Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 240: Chân Tướng Lộ Diện: Tiên Đạo Vô Vi, Nhân Tính Trường Tồn

Ánh trăng non yếu ớt đã nhường chỗ cho vầng dương chói chang, rải vàng trên quảng trường Thành Vô Song, nơi vừa trải qua một trận chiến vô hình nhưng khốc liệt hơn vạn lần những màn giao tranh phép thuật. Không khí còn vương vấn sự hỗn loạn, hoang mang, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ. Những tu sĩ vừa thoát khỏi cơn mê loạn tinh thần, với vẻ mặt tái nhợt và ánh mắt thất thần, đang loạng choạng dìu Liễu Thanh Phong đi. Hắn, kẻ từng là niềm kiêu hãnh của tiên đạo, giờ đây thân xác tiều tụy, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, như một pho tượng đá mất đi linh khí, hoàn toàn bị nhấn chìm trong vực sâu của sự sụp đổ. Bước chân của họ nặng nề, không phải vì gánh nặng thể xác của Liễu Thanh Phong, mà là gánh nặng của một niềm tin đã vỡ vụn, một con đường đã sụp đổ, khiến mỗi bước đi đều như gieo xuống đất một hạt bụi của sự tan rã.

Giữa sự xáo động ấy, Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng khí chất lại vững chãi như một ngọn núi sừng sững giữa biển sóng dữ. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng ban mai không hề yếu ớt, mà dường như phản chiếu một sự tĩnh tại lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua đám đông, không một chút kiêu ngạo hay thỏa mãn của kẻ chiến thắng, mà chỉ là sự thấu hiểu và một nỗi ưu tư vô hạn. Hắn biết, cuộc chiến ý niệm vừa qua chỉ là màn dạo đầu, là bước đệm để vạch trần chân tướng, và giờ đây, trách nhiệm nặng nề nhất mới thực sự bắt đầu.

Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng vững như hai trụ cột. Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt vẫn còn ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây rực s��ng một tia kiên định mới mẻ, như băng tuyết ngàn năm vừa tan chảy, để lộ dòng suối nguồn trong vắt. Nàng khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, thanh tao, nhưng không còn cảm giác xa cách như tiên nhân trên cửu trùng thiên, mà đã gần gũi với nhân thế hơn bao giờ hết, như chính nàng đã thốt lên: "Đây... đây mới là con đường... Không phải thành tiên, mà là thành người..." Dương Quân siết chặt nắm đấm, ánh mắt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, không hề che giấu sự ngưỡng mộ và lòng trung thành tuyệt đối với Tạ Trần. Hắn đã tìm thấy con đường mà bấy lâu nay hắn hằng kiếm tìm, một con đường chân chính không nhuốm màu dối trá.

Xa xa, Ma Chủ Cửu U đứng tựa vào một cột đá cổ kính, thân hình cường tráng ẩn dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình. Khuôn mặt góc cạnh của hắn vẫn giữ vẻ khinh miệt cố hữu, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu lại ánh lên một tia hứng thú mãnh liệt, một sự tính toán phức tạp. Hắn không can dự, chỉ lặng lẽ quan sát, như một con mãnh thú đang rình mồi, hay như một triết gia đang nghiền ngẫm một vấn đề nan giải. Hắn, kẻ tôn thờ sức mạnh, giờ đây lại bị thu hút bởi trí tuệ của một phàm nhân, một sự phá hủy từ bên trong, sâu sắc hơn vạn lần những đòn tấn công vật lý.

Dưới quảng trường, các thủ lĩnh tiên môn, những người đã từng là trụ cột của thế giới tu chân, giờ đây gương mặt đầy vẻ hoài nghi, sợ hãi, và cả cố chấp. Họ đứng đối diện với các đại diện phàm nhân, dẫn đầu là Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên vì phẫn nộ trước sự dối trá. Nữ Hoàng Đồ Long, với vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào các tu sĩ, chứa đựng sự kiên định của một người lãnh đạo sẵn sàng bảo vệ bách tính của mình. Giữa họ là một khoảng cách vô hình, nhưng chất chứa sự đối đầu căng thẳng, như một thùng thuốc súng chỉ chờ một tia lửa châm ngòi.

