Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 222: Loạn Khởi Giang Sơn: Hạt Giống Hỗn Loạn Nảy Mầm Khắp Nơi

Tiếng mưa phùn bên ngoài vẫn đều đều, nhưng trong căn phòng bí mật dưới lòng đất này, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên. Mùi kim loại, mùi đá, mùi trà và cả mùi mồ hôi của sự lo lắng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Ma Chủ Cửu U không chỉ dừng lại ở việc gieo rắc tin đồn. Sự can thiệp của hắn sẽ ngày càng sâu rộng và trực tiếp hơn. Chiến lược "biến nội loạn thành đoàn kết" của hắn sẽ tạo ra những thử thách lớn về đạo đức và sự kiên định của người dân Thành Vô Song. Nhưng với Nhân Quả Chi Nhãn đang phát triển sâu hơn, cho phép hắn nhìn thấy các mối liên hệ phức tạp hơn, và với những người đồng hành tin cậy, Tạ Trần đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Cuộc chiến giành lấy lòng người, mới thực sự bắt đầu.

***

Sáng sớm, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ mây, trải một lớp lụa mỏng lên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song. Gió mát lành thổi qua những con phố, mang theo hơi sương đêm và mùi hương hỗn tạp của chợ sớm. Tiếng rao hàng của những thương nhân đã bắt đầu vang vọng, tiếng bước chân hối hả của người đi chợ, tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đá, cùng với tiếng nhạc du dương từ một vài tửu lầu mở cửa sớm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Từng góc phố, từng mái nhà, từng con người, tất cả đều toát lên vẻ sầm uất, náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Sau những ngày hoang mang vì tin đồn, Thành Vô Song dường như đã tìm lại được sự bình yên vốn có.

Trong thư phòng của Tạ Trần, ánh sáng ban mai dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, rọi lên chồng sách cổ và những cuộn giấy ghi chép. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang trầm ngâm bên bàn trà. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những dòng chữ, nhưng tâm trí lại trôi nổi đến những mối nhân quả vô hình đang đan xen trong thành. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức nhẹ nhõm đang lan tỏa trong lòng dân, như một làn gió mát xua đi những đám mây u ám của ngờ vực. Chiến lược phản công tâm lý và thực tế đã phát huy hiệu quả bước đầu.

Bách Lý Hùng bước vào, dáng người vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị. Râu quai nón rậm rạp của hắn khẽ lay động khi hắn thở dài một tiếng, đặt xuống bàn một chồng thư tín và cuộn bản đồ chi chít ký hiệu. "Tạ huynh," Bách Lý Hùng cất giọng trầm hùng, đầy khí phách, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. "Thành Vô Song chúng ta tạm yên, nhờ trí tuệ của huynh, những tin đồn đã lắng xuống, lòng dân đã ổn định. Nhưng giang sơn đang dậy sóng rồi, Tạ huynh."

Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi có một vương quốc phàm nhân nhỏ bé bị khoanh tròn bằng mực đỏ tươi. "Tin tức từ phía Đông cho hay, cả một thôn trang bị đốt trụi, không còn một ai... chỉ vì không nộp đủ 'linh thạch cống nạp' cho một tông môn nhỏ, một chi phái của Lạc Hà Tông." Giọng Bách Lý Hùng trở nên nặng nề, nắm đấm hắn siết chặt. "Những kẻ tu sĩ ấy, chúng gọi đó là 'thanh lý chấp niệm', là 'thuận ứng Thiên Đạo'. Ta thấy rõ ràng đó là sự tàn sát vô nhân tính!"

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của y sư, bước vào sau Bách Lý Hùng. Nàng dịu dàng đặt một chén trà thảo dược lên bàn cho Tạ Trần, nhưng gương mặt nàng lại toát lên vẻ buồn bã, đau lòng. "Không chỉ vậy, Tạ công tử," nàng khẽ nói, giọng nàng tựa hồ mang theo tiếng thở dài của hàng vạn sinh linh. "Từ phía Nam, có tin hàng trăm phàm nhân bị bắt đi để làm 'dược dẫn' cho các tu sĩ luyện chế đan dược. Họ nói rằng những phàm nhân đó vốn dĩ có mệnh yểu, chết đi cũng là số trời, chi bằng cống hiến thân xác cho việc tu luyện của bậc tiên nhân, để sớm ngày vá trời, cứu vãn Thiên Đạo." Nàng ngừng lại, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại đọng đầy nước mắt. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Họ đã 'mất người' đến vậy sao?"

