Nhân gian bất tu tiên - Chương 224: Băng Tuyết Tan Chảy: Lời Hồi Đáp Từ Tiên Tử
Gió đêm vẫn rít gào bên ngoài Thành Vô Song, nhưng trong căn phòng bí mật, hơi ấm từ ngọn lửa trong lòng Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết dường như đã xua tan đi cái lạnh. Lời Tạ Trần như một mạch nước ngầm, tưới mát những tâm hồn đang khô cằn vì lo âu, thắp lên một ngọn đuốc hy vọng giữa màn đêm thăm thẳm. Niềm tin vào nhân tính, vào sự kiên cường của phàm nhân, đã trở thành thứ linh khí quý giá nhất, thứ trận pháp vô hình mà không một tiên pháp nào có thể lay chuyển. Họ biết, một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi, nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc, không còn lạc lối.
***
Cùng lúc ấy, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng, trái ngược hoàn toàn với vẻ tĩnh lặng thường thấy. Sương mù nhẹ buổi sớm vẫn còn vương vấn bên ngoài, lờ mờ len qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, hắt những vệt sáng nhạt nhòa xuống nền đá xanh cổ kính. Mùi gỗ lâu năm, mực và giấy cũ, thường ngày mang theo vẻ uyên bác của học đường, giờ đây lại trộn lẫn với một mùi hương trầm lạnh lẽo, nặng nề, như thể đang làm lễ tế cho một điều gì đó sắp vĩnh viễn mất đi.
Dương Quân đứng sừng sững giữa sảnh đường rộng lớn, nơi thường ngày vang vọng tiếng giảng bài và tiếng bút lông lướt trên giấy. Hôm nay, nơi đây chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, bị cắt ngang bởi những tiếng hít thở dồn dập, căng thẳng của hàng chục đệ tử và vài vị trưởng lão. Ánh mắt họ, từ sự hoài nghi đến căm phẫn, găm chặt vào chàng trai trẻ. Dương Quân, với bộ đạo bào lam nhạt thanh thoát nhưng không chút phô trương, vẫn giữ vững khí chất nho nhã của một thư sinh, song trong ánh mắt chàng lại bừng lên vẻ anh tuấn, bất khuất của một người luyện võ đã trải qua phong ba. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, càng làm nổi bật đường nét cương nghị trên khuôn mặt. Chàng không hề nao núng trước vòng vây vô hình của áp lực.
Đối diện với chàng là Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, nhưng đôi mắt sáng như sao của y giờ đây lại ánh lên vẻ tự phụ đến ngạo mạn. Thanh kiếm Bích Lạc huyền thoại vẫn vắt ngang hông y, như một biểu tượng uy quyền không thể lay chuyển. Giọng y trầm ấm, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang sức nặng của một lời tuyên án.
“Dương Quân, ngươi dám công khai phản bội tông môn, đứng về phía lũ phàm nhân thấp kém sao?” Liễu Thanh Phong chất vấn, giọng nói vang vọng khắp giảng đường, mang theo một làn sóng linh lực vô hình ép tới. “Ngươi có xứng đáng với sự nuôi dưỡng của Thái Huyền Tông? Ngươi có còn xứng đáng với danh phận tu sĩ, với con đường tiên đạo mà hàng vạn người mơ ước?”
Dương Quân hít sâu một hơi, hơi thở phả ra mang theo chút sương khí mỏng manh của buổi sớm. Chàng ngẩng cao đầu, đôi mắt trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết quét qua từng gương mặt quen thuộc, từ các sư huynh, sư đệ, cho đến những vị trưởng lão từng dạy dỗ mình. Giọng chàng vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút run rẩy, như một dòng suối trong trẻo giữa sa mạc khô cằn.
