Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 218: Linh Hồn Thức Tỉnh: Phản Chiếu Ác Quỷ

Mộ Dung Tuyết, với đôi mắt đượm buồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nàng siết chặt tay, ánh mắt lộ rõ sự căm phẫn khi nhắc đến những hành động tàn bạo của các tu sĩ bị tha hóa. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, mang theo một nỗi chua xót khôn tả.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, không nói một lời. Ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên Nhân Quả Luân Bàn bằng gỗ đào, tựa như đang tính toán, suy luận những biến số phức tạp nhất của thế cục. Hắn đã dự liệu được phần nào sự biến chất của Liễu Thanh Phong, nhưng không ngờ hắn ta lại sa đọa nhanh đến vậy. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mỏng manh của linh khí, và nỗi hận thù đã đẩy Liễu Thanh Phong vào một con đường mà không một tu sĩ chính đạo nào dám bước chân tới. Hắn đã từ bỏ giới luật, từ bỏ danh dự, thậm chí là từ bỏ nhân tính, chỉ để đạt được mục đích trả thù Tạ Trần và khẳng định lại sự ưu việt của mình.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị nhưng giờ đây cũng đầy vẻ lo lắng, lên tiếng. “Thành Vô Song đã tăng cường phòng bị, nhưng nếu Liễu Thanh Phong thật sự dùng những thủ đoạn tà môn đó, chúng ta e rằng sẽ rất khó chống đỡ. Hắn không chỉ nhắm vào thân xác, mà còn nhắm vào tâm trí.”

Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, tinh nghịch bất ngờ xuất hiện từ một góc khuất trong quán sách, tựa như từ hư vô mà bước ra. Đó chính là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy, mặc một chiếc váy màu xanh tươi sáng. Nàng nháy mắt tinh nghịch với Tạ Trần, nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc, không còn vẻ lanh lợi thường thấy.

“Này thư sinh, ta có tin tức cực kỳ thú vị đây, đáng giá hơn cả linh thạch thượng phẩm đấy.” Hồ Ly Nữ thì thầm, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ thần bí. “Liễu Thanh Phong kia, hắn không chỉ đơn thuần là điên cuồng đâu. Hắn đã mượn sức từ… Ma Vực. Một loại chú pháp cổ xưa, ‘Tâm Ma Thực Hồn’. Loại chú pháp này không chỉ làm dao động tâm trí, mà còn ăn mòn linh hồn, khiến kẻ trúng chú trở nên cố chấp, hung tợn, và dễ bị thao túng bởi dục vọng sâu thẳm nhất của mình. Đó là lý do vì sao những trưởng lão kia lại hành động điên cuồng như vậy.”

Tạ Trần ngẩng đầu nhìn Hồ Ly Nữ, ánh mắt lóe lên sự suy tư sâu sắc. Hắn đã đoán được phần nào, nhưng việc Tiểu Cửu xác nhận đã khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, và cũng phức tạp hơn rất nhiều. Hắn khẽ thở dài, tay vẫn đặt trên Nhân Quả Luân Bàn.

“Ma Vực sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chiêm nghiệm. “Quả nhiên không ngoài dự đoán. Hắn muốn dùng hắc ám để đối phó với hắc ám, nhưng lại không biết mình cũng đang bị nuốt chửng. Kẻ nào dùng ma đạo, kẻ đó sẽ bị ma đạo phản phệ.” Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. “Thế cục đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Một cuộc chiến không chỉ là giữa tiên và phàm, mà còn là giữa chính và tà, giữa nhân tính và ma tính. Và ta, vẫn là một phàm nhân, phải tìm cách giữ vững. Liễu Thanh Phong đã trở thành một con quỷ, được sinh ra từ chính sự kiêu ngạo và sỉ nhục của tiên môn, và Ma Chủ Cửu U hẳn đang mỉm cười phía sau hắn. Kế hoạch này của hắn không đơn thuần là trả thù, mà còn là một ván cờ lớn hơn, nhằm hủy hoại toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.”

Hồ Ly Nữ nháy mắt tinh nghịch, nhưng vẻ mặt cũng rất nghiêm túc, không khí trong quán sách trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đều nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng, dù nguy hiểm đang bủa vây, nhưng sự điềm tĩnh và trí tuệ của hắn vẫn là niềm hy vọng lớn nhất của họ. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí mỏng manh, và ranh giới giữa tiên phàm đã mờ nhạt, nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang đứng ở điểm neo của tất cả nhân quả, đối mặt với một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực, mà bằng chính nhân tính và trí tuệ của mình.

