Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 246: Nguyệt Quang Trâm: Lời Thì Thầm Của Nhân Tính

Hoàng hôn buông xuống, nuốt chửng ánh dương cuối cùng vào lòng màn đêm thăm thẳm. Thành Vô Song chìm dần trong bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn lồng le lói như những đốm lửa cô độc giữa biển mực. Sau cuộc hội nghị đầy sóng gió nhưng cũng đầy hứa hẹn, nơi Tạ Trần đã gieo mầm cho "Kỷ Nguyên Nhân Đạo", Lăng Nguyệt Tiên Tử không trở về tẩm điện nguy nga hay đại sảnh trang nghiêm. Nàng tìm đến Phòng Luyện Công Cá Nhân của mình tại một góc khuất của Thái Huyền Tông, nơi vốn chỉ dành cho những thời khắc bế quan khổ tu, nơi linh khí thanh khiết được giữ gìn vẹn nguyên, tách biệt khỏi mọi nhiễu nhương trần thế.

Căn phòng, được xây từ những khối đá xám tro vững chãi, toát lên vẻ cổ kính và sự cô tịch. Ánh trăng vằng vặc từ bên ngoài, len lỏi qua một khe cửa sổ nhỏ tạc hình bán nguyệt, đổ một vệt sáng bạc xuống nền đá lạnh lẽo, soi rõ những trận pháp khắc sâu trên tường và sàn nhà. Không một tiếng động nào phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng, gần như không thể nghe thấy của Lăng Nguyệt, và mùi linh khí thuần khiết phảng phất trong không gian, hòa lẫn với hương gỗ trầm u tịch. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, thanh tịnh và cô lập, giống như chính con đường tu tiên mà nàng đã chọn từ thuở thiếu thời.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không ngồi trên bồ đoàn như thường lệ, mà tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây mang một vẻ mệt mỏi khó tả, nhìn xa xăm vào hư vô. Nàng không tu luyện. Không một chút pháp lực nào được vận chuyển trong kinh mạch. Nguyệt Quang Trâm, cây trâm bạc mà nàng luôn mang theo bên mình, nằm gọn trong lòng bàn tay thanh mảnh, hơi ấm dịu nhẹ từ nó lan tỏa, như một nhịp đập yếu ớt của trái tim đã ngủ quên từ lâu. Nàng cảm nhận nó, cảm nhận chút nhiệt độ ấy, như đang níu giữ một sợi dây mong manh kết nối nàng với những thứ đã tưởng chừng như tan biến.

Trong đầu nàng, những lời nói của Tạ Trần không ngừng vang vọng, như những tiếng chuông cảnh tỉnh giữa giấc mộng dài. "Nhân tính", "trọn vẹn", "Thiên Đạo suy kiệt"... những khái niệm mà từ trước đến nay, nàng cho rằng đó là những ràng buộc, những yếu điểm của phàm trần, nay lại được hắn nâng lên tầm đạo lý, trở thành kim chỉ nam cho một kỷ nguyên mới. Nàng hồi tưởng về những năm tháng tu luyện miệt mài, từ khi còn là một tiểu nha đầu với khát vọng trường sinh, đến khi trở thành Lăng Nguyệt Tiên Tử vang danh thiên hạ. Con đường ấy, càng đi càng cao, càng đi càng lạnh. Linh khí tinh thuần rót đầy kinh mạch, nhưng tâm hồn lại dần trở nên trống rỗng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đồng môn, quá nhiều bậc tiền bối, sau hàng trăm, hàng nghìn năm tu luyện, cuối cùng lại "mất người" hoàn toàn. Họ không còn cảm xúc, không còn ký ức về quá khứ phàm trần, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, một cỗ máy tu luyện vô tri, hoặc thậm chí là một quái vật chỉ biết đến sức mạnh và sự tồn tại vĩnh cửu.

