Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 230: Vực Sâu Hỗn Loạn: Quyết Đoán Giữa Ranh Giới Sinh Tử

Luồng sáng trắng tinh khiết nhưng vô tình của Bạch Vô Thường đã bao trùm lấy Tạ Trần, như một tấm màn lụa che khuất hình hài thư sinh gầy gò của anh khỏi ánh nhìn của chiến trường hỗn loạn. Không có âm thanh, không có tiếng nổ, chỉ có một sự im lặng kỳ lạ, gần như siêu thoát, tương phản gay gắt với tiếng gầm thét dữ dội của Ma Chủ Cửu U và tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng pháp thuật nổ vang đang diễn ra xung quanh. Thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc giao thoa ấy, nơi một phàm nhân đang đối mặt trực diện với ý chí tối cao của Thiên Đạo.

Trong tâm khảm Tạ Trần, 'Nhân Quả Luân Bàn' xoay chuyển điên cuồng, nhanh đến mức tạo thành một dòng xoáy ánh sáng chói lòa trong cõi ý thức. Anh không hề kháng cự, mà để luồng sáng kia thẩm thấu vào từng tế bào, từng mạch máu, từng nơron thần kinh. Đó không phải là sự buông xuôi, mà là một hành động phân tích tột cùng, một sự dung hợp tạm thời để thấu hiểu. Anh cảm nhận được luồng sức mạnh này không phải là sự sống, cũng không phải sự chết, mà là một quy tắc vận hành lạnh lẽo, một cơ chế tự bảo vệ của một thực thể đang suy yếu. Thiên Đạo, trong mắt anh, không phải là một vị thần toàn năng, mà là một bộ máy khổng lồ đang cố gắng duy trì sự tồn tại của chính mình, một cỗ máy đã cũ kỹ, đã rệu rã, nhưng vẫn kiên quyết loại bỏ mọi "dị số" có khả năng phá vỡ "trật tự" của nó.

"Thiên Đạo... Ngươi cũng chỉ là một kẻ đang vật lộn để sinh tồn, vậy mà lại muốn 'thanh tẩy' những gì không thuộc về quy tắc của ngươi?" Tạ Trần thầm nhủ trong cõi vô thức, một nụ cười nhạt hiện lên nơi khóe môi, không phải chế giễu, mà là một sự thấu hiểu đầy bi ai. Anh cảm nhận được sự "sợ hãi" tiềm ẩn trong cái ý chí vô cảm kia, sự sợ hãi trước một kỷ nguyên mới, một sự thay đổi mà nó không thể kiểm soát. Luồng sáng trắng len lỏi qua từng tầng nhân quả, cố gắng tháo dỡ, phân tích, và cuối cùng là "phong ấn" cái khả năng nhìn thấu của anh. Nhưng Tạ Trần không phải là một cuốn sách dễ đọc. Anh là một dòng sông ngầm, sâu thẳm và khó lường, nơi những bí mật của nhân quả cuộn chảy không ngừng. Anh để Thiên Đạo "đọc," nhưng đồng thời anh cũng "đọc" lại Thiên Đạo.

Cùng lúc đó, trên chiến trường, Ma Chủ Cửu U không bỏ lỡ cơ hội. Hắn gầm lên một tiếng vang động trời đất, đôi mắt đỏ rực như hai vũng máu loang lổ trên nền trời tối sầm vì ma khí. Ma khí quanh hắn cuồn cuộn như bão tố, không còn thuần túy là màu đen mà xen lẫn những dải màu tím tái, đỏ thẫm, như thể chính không gian cũng đang bị xé rách và nhuộm màu bởi sự cuồng nộ của hắn. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của nguồn năng lượng cổ xưa dưới lòng đất, một phần do chiến lược của Tạ Trần, một phần do sự giằng xé của áp lực Thiên Đạo. Thay vì cố gắng ổn định nó, hắn lại quyết định đẩy sự hỗn loạn lên đến cực điểm.

