Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 231: Phá Vỡ Niềm Tin: Lăng Nguyệt Giữa Băng Hỏa, Dương Quân Lên Tiếng

Tiếng gào thét của Ma Chủ Cửu U vẫn còn vọng lại, hòa lẫn trong bản giao hưởng bi tráng của sự hủy diệt, giữa Thành Vô Song đang oằn mình chịu đựng. Từng tấc đất, từng viên gạch nơi đây đều thấm đẫm máu, không ngừng run rẩy dưới sức ép của cuộc chiến sinh tử. Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, thư sinh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ, vẫn đứng vững giữa tâm bão. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật sự mong manh của thân hình, nhưng trong khoảnh khắc này, anh lại là điểm tựa duy nhất cho những linh hồn lạc lối. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản khẽ bay trong làn gió mang mùi máu tanh nồng và bụi khói.

Anh mở mắt ra, ánh nhìn thâm thúy quét qua chiến trường hoang tàn. Luồng sáng thanh khiết của Bạch Vô Thường đã chạm vào anh, không hủy diệt, mà như một sự "hiệu chỉnh" vô hình. Giờ đây, "Nhân Quả Chi Nhãn" trong tâm trí anh không chỉ xoay chuyển để phân tích hiện tại hay dự đoán tương lai, mà còn cảm nhận được một luồng thông tin hỗn loạn, kỳ lạ hơn bao giờ hết. Khe nứt không gian khổng lồ bên dưới Thành Vô Song, vết thương toạc giữa hai thế giới, không ngừng nôn ra những thực thể kỳ dị. Chúng không phải ma vật, không mang theo linh khí, cũng chẳng có chút dấu vết của sự sống. Chúng là những khối vật chất vặn vẹo, hình thù gớm ghiếc, được dệt nên từ những mảnh vụn của không gian và thời gian, mang theo năng lượng hỗn loạn, hoang dã và vô tri. Chúng không có mắt, không có tai, chỉ có bản năng tàn phá, điên cuồng vồ lấy bất cứ thứ gì trong tầm với, kể cả những ma vật yếu ớt. Tiếng chúng gầm gừ khô khốc, xé rách màng nhĩ, hòa vào tiếng đổ vỡ của các công trình, tiếng la hét thất thanh của phàm nhân, và tiếng pháp thuật nổ vang trời.

"Không phải ma vật... cũng không phải linh vật... chúng là gì? Thiên Đạo... ngươi đã làm gì với ta?" Tạ Trần thì thầm trong nội tâm, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự chất vấn sâu sắc. Anh cảm thấy một sự thay đổi vi tế trong 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, như thể nó đã được 'mở rộng' ra một chiều không gian khác, cho phép anh nhìn thấy những quy tắc, những sợi dây nhân quả chồng chéo phức tạp hơn cả những gì anh từng hình dung. Các thực thể hỗn loạn này không có nhân quả rõ ràng, chúng giống như những lỗi hệ thống, những mảnh vỡ của một trật tự đã tan hoang.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây phủ một lớp bụi bặm và nỗi tuyệt vọng, đang cố gắng dùng pháp thuật băng hệ của mình để ngăn chặn một làn sóng thực thể đang ào ạt tấn công một nhóm phàm nhân. Nàng mặc bạch y, nhưng giờ đây đã vấy bẩn bởi tro bụi và máu. Đôi mắt phượng sắc bén, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và kinh hoàng. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, búi cao đơn giản, đã xổ tung vài sợi. Nàng tung ra những luồng băng phong sắc lạnh, cố gắng đóng băng các thực thể, nhưng chúng chỉ chậm lại trong chốc lát rồi lại tiếp tục vồ tới, như những con thú đói khát không biết mệt mỏi. Tiếng la ó của những phàm nhân yếu ớt bị xé xác, tiếng gầm gừ ghê rợn của các thực thể, và mùi máu tanh nồng nặc tràn vào khứu giác nàng, khiến nàng muốn nôn mửa.

