Nhân gian bất tu tiên - Chương 238: Lưới Trời Khó Thoát: Tạ Trần Dồn Kẻ Thao Túng
Tiếng “leng keng” đơn độc của Nguyệt Quang Trâm găm sâu vào nền đá quảng trường dường như đã nuốt trọn mọi thanh âm khác. Sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm, nhưng không phải là yên bình, mà là một khoảng lặng căng như dây đàn, chứa đựng vô vàn cảm xúc hỗn loạn. Các tu sĩ trừng mắt nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, có kẻ phẫn nộ, có kẻ hoang mang, có kẻ thì ánh mắt dao động, bắt đầu tự vấn. Liễu Thanh Phong đứng đó, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt đầy rẫy sự căm hờn và tuyệt vọng, dường như cả thế giới quan của hắn đang sụp đổ ngay trước mắt. Dương Quân vẫn kiên định, đứng bảo vệ Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt tu sĩ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ sự phản kháng nào. Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, hòa mình vào đám phàm nhân, ánh mắt họ vừa lo lắng vừa dâng trào một niềm hy vọng mong manh vào con đường mà Lăng Nguyệt vừa khai mở.
Tạ Trần, đứng ẩn mình giữa đám đông, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu thẳm tựa như vực xoáy thăm thẳm. Nụ cười nhạt trên môi hắn ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể mọi diễn biến này đều nằm trong lòng bàn tay. Giờ phút này, không còn là lúc để quan sát. Hạt giống đã được gieo, và sự thật cần phải được tưới tắm bằng ánh sáng chói lòa, không thể chối cãi.
Đôi mắt hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ dị, không phải ánh sáng của pháp thuật hay linh khí, mà là một thứ ánh sáng nội tại, vô hình nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu vạn vật. Đó là “Nhân Quả Chi Nhãn” của Tạ Trần, một khả năng không thuộc về tu luyện, mà thuộc về sự thấu triệt đến cực hạn về mối liên hệ nhân quả của vạn sự vạn vật. Hắn khẽ nhắm mắt, sau đó mở bừng ra. Lần này, ánh sáng từ đôi mắt hắn không chỉ là tia sáng, mà là một luồng năng lượng vô hình, bùng nổ và khuếch tán ra xung quanh, bao trùm lên to��n bộ quảng trường, không bỏ sót một ai.
Ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ ập đến tất cả mọi người. Không gian xung quanh Giảng Đường Ngoại Môn, nơi vừa diễn ra lời thề của Lăng Nguyệt, bỗng trở nên mờ ảo, như một tấm màn lụa mỏng manh bị gió thổi qua. Kiến trúc bằng gỗ đồ sộ, những chiếc bàn ghế đơn giản, mùi giấy mực và hương trầm phảng phất, tất cả đều tan chảy vào hư vô. Tiếng xôn xao của đám đông, tiếng gầm gừ của Ma Chủ, tiếng rít giận dữ của Liễu Thanh Phong, tất cả đều bị bóp méo, rồi dần chìm vào một thứ âm thanh ù ù, như tiếng huyết mạch chảy xiết trong tai. Một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí mỗi người, kéo ý thức của họ vào một dòng chảy cuồn cuộn, không thể chống cự.
Thế giới trước mắt họ biến đổi chóng mặt. Cái lạnh lẽo của mây mù Giảng Đường tan biến, thay vào đó là một cơn gió lạnh buốt thấu xương thổi qua, mang theo mùi của đất ẩm, của rêu phong và đá cũ. Mọi người cảm thấy cơ thể mình như bị hút vào một cơn lốc xoáy vô hình, mất đi trọng lực, rồi lại đột ngột rơi xuống. Khi thị giác của họ ổn định trở lại, khung cảnh đã hoàn toàn thay đổi.
Họ không còn ở Giảng Đường Ngoại Môn nữa.
