Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 227: Hỗn Loạn Đạo Tâm: Khủng Hoảng Niềm Tin Và Tiếng Gọi Cuối Cùng

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một mảng trời phía tây Thành Vô Song, nhưng thứ ánh sáng bi tráng ấy chẳng thể xua đi cái không khí hỗn loạn, tuyệt vọng đang bao trùm chiến trường. Tiếng la hét, tiếng pháp thuật nổ, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng kêu thảm thiết của những tu sĩ không còn giữ được lý trí, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc quyện với mùi khét của pháp thuật, mùi đất cháy xém và mùi tử khí nhàn nhạt phảng phất trong không khí, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của sự mù quáng. Khói bụi mịt mù, trời tối sầm lại, khiến tầm nhìn càng trở nên hạn chế, như thể chính Thiên Đạo cũng không muốn chứng kiến cảnh tượng bi thương này.

Trong màn hỗn loạn ấy, Liễu Thanh Phong đứng sững sờ giữa chiến trường, bộ đạo bào một thân lam nhạt giờ đã lem luốc bùn đất và máu khô. Khuôn mặt thanh tú thường ngày của hắn giờ trắng bệch, đôi mắt sáng như sao trước kia nay dại đi, vô hồn nhìn quanh. Hắn cố gắng giơ kiếm Bích Lạc lên, nhưng cánh tay như nặng trĩu ngàn cân, không còn chút sức lực. Cái tên Lăng Nguyệt Tiên Tử, cùng với sự thật tàn khốc mà Tạ Trần vừa vạch trần, như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào trái tim hắn, xé toạc mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà hắn đã cất công vun đắp bấy lâu nay. "Không thể nào! Kẻ nào... kẻ nào dám phản bội ta! Thiên Đạo... Thiên Đạo ở đâu?!!" Hắn gầm lên trong tuyệt vọng, giọng nói khàn đặc, lạc đi giữa tiếng ồn ào. Hắn không thể chấp nhận. Làm sao một kẻ phàm nhân hèn mọn như Tạ Trần lại có thể dễ dàng phá vỡ cục diện, lại có thể khiến hàng vạn tu sĩ đang cuồng nhiệt "vá trời" bỗng chốc trở nên hoang mang, nghi kỵ lẫn nhau? Hắn nhìn thấy những đạo hữu thân cận, những người từng thề sống chết vì đại nghĩa, giờ đây đang quay lưng lại với hắn, ánh mắt đầy thất vọng và phẫn nộ. Những pháp trận uy nghi, từng là biểu tượng sức mạnh của liên minh, giờ đây đã tan rã, chỉ còn lại những mảnh vỡ linh khí lấp lánh như những giọt nước mắt vô vọng.

"Là thật... tất cả là dối trá! Chúng ta đã bị lợi dụng!" Một tu sĩ cấp thấp, tay vẫn run rẩy cầm pháp khí, thều thào. Anh ta nhớ lại cảm giác trống rỗng khi tu luyện, cảm giác lạnh lẽo khi nhìn thấy phàm nhân bị thảm sát mà vẫn tự thuyết phục mình đó là "đại nghĩa". Giờ đây, những lời nói của Tạ Trần đã gỡ bỏ tấm màn lừa dối, phơi bày một sự thật trần trụi: họ không phải là những người hùng cứu thế, mà chỉ là những con cờ bị Ma Chủ Cửu U lợi dụng, những kẻ đã tự tay đánh mất nhân tính của mình vì một lý tưởng hư ảo. Sự phẫn nộ, sự tủi nhục trào dâng trong lòng anh ta, không chỉ hướng về Liễu Thanh Phong mà còn về chính bản thân mình. Anh ta buông pháp khí, hai tay ôm đầu, gục xuống, mặc cho linh khí trong cơ thể đang dần suy yếu.

