Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 220: Thâm Cốc Ma Ảnh: Âm Mưu Gieo Rắc Hạt Giống

Bình minh đã ló dạng, xua tan bóng đêm bao phủ Thành Vô Song, nhưng trong không khí vẫn còn vương vấn sự lạnh lẽo của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Tạ Trần đứng đó, tựa như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của nhân quả, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên. Hắn biết, mọi ánh mắt, mọi hy vọng đều đang đổ dồn vào hắn, một phàm nhân không tu hành. Và đâu đó trong cõi hư không, một cái bóng vô hình, Bạch Vô Thường, đang theo dõi từng hành động, từng lựa chọn của hắn, bởi mỗi bước đi của Tạ Trần giờ đây đều có thể định đoạt vận mệnh của Thiên Đạo, của cả Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến giành giật 'nhân tính' và 'số phận' của thế giới, chỉ mới bắt đầu. Nhưng cuộc chiến ấy, liệu có luôn diễn ra trên chiến trường đẫm máu? Hay đôi khi, nó ẩn mình trong những góc khuất tâm hồn, gieo rắc những hạt giống ngờ vực và chia rẽ?

***

Đêm đã về khuya, trăng lưỡi liềm mảnh mai treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm, rải ánh bạc lạnh lẽo qua khung cửa sổ lớn của Giảng Đường Ngoại Môn tại Thái Huyền Tông. Nơi đây, ban ngày vốn ồn ào bởi tiếng giảng bài, tiếng ghi chép sột soạt và những cuộc tranh luận sôi nổi của hàng trăm đệ tử, giờ chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi hương trầm nhẹ còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ cổ kính và mực tàu, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa u hoài. Gió đêm lùa qua những khe hở, tạo nên những tiếng rít khe khẽ, như lời than thở của một linh hồn cô độc.

Liễu Thanh Phong đứng một mình giữa sảnh đường rộng lớn, bóng hắn đổ dài và xiêu vẹo dưới ánh trăng mờ nhạt, một hình hài cô độc đến cùng cực. Thanh kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông, ánh thép lấp lánh phản chiếu sự kiêu ngạo cố hữu của hắn, nhưng sâu trong đôi mắt sáng như sao ấy, giờ đây chất chứa một sự tuyệt vọng và cay cú đến tột cùng. Hắn nghiến răng ken két, từng thớ thịt trên khuôn mặt thanh tú giật giật. Những thất bại gần đây, đặc biệt là việc 'Tâm Ma Chú' không thể hoàn toàn kiểm soát cục diện theo ý hắn, và cú phản bội của Lăng Nguyệt Tiên Tử, như những nhát dao cứa vào lòng tự tôn của một kẻ luôn tự cho mình là thiên mệnh, là người gánh vác sứ mệnh 'vá trời'.

"Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Kẻ phàm nhân sao có thể phá vỡ Thiên Đạo mà ta đang cố gắng bảo vệ?" Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc chứa đầy sự phẫn uất, vang vọng trong không gian trống trải. "Tạ Trần! Ngươi chỉ là một con kiến bé nhỏ, một kẻ không tu hành, sao dám thách thức trật tự và quy luật? Ngươi dám gieo rắc sự ngờ vực vào con đường tu tiên chân chính, dám lôi kéo cả Lăng Nguyệt vào vũng bùn của phàm trần!" Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng một thư sinh gầy gò, không linh lực, lại có thể làm lung lay cả một Tiên Môn, lại có thể khiến những tu sĩ cao quý phải tự vấn về con đường mình đang đi. Sự 'mất người' trong giới tu sĩ, vốn là hệ quả của Thiên Đạo suy kiệt và chấp niệm thành tiên, giờ đây lại bị hắn quy kết là do Tạ Trần gieo rắc.

Liễu Thanh Phong vươn tay, chạm vào cột trụ gỗ lớn giữa sảnh, cảm nhận thớ gỗ sần sùi dưới đầu ngón tay, như đang cố bám víu vào một điều gì đó vững chắc trong cơn bão loạn của tâm trí. Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng lại những lời Lăng Nguyệt đã nói, ánh mắt kiên quyết của nàng khi từ bỏ bạch y, sự đoạn tuyệt lạnh lùng. Điều đó không chỉ là sự phản bội, mà còn là một đòn giáng mạnh vào lòng tin của hắn vào 'chính đạo'. Nếu ngay cả Lăng Nguyệt, một trong những người tài năng và thanh khiết nhất của Thái Huyền Tông, cũng bị lay động bởi Tạ Trần, vậy thì con đường của hắn, lẽ nào lại sai lầm? Không! Tuyệt đối không thể! Hắn là người được Thiên Đạo chọn, là người sẽ dẫn dắt chúng sinh thoát khỏi kiếp nạn này. Mọi chướng ngại, mọi kẻ cản đường, đều phải bị loại bỏ.

