Nhân gian bất tu tiên - Chương 223: Bão Tố Trận Tiền: Lòng Người Kiên Định Giữa Phong Ba
Cơn gió lạnh buốt mang theo hơi ẩm của những ngày cuối đông, rít qua những khe đá nứt nẻ trên tường thành Vọng Nguyệt, tựa hồ than khóc cho một tương lai chẳng mấy tươi sáng. Bầu trời Thành Vô Song bị những cụm mây đen vần vũ che kín, nhấn chìm cả một vùng trời trong sắc xám u ám, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống, hay có lẽ là một cơn bão táp kinh thiên động địa hơn thế nhiều.
Trên đỉnh tường thành đã nhuốm màu thời gian, những vết tích của bao cuộc chiến tranh và mưa gió in hằn sâu đậm, Bách Lý Hùng đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng. Từng sợi râu quai nón rậm rạp của y khẽ rung lên trong gió, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía chân trời, nơi một đoàn quân tu sĩ hùng hậu đang cuồn cuộn kéo đến, như một dòng sông băng giá nuốt chửng mọi sự sống. Ánh sáng pháp khí của họ lập lòe như hàng ngàn đom đóm ma quỷ trong màn đêm chưa kịp buông, mang theo một áp lực vô hình nhưng nặng nề, khiến không khí xung quanh đặc quánh lại.
Bên cạnh y, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng nhưng không kém phần thanh lịch, đứng tựa vào một khối đá đổ nát. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh sắc sảo, nhưng khóe mắt vẫn vương vấn một nỗi buồn khó tả, tựa như khói sương. Nàng không nói, chỉ lặng lẽ đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, cảm nhận từng đợt gió lạnh luồn qua những sợi tóc mai. Dù vậy, trong ánh mắt nàng không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên cường và một quyết tâm không lay chuyển.
Tiếng truyền âm lạnh lẽo, mang theo uy áp của tu sĩ Kim Đan, đột ngột vang vọng khắp không gian, như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng vào lòng người. Đó là Liễu Thanh Phong, đang đứng giữa đội hình tiên môn, thanh kiếm Bích Lạc lấp lánh ánh xanh, chỉ thẳng vào Thành Vô Song. Vẻ ngoài của hắn vẫn thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, nhưng lời lẽ lại nhuốm đầy sự khinh miệt và tự phụ.
"Bách Lý Hùng," giọng Liễu Thanh Phong vang vọng, như sấm sét đánh ngang tai, "ngươi chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, dám lấy cái thân xác yếu ớt mà đối kháng với tiên gia? Chống lại tiên môn, chỉ có một kết cục: tro tàn! Ngươi có biết bao nhiêu phàm nhân đã phải bỏ mạng vì sự ngu xuẩn của Tạ Trần và những kẻ điên rồ như ngươi không? Giao nộp Tạ Trần và những kẻ 'phản nghịch' đang ẩn nấp trong thành của ngươi ngay lập tức, hoặc chứng kiến Thành Vô Song này biến mất khỏi bản đồ, hóa thành bình địa!"
Hơi thở của Bách Lý Hùng trở nên nặng nề. Y cảm thấy từng thớ thịt trên người căng cứng, nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trách nhiệm bảo vệ hàng vạn sinh linh trong thành đè nặng lên vai y, nhưng lòng trung thành với lý tưởng của Tạ Trần, với lời hứa về một cuộc sống bình thường, không bị chà đạp bởi quyền uy, lại cháy bỏng trong tim. Y quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt giao nhau, một cái gật đầu vô thanh.
