Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 236: Chân Tướng Phản Phệ: Kẻ Thao Túng Lộ Diện

Cái chân tướng nghiệt ngã, xuyên thấu không gian và thời gian, đã đục khoét sâu vào tâm can mỗi người chứng kiến, để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa. Tầm nhìn Thượng Cổ vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng không khí đã trở nên đặc quánh, nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng than khóc của phàm nhân, tiếng gào thét của linh hồn bị bóp méo, vẫn còn văng vẳng như những lời nguyền rủa từ quá khứ xa xăm. Dù cảnh tượng trước mắt đã mờ đi phần nào, nhưng cảm giác áp lực tinh thần vẫn đè nặng, lạnh lẽo thấu xương, như thể linh hồn của họ cũng đang bị bào mòn bởi cái "ký sinh trùng ý niệm" vô hình kia.

Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh bình thường, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại tĩnh lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ thu không gợn sóng giữa cơn bão táp kinh hoàng. Anh chứng kiến sự sụp đổ của những niềm tin, sự vỡ vụn của những lý tưởng, và nhận ra rằng bi kịch Thượng Cổ đang lặp lại, chỉ khác ở hình thái và cái tên. Anh không hề ngạc nhiên, bởi lẽ, nhân quả luôn tuần hoàn, và chấp niệm là thứ khó đoạn tuyệt nhất của nhân gian. Anh đã nhìn thấy sự sợ hãi cái chết, sự khao khát quyền năng vĩnh cửu đã biến những tiên tổ khai sáng thành kẻ thao túng, kẻ tiếp tay cho một hệ thống tàn độc. Và giờ đây, những kẻ hậu bối của họ, dù là tu sĩ chính đạo hay Ma Chủ phản nghịch, cũng đều đang mắc kẹt trong cùng một vòng luẩn quẩn.

Cảnh tượng Thượng Cổ lại dần hiện rõ hơn, như thể Tạ Trần muốn mọi người phải khắc ghi từng chi tiết của bi kịch này vào tận xương tủy. Bầu trời Côn Luân Giới, nơi từng là thánh địa của tiên gia, giờ đây u ám đến mức thê lương, mây đen vần vũ như những vết bầm tím trên da thịt vũ trụ, thỉnh thoảng lại xé toang bởi những tia sét màu đỏ máu, rạch ngang không gian, chiếu rọi xuống một khung cảnh kinh hoàng. Mùi tanh nồng của máu và thứ gì đó mục rữa, không phải của xác thịt mà là của linh hồn, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta buồn nôn.

Trên một đài tế khổng lồ được dựng bằng xương trắng và đá đen, những Cổ Lão Tiên Tôn, với vẻ ngoài tiên phong đạo cốt nhưng đôi mắt trống rỗng và méo mó vì bị thao túng, đang tiến hành một nghi thức "vá trời" ghê rợn. Họ không còn là những người tu hành cứu thế, mà đã trở thành những con rối vô tri, bị điều khiển bởi một ý niệm đen tối hơn. Những câu chú ngữ cổ xưa, lẽ ra phải thiêng liêng, giờ đây lại mang âm hưởng ma mị, khô khốc như tiếng xương va vào nhau. Từ những cái lồng giam bằng kết giới mờ ảo xung quanh, hàng vạn phàm nhân Thượng Cổ, với thân thể gầy gò, đôi mắt tuyệt vọng, đang bị hút cạn linh hồn và nhân tính. Tiếng thét tuyệt vọng của họ hòa vào tiếng gió rít gào, tạo thành một bản giao hưởng bi thương, vang vọng khắp cõi hư không. Họ không phải là vật hiến tế thông thường, mà là nguồn năng lượng sống, là bản nguyên của "người" để nuôi dưỡng một thứ trật tự giả tạo.