Một vết nứt khổng lồ, màu đen kịt, với những tia sét tím đỏ xé toạc không gian, đột ngột xuất hiện trên bầu trời phía trên Thành Vô Song, ngay cạnh nơi Ma Chủ đang ngự trị. Vết nứt không phải là một khe hở đơn thuần, mà là một cái miệng khổng lồ, méo mó, không ngừng nuốt chửng ánh sáng và phun ra những luồng khí tức tử vong nồng nặc. Từ bên trong khe nứt, những thực thể dị biệt, với hình thù quái dị, gớm ghiếc, bắt đầu bò ra. Chúng không phải ma vật thông thường. Chúng là những sinh vật hỗn loạn, không có hình dạng cố định, cơ thể được tạo thành từ những khối thịt bầy nhầy, những xúc tu đen nhánh, và những đôi mắt vô hồn phát sáng lập lòe trong màn đêm nhân tạo. Chúng gầm gừ những tiếng rít chói tai, mang theo mùi lưu huỳnh và mùi máu tươi, lao xuống Thành Vô Song như một cơn thủy triều hắc ám. Mưa máu li ti bắt đầu rơi xuống từ khe nứt, nhuộm đỏ mái ngói, đường phố, và cả những chiến binh đang kinh hoàng ngước nhìn.

"Haha! Phàm nhân! Ngươi nghĩ mình có thể thay đổi được gì? Nhìn xem, sự hỗn loạn đích thực mới là sức mạnh!" Ma Chủ Cửu U cười vang, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy quyền, vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự khinh miệt và tàn nhẫn. "Kỷ nguyên cũ đã mục nát, Thiên Đạo đã suy tàn! Chỉ có hủy diệt mới dẫn đến tái sinh! Và ngươi, Tạ Trần, cũng sẽ là một phần của sự hủy diệt đó!" Hắn vung tay, những luồng ma khí đen kịt hóa thành hàng ngàn sợi xích vô hình, điều khiển những thực thể dị biệt kia lao thẳng vào những khu vực đông dân cư nhất, những nơi mà Tạ Trần đã cố gắng bảo vệ. Đây là đòn phản công tàn độc nhất của hắn, không chỉ nhằm vào quân đội mà còn vào chính niềm tin của Tạ Trần, vào những sinh mạng phàm trần mà anh trân trọng.

Bạch Vô Thường vẫn lơ lửng giữa không trung, hình dạng mờ ảo, không rõ nét, nhưng đôi mắt sáng rực như những điểm lửa vẫn không rời Tạ Trần. Luồng sáng trắng tiếp tục bao phủ anh, không có dấu hiệu suy yếu. Nó không can thiệp vào cuộc tàn sát của Ma Chủ, không quan tâm đến những tiếng la hét tuyệt vọng của phàm nhân hay sự đổ nát của Thành Vô Song. Đối với nó, những thứ đó chỉ là "nhiễu loạn" trong hệ thống, không phải là "dị số" cần phải "hiệu chỉnh." Mục tiêu của nó chỉ có một: Tạ Trần, và cái khả năng nhìn thấu nhân quả của anh. Nó là hiện thân của sự vô cảm tuyệt đối, của một quy tắc không có chỗ cho tình cảm hay đạo đức.

Tạ Trần, trong luồng sáng, vẫn đứng vững. Anh đã "đọc" được Thiên Đạo, đã hiểu được sự "ích kỷ" và "sợ hãi" của nó. Anh cũng đã nhìn thấu ý đồ của Ma Chủ Cửu U. Hắn không chỉ muốn chiến thắng, hắn muốn phá hủy niềm tin, muốn chứng minh rằng mọi nỗ lực bảo vệ nhân tính đều là vô nghĩa. Nhân Quả Luân Bàn trong anh xoay chuyển đến cực hạn, không chỉ phân tích Thiên Đạo mà còn tính toán hàng vạn khả năng, hàng triệu biến số trên chiến trường. Anh cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất, tiếng gào thét của những thực thể dị biệt, mùi máu tanh và mùi tử khí nồng nặc tràn ngập không gian. Thành Vô Song đang sụp đổ.

Đúng lúc đó, luồng sáng trắng của Bạch Vô Thường đột ngột co rút lại, như thể đã hoàn thành "nhiệm vụ" của mình, hoặc đã "đọc" được tất cả những gì cần đọc từ Tạ Trần. Nó không biến mất, mà chỉ lùi về phía sau một chút, vẫn lơ lửng đó, như một cái bóng giám sát vô cảm. Tạ Trần hiện ra, thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn đứng vững trên đài chỉ huy tạm bợ. Áo vải bố của anh vẫn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt anh đã trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cả vạn kiếp nhân sinh. Trong ánh nhìn đó, không còn sự hoài nghi hay đau khổ, chỉ còn lại sự quyết đoán lạnh lùng và một tia sáng rực rỡ của ý chí không thể lay chuyển. Anh đã hiểu. Đã đến lúc phải hành động.

