Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 219: Liên Minh Nhân Tâm: Phàm Tiên Hợp Lực

Bóng đêm bao trùm Thành Vô Song, sâu thẳm như vực thẳm của nhân tâm. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rọi xuống những tia sáng bạc yếu ớt, cố gắng xuyên qua màn sương lạnh lẽo đang lãng đãng trên nóc nhà và những con đường vắng lặng. Trong phủ Thành Chủ, một căn phòng họp kín đáo được thắp sáng bằng ánh nến chập chờn, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên vách tường đá xám lạnh. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện lẫn với hương giấy cũ và mực, tạo nên một không khí tĩnh mịch, trầm lắng, nhưng bên trong lại chất chứa sự căng thẳng đến tột độ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào căn phòng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không chạm đất, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình của quyết định và sự đoạn tuyệt. Nàng không còn khoác lên mình bộ bạch y tinh khôi của tiên môn, thay vào đó là một bộ trang phục màu sắc trầm hơn, tựa như màu của đêm sâu, không họa tiết, không biểu tượng, chỉ có sự đơn giản đến khắc khổ. Mái tóc đen nhánh của nàng vẫn được búi cao, nhưng giờ đây chiếc Nguyệt Quang Trâm không còn chỉ là một vật trang sức hay pháp khí, mà nó được cài một cách dứt khoát, như một lời thề ngầm, ánh sáng bạc dịu nhẹ của nó tương phản gay gắt với sắc phục tối màu của nàng, như tia hy vọng cuối cùng le lói giữa màn đêm vô tận. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua những người có mặt: Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, và Thủ Lĩnh Dân Quân. Nàng không nói lời chào hỏi khách sáo, chỉ nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt kiên định, không chút do dự, tựa như đã trút bỏ mọi gánh nặng của quá khứ.

Dương Quân đi bên cạnh nàng, vẻ mặt nghiêm trọng nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Hắn đã chứng kiến sự đấu tranh nội tâm của sư tỷ, và cũng đã thấy được sự chuyển mình mạnh mẽ trong nàng. Giờ đây, hắn không còn gọi nàng là sư tỷ, mà gọi nàng bằng tên, như một sự khẳng định cho con đường mới mà nàng đã chọn.

Tạ Trần, vẫn với dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, một tách trà thảo mộc đặt trước mặt đã nguội lạnh. Hắn nhẹ nhàng gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua đôi môi, không phải là nụ cười chào đón, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của người đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu. "Chào mừng, Tiên Tử. Con đường này gập ghềnh, nhưng có nàng, sẽ bớt cô độc."

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, chấp nhận lời chào giản dị đó. Nàng ngồi xuống chiếc ghế trống Tạ Trần đã chỉ, lưng thẳng tắp, khí chất lạnh lùng vẫn không hề suy giảm, nhưng giờ đây nó đã được tô điểm thêm bằng một sự kiên cường đến sắt đá. "Ta đã thấy đủ, Tạ Trần. Giới tu sĩ đã hoàn toàn 'mất người'. Những kẻ từng thề nguyện bảo vệ Thiên Đạo lại là những kẻ đầu tiên hủy hoại nhân tính của mình, đạp đổ mọi giới luật, và gây ra tội ác tày trời. Ta không thể đứng nhìn thêm nữa." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mỗi lời nói đều như một nhát dao khắc sâu vào không khí tĩnh mịch. Nàng không muốn kể lể, không cần sự thương hại, chỉ muốn khẳng định quyết tâm của mình.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng, thanh lịch, ánh mắt thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ thở dài, dường như thấu hiểu nỗi đau của Lăng Nguyệt. Nàng đưa tay đặt nhẹ lên tay Lăng Nguyệt, một cử chỉ an ủi không lời. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì khẽ nhếch mép, đôi tai cáo trắng muốt hơi cụp xuống một chút, đôi mắt tinh nghịch thường ngày giờ lại ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Nàng đã cung cấp những thông tin về 'Tâm Ma Chú', và nàng biết rõ những gì Lăng Nguyệt vừa chứng kiến là kinh hoàng đến mức nào.

