Nhân gian bất tu tiên - Chương 217: Tiên Môn Phân Liệt: U Ám Lan Tràn
Mây mù giăng lối, phủ lên Thái Huyền Tông một màn sương bạc, khiến những mái ngói lưu ly vốn thanh thoát nay thêm phần u tịch, lạnh lẽo. Dưới lòng tông môn hùng vĩ, trong một mật thất kiên cố được bao bọc bởi trận pháp cổ xưa, ánh sáng đỏ quỷ dị từ chiếc gương đồng ám màu vẫn bao trùm, hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Liễu Thanh Phong. Khí tức ma đạo từ hắn phát ra ngày càng nồng đậm, hòa lẫn với linh khí thanh khiết của Thái Huyền Tông, tạo nên một sự tương phản đến rợn người, tựa như một vết nhơ không thể tẩy rửa.
Liễu Thanh Phong đứng đó, tựa một pho tượng tà ác, đôi mắt đỏ rực như máu dính chặt vào quả cầu thủy tinh đang lơ lửng giữa không trung. Bên trong quả cầu, những hình ảnh mờ ảo, vặn vẹo liên tục hiện lên rồi tan biến, đó là những buổi nghị sự căng thẳng, những ánh mắt nghi kỵ, những cái cau mày đầy toan tính của các trưởng lão tông môn khắp Thập Phương Nhân Gian. Tiếng gió rít qua khe cửa mật thất, hòa cùng những âm thanh lẩm bẩm không rõ của trận pháp, càng khiến không gian thêm phần âm u, đáng sợ. Liễu Thanh Phong vuốt ve chiếc nhẫn ngọc đeo trên ngón tay, một nụ cười lạnh lẽo, méo mó từ từ nở trên môi hắn, không còn chút vẻ cao ngạo hay chính trực của một tiên nhân chân chính, mà chỉ còn sự tự mãn của một kẻ đã đắm chìm vào tà đạo.
“Bẩm Tôn giả, ‘Tâm Ma Chú’ đã bắt đầu phát tác mạnh mẽ.” Một thuộc hạ quỳ gối dưới chân Liễu Thanh Phong, thân hình run rẩy trong ánh sáng đỏ quỷ dị, cúi thấp đầu đến mức gần như chạm đất. Giọng y run rẩy, đầy vẻ sợ hãi và kính nể. “Các tông môn nhỏ đã có dấu hiệu lung lay, nội bộ nảy sinh mâu thuẫn. Một số trưởng lão cũng bắt đầu nghi kỵ lẫn nhau, tranh giành quyền lợi và tài nguyên. Phe ủng hộ chúng ta, nhân danh đại nghĩa ‘vá trời’ và sự cấp bách của thời cuộc, ngày càng lớn mạnh, nhưng cũng có phe phản đối gay gắt, cho rằng chúng ta đang đi ngược lại chính đạo, dùng thủ đoạn tà môn.”
Liễu Thanh Phong không đáp lời ngay, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào quả cầu thủy tinh, quan sát từng biến động nhỏ nhất trong tâm trí của những kẻ đang bị hắn thao túng. Hắn nhìn thấy sự tham lam bùng lên trong mắt một vị trưởng lão vốn thanh liêm, nhìn thấy nỗi sợ hãi biến thành sự cố chấp mù quáng trong lòng một kẻ từng dũng cảm. Khí tức ma đạo từ hắn tỏa ra ngày càng nồng đậm, hòa cùng linh khí thanh khiết của Thái Huyền Tông, tạo nên một sự tương phản quỷ dị, tựa như một vết nhơ không thể tẩy rửa. Mùi hương trầm thoang thoảng trong mật thất bị lấn át bởi mùi tanh nồng của máu và thứ khí tức u ám từ chiếc gương đồng.
“Nhân tâm vốn yếu đuối, chỉ cần thêm một chút sợ hãi, một chút tham vọng, tự khắc sẽ bùng lên…” Liễu Thanh Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, tựa như băng tuyết ngàn năm. Hắn vẫn không nhìn thuộc hạ, chỉ lẩm bẩm, như đang độc thoại với chính mình, hoặc với những hình ảnh đang nhảy múa trong quả cầu. “Cơ duyên ‘vá trời’ này, không ai muốn bỏ lỡ. Nhưng để nắm giữ nó, cần phải có sự quyết đoán, thậm chí là tàn nhẫn. Kẻ nào còn ôm giữ những tư tưởng cũ rích, những giới luật hủ lậu, sẽ chỉ bị đào thải mà thôi.”