Sự hỗn loạn nhanh chóng lan rộng như một trận dịch hạch tinh thần. Các tu sĩ, từng là một khối thống nhất, giờ đây chia thành nhiều phe. Một số vẫn cuồng tín, cố gắng tập hợp lại, nhưng tiếng nói của họ bị át đi bởi những tiếng chất vấn, những tiếng gào thét phẫn nộ. "Ngươi... ngươi dám phá cục diện!" Liễu Thanh Phong lại gầm lên, nhưng giọng hắn đã trở nên lạc đi, yếu ớt. Hắn không còn là thủ lĩnh uy phong lẫm liệt, mà là một kẻ bị dồn vào chân tường, ánh mắt đầy tuyệt vọng và hận thù. Sức mạnh của hắn không còn là uy quyền tuyệt đối, mà là sự bất lực của một kẻ bị phản bội. Hắn cảm nhận được hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, không phải là sự kính trọng, mà là sự chất vấn, sự oán hận. Hắn biết, mọi thứ đã kết thúc. Lý tưởng "vá trời" mà hắn hằng theo đuổi, con đường thành tiên mà hắn hằng khao khát, tất cả giờ đây đã tan thành mây khói.

Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực nheo lại, lộ ra một tia bất an khó thấy. Hắn có thể không quan tâm đến "nhân tính" hay "Thiên Đạo", nhưng sự chia rẽ trong hàng ngũ tu sĩ này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch lớn của Ma Chủ Cửu U. Hắn liếc nhìn Tạ Trần, một sự thừa nhận bất đắc dĩ về trí tuệ của kẻ phàm nhân này. Dù căm ghét, hắn không thể không thừa nhận rằng Tạ Trần đã thành công trong việc gieo rắc sự nghi ngờ, phá vỡ liên minh tưởng chừng vững chắc. "Liễu Thanh Phong, vô ích thôi!" Hắn gằn giọng, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền ma tộc. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng một tay túm lấy cổ áo Liễu Thanh Phong, bất chấp sự phản kháng yếu ớt của hắn, kéo mạnh về phía sau, ra khỏi vòng xoáy hỗn loạn. Liễu Thanh Phong loạng choạng, ánh mắt vẫn còn dại đi, không cam lòng nhìn lại cảnh tượng tan rã phía sau, như một con rối bị đứt dây. "Không... không thể như thế này..." Hắn lẩm bẩm, nhưng lời nói đã bị tiếng gió và tiếng hỗn chiến nuốt chửng. Hắc Ma Sứ không dừng lại, kéo hắn vào màn đêm, bỏ mặc chiến trường Thành Vô Song chìm trong sự đổ vỡ và những tiếng gào thét của các tu sĩ đang tự tàn sát lẫn nhau. Trên tường thành, các phàm nhân dưới sự lãnh đạo của Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết vẫn cảnh giác, nhưng không còn bị áp đảo. Họ nhìn xuống cảnh tượng bi thảm bên dưới, ánh mắt phức tạp, vừa có sự nhẹ nhõm, vừa có sự thương hại, nhưng trên hết là sự kiên định vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra.

***

Đêm khuya, trăng mờ ẩn hiện sau những tầng mây mỏng, gió lạnh thổi vi vút qua đỉnh núi cô độc. Từ nơi đây, có thể nhìn thấy ánh lửa lập lòe và nghe thấy tiếng gào thét vọng lại từ chiến trường Thành Vô Song xa xăm, giờ đây đã yếu ớt hơn nhiều, chỉ còn là những âm thanh thê lương của sự tan rã. Mùi đất, mùi cỏ cây hòa cùng mùi linh khí thanh khiết của núi rừng, tạo nên một không gian đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới kia. Nơi đây, mọi thứ đều yên tĩnh đến lạ, một sự yên tĩnh đến rợn người, chỉ có tiếng chim đêm thỉnh thoảng kêu lên, như một lời than vãn cho thế sự.

Trên đỉnh núi, một bóng hình mảnh mai đứng đó, bạch y phấp phới trong gió đêm, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng sự mệt mỏi và một nỗi bi ai khôn tả, không còn vẻ uy nghiêm thường thấy. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, cài một chiếc Nguyệt Quang Trâm lấp lánh ánh bạc, vật tượng trưng cho thân phận và quyền năng của nàng trong tiên môn. Nàng đứng đó, lặng lẽ quan sát ánh lửa và tiếng gào thét từ chiến trường Thành Vô Song, tâm trí chìm sâu vào những suy tư ngổn ngang.

