Nhân gian bất tu tiên - Chương 229: Thiên Cơ Ẩn Sát: Trí Tuệ Phá Ma, Đối Diện Thiên Đạo
Bầu trời Thành Vô Song không còn là một vòm xanh thẳm, mà đã biến thành một bức màn đen kịt, dệt nên từ những sợi ma khí cuồn cuộn, nồng nặc mùi tử khí và sự tuyệt vọng. Dù giờ là ban ngày, nhưng quang cảnh lại như một đêm trường vô tận, chỉ có những tia sét xanh tím thỉnh thoảng xé toạc mây đen, phơi bày thoáng chốc sự tàn phá khủng khiếp bên dưới. Tiếng gầm thét của Ma Chủ Cửu U vang vọng như sấm động, hòa lẫn với tiếng ma vật gào rú, tiếng pháp thuật va chạm nổ tung và tiếng binh khí chạm nhau chan chát, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Chính giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, một áp lực mới chợt giáng xuống, không ồn ào dữ dội như ma khí, nhưng lại thanh khiết đến lạnh lẽo, khiến xương cốt người ta như đông cứng lại. Từ một khe nứt vô hình trên bầu trời đen kịt, một cái bóng mờ ảo, không rõ hình dạng, chợt xuất hiện. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, vô cảm và sắc lạnh, quét qua chiến trường như một lưỡi dao vô hình. Đó là Bạch Vô Thường, hiện thân của Thiên Đạo, sự hiện diện của hắn không chỉ khiến liên minh nhân loại mà ngay cả quân đoàn Ma Tộc cũng cảm thấy một sự khó chịu vô hình, như thể bị một thế lực siêu việt nào đó giám sát và phán xét. Hắn đứng đó, bất động, nhưng mỗi luồng hơi lạnh lẽo tỏa ra từ hắn đều mang theo một ý chí không thể lay chuyển, một quy tắc bất biến.
Trên đài chỉ huy tạm bợ, giữa tiếng reo hò xung trận của binh sĩ và tiếng gầm gừ của ma vật, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải, hoàn toàn đối lập với những chiến tướng vạm vỡ hay tu sĩ pháp lực cao cường xung quanh. Làn da trắng nhợt của anh càng nổi bật dưới ánh sáng ma quái của ma khí. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không hề xộc xệch dù gió mạnh đang gào thét quanh anh. Khuôn mặt thanh tú của anh không hề biểu lộ sự hoảng loạn hay sợ hãi, chỉ có đôi mắt sâu thẳm, đen láy là ánh lên vẻ tỉnh táo đến kinh người, dường như có thể nhìn thấu mọi sự hỗn loạn và tìm ra một trật tự ẩn giấu. Anh không mang theo binh khí, không có pháp bào lấp lánh, chỉ có sự điềm tĩnh phi thường và một trí tuệ sắc bén.
"Haha! Kẻ phàm hèn, ngươi nghĩ gì khi đối diện với thần linh và ma thần? Đây mới là tuyệt vọng thực sự!" Giọng Ma Chủ Cửu U vọng xuống, vừa khàn đặc vừa đầy uy quyền và mỉa mai, mang theo sự tự mãn của kẻ chiến thắng. Hắn đứng lơ lửng trên không trung, thân hình cường tráng, đôi mắt đỏ rực như máu, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Áo choàng đen rộng thùng thình của hắn tung bay trong gió, như một con quái vật khổng lồ đang chuẩn bị nuốt chửng thế gian. Hắn tin rằng, với sự xuất hiện của Bạch Vô Thường, mọi đường lui của Tạ Trần đã bị cắt đứt, và chiến thắng đã nằm chắc trong tay hắn.
"Tạ công tử, tình hình nguy cấp! Cả hai phía đều đang áp chế chúng ta!" Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt phong trần, ánh mắt kiên nghị, nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ lo lắng, vội vã báo cáo. Ông vừa gồng mình đỡ lấy một đợt tấn công của ma vật, vừa hướng ánh mắt tin tưởng về phía Tạ Trần. Quân đoàn phàm nhân của ông đang bị kẹp giữa ma khí cuồn cuộn của Ma Chủ và sự lạnh lẽo vô hình của Bạch Vô Thường, tinh thần dần bị bào mòn.