Chiến trường lúc này đã hoàn toàn hỗn loạn. Các Hắc Ma Sứ dưới trướng Ma Chủ Cửu U liên tục phát ra những mệnh lệnh tàn bạo, chỉ huy đám thực thể dị biệt lao vào những khu dân cư đông đúc, nơi hàng ngàn phàm nhân đang cố gắng sơ tán. Tiếng la hét, tiếng đổ nát vang vọng khắp nơi. Những tòa nhà đổ sập, những con phố vốn tấp nập giờ đây biến thành biển lửa và máu. Mùi máu tươi và lưu huỳnh nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.

Tạ Trần không lãng phí một giây phút nào. Đôi mắt anh quét nhanh khắp chiến trường, từ những khu vực trọng yếu đang bị tấn công dữ dội cho đến những con đường sơ tán đang bị đe dọa. Anh không còn nghĩ đến việc chiến thắng Ma Chủ Cửu U ngay lập tức, cũng không còn bận tâm đến ánh mắt giám sát của Bạch Vô Thường. Ưu tiên hàng đầu của anh, như mọi khi, là bảo vệ những sinh linh yếu ớt nhất.

Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng một cách kỳ lạ giữa tiếng gào thét của quái vật và tiếng binh khí va chạm. "Bách Lý Hùng! Nữ Hoàng Đồ Long! Nghe lệnh ta!"

Bách Lý Hùng, đang chỉ huy một đội quân phàm nhân cố gắng đẩy lùi một đợt tấn công của ma vật, quay phắt lại. Vẻ mặt ông đầy mồ hôi và bụi bặm, nhưng ánh mắt kiên nghị không chút nao núng. "Vâng, tiên sinh!"

Nữ Hoàng Đồ Long, với long bào rách tả tơi và thanh kiếm vẫn còn vấy máu, cũng lập tức hướng ánh mắt về phía Tạ Trần, khí chất vương giả vẫn không hề suy suyển dù đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. "Tạ công tử có lệnh gì?"

"Đừng bận tâm đến Ma Chủ lúc này! Ưu tiên số một là bảo vệ thường dân!" Tạ Trần nói, giọng anh có một sức nặng vô hình, xuyên thấu mọi sự hỗn loạn. "Các thực thể từ khe nứt quá mạnh và hỗn loạn. Chúng ta không thể giữ vững toàn bộ phòng tuyến. Tập trung hỏa lực vào khu vực Đông Thành, dồn tất cả phàm nhân về phía Tây! Bách Lý Hùng, dẫn quân của ngươi chặn đứng chúng ở các con đường chính dẫn ra khỏi Đông Thành. Nữ Hoàng, hãy dùng quân cấm vệ của người hộ tống phàm nhân theo các con hẻm nhỏ về phía Tây Môn!"

Bách Lý Hùng cau mày. "Nhưng thưa tiên sinh, nếu vậy tuyến phòng thủ phía Đông sẽ..." Ông ngập ngừng. Đông Thành là khu vực trọng yếu, nếu bỏ trống, quân Ma Chủ sẽ tràn vào không chút cản trở, thậm chí có thể đánh thẳng vào trung tâm thành. Đó là một quyết định tàn khốc, đòi hỏi phải hy sinh một phần lớn Thành Vô Song.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Bách Lý Hùng. "Phòng tuyến có thể mất, nhưng nhân tâm không thể mất. Chúng ta không chiến đấu để bảo vệ những bức tường đá, mà để bảo vệ những sinh mạng bên trong. Chúng ta sẽ lùi, nhưng chúng ta sẽ bảo vệ từng người một." Giọng anh không chút dao động.

Bách Lý Hùng nhìn Tạ Trần một lúc, rồi thở dài một tiếng, ánh mắt kiên nghị lại bùng lên ngọn lửa quyết tâm. Ông hiểu ý Tạ Trần. Trong cuộc chiến này, không phải ai mạnh hơn sẽ thắng, mà là ai giữ được lý tưởng của mình. "Rõ! Quân sĩ Thành Vô Song nghe lệnh! Rút về Đông Thành! Chặn đứng lũ quái vật! Bảo vệ bách tính!" Ông lập tức quay người, hô to mệnh lệnh, giọng nói trầm hùng của một vị tướng khiến quân lính phàm nhân đang hoang mang dần lấy lại tinh thần.

