Nhân gian bất tu tiên - Chương 237: Lời Thề Phản Kháng: Quyết Định Định Mệnh Của Tiên Tử
Thời khắc tầm nhìn Thượng Cổ phai nhạt, không khí trong Thành Vô Song đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Bình minh vừa ló dạng, ánh sáng nhợt nhạt xuyên qua những kẽ nứt của tường thành đổ nát, rọi lên những gương mặt còn hằn rõ vẻ kinh hoàng, bàng hoàng đến tột độ. Gió sớm se lạnh thổi qua, mang theo mùi khét lẹt của pháp thuật tàn dư và mùi máu tanh thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về trận chiến vừa qua, và cả những sự thật kinh hoàng vừa được phơi bày.
Ma Chủ Cửu U là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng chết chóc. Hắn đứng thẳng người, thân hình cường tráng, cao lớn, giờ đây không còn vẻ cuồng bạo vô hướng thường thấy. Thay vào đó, một luồng khí tức hủy diệt thuần túy, có mục tiêu rõ ràng, bùng lên dữ dội quanh hắn. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn không còn nhìn về phía Tạ Trần, hay bất kỳ tu sĩ nào. Chúng găm thẳng vào hư không, nơi bóng hình chập chờn của "Ký Sinh Trùng Ý Niệm" vừa ẩn hiện. Một tiếng gầm kinh thiên động địa bật ra từ lồng ngực hắn, vang vọng khắp Thành Vô Song, xé toạc màn sương sớm và làm rung chuyển cả những tảng đá đổ nát.
"Kẻ thao túng đáng nguyền rủa! Ngươi đã lừa dối tất cả!" Giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự căm phẫn và một niềm phẫn uất sâu sắc hơn bất cứ điều gì đã từng bộc lộ. "Ngươi dám biến chúng sinh thành vật tế, biến ta thành kẻ mù quáng vì mối thù giả dối! Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá! Bằng chính ý niệm của ngươi, bằng chính sự tồn tại của ngươi!"
Hắn đưa bàn tay khổng lồ lên, nắm chặt không khí, như thể muốn bóp nát cái thứ vô hình kia ngay lập tức. Một luồng ma khí đen đặc, cuồn cuộn như thác lũ, bùng nổ khỏi cơ thể Ma Chủ, không còn là những đòn tấn công bừa bãi, mà tập trung thành một mũi nhọn sắc bén, lao thẳng vào khoảng không nơi "Ký Sinh Trùng Ý Ni���m" vừa tan biến. Cả không gian rùng mình, như thể bị xé toạc. Ma Chủ Cửu U không còn là kẻ thù của tu sĩ hay phàm nhân nữa. Hắn, người từng bị xem là hiện thân của tà ác, giờ đây lại mang một ý chí hủy diệt rõ ràng, hướng về một kẻ thù chung mà không ai từng ngờ tới. Năng lượng hỗn độn bùng lên quanh hắn, không còn là sự cuồng bạo vô hướng, mà là sự tập trung của một ý chí muốn hủy diệt tận gốc rễ.
Liễu Thanh Phong, người vẫn còn đứng đó, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt vô định nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước mặt, dường như tâm hồn đã chết lặng. Hắn lảo đảo, suýt ngã quỵ. Niềm tin kiên cố bấy lâu nay của hắn, cái lý tưởng "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" mà hắn từng rao giảng, đã bị nghiền nát thành tro bụi. Hắn đã cống hiến cả cuộc đời, đã hy sinh biết bao đồng môn, đã bất chấp mọi thứ để giữ vững "Thiên Đạo", nhưng tất cả chỉ là một trò hề, một sự lừa dối tàn nhẫn của một thực thể cổ xưa, của chính thứ hắn đang cố bảo vệ. Sự đau đớn, phẫn nộ và tuyệt vọng trộn lẫn trong ánh mắt hắn, khiến hắn trông già đi cả trăm tuổi.