Tạ Trần không nói gì. Anh chỉ khẽ nhắm mắt lại, một hành động tưởng chừng như thờ ơ, nhưng thực chất lại là sự tập trung cao độ nhất. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh vận chuyển cực hạn, không chỉ là nhìn bằng mắt thịt, mà là cảm nhận bằng toàn bộ tâm trí, thấu triệt mọi dòng chảy năng lượng, mọi mối liên hệ nhân quả phức tạp đang đan xen trên chiến trường. Anh cảm thấy ma khí của Ma Chủ Cửu U không phải là một thực thể thuần túy, mà là một dòng chảy được khơi gợi từ một nguồn cổ xưa nào đó, như một dòng sông bị dẫn lối. Anh cũng cảm nhận được sự hiện diện của Bạch Vô Thường, không phải là một địch thủ cụ thể, mà là một "quy tắc" đang cố gắng "hiệu chỉnh" những gì nó cho là lệch lạc. Hai luồng năng lượng đối lập này, một ma tính tàn phá, một thanh khiết vô cảm, đang giao thoa, giằng xé lẫn nhau, và chính trong sự giằng xé đó, Tạ Trần nhìn thấy một khe hở, một điểm yếu chết người mà Ma Chủ Cửu U chưa từng nghĩ tới. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh nồng, mùi khét của pháp thuật và mùi ma khí đặc trưng đang xộc vào mũi, nhưng tâm trí anh vẫn lạnh lùng và minh mẫn. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thủng cả lớp màn ma khí dày đặc, trực tiếp nhìn về phía Ma Chủ Cửu U, như thể đã nhìn thấu tất cả bí mật ẩn giấu.
***
Tạ Trần đưa tay ra, không phải để ra hiệu hay tấn công, mà là để vẽ. Trên nền cát loang lổ bởi dấu chân và bụi bẩn của đài chỉ huy tạm bợ, những ngón tay thon dài của anh như một cây bút lông, phác thảo nên một bản đồ chiến lược kỳ lạ. Những đường nét không phải là địa hình, mà là những dòng chảy năng lượng, những điểm tụ hội và những nút thắt vô hình. Âm thanh chiến trường vẫn gầm thét dữ dội bên ngoài, tiếng gió rít qua khe hở của công sự nghe như tiếng quỷ khóc, nhưng xung quanh Tạ Trần, một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm, như thể thời gian đã ngưng đọng. Mùi khói, bụi và máu tanh thoảng qua, nhắc nhở về sự tàn khốc của cuộc chiến, nhưng không thể lay chuyển sự tập trung của anh.
Bách Lý Hùng, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đứng vây quanh, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, trong lòng vừa nghi hoặc vừa tràn đầy hy vọng. Họ đã chứng kiến anh tạo ra quá nhiều kỳ tích, xoay chuyển quá nhiều cục diện tưởng chừng bế tắc. Dương Quân, với đạo bào lam nhạt đã vương chút đất, khuôn mặt tuấn tú giờ đây tràn đầy vẻ quyết tâm, nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng vẫn kiên định đứng cạnh Tạ Trần, sẵn sàng tuân theo mọi mệnh lệnh.
"Ma Chủ không tự mình tạo ra ma khí này." Tạ Trần lên tiếng, giọng trầm tĩnh, không chút dao động, như đang giảng một bài học sâu sắc, chứ không phải đang vạch ra kế sách giữa trận chiến sinh tử. "Hắn đang khơi dậy một nguồn lực cổ xưa từ lòng đất, một 'mạch nguồn' bị phong ấn đã lâu. Hắn không phải là chủ nhân tuyệt đối của nó, mà là một kẻ điều khiển, một người mượn sức. Và nguồn lực đó... có điểm yếu chí mạng khi đối diện với sự thanh tẩy của Thiên Đạo."
Anh dừng lại một chút, ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ cát, nơi hai dòng năng lượng ma khí và thanh khiết giao thoa dữ dội nhất. "Bạch Vô Thường không đến để giúp chúng ta, cũng không đến để giúp Ma Chủ. Hắn đến để duy trì 'trật tự' của Thiên Đạo, để 'hiệu chỉnh' sự lệch lạc. Ma Chủ Cửu U đã khơi dậy một nguồn năng lượng quá lớn, vượt quá giới hạn mà Thiên Đạo cho phép. Vì vậy, Bạch Vô Thường đang cố gắng 'kìm hãm' nguồn năng lượng đó, tạo ra một áp lực vô hình lên chính cái 'mạch nguồn' mà Ma Chủ đang lợi dụng."