Một cơn gió mạnh bất chợt lùa vào qua cửa sổ, làm lay động những ngọn nến còn sót lại, khiến bóng Liễu Thanh Phong trên tường càng thêm méo mó, dị dạng. Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn sự phẫn uất đơn thuần, mà thay vào đó là một sự quyết tâm tàn nhẫn. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn lặp lại câu nói cửa miệng của mình, nhưng lần này, giọng điệu không còn vẻ chính trực mà lại mang theo một sự cay nghiệt, một lời tuyên thệ với chính bản thân rằng hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn, dù là tà môn ngoại đạo, để đạt được mục đích cuối cùng. Sự kiêu hãnh của tu sĩ chính đạo đã bị tổn thương nặng nề, nhưng nó không tan biến, mà biến thành một chấp niệm méo mó, biến hắn thành một kẻ sẵn sàng sa đọa để 'cứu vãn' điều mà hắn tin là đúng đắn.

Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ cổ thụ, tiếng động khô khốc vang lên trong đêm vắng, như một tiếng sét đánh vào sự tĩnh mịch. "Nếu không thể dùng sức mạnh trực diện, thì sẽ dùng thủ đoạn. Nếu không thể đánh bại ý chí, thì sẽ bóp méo lòng tin!"

Từ trong tay áo, Liễu Thanh Phong lấy ra một tấm ngọc phù đen tuyền, bề mặt khắc những phù văn cổ quái uốn lượn như những con rắn độc, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. Tấm ngọc phù này vốn là vật cấm kỵ của Ma Môn, giờ đây lại nằm gọn trong lòng bàn tay một tu sĩ chính đạo. Hắn nhắm mắt lại, dồn linh lực vào ngọc phù. Một luồng ánh sáng đen kịt lập lòe, rồi vụt tắt, mang theo thông điệp bí mật xuyên qua màn đêm, hướng về một nơi mà ngay cả những tu sĩ bình thường cũng không dám bén mảng tới. Hắn đã thực sự bước qua ranh giới, tự tay bẻ gãy thanh kiếm 'chính đạo' của mình để vươn tới một sức mạnh khác, một sức mạnh mà hắn từng khinh miệt. Sự lựa chọn này, một lần nữa, lại là một nút thắt của nhân quả, một dấu mốc không thể quay đầu.

***

Sẩm tối, khi những tia sáng cuối cùng của mặt trời lụi tàn sau dãy núi trùng điệp, Thiên Sát Cốc hiện ra như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, chìm trong màn sương mù dày đặc. Sương ẩm ướt, lạnh lẽo, bám víu vào từng phiến đá, từng ngọn cây khô héo, che khuất tầm nhìn, khiến không gian trở nên u ám và rùng rợn đến lạ thường. Tiếng gió rít gào qua những khe núi đá, nghe như những lời thì thầm ma quái, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rỉ rả và đôi khi là tiếng vũ khí va chạm lanh canh từ sâu trong hang động, tạo nên một bản giao hưởng của sự nguy hiểm. Mùi đất ẩm mục, mùi máu khô tanh nồng và một thứ mùi khét lẹt khó tả quẩn quanh trong không khí, càng khiến cho nơi đây trở nên đáng sợ.

Liễu Thanh Phong xuất hiện giữa làn sương, dáng người cao gầy của hắn bị nuốt chửng một phần bởi bóng đêm. Vẻ mặt hắn căng thẳng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiêu ngạo cố chấp, dù giờ đây phải đặt chân vào nơi mà hắn từng thề sẽ diệt trừ. Hắn tiến sâu vào một hang động đá ngầm, nơi âm u và lạnh lẽo đến thấu xương. Từng giọt nước nhỏ từ trần hang rớt xuống, tạo thành những tiếng tích tắc đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một định mệnh nào đó. Trong bóng tối sâu thẳm, một thân hình gồ ghề dần hiện rõ.

