Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 239: Hồi Mã Thương Tuyệt Vọng: Trí Tuệ Vô Song Hóa Giải Ý Niệm

Trong khoảnh khắc tầm nhìn Thượng Cổ tan biến, Quảng Trường Thành Vô Song bỗng chốc trở về với thực tại, nhưng không hề yên bình hơn. Không khí tĩnh mịch bị phá vỡ bởi những tiếng kêu rên rỉ, những tiếng nấc nghẹn ngào và cả những tiếng gào thét tuyệt vọng. Các tu sĩ, những kẻ vừa được chứng kiến chân tướng ghê tởm của kẻ thao túng ẩn sau Thiên Đạo, giờ đây đang vật vã với nỗi đau không chỉ của sự thật, mà còn của một đòn tấn công tinh thần mới, thâm độc hơn.

Liễu Thanh Phong, vốn đã sụp đ��� sau khi chứng kiến niềm tin của mình bị nghiền nát, giờ đây là người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Hắn co giật kịch liệt trên mặt đất, toàn thân run rẩy bần bật, từng thớ thịt căng cứng dưới lớp đạo bào. Đôi mắt hắn trợn trừng, vô hồn nhìn thẳng lên bầu trời hoàng hôn đang dần buông xuống, như thể nhìn xuyên qua màn đêm, thấy được vực thẳm của sự giả dối mà hắn đã tôn thờ bấy lâu. "Giả dối... tất cả đều là giả dối..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đứt quãng, như một sợi dây đàn sắp đứt. "Thiên Đạo... Tiên tổ... đều là... ký sinh... ký sinh..." Một dòng máu đen kịt trào ra từ khóe miệng hắn, hòa lẫn với bọt mép trắng dãi, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn. Hắn không còn là kiếm khách thanh tú, cao ngạo năm nào, mà đã biến thành một phế nhân, một con rối bị giật đứt dây, linh hồn hoàn toàn tan vỡ. Hắn đại diện cho sự đổ vỡ của một thế hệ tu sĩ đã đặt niềm tin tuyệt đối vào một thứ mà họ tin là chân lý vĩnh hằng. Mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của đất đá từ nơi hắn ngã xuống hòa quyện vào làn gió, mang theo một cảm giác ghê tởm khó tả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cố gắng chống đỡ, nhưng cơ thể nàng cũng run lên bần bật. Nàng cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo, vô hình, xuyên thẳng vào tâm can, gieo rắc sự ngờ vực, nỗi sợ hãi và một cảm giác trống rỗng tột cùng. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự bào mòn ý chí, là ý niệm về sự vô nghĩa của mọi thứ. Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng bám víu vào chút lý trí còn sót lại. Nàng nhận ra đây chính là đòn phản công cuối cùng của Ký Sinh Trùng Ý Niệm, một nỗ lực tuyệt vọng để phá hủy niềm tin và ý chí của những kẻ vừa vạch trần nó. "Đây... đây là đòn cuối cùng của nó sao?" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, khó khăn đến lạ. "Nó muốn phá hủy niềm tin của tất cả chúng ta!" Nàng cảm nhận rõ ràng sự dao động trong tâm trí của hàng vạn tu sĩ và phàm nhân xung quanh, những người đang ôm đầu quằn quại, những gương mặt méo mó vì sợ hãi và tuyệt vọng. Từng tế bào trong cơ thể nàng như bị rút cạn sinh lực, linh khí trong đan điền cũng trở nên hỗn loạn, không thể vận chuyển.

Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, gương mặt tuấn tú giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ và đau đớn. Hắn cũng cảm thấy làn sóng ý niệm tiêu cực ấy tấn công, cố gắng bóp méo suy nghĩ, gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào lý tưởng mà hắn vừa tìm thấy. Hắn nghiến răng ken két, đôi mắt sáng rực như muốn xuyên thủng màn không khí, tìm kiếm nguồn gốc của sự hỗn loạn. "Không thể nào... Chúng ta không thể gục ngã ở đây!" Hắn gầm lên, giọng nói tuy không lớn nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, cố gắng đẩy lùi làn sóng tuyệt vọng đang bủa vây. Hắn là một thư sinh, nhưng khí chất lúc này lại mang vẻ anh hùng, một người trẻ tuổi sẵn sàng đối mặt với nghịch cảnh, không cam chịu khuất phục. Cảm giác lạnh lẽo của nỗi sợ hãi như một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim hắn, nhưng ý chí của hắn lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn.