Trước mắt họ là một phế tích hùng vĩ đến đáng sợ. Những cột đá khổng lồ, một thời đã nâng đỡ những mái vòm tráng lệ, giờ đây đổ nát xiêu vẹo, chỉ còn trơ trọi những khối đá phong hóa, được phủ kín bởi lớp rêu xanh thẫm và những dây leo chằng chịt. Các bức tường, một thời được chạm khắc phù điêu tinh xảo, nay đã mờ nhạt, chỉ còn là những đường nét ẩn hiện dưới lớp bụi thời gian. Cây cối hoang dại mọc chen chúc khắp nơi, rễ cây bám chặt vào từng kẽ nứt, như những ngón tay gân guốc đang bóp nghẹt tàn tích của một nền văn minh đã mất.
Bầu trời Thượng Cổ lúc hoàng hôn hiện ra, mây đen vần vũ, nặng nề trùm lên toàn bộ phế tích, chỉ để lại một vệt sáng cam đỏ yếu ớt ở đường chân trời, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám. Gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ quái, như tiếng thở dài của thời gian, tiếng thì thầm của những linh hồn c�� xưa. Mùi đất ẩm và rêu phong nồng nặc trong không khí, mang theo một cảm giác cổ kính, bí ẩn và đầy lịch sử. Đây là Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, một nơi mà chỉ trong những truyền thuyết xa xưa mới dám nhắc đến.
Tạ Trần vẫn đứng đó, nhưng giờ đây hắn dường như đã hòa làm một với khung cảnh, đôi mắt hắn vẫn sáng rực, như hai ngọn đèn pha chiếu rọi vào từng ngóc ngách của quá khứ. Hắn không nói một lời, nhưng mọi người đều cảm thấy một lực lượng vô hình đang dẫn dắt họ, buộc họ phải chứng kiến, phải nhìn thẳng vào sự thật đang dần được phơi bày.
Trong tầm nhìn này, các Cổ Lão Tiên Tôn bắt đầu xuất hiện. Họ vẫn mang dáng vẻ uy nghi, áo bào lấp lánh linh quang, khuôn mặt khắc sâu những vết hằn của trí tuệ và quyền năng. Họ tụ họp giữa phế tích, bàn luận về việc “vá trời”, về sự suy yếu của Thiên Đạo, về những hy sinh cần thiết để duy trì trật tự. Những lời nói của họ vang vọng trong không gian, đầy lý tưởng và trọng trách.
Nhưng Tạ Trần không cho phép sự uy nghi đó che giấp đi bản chất thực sự. Thông qua "Nhân Quả Chi Nhãn", hắn tinh tế làm nổi bật những "sợi dây" vô hình, như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng bền chắc, đang bám víu vào tâm trí của các Cổ Lão Tiên Tôn. Chúng không phải là những sợi tơ hữu hình, mà là những luồng ý niệm, những lời thì thầm dụ dỗ, những lời hứa hẹn về quyền năng và sự bất tử.
"Thiên Đạo suy kiệt... chúng ta phải hy sinh... vì vạn dân... vì trật tự..." Giọng của một vị Tiên Tôn vang lên, đầy vẻ bi tráng.
Nhưng ngay sau đó, Tạ Trần làm cho một sợi tơ ý niệm màu xám mờ hiện lên, bám chặt vào thái dương của vị Tiên Tôn đó, và một tiếng thì thầm khác vang vọng trong tâm trí của những người đang chứng kiến tầm nhìn: "Quyền năng... bất tử... trường sinh... ngươi sẽ là chúa tể..."
Sự mâu thuẫn rõ ràng đến rợn người. Từng chi tiết nhỏ, từng lời nói, từng hành động của các Cổ Lão Tiên Tôn được Tạ Trần làm rõ, phơi bày sự thao túng tinh vi của thực thể kia. Khi một Tiên Tôn khác nói về "nỗi đau của phàm nhân", "sự cần thiết của huyết tế", một sợi tơ khác lại hiện lên, bám vào trái tim ông ta, và tiếng thì thầm vang vọng: "Sợ hãi... lo lắng... Thiên Đạo không còn... nhưng ngươi có thể thay thế... ngươi sẽ là Thiên Đạo mới..."
