín trong lòng người. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và trang phục áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương của hắn càng khiến hắn nổi bật giữa đám đông lộng lẫy hoặc uy nghiêm. Hắn khẽ hắng giọng, tiếng vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Chư vị," Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, không cao không thấp, nhưng đủ sức lắng đọng mọi tạp âm. "Hôm nay, chúng ta ngồi lại đây không phải để phân biệt tiên phàm, để truy cứu trách nhiệm, hay để khơi lại những vết thương cũ. Mà là để tìm kiếm một con đường chung. Một nhân gian, nơi mỗi sinh linh, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều có thể sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không còn bị nỗi sợ hãi 'mất người' ám ảnh, không còn phải đánh đổi bản ngã để đổi lấy sức mạnh hư vô."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. Hắn thấy sự cảnh giác trong mắt Bách Lý Hùng, sự kiên nghị của Nữ Hoàng, sự phẫn nộ âm ỉ của Thủ Lĩnh Dân Quân. Hắn cũng thấy sự hoài nghi sâu sắc của các tu sĩ truyền thống, sự mệt mỏi của Lăng Nguyệt và sự nhiệt huyết của Dương Quân.
"Cuộc chiến ý niệm đã qua," Tạ Trần tiếp lời, "chân tướng về Ký Sinh Trùng Ý Niệm, về sự thao túng 'vá trời' từ thời Thượng Cổ đã được phơi bày. Nó đã phơi bày một sự thật đau lòng: con đường mà chúng ta từng tin là cứu rỗi, lại là con đường dẫn đến sự tha hóa, sự đánh mất chính mình. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng dần, không phải là dấu hiệu của sự kết thúc, mà có thể là một lời nhắc nhở. Rằng đã đến lúc, chúng ta phải tự vấn lại bản chất của sự tồn tại, của quyền năng, và của ý nghĩa cuộc sống."
Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên từ phía các tu sĩ truyền thống, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt của Tạ Trần dập tắt. Hắn không hề uy hiếp, chỉ đơn thuần là một ánh nhìn sâu thẳm, nhưng đủ khiến họ cảm thấy bị nhìn thấu.
Bách Lý Hùng, với giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, phá vỡ sự im lặng. "Công tử Tạ Trần nói chí lý. Nhưng bách tính Thành Vô Song, và vô số bách tính khác trên khắp nhân gian này, đã chịu quá nhiều đau khổ. Những lời lẽ triết lý, dù hay đến mấy, cũng không thể xoa dịu được những vết sẹo trong lòng họ. Chúng ta cần một lời cam kết, không phải là lời hứa suông về một tương lai xa vời. Chúng ta cần những hành động cụ thể, để đảm bảo rằng phàm nhân sẽ không bao giờ còn bị đối xử như cỏ rác, bị lợi dụng làm vật hi sinh cho những 'đại nghĩa' mà họ không hề hiểu rõ."
Ánh mắt Bách Lý Hùng dán chặt vào các tu sĩ, đặc biệt là những người vẫn còn giữ thái độ cao ngạo. Sự c��ng thẳng trong đại sảnh tăng lên rõ rệt. Những phàm nhân khác gật đầu đồng tình, gương mặt khắc khổ của họ ánh lên vẻ cảnh giác và kỳ vọng. Nữ Hoàng Đồ Long khẽ gật đầu, đồng ý với lời của Bách Lý Hùng, đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn không rời khỏi các tu sĩ.
Tạ Trần không hề tỏ ra nao núng trước sự gay gắt của Bách Lý Hùng. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ấm áp. "Bách Lý tướng quân nói không sai. Lời cam kết phải đi đôi với hành động. Và hành động đầu tiên chính là buổi hội nghị này, là việc chúng ta cùng nhau ngồi xuống, lắng nghe nhau, và cùng nhau xây dựng. Sự đau khổ của bách tính, ta thấu hiểu. Sự hoài nghi của tu sĩ, ta cũng thấu hiểu. Nhưng nếu chúng ta cứ mãi chìm đắm trong quá khứ, trong oán hận, thì tương lai sẽ không bao giờ đến. Chúng ta ở đây để phá cục, không phải để chấp niệm."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người, như đang đặt một câu hỏi không lời. "Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, bởi lẽ chúng ta đang cố gắng thay đổi một trật tự đã tồn tại vạn năm. Nhưng nếu không có dũng khí để bắt đầu, thì vĩnh viễn sẽ không có kết thúc."