Ma Chủ Cửu U, hắn quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, mái tóc bạc trắng rũ rượi che đi khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, vốn luôn tràn đầy khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây lại ứa ra những dòng nước mắt máu. Hắn gầm gừ, tiếng gầm như một con thú bị thương nặng nề, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn uất tột cùng. Hàng vạn năm qua, hắn đã căm ghét Thiên Đạo, căm ghét sự áp bức của tu sĩ. Hắn đã tin rằng mình là kẻ phản nghịch, là ngọn cờ giải phóng. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Hắn không phải là kẻ phá cục, mà chỉ là một con cờ trong ván cờ vĩnh cửu của "ký sinh trùng ý niệm" kia. Sự cuồng nộ và khát khao hủy diệt của hắn, cũng chỉ là một biểu hiện khác của cái chấp niệm đã tha hóa những tiên tổ Thượng Cổ.

"D���i trá! Tất cả là dối trá!" Hắn gào lên trong tâm trí, tiếng vọng đó như xé toang lồng ngực. Hắn đã sống trong một lời nói dối khổng lồ, đã chiến đấu vì một mục tiêu mà bản chất của nó cũng chính là thứ hắn căm ghét. Nỗi đau đớn đó, còn kinh hoàng hơn bất kỳ vết thương thể xác nào, bởi nó đã nghiền nát niềm tin cốt lõi của hắn, làm tan nát ý chí đã hun đúc hàng vạn năm.

Liễu Thanh Phong, hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, từng đường nét thanh tú giờ đây co rúm lại trong sự kinh hoàng. Đôi mắt hắn mất hồn, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng những phàm nhân bị tước đoạt nhân tính, những linh hồn tan biến vào hư vô. Hắn đã dâng hiến cả cuộc đời để bảo vệ Thiên Đạo, để tu luyện thành tiên, để duy trì cái trật tự mà hắn tin là chân lý. Nhưng giờ đây, tất cả những lời dạy về sự hy sinh, về trách nhiệm của tu sĩ, đều biến thành những lời ngụy biện cho một hệ thống bóc lột đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Niềm tin tuyệt đối của hắn đã trở thành chấp niệm, và chấp niệm ấy giờ đây đã biến thành tro tàn, không thể vãn hồi. Hắn ngã quỵ xuống, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy đất, như muốn tìm kiếm một điểm tựa cuối cùng giữa biển cả hoang mang. "Không... không thể nào... Thiên Đạo không thể... Là một lời nguyền rủa..." Hắn lẩm bẩm, không thành tiếng, đầu óc quay cuồng trong sự trống rỗng, một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Toàn bộ thế giới quan của hắn đã bị đảo lộn, không còn gì có thể định nghĩa được nữa. Hắn cảm thấy mình như một con chim bị bẻ gãy đôi cánh, rơi tự do vào vực thẳm của sự vô nghĩa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cắn chặt môi, đến mức bật máu. Đôi mắt phượng đẹp đẽ, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ngập tràn sự đau khổ và hoài nghi. Nàng đã từng hoài nghi, nhưng chưa bao giờ dám đối mặt với sự thật trần trụi này. Nàng nhìn thấy bản thân mình, nhìn thấy những tiền bối của mình, và nhận ra rằng họ cũng đang đi trên con đường "mất người" mà những tiên tổ Thượng Cổ đã đi. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng, chính là sự tha hóa của nhân tính, là sự biến đổi từ con người thành một cỗ máy vô cảm, chỉ biết chạy theo một "Thiên Đạo" giả tạo. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn và hoài nghi về con đường tu tiên mà nàng đã chọn, về giá trị của những gì nàng đã hy sinh, giờ đây dâng trào như một cơn sóng thần, đe dọa nhấn chìm nàng trong biển cả tuyệt vọng.

Dương Quân, ánh mắt hắn bừng lên một ngọn lửa căm phẫn, thiêu đốt mọi hoài nghi và sợ hãi. Lý tưởng về chính nghĩa của hắn bị nghiền nát, nhưng lại được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá hơn, mạnh mẽ hơn. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn nhìn thấy rõ ràng kẻ thù thực sự không phải là Ma Chủ Cửu U, mà là cái "ký sinh trùng ý niệm" đã ăn sâu vào Thiên Đạo, thứ đã biến sự cân bằng thành áp bức, biến sự sống thành vật liệu. Hắn thề trong lòng, sẽ không bao giờ để bi kịch này lặp lại, sẽ bảo vệ nhân tính bằng mọi giá.

Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, họ ôm nhau thật chặt, ánh mắt kinh hoàng nhưng cũng đầy kiên đ��nh. Những gì Tạ Trần vạch trần đã khẳng định tất cả những gì họ tin tưởng: nhân tính, sự sống của phàm nhân, là điều quan trọng nhất. Họ cảm thấy một nỗi căm phẫn sâu sắc đối với cái gọi là Thiên Đạo, và một sự quyết tâm bảo vệ nhân gian, bảo vệ sự trọn vẹn của con người, dù phải đối mặt với bất cứ thế lực nào. Tiếng than khóc của phàm nhân Thượng Cổ như xuyên thấu qua hàng vạn năm, găm vào tim họ một nỗi đau nhức nhối, nhưng cũng nung nấu một ý chí không gì lay chuyển được.

Cùng lúc đó, nghi thức "vá trời" trên đài tế Côn Luân Giới đạt đến đỉnh điểm. Các Cổ Lão Tiên Tôn, với vẻ mặt vặn vẹo điên cuồng, đẩy linh khí và ý chí của mình vào hàng vạn sinh linh, hút cạn chúng đến tận cùng. Nhưng sự tham lam và tàn bạo này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Thiên Đạo. Không phải một ý chí cụ thể, mà là bản nguyên của vũ trụ, của sự cân bằng tự nhiên, đã phản ứng. Một tiếng nứt vỡ kinh thiên động địa vang lên, không phải từ hư không, mà từ chính kết giới vô hình bao phủ Côn Luân Giới, nơi phong ấn một phần của "Ký Sinh Trùng Ý Niệm".

Kết giới ấy, vốn được tạo ra để bảo vệ và che giấu, giờ đây xuất hiện những vết rạn nứt lớn, như những đường chỉ đen sì trên một tấm gương khổng lồ. Từ những vết nứt đó, một làn sóng hỗn loạn năng lượng bùng nổ, không phải linh khí hay ma khí, mà là một thứ năng lượng nguyên thủy, hỗn độn, mang theo sự phẫn nộ của bản nguyên vũ trụ. Nó càn quét qua đài tế, cuốn phăng những Cổ Lão Tiên Tôn đang điên cuồng thực hiện nghi thức. Họ gào thét trong hoảng loạn, những khuôn mặt vốn đã méo mó giờ càng thêm vặn vẹo, không phải vì sợ chết, mà vì sự phản phệ của chính thứ mà họ đã cố gắng thao túng. Năng lượng hỗn loạn xé toạc linh hồn họ, không giết chết, mà bào mòn, biến họ thành những cái vỏ rỗng tuếch, mất đi sự kết nối với "ý niệm" đã điều khiển họ.

Tiếng gầm gừ, phẫn nộ của Ma Chủ Cửu U vang vọng, không còn là tiếng gầm của một con thú bị thương, mà là tiếng gầm của một chiến binh đã tìm thấy kẻ thù đích thực. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đ��� rực như máu, nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên kết giới, nơi luồng năng lượng hỗn loạn vẫn đang phun trào. Hắn nhận ra, đây chính là cơ hội để phá vỡ xiềng xích, không phải chỉ của hắn, mà của toàn bộ nhân gian.

***

Cảnh tượng Côn Luân Giới dần mờ nhạt, nhưng không tan biến hoàn toàn, mà lại dịch chuyển, như một dòng sông thời gian đổi hướng, đưa tất cả đến một nơi sâu thẳm và cổ kính hơn: Cổ Mộ Tiên Tôn. Nơi này không có bầu trời hay thời tiết, chỉ có một không gian rộng lớn, âm u, được kiến tạo từ những khối đá khổng lồ, điêu khắc tinh xảo nhưng đầy vẻ tàn tạ của thời gian. Những trụ đá nứt vỡ, những bức tường phủ đầy rêu phong và những họa tiết đã bị mờ nhạt, kể về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy bí ẩn.