Các tu sĩ khác, đứng rải rác khắp quảng trường, cũng không khá hơn là bao. Họ xôn xao bàn tán, tiếng rì rầm như sóng vỗ, nhưng chẳng ai dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Một số thì tức giận, tay nắm chặt pháp khí, muốn tìm một ai đó để trút giận. Một số khác thì hoang mang, nghi ngờ chính con đường mình đã chọn, ánh mắt trống rỗng như thể vừa mất đi linh hồn. Họ chia thành nhiều nhóm nhỏ, tranh cãi, chỉ trích, nhưng tất cả đều quay cuồng trong sự thật vừa được phơi bày. Những tín ngưỡng ngàn năm đã sụp đổ, để lại một khoảng trống hoang vắng trong lòng họ.
Dương Quân nghiến răng ken két, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm phẫn. Hắn đã từng tin vào chính nghĩa của tông môn, từng tin vào con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là sự lừa dối tột cùng. Hắn nhìn Ma Chủ Cửu U, không còn sự sợ hãi hay thù địch như trước, mà là một sự thấu hiểu lạ kỳ. Cả hai, một ma, một tiên, từng là kẻ thù không đội trời chung, giờ đây l���i có chung một kẻ thù vô hình, một "ký sinh trùng ý niệm" đã thao túng cả một kỷ nguyên.
Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, gương mặt họ trắng bệch nhưng ánh mắt lại có một tia sáng mới. Sự thật tàn khốc về việc phàm nhân chỉ là vật tế đã khiến họ đau đớn, nhưng cũng đồng thời thức tỉnh một ý chí phản kháng mạnh mẽ. Họ đã chứng kiến đủ những bi kịch, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại bắt nguồn từ một âm mưu cổ xưa, sâu xa đến vậy. Sự tồn tại của họ, của tất cả phàm nhân, chỉ là những vật tế không hơn không kém. Nhưng giờ đây, họ đã biết kẻ thù thực sự là ai.
Tạ Trần đứng đó, không một chút dao động, ánh mắt sâu thẳm thấu triệt quan sát mọi phản ứng. Đối với hắn, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu. Sự thật đã được phơi bày, hạt giống của sự hoài nghi và phản kháng đã được gieo. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi chúng nảy mầm và đơm hoa kết trái. Hắn biết, một kỷ nguyên mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, mọi thứ đã rõ ràng. Kẻ thù không còn là bóng tối mơ hồ, mà là một ý niệm cổ xưa đang thao túng tất cả.
***
Trong một góc Thành Vô Song, nơi những bức tường đá đổ nát của một ngôi nhà cổ kính tạo thành một sự cô lập tạm thời, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng lặng lẽ. Ánh nắng ban mai chưa đủ mạnh để xua đi cái không khí se lạnh của buổi sớm, và một cơn gió nhẹ rít qua những mái ngói vỡ, tạo nên âm thanh ai oán như tiếng thở dài của thời gian. Mùi hương trầm thanh khiết từ một ngôi miếu đổ nát gần đó phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và bụi, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự thanh tịnh và hoang tàn. Nơi đây từng là một con phố sầm uất, giờ chỉ còn là những đống đổ nát, thể hiện rõ hậu quả của cuộc giao tranh, một lời nhắc nhở phũ phàng về sự mong manh của mọi thứ.
Nàng ôm chặt Nguyệt Quang Trâm vào lòng, từng đường nét tinh xảo của cây trâm bạc ánh lên vẻ cô độc dưới ánh sáng lờ mờ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng vô cảm, mà đầy rẫy sự dằn vặt và hỗn loạn. Toàn bộ tầm nhìn Thượng Cổ mà Tạ Trần đã mở ra, từng chi tiết một, cuộn chảy như một cuốn phim bi tráng trong tâm trí nàng. Từ sự ra đời của Thiên Đạo, sự thao túng của "Ký Sinh Trùng Ý Niệm", đến sự hy sinh của phàm nhân Thượng Cổ, và sự "mất người" của các Tiên Tổ. Tất cả như một cơn ác mộng chân thực, nghiền nát mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà nàng từng tôn thờ.
