Nhân gian bất tu tiên - Chương 225: Đại Chiến Vô Song: Nước Cờ Lật Ngược Thiên Cơ
Tiếng trống trận dồn dập như tiếng sấm rền từ phía liên minh tu sĩ, xé toạc màn đêm đang dần nhường chỗ cho rạng đông, báo hiệu một cuộc chiến sinh tử đã cận kề. Mây đen từ đâu kéo đến, vần vũ trên không trung, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt đầu tiên, như thể chính Thiên Đạo cũng đang thở dài trước cảnh binh đao sắp đổ máu. Gió lớn gào thét, cuốn theo cát bụi, làm lay động những lá cờ vải nhuốm màu thời gian trên các tháp canh của Thành Vô Song, tạo nên một bản bi ca hào hùng nhưng cũng đầy bi tráng.
Dưới cổng thành Vọng Nguyệt, cánh cổng khổng lồ bằng sắt đen đã hạ xuống, những phù văn trận pháp cổ xưa trên tường đá xanh kiên cố bỗng chốc bừng sáng, rồi lại chợt tắt, như hơi thở của một sinh linh đang hấp hối. Hàng ngàn phàm nhân, dân quân và binh lính, mình mặc giáp trụ thô sơ, tay cầm vũ khí cùn mòn, đứng chen chúc trên tường thành và dưới các ụ súng cao, ánh mắt kiên nghị nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Mỗi người trong số họ đều biết rằng, đây không chỉ là một trận chiến bảo vệ thành trì, mà là cuộc chiến để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính trước sự tàn phá của "tiên đạo" đã "mất người".
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi đá, đứng sừng sững trên vọng lâu cao nhất, đôi mắt kiên nghị dõi về phía chân trời. Mái tóc đen xen lẫn bạc của ông bay phấp phới trong gió, khuôn mặt vuông vức hằn lên những nếp nhăn của tháng năm chinh chiến, giờ đây lại càng thêm căng thẳng. Bên cạnh ông là Thủ Lĩnh Dân Quân, một nam nhân cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, tay nắm chặt thanh đao đã cùn mòn. Cả hai đều cảm nhận được áp lực ghê gớm từ đạo quân tu sĩ đang ồ ạt tiến đến, nhưng niềm tin vào Tạ Trần vẫn là điểm tựa vững chắc trong lòng họ.
“Giữ vững! Vì Thành Vô Song, vì bách tính!” Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng, mang theo khí phách của một dũng tướng, xuyên qua tiếng gió hú và tiếng trống trận. Ông rút thanh kiếm lớn ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước, nơi những đốm sáng nhỏ li ti đang dần hóa thành một biển người, một cơn sóng thần pháp thuật đang ào ạt kéo đến.
Thủ Lĩnh Dân Quân cũng hô vang: “Không được lùi bước! Chúng ta còn Tạ Trần công tử!” Tiếng hô của ông tuy không vang dội bằng Bách Lý Hùng, nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một sự kiên định không gì lay chuyển.
Phía chân trời, đạo quân tu sĩ đã hiện rõ hình hài. Hàng vạn tu sĩ, cưỡi phi kiếm, ngồi trên pháp khí lấp lánh đủ màu, như một đám mây đen khổng lồ che khuất cả bầu trời. Hàng loạt pháp thuật ngũ sắc từ tay họ bắn ra, rực rỡ như pháo hoa, nhưng lại mang theo sức tàn phá kinh hoàng, lao thẳng vào các pháp trận bảo vệ thành. Tiếng nổ long trời lở đất, khói bụi mịt mù, mùi ozone từ pháp thuật và mùi khét của đá cháy lan tỏa khắp không gian. Các pháp trận rung chuyển dữ dội, những tia sáng xanh đỏ tím vàng liên tục chớp tắt, như một trái tim đang đập yếu ớt.
Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, đứng trên một chiếc thuyền mây khổng lồ, tay cầm kiếm Bích Lạc, nhìn xuống Thành Vô Song như nhìn một lũ kiến hôi. Hắn không hề che giấu sự khinh miệt trong ánh mắt, tự cho mình là đại diện cho tiên đạo, cho sự vĩ đại của Thiên Đạo, còn phàm nhân dưới kia chỉ là những kẻ cản đường, những trở ngại cần phải bị nghiền nát. Bên cạnh hắn, Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, đôi mắt đỏ rực như máu, liếm nhẹ môi, vẻ mặt lộ rõ sự tàn bạo và khát máu. Hắn đang nóng lòng muốn xông lên, muốn tận hưởng cảnh tàn sát.
