Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 226: Vạch Trần Hư Ảnh: Kế Sách Phanh Phui Âm Mưu

Bình minh vừa ló dạng, nhưng thay vì sự yên bình quen thuộc thường chiếu rọi trên đỉnh Thành Vô Song, chân trời lại rực lên một màu đỏ quạch, không phải từ ráng chiều mà từ ngọn lửa chiến tranh. Cổng Thành Vọng Nguyệt, vốn được xây từ đá xanh kiên cố, nay rung chuyển bần bật dưới áp lực của những đợt công kích pháp thuật dồn dập, như thể cả ngọn núi đang oằn mình. Tiếng gầm rú của pháp trận, tiếng la hét của tu sĩ, tiếng vũ khí va chạm chan chát và tiếng đổ nát của những công sự phòng thủ hòa vào nhau thành một bản giao hưởng chết chóc, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm. Mùi khói, mùi máu tanh, mùi đất cháy và cả một thứ mùi ma khí nồng nặc lan tỏa trong không khí, khiến từng hơi thở trở nên đặc quánh, nặng nề.

Liễu Thanh Phong, với gương mặt méo mó vì giận dữ và sự sỉ nhục từ đợt công kích bất ngờ đêm qua, gầm lên như một con thú bị thương: “Nghiền nát chúng! Kẻ nào dám cản đường đại nghĩa, kẻ đó sẽ hóa thành tro bụi!” Hắn giơ cao pháp khí, một luồng kiếm quang chói lòa vạch ngang trời, dẫn đầu hàng ngàn tu sĩ lao về phía Cổng Vọng Nguyệt như một làn sóng thủy triều đen tối. Pháp thuật đủ màu sắc bùng nổ liên tục, tạo thành những quầng sáng chói mắt, phá nát từng mảng tường thành, từng lớp phòng ngự mà phàm nhân đã cố gắng dựng xây. Những phù văn trận pháp khắc trên đá xanh, vốn dĩ có thể chống đỡ trăm năm, nay tan biến như bọt nước.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây phủ đầy bụi bặm và vết xước, đứng hiên ngang trên tuyến đầu phòng thủ. Ánh mắt ông vẫn kiên nghị, nhưng sự mệt mỏi đã hằn sâu trên khóe mắt. Thanh đại đao trong tay ông vung lên như vũ bão, chém gãy từng đợt pháp thuật, nhưng mỗi lần như vậy, ông lại cảm thấy linh lực trong cơ thể mình cạn kiệt thêm một phần. Bên cạnh ông, các binh sĩ phàm nhân, những người nông dân, thợ thủ công, những người cha, người chồng, người con trai của Thành Vô Song, chiến đấu với sự tuyệt vọng của những người không còn gì để mất. Họ gào thét: “Cố lên! Vì Thành Vô Song, vì gia đình chúng ta! Đừng lùi bước!” Mỗi tiếng gầm đều chứa đựng sự phẫn uất, sự kiên cường và cả nỗi sợ hãi tột cùng. Nhưng lực lượng quá chênh lệch, sự tàn khốc của chiến tranh đã khiến họ dần kiệt sức và tuyệt vọng.

Ở phía sau, tại một trạm y tế dã chiến tạm bợ, Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng đôi tay thoăn thoắt, không ngừng băng bó cho những thương binh đang rên rỉ. Y phục màu xanh ngọc của nàng giờ đã vấy máu, nhưng đôi mắt nàng vẫn giữ sự bình tĩnh lạ thường, chỉ có một nỗi lo lắng vô hình đang xoáy sâu trong đáy mắt. Nàng nhìn ra chiến trường khói lửa, rồi lại nhìn về phía đài quan sát cao nhất, nơi Tạ Trần vẫn đứng yên lặng như một pho tượng. Nàng thì thầm, giọng nói hòa lẫn trong tiếng la hét: “Tạ Trần… đã đến lúc rồi sao?” Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Nhưng đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu hỏi ấy vang vọng trong lòng nàng, như một lời nhắc nhở cho sự lựa chọn của chính mình.

Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đứng cách Liễu Thanh Phong không xa. Đôi mắt đỏ rực của hắn quan sát toàn bộ chiến trường với vẻ thích thú tàn nhẫn. Hắn không tham gia trực tiếp vào cuộc chiến, chỉ đứng đó, cây trường thương lớn tựa vào vai, tận hưởng cảnh tượng hủy diệt và sự tuyệt vọng của phàm nhân. Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, như thể tất cả những gì đang diễn ra chỉ là một màn kịch nhỏ bé mà hắn đang xem. Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát! Cái nhìn của hắn lướt qua Liễu Thanh Phong, ẩn chứa một chút khinh miệt, như thể hắn đã nhìn thấu sự cuồng nộ vô ích của kẻ tự cho mình là đại diện cho chính nghĩa.