"Thành Vô Song này," Bách Lý Hùng đáp lời, giọng trầm hùng, vang vọng khắp tường thành, át đi tiếng gió rít, "là xương máu của bách tính, được dựng nên bởi mồ hôi, nước mắt và sinh mạng của biết bao thế hệ. Nó không thể dễ dàng dâng cho kẻ khác, đặc biệt là những kẻ nhân danh 'vá trời' mà lại chà đạp lên nhân tính! Ta đã hứa với Tạ Trần... và với chính mình, rằng nơi đây sẽ là điểm tựa cuối cùng cho những ai muốn sống một đời bình thường, không phải thành tiên, không phải tu đạo, mà là sống một cách trọn vẹn!"
Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng tuy nhỏ nhưng đủ để Bách Lý Hùng nghe rõ giữa tiếng gió gào thét: "Chúng ta đã chọn con đường này, Bách Lý huynh. Từ khi bước chân vào đây, tin tưởng vào lý tưởng của Tạ Trần, chúng ta đã quyết định. Giờ là lúc chúng ta phải chứng minh lời hứa đó, dù có phải trả giá thế nào. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Liễu Thanh Phong không hiểu được điều đó, và có lẽ sẽ không bao giờ hiểu."
Bách Lý Hùng gật đầu, một nụ cười khổ nhưng kiên định nở trên môi. Y quay người, ánh mắt quét qua hàng ngũ binh lính phàm nhân đang đứng co ro trên tường thành, nắm chặt vũ khí thô sơ.
"Thủ Lĩnh Dân Quân!" Y cất tiếng, giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng. "Truyền lệnh xuống! Kích hoạt toàn bộ pháp trận phòng ngự! Tất cả binh sĩ, dân quân, hãy chuẩn bị chiến đấu! Chúng ta sẽ không lùi bước! Thành Vô Song sẽ không đầu hàng!"
Tiếng hô "Rõ!" vang lên từ phía dưới, đầy rẫy sự run rẩy nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Các pháp trận bảo vệ Thành Vô Song bắt đầu được kích hoạt tối đa. Những luồng sáng màu lam nhạt, vàng kim và xanh lục từ từ bốc lên từ những cột đá và phù văn khắc sâu vào tường thành, tạo thành một màn chắn lung linh nhưng yếu ớt giữa những bức tường đổ nát, như một hy vọng cuối cùng trước cơn thủy triều hắc ám đang ập đến. Ánh sáng của chúng chập chờn, yếu ớt đến thảm thương khi so với những luồng pháp lực hùng hậu của quân tu sĩ, nhưng lại là biểu tượng cho ý chí quật cường của phàm nhân.
Mộ Dung Tuyết không chần chừ, nàng nhanh chóng đưa ra các chỉ dẫn cho các đội y tế và hậu cần. "Mọi người hãy chuẩn bị lều y tế ở khu vực an toàn nhất, ưu tiên sơ cứu người già và trẻ nhỏ trước. Phân phát thuốc men, lương thực đến từng hộ gia đình. Tinh thần của chúng ta phải vững vàng, và sức khỏe của bách tính là nền tảng!" Giọng nàng tuy bình tĩnh nhưng chứa đựng một sự khẩn trương, một sự chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng. Ánh mắt nàng nhìn về phía đội quân tu sĩ, rồi lại nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những người dân đang chen chúc, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng chất chứa niềm tin vào những người đang đứng trên tường thành. Nàng biết, trận chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về niềm tin, về ý chí.
***
Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, bầu trời bên ngoài Giảng Đường Ngoại Môn vẫn quang mây tạnh, ánh nắng vàng nhạt rải đều trên những mái ngói xanh lam cổ kính, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ. Nhưng bên trong, không khí lại đặc quánh bởi sự căng thẳng và những lời buộc tội gay gắt.
Dương Quân đứng giữa Giảng Đường, dáng người tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt anh sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, không chút sợ hãi khi đối diện với một nhóm trưởng lão và đệ tử nội môn đang hằm hằm sát khí, dẫn đầu là Liễu Thanh Phong. Anh bị cáo buộc "thông đồng với phàm nhân", "phản bội tông môn" và "làm suy yếu danh dự của Thái Huyền Tông" vì đã công khai lên tiếng bảo vệ phàm nhân và lý tưởng của Tạ Trần. Mái tóc đen dài của anh được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt vẫn phẳng phiu, nhưng trên gương mặt anh in hằn sự mệt mỏi của những cuộc tranh luận không ngừng nghỉ.
Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ánh mắt đầy tự phụ, nhìn Dương Quân bằng một vẻ khinh miệt rõ rệt. "Dương Quân, ngươi dám phủ nhận tội danh của mình sao? Ngươi đã quên lời thề với tông môn, quên đi đạo lý tu tiên mà các trưởng bối đã dày công truyền dạy, mà lại đi bảo vệ lũ phàm nhân thấp kém đó sao? Ngươi đã bị cái tên Tạ Trần đó mê hoặc rồi, hắn ta chỉ là một phàm nhân, một kẻ cuồng vọng, dám thách thức Thiên Đạo, dám khinh thường tiên gia!" Giọng hắn mang theo uy quyền, nhưng cũng ẩn chứa sự tức giận khi thấy một đệ tử ưu tú như Dương Quân lại đi ngược lại giáo điều.
Dương Quân không nao núng, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. "Đạo lý tu tiên mà ta được dạy, là để bảo vệ chúng sinh, để giữ gìn trật tự! Không phải là để chà đạp lên sinh linh, không phải là ích kỷ chỉ lo cho bản thân, tranh giành linh khí, cướp đoạt tài nguyên nhân danh 'vá trời'! Tạ Trần đã cho ta thấy, nhân tính mới là điều quý giá nhất, là căn cốt của mọi sự tồn tại! Nếu bảo vệ nhân tính, bảo vệ những giá trị cơ bản của con người là phản bội tông môn, vậy ta thà phản bội tông môn này, còn hơn phản bội lương tâm của chính mình!" Giọng anh vang vọng, dứt khoát, từng lời như những nhát kiếm đâm thẳng vào sự tự phụ và giáo điều của Liễu Thanh Phong.
Một trưởng lão khác, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi tác và những năm tháng tu luyện khổ hạnh, thở dài. "Dương Quân, con quá cố chấp rồi. Con đường tu tiên là con đường nghịch thiên cải mệnh, là siêu thoát khỏi bể khổ nhân gian. Phàm nhân chỉ là bùn đất, là chấp niệm, là gánh nặng. Nếu không có tu sĩ chúng ta vá trời, tất cả sẽ cùng diệt vong!"
"Vậy thì hãy để nó diệt vong!" Dương Quân đáp lại không chút do dự. "Nếu cái gọi là 'Thiên Đạo' kia chỉ có thể tồn tại bằng cách chà đạp lên nhân tính, bằng cách biến tu sĩ thành những kẻ vô cảm, mất người, vậy thì cái Thiên Đạo đó không đáng để tồn tại! Tạ Trần nói đúng, Thiên Đạo suy yếu không phải vì linh khí cạn kiệt, mà vì lòng người đã cạn kiệt!"
Những lời nói bộc trực của Dương Quân khiến cả Giảng Đường rơi vào tĩnh lặng. Nhiều đệ tử nội môn, vốn đã nghe những lời đồn thổi về Tạ Trần và chứng kiến sự tàn bạo của một số tu sĩ gần đây, bắt đầu dao động. Ánh mắt họ nhìn Dương Quân có sự pha lẫn giữa kinh ngạc, khâm phục và nghi ngờ. Những hạt giống hoài nghi mà Dương Quân đã gieo từ trước, giờ đây lại càng nảy mầm mạnh mẽ hơn trong tâm trí họ.