Nữ Hoàng Đồ Long không chút chần chừ. Nàng rút phắt thanh kiếm vấy máu của mình lên trời. "Vì bách tính! Tiến lên! Quân cấm vệ, theo ta! Dẫn đường cho dân chúng!" Nàng hét lên, khí chất vương giả bừng bừng, dẫn đầu đội cấm vệ của mình lao vào giữa đám đông, mở đường cho những người dân đang hoảng loạn.

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, cùng với các tu sĩ lương tri khác, cũng đã nhìn thấy sự thay đổi trong chiến trường. Những thực thể dị biệt từ khe nứt không gian quả thực đáng sợ hơn ma vật thông thường rất nhiều. Chúng không chỉ hung hãn mà còn mang theo một luồng năng lượng hỗn loạn, ăn mòn cả linh khí và ma khí. Dương Quân đang ra sức dùng Hạo Nhiên Chính Khí của mình để đẩy lùi một con quái vật có hình dáng như một con nhện khổng lồ với hàng chục con mắt lồi, nhưng nó lại có khả năng tự tái tạo kinh hoàng.

"Mộ Dung cô nương, chúng ta phải làm gì?" Dương Quân hỏi, khuôn mặt tuấn tú giờ đây đầy vẻ căng thẳng. Anh đã cố gắng hết sức, nhưng số lượng quái vật quá lớn, và chúng dường như không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.

Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc giờ đã lấm lem bùn đất và máu, đang dùng một lá bùa đặc biệt để chữa trị cho một đứa trẻ bị thương. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lướt qua chiến trường. "Chúng ta không thể giết hết chúng. Chúng ta phải tìm cách... phong tỏa hoặc ít nhất là làm chậm chúng lại." Nàng nhìn về phía Tạ Trần, thấy anh đang ra lệnh cho Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng. "Tạ công tử đã có kế sách. Chúng ta cần phối hợp với phàm nhân. Dương Quân, anh hãy dẫn các đạo hữu chặn đứng các thực thể đang nhắm vào khu sơ tán. Tôi sẽ cố gắng duy trì trận pháp phòng ngự và chữa trị cho người bị thương!"

"Được!" Dương Quân không hề do dự, anh lập tức vận chuyển Hạo Nhiên Chính Khí, biến thành một luồng sáng xanh, dẫn các tu sĩ khác lao vào giữa vòng vây của những thực thể dị biệt, tạo thành một lá chắn kiên cố, vừa chiến đấu vừa hỗ trợ sơ tán. Các tu sĩ, dù có người còn hoài nghi về Tạ Trần, nhưng trong giờ phút sinh tử này, họ đều hiểu rằng không thể có lựa chọn nào khác. Trận chiến không còn là của riêng tu sĩ, mà là của toàn bộ nhân gian.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đang ẩn mình trong một con hẻm, dùng linh nhãn của mình để quan sát toàn bộ tình hình. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng lay động liên tục, thu thập mọi âm thanh và thông tin. Nàng thấy Tạ Trần ra lệnh, thấy Ma Chủ Cửu U điên cuồng, thấy Bạch Vô Thường vô cảm. Nàng cũng thấy một tia hy vọng le lói trong sự hỗn loạn này, một tia hy vọng đến từ sự quyết đoán và lòng trắc ẩn của Tạ Trần. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối, có lẽ để thu thập thêm thông tin hoặc chuẩn bị cho một hành động bí mật nào đó.

Tạ Trần đứng đó, một mình trên đài chỉ huy, giữa tiếng gầm thét của quái vật và tiếng kêu cứu của phàm nhân. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường, sự đoàn kết của những người phàm đang chiến đấu. Anh không phải một vị thần, anh không thể làm phép màu. Nhưng anh có trí tuệ, và anh có một trái tim không bao giờ từ bỏ nhân tính. Anh sẽ dùng mọi thứ mình có để bảo vệ những giá trị đó, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.

