Nhân gian bất tu tiên - Chương 241: Hậu Di Chấn Thượng Cổ: Trật Tự Mới Trên Đống Tro Tàn
Ánh chiều tà vẫn còn vương vấn trên những mái ngói xanh lục của Thành Vô Song, nhuộm cả quảng trường một sắc đỏ cam bi tráng, hệt như màu máu của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Dư âm từ lời tuyên bố của Lăng Nguyệt Tiên Tử và tiếng reo hò của phàm nhân vẫn còn vang vọng, nhưng dưới lớp vỏ nhiệt huyết ấy, một luồng sóng ngầm của hỗn loạn và phẫn nộ đang cuộn trào. Nó không còn là niềm vui chiến thắng đơn thuần, mà là sự bùng nổ của những cảm xúc bị dồn nén suốt bao năm tháng, khi bức màn về sự thật nghiệt ngã của 'Tiên Đạo' và 'Ký Sinh Trùng Ý Niệm' bị xé toạc.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi sau tiếng hô vang cuối cùng, sự thật trần trụi bắt đầu thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của những người chứng kiến. Phàm nhân, những kẻ từ lâu đã quỳ gối dưới chân tiên môn, đã dâng hiến cả đức tin và sinh mạng cho một ảo ảnh, giờ đây bùng nổ trong cơn giận dữ không thể kiềm chế. Họ không chỉ căm phẫn những kẻ đã lừa dối mình, mà còn phẫn uất chính sự ngu muội của bản thân.
"Giết sạch lũ tiên sư vô đạo! Chúng đã lừa dối chúng ta! Chúng đã hút cạn linh khí, cướp đoạt sinh mệnh của con cháu chúng ta!" Một tiếng hét lạc giọng vang lên từ đám đông, như một tia lửa châm vào thùng thuốc súng. Lập tức, những tiếng hô hưởng ứng bùng nổ. "Báo thù! Báo thù cho những người đã chết vì 'vá trời'!" Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng chân người xô đẩy, những đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự căm thù và tuyệt vọng. Họ không cần biết đến triết lý cao siêu hay những toan tính thâm sâu, họ chỉ biết rằng mình đã bị l���a dối, rằng đức tin của họ đã bị chà đạp, và giờ đây, họ muốn công lý. Một vài kẻ quá khích đã bắt đầu xông về phía những tu sĩ còn đang thất thần đứng đó, nắm chặt những thanh gỗ, những hòn đá nhặt vội. Mùi khói bụi, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi kim loại thoang thoảng của sợ hãi bắt đầu lan tỏa trong không khí, căng thẳng đến nghẹt thở.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, lập tức chỉ huy quân lính của mình. "Giữ trật tự! Không được để đổ máu thêm!" Giọng hắn trầm hùng, vang dội giữa tiếng ồn ào. Quân lính nhanh chóng lập thành hàng rào, cố gắng ngăn chặn những cuộc xô xát nhỏ lẻ đang bùng phát. Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt cương nghị, cũng lao vào cùng các chiến hữu của mình, dùng chính thân mình che chắn cho những tu sĩ đang hoang mang đến cực độ. Hắn biết, dù những tu sĩ này có lầm đường, nhưng không phải tất cả đều là kẻ ác, và nếu để phàm nhân cuốn vào vòng xoáy báo thù mù quáng, thì cái 'nhân đạo' mà Tạ Trần đang gieo mầm sẽ chết yểu ngay từ trong trứng nước.
Trong khi đó, giới tu sĩ cũng không khá hơn. Những kẻ từng tự phụ với tu vi và địa vị của mình giờ đây hoặc là gục ngã trong tuyệt vọng, hoặc là cố chấp phủ nhận sự thật. "Không thể nào... Thiên Đạo là chân lý... tiên môn là trụ cột của nhân gian... làm sao có thể là một lời dối trá?" Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, từng là trụ cột của một tông môn danh tiếng, lẩm bẩm, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Những tu sĩ khác, gương mặt tái nhợt, thân hình run rẩy, có kẻ đã buông kiếm, có kẻ đã đánh rơi pháp khí, niềm tin của họ tan vỡ như thủy tinh vỡ vụn. Họ nhìn Tạ Trần, nhìn Lăng Nguyệt, nhìn Dương Quân bằng ánh mắt vừa hoang mang, vừa sợ hãi, vừa tràn đầy sự oán hận. Họ không biết phải đặt niềm tin vào đâu, không biết con đường phía trước sẽ dẫn về đâu.