Lý tưởng "vá trời", con đường tu tiên mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối, giờ đây đã sụp đổ không thương tiếc. Những lời nói của Tạ Trần, tuy không hề mang theo chút linh lực nào, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn pháp thuật, đánh thẳng vào cốt lõi niềm tin của nàng, phơi bày sự thật phũ phàng. Nàng đã chứng kiến sự "mất người" của các tu sĩ, chứng kiến sự tàn bạo nhân danh "đại nghĩa", nhưng vẫn tự thuyết phục mình đó là cái giá cần phải trả. Giờ đây, khi bức màn che được vén lên, nàng mới nhận ra, tất cả chỉ là một âm mưu, một màn kịch được Ma Chủ Cửu U đạo diễn, và nàng, cùng hàng vạn tu sĩ khác, chỉ là những con cờ ngu ngốc. Nỗi đau khổ, sự thất vọng, và một nỗi nhục nhã khó tả dâng trào trong lòng nàng. Cái Nguyệt Quang Trâm trên tóc, từng là niềm tự hào, giờ đây lại nặng trĩu như một gông cùm, trói buộc nàng vào một quá khứ đầy sai lầm.

"Đây là cái giá của sự mù quáng... và cái giá của 'vá trời'." Giọng nàng vang lên, lạnh lùng nhưng đầy bi ai, hòa vào tiếng gió. Nàng nói không phải với Dương Quân đang đứng cạnh, mà là với chính bản thân mình, với cái bóng của quá khứ. Nàng đã đánh đổi quá nhiều, đã hy sinh quá nhiều, nhưng cuối cùng lại nhận ra mình đã đi sai đường.

Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, đứng cạnh nàng, ánh mắt phức tạp nhưng kiên định. Hắn đã đi cùng Tạ Trần đủ lâu để hiểu được giá trị của nhân tính, để nhận ra sự mục nát trong cái gọi là "Thiên Đạo" mà các tu sĩ tôn thờ. Hắn đã chứng kiến sự kiên cường của phàm nhân, sự trí tuệ của Tạ Trần, và giờ đây là sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Hắn hiểu được nỗi đau của Lăng Nguyệt, bởi vì chính hắn cũng từng là một phần của thế giới tu tiên ấy. Hắn khẽ thở dài, rồi cất tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: "Chúng ta phải tìm một con đường khác, Tiên Tử. Một con đường vì nhân sinh, không phải vì Thiên Đạo đã mục nát." Lời nói của hắn như một tia sáng le lói trong màn đêm u tối, một lời khẳng định cho niềm tin vào một tương lai khác. Hắn tin rằng, con người không cần phải thành tiên để có một cuộc sống trọn vẹn, không cần phải đánh đổi nhân tính để có được sức mạnh hư ảo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe vậy, đôi mắt phượng khẽ chớp. Nàng nhìn về phía Thành Vô Song, nơi ánh lửa vẫn lập lòe như những đốm tàn cuối cùng của một ngọn nến sắp tắt. Tạ Trần, kẻ phàm nhân ấy, đã dám làm điều mà không một tu sĩ nào dám nghĩ tới: vạch trần sự thật, phá vỡ chấp niệm, gieo mầm nghi ngờ vào đạo tâm của hàng vạn người. Hắn không khao khát sức mạnh, không sùng bái Thiên Đạo, nhưng lại có được một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn bất kỳ pháp thuật nào: sức mạnh của sự thấu hiểu nhân tâm, của lương tri. Nàng chợt nhớ lại những lời cảnh báo của mình, những nỗi lo âu về cái giá của "vá trời", và nhận ra mình đã không sai. Chỉ là, nàng đã không đủ dũng khí để đối mặt với sự thật, không đủ dũng khí để phá vỡ xiềng xích của chấp niệm.