Nỗi sợ hãi ấy, đã từng bị nàng chôn vùi sâu thẳm dưới lớp băng giá của tiên khí, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng đã từng nghĩ, chỉ cần giữ vững bản tâm, chỉ cần đủ kiên định, thì sẽ không bao giờ "mất người". Nhưng bản tâm ấy là gì? Bản tâm của một người tu sĩ có khác gì bản tâm của một phàm nhân? Giờ đây, khi Tạ Trần xuất hiện, hắn đã chỉ ra một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng dám nghĩ tới: "Tiên đạo... hay nhân đạo? Đâu là con đường chân chính?"

Mắt nàng vẫn nhắm nghiền, cảm nhận hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm, như thể vật phẩm này đang cố gắng truyền cho nàng một chút sức sống, một chút nhân tính đã phai nhạt. Nàng nhớ lại câu nói của Mộ Dung Tuyết, người con gái mang vẻ đẹp dịu dàng nhưng lại có một trái tim kiên định: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Câu hỏi đó, từng khiến nàng bất giác giật mình, nay lại khắc sâu vào tâm trí nàng. Đạo của nàng, đạo của giới tu sĩ, đã thực sự đánh đổi những gì?

"Sự trọn vẹn mà Tạ Trần nói đến... liệu ta có còn tìm thấy được không?" Nàng tự hỏi. Cuộc sống của nàng, từ khi bước chân vào tiên môn, đã được định sẵn bởi những quy tắc, những mục tiêu cao siêu. Trường sinh, phi thăng, siêu thoát. Tất cả đều hướng về bản thân, về sự bất tử cá nhân. Nhưng sự bất tử ấy, nếu phải trả giá bằng việc đánh mất cảm xúc, đánh mất kết nối với nhân gian, thì còn ý nghĩa gì? Nó có thực sự là "trọn vẹn"? Hay chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa, kéo dài mãi mãi trong sự cô độc và trống rỗng?

Một giọt lệ, lạnh lẽo như sương sớm, khẽ lăn dài trên gò má nàng, tan vào cái lạnh của không khí trong phòng. Đã bao lâu rồi nàng không khóc? Hàng trăm năm? Hàng nghìn năm? Nàng đã luôn tự nhủ rằng tu sĩ không nên bị cảm xúc chi phối, cảm xúc là xiềng xích, là trở ngại trên con đường đại đạo. Nhưng giờ đây, giọt nước mắt ấy lại mang theo một sự giải thoát kỳ lạ. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là một minh chứng, rằng nàng vẫn còn "người", nàng vẫn còn cảm nhận được sự đau khổ, sự hoang mang, và cả một chút hy vọng mong manh. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ run lên, như thể nó cũng cảm nhận được sự dao động trong tâm hồn chủ nhân. Liệu con đường mà Tạ Trần vạch ra có th��c sự là lối thoát? Lối thoát cho nàng, cho Tiên môn, và cho cả Thiên Đạo đang suy yếu?

***

Ngày hôm sau, khi ánh dương rực rỡ đã lên cao, trải vàng khắp vạn vật, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song lại bừng tỉnh với một sức sống mãnh liệt. Những mái ngói cong vút của các tòa nhà ba, bốn tầng, được trang trí lộng lẫy, phản chiếu ánh nắng chói chang. Các biển hiệu đủ màu sắc, đủ kiểu dáng, treo lủng lẳng trên những hiên nhà, cùng với vô số đèn lồng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh sầm uất và náo nhiệt đến lạ thường.