***

Trong khi Thành Vô Song đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm mà còn bằng lý trí và nhân tâm, thì bên ngoài thành, một cảnh tượng bi thảm khác đang diễn ra, lay động tận cùng niềm tin của một người từng kiên định với con đường tu tiên.

Trên một đỉnh tháp đổ nát, nằm ở rìa chiến trường ven thành, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bất động. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia giờ đây ẩn chứa một sự kinh hoàng tột độ, một nỗi đau xót đang từ từ ăn mòn lớp vỏ bọc kiêu hãnh. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường được búi cao đơn giản, nay lại có vài sợi bung xõa trong gió bụi. Bộ bạch y tiên bào tinh khiết giờ dính đầy những vết bẩn của đất đá, của máu khô, không còn giữ được vẻ thanh tao thường nhật.

Dưới chân nàng, chiến trường là một bức tranh hỗn loạn của sự tàn bạo và tuyệt vọng. Nắng gắt chiếu thẳng xuống, làm không khí càng thêm oi ả và ngột ngạt. Khói bụi mịt mù cuộn lên từ những vụ nổ pháp thuật, từ những đống đổ nát cháy dở, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng, mùi khét của linh lực và mùi đất cháy. Tiếng la hét thảm thiết của phàm nhân hòa cùng tiếng kiếm reo chát chúa, tiếng pháp thuật nổ vang trời và những tiếng gào thét man rợ của các tu sĩ bị tha hóa, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Lăng Nguyệt chứng kiến những tu sĩ, từng là đồng môn, từng là những gương mặt quen thuộc trong các buổi luận đạo, giờ đây lại hành xử như những con quỷ khát máu. Đôi mắt họ đỏ ngầu, gương mặt vặn vẹo trong những biểu cảm tham lam, tàn nhẫn và điên dại. Họ không còn vẻ uy nghiêm, thanh cao của người tu hành, mà thay vào đó là sự hung tợn của kẻ cướp bóc. Nàng thấy một tu sĩ trẻ, từng là đệ tử ngoại môn của một tông môn danh giá, người mà nàng từng thấy trong những buổi tập luyện kiếm pháp, giờ đây lại cười điên dại khi rút kiếm từ ngực một người phàm nhân đã ngã xuống. Hắn không dừng lại ở đó, mà còn thô bạo lục soát túi áo người chết, cướp đi túi tiền ít ỏi, rồi đạp mạnh vào xác người mà không chút gợn sóng trong lòng.

"Giết hết bọn phàm nhân ti tiện này! Chúng chỉ là sâu kiến!" Một tu sĩ khác gào thét, vung pháp khí về phía một nhóm dân thường đang co ro trong góc tường, tạo ra một luồng hỏa diễm thiêu rụi tất cả. Không chút ngần ngại, không chút thương xót. Lăng Nguyệt nhìn thấy những bà mẹ ôm con, những người già run rẩy, tất cả đều trở thành tro bụi trong chớp mắt.

Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại không ngừng. Các tu sĩ tranh giành 'công lao', tranh giành 'tài nguyên' từ những kẻ yếu thế. Một số kẻ còn dùng pháp thuật để tra tấn phàm nhân, ép họ giao nộp tài sản, hoặc đơn giản là để thỏa mãn thú tính bệnh hoạn của mình. Nàng thấy một nhóm tu sĩ khác đang phóng hỏa một ngôi nhà, chỉ vì muốn tìm kiếm một vài món đồ cổ mà họ nghĩ có thể có giá trị. Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng cả một gia đình đang ẩn nấp bên trong. Tiếng khóc than, tiếng cầu xin bị dập tắt bởi tiếng cười man rợ của những kẻ được gọi là 'tiên nhân'.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, thân thể khẽ run lên bần bật. Cảm giác lạnh lẽo từ chuôi trâm không thể át đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn nàng. Nàng bất giác chạm vào ngực mình, cảm nhận một sự trống rỗng đến cùng cực. Những lời Tạ Trần từng nói về "cái giá của tu tiên" và "sự mất người" chợt hiện về rõ mồn một trong tâm trí nàng. Nàng từng cho rằng đó chỉ là những lời nói ngông cuồng của một phàm nhân, một kẻ không hiểu gì về đạo lớn. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng, hiện thực đang tát thẳng vào niềm tin bấy lâu.