Một luồng gió lạnh thổi qua, cuốn bay mái tóc đen của nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm lại, như đang cố gắng gột rửa mọi bụi bẩn của quá khứ. Khi nàng mở mắt ra, ánh mắt ấy đã không còn sự mệt mỏi, không còn sự bi ai, mà thay vào đó là một sự kiên định sắt đá. Cái Nguyệt Quang Trâm trên tóc vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây nó không còn là gông cùm, mà là một kỷ vật của quá khứ, một lời nhắc nhở về con đường nàng đã từng đi qua. Nàng xoay người, dứt khoát quay lưng lại với chiến trường đang tan rã, quay lưng lại với thế giới tu tiên mục nát. Nàng không nói thêm lời nào, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Nàng đã đưa ra quyết định cuối cùng. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, có thể cô độc, nhưng ít nhất, đó là con đường mà nàng tự lựa chọn, một con đường không còn bị che mắt bởi lý tưởng hư ảo, một con đường tìm kiếm lại nhân tính đã đánh mất. "Chúng ta về Thành Vô Song." Nàng khẽ nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển nổi. Dương Quân gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng. Hắn biết, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau bao nhiêu đấu tranh nội tâm, cuối cùng đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường có thể dẫn họ đến một tương lai mà không ai ngờ tới.

***

Trong phòng chỉ huy nằm sâu bên trong Thành Vô Song, không khí căng thẳng nhưng lại tràn đầy một sự quyết tâm lạ thường. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người lính tuần tra vọng lại từ xa, tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Tạ Trần, và những tiếng nói chuyện trầm thấp, dứt khoát của các thủ lĩnh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chuẩn bị. Mùi giấy cũ, mực, và mùi thảo dược từ các binh lính bị thương quyện cùng mùi khói còn vương vấn từ chiến trường, nhắc nhở họ về cuộc chiến vừa qua và những hiểm nguy đang rình rập. Đêm tối bao trùm bên ngoài, khiến không khí trong phòng càng trở nên nặng nề.

Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi ở bàn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh và sự trí tuệ của anh lại là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho tất cả những người có mặt. Bên cạnh anh là Bách Lý Hùng, vạm vỡ phong trần, ánh mắt kiên nghị. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại đầy kiên định. Dương Quân vừa mới trở về từ đỉnh núi, bộ đạo bào lam nhạt vẫn còn vương hơi sương đêm, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Nữ Hoàng Đồ Long, với vóc dáng cao ráo và khí chất vương giả, ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị. Các thủ lĩnh dân quân khác cũng có mặt, tất cả đều lắng nghe trong im lặng.

Tạ Trần đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua từng gương mặt. "Chư vị, thắng lợi vừa qua chỉ là bước khởi đầu." Giọng nói trầm, điềm tĩnh của anh vang lên, không hề cao giọng nhưng lại khiến tất cả phải tập trung lắng nghe. "Chúng ta đã thành công trong việc vạch trần âm mưu 'vá trời' và gây chia rẽ trong hàng ngũ tu sĩ. Tuy nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đã khiêu khích một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều: Ma Chủ Cửu U."

Nụ cười khẩy của hắn, cái vẻ khinh miệt của hắn khi nhìn những tu sĩ bị lừa dối, tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí Tạ Trần. Anh biết, Ma Chủ không quan tâm đến Thiên Đạo hay nhân tính. Hắn chỉ quan tâm đến sức mạnh và quyền thống trị tuyệt đối. Việc âm mưu của hắn bị vạch trần sẽ không khiến hắn tức giận, mà chỉ khiến hắn coi đó là một trò hề đã kết thúc, và đã đến lúc hắn đích thân ra tay. "Ma Chủ Cửu U không phải là Liễu Thanh Phong. Hắn không bị ràng buộc bởi bất kỳ lý tưởng hay chấp niệm nào. Mục tiêu của hắn không phải là 'vá trời', mà là phá hủy tất cả để thiết lập một kỷ nguyên mới của riêng hắn, một kỷ nguyên của hỗn loạn và sức mạnh thuần túy." Tạ Trần tiếp tục, lời nói súc tích nhưng đầy sức nặng. "Cuộc chiến này không phải của riêng ai. Nó là cuộc chiến của nhân tính, của lẽ phải. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn, cùng với tất cả chúng ta, cả phàm nhân lẫn tu sĩ lương tri."