Tạ Trần trầm tư lắng nghe, đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang nhìn thấu những mối nhân quả sâu xa đang cuộn trào bên ngoài bức tường thành. Hắn cảm nhận được một luồng khí vận đen tối, nặng nề, không ngừng lan rộng như vết dầu loang. Cái mùi khói chiến tranh thoang thoảng, mùi máu tanh dù chưa hiện hữu, nhưng đã bắt đầu ám ảnh trong tâm trí hắn. Những sự kiện này, chúng không phải là ngẫu nhiên, mà là những "hạt giống" mà Liễu Thanh Phong và Hắc Ma Sứ đã gieo rắc, giờ đây đang nảy mầm khắp nơi, với tốc độ kinh hoàng. Mâu thuẫn cục bộ đã bị đẩy lên thành xung đột quy mô lớn, vượt xa những gì hắn dự đoán ban đầu.

Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Đây chính là bản chất thực sự của âm mưu," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, nhưng từng lời nói lại mang theo sức nặng ngàn cân. "Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn gieo rắc sự chia rẽ trong Thành Vô Song, mà muốn đẩy toàn bộ Thập Phương Nhân Gian vào một cuộc chiến tranh tổng lực giữa phàm và tiên. Khi sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm, hắn sẽ xuất hiện, thu gom tàn hồn, thôn phệ khí vận, hòng đạt được mục đích của mình." Hắn đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ, ngón tay thanh mảnh của hắn lướt qua những điểm đỏ tươi. "Những 'linh thạch cống nạp', 'dược dẫn', hay bất cứ lý do tàn bạo nào khác, đều chỉ là cái cớ. Cái cớ để kích động sự căm phẫn của phàm nhân, và đồng thời, khiến các tông môn tu sĩ càng lún sâu vào con đường 'mất người', đánh mất nhân tính."

Bách Lý Hùng vỗ mạnh nắm đấm lên bản đồ, làm tấm da dê rung lên bần bật. "Khốn kiếp! Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn sao? Quân lính của ta, dù không có pháp lực, nhưng vẫn còn huyết khí! Ta sẽ lập tức điều động binh lực, tăng cường phòng bị, và chuẩn bị tiếp nhận người tị nạn. Chúng ta sẽ không để bách tính vô tội phải chịu cảnh diệt vong!"

"Đó là việc cần làm, Bách Lý tướng quân," Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt đau khổ của Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung cô nương, nàng hãy lập tức điều động y sư và các bang hội y dược, chuẩn bị thuốc men, lương thực, và nơi trú ẩn cho những người tị nạn sắp đổ về. Họ sẽ cần sự giúp đỡ cả về thể xác lẫn tinh thần."

Mộ Dung Tuyết hít sâu một hơi, nén lại nỗi đau trong lòng. "Ta hiểu rồi, Tạ công tử. Ta sẽ cố gắng hết sức." Nàng quay lưng, dáng vẻ thanh lịch nhưng bước chân lại nặng trĩu.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ cả Thành Vô Song. Tuy nhiên, trong tâm trí hắn, những đám mây đen của chiến tranh đã bắt đầu vần vũ. Hắn biết, sự bình yên tạm thời này chỉ là cơn gió thoảng qua trước bão lớn. Gánh nặng trách nhiệm của một "điểm neo nhân quả" đè nặng lên vai hắn. Mong muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, giờ đây dường như trở thành một ước mơ xa vời. Nhưng hắn không hối hận, bởi vì hắn hiểu, đây là lúc cần phải hành động, không phải bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và niềm tin vào bản chất lương thiện của con người. Hắn phải tìm ra cách để phá cục, không chỉ để cứu lấy Thành Vô Song, mà còn để cứu lấy toàn bộ nhân gian khỏi sự tha hóa của tu tiên và sự thao túng của ma đạo.

***

Giữa trưa, mây mù giăng lối, gió lạnh thổi từng đợt rít qua các hành lang tráng lệ của Thái Huyền Tông, khiến những mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng trở nên u ám. Trong một Giảng Đường Ngoại Môn rộng lớn, tiếng chuông chùa vẫn ngân vang từ các điện thờ xa xôi, tiếng kiếm reo vẫn văng vẳng từ các sân tập, nhưng bầu không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng và mâu thuẫn. Hương trầm thanh khiết từ lư hương ngọc bích không đủ để xua đi mùi hương gay gắt của sự phẫn nộ và ngờ vực.

Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, đang đứng giữa Giảng Đường, đối diện với Liễu Thanh Phong và một vài trưởng lão Thái Huyền Tông. Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, vẫn giữ vẻ bình tĩnh tự phụ thường thấy, tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm Bích Lạc.