Liễu Thanh Phong, người từng là thiên chi kiêu tử, giờ đây chỉ còn là một cái bóng vô hồn, nằm gục giữa đống đổ nát của niềm tin. Vài đệ tử cũ, dù cũng đang chìm trong sự bàng hoàng, nhưng vẫn cố gắng dìu hắn đứng dậy, chậm rãi rời đi trong im lặng. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi mắt vốn sáng như sao giờ đây trống rỗng, không còn một chút thần thái. Hắn là minh chứng rõ ràng nhất cho cái giá của sự 'mất người' khi chấp niệm vào cái gọi là 'thiên đạo' và 'thành tiên' một cách mù quáng.
Tạ Trần đứng đó, ánh mắt sâu thẳm quét qua toàn bộ quảng trường. Hắn không hề nhíu mày trước cảnh hỗn loạn, không hề dao động trước tiếng la hét giận dữ hay ánh mắt oán hận. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, mọi thứ diễn ra đều đã nằm trong dự liệu. Hắn hiểu nỗi đau của phàm nhân, hiểu sự hoang mang của tu sĩ. Hắn biết, để xây dựng một trật tự mới trên đống tro tàn của một niềm tin vạn năm, không thể tránh khỏi những cơn địa chấn. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, đây là thời điểm mấu chốt. Nếu không kịp thời trấn an, ngọn lửa giận dữ này có thể thiêu rụi tất cả, biến nhân gian thành biển lửa của sự báo thù và thù hận, thay vì một kỷ nguyên của sự tái sinh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự kiên định chưa từng thấy, khẽ nắm chặt bàn tay. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được sự phẫn nộ của phàm nhân và sự suy sụp của đồng đạo. Trái tim nàng đau nhói, nhưng không phải vì hối tiếc con đường đã chọn, mà vì nỗi đau chung của nhân gian. Nàng đưa mắt nhìn Tạ Trần, thấy hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt. Dương Quân đứng cạnh nàng, nét mặt tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu lời thề 'nhân đạo' của mình có đủ sức để đối diện với cơn sóng thần cảm xúc này?
Đêm đã xuống, ánh chiều tà dần lụi tắt, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ giữa biển người đang dần chìm trong sự hỗn loạn. Khí hậu Thành Vô Song về đêm trở nên mát mẻ hơn, nhưng không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Tạ Trần, sau khi lặng lẽ quan sát, khẽ thở dài một hơi rất nhẹ, đủ để chỉ mình hắn nghe thấy. Hắn bước về phía đài cao, nơi vừa diễn ra cuộc đối ch���t chấn động. Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một trọng lượng vô hình, như thể đang gánh vác cả vận mệnh của một thế giới.
Hắn không cần đến linh lực để bay lên, cũng không cần pháp thuật để tạo ra uy áp. Hắn chỉ đơn giản bước từng bước, vượt qua hàng rào quân lính, lên đến vị trí trung tâm. Tiếng ồn ào vẫn còn đó, nhưng khi thân ảnh gầy gò, thư sinh của hắn xuất hiện dưới ánh đèn lồng lấp lánh, một làn sóng tĩnh lặng kỳ lạ bắt đầu lan tỏa. Có lẽ là do sự xuất hiện của hắn đã quá quen thuộc, gắn liền với sự thật, với lý lẽ; hoặc có lẽ là do chính khí chất bình thản, an tĩnh của hắn đã có sức mạnh xoa dịu đến kỳ lạ.
