Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 221: Nhân Quả Phá Mê: Vạch Trần Kế Hoạch Đen Tối

Gió vẫn rít qua những kẽ hở của tường thành, mang theo hơi sương lạnh và một sự bất an vô hình. Bình minh dần hé rạng, xua đi màn đêm u tối, nhưng không xua đi được bóng ma ngờ vực đang luẩn quẩn trong lòng người. Trên Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những phù văn trận pháp cổ xưa khắc trên đá xanh kiên cố vẫn lấp lánh dưới ánh bình minh, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò, thanh tú của một thư sinh dường như vẫn còn đọng lại hơi sương đêm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn luôn ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét trầm mặc khó tả, như nhìn thấu những lớp màn sương của nhân quả đang bủa vây Thành Vô Song.

Bên cạnh hắn, Bách Lý Hùng, với dáng vẻ vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, đang căng thẳng quan sát dòng người bắt đầu ra vào cổng thành. Tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng xe ngựa kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng lính gác hô hoán, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống và cảnh giác. Thế nhưng, trong cái nhịp điệu thường ngày ấy, Bách Lý Hùng lại cảm nhận được một sự lệch lạc. Những ánh mắt nghi kỵ, những lời thì thầm to nhỏ, những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ bỗng nhiên xuất hiện nhiều hơn, như những vết rạn nứt nhỏ bé nhưng sâu sắc đang lan rộng trên bức tường kiên cố của lòng người.

"Tạ công tử, tình hình trong thành ngày càng tệ." Bách Lý Hùng trầm giọng, ánh mắt quét qua một nhóm người đang tụ tập gần một giếng nước công cộng, lớn tiếng tranh cãi về nguồn nước bị ô nhiễm. "Những tin đồn này, chúng như có cánh, gieo rắc sự sợ hãi và thù hằn. Họ nói... nói rằng có kẻ tu sĩ đã dùng tà thuật để đầu độc nguồn nước, hòng khiến phàm nhân suy yếu." Giọng hắn chứa đựng sự lo lắng sâu sắc, một nỗi bất lực khi đối mặt với thứ vũ khí vô hình này. "Họ bắt đầu nghi ngờ cả những tu sĩ đã từng giúp đỡ chúng ta, thậm chí cả những người trong liên minh."

Tạ Trần không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những áng mây hồng đang dần tan biến trên nền trời. Hắn có thể cảm nhận được những sợi dây nhân quả đang bị kéo căng, bị vặn xoắn một cách tinh vi. Không phải là sự phá hủy đột ngột, mà là sự bào mòn từ bên trong, từng chút một. Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại từ cánh cổng thành hòa vào làn gió lạnh, không còn mang lại cảm giác quen thuộc mà thấm đẫm một vị đắng chát của sự chia rẽ.

"Tướng quân không cần quá lo lắng." Cuối cùng, Tạ Trần mới lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, như một dòng nước mát xoa dịu sự nóng nảy trong lòng Bách Lý Hùng. "Chúng không phải là tin đồn đơn thuần, tướng quân. Chúng là những hạt giống được gieo cẩn thận, vào những mảnh đất đã được chuẩn bị sẵn trong lòng người." Hắn khẽ nhắm mắt lại, làn gió lạnh táp vào khuôn mặt thanh tú, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản khẽ bay trong gió.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, thế giới bên ngoài như tan biến. Tạ Trần vận dụng Nhân Quả Chi Nhãn của mình, đôi mắt thể chất nhắm lại nhưng đôi mắt tâm linh lại mở ra, nhìn thấu vô vàn sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt. Hắn không nhìn thấy những đường nét rõ ràng của pháp thuật hay tà thuật, mà là những luồng năng lượng cảm xúc, những làn sóng nghi ngờ, sợ hãi, tham lam và đố kỵ đang cuộn trào. Chúng không phải là ngẫu nhiên, mà được dẫn dắt, được khơi gợi từ những sự kiện nhỏ nhặt, những lời nói vô tình hoặc cố ý. Một lời phàn nàn về giá cả tăng cao được biến tấu thành cáo buộc tu sĩ tích trữ lương thực. Một tai nạn nhỏ ở công trường được thổi phồng thành âm mưu phá hoại của những kẻ dị tộc. Một kẻ nào đó bỗng dưng biến mất, liền bị gán cho số phận bị tu sĩ bắt đi luyện đan.

