Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 228: Hắc Vân Áp Thành: Đối Đầu Ma Chủ

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, nhưng không mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc, mà thay vào đó là một cơn ác mộng kinh hoàng. Ngay khi lời tuyên bố của Ma Chủ Cửu U còn vang vọng trong Ma Vực Thâm Uyên, thì tại nhân gian, bầu trời phía trên Thành Vô Song đã bị xé toạc một cách tàn bạo. Không gian như một tấm lụa đen bị xé vụn bởi một bàn tay vô hình, mở ra một vết nứt khổng lồ mà từ đó, ma khí cuồn cuộn trào ra như thác lũ, nhấn chìm mọi ánh sáng của tinh tú.

Tiếng gầm rống cuồng bạo xé toạc không gian, không phải của một sinh vật đơn lẻ, mà là tiếng vọng của hàng vạn, hàng triệu linh hồn oán hận bị kìm kẹp, giờ đây được giải phóng. Tiếng gào rú của ma vật, tiếng pháp thuật nổ tung chói tai, tiếng la hét thất thanh của phàm nhân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng khủng khiếp của sự hủy diệt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa đặc trưng của ma khí cổ xưa, mùi máu tanh xộc thẳng vào khứu giác, khiến bất kỳ ai cũng phải nôn nao. Bầu không khí tăm tối, lạnh lẽo đến thấu xương, đầy áp lực chết chóc và sự tuyệt vọng không thể lay chuyển, nhưng đâu đó, vẫn len lỏi một tia căm hờn, một ý chí phản kháng mong manh.

Giữa luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn, một cái bóng khổng lồ dần hiện hình, to lớn đến mức che khuất cả một phần của bầu trời đêm. Đó chính là Ma Chủ Cửu U, kẻ gieo rắc tai ương, kẻ khao khát kiến tạo một kỷ nguyên mới trên đống đổ nát của Thiên Đạo. Đôi mắt đỏ rực như hai vì sao chết chóc, ẩn chứa sự khinh miệt và tàn nhẫn tột độ, quét qua thành trì kiên cố mà phàm nhân đã dốc sức dựng xây. Ánh mắt đó mang theo một sức mạnh vô hình, khiến cả không gian như ngưng đọng, và những trái tim yếu ớt phải run rẩy.

Hắn không nói một lời. Sự xuất hiện của hắn đã là một tuyên ngôn đầy uy quyền. Chỉ một động tác vung tay nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt thiên địa. Một luồng ma pháp hùng mạnh, đen đặc như mực tàu, cuồn cuộn lao xuống như sóng thần, va chạm vào tường thành kiên cố của Thành Vô Song. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả đại địa. Những bức tường đá dày hàng trượng, vốn được gia cố bằng bao nhiêu mồ hôi và máu của phàm nhân, nay vỡ vụn như đồ gốm, đá vụn và bụi đất bay mù mịt. Hàng trăm binh sĩ phàm nhân đang cố thủ trên tường thành, không kịp phản ứng, đã bị nhấn chìm trong làn sóng ma khí và đá vụn, tiếng la hét của họ tắt lịm trong khoảnh khắc.

Ma Chủ Cửu U, hắn không cần những lời lẽ hoa mỹ, hắn chỉ cần chứng minh sức mạnh tuyệt đối của mình. Hắn đã lường trước được sự phản kháng, nhưng đối với hắn, đó chỉ là những con kiến đang cố gắng khiêu chiến một ngọn núi. Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai của hắn vang vọng khắp chiến trường, không cần khuếch đại, nhưng lại có thể xuyên thấu mọi âm thanh hỗn loạn, gieo rắc nỗi sợ hãi vào tận xương tủy của những kẻ đang chiến đấu.

"Các ngươi, yếu ớt như vậy, còn vọng tưởng chống lại đại thế?"

Lời nói đó không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời phán xét, một sự khinh miệt tột cùng dành cho những kẻ dám chống đối hắn. Đối với hắn, những sinh linh này không đáng để hắn hao phí dù chỉ một chút sức lực.