Đó là Hắc Ma Sứ, một kẻ đại diện cho Ma Chủ Cửu U, thân hình vạm vỡ nhưng da dẻ tái nhợt như xác chết, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm. Hắn mặc một bộ áo giáp đen thô kệch, nặng nề, trên lưng vác một cây trường thương lớn, mũi thương gỉ sét, ám khí cuồn cuộn. Hắn đứng đó, tựa vào một cột đá, ánh mắt đầy chế giễu quét qua Liễu Thanh Phong.

"Ha ha ha..." Hắc Ma Sứ cất tiếng cười khàn khàn, âm thanh nghe như tiếng đá nghiền nát, vang vọng khắp hang động. "Kẻ tự xưng là 'chính đạo' giờ đây lại phải tìm đến chốn u minh này cầu cạnh. Liễu Thanh Phong, sự kiêu hãnh của ngươi đâu rồi? Hay là 'Thiên Đạo bất diệt' của ngươi đã không còn đủ sức bảo vệ ngươi khỏi một phàm nhân nhỏ bé?"

Liễu Thanh Phong siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Lời lẽ của Hắc Ma Sứ như những mũi kim châm vào vết thương lòng của hắn. Nhưng hắn biết, đây không phải lúc để sĩ diện. "Ngươi đừng vội đắc ý. Sự hợp tác này là vì đại cục." Hắn cố giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng sự run rẩy khó nhận thấy vẫn thoáng qua. "Thiên Đạo đang suy kiệt, và kẻ phàm nhân Tạ Trần đang đe dọa sự tồn vong của nó. Hắn gieo rắc tư tưởng 'nhân tính' và 'bình thường' để chống lại con đường thành tiên. Điều đó, đối với Ma Vực các ngươi, cũng không phải là điều tốt đẹp gì, đúng không?"

Hắc Ma Sứ nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng bệch sắc nhọn. "Ồ? Ngươi nghĩ Ma Chủ Cửu U của ta sẽ bận tâm đến việc Thiên Đạo có tồn vong hay không ư? Sự hỗn loạn, sự suy tàn, chính là mảnh đất màu mỡ cho ma khí sinh sôi. Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát! Thiên Đạo hay Ma Đạo, có gì khác biệt? Chỉ là kẻ mạnh hơn thì đặt ra luật lệ mà thôi." Hắn bước tới gần Liễu Thanh Phong, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn, như muốn xuyên thấu tâm can. "Nhưng ta thừa nhận, ý tưởng của ngươi khá thú vị. Thay vì giao chiến trực diện, ngươi muốn gặm nhấm tâm trí con người. Nói xem, kế hoạch của ngươi là gì?"

Liễu Thanh Phong hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Tạ Trần không thể bị đánh bại bằng vũ lực thông thường, bởi hắn không có linh lực để ta hủy diệt. Hắn là một 'điểm neo nhân quả', mọi hành động của hắn đều ảnh hưởng sâu sắc đến Thiên Đạo và lòng người. Và điểm yếu của hắn, chính là niềm tin của phàm nhân vào hắn, sự đoàn kết mà hắn đã gầy dựng. Nếu chúng ta có thể gieo rắc sự ngờ vực, sự chia rẽ vào lòng phàm nhân, thì liên minh của hắn sẽ tự tan rã."

"Chia rẽ lòng người?" Hắc Ma Sứ lặp lại, giọng điệu đầy hứng thú. "Ngươi muốn Ma Chủ của ta giúp ngươi gieo rắc sự nghi ngờ, sự sợ hãi và lòng tham vào những kẻ phàm phu hèn mọn đó sao? Kế hoạch đó, nghe có vẻ tinh vi hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần giết chóc." Hắn đưa bàn tay gồ ghề ra, những móng tay dài nhọn hoắt như móng vuốt của ác quỷ. "Vậy ngươi định làm thế nào? Những kẻ phàm nhân đó, dù ngu dốt, nhưng cũng không dễ dàng bị lừa gạt đâu. Đặc biệt là khi chúng đã có Tạ Trần làm chỗ dựa."

Liễu Thanh Phong nở một nụ cười lạnh lẽo, một nụ cười không còn chút chính trực nào. "Phàm nhân sợ hãi sự khác biệt, sợ hãi những điều không rõ ràng. Tạ Trần, dù xưng là bảo vệ phàm nhân, nhưng lại liên minh với yêu nữ Hồ Ly Nữ. Hắn từ bỏ con đường tu tiên, vậy thì động cơ thực sự của hắn là gì? Hắn nói bảo vệ nhân tính, nhưng 'nhân tính' là gì, ai định nghĩa? Chúng ta sẽ gieo rắc những hạt giống ngờ vực đó, không phải bằng pháp thuật mạnh mẽ, mà bằng những lời thì thầm, những câu hỏi không có lời giải đáp. Chúng ta sẽ khiến họ tự hỏi, liệu Tạ Trần có thực sự vì họ, hay chỉ đang lợi dụng họ để đạt được mục đích riêng, mục đích mà họ không thể hiểu?"