"Những tin tức từ các vương quốc phàm nhân đổ về, các vị trưởng lão đều đã nghe rõ!" Dương Quân cất giọng rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp Giảng Đường, không hề có chút e dè nào. "Hàng loạt thôn trang bị hủy diệt, phàm nhân bị biến thành dược dẫn, thậm chí có cả một vương quốc bị thôn tính chỉ vì một món lợi nhỏ! Đây còn là hành động của những tu sĩ chính đạo sao? Đây là tàn sát, là tội ác tày trời! Nếu tu tiên là để đánh mất nhân tính, để chà đạp lên sinh linh vô tội, vậy thì con đường đó có đáng để theo đuổi không?!"

Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, thái độ uy nghiêm, khẽ ho một tiếng, cố gắng xoa dịu. "Dương Quân, ngươi còn trẻ tuổi, còn chưa hiểu thấu đại nghĩa. Việc tu tiên vốn là nghịch thiên cải mệnh, đòi hỏi sự hy sinh. Phàm nhân vốn dĩ yếu kém, tuổi thọ ngắn ngủi, giống như cỏ cây vậy. Sự hy sinh của họ, nếu có thể đổi lấy sự trường tồn của Thiên Đạo, thì đó là công đức vô lượng..."

"Công đức vô lượng?" Dương Quân cười lạnh, ánh mắt tóe lửa. "Công đức trên xương máu của hàng vạn sinh linh ư? Cái gọi là Thiên Đạo mà các vị đang cố gắng duy trì, là cái Thiên Đạo phải được xây dựng bằng sự tàn bạo, bằng sự 'mất người' sao? Ta không tin! Thiên Đạo chân chính phải là đạo của nhân từ, của sinh mệnh, chứ không phải là đạo của hủy diệt!"

Liễu Thanh Phong nhếch mép cười khinh miệt. "Ngươi quá non nớt, Dương Quân. Quá ngây thơ! Phàm nhân vốn dĩ yếu kém, là con sâu cái kiến. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, nếu không có linh thạch, không có dược dẫn để duy trì tu luyện, làm sao chúng ta có thể vá trời, chống lại Ma Chủ Cửu U? Sự hy sinh của họ là cần thiết để duy trì Thiên Đạo! Ngươi quá non nớt, Dương Quân, chỉ biết nhìn thấy cái nhỏ nhặt trước mắt, mà không thấy đại cục."

"Đại cục?" Dương Quân quay phắt lại nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. "Đại cục của ngươi là gì? Là để những kẻ như ngươi có thể đường hoàng hút máu nhân gian, rồi tự xưng là cứu thế chủ sao? Ta thấy, ngươi mới là kẻ chấp mê bất ngộ! Lòng người đã mất, còn nói gì đến Thiên Đạo? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Ngươi nói vậy sao? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, phàm nhân không phải là cỏ rác!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thuần khiết, dáng người cao ráo, thanh thoát, vẫn đứng lặng lẽ nơi góc Giảng Đường. Dung nhan tuy���t mỹ của nàng giờ đây lại bị bao phủ bởi một nỗi đau đớn tột cùng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm, giờ lại ánh lên vẻ hoài nghi sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, nghe quá nhiều trong những năm tháng qua. Từng lời lẽ của Dương Quân, từng câu biện minh lạnh lùng của Liễu Thanh Phong và các trưởng lão, đều như những nhát dao cứa vào niềm tin bấy lâu nay của nàng.

Từng câu chữ "Thiên Đạo... hay là sự tàn bạo nhân danh Thiên Đạo?" vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần từng nói: "Tu hành càng cao, con người càng dễ 'mất người'." Giờ đây, nàng đã tận mắt chứng kiến điều đó. Những người từng thề nguyện bảo vệ chúng sinh, giờ lại trở thành kẻ áp bức, tàn sát. "Đây có phải là con đường mà ta hằng theo đuổi?" Nàng tự hỏi. "Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, có phải là sự đánh đổi nhân tính, đánh đổi lương tri?"