"Cứu... cứu với!" một người phụ nữ với đứa con nhỏ trên tay gào lên thảm thiết, nhưng giọng nói của nàng ta nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng động kinh hoàng của chiến trường. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng. Nàng đã dốc hết sức lực, nhưng số lượng thực thể quá lớn, và bản năng tàn phá của chúng quá mạnh. Nàng đã từng nghĩ mình có thể cứu vãn Thiên Đạo, nhưng giờ đây, nàng thậm chí còn không thể bảo vệ được những sinh linh yếu ớt ngay trước mắt mình. Niềm tin của nàng vào con đường tu tiên truyền thống, vào cái gọi là "Thiên Đạo" mà nàng hằng tôn sùng, đang lung lay dữ dội. Nàng đã chứng kiến sự vô cảm của Bạch Vô Thường, giờ lại phải đối mặt với sự tàn nhẫn và vô nghĩa của những sinh vật này, những kẻ không hề có linh hồn, chỉ là một cỗ máy hủy diệt.

Từ xa, Ma Chủ Cửu U, với thân hình cường tráng, cao lớn và đôi mắt đỏ rực như máu, đang cười khẩy. Giọng nói khàn đặc của hắn vang vọng, mang theo sự khinh miệt và tàn nhẫn. "Nhân loại yếu ớt, hãy tận hưởng 'món quà' của ta! Ha ha ha!" Hắn đứng giữa đám ma vật của mình, giương tay điều khiển một phần những thực thể hỗn loạn, khiến chúng càng thêm điên cuồng lao vào các khu vực tập trung phàm nhân. Hắn không cần biết chúng là gì, chỉ cần chúng phục vụ mục đích gây hỗn loạn và tàn phá của hắn. Cái mùi lạ, khó chịu từ những thực thể dị biệt, một mùi kim loại cháy khét pha lẫn mùi bùn tanh tưởi, càng làm tăng thêm sự ghê tởm của khung cảnh. Bầu không khí nặng nề, dường như bị đè nén bởi vô số áp lực, từ ma khí nồng đặc đến năng lượng hỗn loạn, đến cả nỗi sợ hãi tột cùng của phàm nhân. Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, ánh mắt anh không rời khỏi khe nứt và những thực thể đang tuôn ra. Trong cái mớ hỗn độn đó, anh tin rằng vẫn có một sợi chỉ nhân quả nào đó, một điểm yếu, một lối thoát. Anh cảm nhận được cái lạnh buốt của sự vô cảm từ Thiên Đạo, nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được hơi ấm của tinh thần đoàn kết, của ý chí sống còn đang bùng cháy trong những người phàm nhân yếu ớt.

***

Trong khi Tạ Trần đang chìm đắm trong những suy tư sâu xa, cố gắng giải mã bản chất của mối đe dọa mới, thì ở một khu vực sơ tán phàm nhân gần chiến tuyến, tình hình cũng không khá hơn là bao. Đây là một góc của Thành Vô Song, nơi những ngôi nhà đã sụp đổ một nửa, tạo thành những hốc tường tạm bợ để phàm nhân trú ẩn. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng rên rỉ của người bị thương, và tiếng cầu nguyện yếu ớt hòa vào tiếng gió hú rít qua các khe nứt, tạo nên một bản nhạc buồn thảm của sự tuyệt vọng. Khói bụi mịt mù che khuất ánh sáng mặt trời, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám xịt u ám, nặng nề.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang cùng nhau bảo vệ khu vực này. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn tiếp tục tạo ra những bức tường băng kiên cố, chặn đứng những thực thể dị biệt đang tràn tới. Mỗi đòn đánh của nàng đều mang theo sự phẫn nộ tột cùng, không phải phẫn nộ vì bản thân, mà vì sự bất công, vì nỗi đau của những người yếu thế. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt bận rộn và lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh, đang dùng những viên thuốc và phép thuật trị liệu đơn giản để cầm cự cho những phàm nhân bị thương. Nàng dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, nhưng đôi mắt nàng lại toát lên một nỗi buồn khó tả. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thì thầm, bàn tay vẫn không ngừng băng bó cho một đứa trẻ.

Bỗng nhiên, một nhóm tu sĩ từ các Tiên Môn khác, dẫn đầu là một tu sĩ cấp cao của Thái Huyền Tông, xuất hiện. Hắn mặc đạo bào màu vàng kim, toát lên vẻ cao ngạo và uy nghiêm, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không quan tâm đến những phàm nhân đang kêu cứu hay những người bị thương nằm la liệt. Mục tiêu của hắn là củng cố trận pháp Tiên môn gần đó, và những phàm nhân này, theo hắn, chỉ là vật cản.