Những chấp niệm của phàm trần – nỗi sợ cái chết, khao khát được bảo vệ, lòng tham vật chất, sự đố kỵ với kẻ mạnh hơn – đang bị kích động một cách khéo léo. Hắn thấy những sợi dây nhân quả không còn thẳng tắp hay chỉ đơn thuần là kết nối giữa hành động và hậu quả, mà chúng đã bị vặn xoắn, bóp méo, tạo thành những nút thắt phức tạp, hướng đến một mục tiêu duy nhất: chia rẽ, cô lập.

"Nhưng ta cần hiểu rõ 'ai' đã gieo chúng, và 'tại sao' chúng lại nảy mầm nhanh đến vậy." Tạ Trần mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng, như thể đang nhìn xuyên thấu qua mọi bề ngoài. "Kẻ thù của chúng ta, tướng quân, không chỉ muốn đánh bại chúng ta bằng sức mạnh, mà còn muốn phá hủy chúng ta từ bên trong. Bằng cách gieo rắc sự ngờ vực, chúng muốn biến chính những người chúng ta bảo vệ thành kẻ thù của nhau, thành kẻ thù của chính chúng ta."

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái siết chặt của bàn tay mình, tựa như đang nắm giữ một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng quan trọng – đó là niềm tin mong manh của phàm nhân. "Họ không thể đánh bại ta bằng kiếm, vậy sẽ dùng lời nói. Không dùng máu, mà dùng sự ngờ vực." Hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. "Lòng người, mới là chiến trường khó khăn nhất, và cũng là điểm yếu chí mạng nhất của phàm nhân. Nhưng cũng chính là sức mạnh vĩ đại nhất, nếu chúng ta biết cách đoàn kết nó lại."

Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại từ cánh cổng thành hòa vào làn gió lạnh, mang theo cảm giác bất an. Tạ Trần siết chặt bàn tay hơn, nhận ra rằng thử thách lớn nhất không phải là đối đầu với sức mạnh của tu sĩ hay sự tàn độc của ma đạo, mà là bảo vệ chính cái linh hồn mong manh của nhân gian: lòng tin và sự đoàn kết. Hắn là một phàm nhân, nhưng giờ đây, hắn phải gánh vác trách nhiệm của một vị thần, phải đối mặt với một kẻ thù không thể chạm tới, kẻ thù đang ẩn mình trong bóng tối, thao túng những sợi dây vô hình của nhân quả và lòng người. Cuộc chiến của trí tuệ và niềm tin, mới thực sự bắt đầu, và hắn cần thêm thông tin để phá giải nó.

***

Hẻm Núi U Ảnh, đúng như tên gọi, là một nơi hiểm trở và âm u. Các vách đá dựng đứng, cao vút, như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đang cố gắng với tới bầu trời, nhưng lại chỉ ôm trọn lấy một khoảng không gian chật hẹp, tối tăm. Khe nứt sâu hun hút, dưới đáy vang vọng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một âm thanh lạnh lẽo, đều đều đến rợn người. Ánh sáng mặt trời, dù đang là giữa trưa, cũng chỉ có thể len lỏi một cách yếu ớt, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền sương mù dày đặc, như những bóng ma chập chờn. Mùi đá ẩm, mùi đất mục, mùi rêu phong và cả mùi tanh nồng của những loài yêu thú ẩn mình đâu đó, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí nặng nề, bí ẩn và đầy nguy hiểm.

Tạ Trần đứng giữa hẻm núi, thân hình thư sinh gầy gò của hắn dường như càng trở nên nhỏ bé hơn trước sự hùng vĩ và khắc nghiệt của thiên nhiên. Hắn không có vẻ lo sợ, đôi mắt sâu thẳm vẫn điềm tĩnh quét qua cảnh vật xung quanh, lắng nghe tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng nước nhỏ giọt và những âm thanh lạ lùng từ sâu trong bóng tối. Hắn biết, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) sẽ xuất hiện ở đây, đúng như lời hẹn ước.

Một làn gió lạnh đột ngột thổi qua, mang theo một hương thơm thoang thoảng của hoa dại lẫn với mùi đất ẩm. Rồi, như một ảo ảnh, Hồ Ly Nữ xuất hiện trước mặt Tạ Trần. Nàng vẫn xinh đẹp, đáng yêu như mọi khi, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên tinh nghịch và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy phía sau. Trang phục của nàng là chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với khung cảnh u ám xung quanh. Tuy nhiên, ánh mắt của nàng, thường ngày vẫn long lanh và tinh quái, giờ đây lại hiếm khi nghiêm túc đến lạ thường. Sự cảnh giác và một chút lo lắng hiện rõ trong đôi mắt màu hổ phách.