Tạ Trần đứng trên đài cao, không nói ngay. Hắn khẽ đưa mắt nhìn bao quát đám đông. Đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngàn năm lừa dối và ngàn năm đau khổ. Hắn nhìn từng gương mặt, từng ánh mắt, từ những người phàm nhân tràn đầy căm phẫn, đến những tu sĩ đang hoang mang tột độ, đến những người lính đang mệt mỏi c�� gắng giữ gìn trật tự. Hắn không phán xét, chỉ thấu hiểu.
Rồi, một giọng nói trầm, điềm tĩnh, không hề cao giọng, nhưng lại như một làn gió mát lành thổi qua tâm can mỗi người, vang vọng khắp quảng trường: "Chư vị." Chỉ một từ đơn giản, nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ, khiến những tiếng la hét, những tiếng tranh cãi dần tắt hẳn, nhường chỗ cho sự im lặng gần như tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, chờ đợi.
"Sự thật không phải là ngọn lửa để thiêu rụi, mà là ánh sáng để soi đường." Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa. "Kẻ lầm đường, kẻ bị thao túng, cũng là nạn nhân của một lời dối trá cổ xưa. Từ thuở hồng hoang, Ký Sinh Trùng Ý Niệm đã gieo rắc mầm mống của sự bất tử, của khao khát thành tiên, biến nó thành một chấp niệm, một lời nguyền rủa vô hình. Nó lợi dụng khao khát về quyền năng, về sự trường sinh, để điều khiển nhân loại, để nuốt chửng linh khí, để khiến Thiên Đạo suy kiệt."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Chúng ta đã bị lừa dối, tất cả chúng ta. Kẻ tu hành thì bị dẫn dụ vào con đường 'mất người', phàm nhân thì bị bóc lột, bị dối gạt. Nhưng hãy nhìn xem, những tu sĩ đứng đây, những người từng là nạn nhân của sự thao túng ấy, giờ đây họ cũng đang hoang mang, đau khổ không kém. Họ đã dâng hiến cả cuộc đời, cả ý chí của mình cho một lý tưởng giả dối. Họ cũng cần được nhìn thấy con đường thoát khỏi bóng tối."
Tạ Trần không hề đổ lỗi, không hề kích động thù hận. Hắn chỉ phân tích, chỉ vén màn sự thật một cách trần trụi nhưng đầy thấu cảm. Lời hắn nói không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu những trái tim đang bùng cháy. "Cái giá của sự bất tử không thể là sự đánh mất nhân tính. Chúng ta không cần thành tiên để là người. Chúng ta cần là người để sống trọn vẹn." Hắn nhấn mạnh từng từ, ánh mắt kiên định, như đang gieo mầm cho một niềm tin mới. "Chúng ta không thể dùng thù hận để xây dựng một tương lai mới. Chúng ta không thể dùng sự báo thù để vá lành những vết thương đã có. Chúng ta cần sự thấu hiểu, sự bao dung, và trên hết, là sự lựa chọn."
Hắn đưa tay về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Hai người, với ánh mắt kiên định, bước lên đứng cạnh hắn. Lăng Nguyệt, mặc bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng không hề xa cách, cất tiếng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng: "Ta nguyện cùng Tạ Trần, tìm kiếm 'nhân đạo', để những người tu hành có thể giữ trọn bản tâm, không 'mất người' vì khao khát quyền năng." Nàng nhìn thẳng vào đám đông tu sĩ, ánh mắt nàng như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về một con đường khác, nơi họ có thể tu luyện mà không phải đánh đổi chính mình.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn và nhiệt huyết, cũng dứt khoát tuyên thệ: "Ta thề sẽ dùng sức mạnh của mình để bảo vệ giá trị nhân sinh, bảo vệ những người yếu thế, bảo vệ lý tưởng của một nhân gian bình đẳng, nơi không còn ranh giới khắc nghiệt giữa tiên và phàm." Giọng hắn vang vọng, tràn đầy khí phách của một người trẻ sẵn sàng dấn thân cho một lý t��ởng mới.