“Ta chỉ đứng về phía lẽ phải, về phía nhân tính,” Dương Quân đáp, từng chữ như mũi tên xuyên thủng lớp giáo điều. “Đạo của tu tiên không thể là đạo của sự áp bức và tàn sát! Nếu con đường thành tiên phải đánh đổi bằng sinh mạng vô tội, bằng sự hủy hoại nhân luân, thì đó không phải là đạo của bậc chính nhân quân tử. Đó là con đường của kẻ ‘mất người’!”
Những lời này như một tiếng sét đánh ngang tai, làm dậy sóng cả giảng đường. Các đệ tử xôn xao, có người kinh ngạc, có người phẫn nộ, nhưng cũng có vài ánh mắt dao động, ẩn chứa sự băn khoăn. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ gằn giọng: “Vô lý! Ngươi dám nghi ngờ đạo lý của tiên môn, dám phỉ báng Thiên Đạo? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?”
Dương Quân không lùi bước, ngọn lửa chính nghĩa trong chàng càng bùng cháy. “Đại nghĩa? Đại nghĩa là gì, thưa trưởng lão? Là nhìn thấy người dân lầm than, nhìn thấy máu đổ thịt rơi mà vẫn khoanh tay thờ ơ vì cho rằng đó là ‘nghiệp quả’ của phàm nhân sao? Hay là mượn danh nghĩa ‘vá trời’ để cướp đoạt, để thống trị?” Chàng đảo mắt nhìn Liễu Thanh Phong, “Chẳng phải chính các người đang dùng sức mạnh để đẩy phàm nhân vào đường cùng, để rồi tự cho mình cái quyền phán xét, cái quyền định đoạt số phận của họ sao? Cái giá của sự ‘bất tử’ mà các người theo đuổi, có đáng để đánh đổi bằng lương tri không?”
Liễu Thanh Phong cười khẩy, ánh mắt y lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Ngươi đã bị Tạ Trần mê hoặc rồi, Dương Quân! Hắn là một phàm nhân xảo quyệt, dùng lời lẽ đường mật để lung lay ý chí tu đạo của ngươi! Ngươi quên mất quy củ của tông môn, quên mất trách nhiệm của một tu sĩ sao? Thái Huyền Tông không thể dung thứ cho kẻ phản bội!”
Trong khi cuộc đối chất căng thẳng diễn ra, ở một góc khuất của giảng đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng im lặng, như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Nàng khoác bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại bị bao phủ bởi một vẻ mệt mỏi ẩn sâu, một sự dằn vặt nội tâm mà ít ai có thể nhận ra. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Dương Quân, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng cảm nhận được sự cô độc của chàng, nhưng cũng cảm nhận được ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy trong trái tim chàng.
Những lời của Dương Quân, tuy đơn giản, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt như những tiếng chuông cảnh tỉnh. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo, quá nhiều sự suy đồi đạo đức của các tông môn dưới danh nghĩa ‘vá trời’ và ‘cứu rỗi Thiên Đạo’. Niềm tin của nàng vào con đường tu tiên truyền thống đã bị lung lay dữ dội, và giờ đây, những lời nói của Dương Quân như một đòn giáng mạnh vào những chấp niệm cuối cùng của nàng.
*Lẽ phải... nhân tính... Chẳng phải đó là điều ta vẫn luôn tìm kiếm sao?* Nàng tự hỏi. Tiên đạo mà nàng theo đuổi bấy lâu, có thực sự là con đường dẫn đến chân lý, hay chỉ là một ảo ảnh được tạo ra bởi quyền lực và sự ích kỷ? Nàng nhớ lại lời Tạ Trần từng nói, về cái giá của sự bất tử, về việc ‘mất người’. Giờ đây, nàng thấy rõ hơn bao giờ hết, rất nhiều tu sĩ đã ‘mất người’ như thế nào.
Liễu Thanh Phong bước tới gần Dương Quân, vẻ mặt hằn học. “Ngươi đã có lựa chọn của mình. Vậy thì, Thái Huyền Tông cũng sẽ có phán quyết của riêng tông môn. Đưa Dương Quân về Tháp Giam Linh, chờ ngày xét xử!”