Dòng người qua lại tấp nập như mắc cửi. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những tiểu thương, tiếng mặc cả oang oang của khách hàng, tiếng nói cười rộn rã từ các quán rượu, hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của đời sống phàm trần. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa tiệm thuốc, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn vỉa hè, mùi vải vóc mới tinh từ các sạp quần áo, tất cả trộn lẫn, tạo nên một bức tranh hương vị phong phú, đánh thức mọi giác quan. Không khí nơi đây s��i động, giàu có, toát lên vẻ xa hoa nhưng cũng đầy sinh khí, hoàn toàn trái ngược với sự cô tịch và thanh tịnh của phòng luyện công nơi Lăng Nguyệt vừa rời khỏi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong một bộ trang phục màu lam nhạt đơn giản, không chút tiên khí phô trương, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng bằng một chiếc trâm gỗ mộc mạc, bước đi lặng lẽ giữa dòng người. Nàng đã dùng pháp thuật che giấu đi vẻ ngoài tuyệt mỹ và khí chất siêu phàm của mình, hòa mình vào đám đông, trở thành một người phàm nhân bình thường, một điều mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ làm. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không còn nhìn xa xăm, mà lướt qua từng gương mặt, từng hành động của những người xung quanh, cố gắng thấu hiểu cái thế giới mà nàng đã bỏ quên hàng nghìn năm.

Nàng nhanh chóng phát hiện ra Tạ Trần. Hắn đang đi cùng Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, và cả Thủ Lĩnh Dân Quân, vị tướng lĩnh dân quân có vẻ mặt cương nghị nhưng ánh mắt tràn đầy hy vọng. Họ không đi về phía những cửa tiệm xa hoa, mà dừng lại bên một góc phố đông đúc, nơi có một nhóm người phàm đang lắng nghe Tạ Trần nói chuyện. Không có pháp lực uy áp, không có thần thông chói lọi, chỉ là những lời nói bình dị, những ánh mắt chân thành.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng trong bộ giáp sắt thô sơ, gật đầu lia lịa, giọng nói ông đầy sự kính trọng: "Nhờ có tiên sinh mà bách tính chúng tôi mới thấy được hy vọng... Những quy tắc mới này, tuy còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng chúng tôi tin tưởng, nó sẽ mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn."

Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ nhiệt huyết và lý tưởng, kiên nhẫn giải thích cho một thương nhân đang cau mày về quy tắc thuế mới. "Chúng ta phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, để họ thấy rằng 'Tiên Môn Nhân Đạo' không phải là lời nói suông. Sự công bằng, sự minh bạch, đó là những gì chúng ta cần xây dựng lại."

Lăng Nguyệt lặng lẽ quan sát. Nàng thấy Tạ Trần cúi xuống giúp một người bán rau già cả nhặt lại mớ rau củ rơi vãi trên đất. Hắn không dùng pháp thuật, không dùng một chút linh lực nào, chỉ đơn thuần là dùng đôi tay gầy gò của một thư sinh. Hắn không hề tỏ vẻ khinh thường hay khó chịu, mà kiên nhẫn, dịu dàng, thậm chí còn nở một nụ cười ấm áp với bà lão. Bà lão, với gương mặt nhăn nheo và lưng còng, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy biết ơn, và rồi vui vẻ kể cho hắn nghe về những câu chuyện vụn vặt của phố phường.

Nàng thấy Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng và thanh lịch, ân cần hỏi han một đứa trẻ bị thương nhẹ ở đầu gối do vấp ngã. Nàng nhẹ nhàng xoa dịu vết thương, không chỉ bằng y thuật mà còn bằng những lời nói an ủi, những ánh mắt đầy thương cảm. Đứa trẻ nín khóc, ôm lấy chân Mộ Dung Tuyết như thể nàng là người thân.

Những hình ảnh đó, như những nhát dao sắc bén, khắc sâu vào nhận thức của Lăng Nguyệt. Đây mới là "cứu thế" sao? Không phải bằng sức mạnh, không phải bằng pháp thuật cao siêu, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự sẻ chia, bằng những hành động bình dị nhất của "nhân tính"? Suốt hàng ngàn năm, nàng đã học cách ngự kiếm phi thiên, học cách hô phong hoán vũ, học cách điều khiển linh khí để trấn áp vạn vật. Nàng đã tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ thế giới, mới có thể "cứu vãn Thiên Đạo". Nhưng Tạ Trần lại đang làm điều ngược lại. Hắn không dùng sức mạnh, hắn dùng sự chân thành, dùng sự kết nối.