Dương Quân chợt bừng tỉnh, ánh mắt sáng lên, hiểu rõ ý Tạ Trần. "Nghĩa là chúng ta không tấn công Ma Chủ, mà là tấn công vào 'dây dẫn' của hắn? Vào chính cái mạch nguồn mà Bạch Vô Thường đang cố gắng kìm hãm?"
"Chính xác." Tạ Trần gật đầu, môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Hắn đang bị kẹp giữa việc điều khiển nguồn năng lượng khổng lồ và áp lực kìm hãm từ Thiên Đạo. Nếu chúng ta tác động vào những điểm yếu của 'mạch nguồn' đó, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng cách tạo ra sự nhiễu loạn, sự hỗn loạn, thì áp lực kép này sẽ khiến nguồn năng lượng của Ma Chủ Cửu U mất kiểm soát, thậm chí phản phệ lại hắn."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt lo lắng nhưng thông minh, vẫn còn một băn khoăn. "Nhưng làm sao để phá hủy nó trong khi bị Bạch Vô Thường kìm kẹp? Lực lượng của chúng ta e rằng không đủ để đối đầu trực diện với nguồn năng lượng cổ xưa đó, chưa kể đến sự phản công của Ma Tộc."
"Chính sự kìm kẹp đó sẽ là con dao hai lưỡi." Tạ Trần đáp, ánh mắt anh lóe lên vẻ tinh ranh. "Bạch Vô Thường càng kìm hãm mạnh bao nhiêu, thì nguồn năng lượng càng trở nên bất ổn bấy nhiêu. Chúng ta không cần phá hủy hoàn toàn, chỉ cần tạo ra đủ sự hỗn loạn. Hơn nữa, Ma Chủ Cửu U không biết Bạch Vô Thường đang gián tiếp 'giúp' chúng ta. Hắn sẽ chỉ nghĩ rằng nguồn năng lượng của hắn đang bị Thiên Đạo 'phong ấn' một cách tự nhiên, và sẽ càng cố gắng điều khiển nó, vô tình làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn."
Tạ Trần nhanh chóng phác thảo thêm vài điểm trên cát, chỉ rõ các vị trí trọng yếu mà anh đã 'nhìn thấy' bằng 'Nhân Quả Chi Nhãn'. "Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, các vị hãy dẫn dắt các đội quân phàm nhân tấn công vào ba điểm này. Không cần giao chiến trực diện, chỉ cần gây ra đủ sự chấn động, đủ sự xáo trộn tại những vị trí đó. Sử dụng mọi thứ các vị có, cung nỏ, hỏa tiễn, thậm chí là sức người để đào bới, để làm rung chuyển mặt đất. Quan trọng là tạo ra sự cộng hưởng với áp lực của Thiên Đạo."
Anh quay sang Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt anh đầy tin tưởng. "Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử, các vị hãy dẫn dắt các tu sĩ lương tri, dùng pháp thuật tạo ra những luồng năng lượng mang tính 'phá vỡ' tại những điểm mà Bách Lý Hùng chỉ ra. Không cần phải là pháp thuật mạnh nhất, mà là những pháp thuật có khả năng gây nhiễu loạn, làm suy yếu kết cấu năng lượng. Hồ Ly Nữ và Mộ Dung Tuyết, các vị hãy hỗ trợ, Hồ Ly Nữ dùng ảo thuật để che mắt ma vật, Mộ Dung Tuyết chuẩn bị sẵn sàng cứu chữa những người bị thương. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự phối hợp nhịp nhàng giữa phàm nhân và tu sĩ."
Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt từng người, không khí xung quanh anh bỗng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Anh biết đây là một kế sách táo bạo, đầy rủi ro, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ. Gánh nặng của hàng vạn sinh mạng, của cả một kỷ nguyên đang đặt trên đôi vai gầy của anh, nhưng anh không hề nao núng. Anh là điểm neo của nhân quả, và mọi lựa chọn của anh đều sẽ định đoạt vận mệnh thế giới.