Hắc Ma Sứ trầm ngâm lắng nghe, đôi mắt đỏ rực lóe lên những tia sáng toan tính. "Ý tưởng 'gặm nhấm' nhân tâm... Ta thích nó. Nó tàn độc hơn cả việc chém giết. Nó phá hủy từ bên trong. Được thôi, ta sẽ phái người của Ma Vực xuống nhân gian, hòa lẫn vào đám phàm nhân, gieo rắc những tin đồn, những câu hỏi đầy ẩn ý. Chúng sẽ khơi gợi lên những nỗi sợ hãi tiềm ẩn, những sự đố kỵ và tham lam vốn có trong lòng người. Ngươi muốn chúng làm gì?"

Liễu Thanh Phong nghiêng người tới gần, giọng nói hạ thấp, như một con rắn độc đang thì thầm. "Hãy nói rằng Tạ Trần là một kẻ tu ma giả dạng, rằng Hồ Ly Nữ là yêu nữ hút máu người, rằng liên minh của hắn với yêu tộc sẽ mang lại tai ương cho phàm nhân. Hãy nói rằng Tạ Trần chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo, để kéo tất cả chúng ta xuống vực thẳm của sự hỗn loạn. Hãy khiến họ tin rằng, kẻ thù lớn nhất của phàm nhân, không phải là tu sĩ, mà là chính Tạ Trần." Hắn trao đổi những chi tiết thủ đoạn để gieo rắc chia rẽ một cách tỉ mỉ, từ việc tạo ra những vụ việc nhỏ gây hoang mang, đến việc lan truyền những câu chuyện bịa đặt có vẻ hợp lý. Cuộc gặp gỡ kết thúc, Liễu Thanh Phong rời đi, để lại Hắc Ma Sứ một mình trong hang động u ám, với nụ cười nhếch mép đầy bí ẩn. Sự liên minh giữa 'chính đạo' và 'ma đạo', giữa ánh sáng và bóng tối, đã được thiết lập, báo hiệu một kỷ nguyên của những âm mưu thâm độc và những cuộc chiến tranh ngầm tàn khốc.

***

Ban ngày, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song luôn sầm uất và náo nhiệt. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và trang trí lộng lẫy nối tiếp nhau, các biển hiệu lớn rực rỡ sắc màu treo cao, cùng vô số đèn lồng đỏ thắm, tạo nên một không gian sôi động và giàu có. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng người nói chuyện rì rầm hòa cùng tiếng nhạc từ các quán rượu, quán trà, tạo thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống. Mùi hương liệu thơm nồng, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các xưởng rèn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự thịnh vượng. Ánh nắng ấm áp của buổi trưa chiếu rọi khắp con phố, khiến mọi thứ trở nên lung linh, rực rỡ.

Giữa dòng người đông đúc, một người đàn ông mặc áo đen, dáng vẻ bình thường, không gây chú ý, lướt qua một cách khéo léo. Hắn không hề dừng lại mua bán, không trò chuyện với ai, nhưng đôi môi hắn khe khẽ mấp máy, gieo rắc những lời thì thầm vào tai những người đi ngang qua, hoặc cố tình nói đủ lớn để một nhóm người gần đó có thể nghe thấy. Ban đầu, đó chỉ là những câu hỏi bâng quơ, những lời bàn tán vu vơ, nhưng chúng lại chứa đựng một chất độc thâm hiểm.

"Các ngươi có nghe nói gì không? Cái vị Tạ Trần tiên sinh kia, người mà chúng ta đang tôn kính, liệu có thực sự vì chúng ta mà chiến đấu?" Một gã bán hàng rong, vừa sắp xếp lại mớ rau củ, nghe thấy câu nói đó từ người đàn ông áo đen lướt qua, liền tò mò hỏi người bên cạnh.

"Vì chúng ta thì sao? Hắn ta là người duy nhất dám đứng lên chống lại tu sĩ mà!" Một người phụ nữ bán vải đáp lại, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng.