"Tạ Trần ca, ta đã lần ra được chút manh mối." Giọng nói của Tiểu Cửu, thường ngày vẫn lanh lảnh và trong trẻo, giờ đây lại trầm hơn, chứa đựng sự nghiêm trọng. "Những 'tin đồn' trong Thành Vô Song, không phải là ngẫu nhiên. Mạng lưới của ta đã phát hiện ra một vài kẻ lạ mặt, không thuộc bất kỳ môn phái tu tiên nào mà ta biết, cũng không phải phàm nhân bình thường."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng tiếp tục. Hắn đã dự cảm được điều này. Những sợi dây nhân quả mà hắn nhìn thấy không chỉ dẫn về phía Liễu Thanh Phong.

"Chúng ta theo dõi một trong số đó, một kẻ hành tung quỷ dị, chỉ xuất hiện vào ban đêm và tránh xa ánh sáng." Tiểu Cửu kể, giọng nàng pha chút kinh tởm. "Hắn không có tu vi chính đạo, mà mang theo một luồng khí tức âm hàn, tanh tưởi, giống như... ma khí. Hắn đã liên lạc với một vài kẻ thân tín của Liễu Thanh Phong, và sau đó, những tin đồn độc hại bắt đầu lan ra."

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn thăm dò phản ứng của hắn. "Ta đã tìm hiểu kỹ hơn. Có vẻ như Liễu Thanh Phong không chỉ dùng 'Tâm Ma Chú' của hắn, mà còn liên kết với một kẻ đến từ Ma Vực Thâm Uyên. Một Hắc Ma Sứ."

Cái tên "Hắc Ma Sứ" vang vọng trong hẻm núi, như một tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm. Khuôn mặt Tạ Trần không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong đôi mắt hắn, một tia sáng sắc bén chợt lóe lên. Hắn đã từng cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, nặng nề hơn cả sự kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong. Giờ đây, mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào vị trí.

"Hắc Ma Sứ?" Tạ Trần lặp lại, giọng nói trầm tĩnh, như đang suy ngẫm về ý nghĩa sâu xa của cái tên đó. "Quả nhiên. Ta đã cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa khỏi Liễu Thanh Phong. Ngươi có biết hắn đang tìm kiếm điều gì không, Tiểu Cửu?"

Hồ Ly Nữ khẽ lắc đầu, đôi tai cáo cụp xuống một chút. "Hắn không lộ diện trực tiếp, Tạ Trần ca. Hắn chỉ điều khiển từ xa, gieo rắc những 'hạt giống' độc hại vào lòng người phàm. Hắn muốn thấy sự hỗn loạn, sự sụp đổ của lòng tin. Mạng lưới của ta chỉ thu thập được những mảnh nhỏ, nhưng đủ để khẳng định: Ma Chủ Cửu U đang bắt đầu can thiệp vào cuộc chiến này, thông qua tên Hắc Ma Sứ kia. Mục tiêu của hắn không chỉ là Thành Vô Song, mà là cả nhân gian."

Tiểu Cửu tiến lại gần Tạ Trần hơn, đưa ra một mảnh ngọc giản nhỏ, màu xanh lục, có vẻ ngoài bình thường nhưng lại tỏa ra một luồng linh lực yếu ớt. "Đây là thông tin mà ta đã cố gắng thu thập được từ những kẻ tay sai của hắn. Có lẽ ngươi có thể giải mã nó." Nàng chạm nhẹ vào tay Tạ Trần khi đưa ngọc giản, cái chạm nhẹ nhàng nhưng Tạ Trần vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo của mảnh ngọc, và cả sự căng thẳng của nàng.

Tạ Trần cầm lấy mảnh ngọc giản, cảm nhận hơi lạnh thấm vào lòng bàn tay. Hắn khẽ nhắm mắt, tập trung tinh thần, Nhân Quả Chi Nhãn lại một lần nữa vận hành. Lần này, hắn không chỉ nhìn thấy những sợi dây nhân quả hỗn loạn, mà còn nhìn thấy những ký hiệu, những luồng thông tin mã hóa ẩn sâu trong mảnh ngọc. Chúng không phải là ngôn ngữ bình thường, mà là những "dấu ấn" của nhân quả, những mối liên hệ giữa các sự kiện, các cá nhân, và các hệ quả. Qua Nhân Quả Chi Nhãn, Tạ Trần có thể "đọc" được những mối liên hệ đó, thấu hiểu ý nghĩa thực sự đằng sau những dòng mã hóa tưởng chừng vô nghĩa.