Tiếng xì xào bàn tán lan khắp quảng trường, pha lẫn tiếng gió nhẹ lướt qua những mái ngói rêu phong, tiếng bước chân hối hả của những người không ngừng di chuyển, và mùi hương liệu từ các tu sĩ lẫn mùi khói bếp còn vương vấn trong không khí. Bỗng, một tu sĩ trung niên, gương mặt đầy vẻ cao ngạo và cố chấp, bất ngờ phá vỡ sự im lặng. Hắn chỉ vào Tạ Trần, giọng nói the thé, đầy vẻ phẫn nộ: "Ngươi nói bậy! Chân lý tu tiên, đạo lý trường sinh đã tồn tại vạn năm, há có thể bị một phàm nhân như ngươi phỉ báng?! Ngươi dám nói những điều vi phạm Thiên Đạo, là muốn dẫn dắt chúng sinh vào con đường tà ma sao?!"

Lập tức, Bách Lý Hùng bước tới, thân hình vạm vỡ che khuất tầm nhìn của tên tu sĩ. Hắn trừng mắt, giọng nói trầm hùng như tiếng chuông đồng vọng: "Im lặng! Hãy nghe Tạ Trần nói! Ngươi không đủ tư cách để nghi vấn lời của ân nhân đã cứu rỗi tất cả chúng ta!" Nữ Hoàng Đồ Long cũng gật đầu, ánh mắt sắc bén như kiếm, ra hiệu cho các binh sĩ Hoàng gia tiến lên, tạo thành một vòng bảo vệ quanh khu vực Tạ Trần đứng, ngăn cản bất kỳ sự quấy rối nào từ phía các tu sĩ còn cố chấp.

Tạ Trần khẽ gật đầu với Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, rồi chậm rãi bước lên một bục đá cao, nơi thường dùng để tuyên đọc các chiếu chỉ của Hoàng tộc. Dưới ánh nắng chói chang của buổi ban mai, thân ảnh thư sinh của hắn hiện lên rõ nét, không chút uy áp, nhưng lại mang một trọng lượng khó tả. Hắn không cần pháp lực để thu hút sự chú ý, chỉ cần sự hiện diện tĩnh lặng của hắn cũng đủ khiến mọi ánh mắt đổ dồn về. Hắn nhìn thẳng vào đám đông, đôi mắt sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu mọi tâm can, mọi hoài nghi, mọi nỗi sợ hãi đang ẩn chứa trong mỗi người. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như những nhát búa đang đập vào bức tường thành niềm tin đã tồn tại vạn cổ.

"Chư vị..." Tạ Trần bắt đầu, giọng nói không quá lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng đến tận tai từng người, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó khuếch đại lời của hắn. "...Chân tướng của 'vá trời' và 'mất người' không phải là thiên ý, không phải là quy luật bất biến của vũ trụ, mà là một sự thao túng..." Hắn ngừng lại một chút, để những lời này thấm vào tâm trí của mọi người, để họ cảm nhận được sự thật trần trụi đang được hé lộ. "Một sự thao túng đã diễn ra từ thời Thượng Cổ, gieo rắc một loại ý niệm độc hại vào sâu thẳm cội nguồn của tu đạo, biến mọi nỗ lực của chúng ta thành công cụ, biến mọi khát vọng trường sinh thành xiềng xích."

Tạ Trần không vội vàng, hắn kể lại, từng chi tiết, về 'tầm nhìn Thượng Cổ', về Ký Sinh Trùng Ý Niệm, một thực thể cổ xưa, vô hình, sống bằng cách thao túng tâm trí, gieo rắc những ý niệm sai lệch. Hắn mô tả cách nó đã len lỏi vào tâm trí của các Cổ Lão Tiên Tôn, những người đầu tiên truy cầu trường sinh, và khéo léo gieo vào đó ý niệm về sự suy tàn của Thiên Đạo, về một 'cơ duyên vá trời' cần phải đánh đổi bằng nhân tính, bằng cảm xúc, bằng ký ức.