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười méo mó càng hiện rõ. “Những kẻ tự cho mình là chính đạo, cuối cùng cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành. Chúng sẽ tự tay phá hủy niềm tin của mình, tự tay đạp đổ những giá trị mà chúng từng tôn thờ. Đó không phải là lỗi của ta, mà là bản chất của chúng, bản chất của cái gọi là ‘tiên nhân’.” Hắn quay đầu, ánh mắt đỏ rực như máu cuối cùng cũng chiếu thẳng vào thuộc hạ đang run rẩy. “Tốt. Càng hỗn loạn, càng dễ bề thao túng. Kẻ nào dám cản trở đại nghiệp ‘vá trời’, đều là nghịch thiên! Kẻ nào dám đứng về phía phàm nhân, chống lại ý trời, sẽ phải trả giá đắt.”
Thuộc hạ rùng mình trước ánh mắt đó, vội vàng cúi thấp đầu hơn nữa, không dám nhìn thẳng. “Thuộc hạ đã hiểu. Chúng ta sẽ tiếp tục đẩy mạnh các tin đồn, chia rẽ nội bộ các tông môn, kích động lòng tham và nỗi sợ hãi của các trưởng lão. Đồng thời, cũng sẽ không ngừng tung ra những lời đồn đại về sự ‘tuyệt vời’ của ‘cơ duyên vá trời’, rằng chỉ có Liễu Tôn giả mới có khả năng dẫn dắt chúng ta đến vinh quang vĩnh cửu.”
Liễu Thanh Phong gật đầu, ánh mắt lại quay về quả cầu thủy tinh. “Cứ làm như vậy. Hãy để chúng tự giết nhau, tự phá hủy lòng tin vào ‘đạo’ của mình. Rồi khi đến thời điểm thích hợp, ta sẽ ra tay, thu gom tất cả những kẻ còn sót lại, trở thành kẻ cứu thế duy nhất, kẻ nắm giữ tương lai của Thập Phương Nhân Gian. Tạ Trần… ngươi muốn bảo vệ phàm nhân ư? Ngươi muốn chúng sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính ư?” Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ thù hận, nhưng lại vang vọng trong căn phòng kín đáo một cách rợn người, tựa như một tiếng thì thầm của ma quỷ. Một nụ cười tàn độc, méo mó hiện trên môi hắn, một nụ cười không còn chút vẻ người. “Ta sẽ biến chúng thành tro bụi, thành công cụ cho kế hoạch của ta! Ta sẽ cho ngươi thấy, những gì ngươi trân trọng nhất sẽ bị ta nghiền nát dưới chân. Ngươi muốn là điểm neo nhân quả ư? Ta sẽ bẻ gãy điểm neo đó, khiến toàn bộ nhân quả của ngươi tan vỡ. Ta sẽ không chỉ đánh bại ngươi, Tạ Trần, ta sẽ hủy diệt tất cả những gì ngươi trân trọng, từng chút một, cho đến khi ngươi phải quỳ gối cầu xin cái chết!” Hắn đưa tay, khẽ vuốt ve quả cầu thủy tinh, những hình ảnh bên trong bỗng chốc trở nên hỗn loạn hơn, như phản chiếu sự điên cuồng trong tâm trí hắn. Khí tức ma đạo từ hắn tỏa ra ngày càng mạnh mẽ, hòa cùng linh khí thanh khiết của Thái Huyền Tông, tạo nên một sự tương phản quỷ dị, tựa như một vết nhơ không thể tẩy rửa, báo hiệu một kỷ nguyên đen tối sắp sửa bắt đầu.
***
Đại sảnh của Thanh Vân Các, một tông môn vốn nổi tiếng với sự trung lập và đức độ, giờ đây không còn giữ được vẻ trang nghiêm vốn có. Nắng trưa gay gắt xuyên qua những ô cửa sổ lớn, rải những vệt sáng chói chang lên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng, bức bối đang bao trùm. Mùi hương trầm thanh khiết thường ngày bị lấn át bởi mùi trà thảo dược nồng nặc và thứ linh khí hỗn tạp, nặng nề, tựa như vô số những cảm xúc tiêu cực đang bị dồn nén. Tiếng tranh cãi gay gắt, tiếng vỗ bàn đôm đốp, tiếng thở dài não nề, và cả tiếng chén trà va chạm loảng xoảng, tất cả hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự chia rẽ và hoài nghi.