Dương Quân không thèm đôi co thêm nữa. Hắn biết, những kẻ đã "mất người" sẽ không bao giờ hiểu được. "Ta sẽ không bao giờ nhắm mắt làm ngơ trước những tội ác này! Ta thà từ bỏ con đường tu tiên, từ bỏ tất cả, còn hơn là trở thành một kẻ vô nhân tính như các ngươi!" Hắn tuyên bố, giọng nói vang dội như một tiếng sét đánh ngang tai mọi người, rồi quay lưng, bước đi dứt khoát, không một chút do dự.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bất động. Nàng nhìn theo bóng lưng của Dương Quân, rồi lại nhìn những vị trưởng lão đang lẩm bẩm lời lẽ biện minh, nhìn Liễu Thanh Phong với vẻ mặt đắc thắng ẩn hiện. Một quyết định lớn lao, đau đớn, đang dần hình thành trong tâm trí nàng. Niềm tin của nàng vào Thái Huyền Tông, vào con đường tu tiên chính đạo, đã hoàn toàn sụp đổ. Nàng lặng lẽ quay lưng, bước đi, dáng vẻ thanh thoát nhưng lại mang theo nỗi buồn thấu tận tâm can. Đôi mắt nàng, giờ đây không còn sự uy nghiêm, mà chỉ còn sự mệt mỏi và một ý chí sắt đá, ý chí của một người đã quyết định thay đổi, quyết định tìm kiếm một con đường khác, một con đường không đánh đổi nhân tính.

Gió lạnh vẫn rít qua các điện đài, mang theo mùi hương trầm thanh khiết nhưng không thể che giấu đi sự mục ruỗng đang lan tràn từ bên trong. Thái Huyền Tông, tượng đài của chính đạo, giờ đây như một tòa thành đang sụp đổ dần từ những vết nứt vô hình trong niềm tin và đạo đức.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng những đám mây đen vẫn vần vũ, cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ. Gió lớn rít qua những khe hở của cung điện, tạo thành những âm thanh u ám, ghê rợn. Bên trong, cung điện của Nữ Hoàng Đồ Long, một vương quốc phàm nhân xa xôi, kiên cố và hùng vĩ, đang chìm trong bầu không khí căng thẳng tột độ. Tiếng bước chân dồn dập của lính gác vang vọng trong các hành lang rộng lớn, tiếng bàn tán sôi nổi của các tướng lĩnh vọng ra từ đại điện, cùng với mùi kim loại từ vũ khí, mùi mực, mùi gỗ và mùi khói bếp thoang thoảng từ xa, tất cả tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy quyết tâm.

Nữ Hoàng Đồ Long, một người phụ nữ mạnh mẽ với vóc dáng cao ráo và khí chất vương giả, đang đứng trước tấm bản đồ Thập Phương Nhân Gian trải rộng trên bàn ngọc. Nàng mặc một bộ long bào đơn giản nhưng uy nghiêm, đội vương miện nhỏ nhắn, tôn lên vẻ thanh thoát nhưng không kém phần sắc sảo. Đôi mắt nàng, thường ngày sắc bén và kiên nghị, giờ đây rực lên một ngọn lửa căm phẫn. Tấm bản đồ chi chít những điểm đỏ tươi, mỗi điểm là một cuộc thảm sát, một thôn trang bị đốt trụi, một vương quốc phàm nhân bị thôn tính bởi các tông môn tu sĩ.

Trước mặt nàng, hàng chục Thủ Lĩnh Dân Quân từ khắp các vùng đất xa xôi đang quỳ gối, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự phẫn nộ. Họ đại diện cho hàng triệu phàm nhân đang bị áp bức, đang phải chịu đựng cảnh lầm than.

"Nữ Hoàng bệ hạ!" Một Thủ Lĩnh Dân Quân với thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, cất tiếng khẩn cầu. "Từ phía Tây, vương quốc Bạch Sa, một vương triều phàm nhân láng giềng của chúng ta, đã hoàn toàn bị Thiên Kiếm Tông thôn tính. Dân chúng bị biến thành nô lệ, ruộng vườn bị san phẳng, tài nguyên bị cướp bóc. Bọn chúng nói, đó là 'cơ duyên' để Thiên Kiếm Tông mở rộng lãnh thổ, gom góp linh khí để vá trời!"

"Vá trời?" Nữ Hoàng Đồ Long nghiến răng. "Vá trời bằng máu của bách tính ta sao? Bách tính của ta, dù yếu ớt, cũng không phải là cỏ rác để các vị 'tiên nhân' tùy ý chà đạp! Giang sơn này do mồ hôi, xương máu của tổ tiên ta dựng nên, không phải của thần tiên! Chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi!"

Một Thủ Lĩnh Dân Quân khác, giọng nói khản đặc vì căm phẫn, tiếp lời: "Thưa Nữ Hoàng, chúng thần nguyện dốc sức, dù chết cũng không lùi bước! Cứu chúng thần, Nữ Hoàng bệ hạ! Cứu lấy bách tính của chúng ta!"