"Nó đã thì thầm vào tai họ rằng, để trở thành tiên, phải từ bỏ phàm tục, phải đoạn tuyệt hồng trần, phải trở nên vô tình vô dục. Nó đã gieo rắc rằng, 'mất người' là cái giá tất yếu để đạt được trư��ng sinh, để 'vá trời' cứu rỗi thế giới." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ bị kìm nén. "Nhưng đó là một lời nói dối. Một lời nói dối vĩ đại đã tồn tại qua hàng vạn năm, biến chúng ta, từ những người tu hành chân chính, thành những kẻ tự nguyện nuôi dưỡng một thực thể ký sinh."

Sự thật trần trụi này như một luồng gió lạnh thấu xương, thổi bay đi những ảo tưởng đã bao trùm thế giới tu chân. Một số tu sĩ hoảng loạn, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, lùi lại vài bước, dường như không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. Những kẻ khác, với ánh mắt đục ngầu vì chấp niệm, vẫn cố gắng phản bác, nhưng lời lẽ của họ yếu ớt, không còn sức nặng. Tiếng xì xào bỗng trở thành một làn sóng gào thét của sự kinh hoàng và phẫn nộ. Mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của đám đông bỗng trở nên nặng nề hơn, hòa quyện với mùi hương liệu hỗn loạn từ các tu sĩ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Tạ Trần không để ý đến sự phản ứng của họ. Hắn tiếp tục, giọng nói như dòng suối chảy qua khe đá, cuốn trôi mọi nghi ngờ và dối trá. "Cái gọi là 'cơ duyên vá trời', bản chất là một cái bẫy, một vòng luân hồi để nuôi dưỡng một thực thể..." Hắn nhấn mạnh từng chữ, đôi mắt sâu thẳm như nhìn xuyên thời gian, chiếu rọi lại toàn bộ quá trình thao túng. Hắn chỉ ra cách Ký Sinh Trùng Ý Niệm đã lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo – không phải do nó tự suy yếu, mà do sự thao túng khéo léo của kẻ ký sinh – để thúc đẩy các tu sĩ điên cuồng tìm cách 'vá trời', mà thực chất là cung cấp năng lượng ý niệm cho chính nó.

Tạ Trần giơ tay, không phải để thi triển pháp thuật, mà là để chỉ vào bầu trời xanh biếc. "Mỗi lần một tu sĩ chấp nhận 'mất người', chấp nhận từ bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh, là một lần họ cống hiến cho kẻ ký sinh. Mỗi lần một tông môn tranh giành 'cơ duyên vá trời', là một lần họ tiếp tay cho âm mưu này. Thiên Đạo không cần chúng ta 'vá', Thiên Đạo cần chúng ta thấu hiểu. Nó suy yếu không phải vì nó chết đi, mà vì nó đang bị hút cạn, bị biến thành một cỗ máy cung cấp dưỡng chất cho một thực thể tham lam, vô hình."

Lời nói của Tạ Trần như sấm sét giáng xuống, đánh tan mọi ảo mộng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, khẽ rùng mình. Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo giờ đây pha lẫn một nỗi đau đớn tột cùng: "Không thể nào... Vậy bấy lâu nay, chúng ta đã... Ta đã..." Nàng cảm thấy như toàn bộ cuộc đời mình, toàn bộ niềm tin và lý tưởng mà nàng đã theo đuổi, đều là một lời nói dối, một trò hề bi thảm. Nước mắt không rõ từ bao giờ đã lăn dài trên gò má tuyệt mỹ, nhưng đó không phải là nư���c mắt của sự yếu đuối, mà là của sự khai sáng, của sự vỡ òa khi nhận ra chân tướng.