Những lời của Tạ Trần, cùng với sự khẳng định của Lăng Nguyệt và Dương Quân, như một dòng suối mát lành gột rửa những ý niệm tiêu cực, dần xoa dịu ngọn lửa giận dữ trong lòng phàm nhân và sự hoang mang của tu sĩ. Tiếng ồn ào đã hoàn toàn lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào, những tiếng thở dài, và những ánh mắt bắt đầu nhìn nhau với vẻ khác lạ. Không còn hoàn toàn là thù hận, mà là sự suy tư, sự cân nhắc.
Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, đứng ở phía dưới, khẽ gật đầu. Họ không hiểu hết những triết lý cao siêu, nhưng họ hiểu được sự cần thiết của sự hòa giải, của việc xây dựng lại. Họ nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng và kính phục. Người thư sinh gầy gò này, không cần một chút tu vi nào, lại có thể làm được điều mà vạn pháp tiên gia không thể: thống nhất nhân tâm, gieo mầm cho một hy vọng mới giữa đống đổ nát. Tiếng gió đêm khẽ rít qua những khe tường, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương, báo hiệu một sự khởi đầu.
Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo trên vòm trời, chiếu rọi Thành Vô Song một vẻ tĩnh lặng diệu kỳ. Quảng trường đã vắng người, chỉ còn lác đác vài người lính tuần tra. Trong phủ Thành Chủ, một căn phòng họp tạm thời đã được bài trí đơn giản, nhưng toát lên vẻ trang trọng. Ánh nến lung linh hắt bóng lên những gương mặt đang ngồi quanh một chiếc bàn gỗ lớn. Đó là Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Không khí trong phòng đặc quánh sự nghiêm túc và tập trung. Mùi gỗ cũ và trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một sự tương phản nhẹ nhàng với bầu không khí căng thẳng bên ngoài.
"Mặc dù cơn sóng dữ đã tạm lắng, nhưng những dư chấn sẽ còn kéo dài. Việc quan trọng nhất lúc này là thiết lập một trật tự mới, và xử lý những tàn dư của quá khứ." Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Hắn nhìn vào từng người, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. "Đối với Liễu Thanh Phong và những tu sĩ bị Ký Sinh Trùng Ý Niệm thao túng nặng nề, chúng ta không thể dùng cách trừng phạt thông thường. Họ cũng là nạn nhân. Sự trả thù chỉ là vòng lặp của đau khổ. Chúng ta cần kiến tạo một tương lai, không phải sống mãi trong quá khứ. Liễu Thanh Phong và những người khác, họ là bài học, không phải kẻ thù cuối cùng."
Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà. "Ta đề xuất một phương án nhân văn. Những người bị ảnh hưởng nặng nề, mất đi ý chí, cần được cách ly và chữa trị. Mộ Dung cô nương, với y thuật của nàng, liệu có thể giúp họ tìm lại bản tâm?"
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng ánh mắt thông minh, khẽ gật đầu. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Ta sẽ dốc hết sức mình. Dù không thể hoàn toàn chữa lành, nhưng ít nhất, ta có thể giúp họ tìm lại một phần nhân tính đã mất, để họ không còn là những cái bóng vô hồn." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định.
Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, lên tiếng: "Đối với những tu sĩ khác, những người đã nhận ra sai lầm nhưng vẫn còn hoang mang, chúng ta cần một con đường. Một hội đồng chung là cần thiết, nơi phàm nhân phải có tiếng nói ngang bằng. Không còn cảnh tiên nhân tùy tiện định đoạt vận mệnh phàm trần." Nàng nhìn Tạ Trần, đầy tin tưởng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, ánh mắt nàng sáng lên một tia hy vọng: "Chúng ta sẽ thành lập một tông môn mới, một 'Tiên Môn Nhân Đạo'. Nơi nhân tính là gốc rễ, không phải tu vi. Nơi những người tu hành có thể tìm thấy con đường chân chính, không còn lo sợ 'mất người'. Ta sẽ là người tiên phong, cùng Dương Quân và những ai nguyện theo. Chúng ta sẽ mở rộng cửa đón những tu sĩ đã lạc lối, những người khao khát được làm người trọn vẹn, không cần thành tiên theo cách cũ."