Mặt trời càng lên cao, chiến trường càng trở nên dữ dội. Những tu sĩ, mặc dù vẫn còn nhiều người mang vẻ bối rối từ đợt tấn công đêm qua, nhưng dưới sự thúc ép và quyền uy của Liễu Thanh Phong, họ vẫn tiếp tục dồn ép, liên tục tung ra những đòn tấn công hủy diệt. Từng đợt linh khí cuồng bạo đổ xuống, san phẳng mọi thứ. Cổng Thành Vọng Nguyệt, biểu tượng kiên cường của phàm nhân, đang dần sụp đổ.

Trên đài quan sát cao nhất của Thành Vô Song, nơi mà khói lửa chiến trường dường như không thể chạm tới, Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên dưới. Dù xung quanh là tiếng gào thét, tiếng đổ nát và mùi tử khí, anh vẫn bình tĩnh lạ thường. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, nơi ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi luồng nhân quả đang quấn quýt, đan xen. Anh đưa tay ra, như đang cảm nhận từng luồng linh khí hỗn loạn, từng sợi dây nhân quả đang bị kéo căng đến cực điểm trên chiến trường.

"Nếu đã muốn đoạn tuyệt nhân duyên, vậy thì hãy để nhân quả phơi bày toàn bộ..." Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm tĩnh đến mức chỉ có bản thân anh mới nghe thấy. Trong tâm trí anh, Nhân Quả Chi Nhãn đang vận chuyển không ngừng, soi rọi vào từng ngóc ngách của bức màn âm mưu. Thông tin mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã mạo hiểm gửi đến, những chi tiết về cách thức "vá trời" thực chất là một nghi thức tà ác, những lời cảnh tỉnh bị phớt lờ, tất cả đều hiện rõ mồn một. Anh biết, thời cơ đã chín muồi. Không phải để chiến thắng bằng vũ lực, mà để chiến thắng bằng sự thật, bằng lương tri.

Bên cạnh anh, Bách Lý Hùng nghiến răng, ánh mắt tuyệt vọng nhìn những binh sĩ của mình đang ngã xuống từng người một. "Quân ta không thể trụ được bao lâu nữa, Tạ công tử!" Giọng ông trầm đục, nghẹn ngào. "Linh khí cạn kiệt, binh sĩ kiệt sức... Chúng ta sắp không thể giữ nổi thành rồi!" Nỗi lo sợ trong lòng ông đã quay trở lại, nặng nề hơn bao giờ hết, đè nén lên ý chí sắt đá của một dũng tướng. Ông đã đặt tất cả niềm tin vào Tạ Trần, nhưng giờ đây, ngay cả niềm tin ấy cũng đang lung lay trước sức mạnh hủy diệt của liên minh tu sĩ.

Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chỉ nhắm hờ đôi mắt, như đang chìm sâu vào một cõi suy tư vô hạn. Hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử với vẻ đẹp lạnh lùng nhưng ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi và đấu tranh nội tâm chợt thoáng qua trong tâm trí anh. Nàng đã làm tất cả những gì có thể, đã mạo hiểm tính mạng và danh dự để cung cấp thông tin. Giờ là lúc anh phải tận dụng nó. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Anh chỉ trọng chữ "sống", một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, và để đạt được điều đó, đôi khi phải vạch trần những sự thật tàn khốc nhất.

Anh từ từ mở mắt. Đôi mắt anh không còn chỉ là ánh sáng suy tư, mà còn lóe lên một tia sáng quyết đoán, như ánh chớp xé toạc màn đêm. Anh đưa tay lên, không phải để niệm chú hay kích hoạt pháp khí, mà chỉ đơn giản là đặt ngón trỏ và ngón giữa vào thái dương, như thể đang tập trung toàn bộ tâm trí, toàn bộ tri thức và sự thấu suốt nhân quả của mình. Một làn sóng vô hình, không mang theo bất kỳ linh lực hay sát khí nào, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu mọi chướng ngại vật, từ từ lan tỏa khắp chiến trường. Đó không phải là một pháp thuật thông thường, mà là sự cộng hưởng của tri thức, của sự thật và của những sợi dây nhân quả được Tạ Trần khéo léo kết nối. Từ Thiên Đạo Phù Ấn mà anh đã từng nghiên cứu, anh hiểu rằng có những cách để giao tiếp không cần ngôn từ, không cần linh khí, mà là thông qua tần số rung động của ý thức, của lương tri.