Dương Quân siết chặt tay, đến mức các khớp xương trắng bệch. Hắn nghiến răng, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn. "Thì ra... đó là sự thật..." Hắn đã từng hoài nghi, đã từng tìm kiếm một con đường khác, nhưng giờ đây, mọi mảnh ghép đều đã được đặt vào đúng vị trí. Con đường tu tiên mà hắn từng tôn thờ, hóa ra lại là một chiếc lồng giam, một cái bẫy tinh vi. Sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ ma vật hay yêu quỷ nào.

Tạ Trần không dừng lại. Hắn sử dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn', không phải để nhìn vào tương lai hay quá khứ, mà là để chiếu rọi những điểm mấu chốt, những bằng chứng không thể chối cãi của sự thao túng. Dù không có pháp thuật cụ thể, nhưng dưới tác động của lời nói và ý niệm của Tạ Trần, một luồng khí tức vô hình dường như lan tỏa, khiến nhiều tu sĩ cảm thấy như có một bức màn che phủ mắt họ bấy lâu nay đang dần tan biến. Họ thấy được những vết nứt trong niềm tin của mình, những mâu thuẫn mà họ t��ng cố gắng bỏ qua, giờ đây hiện rõ mồn một. Một vài tu sĩ bắt đầu run rẩy, gục xuống đất, ôm đầu, như thể cố gắng xua đuổi những hình ảnh, những ý niệm kinh hoàng vừa được Tạ Trần "gieo" vào tâm trí họ.

"Ký Sinh Trùng Ý Niệm không cần sức mạnh vật chất. Nó cần chấp niệm. Nó cần sự khao khát trường sinh mà bất chấp tất cả. Nó cần sự sợ hãi cái chết, sợ hãi phàm tục. Và để nuôi dưỡng những chấp niệm đó, nó phải làm suy yếu Thiên Đạo, làm mỏng linh khí, để con người càng thêm tuyệt vọng, càng thêm cuồng loạn tìm kiếm 'cứu rỗi'..." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua mọi lớp vỏ bọc giả dối. "Cái gọi là 'mất người' không phải là hệ quả tất yếu của tu luyện, mà là kết quả của sự thao túng. Bởi vì, một khi đã 'mất người', đã mất đi cảm xúc, ký ức, và nhân tính, các vị sẽ trở thành những cỗ máy hoàn hảo, những con rối vô tri, chỉ biết tuân theo một ý niệm duy nhất: 'vá trời' và nuôi dưỡng kẻ ký sinh."

Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời buộc tội, mà là một sự vạch trần. Nó không mang theo sự thù hận, mà là một nỗi đau đớn sâu sắc cho toàn bộ nhân loại. Những tu sĩ cố chấp nhất, những kẻ từng lên tiếng phản bác, giờ đây cũng im lặng. Gương mặt họ trắng bệch, ánh mắt dao động dữ dội, như những ngọn nến sắp tàn trước gió. Niềm tin của họ, thứ đã được xây dựng trên hàng vạn năm lịch sử và truyền thuyết, giờ đây đang sụp đổ tan tành dưới sức nặng của sự thật.

Và Liễu Thanh Phong, kẻ đang được đệ tử dìu đi, bỗng nhiên gục xuống hoàn toàn. Đôi mắt hắn, vốn đã vô hồn, giờ đây càng thêm trống rỗng, như thể toàn bộ ý chí, toàn bộ tinh thần của hắn đã bị rút cạn. Hắn nằm đó, một cái xác không hồn, một lời nhắc nhở bi thảm về cái giá của sự mù quáng và chấp niệm, về sự hủy diệt mà Ký Sinh Trùng Ý Niệm đã gieo rắc. Các đệ tử của hắn, dù hoảng sợ, cũng chỉ có thể bất lực nhìn sư huynh của mình trở thành một cái vỏ rỗng. Mùi linh khí hỗn loạn trong không khí càng thêm nồng nặc, như một lời than khóc cho một kỷ nguyên đang tàn.