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ xây dựng những quy tắc mới, những giáo điều mới, tập trung vào việc bảo vệ nhân gian, bảo vệ sinh linh, không phải chạy theo hư danh và sức mạnh mù quáng."
Bách Lý Hùng ghi chép cẩn thận từng lời, nét mặt nghiêm nghị. Hắn hiểu rằng, những gì họ đang thảo luận không chỉ là một kế hoạch, mà là nền móng cho một kỷ nguyên mới.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương thoang thoảng của cỏ dại và một chút xạ hương quen thuộc. Từ góc phòng, một thân ảnh nhỏ nhắn, xinh đẹp hiện ra, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ ve vẩy và chiếc đuôi lông mềm mại. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. Nàng không biết từ đâu đến, và không ai hay nàng đã ở đó tự bao giờ.
"Ồ, xem ra nhân gian lại sắp có trò vui mới rồi." Tiểu Cửu khẽ cười khúc khích, giọng nói lanh lợi. "Nhưng các ngươi đừng quên, không phải ai cũng vui vẻ với 'trật tự mới' này đâu." Nàng liếc nhìn Tạ Trần, đôi mắt tò mò và có chút lo lắng. "Ma Chủ Cửu U... hắn đang cười thầm trong bóng tối. Hắn nói hỗn loạn là cơ hội tốt nhất của hắn. Hắn đang tập hợp thế lực ở Ma Vực, lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo và sự chia rẽ của tiên môn. Hắn muốn 'tái sinh' theo cách của riêng hắn, và đó không phải là điều tốt đẹp gì cho nhân gian này đâu."
Lời cảnh báo của Hồ Ly Nữ như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí đang dần ấm lên. Mọi người đều biết, Ma Chủ Cửu U là một tồn tại đáng sợ, và tham vọng của hắn không hề nhỏ.
"Cảm ơn cô nương đã báo tin." Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như đang nhìn xuyên qua màn đêm, nhìn về phía Ma Vực xa xôi. "Nhân gian này, không thể tránh khỏi những thử thách mới."
Tiểu Cửu nhún vai, đôi mắt cáo lanh lợi. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta đi đây. Chúc các ngươi may mắn với cái 'nhân đạo' của mình." Nói rồi, nàng tan biến vào bóng đêm như một làn khói, nhanh chóng và bí ẩn như khi nàng xuất hiện.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc đang chiếu rọi. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy gian nan. Ký Sinh Trùng Ý Niệm có thể đã bị đánh bại, nhưng những tàn dư của nó vẫn còn đó. Thiên Đạo vẫn đang suy kiệt, và một kẻ như Ma Chủ Cửu U đang rình rập. Quan trọng hơn cả, ở một nơi xa xôi, một bóng dáng lướt qua, ánh mắt vô cảm nhưng đầy dò xét, dõi theo Thành Vô Song – Bạch Vô Thường. Hắn, đại diện cho Thiên Đạo, chắc chắn đã nhận ra Tạ Trần là một 'điểm neo nhân quả' nguy hiểm, một kẻ đang đe dọa trực tiếp đến quy tắc vạn năm của vũ trụ.
Cuộc chiến ý niệm đã kết thúc, nhưng cuộc chiến thực sự để kiến tạo một kỷ nguyên mới, một nhân gian không cần thành tiên mà vẫn trọn vẹn, chỉ mới bắt đầu. Tạ Trần, một phàm nhân, đã trở thành nền móng cho thế giới ấy, nhưng cũng là mục tiêu của mọi thế lực cũ. Hắn quay lại nhìn những người đồng hành, những ánh mắt kiên định trong đêm. Ánh nến lay động, hắt bóng họ lên tường, tựa như những bức tượng đài đầu tiên của một thời đại mới đang dần hình thành. Họ đã lựa chọn, và giờ đây, họ sẽ phải dốc toàn lực để thực hiện lời thề của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.