***
Theo chỉ dẫn của Tạ Trần, một làn sóng phản công kỳ lạ bắt đầu lan tỏa trên chiến trường Thành Vô Song. Nó không phải là một cuộc tấn công trực diện dữ dội, mà là một sự phối hợp khôn khéo, một kế sách được tính toán từng ly từng tý. Âm thanh chiến trường trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, tiếng nổ lớn liên tục, tiếng gầm thét của Ma Tộc, tiếng pháp thuật va chạm rền vang, tiếng hô xung phong của dân quân hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản nhạc cuồng loạn của sự sống còn. Mùi máu, mùi khét, mùi bùn đất và mùi ma khí đặc trưng quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, kinh hoàng.
Các đạo quân phàm nhân do Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long chỉ huy, với khí phách kiên cường và lòng dũng cảm cháy bỏng, không ngần ngại lao vào những vị trí hiểm yếu mà Tạ Trần đã chỉ định. Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ, tay cầm thanh kiếm sáng loáng, không ngừng ra lệnh. "Tiến lên! Vì Thành Vô Song! Vì nhân loại!" Tiếng hô của bà vang vọng, đầy uy quyền, truyền thêm sức mạnh cho binh sĩ. Họ không giao chiến trực diện với những ma vật hùng mạnh nhất, mà tập trung vào việc gây ra sự chấn động tại những điểm được đánh dấu. Cung tên rít lên, hỏa tiễn xé gió, những chiếc nỏ mạnh mẽ bắn ra liên tục, không nhắm vào ma vật mà vào những khe nứt, những mỏm đá, những điểm yếu trên mặt đất được Tạ Trần chỉ ra. Các Thủ Lĩnh Dân Quân cùng với hàng vạn binh sĩ phàm nhân khác dùng cả xẻng, cuốc, thậm chí là tay không, cố gắng đào bới, làm rung chuyển những khu vực đó, tạo ra những tiếng động lớn và những rung chấn liên hồi. Họ không có pháp lực thần thông, nhưng họ có lòng dũng cảm, có ý chí kiên cường bảo vệ gia đình và quê hương.
Ở một phía khác, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử dẫn dắt các tu sĩ lương tri, sử dụng pháp thuật để tạo áp lực lên những điểm tương tự. Dương Quân, với ánh mắt sáng rực và tràn đầy nhiệt huyết, không ngừng thi triển các đạo pháp. "Đừng lùi bước! Hắn không phải thần linh bất bại!" Hắn gào lên, mỗi lời nói đều chứa đựng sự nhiệt huyết và niềm tin sắt đá. Các đạo pháp của họ không phải là những chiêu thức hủy diệt, mà là những luồng năng lượng tinh tế, mang tính "phá vỡ" kết cấu, tạo ra những làn sóng xung kích vô hình, làm suy yếu các nút năng lượng mà Ma Chủ Cửu U đang điều khiển.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc, vẫn lạnh lùng và dứt khoát thực hiện nhiệm vụ. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng cũng lạnh lẽo. Nàng phóng ra những luồng băng phong sắc bén, không phải để giết chóc, mà để đóng băng, để làm chậm lại, để gây nhiễu loạn những dòng chảy ma khí. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của lý tưởng tu tiên, và giờ đây, mỗi hành động của nàng không còn xuất phát từ niềm tin vào "Thiên Đạo" hay "chính nghĩa" của tu sĩ, mà từ một ý chí sắt đá muốn bảo vệ nhân loại, một ý chí được Tạ Trần khơi gợi. Nàng quan sát cách những phàm nhân chiến đấu, cách Tạ Trần dùng trí tuệ để xoay chuyển cục diện, và trong lòng nàng, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra.
Những vụ nổ liên tiếp xảy ra, không phải do pháp thuật tấn công trực tiếp, mà là do sự hỗn loạn năng lượng từ nguồn cổ xưa bị Ma Chủ lợi dụng. Ma khí của Ma Chủ Cửu U bắt đầu trở nên bất ổn, dòng chảy cuồn cuộn không còn trơn tru nữa mà trở nên giật cục, chập chờn. Hắn đang phải chia sức để cố gắng điều khiển nguồn năng lượng đang phản phệ, đồng thời chống đỡ áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường.