Từ một góc khuất trong Giảng Đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quan sát mọi việc. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, bạch y không một nếp nhăn, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại chứa đựng sự phức tạp đến khó tả. Trong đó không chỉ có sự uy nghiêm vốn có, mà còn ẩn chứa sự mệt mỏi, sự giằng xé nội tâm dữ dội. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của tu sĩ trong những ngày gần đây, những cuộc thảm sát phàm nhân vô tội, những lời lẽ đạo đức giả của các tông môn lớn nhỏ. Niềm tin vào con đường tu tiên truyền thống của nàng đang bị lung lay dữ dội hơn bao giờ hết. Sự kiên định, không chút sợ hãi của Dương Quân trước áp lực mạnh mẽ từ các trưởng lão và Liễu Thanh Phong, càng gieo thêm một hạt giống nghi ngờ sâu sắc vào tâm hồn nàng. Nàng không can thiệp, nhưng trong lòng nàng, một trận bão tố đã bắt đầu hình thành, cuốn đi những giáo điều, những tín niệm đã ăn sâu vào tâm trí nàng suốt mấy trăm năm qua. Lời nói của Dương Quân, câu nói của Tạ Trần, "nhân tính mới là điều quý giá nhất", cứ vang vọng mãi trong tâm trí nàng, như một lời sấm truyền.
Liễu Thanh Phong thấy tình h��nh có vẻ bất lợi, ánh mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo. "Được thôi, Dương Quân! Nếu ngươi đã kiên quyết chọn con đường này, vậy thì đừng trách tông môn vô tình! Ngươi sẽ bị giam vào Huyễn Cảnh Tháp, cho đến khi nào ngươi nhìn rõ được đâu là chính đạo, đâu là tà đạo!"
"Ta chấp nhận!" Dương Quân cất tiếng, giọng anh vẫn vang dội, không chút run rẩy. "Nhưng ta tin rằng, có một ngày, mọi người sẽ hiểu! Nhân tính không phải là chấp niệm, mà là nền tảng của vạn vật!"
Hắn bị các trưởng lão và đệ tử nội môn áp giải đi, nhưng bước chân anh vẫn vững vàng, ngẩng cao đầu. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn theo bóng anh khuất dần, rồi ánh mắt nàng lại hướng ra ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn rải vàng. Nàng tự hỏi, liệu ánh sáng ấy có còn tồn tại khi màn đêm của chiến tranh thực sự buông xuống?
***
Gió vẫn không ngừng rít gào, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi bụi đất nồng nặc từ phía chiến trường đang dần hình thành. Trong một căn phòng bí mật được trưng dụng tạm thời tại Phố Thương Mại Kim Long, một trong những con phố sầm uất nhất Thành Vô Song, Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết đang cúi mình trên tấm bản đồ lớn được trải trên bàn gỗ cũ kỹ. Những ngọn nến lung lay trong gió lạnh, hắt lên khuôn mặt họ những bóng đổ chập chờn, càng làm tăng thêm vẻ lo âu và quyết tâm.
Bản đồ Thành Vô Song, với những đường nét phác họa chi tiết các con đường, ngõ hẻm, các điểm cao và vị trí pháp trận, giờ đây được đánh dấu chằng chịt bằng những ký hiệu quân sự. Tiếng trống trận dồn dập từ xa, dù chỉ là âm thanh của sự tưởng tượng và áp lực tinh thần, nhưng nó như đang vang dội trong lồng ngực Bách Lý Hùng, thúc giục y phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng, mùi giấy cũ và mùi mồ hôi trộn lẫn, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.
Đột nhiên, một người đưa tin bí mật, dáng người nhanh nhẹn, lướt vào phòng, trao cho Bách Lý Hùng một phong thư nhỏ, được niêm phong cẩn thận. Bách Lý Hùng mở ra, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay quen thuộc. Đó là một bức thư hoặc thông điệp ngắn gọn từ Tạ Trần. Dù không có mặt trực tiếp, nhưng sự hiện diện của Tạ Trần, thông qua những lời nói và chiến lược của hắn, vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất cho những người đang đứng lên bảo vệ nhân tính.