Dưới chân tường thành đổ nát, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, cố gắng giữ vững đội hình. Mái tóc đen xen lẫn bạc của hắn rối bù, khuôn mặt vuông vức dính đầy bụi đất và máu. Hắn là một vị tướng của phàm nhân, đã trải qua bao trận mạc, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào kinh hoàng đến vậy. Nỗi tuyệt vọng bắt đầu len lỏi trong trái tim những người lính, nhưng Bách Lý Hùng biết, hắn không thể gục ngã. Hắn gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, cố gắng át đi tiếng gào thét của ma vật và tiếng đổ nát xung quanh.

"Không được lùi! Vì Vô Song Thành! Vì người thân!"

Bên cạnh hắn, Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, rút thanh kiếm bản rộng đã cùng nàng trải qua bao trận chiến. Chiếc long bào của nàng đã dính bụi đất, nhưng khí chất uy nghiêm thì không hề suy suyển. Nàng là người đã cùng bách tính của mình dựng xây nên vương triều này, và nàng sẽ không cho phép nó sụp đổ dưới chân một kẻ tà ác. Nàng gằn giọng, mỗi lời nói đều chứa đựng sự quyết liệt và lòng trung thành tuyệt đối với bách tính.

"Dù chết cũng không lùi bước! Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!"

Linh khí trong không khí đã trở nên mỏng manh, nhưng ma khí thì lại đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những luồng xoáy đen kịt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thối rữa của ma vật xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cũng cảm thấy khó chịu, huống chi là phàm nhân. Dù vậy, những người lính phàm nhân, dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, vẫn nghiến răng chịu đựng. Họ biết rằng, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của sự tồn tại. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng kiên định, với y phục xanh ngọc đã vương chút máu, bắt đầu chạy khắp nơi, sử dụng những bài thuốc cổ truyền và tiên thuật chữa trị đơn giản để cứu chữa những người bị thương. Nàng biết, trong trận chiến này, mỗi sinh mạng đều quý giá. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên đầy cảnh giác và chiếc đuôi lông mềm mại lay động, sử dụng khả năng biến hóa và tốc độ của mình để gây nhiễu loạn đội hình ma vật, cố gắng kéo dài thời gian để các chiến binh phàm nhân có thể củng cố phòng tuyến. Mùi đất đá vỡ vụn, mùi thuốc súng và máu tanh trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Những tia sáng pháp thuật yếu ớt từ các tu sĩ lương tri, xen lẫn với cung tên, hỏa tiễn của phàm nhân, cố gắng tạo ra một tuyến phòng thủ mới giữa đống đổ nát, hy vọng mong manh rằng họ có thể cầm chân được quân đoàn ma vật cho đến khi có một phép màu xảy ra.

***

Trong lúc đó, giữa đống đổ nát ngổn ngang và tiếng gầm gào của chiến trận, một bóng người gầy gò, thư sinh, bước ra từ trong màn khói bụi. Thân hình của anh đối lập hoàn toàn với vẻ uy nghi tà mị, khổng lồ của Ma Chủ Cửu U. Không một vũ khí, không một pháp bảo, Tạ Trần chỉ có đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, cùng với bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản. Mái tóc đen dài của anh buộc gọn gàng bằng một dải lụa, giờ đây đã vương chút bụi, nhưng không làm mất đi vẻ thanh thoát. Anh không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng bước chân của anh lại kiên định đến lạ, như thể mỗi bước đi đều mang theo trọng lượng của cả nhân gian. Bầu không khí xung quanh anh dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn một chút, một sự tĩnh lặng đến khó tin giữa một chiến trường hỗn loạn.