Bách Lý Hùng nghe vậy, hai nắm đấm thép siết chặt. "Hừm! Kẻ ma đầu dám dòm ngó nhân gian ta sao? Dù có chết cũng phải bảo vệ bách tính!" Hắn vỗ mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động trầm đục, vang vọng khắp phòng. "Thành Vô Song này sẽ không lùi bước! Dù có chết cũng phải bảo vệ bách tính!" Lời nói của hắn tuy thô kệch nhưng lại đầy khí phách, tiếp thêm sức mạnh cho những người xung quanh.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nhưng ánh mắt nàng lại đầy quyết tâm. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Nay, nhân tính đã bị Ma Chủ đạp đổ, chúng ta nào có thể khoanh tay đứng nhìn?" Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt có sự tin tưởng tuyệt đối. "Tạ công tử, huynh cứ việc ra lệnh. Mộ Dung Tuyết này nguyện theo huynh đến cùng."

Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. "Ta sẽ chiến đấu bên cạnh các ngươi, vì một thế giới không cần 'thành tiên' mà vẫn có thể sống trọn vẹn!" Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn nói, đây chính là con đường mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu, con đường mà Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đã lựa chọn. "Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đã quyết định. Nàng sẽ cùng chúng ta đối mặt với Ma Chủ."

Nữ Hoàng Đồ Long, vẫn giữ vẻ uy nghiêm, cất giọng trầm bổng: "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Kẻ dám mưu toan phá hoại nhân gian, bất kể là tiên hay ma, đều sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của bách tính." Lời nói của nàng như một lời tuyên chiến, khẳng định lập trường của toàn bộ phàm nhân.

Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt hiện lên một tia ấm áp hiếm thấy. "Ta không dám hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng. Cuộc chiến sắp tới sẽ khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến nào chúng ta từng đối mặt. Ma Chủ Cửu U là một tồn tại cổ xưa, sức mạnh của hắn vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Nhưng chúng ta có một thứ mà hắn không có: nhân tính, lương tri, và sự đoàn kết." Anh vạch ra kế hoạch phòng thủ và phản công sơ bộ, phân công nhiệm vụ cho từng thủ lĩnh. Anh không che giấu sự khốc liệt của cuộc chiến sắp tới, nhưng cũng thắp lên ngọn lửa hy vọng bằng niềm tin vào nhân tính và sự đoàn kết.

Phòng chỉ huy chìm trong những tiếng gật đầu đồng thuận. Tất cả đều biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt vận mệnh của nhân gian. Họ có thể không có sức mạnh thần thông quảng đại như tu sĩ, nhưng họ có một thứ khác, một thứ mà Tạ Trần đã giúp họ nhìn thấy và trân trọng: một trái tim sống, một niềm tin không gì lay chuyển nổi vào giá trị của sự "sống một đời bình thường", một sự kiên cường không gì có thể phá vỡ. Họ chuẩn bị tinh thần và nguồn lực cho trận chiến định mệnh, không còn sợ hãi, mà tràn đầy một ý chí chiến đấu sắt đá.

***

Cùng lúc đó, sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, một không gian u ám, lạnh lẽo và tăm tối đến đáng sợ. Các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn vươn lên giữa các hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, tạo thành những tòa tháp gai nhọn chọc trời, những thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám. Ma khí nồng đậm bao trùm khắp nơi, khiến sinh linh khó mà tồn tại, tạo ra một bầu không khí bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu. Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những vực sâu không đáy, tiếng gió rít qua các khe đá như những lời thì thầm ghê rợn, tiếng xương cốt va chạm lạch cạch và đôi khi là tiếng cười khẩy vang vọng từ những ngóc ngách tối tăm, tất cả như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.

Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực lộ vẻ lo sợ, quỳ phục trên mặt đất lạnh lẽo. Trước mặt hắn, trên một ngai vàng được tạo nên từ ma khí cuồn cuộn, một bóng hình khổng lồ ẩn hiện trong màn sương đen. Đó chính là Ma Chủ Cửu U, kẻ đứng sau mọi âm mưu, kẻ khao khát phá hủy Thiên Đạo để thiết lập kỷ nguyên của riêng hắn. Dù không nhìn rõ được khuôn mặt của hắn, nhưng chỉ cần cảm nhận được sự hiện diện của Ma Chủ cũng đủ khiến cả không gian rung chuyển, và Hắc Ma Sứ, một cường giả mà tộc, cũng phải run rẩy vì sợ hãi.