"Chính đạo... đây là chính đạo sao? Hay chỉ là một tấm màn che đậy cho lòng tham và sự điên loạn?" Nàng thầm thì, giọng nói lạc hẳn đi, đầy đau khổ. Những lý tưởng về việc tu tiên để cứu vãn chúng sinh, để bảo vệ Thiên Đạo, giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' này, họ đã đánh mất nhân tính, trở thành những ác quỷ đội lốt người, thậm chí còn tàn bạo hơn cả ma vật. Ma vật hành động theo bản năng, còn những kẻ này lại dùng trí tuệ và linh lực để gây ra tội ác tày trời.

Lăng Nguyệt ngước nhìn bầu trời vàng úa bởi khói bụi, nơi từng là biểu tượng của Thiên Đạo mà nàng hằng khao khát bảo vệ. Nàng thấy một sự phản chiếu ghê tởm của chính mình trong đó, một phần của cái thế giới đang dần mục nát này.

***

Khi ánh chiều tà hắt những tia nắng yếu ớt cuối cùng qua khung cửa sổ quán sách, Tạ Trần vẫn ngồi sau bàn trà, bình thản pha một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng. Hương trà thanh khiết lan tỏa khắp gian phòng, xua đi phần nào không khí căng thẳng bao trùm. Tuy nhiên, đôi mắt hắn không ngừng phân tích thông tin mà Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) vừa mang đến, tựa như một cỗ máy tinh vi đang vận hành.

Dương Quân đứng cạnh, vẻ mặt bàng hoàng sau khi chứng kiến những gì đã xảy ra trên chiến trường. Anh là người từng trải qua sự phân liệt nội bộ trong tông môn, nhưng những gì anh thấy hôm nay đã vượt quá sức tưởng tượng. "Không thể tin được... những sư huynh, sư tỷ từng dạy ta chính đạo, giờ lại ra tay tàn bạo đến thế... Đây không phải con đường ta muốn theo!" Giọng Dương Quân run lên vì phẫn nộ, ánh mắt anh tràn ngập sự đau khổ và vỡ mộng. Lý tưởng về tu tiên, về chính đạo, đang lung lay tận gốc rễ trong tâm hồn anh.

Bách Lý Hùng, tay đặt lên chuôi kiếm, gương mặt góc cạnh càng thêm nặng nề. "Bọn chúng giờ còn đáng sợ hơn yêu ma. Ít ra yêu ma còn có bản năng, còn bọn tu sĩ này lại có trí tuệ để gây ra tội ác tày trời." Lời nói của ông trầm hùng, chứa đựng sự căm phẫn sâu sắc. Ông đã thấy quá nhiều sự tàn bạo, nhưng cảnh tượng những tu sĩ, những kẻ mang danh 'chính đạo', lại ra tay cướp bóc, giết chóc người vô tội một cách không ghê tay, quả thực là một đòn giáng mạnh vào lương tri.

Mộ Dung Tuyết ngồi cạnh, lặng lẽ xoa dịu một vết thương nhỏ trên tay một binh sĩ vừa được đưa về từ tiền tuyến. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng cũng chất chứa nỗi buồn và sự lo lắng tột độ. Nàng hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự sống, và sự vô nhân đạo mà nàng chứng kiến đang làm trái tim nàng tan nát.

Hồ Ly Nữ ngồi vắt vẻo trên ghế, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy theo nhịp điệu suy tư của nàng. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn phản ứng của Tạ Trần, đôi mắt tinh ranh lóe lên vẻ thâm sâu. "Kẽ hở của nhân tâm... luôn là con đường dễ nhất để bóng tối xâm nhập. Ma Chủ Cửu U rất giỏi chơi trò này." Nàng khẽ nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ tinh nghịch thường thấy.

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, hơi nóng thoảng bay lên, làm dịu đi không khí. Hắn ngước nhìn mọi người, ánh mắt kiên định, bình tĩnh như mặt hồ sâu. "Hồ Ly Nữ nói đúng. Đây không đơn thuần là pháp thuật khống chế, mà là mồi lửa đốt cháy những dục vọng ẩn sâu. 'Tâm Ma Thực Hồn' không phải là một loại chú pháp làm người ta mất đi ý thức hoàn toàn, mà là khuếch đại những hạt giống ác niệm, tham lam, sợ hãi đã tồn tại sẵn trong tâm trí họ. Nó biến kẻ trúng chú thành một phiên bản cực đoan, méo mó của chính mình, đẩy họ đến chỗ tàn bạo, mất nhân tính hơn. Liễu Thanh Phong đã tìm được con đường nhanh nhất để phá hủy đạo tâm của người khác, và Ma Chủ Cửu U đang lợi dụng điều đó để gieo rắc hỗn loạn."