Liễu Thanh Phong đứng ở trung tâm đại sảnh, với vẻ mặt đầy tự tin, thậm chí là có chút cuồng tín, nhưng ánh mắt hắn vẫn ẩn chứa một sự điên cuồng khó nắm bắt. Hắn vận một bộ đạo bào màu xanh lam nhạt, thoạt nhìn vẫn là tiên phong đạo cốt, nhưng khí tức từ hắn lại mang theo một sự lạnh lẽo, khiến người khác phải rùng mình. Hắn đang thuyết phục các trưởng lão về kế hoạch của mình, nhấn mạnh sự cấp bách của 'vá trời' và sự cần thiết phải 'trừ diệt' Tạ Trần, kẻ được hắn gán cho tội danh "dị số gây hoang mang nhân tâm".
“Chư vị đạo hữu, thời gian không còn nhiều!” Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng khắp đại sảnh, đầy hùng hồn và mang tính mệnh lệnh. “Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí ngày càng mỏng, nếu chúng ta không hành động quyết liệt, Thập Phương Nhân Gian sẽ chìm vào hỗn loạn vĩnh viễn! Tên Tạ Trần kia, một phàm nhân mà dám xúi giục dân chúng, gây dao động nhân tâm, chống đối tiên môn, hắn chính là dị số, là chướng ngại vật trên con đường ‘vá trời’ của chúng ta! Cần phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ để chấn chỉnh!”
Một số tông môn lớn, chịu ảnh hưởng từ 'Tâm Ma Chú' mà Liễu Thanh Phong đã gieo rắc, hoặc bị mờ mắt bởi lời hứa hẹn về cơ duyên ‘vá trời’ và những lợi ích mà Liễu Thanh Phong vẽ ra, đã công khai ủng hộ hắn.
“Liễu đạo hữu nói đúng!” Một vị trưởng lão của Hỏa Vân Tông, mặt đỏ gay, vỗ bàn đứng dậy. “Chúng ta đã nhân nhượng quá đủ rồi! Thời gian không còn nhiều, tiểu tử Tạ Trần kia là dị số, đã khiến nhân tâm dao động! Đại cục ‘vá trời’ mới là trên hết, cần phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ để chấn chỉnh!” Ánh mắt lão ta lóe lên sự cố chấp và tham vọng, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa thường ngày.
Tuy nhiên, nhiều trưởng lão lớn tuổi hơn, hoặc những tông môn nhỏ hơn, vẫn giữ được lý trí, bày tỏ sự nghi ngờ và lo ngại về sự biến chất của con đường tu tiên. Họ cảm nhận được một thứ gì đó sai trái, một sự lệch lạc trong lời nói và hành động của Liễu Thanh Phong, dù không thể lý giải rõ ràng.
“Nhưng cách làm của Liễu đạo hữu… có phần quá mức.” Một trưởng lão tóc bạc phơ của Thiên Hà Tông, giọng nói run run nhưng đầy kiên định, lên tiếng phản bác. “Chẳng lẽ vì ‘vá trời’ mà chúng ta phải đánh mất chính ‘Đạo’ của mình, đánh mất nhân tính sao? Liệu đây có phải là con đường chân chính để cứu vãn Thiên Đạo? Chúng ta tu tiên là để thanh lọc tâm hồn, để đạt đến cảnh giới cao siêu, chứ không phải để trở nên tàn bạo, bất chấp tất cả.”
“Đúng vậy!” Một trưởng lão khác tiếp lời, “Việc Liễu đạo hữu sử dụng những thủ đoạn mờ ám, thậm chí là có mùi tà khí, để thao túng các tông môn khác, để ép buộc phàm nhân… Đây còn là chính đạo sao? Phàm nhân cũng là sinh linh, cũng có quyền được sống, được giữ trọn nhân tính của mình.”
Các trưởng lão tranh cãi dữ dội, không khí như muốn nổ tung. Một số người vỗ bàn đứng dậy, chỉ trích lẫn nhau, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng trở nên ngột ngạt hơn. Tiếng chén trà va chạm loảng xoảng, có cái bị vỡ tan tành trên sàn đá, tạo ra những âm thanh chói tai.