Ma Chủ Cửu U, với đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần. Hắn không hề ra tay ngay lập tức, mà dường như có một sự hứng thú kỳ lạ đối với kẻ phàm nhân này. Ma khí dày đặc từ cơ thể hắn tỏa ra, tạo thành một áp lực vô hình, đè nén mọi thứ xung quanh. Ngay cả không gian cũng như bị bóp méo bởi luồng sức mạnh khủng khiếp đó. Những tu sĩ bình thường có lẽ đã quỳ sụp dưới áp lực này, nhưng Tạ Trần vẫn đứng vững, không hề nao núng, ánh mắt không hề rời khỏi Ma Chủ.

"Ngươi muốn phá hủy tất cả để xây dựng cái gọi là 'trật tự mới'?" Giọng Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, sâu sắc, vang lên một cách rõ ràng giữa tiếng gầm gừ và tiếng nổ của chiến trường. "Hay chỉ là sự buông thả bản năng hủy diệt, kẻ trốn chạy khỏi sự suy tàn của chính mình?"

Lời nói của Tạ Trần không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một mũi kim đâm thẳng vào bản chất của Ma Chủ, một sự thách thức tư tưởng mà ít ai dám làm. Anh không nói về sức mạnh, không nói về sự sống chết, mà đi thẳng vào ý nghĩa sâu xa nhất của hành động.

Ma Chủ Cửu U im lặng một lát, đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại, dường như đang cân nhắc lời nói của Tạ Trần. Sau đó, một tiếng cười khẩy khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai vang lên, làm rung chuyển không khí. Hắn không hề tức giận, mà ngược lại, dường như cảm thấy Tạ Trần khá thú vị.

"Trật tự cũ đã mục nát, Thiên Đạo suy tàn. Ta chỉ đang đẩy nhanh quá trình tất yếu." Ma Chủ Cửu U nói, giọng nói của hắn như tiếng gió rít qua vực sâu, mang theo sự lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Ngươi, một phàm nhân yếu ớt, lại muốn bảo vệ thứ vô nghĩa ấy sao? Những thứ phù du như tình cảm, ký ức... chỉ là xiềng xích trói buộc!"

Hắn giơ tay lên, một luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay hắn cuồn cuộn bay lên, tạo thành một hình ảnh ảo ảnh của những linh hồn đang giãy giụa trong đau khổ, sau đó tan biến vào hư vô. Đó là một sự phô trương sức mạnh, nhưng cũng là một lời khẳng định về triết lý của hắn: chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý, mọi cảm xúc, mọi mối liên kết đều là điểm yếu.

"Sự sống không phải là vô nghĩa." Tạ Trần đáp lại, giọng nói của anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Nhân tính, tình cảm, ký ức... đó là thứ định nghĩa chúng ta, không phải sức mạnh hay sự bất tử. Chính sự hủy diệt vô cảm của ngươi mới là vô nghĩa."

Khi Tạ Trần nói những lời này, ánh mắt anh hơi lóe lên một tia sáng dị thường. Đó là 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh, đang âm thầm vận chuyển. Anh không chỉ nhìn Ma Chủ bằng mắt thường, mà còn cố gắng nhìn thấu những mối liên kết nhân quả ẩn sâu, những chấp niệm và nguyên nhân đã đẩy hắn đến con đường này. 'Nhân Quả Chi Nhãn' cho phép anh cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, đen tối và hỗn loạn đến tột cùng, không chỉ là ma khí đơn thuần, mà như là một phần của chính Thiên Đạo đã bị biến chất, bị ăn mòn. Anh cảm nhận được sự trống rỗng sâu thẳm bên trong vẻ ngoài uy quyền của Ma Chủ, một sự cô độc vĩnh cửu.

Ma Chủ Cửu U nhìn thẳng vào đôi mắt của Tạ Trần, dường như cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ cái nhìn của anh. Hắn không tức giận, mà chỉ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt ẩn hiện trong màn sương đen.

"Vậy hãy xem sự 'vô nghĩa' đó chống đỡ được bao lâu trước 'chân lý' của ta!"