“Phàm nhân yếu ớt, dám cản bước tiên đạo sao? Nghiền nát chúng!” Giọng nói của Liễu Thanh Phong vang vọng khắp chiến trường, mang theo uy áp của một tu sĩ cấp cao, khiến những phàm nhân yếu bóng vía phải run rẩy. Hắn giơ kiếm Bích Lạc lên cao, một luồng kiếm khí ngút trời bắn thẳng vào pháp trận bảo vệ thành, khiến nó lung lay như sắp vỡ. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, sức mạnh chân chính là gì! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Hắn hét lớn, lời lẽ đầy tự phụ, như thể mình là người được chọn để định đoạt vận mệnh thế giới này.
Tiếng la hét của phàm nhân hòa cùng tiếng gầm thét của tu sĩ, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung liên hồi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Từng đợt tu sĩ xung phong, sử dụng các loại pháp khí, bùa chú, hòng phá vỡ lớp phòng ngự cuối cùng của Thành Vô Song. Máu đã bắt đầu đổ, dù chỉ là những vết thương nhỏ, nhưng cũng đủ để nhuộm đỏ một vài góc tường thành, mang theo mùi tanh nồng của sinh mệnh vừa lìa trần. Phàm nhân chống trả trong tuyệt vọng, mỗi người đều chiến đấu như những con hổ bị dồn vào đường cùng, không lùi bước dù biết cái chết đang cận kề.
***
Trong một căn phòng được bảo vệ kỹ lưỡng, ẩn mình sâu bên trong Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song, Tạ Trần bình tĩnh ngồi trước một tấm gương pháp thuật cổ xưa. Tấm gương này không phản chiếu hình ảnh thông thường, mà là một giao diện trực quan, hiển thị toàn bộ chiến trường dưới dạng những điểm sáng và đường nét phức tạp, được kết nối bởi vô số sợi chỉ nhân quả vô hình mà chỉ riêng hắn mới có thể cảm nhận và phân tích. Đó là Nhân Quả Luân Bàn, không phải một pháp khí hữu hình, mà là sự cụ thể hóa khả năng suy luận cực hạn của hắn, một công cụ cho phép hắn nhìn thấu mọi biến động của nhân quả.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự tập trung cao độ, như thể toàn bộ vũ trụ đang thu nhỏ lại trong tầm nhìn của hắn. Hắn không hề có vẻ căng thẳng hay lo lắng, dù bên ngoài kia, tiếng trống trận vẫn vang dồn dập, và mỗi tiếng nổ đều có thể là dấu hiệu của một sinh mạng phàm nhân vừa tắt. Trí tuệ của hắn, được mài giũa qua bao năm tháng đọc sách và suy ngẫm về nhân quả, giờ đây được phát huy đến đỉnh điểm.
Bên cạnh hắn, Bách Lý Hùng, sau khi phát lệnh phòng thủ ban đầu, đã nhanh chóng trở về vị trí chỉ huy này. Vẻ mặt ông vẫn còn nét căng thẳng, nhưng ánh mắt nhìn Tạ Trần đã chất chứa niềm tin tuyệt đối. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, đang cẩn trọng ghi chép từng câu chữ, từng chỉ lệnh của Tạ Trần, sẵn sàng điều động quân lính và pháp trận theo yêu cầu. Nàng vẫn giữ vẻ dịu dàng thường ngày, nhưng ánh mắt kiên định, không chút run sợ, cho thấy nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào lựa chọn của mình.
“Tán Vân… điểm yếu thứ ba,” Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, ngón tay hắn lướt nhẹ trên bề mặt Nhân Quả Luân Bàn, nơi một điểm sáng mờ ảo đang nhấp nháy. “Liễu Thanh Phong đã bố trí một pháp trận phòng ngự yếu nhất tại đó. Hắn quá tự phụ, cho rằng phàm nhân không thể chạm tới vị trí trọng yếu này, và càng không thể biết được bí mật về sự sắp đặt của hắn. Nguyệt Quang Trâm quả nhiên đã không lừa dối chúng ta.” Hắn nhắc đến Nguyệt Quang Trâm, không phải là vật phẩm, mà là ám chỉ thông tin từ Lăng Nguyệt Tiên Tử, nguồn tin đã được mã hóa trong phiến ngọc bội.
“Khó tin…” Bách Lý Hùng nhíu mày, “Hắn dám bỏ qua điểm đó sao? Một điểm yếu rõ ràng như vậy?” Ông không thể tưởng tượng nổi một tu sĩ lại có thể mắc phải sai lầm sơ đẳng đến thế trong bố trí pháp trận quan trọng. Nhưng rồi, ông lại nghĩ đến sự kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong, và chợt hiểu. Đối với kẻ xem phàm nhân là cỏ rác, sao phải bận tâm đến những kẽ hở mà "kiến hôi" không thể với tới?