Hai đệ tử áo đen lập tức bước ra, chuẩn bị áp giải Dương Quân. Nhưng chàng vẫn ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề khuất phục. “Dù có bị giam cầm, ta vẫn giữ vững niềm tin của mình! Các người có thể giam thân ta, nhưng không thể giam cầm lương tri của ta!”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt bàn tay ẩn trong tay áo. Nguyệt Quang Trâm, cây trâm cài tóc hình trăng khuyết bằng bạc, bỗng khẽ lay động trên mái tóc nàng, ánh bạc lóe lên một cách vô thức, như một điềm báo cho một quyết định trọng đại sắp được đưa ra. Một cơn đau thắt nhẹ nơi lồng ngực, nhưng thay vì làm nàng yếu đuối, nó lại củng cố thêm ý chí trong nàng. Con đường nàng chọn, có thể sẽ phải trả giá rất đắt, nhưng nàng không thể làm ngơ trước những gì mình đã chứng kiến. Cái lạnh lẽo băng giá trong lòng nàng, bao năm qua được xây đắp bởi đạo lý vô tình của tu tiên, giờ đây đang dần tan chảy, nhường chỗ cho một ngọn lửa ấm áp của nhân tính.
***
Đêm khuya, gió rít gào như tiếng nức nở của Thiên Đạo đang hấp hối. Mây mù dày đặc bao phủ Thái Huyền Tông, khiến cả ngọn núi chìm trong màn đêm thăm thẳm. Trong căn phòng luyện công cá nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử, không khí lại hoàn toàn tĩnh lặng, đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng. Căn phòng đá kiên cố, được khắc vô số trận pháp phòng hộ và tụ linh, tỏa ra một thứ linh khí thanh khiết, mùi đá và mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một cảm giác cô lập và thanh tịnh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đôi mắt nhắm nghiền. Vẻ mặt nàng vẫn tuyệt mỹ, nhưng sự thanh thản thường thấy trong tư thế thiền định đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt trầm tư, dằn vặt. Tâm trí nàng không yên tĩnh chút nào. Những hình ảnh, những âm thanh của ban ngày cứ luân phiên hiện về: gương mặt kiên cường của Dương Quân, ánh mắt ngạo mạn của Liễu Thanh Phong, tiếng kêu thảm thiết của phàm nhân trong những báo cáo tình báo, và cả những lời nói điềm tĩnh nhưng sâu sắc của Tạ Trần.
*Đạo không phải là vô tình. Nếu vô tình, há chẳng phải đã ‘mất người’ rồi sao?* Lời Tạ Trần như một câu thần chú, gieo vào lòng nàng hạt giống nghi ngờ, rồi nuôi dưỡng nó lớn dần theo từng biến cố. Nàng đã từng tin rằng, tu tiên là con đường duy nhất để đạt tới chân lý, để cứu rỗi chúng sinh. Nhưng giờ đây, chân lý đó lại nhuốm màu máu, sự cứu rỗi đó lại xây dựng trên sự đau khổ của kẻ yếu. Thiên Đạo mà nàng vẫn tôn thờ, dường như đã trở nên mục nát, đã “mất người” từ lâu.
Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc. Cây trâm bằng bạc lạnh lẽo, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng lại cảm nhận được một hơi ấm dịu nhẹ từ nó. Nguyệt Quang Trâm không chỉ là một pháp khí mạnh mẽ, mà còn là vật tượng trưng cho sự thuần khiết, cho ánh sáng dẫn đường trong đêm tối. Nó như một phần của nàng, một nhân chứng cho những dằn vặt, cho những đêm dài không ngủ của nàng.
Một luồng gió mạnh bỗng đập vào khung cửa sổ, làm rung chuyển cả căn phòng, như một tiếng thở dài của vũ trụ. Lăng Nguyệt Tiên Tử đột ngột mở mắt. Ánh nhìn của nàng không còn sự mông lung, dằn vặt nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định đến lạ thường. Trong sâu thẳm đôi mắt phượng ấy, còn phảng phất một chút bi thương, bi thương cho con đường nàng sắp sửa từ bỏ, cho những gì nàng sắp phải đối mặt, và bi thương cho cả cái thế giới đang dần mục ruỗng này. Nhưng trên hết, là sự quyết đoán. Nàng đã đưa ra lựa chọn của mình.