Nội dung mảnh ngọc giản hiện ra trong tâm trí Tạ Trần, không phải bằng chữ viết, mà bằng những hình ảnh, những luồng tư tưởng. Hắn thấy một mạng lưới ngầm đang được thiết lập, không chỉ trong Thành Vô Song mà còn ở các thành trấn lân cận. Hắn thấy những kẻ tay sai của Hắc Ma Sứ đang len lỏi vào các chợ búa, quán trà, nơi những câu chuyện và tin đồn dễ dàng lan truyền. Hắn thấy cách họ lợi dụng những nỗi sợ hãi cố hữu của phàm nhân: sợ chết, sợ đói, sợ bị bỏ rơi, sợ bị áp bức. Hắn thấy những kế hoạch nhỏ bé được thiết kế để kích động các cuộc xích mích giữa các gia đình, giữa các phường hội, giữa phàm nhân và những tu sĩ còn lại trong thành. Tất cả đều hướng tới một mục tiêu duy nhất: biến Thành Vô Song thành một nồi lẩu hỗn loạn, nơi lòng tin bị đánh đổ và niềm hy vọng bị dập tắt.

Hắn cũng nhận ra sự liên kết sâu xa hơn: Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn gây rối loạn, mà còn muốn "thu hoạch" những năng lượng tiêu cực từ sự tuyệt vọng và thù hận của phàm nhân. Đây là một loại tu luyện tà ác, một cách để tăng cường sức mạnh cho Ma Chủ, biến nhân gian thành một cánh đồng màu mỡ cho ma đạo gặt hái. Liễu Thanh Phong, với khao khát vá trời và sự kiêu ngạo của mình, đã vô tình trở thành một con tốt thí trong ván cờ lớn hơn nhiều.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Mùi đất mục và sương mù trong hẻm núi dường như càng nặng hơn, như phản chiếu sự nặng nề trong lòng hắn. "Ta hiểu rồi, Tiểu Cửu. Cảm ơn ngươi." Hắn khẽ nói, giọng nói chứa đựng một sự kiên định mới. "Thông tin này vô cùng quan trọng. Nó đã giúp ta nhìn rõ hơn bản chất của kẻ thù."

Hồ Ly Nữ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn đầy lo lắng. "Tạ Trần ca, Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn là một thế lực cổ xưa, tàn độc. Ngươi cẩn thận."

"Ta biết." Tạ Trần đáp, tay siết chặt mảnh ngọc giản. "Nhưng chính vì thế, chúng ta càng không thể lùi bước. Cuộc chiến này, không chỉ là vì Thành Vô Song, mà là vì cả nhân gian, và vì bản chất của 'sống' mà chúng ta đang cố gắng bảo vệ."

Nàng yêu tộc nhìn hắn, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự tin tưởng. Dù nàng vẫn là một yêu hồ lanh lợi, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng hoàn toàn nghiêm túc, đặt trọn niềm tin vào thư sinh phàm trần này. Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lại, rồi quay người, bước ra khỏi Hẻm Núi U Ảnh u ám, mang theo mảnh ngọc giản và một kế hoạch mới đang dần hình thành trong tâm trí. Mùi đá ẩm, mùi đất mục, mùi rêu phong vẫn vương vấn sau lưng, nhưng trong lòng hắn, đã có một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy.

***

Chiều tối buông xuống Thành Vô Song, mang theo cơn mưa phùn nhẹ, lất phất bay trong gió. Đèn lồng đã được thắp sáng ở Khắc Thạch Phường, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ, xua đi phần nào cái lạnh ẩm ướt của đêm mưa. Khắc Thạch Phường, một tòa nhà gạch đơn giản nhưng vững chắc, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của Thành Vô Song, vốn là nơi những thợ thủ công khéo léo chế tác các vật phẩm từ đá và kim loại. Tuy nhiên, trong một căn phòng bí mật dưới lòng đất, nơi tiếng chạm khắc nhỏ và tiếng mài dũa thường ngày bị tiếng mưa át đi, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra.