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, tiếng thở rất nhẹ, nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, nó như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần đang gánh vác một gánh nặng quá lớn, gánh nặng của cả một thời đại sắp chuyển mình. Nàng tin vào hắn, tin vào trí tuệ và tấm lòng của hắn, nhưng con đường đó, nàng biết, sẽ không hề bằng phẳng.
***
Thời gian trôi qua, ánh nắng ban mai đã chói chang giữa trưa, rọi thẳng xuống đại sảnh. Mùi hương trầm ban nãy đã phai nhạt, thay vào đó là mùi mồ hôi và một không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Cuộc thảo luận đã không còn giữ được vẻ dè dặt ban đầu, mà chuyển thành những màn tranh luận gay gắt, tiếng nói lớn tiếng xen lẫn những lời chất vấn đầy phẫn nộ.
Một tu sĩ truyền thống, lão già râu bạc, mặc đạo bào của một tông môn cổ xưa, vỗ bàn đứng dậy, gương mặt đỏ gay. "Nực cười! Nếu không tu tiên, ai sẽ bảo vệ nhân gian khỏi ma quỷ? Ai sẽ gánh vác trách nhiệm vá trời, giữ gìn sự cân bằng của thế giới? Các người phàm nhân, chỉ biết nhìn vào những lợi ích nhỏ nhoi trước mắt, nào có hiểu được đại nghĩa, nào có thấy được nguy hiểm đang rình rập khắp nơi? Tu tiên là Thiên Đạo ban cho, là con đường duy nhất để chúng ta trở nên mạnh mẽ, để chống lại sự xâm lấn của Ma Vực, của những thế lực tà ác!"
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, không hề kém cạnh, lập tức đáp trả, giọng nói trầm đục nhưng đầy sức mạnh. "Đại nghĩa? Trách nhiệm đó đã khiến các người mất đi nhân tính! Các người nhân danh 'bảo vệ', nhưng lại sẵn sàng chà đạp lên sinh mạng phàm nhân, lợi dụng chúng tôi như những con tốt thí trên bàn cờ của các người! Chúng tôi không cần sự bảo vệ mà đổi lấy sự sợ hãi, sự khinh miệt và sự mất mát! Chính các người, những kẻ tự xưng là 'tiên nhân', đã tạo ra nhiều đau khổ hơn bất kỳ ma quỷ nào!"
Tiếng tranh cãi bùng lên dữ dội. Các tu sĩ truyền thống phản đối kịch liệt, cho rằng phàm nhân đang quá khích, không hiểu chuyện. Các phàm nhân đại diện thì giận dữ kể lại những câu chuyện về sự áp bức, về những tai ương do tu sĩ gây ra, về việc họ bị coi thường, bị hy sinh một cách vô nghĩa. Bách Lý Hùng siết chặt tay, ánh mắt rực lửa. Nữ Hoàng Đồ Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lóe lên tia lạnh lẽo.
Tạ Trần vẫn đứng đó, như một tảng đá giữa dòng nước lũ. Hắn lắng nghe kỹ lưỡng từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Đôi khi, hắn chỉ khẽ nhướng mày, hoặc gật đầu nhẹ, nhưng không hề ngắt lời ai. Khi cuộc tranh cãi dường như sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, hắn khẽ nâng tay, một cử chỉ nhỏ nhưng lại có sức mạnh trấn an kỳ lạ.
"Chư vị bình tĩnh," Tạ Trần nói, giọng nói không hề lớn, nhưng lại xuyên qua mọi ồn ào. "Sự phẫn nộ của phàm nhân là có thật. Sự lo lắng của tu sĩ cũng là có thật. Nhưng chúng ta đang sa vào vòng lặp của oán hận và bảo thủ. Liệu có con đường nào khác không? Con đường mà không cần đến sự hy sinh của nhân tính để có được sức mạnh? Con đường mà sức mạnh được dùng để bảo vệ, ch�� không phải để thống trị?"
Lời của Tạ Trần như một tia sét đánh xuống, khiến mọi người im bặt. Họ nhìn hắn, rồi nhìn lẫn nhau. Một con đường khác? Liệu có tồn tại?