Tâm trí nàng bỗng trở nên hỗn loạn. Tất cả những gì nàng từng tin tưởng, từng theo đuổi, dường như đang bị lung lay tận gốc rễ. Con đường tu tiên của nàng, rốt cuộc là vì điều gì? Vì bản thân, hay vì chúng sinh? Nàng đã từng nghĩ rằng giữ khoảng cách với phàm trần là để tránh bị vấy bẩn, để giữ tâm thanh tịnh mà bước lên đại đạo. Nhưng giờ đây, nàng lại thấy rằng, chính sự tách biệt đó đã khiến nàng "mất người", đã khiến nàng trở nên lạnh lẽo và trống rỗng.

Lăng Nguyệt lẳng lặng đi theo, quan sát từng cử chỉ, từng ánh mắt của Tạ Trần và các đồng minh. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng dâng lên trong lòng, một cảm giác thuộc về mà nàng đã không còn cảm nhận được trong tiên môn, nơi mà mỗi người tu sĩ đều là một hòn đảo cô độc, cố gắng vươn tới cái gọi là vĩnh hằng. Có lẽ, đây mới là "phụng sự", không phải là ra lệnh hay ban phát ân huệ, mà là cùng nhau xây dựng, cùng nhau sẻ chia, cùng nhau sống.

***

Khi ánh dương dần tắt, nhường chỗ cho sắc vàng cam của buổi chiều tà, Lăng Nguyệt Tiên Tử rời khỏi sự ồn ào của Thành Vô Song. Nàng không trở về Thái Huyền Tông, mà theo một con đường nhỏ dẫn vào sâu trong núi. Cuối cùng, nàng dừng chân tại Thôn Lạc Hồng, một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ, nơi mà thời gian dường như đã ngủ quên.

Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, nằm rải rác bên những con đường đất nhỏ. Ruộng đồng xanh tốt trải dài đến tận chân núi, và một con suối nhỏ chảy róc rách qua làng, mang theo tiếng nước chảy dịu êm. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng gà gáy vang vọng từ những khu vườn, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã, và tiếng người dân lao động trò chuyện với nhau, tất cả tạo nên một bản hòa ca yên bình của cuộc sống thôn dã. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ cây xanh tươi, mùi kh��i bếp bay lên từ những mái nhà, hòa lẫn với mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, mang vẻ đẹp hoang sơ và tĩnh lặng. Nơi đây toát lên một cảm giác ấm cúng và thanh bình mà nàng đã đánh mất từ rất lâu.

Lăng Nguyệt ngồi xuống bên hiên một ngôi nhà tranh nhỏ, nơi một bà lão đang têm trầu. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát lũ trẻ con đang nô đùa đuổi bắt nhau trên cánh đồng lúa xanh mướt. Ánh mắt chúng hồn nhiên, nụ cười chúng rạng rỡ, không chút ưu tư hay lo toan. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng kêu vo ve, tất cả đều là những âm thanh bình dị mà nàng đã bỏ quên.

Một Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, đang ngồi gọt củ sắn bên cạnh. Bà không biết Lăng Nguyệt là tiên, chỉ đơn thuần nhìn thấy một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đang ngồi suy tư. Bà khẽ thở dài một tiếng, rồi quay sang nàng, giọng nói chất phác nhưng ấm áp: "Cô nương trẻ tuổi trông có vẻ ưu tư. Uống chén trà này đi, cho ấm bụng. Đời người vốn dĩ chẳng có gì to tát, cứ sống thật lòng là đủ."