"Tin tưởng ư?" Người đàn ông áo đen, lúc này đã đi xa hơn một chút, cố tình nói lớn hơn một chút để đám đông xung quanh nghe thấy. "Hắn ta không phải là tu sĩ, nhưng lại có thể điều khiển cả tu sĩ Dương Quân, lại còn có yêu nữ Hồ Ly Nữ đi theo. Yêu nữ đó, các ngươi còn nhớ những câu chuyện về việc chúng hút tinh khí con người không? Liệu Tạ Trần có thực sự vì phàm nhân, hay chỉ lợi dụng chúng ta để đối phó tu sĩ, rồi sau đó, cái Thành Vô Song này sẽ trở thành hang ổ của yêu ma?"

Những lời đó, như những giọt nước nhỏ, bắt đầu thấm vào lòng người. Một nhóm người đang ngồi uống trà ở quán ven đường, tai vểnh lên nghe ngóng.

"Yêu nữ Hồ Ly Nữ... ta nhớ là nàng ta có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng có tin đồn là nàng ta đã làm hại không ít người. Tạ Trần tiên sinh lại liên minh với nàng ta..." Một ông lão râu bạc trầm ngâm nói, trong lòng dấy lên sự bất an.

"Hắn ta từ bỏ con đường tu tiên, không muốn thành tiên, vậy thì động cơ thực sự của hắn là gì? Chẳng lẽ hắn không khao khát sức mạnh trường sinh như bao tu sĩ khác? Chuyện này nghe có vẻ... khó tin." Một thư sinh trẻ tuổi, vốn ngưỡng mộ Tạ Trần, giờ cũng bắt đầu hoài nghi.

"Đúng vậy! Tu sĩ nào cũng độc ác, tham lam. Tạ Trần nói hắn không như vậy, nhưng hắn cũng là kẻ có trí tuệ phi thường. Liệu hắn có khác gì những kẻ tu sĩ khác, chỉ là thủ đoạn tinh vi hơn, muốn lợi dụng chúng ta để đạt được mục đích của riêng hắn?" Một người đàn bà trung niên, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, xen lẫn sợ hãi. "Thiên Đạo đang suy kiệt, tiên môn cũng đang tranh giành nhau. Liệu Tạ Trần có đang phá hủy Thiên Đạo, để kéo tất cả chúng ta xuống vực thẳm của sự hỗn loạn không?"

Những câu hỏi đầy ẩn ý, những lời thì thầm mang tính công kích, bắt đầu lan truyền nhanh chóng hơn cả một ngọn lửa khô gặp gió. Từ những khu chợ sầm uất, đến các quán trà, tiệm rượu, rồi len lỏi vào từng ngõ ngách của Thành Vô Song. Nỗi sợ hãi tiềm ẩn về yêu ma, sự ngờ vực cố hữu đối với những kẻ có quyền năng, và sự bất an về tương lai của Thiên Đạo, tất cả đều bị kích động.

Bách Lý Hùng, trong bộ giáp trụ nhẹ, đang đi tuần tra qua Phố Thương Mại Kim Long. Thân hình vạm vỡ, phong trần của ông thu hút ánh nhìn tôn kính từ người dân, nhưng ông lại cảm thấy một luồng khí bất an đang lan tỏa. Ông nghe thấy những lời bàn tán xôn xao, những câu hỏi đầy ngờ vực về Tạ Trần, về Hồ Ly Nữ. Ánh mắt kiên nghị của ông thoáng hiện lên vẻ lo lắng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông càng thêm căng thẳng.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Ông hỏi một người lính canh bên cạnh, giọng trầm hùng.

Người lính canh cúi đầu. "Thưa Tướng quân, gần đây có nhiều lời đồn đại không hay về tiên sinh Tạ Trần và Hồ Ly Nữ. Chúng nói rằng tiên sinh đang lợi dụng chúng ta, rằng Hồ Ly Nữ là yêu ma nguy hiểm..."

Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm. Ông biết Tạ Trần không phải kẻ như vậy. Ông đã chiến đấu cùng hắn, chứng kiến sự kiên định và tấm lòng của hắn. Nhưng ông cũng hiểu lòng người phàm. Dù dũng cảm đến mấy, dù kiên cường đến đâu, lòng tin lại là thứ mỏng manh nhất, dễ bị lay động nhất. Kẻ địch không dùng kiếm, mà dùng lời nói. Không dùng máu, mà dùng sự ngờ vực. Người đàn ông áo đen, sau khi hoàn thành nhiệm vụ gieo rắc những hạt giống độc hại, đã biến mất vào đám đông, để lại sự xôn xao và nghi ngờ trong lòng phàm nhân, như một vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bức tường vững chắc của Thành Vô Song.