Nàng đứng dậy, động tác uyển chuyển như mây trôi. Vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây nó lại mang một sắc thái khác – một sự lạnh lùng của ý chí, của quyết tâm không thể lay chuyển. Nàng không còn là một tiên tử bị mắc kẹt giữa các giáo điều, mà là một cá nhân đang tự định nghĩa lại con đường của mình.
Lăng Nguyệt không chần chừ. Nàng bắt đầu thi triển các pháp môn bí mật. Bàn tay ngọc ngà của nàng khẽ lướt trên không trung, vẽ nên những phù văn cổ xưa bằng linh lực. Từng phù văn phát ra ánh sáng bạc nhạt, rồi hòa vào không khí, biến mất tăm. Nàng đang dùng mạng lưới tình báo bí mật của Thái Huyền Tông – một mạng lưới chỉ những trưởng lão cốt cán mới biết đến – để truy cập những thông tin tối mật. Đây là một hành động liều lĩnh, có thể bị phát hiện và bị coi là phản bội tông môn, nhưng Lăng Nguyệt không còn bận tâm đến điều đó.
Trong khoảnh khắc, hàng loạt tin tức, bản đồ, mật báo về động thái của các tông môn khác, về kế hoạch tấn công Thành Vô Song, thậm chí là những suy đoán về âm mưu ‘vá trời’ của các cường giả và sự can thiệp bí ẩn của Ma Chủ Cửu U, đều hiện lên trong tâm trí nàng như một dòng thác dữ dội. Nàng chắt lọc, phân tích, sắp xếp chúng một cách cẩn thận, dùng trí tuệ sắc bén của mình để nhìn ra những điểm mấu chốt, những kẽ hở trong kế hoạch của đối phương.
Sau đó, nàng triệu tập Tiểu Tỳ Nữ của mình, một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, thường ngày vẫn luôn lo lắng cho chủ nhân. Tiểu Tỳ Nữ xuất hiện với vẻ mặt còn ngái ngủ, nhưng lập tức trở nên cảnh giác khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lăng Nguyệt.
“Tiểu Đào, ta có một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng giao cho ngươi,” Lăng Nguyệt nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, hoàn toàn khác với vẻ mệt mỏi ban nãy. “Nhiệm vụ này liên quan đến sinh tử của hàng vạn người, và cả vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Ngươi phải giữ bí mật tuyệt đối, không được để bất kỳ ai biết.”
Tiểu Tỳ Nữ quỳ xuống, ánh mắt đầy trung thành. “Tiên tử người cứ phân phó, Tiểu Đào dù có phải tan xương nát thịt cũng sẽ hoàn thành!”
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu. Nàng đưa cho Tiểu Đào một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa một phiến ngọc bội bình thường, không chút linh khí. “Ngươi hãy mang vật này đến Thành Vô Song, tìm người tên Tạ Trần. Giao nó tận tay cho hắn. Chỉ cần hắn chạm vào, tất cả những gì ta đã thu thập sẽ hiện ra trong tâm trí hắn.” Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tiểu Đào. “Đây là con đường duy nhất để phá cục. Nguy hiểm trùng trùng, ngươi có thể sẽ không quay về.”
Tiểu Tỳ Nữ siết chặt chiếc hộp trong tay, vẻ mặt lo lắng nhưng không chút do dự. “Tiên tử người hãy cẩn thận! Tiểu Đào nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Nàng biết, chủ nhân của mình đã đưa ra một quyết định khó khăn, và nàng sẽ là người đồng hành, dù chỉ là một bóng hình nhỏ bé.