Bà đưa cho Lăng Nguyệt một chén trà thảo mộc nóng hổi, nghi ngút khói. Hơi ấm từ chén trà truyền qua lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn trong tâm hồn nàng. Lăng Nguyệt nhìn bà lão. Cái nhìn của bà không có sự ngưỡng mộ, không có sự sợ hãi, chỉ có sự quan tâm chân thành. Sự đơn giản, sự chân thật, sự sống động của cuộc sống phàm trần ập đến nàng như một dòng suối mát lành, rửa trôi đi lớp bụi lạnh lẽo của tiên đạo đã phủ lên tâm hồn nàng suốt hàng nghìn năm.

"Thật lòng... bấy lâu nay ta đã sống vì điều gì?" Câu hỏi của Tiểu Lão Bà vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt, chạm đến tận sâu thẳm trái tim nàng. Nàng đã sống vì danh vọng, vì sức mạnh, vì cái gọi là trường sinh bất tử. Nhưng những thứ đó, rốt cuộc có mang lại cho nàng sự "trọn vẹn" như Tạ Trần nói, hay chỉ là sự trống rỗng và cô độc? Nàng đã bỏ lỡ điều gì trong cuộc hành trình dài đằng đẵng ấy?

Nàng nhận ra, "sự trọn vẹn" không nằm ở cảnh giới cao siêu hay pháp lực vô biên, không nằm ở việc siêu thoát khỏi thế tục, mà nằm ở những cảm xúc, những kết nối nhân sinh bình dị nhất. Nó nằm trong nụ cười hồn nhiên của lũ trẻ, trong sự quan tâm chất phác của bà lão, trong tiếng suối chảy róc rách, trong mùi khói bếp lan tỏa. Đó là những thứ mà nàng, một Lăng Nguyệt Tiên Tử, đã tự tay vứt bỏ trên con đường tu tiên.

Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, nãy giờ vẫn giữ hơi ấm dịu nhẹ, lúc này bỗng khẽ rung lên, một vầng sáng bạc yếu ớt nhưng ấm áp hơn hẳn trước đó, như thể phản chiếu lại sự sống đang trỗi dậy trong lòng nàng. Nó không còn là một vật phẩm mang theo tiên khí lạnh lẽo, mà như một cây cầu, kết nối nàng với những giá trị nhân bản mà nàng đã tìm thấy. Giọt lệ thứ hai, không còn là giọt nước mắt của sự hoang mang, mà là của sự thấu hiểu, của sự giải thoát, khẽ lăn trên má nàng.

Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười hiếm hoi, chân thật, không gượng ép, không chút lạnh lùng. Nàng đón lấy chén trà từ tay Tiểu Lão Bà, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị đắng chát của thảo mộc hòa cùng vị ngọt của mật ong, lan tỏa trong khoang miệng. Nàng nhìn ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả thôn làng, nhuộm đỏ cả những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời. Một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi vào tâm hồn nàng, như thể một tảng băng giá đã tan chảy, và một dòng suối ấm áp đang bắt đầu chảy qua.

Nàng hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Giới tu sĩ sẽ phản đối, những thế lực cổ hủ sẽ tìm cách kéo nàng trở lại, và Thiên Đạo có thể sẽ không buông tha. Nhưng giờ đây, nàng không còn đơn độc. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, ấm áp hơn bao giờ hết, là một lời hứa, một sự neo giữ. Nó là biểu tượng của một phần "nhân tính" đang được hồi sinh, một lời thì thầm rằng, dù cho con đường có gian nan đến mấy, nàng cũng sẽ không còn "mất người" nữa. Nàng sẽ trở thành một trụ cột tinh thần cho "Tiên Môn Nhân Đạo", không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng sự thấu hiểu nhân sinh sâu sắc. Và hành trình của nàng, một Lăng Nguyệt Tiên Tử từng lạnh giá như băng tuyết, giờ đây đã bắt đầu bước những bước đ���u tiên trên con đường tìm lại sự trọn vẹn của chính mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free