Trong đám đông, Ma Chủ Cửu U đứng thẳng tắp, thân hình cường tráng như một pho tượng đá giữa cơn bão. Hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi làn sóng ý niệm tuyệt v���ng này, hoặc có thể, chính sự căm hận và ý chí hủy diệt trong hắn đã tạo thành một lá chắn kiên cố. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua đám đông đang vật vã, rồi dừng lại ở Tạ Trần, một tia nhìn phức tạp lướt qua. Hắn biết rõ bản chất của loại tấn công này, vì chính hắn cũng là kẻ sống nhờ vào những cảm xúc tiêu cực. Nhưng Ký Sinh Trùng Ý Niệm này lại là một kẻ ký sinh thâm độc hơn, mưu mô hơn, và đã lừa dối cả hắn trong suốt một thời gian dài. Nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên khuôn mặt góc cạnh của hắn, rồi lại biến mất, nhường chỗ cho sự lạnh lùng và một tia mong chờ.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ của một vị tướng, cũng ôm đầu, gồng mình chống đỡ. Là một phàm nhân, hắn không có tu vi để chống lại đòn tấn công tinh thần này, nhưng ý chí kiên cường của một người lính, một người bảo vệ nhân gian lại giúp hắn không gục ngã hoàn toàn. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, những hình ảnh về cái chết, sự mất mát, và sự vô nghĩa của mọi cuộc chiến tranh liên tục hiện lên trong tâm trí. Mùi máu tanh từ Liễu Thanh Phong càng làm tăng thêm cảm giác ghê tởm trong hắn. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng hơn, lại là người cảm nhận sâu sắc nhất nỗi đau của những người xung quanh. Nàng không chống trả bằng sức mạnh, mà bằng lòng trắc ẩn. Nàng cố gắng trấn an những phàm nhân đang hoảng loạn bên cạnh, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn giúp đỡ, nhưng lại bất lực trước thứ sức mạnh vô hình này. Cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm vào đại não, khiến nàng choáng váng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững.

Giữa biển người đang quằn quại trong đau khổ và tuyệt vọng, Tạ Trần vẫn đứng đó, bình tĩnh đến lạ lùng. Hắn không hề ôm đầu, không hề lộ ra một chút đau đớn nào trên gương mặt thanh tú. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng người, từng gương mặt méo mó, từng ánh mắt thất thần. Hắn không nhìn họ như những nạn nhân, mà nhìn họ như những cuốn sách đang mở ra, những dòng chữ đang viết nên một câu chuyện. Hắn cảm nhận được làn sóng ý niệm đang bủa vây, một thứ năng lượng hỗn loạn, ghê tởm, cố gắng gieo rắc sự vô vọng vào tận cùng linh hồn. Nhưng trong mắt Tạ Trần, đó không phải là một đòn tấn công không thể hóa giải, mà chỉ là một thủ đoạn cũ rích, một cách thức thao túng đã được hắn nhìn thấu từ lâu. Hắn biết rõ Ký Sinh Trùng Ý Niệm đang làm gì: nó đang cố gắng bóp méo mọi sự thật vừa bị phơi bày, biến sự thật thành tuyệt vọng, biến sự giải thoát thành gánh nặng. Nó muốn mọi người tin rằng, khi Thiên Đạo sụp đổ, khi "tiên" không còn, thì cuộc sống cũng trở nên vô nghĩa, không còn mục đích. Nó muốn chứng minh rằng, con người không thể sống thiếu một "Thiên Đạo" để tôn thờ, một "tiên lộ" để theo đuổi.

Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn không cần pháp lực, không cần thần thông. Thứ hắn cần, là trí tuệ. "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn không chỉ nhìn thấu quá khứ, mà còn thấu hiểu hiện tại, và dự đoán tương lai. Hắn thấy rõ những sợi dây nhân quả đang bị Ký Sinh Trùng Ý Niệm bóp méo, những vòng lặp của sợ hãi và khao khát mà nó đã tạo ra từ thời Thượng Cổ. Hắn thấy rõ sự yếu đuối của nó: nó chỉ có thể sống nhờ vào ý niệm, vào niềm tin và chấp niệm của kẻ khác. Khi niềm tin ấy bị lung lay, nó sẽ cố gắng tái tạo nó dưới một hình thức khác, một nỗi sợ hãi mới.

Hắn mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự tỉnh táo, mà còn chứa đựng một sự kiên định tuyệt đối, một sức mạnh vô hình của lý trí. Một mùi hương trầm nhẹ nhàng, quen thuộc tỏa ra từ hắn, như một lời nhắc nhở về sự bình yên và tĩnh tại. Hắn chậm rãi bước về phía trung tâm quảng trường, nơi làn sóng ý niệm tiêu cực đang cuồn cuộn mạnh mẽ nhất, nơi những tiếng kêu rên rỉ và tiếng khóc than vang vọng bi thảm nhất. Mỗi bước chân của hắn đều trầm ổn, không nhanh, không chậm, nhưng lại như mang theo một sức nặng ngàn cân, một sức mạnh không thể lay chuyển. Các tu sĩ và phàm nhân đang vật vã, khi cảm nhận được sự hiện diện của hắn, đều ngước nhìn lên, dù ánh mắt họ còn đầy vẻ mơ hồ và hoảng loạn.

Ký Sinh Trùng Ý Niệm cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần. Làn sóng ý niệm của nó trở nên mạnh mẽ hơn, như muốn nhấn chìm hắn, muốn bóp nát ý chí kiên cường của kẻ đã vạch trần nó. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, không hề suy suyển. Hắn không thi triển bất kỳ pháp thuật nào, không vận dụng bất kỳ đạo pháp nào. Hắn chỉ đơn thuần đứng đó, đối mặt với một thực thể vô hình, ghê tởm bằng chính bản thân mình, bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân sinh.

"Ngươi không phải là Thiên Đạo." Giọng nói của Tạ Trần vang lên, trầm ổn và rõ ràng, không bị bất kỳ tạp âm nào làm lu mờ. Từng lời, từng chữ của hắn như những mũi tên sắc bén, xuyên thẳng vào làn sóng ý niệm hỗn loạn, phá vỡ sự thống trị của nó. "Ngươi chỉ là một nỗi sợ hãi cổ xưa, một ý niệm ký sinh, sống nhờ vào sự khao khát và chấp niệm của kẻ khác. Ngươi đã thao túng từ thuở sơ khai, gieo rắc ảo ảnh về 'thành tiên' để duy trì sự tồn tại của mình. Ngươi đã lợi dụng lòng tham, nỗi sợ hãi, và cả những lý tưởng cao đẹp nhất của con người để biến họ thành công cụ cho sự tồn tại vô nghĩa của chính ng��ơi."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang dần thoát khỏi cơn mê loạn. "Nhưng... con người có quyền lựa chọn." Lời nói của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một sự khẳng định, một sự khai sáng. "Con người có thể không khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát sống. Sống trọn vẹn, với đủ hỉ nộ ái ố. Sống với nhân tình thế thái, với yêu ghét giận hờn, với niềm vui và nỗi buồn. Sống với một cuộc đời hữu hạn nhưng ý nghĩa, thay vì một sự tồn tại bất tử nhưng trống rỗng, bị điều khiển."

Làn sóng ý niệm của Ký Sinh Trùng bắt đầu co rút, như một con thú bị ánh sáng mặt trời thiêu đốt. Những tiếng rên rỉ của nó vang vọng trong tâm trí mọi người, không còn là sự thao túng, mà là sự yếu ớt, sự tuyệt vọng. Nó cố gắng phản kháng, tung ra những đòn tấn công dữ dội hơn, nhưng trước những lời nói của Tạ Trần, chúng đều trở nên vô lực. Mỗi câu nói của Tạ Trần là một nhát kiếm chém vào bản chất của nó, vạch trần sự giả dối và sự yếu kém cố hữu.