Không khí trong phòng yên tĩnh, tập trung, chỉ có tiếng lửa reo tí tách từ một lò nung nhỏ đặt trong góc và tiếng trà rót khe khẽ. Mùi kim loại, mùi đá và một chút linh lực thoang thoảng từ những vật phẩm đang được chế tác hòa quyện với mùi trà thảo mộc, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa ấm cúng. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, ngồi đối diện với Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết. Trên chiếc bàn gỗ đặt giữa phòng, một tấm bản đồ Thành Vô Song được trải ra, cùng với mảnh ngọc giản mà Hồ Ly Nữ đã đưa cho hắn.

"Tình hình trong thành, như tướng quân đã báo cáo, đang trở nên phức tạp." Tạ Trần mở lời, giọng nói trầm tĩnh, đều đều nhưng lại mang một trọng lượng khó tả. "Những tin đồn, những sự ngờ vực mà chúng ta đang đối mặt, không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải là sản phẩm của một Liễu Thanh Phong đơn độc." Hắn đặt mảnh ngọc giản xuống bàn, ánh mắt quét qua Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, như thăm dò suy nghĩ của họ.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc dịu dàng, thanh lịch, với gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ gật đầu. Nàng là một y sư, một người phụ nữ sắc sảo và nhạy cảm, đã từng chứng kiến quá nhiều sự đau khổ và đổ vỡ. "Ta cũng đã cảm nhận được điều đó, công tử. Sự sợ hãi và thù hận trong lòng người dân dường như đang bị khuấy động một cách cố ý. Nỗi lo lắng về nguồn nước, về lương thực, về an toàn bỗng dưng bùng phát mạnh mẽ, dù chúng ta đã cố gắng trấn an."

Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy phẫn nộ. "Vậy ra, có kẻ đứng sau tất cả những trò bẩn thỉu này? Tạ công tử, xin hãy nói rõ. Chúng ta sẽ không để kẻ nào lợi dụng lòng tin của phàm nhân!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười không niềm vui, không bi ai, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. "Kẻ đứng sau, tướng quân, không phải là Liễu Thanh Phong. Hắn chỉ là một con tốt thí, một công cụ. Kẻ chủ mưu thực sự là một Hắc Ma Sứ từ Ma Vực Thâm Uyên, một tay sai của Ma Chủ Cửu U." Hắn chỉ vào mảnh ngọc giản. "Mảnh ngọc này, tuy mã hóa tinh vi, nhưng qua Nhân Quả Chi Nhãn, ta đã có thể giải mã được. Nó chứa đựng bản chất của âm mưu: không phải là chiến tranh vũ lực, mà là chiến tranh tâm lý. Không phải là giết chóc trực diện, mà là gieo rắc sự chia rẽ và tuyệt vọng."

Hắn dừng lại, cho phép thông tin thấm sâu vào tâm trí hai người bạn đồng hành. Bên ngoài, tiếng mưa phùn vẫn rì rào, như một bản nhạc nền bi tráng cho những lời nói của hắn. "Những gì chúng ta đang đối mặt không chỉ là sự tham lam của một tông môn nhỏ, hay sự kiêu ngạo muốn 'vá trời' của Liễu Thanh Phong, mà là sự thao túng sâu xa hơn, một kế hoạch của Ma Chủ Cửu U nhằm thu hoạch năng lượng tiêu cực từ sự hỗn loạn và tuyệt vọng của nhân gian. Hắn muốn phá hủy niềm tin, gieo rắc sự tuyệt vọng để mở đường cho sự hỗn loạn, và cuối cùng là sự hủy diệt."

Mộ Dung Tuyết hít sâu một hơi, bàn tay khẽ đặt lên ngực. "Vậy chúng ta phải làm gì, Tạ công tử? Đối phó với lòng người còn khó hơn đối phó với cả trăm ngàn tu sĩ." Nàng nói, giọng nàng thể hiện sự bi quan nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia hy vọng, một sự tin tưởng tuyệt đối vào trí tuệ của Tạ Trần. "Tâm ma đã khó trừ, nay lại còn là ma khí thao túng lòng người... Chẳng lẽ chúng ta đành chịu thua?"

Tạ Trần lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Chính xác. Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để dập tắt nỗi sợ hãi, cũng không dùng pháp thuật để xua tan ngờ vực. Mà chúng ta sẽ dùng sự thật và lòng tin để thắp sáng hy vọng. Chúng ta sẽ biến những 'hạt giống' của Liễu Thanh Phong thành 'hoa' của sự đoàn kết."