"Thuộc hạ bất tài, Liễu Thanh Phong đã bị phế... Kẻ phàm nhân Tạ Trần đã vạch trần âm mưu của ngài..." Giọng Hắc Ma Sứ run rẩy, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào Ma Chủ. Hắn biết, thất bại này không phải là nhỏ, và hắn đã chuẩn bị tinh thần để hứng chịu cơn thịnh nộ của chủ nhân.

Tuy nhiên, Ma Chủ Cửu U không tức giận. Thay vào đó, một tiếng cười khẩy khàn đặc, ghê rợn vang lên, làm rung chuyển cả Ma Vực. Tiếng cười ấy không phải của sự vui vẻ, mà là sự khinh miệt và tàn nhẫn tột độ. Ánh mắt đỏ rực của hắn xuyên qua màn sương đen, nhìn xuống Hắc Ma Sứ như thể nhìn một món đồ chơi vô dụng.

"Tạ Trần... thú vị." Ma Chủ Cửu U chậm rãi cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy quyền, như có thể xuyên thấu mọi không gian. "Hắn nghĩ hắn có thể thay đổi cục diện sao? Vở kịch 'vá trời' đã quá cũ nát rồi. Những kẻ tu sĩ ngu ngốc ấy, chỉ biết bám víu vào một Thiên Đạo đã mục ruỗng, bị lợi dụng mà không hay biết. Quả nhiên, nhân tính là thứ yếu điểm lớn nhất của chúng." Hắn không hề tức giận vì kế hoạch của mình bị vạch trần, mà ngược lại, dường như còn cảm thấy hứng thú. Hắn đã lường trước được sự phản ứng của Thiên Đạo, của những kẻ tu sĩ mù quáng, nhưng kẻ phàm nhân Tạ Trần này lại là một biến số nằm ngoài dự liệu.

"Đến lúc ta đích thân kết thúc nó, và mở ra một kỷ nguyên mới... một kỷ nguyên của hỗn loạn và sức mạnh thực sự!" Ma Chủ Cửu U tuyên bố, giọng nói vang dội như sấm sét. Hắn không cần bất kỳ ai phải "vá trời" nữa. Hắn sẽ tự tay xé nát tấm màn cũ kỹ ấy, và xây dựng một thế giới theo ý muốn của mình. Đó không phải là một kỷ nguyên của hòa bình hay trật tự, mà là một kỷ nguyên của kẻ mạnh được sống, kẻ yếu bị nghiền nát, một kỷ nguyên mà sức mạnh là tất cả.

Nói rồi, Ma Chủ Cửu U chậm rãi đứng dậy khỏi ngai vàng ma khí. Bóng hình khổng lồ của hắn dần hiện rõ hơn, một luồng ma khí cuồn cuộn bùng phát từ cơ thể hắn, lan tỏa khắp Ma Vực, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Đôi mắt đỏ rực của hắn như hai vì sao chết chóc, nhìn thẳng về phía xa xăm, nơi Thành Vô Song đang nằm dưới màn đêm. Hắn không còn chút kiên nhẫn nào để chờ đợi nữa. Vở kịch đã đến hồi kết, và hắn, Ma Chủ Cửu U, sẽ là người hạ màn cuối cùng, đồng thời cũng là người mở ra một màn kịch mới, một màn kịch của sự hủy diệt và tái tạo. Hắn sẽ đích thân rời khỏi Ma Vực, hướng về Thành Vô Song, không phải để "vá trời", mà để thực hiện tham vọng tột cùng của mình: phá hủy Thiên Đạo, biến nhân gian thành một vùng đất của hỗn loạn, nơi hắn có thể tự do thống trị. Nỗi sợ hãi và niềm phấn khích cùng lúc dâng trào trong lòng Hắc Ma Sứ. Hắn biết, trận đại chiến thực sự, trận chiến định mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, sắp bùng nổ rồi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free