Anh không cần một vật phẩm cổ xưa để truyền đi thông điệp. Chính bản thân anh, với khả năng thấu hiểu nhân tâm và Nhân Quả Chi Nhãn, đã trở thành một kênh dẫn, một chiếc loa phóng thanh cho sự thật. Làn sóng ấy, thoạt đầu yếu ớt, nhưng sau đó mạnh mẽ hơn, bắt đầu chạm đến tâm trí của từng tu sĩ trên chiến trường, của từng phàm nhân đang chiến đấu trong tuyệt vọng, và của cả Liễu Thanh Phong cùng Hắc Ma Sứ. Đó là một thông điệp không lời, nhưng lại vang vọng hơn bất kỳ tiếng gầm thét nào.

Giữa tiếng gầm thét của pháp trận, tiếng la hét của phàm nhân và tiếng đổ nát của Thành Vô Song, một giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng như sấm sét trong tâm trí mỗi tu sĩ, xuyên thẳng qua mọi màn chắn linh lực, mọi lớp phòng ngự của ý chí. Giọng nói ấy không phát ra từ miệng Tạ Trần, mà từ sâu thẳm lương tri của mỗi người, được khuếch đại bởi năng lực thấu suốt nhân quả của anh.

"Các ngươi chiến đấu vì điều gì?" Giọng nói ấy không mang theo cảm xúc, nhưng lại chất chứa một sức nặng ngàn cân, khiến tâm trí các tu sĩ bỗng chốc chững lại. "Vì Thiên Đạo? Hay vì một ảo ảnh được dệt nên bởi kẻ muốn thao túng tất cả?"

Sự thật trần trụi, được Tạ Trần vạch trần từng chút một, như những mũi dao sắc bén đâm thẳng vào niềm tin cốt lõi của họ. "Thiên Đạo không cần các ngươi hy sinh nhân tính để tồn tại. Kẻ cần là Ma Chủ Cửu U! Hắn dùng nỗi sợ hãi của các ngươi, dùng 'vá trời' làm cái cớ để nuốt chửng linh khí, để các ngươi tự tay hủy diệt đạo tâm của chính mình!"

Những lời ấy không chỉ là thông tin, mà còn là một luồng ký ức, một sự thức tỉnh đột ngột. Tạ Trần không chỉ nói, anh còn dùng Nhân Quả Chi Nhãn để kích hoạt những sợi dây nhân quả, những ký ức bị lãng quên, những nghi ngờ chôn vùi trong tâm trí của chính các tu sĩ. Họ chợt nhớ lại những lời cảnh báo mơ hồ, những cảm giác bất an khi tu luyện "Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết" mà Liễu Thanh Phong đã ban bố, thứ công pháp hứa hẹn sức mạnh nhưng lại khiến họ cảm thấy ngày càng lạnh lẽo, ngày càng xa rời nhân tính.

"Liễu Thanh Phong," giọng Tạ Trần vang lên, chỉ thẳng vào kẻ đang đứng giữa chiến trường, khuôn mặt trắng bệch vì kinh ngạc và hoảng sợ. "Ngươi đã bị lừa dối, hay ngươi cố tình dẫn dắt đồng môn vào hố sâu? Ngươi đã quên lời cảnh tỉnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử sao? Khi sự sống của phàm nhân bị coi rẻ, đó không còn là đạo, mà là tà niệm!"

Nghe thấy cái tên Lăng Nguyệt Tiên Tử, Liễu Thanh Phong như bị sét đánh ngang tai. Hắn không thể tin được Tạ Trần lại biết chuyện này, lại dám công khai nhắc đến. Khuôn mặt hắn từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng vì giận dữ và sợ hãi. "Vô lý! Huyết khẩu phun người! Kẻ phàm nhân hèn mọn, ngươi dám...!" Hắn gào thét, cố gắng niệm chú để phóng ra một đòn pháp thuật, nhưng tâm trí hắn đang hỗn loạn tột độ.

Tuy nhiên, lời gào thét của Liễu Thanh Phong đã bị át đi bởi những tiếng xôn xao, những tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy trong hàng ngũ tu sĩ.