"Tất cả... tất cả đều là giả dối sao?" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã phải nén chịu quá nhiều cảm xúc. Nàng nhìn vào cây Nguyệt Quang Trâm, biểu tượng của sự thanh khiết, của ánh trăng vĩnh cửu. Nó từng là niềm kiêu hãnh, là lời thề của nàng khi bước vào tiên môn, thề sẽ bảo vệ chúng sinh, giữ gìn Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo lại là một công cụ, và chúng sinh, bao gồm cả nàng, chỉ là những con rối trong một vở kịch do "Ký Sinh Trùng Ý Niệm" dàn dựng.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "nhân tính", về "cái giá của sự trường sinh". Hắn đã từng cảnh báo nàng rằng con đường tu tiên mà nàng đang đi, n��u không cẩn trọng, sẽ khiến nàng "mất người". Lúc ấy, nàng đã khinh thường, đã cho rằng hắn là một phàm nhân ngu muội không hiểu đại đạo. Nhưng giờ đây, nàng mới hiểu, hắn đã nhìn thấu tất cả. Hắn đã thấy được sự mục ruỗng từ bên trong, thấy được cái giá phải trả của quyền năng và sự bất tử.
Nàng nhớ về những đồng môn, những bậc tiền bối mà nàng từng kính trọng, những người đã "mất người" từng chút một, biến thành những cỗ máy vô cảm, chỉ biết theo đuổi sức mạnh và sự trường sinh. Nàng đã từng nghĩ đó là sự tôi luyện cần thiết của một tu sĩ, là sự siêu thoát khỏi những ràng buộc trần tục. Nhưng giờ đây, nàng biết, đó chính là dấu hiệu của sự thao túng, là minh chứng cho việc họ đã trở thành vật liệu nuôi dưỡng cho "Ký Sinh Trùng Ý Niệm". Một nỗi chua xót dâng lên trong lòng nàng, không chỉ vì sự lừa dối, mà còn vì chính bản thân nàng đã mù quáng đi theo con đường đó, đã "mất người" từng chút một mà không hay biết.
"Cái giá của trường sinh... là sự đánh mất chính mình?" Nàng hỏi, nhưng không phải hỏi ai, mà là hỏi chính lương tâm nàng, hỏi cái linh hồn đang bị xé nát. Trách nhiệm của một Tiên Tử, lý tưởng của một người tu đạo, tất cả đều tan vỡ. Nàng đã hy sinh vì điều gì? Vì một con quái vật vô hình đang nuốt chửng nhân tính của chúng sinh?
Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ phía sau. Dương Quân, với vẻ mặt đầy ưu tư, lặng lẽ đến bên nàng. Hắn không nói lời nào, chỉ đứng đó, ánh mắt đau đáu nhìn về phía chân trời, như thể đang chia sẻ cùng nàng gánh nặng của sự thật. Hắn hiểu nỗi đau của nàng, bởi lẽ hắn cũng từng là một tu sĩ, cũng từng mang trong mình lý tưởng cao đẹp. Nhưng hắn may mắn hơn, hắn đã kịp thời nhận ra sự sai trái, đã kịp thời quay đầu.
"Tiên tử, người không đơn độc," Dương Quân khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, đầy sự thấu hiểu. "Con đường này... con đường của Tạ Trần, có lẽ mới là chân lý." Hắn không nhắc đến Thiên Đạo, không nhắc đến tiên môn. Hắn nhắc đến Tạ Trần, một phàm nhân, người đã chỉ cho họ thấy ánh sáng giữa màn đêm của sự dối trá.