Tạ Trần không trả lời, chỉ trầm giọng ra lệnh: “Kích hoạt ‘Thiên Đăng Hỏa’ vào vị trí ‘Tán Vân’ ngay bây giờ. Đó là thời cơ duy nhất. Hỏa lực phải tập trung, không được phân tán.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, một sự quyết đoán lạnh lùng của người đã nhìn thấy mọi hệ quả.
Mộ Dung Tuyết nhanh chóng ghi chép, ngón tay nàng thoăn thoắt trên giấy. “Thiên Đăng Hỏa… nhưng đó là pháp trận phòng thủ cuối cùng của chúng ta, công tử. Chỉ có thể dùng một lần, và cần thời gian để tích tụ linh khí.” Nàng nhắc nhở, nhưng không phải để phản đối, mà là để đảm bảo mọi thứ đều được tính toán kỹ lưỡng.
“Ta biết,” Tạ Trần gật đầu, “Nhưng nếu không phá vỡ thế trận của chúng, chúng ta sẽ không có cơ hội. Liễu Thanh Phong đã bố trí một lớp phòng ngự kiên cố ở trung tâm để bảo vệ bản thân và các tu sĩ chủ chốt. Hắn không ngờ ta lại biết điểm yếu ở ‘Tán Vân’, nơi hắn cho rằng quá xa xôi để phàm nhân có thể với tới, lại là chìa khóa để phá vỡ toàn bộ thế trận của hắn. Nhân Quả Chi Nhãn của ta cho thấy, đây là nước cờ hiệu quả nhất để phá cục.”
Bách Lý Hùng không chần chừ thêm nữa. “Mau, truyền lệnh! Tập trung toàn bộ hỏa lực của Thiên Đăng Hỏa vào ‘Tán Vân’! Không được sai sót!” Ông quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy tin tưởng. “Mộ Dung cô nương, cô hãy đích thân giám sát việc điều động, đảm bảo từng mệnh lệnh của Tạ công tử được thực hiện chính xác.”
Mộ Dung Tuyết cúi đầu. “Rõ. Nhân Quả Chi Nhãn của công tử thật đáng sợ… Nguyệt Quang Trâm đã không lừa dối chúng ta.” Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm cảm phục trí tuệ của Tạ Trần, và cũng không khỏi lo lắng cho Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã mạo hiểm tất cả để cung cấp thông tin này. Nàng biết, cái giá phải trả cho hành động này có thể rất đắt.
Chỉ lệnh được truyền đi nhanh chóng. Dưới sự điều động của Mộ Dung Tuyết, các tháp trận pháp được ngụy trang khéo léo trên tường thành Vô Song bắt đầu tích tụ năng lượng. Không phải linh khí thuần túy của tu sĩ, mà là một dạng năng lượng được chuyển hóa từ ý chí và huyết khí của phàm nhân, kết hợp với một số tài nguyên thiên nhiên được Tạ Trần chỉ dẫn thu thập từ trước. Ánh sáng xanh lam huyền ảo bắt đầu bùng lên từ các đỉnh tháp, hội tụ về một điểm, tạo thành một mũi tên năng lượng khổng lồ.
Trên chiến trường, Liễu Thanh Phong vẫn đang cười khẩy. “Nhìn xem, lũ phàm nhân đang giãy giụa kìa. Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!” Hắc Ma Sứ phụ họa theo, tiếng cười khặc khặc man rợ. “Chỉ cần pháp trận này vỡ, ta sẽ cho chúng nếm mùi máu tanh!”
Nhưng đúng lúc đó, từ Thành Vô Song, một luồng ánh sáng xanh lam chói lòa, tựa như một vì sao băng khổng lồ, xé toạc màn mây đen, lao thẳng vào vị trí ‘Tán Vân’ – một điểm tưởng chừng không mấy quan trọng trong đội hình tu sĩ, nơi chỉ có vài tu sĩ cấp thấp đang thủ hộ một cách lơ là. Đây chính là pháp trận Thiên Đăng Hỏa, được Tạ Trần bí mật cải tiến, biến một pháp trận phòng thủ thành một vũ khí tấn công bất ngờ.
“Cái gì?!” Liễu Thanh Phong giật mình, ánh mắt hắn vụt qua một tia khó hiểu. Hắn không tài nào lý giải được tại sao phàm nhân lại có thể phát hiện và tấn công vào vị trí đó, một điểm yếu mà hắn cho là không thể bị khám phá.