Nói rồi, Ma Chủ Cửu U không còn kiên nhẫn. Một luồng ma khí kinh thiên động địa bùng phát từ cơ thể hắn, không còn là những ảo ảnh hay áp lực vô hình, mà là một làn sóng xung kích vật chất, đen đặc như đêm tối, mang theo sức mạnh hủy diệt mọi thứ. Tạ Trần đứng vững, nhưng tà áo của anh bay phần phật, mái tóc dài tung bay trong luồng ma khí. Anh không hề né tránh, mà chỉ nhìn thẳng vào Ma Chủ, đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' vẫn lấp lánh, cố gắng giải mã bí ẩn cuối cùng, tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu trong cái "chân lý" tuyệt đối mà Ma Chủ đang tuyên bố. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, và anh phải tìm ra cách để phá vỡ bức tường chấp niệm của Ma Chủ, nếu không, nhân gian này sẽ vĩnh viễn chìm trong hỗn loạn.

***

Trong khi Tạ Trần và Ma Chủ Cửu U đang đối đầu ở trung tâm chiến trường, trận đại chiến tổng lực diễn ra ác liệt tại khắp các khu vực khác của Thành Vô Song. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng kiếm quang xé gió, tiếng pháp thuật bùng nổ rực rỡ, tiếng gầm gừ cuồng loạn của ma vật và tiếng reo hò chiến đấu của liên minh phàm nhân – tu sĩ lương tri, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca bi tráng. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói đặc quánh và mùi đất đá vỡ vụn xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề. Bầu trời vẫn bị ma khí bao phủ, che khuất mọi ánh sao, chỉ có ánh sáng đỏ rực từ Ma Chủ và những tia pháp thuật yếu ớt từ các tu sĩ là soi rọi được chút ít trong bóng tối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với tiên bào trắng đã dính chút bụi và vết máu, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, lạnh lùng, dẫn đầu một nhóm tu sĩ lương tri. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua chiến trường, không còn chút hoài nghi hay mệt mỏi, thay vào đó là sự quyết đoán đến tột cùng. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của lý tưởng tu tiên, nhưng cũng nhận ra một con đường mới: con đường bảo vệ nhân tính, bảo vệ những giá trị mà trước đây nàng từng khinh thường. Kiếm pháp băng hàn của nàng điêu luyện đến mức tuyệt mỹ, mỗi nhát kiếm đều mang theo hơi lạnh thấu xương, đóng băng ma vật và chém rụng những cái đầu của ma thú. Nàng đối đầu trực tiếp với Hắc Ma Sứ, kẻ với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực. Hắc Ma Sứ vung cây trường thương lớn, tạo ra những luồng ma khí mạnh mẽ, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn linh hoạt né tránh, tìm kiếm sơ hở để phản công.

"Bảo vệ Thành Vô Song! Không để ma vật lọt qua!" Giọng Lăng Nguyệt Tiên Tử lạnh lùng, dứt khoát, vang vọng giữa tiếng hỗn loạn, truyền đi mệnh lệnh cho những tu sĩ đi theo nàng. Nàng biết, nếu để ma vật tràn vào thành, thì mọi cố gắng sẽ trở thành vô nghĩa.

Ở một góc khác của chiến trường, Dương Quân, với đạo bào lam nhạt đã vương chút đất, khuôn mặt tuấn tú giờ đây tràn đầy vẻ quyết tâm, không ngừng thi triển các đạo pháp chính nghĩa. Ánh mắt sáng rực của hắn thể hiện rõ lý tưởng mà hắn đang theo đuổi. Hắn không chỉ tấn công mà còn bảo vệ, tạo ra những lá chắn ánh sáng để che chắn cho những phàm nhân đang chiến đấu, đồng thời phóng ra những luồng pháp thuật mạnh mẽ để tiêu diệt ma vật. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ những giá trị mà Tạ Trần đã khơi gợi trong tâm hồn hắn.

"Không để kẻ yếu thế bị chà đạp! Đây là trận chiến của chính nghĩa!" Dương Quân gào lên, mỗi lời nói đều chứa đựng sự nhiệt huyết và niềm tin sắt đá. Hắn không chỉ chiến đấu bằng pháp thuật, mà còn bằng cả trái tim mình.