Không kh�� tại quảng trường Thành Vô Song bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động, và tiếng hít thở nặng nề của đám đông. Ánh nắng chiều tà bắt đầu dịu xuống, nhuộm màu cam đỏ lên các mái ngói, lên những khuôn mặt đang chất chứa vô vàn cảm xúc: kinh hoàng, phẫn nộ, tuyệt vọng, và cả một tia hy vọng mong manh.

Tạ Trần, sau khi vạch trần toàn bộ chân tướng, lặng lẽ lùi lại một bước, trao lại không gian cho những người cần đưa ra lựa chọn. Hắn biết, lời nói của mình chỉ là ngọn đèn soi đường, còn con đường đi thế nào, phụ thuộc vào chính họ. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt ẩn chứa sự thấu hiểu và tin tưởng.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn và tĩnh lặng đan xen ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử bỗng bước lên phía trước. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng, dưới ánh chiều tà, dường như được bao phủ bởi một vầng sáng dịu dàng, không còn vẻ lạnh lẽo như băng tuyết mà thay vào đó là sự ấm áp của một ngọn lửa mới. Khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn nước mắt, thay vào đó là sự kiên định lạ thường, một ý chí sắt đá vừa được tôi luyện. Nàng nhìn thẳng vào đám đông tu sĩ đang hoang mang, rồi nhìn xuống những người phàm trần đang chất chứa hy vọng, cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở Tạ Trần, như một lời khẳng định thầm lặng.

"Ta, Lăng Nguyệt..." Giọng nói của nàng trong trẻo, không hề run rẩy, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, vang vọng khắp quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. "...Từng là đệ tử Thiên Vận Tông, từng ôm chấp niệm trường sinh, từng khao khát thành tiên để 'vá trời' cứu vãn thế giới. Nhưng giờ đây, ta đã hiểu." Nàng ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như để gom góp toàn bộ dũng khí và niềm tin mới của mình. "Tất cả những gì ta theo đuổi, hóa ra lại là một giấc mộng hão huyền, một xiềng xích vô hình trói buộc linh hồn. Ta đã suýt đánh mất chính mình, suýt trở thành một công cụ vô tri, một kẻ 'mất người'."

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nàng, không ai dám thốt một lời. Ngay cả những tu sĩ cố chấp nhất cũng bị sự chân thành và dũng khí của nàng làm cho choáng váng.

"Từ nay..." Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp tục, giọng nói ngày càng mạnh mẽ, dứt khoát. "...Ta sẽ không vì trường sinh mà đánh mất nhân tính! Ta sẽ không vì hư danh tiên đạo mà quên đi cội nguồn phàm trần của mình!" Nàng giơ tay, không chút do dự, cởi bỏ một phần tiên bào trắng muốt của mình – một dải lụa thêu hoa văn tinh xảo, biểu tượng của Thiên Vận Tông và địa vị Tiên Tử của nàng. Nàng đặt nó xuống đất, nhẹ nhàng, nhưng hành động ấy lại mang sức nặng của một lời thề, một sự đoạn tuyệt với quá khứ. "Ta nguyện tìm một con đường mới, một 'nhân đạo' cho chúng sinh! Một con đường tu hành không cần từ bỏ con người, mà là để trở thành một con người trọn vẹn hơn!"

Lời tuyên bố của Lăng Nguyệt Tiên Tử như một tiếng sấm rền giữa trời quang, làm chấn động toàn bộ quảng trường. Nó không chỉ là sự từ bỏ cá nhân, mà là một sự thách thức trực diện đối với toàn bộ hệ thống tu tiên đã tồn tại vạn năm. Một số tu sĩ trẻ tuổi, những người vẫn còn giữ được chút lương tri và khao khát chân lý, gương mặt lộ rõ sự dao động, ánh mắt họ nhìn Lăng Nguyệt với vẻ vừa kính phục vừa hoang mang. Mùi hương liệu từ y phục của họ bỗng trở nên nhạt nhòa, thay vào đó là mùi hương của đất ẩm và không khí trong lành sau một cơn giông.