Trong khi Tạ Trần điều phối chiến lược một cách lạnh lùng và lý trí, và Dương Quân cùng Mộ Dung Tuyết đang dốc sức chiến đấu để bảo vệ tuyến sơ tán, thì ở một góc khác của Thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang chìm đắm trong một cơn bão cảm xúc. Nàng đã chứng kiến cảnh Tạ Trần bị luồng sáng trắng của Bạch Vô Thường bao phủ, và nàng đã nghe thấy tiếng cười điên loạn của Ma Chủ Cửu U khi hắn triệu hồi những thực thể dị biệt từ khe nứt không gian. Tất cả những gì nàng từng tin tưởng đã sụp đổ. Thiên Đạo vô cảm. Ma Đạo tàn bạo. Còn con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi cả đời, rốt cuộc chỉ là một chấp niệm hão huyền, một sự đánh đổi nhân tính lấy sức mạnh và sự trường sinh vô nghĩa.

"Thiên Đạo... nếu ngươi vô tình, vậy ta sẽ tự tìm con đường cho riêng mình!" Lăng Nguyệt Tiên Tử lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây khàn đặc vì sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng đỏ ngầu, không phải vì khóc, mà vì một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy dữ dội trong tâm can. Nàng đã từng mặc bạch y tinh khôi, tượng trưng cho sự thanh cao, vô nhiễm. Nhưng giờ đây, lớp bạch y ấy đã lấm lem bụi bẩn và vết máu, không phải của nàng, mà của những phàm nhân vô tội đang ngã xuống xung quanh.

Nàng quay lưng lại với cuộc chiến chính, nơi các tu sĩ khác vẫn đang cố gắng chống lại ma vật và những thực thể dị biệt. Nàng không còn quan tâm đến "đại cục," đến "cơ duyên vá trời," hay bất cứ "ý nghĩa cao cả" nào mà các sư môn vẫn rao giảng. Tất cả những thứ đó, giờ đây, đối với nàng, chỉ là những lời dối trá che đậy sự ích kỷ và vô cảm. Mục tiêu của nàng giờ đây chỉ còn một: bảo vệ những sinh linh yếu ớt đang bị giày xéo dưới gót chân của cả Ma Đạo lẫn Thiên Đạo.

Một nhóm Hắc Ma Sứ, dẫn đầu bởi một tên Hắc Ma Sứ to lớn với cây trường thương đẫm máu, đang cười khẩy khi đẩy lùi một nhóm phàm nhân đang cố gắng chạy trốn. Đôi mắt đỏ rực của tên Hắc Ma Sứ ánh lên vẻ tàn độc. "Chạy đi đâu? Tất cả các ngươi sẽ trở thành tế phẩm cho sự vĩ đại của Ma Chủ!" Hắn vung trường thương, chuẩn bị giáng xuống đám đông đang co rúm lại.

Đúng lúc đó, một luồng băng phong cực mạnh quét tới, đóng băng tên Hắc Ma Sứ và những kẻ dưới trướng hắn ngay lập tức. Cây trường thương của hắn đông cứng giữa không trung, chỉ còn cách một người phụ nữ và đứa trẻ đang ôm nhau không xa. Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện, thân hình thanh thoát nhưng khí thế lại vô cùng dữ dội. Nàng không còn vẻ lạnh lùng thanh tao như băng tuyết, mà là một nữ chiến thần rực lửa, dù phép thuật của nàng vẫn là băng giá.

"Ngươi đang làm gì vậy? Kẻ phản đồ!" Tên Hắc Ma Sứ, sau khi thoát khỏi đóng băng nhờ ma khí mạnh mẽ, gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy căm phẫn. Hắn không ngờ một Tiên Tử lại ra tay bảo vệ lũ phàm nhân thấp kém này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp. Nàng chỉ phóng ra một luồng kiếm khí băng giá, xé toạc không gian, cắt đứt cánh tay cầm trường thương của tên Hắc Ma Sứ. Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Máu đen bắn tung tóe. Nàng không còn phân biệt Ma Tộc hay phàm nhân, chỉ có kẻ gây hại và kẻ bị hại. Nàng không giết, nhưng nàng sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương những sinh linh vô tội.