Dương Quân đứng thẳng người, ánh mắt rực lửa. "Sư tỷ đã đưa ra quyết định khó khăn nhất. Ta tin nàng sẽ là ngọn cờ dẫn lối cho những ai còn lương tri trong Tiên Môn." Lời nói của hắn không chỉ là sự tán thưởng, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết sẽ cùng nàng gánh vác trách nhiệm nặng nề này. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về ‘nhân tính’ và ‘ma tính’, và giờ đây, hắn đã thấy rõ sự tha hóa đang lan tràn như dịch bệnh trong giới tu tiên, những kẻ từng là đồng đạo, sư huynh, sư đệ của hắn. Niềm tin của hắn vào cái gọi là 'chính đạo' cũng đã lung lay dữ dội, chỉ còn sót lại một tia hy vọng mong manh vào Lăng Nguyệt và Tạ Trần.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, khẽ gật đầu. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của tu sĩ đối với phàm nhân, và ông hiểu rằng sự xuất hiện của Lăng Nguyệt Tiên Tử, một tu sĩ cấp cao lại từ bỏ con đường cũ để đứng về phía phàm nhân, có ý nghĩa lớn lao đến mức nào. Thủ Lĩnh Dân Quân, vẻ mặt cương nghị, cũng cúi đầu chào, biểu lộ sự kính trọng và biết ơn đối với người phụ nữ vừa xuất hiện. Đối với những người phàm trần như họ, sự ủng hộ từ một tu sĩ như Lăng Nguyệt không chỉ là sức mạnh, mà còn là niềm tin, là ánh sáng giữa đêm tối.

Không gian lại chìm vào im lặng, nhưng giờ đây, sự im lặng ấy không còn là sự căng thẳng, mà là sự đồng lòng, sự thấu hiểu. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt nàng dường như có cả sự chất vấn và chờ đợi. Nàng muốn biết, phàm nhân này, người đã nhìn thấu tất cả, sẽ làm gì để đối phó với cơn hồng thủy đang ập đến. Nàng đã từ bỏ danh vọng, từ bỏ địa vị, từ bỏ mọi thứ mà nàng từng theo đuổi, chỉ để tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà Tạ Trần đã vạch ra từ lâu.

Tạ Trần, hắn khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. "Quyết định của Tiên Tử không chỉ là sự lựa chọn cá nhân, mà là một bước ngoặt định đoạt 'nhân quả' của thế giới này." Hắn đưa mắt nhìn từng người một, ánh mắt sắc bén như tia chớp xuyên qua màn đêm. "Liễu Thanh Phong không chỉ muốn 'vá trời' bằng sức mạnh, mà hắn còn muốn vá nó bằng cách hủy hoại 'nhân tính'. 'Tâm Ma Chú' không phải là pháp thuật giết người, mà là phép thuật làm biến chất lòng người. Hắn muốn biến tất cả thành những kẻ vô cảm, chỉ biết đến quyền lực và sự trường sinh. Đó mới là hiểm họa lớn nhất."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Nàng đã cảm nhận được điều đó, sự thay đổi đáng sợ trong tâm trí các đồng môn, sự lạnh lùng đến tàn nhẫn, sự tham lam không đáy. Đó không còn là những con người mà nàng từng biết, mà là những cái xác không hồn, bị dục vọng điều khiển. Nàng gật đầu, khẳng định lời Tạ Trần. "Tâm Ma Chú gieo rắc hạt giống nghi ngờ, sợ hãi và tham lam. Nó khuếch đại mọi góc tối trong tâm hồn, biến những điều nhỏ nhặt thành chấp niệm, và khiến con người mất đi khả năng phân biệt thiện ác. Ta đã tận mắt chứng kiến những kẻ từng được gọi là chính nhân quân tử, vì nó mà trở thành ác quỷ." Giọng nàng lộ rõ vẻ đau đớn, nhưng cũng đầy phẫn nộ. Nàng nhớ lại hình ảnh những tu sĩ cướp bóc, giết chóc, ánh mắt vô hồn và nụ cười điên dại. Đó là sự "mất người" ở cấp độ tột cùng.

Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt có chút tiếc thương, nhưng rồi lại trở nên kiên định hơn. "Chính vì vậy, chúng ta không chỉ chống lại sức mạnh, mà còn chống lại sự tha hóa. Kế sách của Liễu Thanh Phong là làm nát lòng người. Chúng ta phải làm ngược lại. Chúng ta phải bảo vệ 'nhân tính', nuôi dưỡng 'niềm tin', và gieo rắc 'sự thật'." Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ lớn của Thành Vô Song và các vùng lân cận được trải rộng trên chiếc bàn đá cẩm thạch ở giữa phòng. Bản đồ được vẽ một cách tỉ mỉ, với những con đường, ngọn núi, dòng sông, và cả những điểm yếu, điểm mạnh của Thành Vô Song được đánh dấu bằng những nét bút son. Ánh nến chập chờn chiếu sáng khuôn mặt suy tư của hắn, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bản đồ, như đang chạm vào số phận của cả một thế giới.

"Thành Vô Song là điểm neo cuối cùng của 'nhân tính' trong cuộc chiến này. Chúng ta cần củng cố phòng thủ vật lý, đó là điều tất yếu." Tạ Trần nói, giọng trầm ổn, không chút run rẩy. "Bách Lý Hùng, Thủ Lĩnh Dân Quân, hai vị sẽ là trụ cột. Chúng ta cần xây dựng thêm các chướng ngại vật, đào hào, tăng cường lực lượng tuần tra, chuẩn bị đủ lương thực và thuốc men. Mộ Dung Tuyết sẽ hỗ trợ về y tế, đảm bảo không một ai bị bỏ lại phía sau."

Bách Lý Hùng nghiêng người, ánh mắt kiên nghị. "Mọi thứ đã sẵn sàng theo kế hoạch của tiên sinh. Dân quân cũng đã được huấn luyện sơ bộ, nhưng... đối thủ của chúng ta là tu sĩ. Dù có phòng thủ kiên cố đến mấy, phàm nhân cũng khó lòng chống lại pháp thuật của họ." Ông nói, giọng trầm hùng, không giấu nổi sự lo lắng. Ông là một chiến binh dũng mãnh, nhưng ông hiểu rõ khoảng cách giữa phàm nhân và tu sĩ là một vực sâu không thể lấp đầy bằng ý chí đơn thuần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, hiểu rõ nỗi lo lắng của Bách Lý Hùng. "Sức mạnh không phải là tất cả, Tướng quân. Niềm tin và ý chí của phàm nhân, chính là linh hồn của Thành Vô Song. Kẻ mạnh không phải là kẻ bất bại, kẻ yếu không phải là không có trí tuệ." Hắn quay lại, nhìn vào những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. "Nhưng cuộc chiến này không chỉ diễn ra trên chiến trường. Nó còn diễn ra trong tâm trí mỗi người. 'Tâm Ma Chú' của Liễu Thanh Phong không chỉ khiến tu sĩ 'mất người', mà còn gieo rắc sự ngờ vực, sợ hãi vào lòng phàm nhân, khiến họ tự hủy hoại lẫn nhau."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Dương Quân và Lăng Nguyệt. "Kế sách thứ hai của chúng ta, là 'phá cục' từ bên trong. Chúng ta phải tiết lộ bản chất thật của 'Tâm Ma Chú', phơi bày sự mục nát của Liễu Thanh Phong và những kẻ theo hắn. Chúng ta phải gieo rắc sự thật vào tâm trí những tu sĩ còn lương tri, những người chưa hoàn toàn bị tha hóa. Cho họ thấy rằng con đường 'vá trời' mà họ đang đi là con đường dẫn đến diệt vong, không phải của Thiên Đạo, mà là của chính 'nhân tính' của họ."