"Ngươi muốn gieo rắc tuy��t vọng?" Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, lay tỉnh những linh hồn đang mê muội. "Ta sẽ gieo rắc hy vọng. Hy vọng vào khả năng tự lựa chọn, hy vọng vào ý nghĩa của cuộc sống phàm trần." Hắn nhắm mắt lại lần nữa, rồi từ từ mở ra. Đôi mắt hắn giờ đây như chứa đựng cả vũ trụ, vừa bao la vừa thâm sâu, phản chiếu ánh hoàng hôn yếu ớt, biến thành hai ngọn lửa nhỏ đang cháy. "Ngươi muốn phá hủy ý chí? Ta sẽ kiến tạo sự lựa chọn. Lựa chọn sống một cuộc đời chân thật, lựa chọn làm người, không phải làm tiên."

Hắn vươn một tay ra, không phải để tấn công, mà như thể để chạm vào không khí, để chạm vào chính cái "ý niệm" đang cuộn trào trước mặt. "Ngươi là quá khứ. Ngươi là sự sai lầm của một thời đại đã qua, một chấp niệm đã mục ruỗng. Còn chúng ta..." Hắn quét mắt nhìn khắp quảng trường, nhìn vào Lăng Nguyệt, Dương Quân, Ma Chủ, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, và cả hàng ngàn người đang dần tỉnh táo trở lại. "Chúng ta là tương lai. Một tương lai không cần Thiên Đạo, không cần thành tiên, mà vẫn trọn vẹn là chính mình."

Lời nói của Tạ Trần không phải là pháp thuật, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn đạo pháp. Chúng không phải là chiêu thức, nhưng lại đánh trúng vào tử huyệt của Ký Sinh Trùng Ý Niệm. Thực thể vô hình, ghê tởm kia, thứ đã thao túng nhân gian từ thuở hồng hoang, giờ đây không còn có thể giữ được hình dạng hỗn loạn của nó. Nó co rúm lại, không còn là làn sóng ý niệm bao trùm, mà chỉ còn là một khối u tối, ghê tởm, nhỏ dần, nhỏ dần, như bị ánh sáng của chân lý thiêu đốt. Những xúc tu tinh thần của nó quằn quại trong tuyệt vọng, phát ra những tiếng rít chói tai trong tâm trí mọi người, như một con quái vật đang hấp hối. Cảm giác đau đớn trong đầu mọi người dần tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến khó tả, như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân. Không khí trong quảng trường, vốn nặng nề bởi sự tuyệt vọng, giờ đây trở nên trong lành hơn, mang theo một làn gió mát của lý trí và sự tự do. Tạ Trần đứng đó, trầm tĩnh như một ngọn núi, như một trụ cột của nhân gian, không cần sức mạnh, chỉ cần trí tuệ và sự thấu hiểu.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trên nền trời đen thẳm, một mảnh trăng non bắt đầu ló dạng, tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt nhưng thanh khiết, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới. Ký Sinh Trùng Ý Niệm đã hoàn toàn biến mất, không để lại một dấu vết nào. Nó không bị tiêu diệt bằng sức mạnh, mà bị đánh bại bằng triết lý, bằng sự phủ nhận bản chất tồn tại của nó. Tạ Trần vẫn đứng tại trung tâm quảng trường, vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn quay người, ánh mắt chạm vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Ma Chủ Cửu U. Một sự hiểu ngầm không lời, một sự công nhận lặng lẽ giữa những kẻ vừa chứng kiến một cuộc chiến không tiếng súng, một sự thay đổi tận gốc rễ của thế giới.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết nữa, mà tràn ngập một sự kính phục sâu sắc, một sự khai sáng tột cùng. Nàng cảm thấy như vừa được sinh ra lần nữa, không phải với tư cách là một Tiên Tử cao ngạo, mà là một con người thực sự, với một con đường mới mẻ và đầy ý nghĩa. Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy xúc động, như lời thề nguyện: "Đây... đây mới là con đường... Không phải thành tiên, mà là thành người..." Trong khoảnh khắc đó, nàng hiểu rằng, những gì Tạ Trần đã làm không chỉ là cứu rỗi một thế giới, mà còn là cứu rỗi chính linh hồn nàng, thoát khỏi chấp niệm về tiên đạo mà nàng từng tôn thờ. Ánh trăng non chiếu lên bạch y của nàng, khiến nàng càng thêm thanh thoát, nhưng không còn xa cách, mà gần gũi với nhân thế hơn bao giờ hết.