Lăng Nguyệt Tiên Tử hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của buổi sớm đang luồn qua từng thớ thịt. Nàng từ từ đứng dậy, đôi mắt nàng dần lấy lại sự sắc bén, nhưng không còn là sự lạnh lùng vô cảm, mà là ánh sáng của một quyết tâm mới. Sự tuyệt vọng đã đi qua, nhường chỗ cho một ý chí kiên định. Nàng đã dằn vặt đủ rồi. Giờ là lúc đối mặt với sự thật, đối mặt với chính bản thân mình. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, như một lời thề định mệnh. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ cây trâm phản chiếu lên gương mặt nàng, tựa như một vầng trăng non đang dần tỏa sáng giữa đêm tối.
Dương Quân nhìn nàng với vẻ ngưỡng mộ. Hắn biết, Tiên Tử đã đưa ra lựa chọn của mình. Hắn sẵn sàng theo sau nàng, bất kể con đường đó có gian nan đến đâu. Bởi lẽ, sau tất cả, không có gì đáng sợ hơn là sống trong sự dối trá, và không có gì quý giá hơn là giữ trọn vẹn nhân tính của chính mình.
***
Quảng trường chính của Thành Vô Song, từng là trung tâm sầm uất nhất, nay trở thành một bãi đất trống rộng lớn, vẫn còn vương vãi dấu vết của trận chiến khốc liệt. Những phiến đá lát nền nứt vỡ, những cột trụ đổ sập, và những vết cháy đen của pháp thuật vẫn còn hằn sâu. Mùi khét của pháp thuật và máu vẫn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, như một thùng thuốc súng chờ đợi một tia lửa. Tiếng rao hàng đã tắt, thay vào đó là tiếng xôn xao bàn tán của đám đông tu sĩ và phàm nhân đang tụ tập, ánh mắt họ dao động giữa hoang mang, sợ hãi, và một tia hy vọng mong manh.
Đúng lúc mặt trời lên đỉnh, chiếu những tia nắng gay gắt xuống quảng trường, Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Nàng không còn vẻ cô độc, u uất như khi đứng trong góc hoang tàn kia. Nàng bước đi vững chãi, thanh thoát, mỗi bước chân đều toát lên một vẻ cao quý khó tả. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn như băng tuyết, nhưng giờ đây đôi mắt phượng lại ánh lên một ngọn lửa kiên định, không gì lay chuyển nổi. Nàng mặc bộ bạch y thuần khiết, không chút họa tiết, nhưng không còn vẻ lạnh lẽo vô cảm, mà là sự thanh tao của một người vừa thoát khỏi gông cùm. Nguyệt Quang Trâm vẫn nằm trong tay nàng, ánh sáng bạc dịu nhẹ của nó như một minh chứng cho lời thề thầm kín vừa được lập.
Dương Quân theo sát phía sau nàng, ánh mắt kiên định và tràn đầy sự ủng hộ. Hắn đứng bên cạnh nàng, như một tấm lá chắn vô hình, sẵn sàng đối mặt với mọi phản ứng từ đám đông. Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết cũng có mặt, đứng lẫn trong đám phàm nhân, ánh mắt thận trọng nhưng cũng đầy hy vọng dõi theo Lăng Nguyệt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử dừng lại giữa quảng trường, nơi mọi ánh mắt đều đổ dồn về nàng. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo, nhưng mang một sức nặng không thể xem thường, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng xôn xao của đám đông.
"Ta, Lăng Nguyệt, nay từ bỏ con đường tiên đạo đã bị vấy bẩn bởi sự dối trá!"
Lời tuyên bố của nàng như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả quảng trường im bặt trong giây lát. Các tu sĩ trừng mắt nhìn nàng, không tin vào tai mình. Liễu Thanh Phong, đứng cách đó không xa, gương mặt tái nhợt của hắn biến sắc, ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ và căm hờn.