Một người phàm nhân, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt lem luốc, đang kinh ngạc nhìn nàng. "Là... Tiên Tử! Nàng đang cứu chúng ta!" Giọng nói của hắn run rẩy, xen lẫn sự bất ngờ và một tia hy vọng mong manh. Họ đã từng nghe về các Tiên Tử cao quý, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng một Tiên Tử lại sẵn lòng hạ mình, chiến đấu bên cạnh họ trong tuyệt vọng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không quay đầu lại nhìn hắn. Nàng tiếp tục lao vào đám đông, dùng băng thuật của mình để tạo ra những bức tường băng kiên cố, chặn đứng những thực thể dị biệt đang tràn tới. Nàng không nói một lời, chỉ có hành động. Mỗi đòn đánh của nàng đều mang theo sự phẫn nộ tột cùng, không phải phẫn nộ vì bản thân, mà vì sự bất công, vì nỗi đau của những người yếu thế. Nàng chiến đấu như một người đã mất tất cả, nhưng lại tìm thấy một ý nghĩa mới, một mục đích mới trong cuộc đời. Nàng không còn tu tiên để thành thần, nàng tu luyện để bảo vệ. Nàng không còn chấp niệm vào Thiên Đạo, nàng tin vào nhân tính.

Hồ Ly Nữ, ẩn mình gần đó, quan sát cảnh tượng Lăng Nguyệt Tiên Tử chiến đấu. Đôi mắt tinh ranh của nàng ánh lên vẻ phức tạp. Nàng đã từng thấy nhiều tu sĩ, nhiều Tiên Tử. Nhưng chưa có ai lại dứt khoát vứt bỏ mọi thứ đã theo đuổi chỉ để bảo vệ những phàm nhân nhỏ bé như vậy. "Thú vị... Rất thú vị..." Nàng thầm thì, nhận ra sự thay đổi trong Lăng Nguyệt Tiên Tử có thể còn sâu sắc hơn cả Tạ Trần.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, dữ dội hơn bao giờ hết. Thành Vô Song, dưới bầu trời bị xé rách và mưa máu, giờ đây đã biến thành một địa ngục trần gian. Tiếng la hét, tiếng gầm thét, tiếng đổ nát, tiếng pháp thuật nổ vang hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng của sự hủy diệt. Ma Chủ Cửu U vẫn cười điên loạn, thưởng thức cảnh tượng hỗn loạn do hắn tạo ra. Bạch Vô Thường vẫn lơ lửng, vô cảm, như một cái bóng chết chóc.

Nhưng giữa tất cả những điều đó, có một phàm nhân đang trầm tĩnh điều phối, và một Tiên Tử đang chiến đấu với tất cả những gì mình có vì những sinh linh bé nhỏ. Ranh giới giữa tiên và phàm, giữa thiện và ác, giữa lý trí và cảm xúc, giờ đây đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Một kỷ nguyên mới, dù hỗn loạn và đầy máu tanh, đang dần hé mở, và Tạ Trần, cùng với những người đã chọn đứng về phía nhân tính, đang là những người đặt nền móng cho nó, bằng chính sinh mạng và niềm tin của mình.

Những thực thể dị biệt từ khe nứt không gian vẫn không ngừng tuôn ra, không biết mệt mỏi, không sợ hãi cái chết. Chúng không có linh trí, chỉ có bản năng tàn phá, như những con rối bị Ma Chủ Cửu U điều khiển. Thành Vô Song đang oằn mình chịu đựng, từng tấc đất, từng viên gạch đều thấm đẫm máu. Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của lý tưởng, giữa những thế lực muốn định hình lại thế giới theo cách riêng của chúng.

Tạ Trần, đứng giữa tâm bão, nhắm mắt lại trong giây lát. Anh cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn sinh mạng đang đặt lên vai mình. Anh không có sức mạnh để một mình xoay chuyển càn khôn, nhưng anh có khả năng nhìn thấu nhân quả, khả năng nhận ra những điểm yếu và cơ hội trong mọi sự hỗn loạn. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí anh vẫn xoay chuyển không ngừng, không chỉ phân tích hiện tại mà còn dự đoán tương lai, tìm kiếm một con đường sống trong biển chết.

Anh mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Cái giá của sự sống, của nhân tính, chưa bao giờ là rẻ. Và anh, sẽ không bao giờ từ bỏ việc trả cái giá đó. Dù cho Thiên Đạo có muốn xóa bỏ anh, dù cho Ma Chủ có muốn nghiền nát anh, anh vẫn sẽ đứng đây, một phàm nhân, bảo vệ những gì anh tin tưởng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free