Hắn trải tấm bản đồ Thành Vô Song ra giữa bàn, dùng một mẩu than nhỏ vẽ phác thảo các điểm nóng, nơi các tin đồn đang lan truyền mạnh mẽ nhất. "Kế hoạch của chúng ta sẽ gồm hai phần. Một, là phản công tâm lý. Chúng ta sẽ không bác bỏ hoàn toàn tin đồn, mà sẽ bóc trần sự thật đằng sau chúng, chỉ ra bản chất thao túng của kẻ thù. Ta sẽ viết những bài văn, những lời hiệu triệu, không phải để hô hào chiến đấu, mà để khơi gợi trí tuệ và lòng trắc ẩn của con người." Hắn vẽ những đường mũi tên phức tạp trên bản đồ, kết nối các điểm nóng với các trung tâm truyền thông dân gian: các quán trà, chợ búa, hội quán. "Mộ Dung cô nương, với sự uy tín của mình, có thể điều phối các y sư và những người có ảnh hưởng trong cộng đồng để lan truyền sự thật, trấn an lòng dân, và điều tra thêm về những 'sự kiện' gây ra tin đồn."

Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng trở nên sắc sảo hơn. "Ta hiểu rồi. Chúng ta sẽ tìm hiểu rõ nguyên nhân gốc rễ của từng vấn đề, và giải quyết chúng một cách công khai, minh bạch. Khi sự thật được phơi bày, những lời dối trá sẽ mất đi sức mạnh."

"Chính xác." Tạ Trần tiếp lời. "Phần hai, là phản công thực tế. Bách Lý tướng quân, chúng ta cần củng cố các đội tuần tra, không phải để trấn áp dân chúng, mà để bảo vệ họ khỏi những kẻ tay sai của Hắc Ma Sứ đang gieo rắc tin đồn. Đồng thời, chúng ta cần xác minh và giải quyết triệt để những vấn đề thực tế mà dân chúng đang gặp phải, như nguồn nước, lương thực. Điều đó sẽ củng cố niềm tin của họ vào chính quyền và vào liên minh của chúng ta." Hắn vẽ thêm những đường vòng cung trên bản đồ, đánh dấu các khu vực cần tăng cường kiểm soát và hỗ trợ. "Quan trọng nhất, chúng ta cần tìm ra những kẻ tay sai của Hắc Ma Sứ, những kẻ đang trực tiếp gieo rắc sự chia rẽ. Bắt giữ chúng, và dùng sự thật để vạch trần âm mưu của Ma Chủ Cửu U trước toàn thể phàm nhân."

Bách Lý Hùng vỗ mạnh nắm đấm xuống bàn, ánh mắt bừng bừng ý chí. "Được! Ta sẽ lập tức điều động binh lính và dân quân. Chúng ta sẽ không để kẻ nào phá hoại Thành Vô Song từ bên trong!"

Tạ Trần nhìn họ, trong ánh đèn lồng lay động, gương mặt hắn hiện lên vẻ quyết đoán. "Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, thầm lặng, nhưng không kém phần tàn khốc. Kẻ thù của chúng ta không phải là một đạo binh hùng hậu, mà là nỗi sợ hãi và sự ngờ vực trong chính lòng người. Chúng ta không thể đánh bại chúng bằng kiếm, mà phải bằng trí tuệ và niềm tin."

Tiếng mưa phùn bên ngoài vẫn đều đều, nhưng trong căn phòng bí mật dưới lòng đất này, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên. Mùi kim loại, mùi đá, mùi trà và cả mùi mồ hôi của sự lo lắng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Ma Chủ Cửu U không chỉ dừng lại ở việc gieo rắc tin đồn. Sự can thiệp của hắn sẽ ngày càng sâu rộng và trực tiếp hơn. Chiến lược "biến nội loạn thành đoàn kết" của hắn sẽ tạo ra những thử thách lớn về đạo đức và sự kiên định của người dân Thành Vô Song. Nhưng với Nhân Quả Chi Nhãn đang phát triển sâu hơn, cho phép hắn nhìn thấy các mối liên hệ phức tạp hơn, và với những người đồng hành tin cậy, Tạ Trần đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Cuộc chiến giành lấy lòng người, mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free