Bách Lý Hùng đọc từng chữ, ánh mắt từ từ dãn ra, một nụ cười khổ nhưng đầy kiên định nở trên môi y. Y ngẩng đầu lên, nhìn Mộ Dung Tuyết, người đang lo lắng chờ đợi.
"Tạ Trần nói..." Giọng Bách Lý Hùng trầm ấm, mang theo một sự nhẹ nhõm và nguồn sức mạnh mới. "Hắn ta nói... 'Người có thể mất đi tất cả, nhưng không thể mất đi chính mình. Lòng người là trận pháp vững chắc nhất.' Hắn ta luôn nhìn thấu mọi thứ, Mộ Dung cô nương."
Mộ Dung Tuyết lắng nghe, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu. Nàng đặt tay lên vai Bách Lý Hùng, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Chúng ta sẽ không phụ lòng tin của anh ấy, Bách Lý huynh. Dù có phải trả giá thế nào, Thành Vô Song sẽ không gục ngã. Nhân tính của chúng ta sẽ không bị đánh mất. Lời Tạ Trần nói luôn là kim chỉ nam. Cái gọi là 'Thiên Đạo' kia, đã 'mất người' quá lâu rồi. Chúng ta, những phàm nhân, sẽ chứng minh rằng sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, còn vĩ đại hơn bất kỳ con đường thành tiên nào."
Họ cùng nhau nhìn về phía bản đồ, ánh mắt kiên định, tràn đầy quyết tâm. Bách Lý Hùng hít sâu một hơi, cảm nhận được luồng khí lạnh buốt của gió đêm nhưng lòng y lại ấm áp lạ thường. Y biết, lời Tạ Trần không chỉ là một lời động viên, mà là một chiến lược, một triết lý sâu sắc. "Lòng người là trận pháp vững chắc nhất." Đó không phải là phép thuật, mà là sự đoàn kết, là ý chí quật cường, là niềm tin không lay chuyển của hàng vạn phàm nhân.
Y quay sang người đưa tin, giọng nói tràn đầy khí phách. "Truyền lệnh xuống toàn thành! Bất cứ ai, từ người già đến trẻ nhỏ, từ binh sĩ đến dân thường, đều là một phần của trận pháp này! Hãy bảo vệ lẫn nhau, hãy tin tưởng lẫn nhau! Hãy cho bọn tu sĩ thấy, sức mạnh của phàm nhân không nằm ở pháp lực hay linh khí, mà nằm ở chính nhân tính của chúng ta!"
Người đưa tin nhanh chóng rời đi, mang theo những lời lẽ đầy sức mạnh của Bách Lý Hùng đến mọi ngõ ngách của Thành Vô Song. Mộ Dung Tuyết, với sự bình tĩnh và trí tuệ của mình, bắt đầu đưa ra các lời khuyên thực tế về việc phân bổ nguồn lực, cách thức sơ tán người dân, và phương án chăm sóc những người bị thương trong trận chiến sắp tới. Nàng không chỉ là một cố vấn, mà còn là một trụ cột tinh thần, kết hợp giữa trí tuệ và lòng nhân ái trong thời khắc cam go nhất.
Bên ngoài căn phòng bí mật, tiếng gió rít gào càng lúc càng lớn, mang theo những tiếng động mơ hồ từ phía xa, như tiếng quân reo, tiếng pháp khí va chạm. Bầu trời vẫn âm u, nhưng trong lòng Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy dữ dội. Họ biết, trận chiến lớn sắp sửa bùng nổ, một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ không chỉ Thành Vô Song, mà còn là lý tưởng về nhân tính, về một đời sống bình thường, không bị áp bức.
Thập Phương Nhân Gian, từ nay, sẽ không còn là nơi yên bình. Nhưng có lẽ, chính trong ngọn lửa chiến tranh này, một kỷ nguyên mới sẽ được tôi luyện, một kỷ nguyên mà ở đó, giá trị của "người" sẽ được định nghĩa lại.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.