Tạ Trần dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà. "Liễu Thanh Phong đã sử dụng sự tuyệt vọng về Thiên Đạo suy kiệt, cùng với nỗi ám ảnh về 'cơ duyên vá trời', để gieo rắc loại chú pháp này. Hắn không chỉ muốn trả thù ta, mà còn muốn thanh lọc giới tu tiên theo cách riêng của hắn, loại bỏ những kẻ mà hắn cho là không đủ kiên định, không đủ 'chính đạo'. Hắn tin rằng chỉ những kẻ 'tuyệt đối' mới có thể 'vá trời', và hắn đang dùng Ma Vực để đạt được mục đích đó, mà không hề nhận ra mình đang bị Ma Vực lợi dụng."

Dương Quân nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Chúng ta phải làm gì? Không thể để bọn chúng tiếp tục làm điều này!"

Tạ Trần gật đầu. "Thủ đoạn của Liễu Thanh Phong rất thâm độc. Hắn không chỉ làm suy yếu Tiên Môn từ bên trong bằng cách biến chất các tu sĩ, mà còn muốn tạo ra một hình ảnh ghê tởm về tu sĩ trong mắt phàm nhân, khiến phàm nhân mất đi niềm tin, từ đó dễ dàng bị hắn thao túng hơn. Đây là một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến giành lấy 'nhân tâm'."

Hắn nhìn thẳng vào Dương Quân. "Chúng ta không thể dùng sức mạnh thuần túy để đối phó với 'Tâm Ma Chú'. Càng chống đối mạnh mẽ, dục vọng của kẻ trúng chú càng bùng lên dữ dội. Điều chúng ta cần làm là vạch trần bản chất của nó, gieo rắc sự ngờ vực vào trong lòng những tu sĩ chưa bị ảnh hưởng quá sâu, và quan trọng nhất là phải có một 'cầu nối' vững chắc vào trong Tiên Môn, một người đủ uy tín và đủ tỉnh táo để đứng lên vạch trần bộ mặt thật của Liễu Thanh Phong và 'Tâm Ma Chú' của hắn."

Bách Lý Hùng suy tư. "Nhưng ai có thể làm được điều đó? Tiên Môn giờ đây đã bị chia rẽ sâu sắc, và niềm tin vào Liễu Thanh Phong đang bị lung lay, nhưng vẫn có rất nhiều kẻ bị mê hoặc bởi quyền lực và ảo vọng 'vá trời'."

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở nơi xa xăm, tựa như đang nhìn thấy một điều gì đó mà không ai khác có thể thấy. "Một kẻ từng đứng trên đỉnh cao của chính đạo, từng là biểu tượng của sự thanh khiết, giờ đây đang chứng kiến sự mục nát từ bên trong. Một kẻ đã 'mất người' một phần, nhưng lại không thể chịu đựng được việc chứng kiến người khác đánh mất toàn bộ nhân tính của mình." Hắn không nói rõ, nhưng trong thâm tâm, một kế hoạch đã dần thành hình, phức tạp như những sợi tơ nhân quả đang đan xen vào nhau.

Hắn cần một ngọn lửa, một tia sáng có thể đốt cháy sự ngờ vực, một tiếng chuông cảnh tỉnh có thể phá vỡ sự mê muội của 'Tâm Ma Chú'. Và ngọn lửa đó, tiếng chuông đó, có lẽ sẽ đến từ một nơi không ai ngờ tới, từ chính trái tim tan vỡ của một tiên tử.

***

Đêm khuya, gió lạnh luồn lách qua những khe đá của đỉnh tháp cổ trong Thành Vô Song, nơi tạm thời được sửa chữa để làm nơi ẩn náu. Ánh trăng non bị mây đen che khuất, khiến màn đêm càng thêm u tối, không một vì sao lấp lánh. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo, tấm bạch y tiên bào đã bị cởi ra, đặt gọn gàng một bên. Nàng chỉ khoác một lớp áo trong mỏng manh, để mặc cái lạnh thấm vào da thịt, tựa như muốn dùng nó để xoa dịu nỗi đau đang cào xé tâm can.

Nguyệt Quang Trâm nằm gọn trong lòng bàn tay nàng, ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm tỏa ra, rọi sáng một khoảng nhỏ trong bóng tối. Ánh sáng ấy, thanh khiết và vĩnh cửu, không thể xua tan bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn nàng, nhưng lại mang đến một chút hơi ấm, một chút hy vọng mong manh. Nàng nhắm mắt lại, từng thước phim kinh hoàng của buổi chiều cứ tua đi tua lại trong tâm trí nàng. Tiếng la hét, tiếng kiếm reo, tiếng cười điên dại của tu sĩ, mùi máu tanh nồng, mùi khét của pháp thuật... tất cả cứ xoáy vào nàng, không ngừng nghỉ.