Từ trên cao, Ma Chủ Cửu U gầm lên một tiếng đầy giận dữ và bất ngờ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kinh hoàng. "Kẻ phàm hèn! Ngươi dám...! Không thể nào, ngươi làm sao có thể nhìn thấu được?" Giọng hắn vang vọng, không còn sự tự mãn như trước, thay vào đó là sự hoài nghi và phẫn nộ. Hắn vung tay, một luồng ma khí khổng lồ định trấn áp toàn bộ chiến trường, nhưng nó lại bị phân tán một phần bởi sự hỗn loạn từ nguồn năng lượng cổ xưa, và một phần bị áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường giằng xé. Hắn bị buộc phải chia sức để ổn định nguồn lực của mình, thay vì tập trung vào việc hủy diệt.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, lanh lợi hơn bao giờ hết. Nàng sử dụng ảo thuật tạo ra những ảo ảnh đánh lừa ma vật, khiến chúng tấn công lẫn nhau hoặc lao vào những cái bẫy vô hình. Nàng dùng tốc độ kinh người của mình để len lỏi giữa đội hình địch, ném ra những quả cầu lửa nhỏ, không gây sát thương lớn nhưng đủ để làm phân tán sự chú ý của ma vật, tạo điều kiện cho các đội quân phàm nhân thực hiện chiến lược của Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt lo lắng nhưng không lùi bước, vẫn không ngừng chạy khắp chiến trường, cứu chữa những người bị thương, truyền cho họ những giọt thuốc hồi phục và những lời động viên. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thầm nhủ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.
Chiến trường vẫn khốc liệt, nhưng một tia hy vọng mong manh đã xuất hiện. Ma Chủ Cửu U, dù vẫn hùng mạnh, đã không còn sự áp đảo tuyệt đối. Hắn đang bị kéo vào một cuộc chiến tiêu hao năng lượng, một cuộc chiến mà hắn không thể thắng bằng sức mạnh thuần túy, vì kẻ đối đầu hắn không chỉ là phàm nhân, mà còn là chính "quy tắc" của Thiên Đạo.
***
Khi Ma Chủ Cửu U đang phải chống đỡ với chiến lược hiểm hóc của Tạ Trần, cố gắng ổn định nguồn năng lượng cổ xưa đang phản phệ, một diễn biến bất ngờ và đáng sợ hơn lại xảy ra. Trên không trung Thành Vô Song, Bạch Vô Thường, cái bóng mờ ảo không rõ hình dạng, vẫn lơ lửng bất động, nhưng đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối của hắn bỗng tập trung hoàn toàn vào Tạ Trần. Không gian quanh hắn trở nên thanh khiết đến lạnh lẽo một cách bất thường, đối lập hoàn toàn với bầu không khí ma khí nặng nề. Tiếng gió rít lạnh lẽo vang lên, không phải tiếng gió thổi qua cây cối, mà là tiếng của sự trống rỗng, của sự vô cảm tuyệt đối, mang theo cảm giác bị phán xét và cô lập.
Đột nhiên, từ đôi mắt rực sáng của Bạch Vô Thường, một luồng sáng trắng thanh khiết, không mang theo chút sát ý hay sự giận dữ nào, nhưng lại ẩn chứa một ý chí cấm đoán và xóa bỏ không thể lay chuyển, bắn thẳng về phía Tạ Trần. Đó không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một hành động "hiệu chỉnh," một nỗ lực "phong ấn" hay thậm chí là "xóa bỏ" cái "dị số" mà Tạ Trần đại diện – một phàm nhân có khả năng nhìn thấu nhân quả, đe dọa trực tiếp đến quy tắc vận hành của Thiên Đạo. Nó là sự can thiệp trực tiếp và lạnh lùng nhất của Thiên Đạo từ trước đến nay.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang chiến đấu gần đó, phóng ra một luồng băng phong để hỗ trợ Dương Quân, chợt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Trái tim nàng như thắt lại. Nàng thấy Tạ Trần không hề né tránh, không hề phản kháng. Anh đứng vững trên đài chỉ huy tạm bợ, thân hình gầy gò của một thư sinh, đối diện trực diện với luồng sáng trắng tinh khiết nhưng tàn nhẫn ấy. Ánh mắt anh không hề sợ hãi, mà vẫn kiên định, sâu thẳm, như thể đang quan sát, đang thấu hiểu một điều gì đó còn vượt xa cả sự sống và cái chết.