Đúng lúc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi đứng dậy. Bạch y của nàng lay động nhẹ nhàng, tỏa ra một khí chất thanh cao nhưng cũng đầy quyết đoán. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng gương mặt, từ những tu sĩ hoài nghi đến những phàm nhân phẫn nộ, cuối cùng dừng lại ở Tạ Trần, như tìm thấy một điểm neo vững chắc.
"Ta, Lăng Nguyệt, đã từng tin vào con đường đó." Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, không hề lạnh lùng như thường lệ, mà mang một sự chân thành hiếm thấy. "Ta từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu, để gánh vác trách nhiệm 'vá trời'. Ta đã từng chấp niệm vào sức mạnh, vào cảnh giới, vào sự siêu thoát khỏi phàm trần. Nhưng nay, ta nhận ra, con đường chân chính không phải là quên đi bản ngã, mà là tìm lại nó. Không phải là siêu thoát khỏi nhân tính, mà là trân trọng nó."
Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định. "Ta từ bỏ con đường tu tiên cũ. Ta từ bỏ danh vị Tiên Tử của Thái Huyền Tông. Ta sẽ tìm kiếm 'Nhân Đạo' – một con đường để tu luyện nhưng không mất nhân tính! Một con đường mà sức mạnh không phải là mục đích, mà là phương tiện để bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người. Ta nguyện sẽ là người tiên phong, cùng Dương Quân và những ai nguyện theo, kiến tạo một tông môn mới, một 'Tiên Môn Nhân Đạo', nơi nhân tính là gốc rễ, không phải tu vi. Nơi những người tu hành có thể tìm thấy con đường chân chính, không còn lo sợ 'mất người'. Chúng ta sẽ mở rộng cửa đón những tu sĩ đã lạc lối, những người khao khát được làm người trọn vẹn, không cần thành tiên theo cách cũ."
Cả đại sảnh chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, không tin vào tai mình. Một Tiên Tử danh tiếng của một trong những đại tông môn lại công khai từ bỏ con đường tu tiên truyền thống? Đó là một sự kiện chấn động, chưa từng có trong lịch sử.
Dương Quân, gương mặt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết, lập tức đứng dậy, cúi đầu sâu trước Lăng Nguyệt. "Dương Quân nguyện cùng sư tỷ, cùng Tạ công tử, tìm kiếm và xây dựng con đường này! Chúng ta sẽ xây dựng những quy tắc mới, những giáo điều mới, tập trung vào việc bảo vệ nhân gian, bảo vệ sinh linh, không phải chạy theo hư danh và sức mạnh mù quáng!"
Phản ứng trong đại sảnh vô cùng phức tạp. Một số tu sĩ truyền thống choáng váng, không nói nên lời, gương mặt trắng bệch. Một số khác lộ rõ vẻ khinh thường, cho rằng Lăng Nguyệt đã bị Tạ Trần mê hoặc, hoặc đơn giản là nàng đã điên. Họ thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy vẻ phán xét. Phàm nhân đại diện thì im lặng quan sát, ánh mắt phức tạp, có sự nghi ngờ, nhưng cũng có một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. Họ không ngờ rằng, trong giới tu sĩ, vẫn còn có người dám đứng lên, dám từ bỏ tất cả để đi theo một con đường mới.
Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn dịu đi. Hắn biết, quyết định này không dễ dàng chút nào. Nó đòi hỏi một sự dũng cảm phi thường, một sự từ bỏ mọi thứ mà nàng từng tin tưởng. Con đường 'Nhân Đạo' mà nàng vừa tuyên bố, là một con đường đầy gai góc, một hành trình đơn độc chống lại cả một thời đại. Nhưng chính sự đơn độc đó, lại khiến nàng trở nên vĩ đại hơn trong mắt hắn.
***
Sau phiên họp căng thẳng và đầy kịch tính tại Đại Sảnh Hòa Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử trở về căn phòng luyện công cá nhân của mình trong một khu vực tạm thời được dành cho các tu sĩ tại Thành Vô Song. Đây là một căn phòng được xây bằng đá kiên cố, với các trận pháp đơn giản được khắc trên tường và sàn nhà để tập trung linh khí. Mùi hương trầm trong đại sảnh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng, xen lẫn mùi đá lạnh lẽo đặc trưng của căn phòng. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa và tiếng hít thở đều đặn của chính nàng.