Sau khi Tiểu Đào biến mất vào màn đêm, Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lại bồ đoàn. Nàng không ngồi thiền nữa, mà chỉ đứng lặng lẽ, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi gió vẫn đang gào thét. Bầu trời vẫn âm u, nhưng trong lòng nàng, một tia sáng đã lóe lên. Nàng đã từ bỏ con đường vô tình, để chọn một con đường đầy rẫy chông gai, nhưng lại chân thật hơn, nhân bản hơn. Cái giá phải trả có thể là sự ruồng bỏ của tông môn, sự truy sát của các cường giả, nhưng nàng biết, nàng đã làm điều đúng đắn.
***
Hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, mang theo một không khí nặng nề, u ám. Cổng Thành Vọng Nguyệt, vốn cao ngất và kiên cố bằng đá xanh, giờ đây lại mang một vẻ bi tráng, như một con thú khổng lồ đang chuẩn bị đón nhận đòn đánh chí mạng. Những tháp canh hai bên sừng sững, các phù văn trận pháp khắc trên tường đá dường như cũng đang run rẩy dưới sức ép của gió lớn. Từ trên tường thành, có thể thấy rõ những binh đoàn tu sĩ đông đảo đang dần áp sát, những lá cờ tông môn phấp phới trong gió, nhuộm đỏ cả một góc chân trời.
Tạ Trần đứng trên tường thành, thân hình gầy gò của một thư sinh dường như quá nhỏ bé so với sự hùng vĩ và hiểm nguy của nơi này. Nhưng trong ánh mắt sâu thẳm của hắn, không hề có một chút sợ hãi, mà chỉ là sự tỉnh táo, suy tư đến cực hạn. Làn da trắng nhợt của hắn nổi bật giữa sắc đỏ cam của hoàng hôn, và bộ áo vải bố cũ kỹ của hắn lại càng làm tăng thêm vẻ giản dị, không chút phô trương.
Bên cạnh hắn là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của y giờ đây căng thẳng, nhưng ánh mắt lại kiên nghị đến lạ thường. Y nắm chặt chuôi đao, dường như sẵn sàng xông pha vào bất kỳ lúc nào.
“Binh đoàn tu sĩ đã tới,” Bách Lý Hùng trầm giọng, giọng nói trầm hùng nhưng khàn đi đôi chút vì sự căng thẳng. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng! Thành Vô Song sẽ không gục ngã!”
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đứng phía sau Tạ Trần, ánh mắt nàng lo lắng nhìn về phía binh đoàn địch. Nàng biết, cuộc chiến này sẽ vô cùng khốc liệt, nhưng niềm tin vào Tạ Trần vẫn là điểm tựa duy nhất của nàng.
“Tạ Trần, ngươi có kế sách nào không?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sốt ruột. “Chúng ta cần một kế sách để xoay chuyển cục diện này.”
Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn vẫn im lặng quan sát, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết của binh đoàn tu sĩ đang tiến đến. Hắn nhìn thấy không chỉ số lượng, mà còn nhìn thấu được đội hình, khí tức, thậm chí là những suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí của những kẻ đang áp sát. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn không phải là một phép thần thông hiển lộ, mà là một khả năng suy luận cực hạn, một trí tuệ siêu phàm cho phép hắn nhìn thấy sợi dây nhân quả nối kết mọi sự vật, hiện tượng.
Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua nhanh như chớp, ẩn mình trong bóng tối của hoàng hôn. Đó là một người đưa tin được huấn luyện đặc biệt, có lẽ là thuộc mạng lưới của Nữ Hoàng Đồ Long, hoặc thậm chí là của Hồ Ly Nữ, những thế lực ngầm đang dần liên kết với phe phàm nhân. Y nhẹ nhàng ném một vật nhỏ, không gây chút tiếng động, xuống chân Tạ Trần rồi nhanh chóng biến mất.