Luồng ánh sáng xanh lam đâm sầm vào ‘Tán Vân’ với một tiếng nổ long trời lở đất. Pháp trận phòng ngự yếu ớt tại đó lập tức bị phá vỡ, tạo ra một lỗ hổng lớn trong đội hình của liên minh tu sĩ. Không chỉ vậy, năng lượng của Thiên Đăng Hỏa còn phát nổ theo một cách đặc biệt, do Tạ Trần đã tính toán kỹ lưỡng, gây ra hiệu ứng domino, khiến các pháp trận xung quanh cũng bị ảnh hưởng, tạo thành một vùng hỗn loạn rộng lớn.
Hàng trăm tu sĩ cấp thấp và trung cấp đứng gần đó bị chấn động bởi vụ nổ bất ngờ, không kịp phản ứng. Phi kiếm của họ loạng choạng, pháp khí mất kiểm soát, nhiều người rơi thẳng từ trên không xuống đất như những con chim gãy cánh, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.
“Chuyện gì đang xảy ra?!” Liễu Thanh Phong gầm lên, vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn lập tức biến mất, thay vào đó là sự tức giận và bối rối tột độ. Hắn không thể tin được, một đòn tấn công bất ngờ từ phàm nhân lại có thể gây ra thiệt hại lớn đến vậy, và lại nhằm đúng vào điểm yếu mà hắn tự tin nhất không ai biết. “Hắc Ma Sứ! Mau ổn định đội hình! Kẻ nào dám làm loạn!”
Hắc Ma Sứ cũng ngỡ ngàng. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc tàn sát đơn phương, chứ không phải một đòn phản công sắc bén như thế này. “Đáng chết! Lũ phàm nhân này… chúng làm sao có thể?”
Trong căn phòng chỉ huy, Tạ Trần nhắm mắt lại, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi. Hắn đã nhìn thấy tất cả trong Nhân Quả Luân Bàn: sự bối rối của Liễu Thanh Phong, sự hỗn loạn trong hàng ngũ tu sĩ, và những sợi dây nhân quả đang dịch chuyển, tạo ra một cơ hội mong manh cho phàm nhân. Đây không phải là chiến thắng cuối cùng, chỉ là một nước cờ nhỏ, nhưng nó đã lật ngược cục diện ban đầu, khiến kẻ địch phải bất ngờ.
“Kế hoạch một thành công. Giờ là lúc triển khai kế hoạch hai.” Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sắc bén như dao, nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Hãy cho họ thấy, sức mạnh của phàm nhân không chỉ nằm ở ý chí, mà còn nằm ở trí tuệ. Trận pháp của chúng ta không phải là pháp trận khắc trên đá, mà là lòng người.”
Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ. Nỗi lo sợ trong lòng ông đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự phấn khích và niềm tin mãnh liệt. “Rõ! Công tử, cứ giao cho ta!” Ông quay người, bước ra khỏi phòng, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp các hành lang: “Toàn quân nghe lệnh! Phản công!”
Tiếng trống trận từ Thành Vô Song vang lên dồn dập, không còn là tiếng trống phòng thủ, mà là tiếng trống xung trận, mang theo khí thế hào hùng. Tinh thần của phàm nhân, vốn đang ở bờ vực tuyệt vọng, bỗng chốc được tiếp thêm sức mạnh. Họ thấy rõ sự hỗn loạn trong hàng ngũ tu sĩ, và niềm tin vào Tạ Trần càng được củng cố. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là giữa phàm và tiên, mà là giữa nhân tính và sự vô tình, giữa sống và “mất người”.
Mặc dù giành được lợi thế ban đầu, Tạ Trần biết rõ đây chỉ là sự khởi đầu. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn cho thấy, Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Sự kiêu ngạo của hắn đã bị tổn thương, và điều đó sẽ khiến hắn trở nên tàn độc hơn, nguy hiểm hơn trong các đợt tấn công tiếp theo. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, và Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã mạo hiểm để cung cấp thông tin, có thể sẽ là mục tiêu đầu tiên nếu hành động của nàng bị bại lộ. Hơn nữa, Tạ Trần cảm nhận được một luồng khí tức u ám, mờ ảo đang luẩn quẩn phía sau màn kịch này, một dấu hiệu cho thấy Ma Chủ Cửu U có thể đã lường trước, hoặc đang lợi dụng sự hỗn loạn này để thực hiện âm mưu lớn hơn của hắn. Cuộc chiến sẽ còn khốc liệt hơn nhiều, và cái giá phải trả sẽ rất lớn. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, phàm nhân đã có một cơ hội.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.