Một người phàm nhân trung niên, khuôn mặt lem luốc và đầy sợ hãi, đang cố gắng bò về phía nhóm tu sĩ, cầu xin sự giúp đỡ cho đứa con bị thương của mình. "Tiên nhân, xin hãy cứu con tôi! Nó... nó không chịu nổi nữa rồi!" Hắn vừa nói vừa ho sặc sụa, mùi máu tanh nồng trong không khí dường như càng làm hắn yếu đi.

Tu sĩ Thái Huyền Tông kia, chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi lạnh lùng phất tay. "Loại bỏ những phàm nhân này! Chúng chỉ làm chậm bước chúng ta. Đại nghĩa của Tiên môn mới là quan trọng!" Giọng hắn trong trẻo, không chút gợn cảm xúc, như thể đang ra lệnh cho thuộc hạ dọn dẹp một đống rác rưởi. Hai đệ tử Thái Huyền Tông lập tức tiến lên, một kẻ định dùng pháp thuật xua đuổi, kẻ còn lại định thẳng tay đẩy người phàm nhân kia ra xa. Ánh mắt chúng đầy khinh bỉ, hoàn toàn không coi những sinh linh bé nhỏ này ra gì.

"Các người... các người còn xứng đáng là tu sĩ sao?!" Dương Quân gầm lên, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gào thét của chiến trường. Anh tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng giờ đây rực lửa phẫn nộ. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt đã lấm lem vết bẩn, nhưng khí phách của anh vẫn không hề suy suyển. Anh lao tới như một mũi tên, chắn trước mặt người phàm nhân bị thương, chặn đứng hành động vô nhân đạo của hai đệ tử Thái Huyền Tông. Kiếm khí màu xanh lam từ Long Tuyền Kiếm của anh bùng lên, không phải để tấn công, mà để tạo ra một bức tường vô hình, bảo vệ những người yếu đuối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng sững sờ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng đã tận mắt thấy sự thờ ơ của các Tiên Môn khác, đã nghe những lời biện minh cho sự tàn nhẫn của họ, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy đau đớn đến thế. Đây là "đạo" mà nàng đã theo đuổi, là "chân lý" mà nàng đã tin tưởng suốt bao năm qua sao? Một con đường mà để cứu vãn cái gọi là "Thiên Đạo" thì phải hy sinh vô số sinh linh vô tội, phải đánh đổi cả nhân tính? Nàng cảm nhận cái lạnh buốt của sự vô cảm không chỉ từ các thực thể hỗn loạn, mà còn từ chính những người đồng môn của mình. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, ánh sáng bạc yếu ớt phản chiếu đôi mắt nàng, giờ đây đã ướt đẫm nước mắt, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì sự tan vỡ của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy.

Tu sĩ Thái Huyền Tông kia nhíu mày, nhìn Dương Quân bằng ánh mắt khinh thường. "Dương Quân, ngươi dám cản trở đại sự của Tiên môn? Ngươi muốn làm phản sao? Những phàm nhân này chỉ là vật hy sinh cần thiết cho sự trường tồn của Thiên Đạo!"

"Trường tồn của Thiên Đạo? Hay là sự ích kỷ của các người?" Dương Quân đáp lại, giọng nói đanh thép, không hề nao núng. "Nếu cái gọi là Thiên Đạo này cần phải được xây dựng trên xương máu và nỗi thống khổ của phàm nhân, thì ta thà không tu đạo! Ta thà làm một phàm nhân chính nghĩa còn hơn làm một tiên nhân vô cảm!" Anh nói, và ngay lập tức, một luồng kiếm ý chính trực, mạnh mẽ bùng phát từ thân thể anh, không hề kém cạnh bất kỳ tu sĩ cấp cao nào. Đây là s���c mạnh của một niềm tin sắt đá, của một lý tưởng không thể lay chuyển.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một tiếng "rắc" rất nhỏ trong tâm hồn mình, như thể một mảnh vỡ cuối cùng của niềm tin đã vỡ vụn. Nàng nhìn Dương Quân, nhìn thấy sự nhiệt huyết, sự chính trực, và lòng dũng cảm của một người sẵn sàng từ bỏ tất cả để bảo vệ những gì mình tin tưởng. Nàng nhìn lại tu sĩ Thái Huyền Tông, nhìn thấy sự kiêu ngạo, sự ích kỷ, và cái giá của sự "mất người" mà họ đã phải trả trên con đường tu tiên. Nàng hiểu rằng, cái đạo mà nàng theo đuổi bấy lâu nay, đã sai lầm đến nhường nào. Mùi máu, mùi khói, mùi sợ hãi của phàm nhân, và cả mùi linh lực cháy khét từ những trận pháp vô dụng, tất cả đều trở thành bằng chứng cho sự vô nghĩa của con đường cũ.