Tạ Trần cúi xuống nhặt. Đó là một phiến ngọc bội bình thường, không chút linh khí, dường như chỉ là một món đồ trang sức vô giá trị. Hắn cầm nó trong tay, khẽ lật qua lật lại, ánh mắt trầm tư. Nhưng rồi, khi ngón tay hắn chạm vào những đường vân ẩn mình trên bề mặt ngọc, một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí hắn, nhanh như điện xẹt.
Hắn nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất. Chỉ còn lại dòng chảy dữ dội của thông tin, của những sự kiện, những dữ liệu, những bản đồ, những phân tích chi tiết về quân số, pháp trận, điểm yếu, và cả những âm mưu sâu xa hơn của các tông môn tu sĩ. Hắn thấy rõ kế hoạch tấn công Thành Vô Song, những điểm sơ hở mà kẻ địch không hề hay biết, thậm chí là những suy nghĩ thâm độc của Liễu Thanh Phong, và cả những manh mối hé lộ về sự can thiệp của Ma Chủ Cửu U.
*Thông tin này... là từ Lăng Nguyệt? Nàng đã quyết định rồi sao?* Câu hỏi hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, không phải là sự ngạc nhiên, mà là một sự xác nhận. Hắn đã dự đoán được sự dao động trong lòng nàng, và giờ đây, nàng đã đưa ra lựa chọn của mình, đứng về phía nhân tính, dù phải đối đầu với toàn bộ tông môn. Đây là một nước cờ then chốt, một sự trợ giúp quý giá mà hắn không ngờ lại đến nhanh đến vậy.
Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần vận chuyển đến cực hạn. Hắn không chỉ tiếp nhận thông tin, mà còn ngay lập tức xâu chuỗi chúng, liên kết những mảnh ghép rời rạc thành một bức tranh chiến lược hoàn chỉnh. Hắn thấy rõ mối liên hệ giữa các sự kiện, giữa những quyết định nhỏ nhặt và những hệ quả to lớn. Mỗi dữ liệu từ Lăng Nguyệt như một viên gạch, được hắn sắp xếp vào đúng vị trí của nó trong tòa thành chiến lược mà hắn đang xây dựng.
Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi hắn. Nụ cười đó không phải vì sự vui mừng chiến thắng, mà là sự hài lòng của một chiến lược gia khi nhìn thấy cục diện dần rõ ràng, khi nhận ra rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát, ít nhất là một phần. Đây là nụ cười của một người mang trên vai gánh nặng vận mệnh, nhưng đã tìm thấy một con đường, một lối thoát.
Tạ Trần mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ mơ hồ, mà trở nên sắc bén, thâm thúy, như vực sâu vạn trượng. Hắn quay sang Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, không nói một lời nào về nguồn gốc thông tin, nhưng vẻ mặt hắn đã thay đổi hoàn toàn, tràn đầy sự tự tin và quyết đoán.
“Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách thông thường,” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, như có một sức mạnh vô hình trấn an lòng người. “Chúng ta sẽ cho họ thấy, sức mạnh của phàm nhân không chỉ nằm ở ý chí, mà còn nằm ở trí tuệ. Hãy chuẩn bị. Trận pháp của chúng ta không phải là pháp trận khắc trên đá, mà là lòng người.”
Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, rồi nhìn Tạ Trần. Họ không hiểu hắn đã làm gì, hay đã nhận được thông tin gì, nhưng niềm tin vào hắn thì tuyệt đối. Họ biết, Tạ Trần đã có kế sách.
Bên ngoài tường thành, binh đoàn tu sĩ hùng hổ tiến đến. Tiếng trống trận từ phía địch bắt đầu vang lên dồn dập, xé tan màn đêm, báo hiệu một cuộc chiến sinh tử sắp bắt đầu. Nhưng trong lòng Thành Vô Song, một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy, được thắp lên không chỉ bởi ý chí của phàm nhân, mà còn bởi ánh sáng của lương tri, của nhân tính, và một lời hồi đáp âm thầm từ một tiên tử đã chọn đứng về phía lẽ phải. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là giữa phàm và tiên, mà là giữa nhân tính và sự vô tình, giữa sống và “mất người”.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.