Nàng nhớ lại từng lời thề khi bước vào tiên môn, từng lý tưởng cao đẹp về việc tu tiên để cứu vãn chúng sinh, để bảo vệ Thiên Đạo. Những lời dạy về 'chính đạo', về sự thanh cao, về việc từ bỏ dục vọng phàm tục để đạt đến cảnh giới siêu thoát. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến lại là một sự tương phản nghiệt ngã. Những kẻ từng thề nguyện bảo vệ Thiên Đạo lại là những kẻ đầu tiên hủy hoại nhân tính của mình, đạp đổ mọi giới luật, và gây ra tội ác tày trời. Họ không còn là 'tiên nhân', mà là những con quỷ đội lốt người, tham lam, tàn nhẫn và điên dại.

Nàng đã 'mất người' một phần, nàng biết điều đó. Con đường tu tiên đã khiến nàng dần đánh mất những cảm xúc, những ký ức, những sợi dây liên kết với thế giới phàm trần. Nàng đã trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ tập trung vào việc tu luyện và đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng những gì nàng chứng kiến hôm nay lại chạm đến tận cùng phần nhân tính còn sót lại trong nàng, đánh thức một nỗi đau sâu thẳm mà nàng tưởng chừng đã chôn vùi. Nàng nhận ra con đường 'vá trời' mà tiên môn theo đuổi đã hoàn toàn sai lệch. Nó không phải là cứu vãn Thiên Đạo, mà là hủy hoại nhân đạo. Nếu cứ tiếp tục, toàn bộ giới tu sĩ sẽ biến thành ác quỷ, và Thiên Đạo, dù có được 'vá' lại, cũng sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một thế giới không còn chút nhân tính nào.

Một câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng, nặng trĩu như một tảng đá. "Cái giá của trường sinh... là mất đi chính mình sao? Tạ Trần, ngươi đã đúng... Con đường này đã mục nát từ gốc rễ." Những lời nói của Tạ Trần, một phàm nhân, lại vang vọng trong nàng như lời tiên tri. Hắn đã nhìn thấu bản chất của vấn đề, cái bản chất mà những tu sĩ kiêu ngạo như nàng đã mù quáng bỏ qua.

Nàng nhìn vào Nguyệt Quang Trâm, vật kỷ niệm duy nhất còn sót lại từ quá khứ phàm nhân của mình. Nó là biểu tượng của một Lăng Nguyệt từng có cảm xúc, từng có gia đình, từng có một cuộc sống bình thường. Nàng cảm nhận chút hơi ấm từ nó, như một sợi dây liên kết vô hình kéo nàng trở về với phần 'người' đã bị chôn vùi.

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của nàng – không phải ánh sáng của pháp thuật, mà là ánh sáng của một quyết tâm mới, một sự thức tỉnh sâu sắc. Nàng sẽ không thể cứu vãn 'chính đạo' của tiên môn, bởi vì 'chính đạo' đó đã thối rữa từ bên trong. Nhưng nàng có thể cứu vãn 'nhân đạo', cứu vãn những gì còn sót lại của lương tri, của tình người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử từ từ đứng dậy. Thân hình nàng vẫn cao ráo, thanh thoát, nhưng giờ đây không còn vẻ yếu đuối của sự vỡ mộng, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. Ánh mắt nàng, vốn dĩ lạnh lùng, giờ lại bùng lên ngọn lửa của ý chí. Nàng đưa tay, cởi bỏ bộ bạch y tiên môn quen thuộc, gấp gọn lại và đặt sang một bên, tựa như đang từ bỏ một phần quá khứ, một phần của cái thế giới đã mục nát. Nàng thay vào đó là một bộ trang phục đơn giản, màu sắc trầm hơn, không còn biểu tượng của bất kỳ tông môn nào. Đó là một sự từ bỏ, nhưng cũng là một sự giải thoát.

Nàng cài Nguyệt Quang Trâm lên tóc, không còn là một món pháp khí đơn thuần, mà là một lời thề với chính mình, với nhân tính của mình. Nàng đã tìm thấy con đường mới, một con đường không cần đến danh xưng 'tiên tử', không cần đến linh lực cường đại, mà chỉ cần đến trái tim và lương tri của một con người. Ngoài kia, bóng đêm vẫn bao trùm Thành Vô Song, nhưng trong lòng Lăng Nguyệt, một bình minh mới vừa ló dạng, mang theo quyết tâm sắt đá của một linh hồn đã thức tỉnh.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free