Hắc Ma Sứ, sau khi bị Lăng Nguyệt Tiên Tử đẩy lùi một bước, quay sang nhìn Dương Quân, đôi mắt đỏ rực lộ vẻ khinh bỉ. Giọng hắn the thé, đầy sự châm chọc và tàn bạo.

"Lũ kiến hôi! Chỉ tổ làm thịt cho Ma Chủ!" Hắn gầm lên, vung trường thương tạo ra một luồng xoáy ma khí nhắm thẳng vào Dương Quân, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử đã kịp thời chặn đứng bằng một bức tường băng.

Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long và các Thủ Lĩnh Dân Quân cùng với hàng vạn binh sĩ phàm nhân chiến đấu bằng mọi thứ họ có. Cung tên, nỏ mạnh, hỏa tiễn, và cả những vũ khí thô sơ được chế tạo vội vã đều được sử dụng. Họ không có pháp lực thần thông, nhưng họ có lòng dũng cảm, có ý chí kiên cường bảo vệ gia đình và quê hương. Tiếng hô hào "Giết!" vang dội, hòa lẫn với tiếng gầm gừ của ma vật. Họ biết rằng số phận của họ phụ thuộc vào Tạ Trần, nhưng cũng hiểu rằng họ phải tự mình chiến đấu, phải tự mình giành lấy hy vọng. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt lo lắng nhưng không lùi bước, vẫn không ngừng chạy khắp chiến trường, cứu chữa những người bị thương, truyền cho họ những giọt thuốc hồi phục và những lời động viên. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì lanh lợi hơn, nàng sử dụng ảo thuật tạo ra những ảo ảnh đánh lừa ma vật, đồng thời dùng tốc độ kinh người của mình để len lỏi giữa đội hình địch, gây ra sự hỗn loạn và gián đoạn. Nàng thi thoảng còn ném ra những quả cầu lửa nhỏ, tuy không gây sát thương lớn nhưng đủ để làm phân tán sự chú ý của ma vật.

Càng chiến đấu, liên minh càng nhận ra sự áp đảo của quân đoàn ma vật. Ma khí dày đặc khiến phàm nhân khó thở, làm suy yếu tinh thần và thể lực của họ. Mặc dù Tạ Trần đang đối đầu trực diện với Ma Chủ Cửu U, nhưng áp lực từ hàng vạn ma vật và ma thú vẫn là quá lớn. Thành Vô Song, dù được phòng thủ kiên cố, cũng đang dần lung lay. Những bức tường đổ nát, những ngôi nhà bốc cháy, và tiếng khóc than của những người vô tội bị ma vật tấn công, tất cả tạo nên một bức tranh apocalyptic.

Giữa màn đêm hỗn loạn đó, một cái bóng mờ ảo, không rõ hình dạng, chợt xuất hiện trên một đỉnh tháp đổ nát, cách xa chiến trường chính. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối. Trang phục (nếu có) là một chiếc áo choàng đen không đường nét, hòa mình vào bóng đêm. Đó chính là Bạch Vô Thường, một thực thể vô cảm, lạnh lùng, đại diện cho những quy tắc khắc nghiệt của Thiên Đạo. Hắn chỉ đứng đó, bất động, quan sát toàn bộ thảm kịch đang diễn ra, như một vị phán quan đang ghi chép lại định mệnh của thế giới. Hắn không can thiệp, không biểu lộ cảm xúc, chỉ đơn thuần là một sự hiện diện, một lời nhắc nhở về một thế lực còn đứng trên cả Ma Chủ Cửu U, và cũng đang theo dõi Tạ Trần với một sự chú ý đặc biệt. Cái giá phải trả cho trận chiến này, Bạch Vô Thường biết, sẽ không chỉ là sinh mạng, mà còn là bản chất của cả một kỷ nguyên.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free