Luồng sáng trắng bao trùm lấy Tạ Trần. Khoảnh khắc đó, không có tiếng nổ, không có tiếng gầm thét, chỉ có một sự im lặng đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng lại trên cái điểm giao thoa giữa phàm nhân và Thiên Đạo. Tạ Trần không phản kháng, mà để nó chạm vào mình, để nó thẩm thấu vào từng tế bào, từng mạch máu. Trong tâm trí anh, 'Nhân Quả Luân Bàn' xoay chuyển điên cuồng, nhanh hơn bao giờ hết, không ngừng phân tích bản chất của luồng sức mạnh Thiên Đạo. Anh không chỉ là người bị tác động, anh còn là một nhà quan sát, một nhà nghiên cứu, cố gắng thấu hiểu ngọn nguồn của quy tắc đang điều khiển thế giới này.
Cảnh tượng đó đánh thẳng vào tâm can Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã từng tin vào Thiên Đạo, tin vào con đường tu tiên là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến chính nghĩa. Nàng đã từng nghĩ Thiên Đạo là đấng tối cao, là hiện thân của sự công bằng và trật tự. Nhưng giờ đây, nàng tận mắt chứng kiến sự vô cảm lạnh lùng của nó, sự sẵn sàng "xóa bỏ" một phàm nhân chỉ vì anh ta đe dọa "quy tắc" của nó. Luồng sáng trắng thanh khiết kia, trong mắt nàng, không khác gì ma khí tàn bạo của Ma Chủ Cửu U, chỉ là một dạng khác của sự áp đặt, của quyền năng vô tình và tàn nhẫn.
Một tiếng thốt lên đau đớn vang vọng trong nội tâm Lăng Nguyệt Tiên Tử, như một tiếng vỡ vụn của niềm tin đã xây đắp bấy lâu. "Thiên Đạo... Ngươi cũng vậy sao? Ngươi cũng chỉ là một kẻ độc tài!" Toàn bộ lý tưởng của nàng sụp đổ, tan vỡ như băng tuyết gặp lửa. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực, một nỗi đau thấu tận xương tủy. Con đường nàng đã theo đuổi, ý nghĩa cuộc đời nàng đã từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một mảnh vụn nát tươm.
Trong khi Tạ Trần vẫn bị bao phủ bởi luồng sáng trắng của Bạch Vô Thường, và Lăng Nguyệt Tiên Tử chìm trong cơn khủng hoảng niềm tin sâu sắc, thì trên chiến trường, chiến lược của Tạ Trần vẫn đang phát huy hiệu quả kinh hoàng. Ma Chủ Cửu U gào thét giận dữ, ma khí quanh hắn cuồn cuộn như bão tố nhưng lại thiếu đi sự ổn định. Hắn cảm thấy nguồn năng lượng cổ xưa đang tuôn chảy từ lòng đất trở nên hỗn loạn, không còn nghe theo sự điều khiển của hắn một cách tuyệt đối. Áp lực từ Bạch Vô Thường, dù không trực tiếp tấn công hắn, lại giằng xé với chính nguồn gốc sức mạnh của hắn, khiến Ma Chủ phải dồn toàn lực để duy trì sự cân bằng. Hắn biết Tạ Trần đã nhìn thấu bí mật về nguồn năng lượng cổ xưa này, và điều đó khiến hắn vừa kinh ngạc vừa căm phẫn.
Cái lạnh thấu xương từ Bạch Vô Thường, sự rung chuyển của mặt đất do các vụ nổ năng lượng hỗn loạn, và tiếng gầm gừ giận dữ của Ma Chủ Cửu U, tất cả tạo nên một bức tranh bi tráng của sự giao tranh giữa các thế lực vĩ đại. Giữa vòng xoáy của Thiên Đạo và Ma Đạo, Tạ Trần, một phàm nhân với trí tuệ phi phàm, đang đứng đó, không hề phản kháng, để Thiên Đạo chạm vào mình, như một kẻ sẵn sàng hi sinh để thấu hiểu tất cả, như một người đang tìm kiếm một con đường mới cho nhân loại, vượt ra ngoài mọi quy tắc đã mục ruỗng. Ánh sáng trắng dần bao phủ Tạ Trần, khiến anh như tan biến vào hư vô, để lại Lăng Nguyệt Tiên Tử với niềm tin tan vỡ và Ma Chủ Cửu U với sự phẫn nộ không thể tả.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.