***

Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày dần khuất, nhuộm đỏ chân trời một màu bi tráng. Gió lạnh từ bình nguyên xa xăm ào ạt thổi về, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một cảm giác bất an khó tả. Trên Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những phù văn trận pháp cổ xưa khắc trên đá xanh kiên cố, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò, thanh tú của một thư sinh dường như muốn hòa vào nền trời chiều đang chuyển mình. Dù không có vẻ cường tráng của một chiến tướng hay sự oai nghiêm của một tu sĩ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ thường, như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân gian.

Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa vẫn đều đặn ra vào cổng thành, tiếng người nói chuyện ồn ào từ bên dưới vọng lên, hòa cùng tiếng lính gác hô hoán, tạo nên một không khí vừa náo nhiệt vừa cảnh giác. Thành Vô Song, dù đang gấp rút củng cố phòng thủ vật chất, vẫn giữ được vẻ kiên cường và sức sống của nó. Nhưng Tạ Trần, với khả năng cảm nhận 'nhân quả' phi thường của mình, lại không cảm thấy sự an tâm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tiêu cực mới, một thứ không phải từ chiến trường đẫm máu hay từ pháp thuật hùng mạnh, mà lại từ trong chính lòng người.

Hắn nhắm mắt lại, làn gió lạnh táp vào khuôn mặt thanh tú, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản khẽ bay trong gió. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài như tan biến, chỉ còn lại những lời thì thầm của nhân quả vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy sợi dây định mệnh đang bị thao túng một cách tinh vi, không phải bị cắt đứt hay bẻ gãy một cách thô bạo, mà bị vặn xoắn, uốn nắn một cách xảo quyệt, hướng đến việc chia rẽ và cô lập hắn.

Tạ Trần hít sâu một hơi, cảm nhận cái siết chặt của bàn tay mình, tựa như đang nắm giữ một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng quan trọng. Hắn đã lường trước được rằng Liễu Thanh Phong sẽ không từ bỏ, nhưng hắn không ngờ đối phương lại chuyển hướng tấn công một cách thâm độc đến vậy. Không phải là binh đao, mà là tâm lý. Không phải là sức mạnh, mà là sự ngờ vực. Kế hoạch của hắn, vốn dựa trên sự đoàn kết và lòng tin của phàm nhân, giờ đây đang bị tấn công từ bên trong.

Một nụ cười chua chát thoáng qua khóe môi hắn, một nụ cười không niềm vui, không bi ai, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. "Họ không thể đánh bại ta bằng kiếm, vậy sẽ dùng lời nói." Hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. "Lòng người, mới là chiến trường khó khăn nhất." Hắn đã từng nói rằng phàm nhân có trí tuệ, có sự bền bỉ, có sự đoàn kết. Nhưng phàm nhân cũng có nỗi sợ hãi, có sự đố kỵ, có lòng tham. Những chấp niệm của phàm trần, cũng không khác gì chấp niệm thành tiên của tu sĩ, đều có thể bị lợi dụng.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn biết, một cuộc chiến mới, vô hình và tàn khốc hơn, đang bắt đầu. Cuộc chiến này sẽ không có tiếng gươm đao, không có pháp thuật kinh thiên động địa, nhưng nó sẽ diễn ra trong từng suy nghĩ, từng lời nói, từng ánh mắt hoài nghi. Nó sẽ gặm nhấm niềm tin, phá hủy sự đoàn kết, và cô lập hắn giữa chính những người mà hắn đang bảo vệ.

Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại từ cánh cổng thành hòa vào làn gió lạnh, mang theo cảm giác bất an. Tạ Trần siết chặt bàn tay hơn, nhận ra rằng thử thách lớn nhất không phải là đối đầu với sức mạnh của tu sĩ hay sự tàn độc của ma đạo, mà là bảo vệ chính cái linh hồn mong manh của nhân gian: lòng tin và sự đoàn kết. Hắn là một phàm nhân, nhưng giờ đây, hắn phải gánh vác trách nhiệm của một vị thần, phải đối mặt với một kẻ thù không thể chạm tới, kẻ thù đang ẩn mình trong bóng tối, thao túng những sợi dây vô hình của nhân quả và lòng người. Cuộc chiến của trí tuệ và niềm tin, mới thực sự bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free