Dương Quân không chần chừ, lập tức đứng dậy, ánh mắt rực sáng. "Ta sẽ đi. Ta sẽ mang sự thật về 'Tâm Ma Chú' đến những ai còn lắng nghe, những ai còn chưa hoàn toàn 'mất người'. Ta sẽ dùng mối quan hệ của mình, dùng lời nói của mình để thức tỉnh họ. Nếu không thể thức tỉnh, thì ít nhất cũng phải gieo rắc sự ngờ vực, khiến họ không còn toàn tâm toàn ý theo Liễu Thanh Phong." Giọng hắn đầy nhiệt huyết và quyết tâm, như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Hắn biết mình sẽ đối mặt với hiểm nguy lớn, có thể là sự phản bội, sự nghi kỵ, thậm chí là cái chết, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã thấy quá nhiều sự mục nát, và hắn muốn làm điều gì đó để ngăn chặn nó.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ khẽ hắng giọng, mỉm cười tinh quái. "Gieo rắc sự thật? Chuyện đó thì Hồ ly ta là bậc thầy. Ta có vài con đường nhỏ, có thể giúp tin tức lan truyền nhanh hơn, và cả vài tin đồn thú vị về 'quá khứ' của Liễu Thanh Phong nữa. Chắc chắn sẽ khiến nội bộ của hắn xáo động không nhỏ." Nàng nói, đôi mắt lấp lánh vẻ lanh lợi, dường như đã hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn mà nàng sẽ tạo ra. Nàng là một yêu hồ, không quan tâm đến đạo lý chính tà, nhưng nàng lại quý trọng sự sống và tình cảm, thứ mà tu sĩ đang đánh mất. Hơn nữa, nàng cũng không muốn nhìn thấy thế giới này hoàn toàn sụp đổ dưới bàn tay của một kẻ điên loạn như Liễu Thanh Phong. Sự liên kết giữa nàng và Tạ Trần, một phàm nhân, là một minh chứng cho sự bất thường của thời đại, nơi yêu ma có thể đáng tin cậy hơn cả tiên nhân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Dương Quân và Hồ Ly Nữ. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi chua xót. Nàng, một vị Tiên Tử danh giá, lại phải dựa vào một phàm nhân, một tu sĩ trẻ mới nhập môn, và một yêu hồ để chống lại chính những kẻ mà nàng từng gọi là đồng đạo. Đây quả là một sự châm biếm nghiệt ngã của số phận. "Ta cũng sẽ hỗ trợ. Ta đã từng là một phần của họ, ta hiểu rõ tâm lý và những chấp niệm của tu sĩ. Ta có thể giúp Dương Quân nhận biết ai là người còn có thể cứu vãn, ai là kẻ đã hoàn toàn bị 'Tâm Ma Chú' điều khiển." Giọng nàng trầm xuống, mang theo một nỗi u buồn sâu thẳm. Nàng biết, việc đối mặt với những người từng là sư huynh, sư đệ, thậm chí là sư phụ của mình, sẽ là một thử thách khó khăn hơn bất cứ trận chiến nào. Nhưng giờ đây, nàng đã không còn lựa chọn nào khác. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung rinh, như một lời nhắc nhở về con đường nàng đã chọn.

Tạ Trần chậm rãi gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. Hắn đã thành công trong việc liên kết những thế lực tưởng chừng như không thể, tạo nên một liên minh kỳ lạ nhưng đầy tiềm năng. "Đúng vậy. Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ, bằng niềm tin, và bằng 'nhân tính' còn sót lại trong mỗi người. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, đầy gian khổ, nhưng ta tin rằng, 'nhân quả' cuối cùng sẽ đứng về phía chúng ta." Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng lại mang một sức mạnh thuyết phục lạ thường, khiến mỗi người trong phòng đều cảm thấy một tia hy vọng mong manh, nhưng kiên định.

Ngoài kia, bóng đêm đã dần nhường chỗ cho rạng đông. Gió lạnh vẫn thổi ù ù, mang theo mùi khói và kim loại từ tường thành. Trên các bức tường thành kiên cố của Thành Vô Song, ánh đuốc chập chờn vẫn còn le lói, hòa vào ánh sáng hửng đông đang dần nhuộm đỏ chân trời. Tiếng lính tuần tra hô hoán đều đặn, tiếng bước chân hối hả của dân quân đang được huấn luyện cấp tốc vang vọng dưới chân thành, tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác và quyết tâm.

Tạ Trần cùng Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân đứng trên tường thành phía Vọng Nguyệt Môn, nơi có thể nhìn bao quát ra vùng bình nguyên rộng lớn phía trước. Ánh sáng bình minh vừa ló dạng, chiếu rọi lên khuôn mặt gầy gò của Tạ Trần, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm của hắn. Gió lạnh táp vào mặt, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất.