Ngay sau đó, Dương Quân, với ánh mắt kiên định và gương mặt tràn đầy nhiệt huyết, lập tức quỳ một gối xuống trước Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Đệ tử nguyện theo Tiên Tử, tìm kiếm 'nhân đạo'!" Hắn thốt lên, giọng nói vang vọng, tràn đầy sự chân thành và quyết tâm. Hành động của hắn như một ngọn cờ hiệu, kích thích những tu sĩ trẻ tuổi khác, những người đã từng bị hấp dẫn bởi lý tưởng của Tạ Trần, cũng bắt đầu dao động, cân nhắc lại con đường của mình.

Từ xa, Ma Chủ Cửu U khẽ cười khẩy, tiếng cười khàn đặc, đầy mỉa mai nhưng cũng ẩn chứa sự thích thú. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia sáng phức tạp. "Thú vị... một sự hủy diệt từ bên trong... và một sự tái sinh khác..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. "Thiên Đạo đang sụp đổ, tiên môn đang tan rã, và một phàm nhân lại đang kiến tạo một trật tự mới... có lẽ, đây mới là cơ hội cho kẻ khác." Nói rồi, hắn xoay người, thân hình cường tráng nhanh chóng hòa vào đám đông đang xao động, biến mất một cách bí ẩn, như một bóng ma tan vào màn đêm, để lại phía sau một dấu hỏi lớn về ý định thực sự của hắn.

Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử với vẻ kính phục sâu sắc. Họ không hoàn toàn hiểu hết những triết lý cao siêu về 'nhân đạo', nhưng họ hiểu được sự dũng cảm và chính nghĩa trong quyết định của nàng. Bách Lý Hùng gật đầu, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Tạ Trần, như một lời khẳng định cho niềm tin tuyệt đối của hắn vào người thư sinh gầy gò này. Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, khẽ mỉm cười. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một niềm tin, và sự trỗi dậy của một hy vọng mới.

Và rồi, tiếng reo hò bắt đầu vang lên từ phía những người phàm nhân. Ban đầu chỉ là lác đác, sau đó lan nhanh như một ngọn lửa bùng cháy, trở thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết. "Tạ Trần! Tạ Trần! Tạ Trần!" Họ hô vang tên hắn, không phải như một vị thần, mà như một vị cứu tinh, một người đã vạch trần sự thật, đã mở ra một con đường mới cho nhân loại. Họ không cần thành tiên, họ chỉ cần được làm người, được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Tiếng hô vang đó không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một lời tuyên bố, một sự khẳng định về quyền được sống, quyền được lựa chọn của phàm nhân.

Tạ Trần đứng đó, dưới ánh chiều tà, đón nhận tiếng reo hò và ánh mắt của mọi người. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Cuộc chiến ý niệm đã kết thúc, nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ký Sinh Trùng Ý Niệm có thể đã bị đánh bại, nhưng những tàn dư của nó, những ý niệm về 'vá trời' và 'thành tiên' đã ăn sâu vào tâm trí con người, vẫn còn đó. Và Thiên Đạo, thứ đã nuôi dưỡng kẻ ký sinh này, vẫn đang trên bờ sụp đổ. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn chông gai và thử thách. Nhưng giờ đây, nhân gian ��ã có một lựa chọn mới, một con đường mới. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã thắp lên ngọn lửa của 'nhân đạo'. Tiếng hô vang của phàm nhân là minh chứng cho sự thức tỉnh.

Tạ Trần biết, từ giây phút này, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu. Kỷ nguyên nơi ranh giới giữa tiên và phàm không còn là bức tường kiên cố, nơi con người không cần phải thành tiên để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, mà chỉ cần trọn vẹn làm người. Hắn, một phàm nhân không tu hành, đã trở thành nền móng cho một thế giới mới, nơi Thiên Đạo có thể sụp đổ, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân tính sẽ trường tồn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free