Nữ Hoàng Đồ Long hít sâu một hơi, nỗi căm phẫn dâng trào trong lòng nàng như những đợt sóng biển cuồn cuộn. Nàng đã cố gắng giữ thái độ hòa hoãn, đã nhiều lần gửi thư đến các tông môn tu sĩ, cầu xin sự bình đẳng và công lý. Nhưng tất cả đều vô ích. Sự tàn bạo của tu sĩ chỉ ngày càng leo thang, và âm mưu chia rẽ, gieo rắc hỗn loạn của Ma Chủ Cửu U đã thành công rực rỡ, đẩy mâu thuẫn giữa phàm nhân và tu sĩ lên đến đỉnh điểm.

Nàng biết, đây không còn là những cuộc xung đột cục bộ nữa. Đây là một cuộc chiến tranh toàn diện, một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ sự tồn tại của nhân loại phàm trần.

"Được!" Nữ Hoàng Đồ Long cất tiếng, giọng nói nàng vang vọng khắp đại điện, chứa đựng sức mạnh và quyết đoán của một vị quân vương. "Ta sẽ không còn nhẫn nhịn nữa! Ta sẽ tập hợp toàn bộ lực lượng phàm nhân, từ những vương quốc lớn đến những thôn làng nhỏ bé, từ những chiến sĩ dũng mãnh đến những người nông dân chất phác. Chúng ta sẽ đứng lên, chống lại sự áp bức của các tông môn tu sĩ! Giang sơn này thuộc về bách tính, không phải của thần tiên!"

Nàng bước đến bệ rồng, bàn tay nàng nắm chặt lấy chuôi kiếm Đồ Long vắt bên hông. Ánh mắt nàng rực lửa quyết tâm, phản chiếu ngọn nến lay động trong đại điện. "Chúng ta sẽ phát động chiến tranh tổng lực! Chiến tranh vì sự sống còn của nhân gian! Chiến tranh để đòi lại công lý cho hàng vạn linh hồn vô tội!"

Nàng rút kiếm khỏi vỏ. Tiếng kim loại sắc lạnh vang lên, như một tiếng gọi tập hợp quân lính. Thanh kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực và những đám mây đen vần vũ, như một lời thề son sắt với trời đất. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!"

Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, Tạ Trần đang ngồi trong thư phòng, đôi mắt khép hờ. Hắn cảm nhận được. Một luồng khí vận khổng lồ, đen tối và cuồng bạo, đang cuộn trào từ khắp nơi trên Thập Phương Nhân Gian. Đó là khí vận của chiến tranh, của sự phẫn nộ, của hàng vạn sinh linh đang đứng lên đấu tranh cho sự sống còn. Hắn mở Nhân Quả Chi Nhãn, ánh sáng mờ ảo từ con mắt thứ ba lóe lên, xuyên thấu không gian và thời gian. Hắn nhìn thấy những sợi nhân quả đỏ rực đang đan xen vào nhau, kết nối Nữ Hoàng Đồ Long với hàng vạn phàm nhân đang căm phẫn, kết nối những hành động tàn bạo của tu sĩ với sự sụp đổ của niềm tin, và ẩn sâu trong tất cả, là một bàn tay vô hình đang giật dây, một luồng ma khí đen tối đang âm thầm thao túng.

Ma Chủ Cửu U. Hắn đã can thiệp, không chỉ thông qua Hắc Ma Sứ hay những tin đồn thất thiệt, mà bằng cách khơi gợi bản năng tàn bạo nhất của tu sĩ và nỗi căm phẫn tột độ của phàm nhân. Hắn đã biến Thập Phương Nhân Gian thành một chiến trường khổng lồ, nơi hắn có thể thu gom tất cả, từ linh khí đến oán khí, từ chấp niệm đến sinh mệnh.

Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng vô cùng lớn đè lên vai mình. Cuộc chiến đã bắt đầu, và quy mô của nó vượt xa mọi tưởng tượng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy máu và nước mắt, nhưng hắn cũng hiểu, đã đến lúc hắn không thể chỉ là một người quan sát nữa. Đã đến lúc, "điểm neo nhân quả" này phải thực sự hành động, không phải để thành tiên, mà là để giữ lại chút nhân tính cuối cùng cho thế gian.

Tiếng trống trận dồn dập vang lên từ xa, dù chỉ là trong trí tưởng tượng của Tạ Trần, nhưng nó đã đủ để báo hiệu một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và chiến tranh đã chính thức bắt đầu. Toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, từ nay, sẽ không còn yên bình nữa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free