"Không thể nào... Lời Tạ Trần nói... có lý..." Một tu sĩ cấp thấp, tay vẫn cầm pháp khí, bỗng chốc trở nên hoang mang. Anh ta nhớ lại cảm giác trống rỗng khi tu luyện, cảm giác lạnh lẽo khi nhìn thấy phàm nh��n bị thảm sát, điều mà trước đây anh ta đã tự thuyết phục mình là "đại nghĩa".

"Lẽ nào chúng ta đã bị lừa? Chúng ta đang làm gì thế này?" Một tu sĩ khác, từng là bạn đồng môn của Lăng Nguyệt Tiên Tử, chợt nhớ lại ánh mắt đầy lo âu của nàng khi thảo luận về kế hoạch "vá trời". Những lời cảnh báo của nàng, vốn bị hắn coi là sự yếu đuối của nữ nhi, giờ đây lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí.

Sự thật, được Tạ Trần khuếch đại bằng trí tuệ và sự thấu suốt, như những mảnh gương vỡ, phản chiếu lại những góc khuất trong lòng mỗi tu sĩ. Họ nhìn thấy sự cuồng tín của chính mình, sự mù quáng mà họ đã chấp nhận để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Họ nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Ma Chủ Cửu U, kẻ đã lợi dụng nỗi sợ hãi Thiên Đạo suy kiệt để gieo rắc sự hỗn loạn và biến họ thành con cờ.

Sự hỗn loạn bùng nổ trong hàng ngũ tu sĩ tấn công. Các pháp trận, vốn được duy trì bởi sự đồng tâm hiệp lực, giờ đây lung lay dữ dội. Nhiều tu sĩ buông rơi pháp khí, ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt từ cuồng tín chuyển sang hoài nghi, kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Một số quay lưng lại với Liễu Thanh Phong, ánh mắt đầy thất vọng. Một số khác, vì quá sốc và giận dữ, thậm chí còn chĩa pháp khí vào những đồng môn vẫn còn đang mê muội, đòi hỏi một lời giải thích.

“Ngươi... ngươi dám phá cục diện!” Liễu Thanh Phong gầm lên, nhưng giọng hắn đã trở nên lạc đi, yếu ớt. Sức mạnh của hắn không còn là uy quyền tuyệt đối, mà là sự tuyệt vọng của một kẻ bị dồn vào chân tường. Hắn cảm nhận được hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, không phải là sự kính trọng, mà là sự chất vấn, sự oán hận.

Hắc Ma Sứ, đứng một bên, vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại, lộ ra một tia bất an khó thấy. Hắn có thể không quan tâm đến "nhân tính" hay "Thiên Đạo", nhưng sự chia rẽ trong hàng ngũ tu sĩ này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch lớn của Ma Chủ Cửu U. Hắn liếc nhìn Tạ Trần, một sự thừa nhận bất đắc dĩ về trí tuệ của kẻ phàm nhân này.

Sự hỗn loạn nhanh chóng lan rộng, từ một vài tiếng xôn xao nhỏ lẻ trở thành một làn sóng tranh cãi dữ dội, đẩy các tu sĩ vào cuộc xung đột nội bộ. Nhiều người, nhận ra mình đã bị lừa dối, cảm thấy sự phẫn nộ trào dâng, không chỉ với Liễu Thanh Phong mà còn với chính bản thân họ. Họ đã tự tay đánh mất lương tri, tự tay hủy hoại nhân tính của mình vì một lý tưởng sai lầm.

Tạ Trần vẫn đứng đó, bình thản như chưa từng làm gì. Anh biết, đây không phải là chiến thắng. Đây chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự sụp đổ và tái sinh. Ma Chủ Cửu U đã bị vạch mặt một phần, và hắn sẽ không ngồi yên. Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã mạo hiểm tất cả, sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng. Sự chia rẽ trong giới tu sĩ sẽ mở ra một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và sự tái định hình các liên minh. Thậm chí, anh cảm nhận được một luồng ý thức cổ xưa, mạnh mẽ đang thức tỉnh, một cặp mắt vô hình đang dõi theo mình từ tận cùng Thiên Đạo, như thể anh đã chạm vào một điều cấm kỵ tối thượng. Cái giá phải trả có thể rất lớn, nhưng ít nhất, ngay lúc này, anh đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào mảnh đất cuồng tín, hạt giống của sự thật, của lương tri, thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của thế giới này.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free