Không khí bên trong mộ rung chuyển dữ dội, không ngừng nghỉ, như thể một trận động đất dữ dội đang càn quét. Các khối đá khổng lồ nứt vỡ từng mảng, rơi lộp bộp xuống nền đất, tạo ra những âm thanh vang vọng, đáng sợ. Từ sâu thẳm bên trong mộ, một ánh sáng ma quái màu tím đen bùng lên, chập chờn, yếu ớt nhưng lại đầy uy lực, chiếu rọi lên những vết nứt mới toanh trên đá. Ánh sáng đó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ năng lượng lạnh lẽo thấu xương, mang theo cảm giác của sự thao túng và kiểm soát. Mùi tanh nồng của máu và mục rữa linh hồn càng trở nên đậm đặc hơn, như thể đây chính là trung tâm của mọi sự thối rữa từ Thượng Cổ.

Chính tại nơi này, sự phản phệ của nghi thức "vá trời" Thượng Cổ đã gây ra tổn thương nặng nề cho "Ký Sinh Trùng Ý Niệm" ẩn sâu bên trong Thiên Đạo. Nó không phải là một thực thể vật lý có thể nhìn thấy rõ ràng, mà là một "bóng hình chập chờn, vô định hình," một "ý niệm" đen tối và lạnh lẽo tột cùng, đang cố gắng tự vá lại những vết nứt trên "thể xác" vô hình của mình. Nó co rút lại, như một sinh vật bị thương đang vùng vẫy, và từ trong sự co rút đó, những "ký ức" hoặc "ý niệm" về mục đích thao túng của nó không ngừng phát ra, xuyên thẳng vào tâm trí của tất cả những người đang chứng kiến.

"Trật tự... vĩnh hằng... cần được duy trì..." Tiếng thì thầm ma mị, không có âm điệu, không có cảm xúc, nhưng lại tràn ngập sự cưỡng chế, vang vọng trong đầu mỗi người. "Sợ hãi... yếu đuối... là nguồn cội của hỗn loạn... Cần kiểm soát... cần quy tắc... cần sự hy sinh..."

Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định, duy trì tầm nhìn, cho phép mọi người chứng kiến trọn vẹn sự thật kinh hoàng này. Anh hiểu rằng, đây không phải là một sinh vật có tri giác như con người, mà là một "ý niệm" cổ xưa về sự kiểm soát và duy trì trật tự vĩnh viễn, được nuôi dưỡng bởi nỗi sợ hãi, sự yếu đuối và sự hy sinh của chúng sinh. Nó không phải là vị thần hay ác quỷ, mà là một hệ thống, một ảo ảnh đã ăn sâu vào tận xương tủy của thế giới này, biến mọi sinh linh thành vật liệu cho sự tồn tại của chính nó. Khi bị tổn thương, nó không hề đau đớn theo nghĩa vật lý, mà là sự chấn động của một "ý niệm" bị đe dọa, một "trật tự" lung lay.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng thốt lên một tiếng kinh hoàng khi những "ký ức" và "ý niệm" của "ký sinh trùng" kia tràn vào tâm trí nàng. Nàng thấy rõ mục đích của nó, không phải là cứu rỗi Thiên Đạo suy yếu, mà là để kiểm soát hoàn toàn Thiên Đạo, biến nó thành một công cụ vĩnh viễn duy trì quyền lực, với nguồn năng lượng được cung cấp từ "linh hồn nhân tính" của phàm nhân và tu sĩ "mất người." Tất cả những gì nàng từng tin, từng cống hiến, đều là phục vụ cho một thứ tà niệm ghê tởm.

"Không... không thể nào..." Nàng lùi lại một bước, đôi mắt trống rỗng. "Đạo của ta... lẽ nào... chỉ là một sự dối trá?" Nàng cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên, không chỉ vì sự lừa dối, mà còn vì chính bản thân nàng đã mù quáng đi theo con đường đó, đã "mất người" từng chút một mà không hay biết.

Dương Quân nghiến răng ken két, ánh mắt bừng bừng lửa giận. "Thì ra... mục đích của kẻ thao túng không phải là Thiên Đạo suy yếu, mà là chính nó! Nó biến Thiên Đạo thành công cụ, biến chúng sinh thành vật liệu!" Giọng hắn khàn đặc, đầy sự phẫn nộ. Hắn hiểu rằng, sự "cứu rỗi" mà các tông môn rao giảng chỉ là một cách để nuôi dư��ng con quái vật vô hình này, để duy trì một trật tự mà bản chất của nó là sự bất công và bóc lột.

Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, gương mặt họ trắng bệch vì sự thật tàn khốc. Họ đã chứng kiến đủ những bi kịch của phàm nhân, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại bắt nguồn từ một âm mưu cổ xưa, sâu xa đến vậy. Sự tồn tại của họ, của tất cả phàm nhân, chỉ là những vật tế không hơn không kém.

Ma Chủ Cửu U, hắn đứng dậy, thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự quyết tâm hủy diệt tột độ. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn thẳng vào bóng hình chập chờn, méo mó của "Ký Sinh Trùng Ý Niệm", không còn sự phẫn uất mù quáng, mà là một sự căm ghét sâu sắc, có mục tiêu rõ ràng. Hắn đã từng muốn phá hủy Thiên Đạo vì sự áp bức, nhưng giờ đây, hắn biết kẻ thù thực sự không phải là Thiên Đạo, mà là thứ đang thao túng Thiên Đạo.

"Thì ra... thì ra ngươi mới là kẻ thù thực sự!" Ma Chủ Cửu U gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp Cổ Mộ Tiên Tôn, xé to���c không gian và thời gian. Hắn đưa tay lên, nắm chặt không khí, như thể muốn bóp nát cái bóng hình vô định kia. Năng lượng hỗn độn bùng lên quanh hắn, không còn là sự cuồng bạo vô hướng, mà là sự tập trung của một ý chí muốn hủy diệt. Hắn nhận ra rằng, hắn và Tạ Trần, dù từ hai chiến tuyến đối lập, giờ đây lại có chung một kẻ thù.

"Ngươi... đã lừa dối tất cả!" Ma Chủ Cửu U rít lên, trong giọng nói của hắn không còn sự kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến rợn người. Hắn đã từng coi thường phàm nhân, đã từng tin vào sức mạnh tuyệt đối. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, tất cả những gì hắn đã theo đuổi, tất cả những gì hắn đã chiến đấu, đều là dưới sự giật dây của một ý niệm cổ xưa, một "kẻ chủ mưu" vô hình đã thao túng cả một kỷ nguyên.

Khi Ma Chủ Cửu U gầm lên, "Ký Sinh Trùng Ý Niệm" khẽ run rẩy. Không phải sợ hãi, mà là sự chấn động trước một ý chí phản kháng mạnh mẽ, một sự đe dọa trực tiếp đến "trật tự" mà nó đã xây dựng. Từ bóng hình chập chờn của nó, những luồng ý niệm thao túng cuối cùng được phát ra, cố gắng gây nhiễu loạn tâm trí của những người chứng kiến, đặc biệt là các Cổ Lão Tiên Tôn đang hoảng loạn trong tầm nhìn Thượng Cổ. Nó muốn bóp méo nhận thức, muốn khiến họ tin rằng đây chỉ là một ảo ảnh, một sự xuyên tạc. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt sáng như sao, kiên định duy trì tầm nhìn, không cho phép bất kỳ sự bóp méo nào.

Cảm giác lạnh lẽo thấu xương khi bản chất của kẻ thao túng được vạch trần càng thêm nặng nề. Không khí trở nên đặc quánh, như thể gánh nặng của hàng vạn năm lừa dối và bi kịch đang đè lên vai tất cả. Cái "ký sinh trùng ý niệm" kia, không phải là bất khả chiến bại. Nó có thể bị tổn thương, nó có những điểm yếu tiềm tàng. Và Tạ Trần, thông qua việc vạch trần chân tướng này, đã kích hoạt một "phản ứng" dây chuyền trong cả quá khứ (tầm nhìn) và hiện tại, đặt nền móng cho một cuộc đối đầu cuối cùng, không còn là giữa tiên và ma, mà là giữa nhân tính và một khái niệm thao túng cổ xưa.

Tầm nhìn Thượng Cổ bắt đầu thu hẹp lại, những khung cảnh đổ nát của Cổ Mộ Tiên Tôn, bóng hình chập chờn của "Ký Sinh Trùng Ý Niệm" và vẻ mặt vặn vẹo của các Cổ Lão Tiên Tôn dần dần lùi xa, nhưng những gì nó khắc sâu vào tâm trí mỗi người thì vĩnh viễn không thể phai mờ. Một kỷ nguyên mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, đang chờ đợi.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free