***

Một tia sáng le lói xuyên qua tầng mây đen kịt, rọi xuống Thành Vô Song đang chìm trong hỗn loạn, như một lời hứa hẹn mong manh về một bình minh mới. Tại trung tâm của phòng tuyến tạm thời, nơi Tạ Trần đang đứng, không khí vẫn đặc quánh mùi máu tanh và khói bụi, nhưng giờ đây, một luồng ý chí kiên cường đã bắt đầu lan tỏa.

Dương Quân, với vẻ mặt cương nghị, quay lại chỗ Tạ Trần, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long. Ánh mắt anh không còn chút do dự hay hoài nghi nào, chỉ có sự quyết tâm sắt đá. Long Tuyền Kiếm vẫn sáng rực trong tay anh, như một biểu tượng của lòng chính nghĩa không thể khuất phục. "Ta sẽ không bao giờ để những kẻ vô tội bị tàn sát nữa. Ta sẽ chiến đấu cùng các ngươi!" Anh tuyên bố, giọng nói vang dội, đầy khí phách. Anh đã hoàn toàn từ bỏ cái gọi là "đại nghĩa" của Tiên môn, cái giáo điều vô cảm đã làm mục ruỗng nhân tính của biết bao tu sĩ. Với anh, giờ đây, không có gì quan trọng hơn sự sống của phàm nhân.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, gật đầu đầy tán thưởng. "Tốt lắm! Có ngươi gia nhập, sức mạnh của chúng ta sẽ tăng lên gấp bội!" Giọng nói trầm hùng của hắn đầy vẻ tin tưởng. Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, cũng khẽ mỉm cười. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!" Nàng nhắc lại lời tuyên thệ của mình, và ánh mắt nàng giao với Dương Quân, một sự đồng cảm sâu sắc hình thành giữa hai người lãnh đạo kiên cường. Mộ Dung Tuyết, vẫn tất bật với việc chữa trị, cũng ngước nhìn Dương Quân với ánh mắt ngưỡng mộ.

Rồi, một bóng dáng thanh thoát nhẹ nhàng bước tới. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng không còn vẻ bất lực hay tuyệt vọng, thay vào đó là sự trầm tĩnh và kiên định đến lạ. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn chỉ ánh lên vẻ bạc yếu ớt, giờ đây lại tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, nhưng đầy mạnh mẽ. Nàng đứng cạnh Dương Quân, ánh mắt nàng giao với Tạ Trần. Trong khoảnh khắc đó, không cần bất kỳ lời nói nào, một sự hiểu ngầm sâu sắc đã hình thành giữa họ. Ánh mắt Tạ Trần, thâm thúy như biển sâu, khẽ gật đầu, như một sự chấp thuận cho sự lựa chọn của nàng.

"Đạo... có lẽ không phải là thứ ta vẫn luôn tin tưởng. Ta sẽ bảo vệ... những sinh linh này." Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói không còn lạnh lùng như băng tuyết mà đã trở nên trầm tĩnh, chứa đựng một sự giác ngộ sâu sắc. Nàng đã từ bỏ chấp niệm vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên truyền thống. Nàng đã tìm thấy một ý nghĩa mới, một mục đích mới trong cuộc đời: bảo vệ nhân tính. Nàng không còn tu tiên để thành thần, nàng tu luyện để bảo vệ.

Từ phía xa, Ma Chủ Cửu U, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi nhếch mép cười khẩy. "Ồ? Hai con thiêu thân này cũng muốn thử lửa sao? Hay là đã bị phàm nhân ngu xuẩn kia mê hoặc rồi?" Giọng hắn đầy mỉa mai, khinh thường. Hắn không thể hiểu được sự lựa chọn của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những kẻ đã từ bỏ con đường sức mạnh để đứng về phía yếu đuối.

Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu, nhìn lướt qua Ma Chủ Cửu U rồi lại tập trung vào các thực thể hỗn loạn đang tuôn ra từ khe nứt. Anh không đáp lại lời châm chọc của Ma Chủ, vì anh hiểu rằng lời nói vô nghĩa trong lúc này. Anh đã nhìn thấu nhân quả của những thực thể này qua 'Nhân Quả Chi Nhãn' đã được "hiệu chỉnh" bởi Bạch Vô Thường. Chúng không có sự sống, cũng không có linh hồn, chỉ là một khối năng lượng hỗn loạn, nhưng chúng vẫn tuân theo một quy luật cơ bản nào đó, một điểm yếu để khai thác.

"Tốt. Vậy thì, hãy bắt đầu ván cờ mới này." Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Anh không có sức mạnh để một mình xoay chuyển càn khôn, nhưng anh có khả năng nhìn thấu nhân quả, khả năng nhận ra những điểm yếu và cơ hội trong mọi sự hỗn loạn. Anh quay sang Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, bắt đầu chỉ dẫn họ bằng những lời lẽ ngắn gọn, súc tích. "Các thực thể này không có linh trí, nhưng chúng bị thu hút bởi sự sống và nguồn năng lượng linh khí. Chúng ta không thể tiêu diệt hết chúng, nhưng có thể lợi dụng sự vô tri của chúng."

Dương Quân dùng kiếm khí mạnh mẽ, thuần dương, đẩy lùi một đợt tấn công của thực thể hỗn loạn, tạo ra một vùng an toàn nhỏ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, không chút do dự, tung ra pháp thuật băng hệ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hàng loạt bức tường băng, không chỉ dày đặc mà còn được gia cố bằng những phù văn cổ xưa, mọc lên, tạo thành một lá chắn khổng lồ, vững chãi bảo vệ hàng trăm phàm nhân đang co ro phía sau. Ánh sáng trắng xanh từ pháp thuật của nàng hòa vào ánh kiếm khí rực rỡ của Dương Quân, tạo nên một bức tranh đối lập với sự hỗn loạn xung quanh. Mùi máu tanh vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây, một cảm giác ấm áp của tinh thần đoàn kết, của ý chí sống còn đã bắt đầu lan tỏa giữa những phàm nhân đang được bảo vệ.

Tạ Trần không ngừng phân tích, 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí anh xoay chuyển nhanh hơn bao giờ hết. Anh đã nhìn thấy điều gì đó sâu xa hơn về Thiên Đạo, về nguồn gốc của những thực thể hỗn loạn này, và về những sợi dây nhân quả vô hình đang ràng buộc tất cả. Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của lý tưởng, giữa những thế lực muốn định hình lại thế giới theo cách riêng của chúng. Liên minh mới này, một phàm nhân chỉ huy, một tu sĩ từ bỏ giáo điều, và một Tiên Tử từ bỏ chấp niệm, đứng giữa làn sóng hủy diệt, tạo thành một điểm neo vững chắc giữa biển cả hỗn loạn. Cái giá của sự sống, của nhân tính, chưa bao giờ là rẻ. Và họ, sẽ không bao giờ từ bỏ việc trả cái giá đó, dù cho Thiên Đạo có muốn xóa bỏ họ, dù cho Ma Chủ có muốn nghiền nát họ, họ vẫn sẽ đứng đây, bảo vệ những gì họ tin tưởng, và đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, dù hỗn loạn và đầy máu tanh, đang dần hé mở.

Những thực thể hỗn loạn vẫn không ngừng tuôn ra, không biết mệt mỏi, không sợ hãi cái chết, như những con rối bị một thế lực vô hình nào đó điều khiển. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đã có một kế hoạch, và một liên minh mới, kiên cường, đã hình thành. Họ cùng nhau đối mặt với Ma Chủ Cửu U và làn sóng thực thể hỗn loạn mới, tạo thành một liên minh kỳ lạ nhưng đầy sức mạnh, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách sắp tới, dù cho chúng có đến từ đâu đi chăng nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free