Lăng Nguyệt không để tâm đến phản ứng của họ. Nàng tiếp tục, giọng nói càng thêm kiên định: "Ta công khai tố cáo 'Ký Sinh Trùng Ý Niệm' và những kẻ đã biến chúng ta thành công cụ, biến phàm nhân thành vật tế! Chúng ta, những người tu tiên, đã mù quáng tin vào một lý tưởng giả dối, một Thiên Đạo bị thao túng, để rồi đánh mất nhân tính, đánh mất bản ngã của chính mình!"
Từng lời nàng nói ra như những mũi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào lương tâm của những tu sĩ đang đứng đó. Một số người cúi gằm mặt, không dám đối diện với sự thật phũ phàng. Một số khác bắt đầu xôn xao, ánh mắt dao động, nhưng vẫn còn đó những kẻ cố chấp, không muốn từ bỏ niềm tin đã ăn sâu vào máu thịt.
"Lăng Nguyệt, ngươi đã điên rồi!" Liễu Thanh Phong gầm lên, không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn lao lên, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ. "Ngươi phản bội tiên môn, phản bội Thiên Đạo! Ngươi sẽ bị đọa đày, bị nguyền rủa vạn kiếp! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Ngươi đang phá hoại tất cả!"
Dương Quân lập tức bước lên trước, chắn ngang Liễu Thanh Phong. "Liễu Thanh Phong, ngươi vẫn còn mê muội sao? Chân tướng đã rõ ràng! Con đường 'đại nghĩa' của ngươi chỉ là một sự lừa dối tàn nhẫn!"
"Ngươi... ngươi cũng phản bội!" Liễu Thanh Phong rít lên, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phất tay, ngăn Dương Quân lại. Nàng nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, ánh mắt không chút sợ hãi. "Phản bội Thiên Đạo giả dối không phải là phản bội. Bảo vệ nhân tính của chúng sinh, đó mới là đại nghĩa thực sự!" Nàng quay lại nhìn đám đông, giọng nói của nàng vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. "Ta kêu gọi các ngươi, hỡi những người đã từng mang trong mình lý tưởng cao đẹp! Hãy nhìn thẳng vào sự thật, hãy thức tỉnh! Tìm kiếm một con đường mới, nơi nhân tính không phải là cái giá phải trả! Nơi chúng ta không còn là công cụ, không còn là vật tế!"
Giữa sự hỗn loạn và xôn xao của đám đông, Lăng Nguyệt Tiên Tử dứt khoát rút Nguyệt Quang Trâm ra khỏi vỏ. Ánh sáng bạc lạnh lẽo của nó lóe lên, thu hút mọi ánh mắt. Nhưng nàng không giơ kiếm lên để chiến đấu. Thay vào đó, nàng dùng mũi kiếm sắc bén của Nguyệt Quang Trâm, đâm thẳng xuống nền đá của quảng trường. Một tiếng "leng keng" vang lên, không quá lớn, nhưng đủ sức gây chấn động mạnh mẽ trong lòng mỗi người chứng kiến. Mũi kiếm găm sâu vào đá, đứng thẳng tắp, như một lời thề định mệnh, một sự đoạn tuyệt dứt khoát với quá khứ.
Hành động này của nàng, không lời lẽ nào có thể mạnh mẽ hơn. Nó là sự từ bỏ quyền lực, sự từ bỏ danh vọng, sự từ bỏ con đường trường sinh mà bao kẻ mơ ước. Đó là lời thề trung thành với chính bản thân nàng, với nhân tính, với một lý tưởng mới.
Tạ Trần, đứng từ xa quan sát, khoanh tay trước ngực. Một nụ cười nhạt chợt nở trên môi hắn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Lăng Nguyệt, như thể đã biết trước tất cả. Hắn gật đầu nhẹ. Hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đã bắt đầu nảy mầm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với quyết định định mệnh của mình, đã mở ra một con đường mới, không chỉ cho riêng nàng, mà cho cả một kỷ nguyên. Một trật tự cũ đang sụp đổ, và một khởi đầu mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng, đang chờ đợi.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.