"Mọi thứ đã sẵn sàng theo kế hoạch của tiên sinh. Quân số đã tăng cường, chướng ngại vật được dựng lên, lương thực và nước dự trữ đủ dùng cho một thời gian dài." Bách Lý Hùng báo cáo, giọng trầm hùng, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng khi nhìn về phía xa xăm, nơi những bóng đen của quân đoàn tu sĩ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. "Dân quân cũng đã được huấn luyện sơ bộ, tinh thần chiến đấu cao. Nhưng... đối thủ của chúng ta là tu sĩ. Phàm nhân, dù dũng cảm đến mấy, cũng khó lòng chống lại pháp thuật của họ. Ta vẫn lo lắng, tiên sinh."

Tạ Trần nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ. "Sức mạnh không phải là tất cả, Tướng quân. Kẻ mạnh không phải là kẻ bất bại, kẻ yếu không phải là không có trí tuệ." Hắn quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng, rồi Thủ Lĩnh Dân Quân. "Niềm tin và ý chí của phàm nhân, chính là linh hồn của Thành Vô Song. Chúng ta không có linh lực cường đại, nhưng chúng ta có sự đoàn kết, có trí tuệ, có sự bền bỉ. Đó là những thứ mà tu sĩ, đặc biệt là những kẻ đã 'mất người', không bao giờ có được."

Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, siết chặt tay vào cán thương. "Chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng, thề bảo vệ Thành Vô Song! Dù chết cũng không lùi bước!" Lời nói của ông là lời tuyên thệ của hàng vạn phàm nhân đang đứng sau lưng ông, những người đã chọn không cúi đầu trước sức mạnh của tu sĩ.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. Hắn nhìn xuống bên dưới, nơi những người dân Thành Vô Song đang hối hả di chuyển, không phải trong sợ hãi, mà trong sự chuẩn bị. Một số đang vận chuyển đá, gỗ để củng cố tường thành, một số khác đang luyện tập với vũ khí thô sơ, ánh mắt đầy quyết tâm. Hắn nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang chỉ đạo việc thiết lập một trạm y tế dã chiến, những bóng dáng y sư và tình nguyện viên tất bật chuẩn bị thuốc men, băng bó. Nàng không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng sự hiện diện của nàng, sự tận tâm của nàng đối với từng vết thương, từng sinh mạng, chính là một phần không thể thiếu trong cuộc chiến này. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời của nàng luôn vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, khẳng định giá trị của cuộc sống phàm trần.

Tạ Trần biết, cuộc chiến sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt. Liễu Thanh Phong sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của hắn, và 'Tâm Ma Chú' sẽ tiếp tục gieo rắc sự tha hóa. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có Bách Lý Hùng với lòng trung thành và sức mạnh của phàm nhân, có Mộ Dung Tuyết với trái tim nhân hậu và trí tuệ y thuật, có Dương Quân với nhiệt huyết và lương tri của một tu sĩ trẻ, có Hồ Ly Nữ với sự lanh lợi và mạng lưới tình báo bí mật, và giờ đây, có cả Lăng Nguyệt Tiên Tử, một vị tiên tử đã từ bỏ 'tiên đạo' để bảo vệ 'nhân đạo'.

Ánh mặt trời đã hoàn toàn nhô lên, xua tan bóng đêm, rọi sáng khắp Thành Vô Song. Nhưng trong không khí vẫn còn vương vấn sự lạnh lẽo của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Tạ Trần đứng đó, tựa như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của nhân quả. Hắn biết, mọi ánh mắt, mọi hy vọng đều đang đổ dồn vào hắn, một phàm nhân không tu hành. Và đâu đó trong cõi hư không, một cái bóng vô hình, Bạch Vô Thường, đang theo dõi từng hành động, từng lựa chọn của hắn, bởi mỗi bước đi của Tạ Trần giờ đây đều có thể định đoạt vận mệnh của Thiên Đạo, của cả Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến giành giật 'nhân tính' và 'số phận' của thế giới, chỉ mới bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free