Dương Quân siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định hướng về Tạ Trần, như một tín đồ vừa tìm thấy vị chân sư của mình. Hắn đã từng hoang mang, đã từng dao động, nhưng giờ đây, mọi nghi ngờ đều tan biến. Lời nói của Tạ Trần đã thắp sáng lại lý tưởng của hắn, chỉ cho hắn thấy một con đường chính nghĩa và nhân văn hơn vạn lần con đường tu tiên đầy cạm bẫy và sự giả dối. "Ta đã hiểu..." Hắn nói, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì xúc động, nhưng tràn đầy quyết tâm. "Tạ huynh đã chỉ cho chúng ta thấy... con đường của nhân gian, con đường của con người, mới là chân đạo."

Ma Chủ Cửu U bật cười một tiếng trầm thấp, khàn đặc, vang vọng giữa quảng trường đang dần tĩnh lặng. Tiếng cười của hắn không còn mang vẻ tà mị, khinh miệt như trước, mà pha lẫn một chút... thưởng thức, một chút kính trọng. Hắn nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực như máu giờ đây lại ánh lên một tia hứng thú mãnh liệt. "Thú vị. Phá hủy bằng ý niệm. Ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng, phàm nhân." Hắn không nói thêm gì, nhưng ai cũng hiểu, Ma Chủ Cửu U đã nhận ra một đối thủ, hay có lẽ, một "đồng minh" bất đắc dĩ, xứng tầm. Hắn, kẻ luôn tôn thờ sức mạnh tuyệt đối, giờ đây lại bị chinh phục bởi trí tuệ của một phàm nhân.

Bách Lý Hùng thở phào một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy kính phục. Là một phàm nhân, hắn không hiểu hết những triết lý cao siêu mà Tạ Trần đã nói, nhưng h��n hiểu được một điều: người thư sinh gầy gò này đã cứu tất cả họ khỏi một tai ương ghê gớm. "Thư sinh này... đã cứu tất cả chúng ta." Hắn nói, giọng nói trầm hùng, mang theo sự biết ơn chân thành. Mộ Dung Tuyết, sau khi trấn an những phàm nhân xung quanh, cũng nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định, thầm khẳng định niềm tin của mình vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo, và Tạ Trần đã cứu rỗi cả một thế giới.

Trong khi đó, Liễu Thanh Phong vẫn nằm đó, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời. Hắn đã hoàn toàn sụp đổ, trở thành một cái xác không hồn. Một vài tu sĩ còn tỉnh táo và chưa mất hết lương tri, với vẻ mặt hoang mang và sợ hãi, tiến đến dìu hắn đi. Bước chân của họ nặng nề, như mang theo gánh nặng của một niềm tin đã vỡ vụn, một con đường đã sụp đổ. Liễu Thanh Phong, kẻ từng là biểu tượng của tiên đạo chính trực, giờ đây chỉ còn là một lời nhắc nhở đau lòng về cái giá của sự mù quáng và chấp niệm.

Tạ Trần không nói thêm lời nào. H���n chỉ lặng lẽ đứng đó, đón nhận ánh trăng non yếu ớt. Cuộc chiến vô hình đã kết thúc. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ký Sinh Trùng Ý Niệm có thể đã bị đánh bại, nhưng những tàn dư của nó, những ý niệm về "vá trời" và "thành tiên" đã ăn sâu vào tâm trí con người, vẫn còn đó. Và Thiên Đạo, thứ đã nuôi dưỡng kẻ ký sinh này, vẫn đang sụp đổ. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, nhân gian đã có một lựa chọn mới, một con đường mới, không cần thành tiên, chỉ cần làm người.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free