Liễu Thanh Phong, đang ở trong tầm nhìn, gương mặt hắn càng lúc càng tái nhợt. Hắn lầm bầm những lời phủ nhận, đôi mắt hắn co rút lại khi nhìn thấy những sợi tơ ý niệm bám víu vào những vị "tiên tổ" mà hắn hằng tôn kính. "Không... không thể nào... đây là giả dối... là ảo ảnh của kẻ phàm nhân..." Hắn cố gắng bóp méo khung cảnh, cố gắng thoát ly khỏi sự thật phũ phàng, nhưng Tạ Trần đã khóa chặt tầm nhìn này. Dù hắn có nhắm mắt, hình ảnh vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí, sắc nét và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Ma Chủ Cửu U thì khác. Hắn không hề phủ nhận. Ánh mắt đỏ rực của hắn rực sáng, đầy vẻ khinh miệt và căm phẫn. Hắn đã luôn nghi ngờ Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sự thối nát lại bắt nguồn từ sâu xa như vậy. "Khốn kiếp... những kẻ giả nhân giả nghĩa..." Hắn gầm gừ, nắm đấm siết chặt đến nỗi móng tay đâm sâu v��o da thịt. Hắn thấy rõ ràng những sợi tơ ý niệm, thấy rõ bản chất của sự thao túng, và sự căm ghét của hắn không ngừng dâng cao.
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, dù nàng không thể cảm nhận được vật chất trong tầm nhìn này. Gương mặt nàng đau đớn, nhưng ánh mắt nàng càng thêm kiên định. Những lời Tạ Trần từng nói, những nghi hoặc nàng từng có, giờ đây đều được xác nhận một cách tàn nhẫn. Nàng nhìn những Cổ Lão Tiên Tôn, những người đã từng là biểu tượng của sự cao quý, giờ đây chỉ còn là những con rối đáng thương trong một vở kịch do kẻ khác giật dây.
Khi Tạ Trần càng đào sâu, phơi bày những lời thì thầm dụ dỗ, những khao khát quyền lực ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc "vì chúng sinh", "vì Thiên Đạo", một sự phản kháng bắt đầu xuất hiện. Không phải từ các Tiên Tôn, mà từ chính những sợi tơ ý niệm đó. Khung cảnh bắt đầu rung chuyển nhẹ, những hình ảnh mờ đi rồi lại sắc nét, như có một bàn tay vô hình đang cố gắng bóp méo tầm nhìn.
Một tiếng rít khẽ, đầy giận dữ và ghê tởm, vang vọng trong không gian, không phải là âm thanh từ miệng lưỡi, mà là một làn sóng ý niệm dội thẳng vào tâm trí mọi người. Ngay lập tức, hình ảnh của những sợi tơ ý niệm bắt đầu biến dạng. Chúng co rúm lại, rồi lại vươn ra, không còn đơn thuần là những sợi tơ mà bắt đầu mang hình dạng của những xúc tu, những cái vòi ghê tởm, cố gắng che phủ tầm nhìn, cố gắng bóp nghẹt sự thật. Đó chính là phản ứng của "Ký Sinh Trùng Ý Niệm", kẻ chủ mưu đang bị dồn vào chân tường, buộc phải lộ ra một phần hình dạng ghê tởm của mình, dù chỉ là một bóng mờ, một sự biến dạng của ý niệm.
Tạ Trần vẫn bất động, đôi mắt hắn càng lúc càng sáng rực, như hai viên ngọc phát ra ánh sáng chói lòa trong bóng tối. Hắn không cho phép Ký Sinh Trùng Ý Niệm bóp méo sự thật. Ánh sáng từ "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn càng mạnh mẽ hơn, xuyên thủng mọi màn che, mọi ảo ảnh. Tầm nhìn Thượng Cổ tiếp tục được kéo dài và làm sâu sắc hơn, dẫn dắt tất cả những người đang chứng kiến đến một đỉnh điểm tàn khốc hơn.