Bên ngoài, trời đã sẫm tối. Một vầng trăng non mờ nhạt treo lơ lửng trên bầu trời, phủ một lớp ánh sáng bạc yếu ớt lên nhân gian, khiến cảnh vật thêm phần t���ch mịch, se lạnh. Lăng Nguyệt ngồi xuống bồ đoàn quen thuộc, nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm. Căn phòng này vẫn vậy, mọi thứ vẫn y như cũ, nhưng nàng cảm thấy nó đã khác. Giống như chính nàng vậy. Vẫn là nàng, nhưng không còn là nàng của ngày hôm qua.
Nàng đưa tay lên, khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của mình. Chiếc trâm lạnh lẽo, nhưng khi chạm vào, nàng lại cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa, xoa dịu phần nào nỗi cô độc đang dâng lên trong lòng. Chiếc trâm này là biểu tượng của tông môn, là kỷ vật của sư phụ, là minh chứng cho con đường tu tiên mà nàng đã từng theo đuổi. Nay, con đường đó đã kết thúc, ít nhất là theo cách cũ.
"Nhân Đạo..." Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Liệu có phải là một ảo vọng? Hay là hy vọng cuối cùng cho thế giới này?"
Nàng mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi. Trong tâm trí nàng, những hình ảnh của buổi hội nghị hiện lên rõ ràng. Ánh mắt ki��n định của Tạ Trần, lời lẽ triết lý sâu sắc của hắn. Sự nhiệt huyết và ủng hộ vô điều kiện của Dương Quân. Sự phẫn nộ của phàm nhân, sự hoài nghi của tu sĩ truyền thống. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh hỗn độn, một bức tranh về kỷ nguyên mới mà nàng vừa tuyên bố sẽ kiến tạo.
Nàng biết, con đường 'Nhân Đạo' còn quá mơ hồ, đầy rẫy chông gai. Nó đòi hỏi sự hy sinh, sự kiên trì, và một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của nhân tính, vào khả năng của con người để tự cứu rỗi mình mà không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay những quyền năng siêu phàm đã tha hóa. Nàng đã đi ngược lại truyền thống, chống lại những giá trị đã được khắc sâu vào tâm trí của hàng triệu tu sĩ qua bao thế hệ. Liệu nàng có đơn độc quá không? Liệu nàng có đủ sức mạnh để chống lại làn sóng phản đối chắc chắn sẽ nổi lên?
Một thoáng yếu lòng lướt qua trong lòng nàng. Nhưng rồi, nàng nhớ lại ánh mắt của Tạ Trần, ánh mắt thấu hiểu và vững chãi như một điểm tựa. Nàng nhớ lại lời thề của Dương Quân, sự đồng hành của hắn. Nàng nhớ lại những gương mặt phàm nhân đầy hy vọng xen lẫn cảnh giác, những gương mặt đang chờ đợi một tương lai tốt đẹp hơn.
"Dù sao đi nữa, ta đã lựa chọn." Nàng siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. "Không thể quay đầu."
Quyết định đã được đưa ra. Lời đã thề. Con đường đã chọn. Nàng sẽ phải tự mình đi, tự mình đối mặt với mọi thử thách. Từ Ma Chủ Cửu U đang cười thầm trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn để thực hiện kế hoạch tái sinh đầy chết chóc của hắn, cho đến ánh mắt giám sát vô cảm của Bạch Vô Thường, đại diện cho Thiên Đạo, đang dõi theo từng bước đi của Tạ Trần và những kẻ dám thách thức quy tắc vạn năm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. Nàng hiểu rằng, sự cô độc này sẽ còn kéo dài. Nhưng chính trong sự cô độc đó, nàng sẽ tìm thấy sức mạnh để đứng vững. Để chiến đấu cho một nhân gian không còn 'mất người', một kỷ nguyên mới nơi nhân tính sẽ mãi trường tồn, không cần thành tiên mà vẫn trọn vẹn. Ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ như một lời hứa hẹn, hay một lời cảnh báo, về con đường vô thường phía trước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.