Khung cảnh lại một lần nữa thay đổi, nhưng lần này không phải là một sự biến đổi nhẹ nhàng, mà là một sự chuyển mình đột ngột, dữ dội, như thể bị xé toạc ra. Phế tích tan biến, và thay vào đó là một tòa cung điện nguy nga, tráng lệ, được mệnh danh là Thiên Đỉnh Cung, nơi linh khí thuần khiết nhất từng tụ hội. Kiến trúc nơi đây thanh tịnh, siêu thoát, với những vách tường ngọc trắng, mái vòm dát vàng, và những phù điêu tiên hạc bay lượn. Xưa kia, đây là biểu tượng của sự bình yên và lý tưởng tu tiên cao cả.
Nhưng giờ đây, sự thanh tịnh đó đã bị phá vỡ hoàn toàn. Bầu trời Thượng Cổ đêm đó, trăng sáng vằng vặc, nhưng lại bị những tầng mây đen dày đặc che phủ, tạo nên một cảnh tượng u ám, nặng nề. Không khí không còn thuần khiết, mà trở nên đặc quánh bởi nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và căm phẫn. Tiếng thét kinh hoàng, tiếng khóc than và sự tuyệt vọng của các Tiên Tôn và phàm nhân vang vọng khắp nơi, khiến Thiên Đỉnh Cung không còn là chốn bồng lai mà hóa thành một địa ngục trần gian.
Tạ Trần đã dồn "Ký Sinh Trùng Ý Niệm" v��o chân tường. Hắn không còn giấu giếm nữa, mà phơi bày toàn bộ sự thật tàn khốc về nó. Thực thể đó, trong tầm nhìn này, đã bộc lộ hoàn toàn bản chất ký sinh của mình. Nó không còn là những sợi tơ mờ ảo hay những xúc tu biến dạng. Giờ đây, nó hiện ra như một khối thịt bùng nhùng, ghê tởm, với vô số xúc tu ý niệm vặn vẹo, đen ngòm, không ngừng vươn ra, bám víu vào mọi thứ xung quanh. Những xúc tu đó có vẻ ngoài như những mạch máu căng phồng, những dây thần kinh đang co giật, tỏa ra một thứ mùi tanh tưởi của sự mục rữa tinh thần, hòa quyện với cái lạnh lẽo của linh khí bị ô nhiễm.
Tiếng rít giận dữ của nó không ngừng vang vọng trong tâm trí mọi người, không còn là tiếng thì thầm mà là một tiếng gào thét chói tai, cố gắng làm suy yếu tinh thần của tất cả, cả những người trong tầm nhìn và các nhân vật hiện tại. Nó phóng ra những luồng ý niệm hỗn loạn, như những mũi tên độc, cố gắng gieo rắc sự điên loạn, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Nó muốn phá vỡ tầm nhìn, muốn xóa nhòa sự thật.
Nhưng Tạ Trần vẫn kiên đ��nh đứng vững. Ánh sáng từ "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn không ngừng bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình, hóa giải từng đòn tấn công tinh thần của Ký Sinh Trùng. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả. Hắn từng chút một phơi bày cách nó đã lợi dụng khát vọng về quyền năng và sự bất tử của Tiên Tôn, cách nó đã khuếch đại nỗi sợ hãi về sự diệt vong của Thiên Đạo trong tâm trí phàm nhân, biến tất cả thành công cụ cho âm mưu "vá trời" của nó – thực chất là để duy trì sự tồn tại ký sinh của chính nó.
Các Cổ Lão Tiên Tôn, những người đang hiện diện trong tầm nhìn, giờ đây không còn vẻ uy nghi nữa. Khuôn mặt họ méo mó vì sợ hãi và kinh hoàng, ánh mắt trống rỗng. Khi sự thật được phơi bày hoàn toàn, họ sụp đổ trong tuyệt vọng. "Không... không thể nào..." Một vị Tiên Tôn gào lên, hai tay ôm lấy đầu, đầu óc quay cuồng với sự thật rằng mình chỉ là những con rối, những kẻ bị lừa dối, đã phải trả giá bằng nhân tính và cả sinh mệnh của vô số phàm nhân để phục vụ cho một kẻ ký sinh ghê tởm. Những lời thú nhận đau đớn, những tiếng khóc nức nở vang vọng khắp Thiên Đỉnh Cung, không phải vì cái chết, mà vì sự vô nghĩa của cuộc đời, của lý tưởng bị bóp méo.
Phàm Nhân Thượng Cổ, những nạn nhân trực tiếp của cuộc "huyết tế vá trời", giờ đây cũng hiện hữu trong tầm nhìn. Gương mặt khắc khổ của họ tràn ngập sự căm phẫn tột độ. Họ không khóc than, mà gào thét. "Kẻ lừa đảo! Kẻ giết người!" Tiếng thét của họ vang vọng, hòa cùng tiếng khóc của các Tiên Tôn, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự vỡ mộng và tuyệt vọng.
Ma Chủ Cửu U đứng giữa Giảng Đường Ngoại Môn, nhưng ý thức hắn hoàn toàn chìm đắm trong Thiên Đỉnh Cung Thượng Cổ. Hắn siết chặt nắm đấm đến nỗi gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Ánh mắt đỏ rực của hắn giờ đây không chỉ rực lửa căm phẫn, mà còn chứa đựng một quyết tâm sắt đá. "Ngươi... dám lấy mạng sống của chúng sinh để làm bàn đạp cho sự tồn tại của mình sao? Ta, Ma Chủ Cửu U, thề sẽ hủy diệt ngươi, dù phải trả bất cứ giá nào!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền, không phải với Ký Sinh Trùng trong tầm nhìn, mà với chính thực thể đó đang ẩn mình trong thế giới hiện tại.
Liễu Thanh Phong, ngược lại, hoàn toàn sụp đổ. Hắn lùi lại từng bước, run rẩy bần bật, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khối ý niệm ghê tởm đang gào thét trong tầm nhìn. Thế giới quan của hắn, niềm tin vào Thiên Đạo, vào các Tiên Tôn, vào con đường tu tiên cao cả, tất cả đều tan vỡ thành từng mảnh vụn. Hắn không còn giận dữ, không còn khinh miệt, chỉ còn lại sự hoảng loạn và phủ nhận tột cùng. "Không... không phải sự thật... không phải..." Hắn lẩm bẩm, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng này, nhưng cũng là sự giải thoát. Nàng đã đúng. Con đường nàng chọn là đúng. Ánh mắt nàng lạnh lùng hơn, nhưng cũng kiên định hơn bao giờ hết, như băng tuyết đã trải qua thử thách của lửa. Dương Quân đứng cạnh nàng, gương mặt tuấn tú tràn ngập sự phẫn nộ và đau lòng. H���n siết chặt nắm đấm, nhưng ánh mắt kiên định của hắn hướng về Tạ Trần, như một lời khẳng định: con đường nhân văn mà Tạ Trần đã chỉ ra, chính là con đường đúng đắn. Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết cũng kinh hoàng trước sự thật, nhưng niềm tin vào Tạ Trần và con đường của phàm nhân trong họ càng thêm vững chắc.
Trong Thiên Đỉnh Cung, Ký Sinh Trùng Ý Niệm, bị dồn vào bước đường cùng, không còn đường thoát, co rúm lại thành một khối u tối, ghê tởm. Những xúc tu của nó quằn quại trong tuyệt vọng, nhưng không thể làm gì hơn. Tạ Trần, vẫn đứng bất động, đôi mắt hắn như hai hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng giả dối. Hắn đã hoàn thành mục tiêu của mình. Hắn đã vạch trần mọi thứ, từng lớp từng lớp, cho đến khi bản chất thối nát nhất của kẻ chủ mưu bị phơi bày hoàn toàn trước mắt tất cả.
Hắn không nói một lời, nhưng thông điệp đã rõ ràng.
Giờ đây, nó đã bị dồn vào góc. Và màn vạch trần toàn diện nhất, trước tất cả chúng sinh, sắp bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.