Ở một góc khuất của đại sảnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đó, thân ảnh bạch y thanh thoát của nàng gần như chìm vào bức tường, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại không ngừng quét qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những vị trưởng lão đang tranh luận. Trên gương mặt tuyệt mỹ như băng tuyết của nàng, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu sa thường thấy, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi và thất vọng tột cùng. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ thân trâm truyền đến, cũng không thể làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí nàng.
*Đây còn là tu tiên sao?* Nàng tự hỏi, nội tâm dậy sóng dữ dội. *Hay chỉ là tranh giành quyền lực, lợi dụng danh nghĩa ‘vá trời’ để che đậy sự tham lam và tàn bạo? Niềm tin của ta… đang dần tan vỡ. Những gì ta từng tin là chính đạo, là con đường cao cả, giờ đây lại bị chính những người tu luyện nó vấy bẩn bằng sự ích kỷ và thủ đoạn hèn hạ. Liễu Thanh Phong đã biến chất, nhưng những người ủng hộ hắn cũng không khác gì. Chẳng lẽ, con đường tu tiên rốt cuộc chỉ là một vòng luẩn quẩn của sự ‘mất người’ sao?*
Liễu Thanh Phong nở một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt hắn quét qua Lăng Nguyệt đầy ẩn ý, như thể hắn đã nhìn thấu được sự dao động trong tâm trí nàng. Hắn không nói gì thêm, chỉ để những lời tranh cãi tiếp tục bùng nổ, bởi vì sự chia rẽ này chính là điều hắn mong muốn, là bước đệm cho kế hoạch lớn hơn của hắn.
Dương Quân đứng cạnh Trưởng lão Thanh Vân Các, vẻ mặt anh tuấn của hắn giờ đây đầy lo âu. Hắn cố gắng hòa giải, nhưng mọi lời nói đều như muối bỏ biển, bị nuốt chửng trong những tiếng tranh cãi gay gắt. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy sự đồng cảm, hiểu rằng nàng đang trải qua một cuộc khủng hoảng niềm tin sâu sắc. Bản thân hắn cũng từng hoài nghi, nhưng giờ đây, khi chứng kiến cảnh tượng này, hắn càng thêm kiên định với quyết định đứng về phía Tạ Trần, đứng về phía nhân tính. Dù nắng gắt xuyên qua cửa sổ, nhưng không khí trong đại sảnh vẫn lạnh lẽo đến thấu xương, báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang hình thành trong giới tu tiên, cơn bão của sự tan rã và biến chất.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thành Vô Song, hắt những tia nắng cuối ngày vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Không khí dịu mát, mang theo chút hương hoa cỏ dại từ những con đường lát đá, khiến tâm hồn con người thư thái lạ thường. Tuy nhiên, trong quán sách, dù tiếng rao hàng của thương nhân từ Phố Thương Mại Kim Long vọng lại xa xa, tiếng lật sách nhẹ nhàng và mùi giấy cũ, mực, cùng chút trà thảo mộc thoang thoảng vẫn hiện hữu, nhưng bầu không khí lại nặng nề, căng thẳng hơn bao giờ hết. Tạ Trần ngồi bên bàn trà ấm cúng, tay khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn đặt trên bàn, ánh mắt sâu thẳm của hắn dán chặt vào tấm bản đồ phác thảo các tông môn lớn được trải ra, mỗi đường nét đều chứa đựng vô vàn suy tư.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết bước vào, theo sau là Bách Lý Hùng, vẻ mặt cả ba đều đầy lo lắng. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, lập tức lên tiếng, giọng nói dứt khoát nhưng cũng không giấu được sự sốt ruột.
“Tiên sinh, tình hình không ổn.” Dương Quân bước đến gần bàn, cúi người nói, ánh mắt quét qua bản đồ. “Các tông môn đang chia rẽ sâu sắc. Liễu Thanh Phong đã lôi kéo được thêm vài tông môn lớn, dường như hắn đang dùng… thủ đoạn không chính đạo, khiến một số trưởng lão trở nên cố chấp đến điên cuồng. Họ không còn nghe bất kỳ lời khuyên nào, chỉ một mực tin vào Liễu Thanh Phong và cái gọi là ‘cơ duyên vá trời’ của hắn.”
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, cũng tiếp lời, giọng nói mang theo một nỗi buồn khó tả. “Nghe nói hắn còn tuyên bố sẽ không từ thủ đoạn nào để ‘vá trời’, kể cả việc hy sinh toàn bộ phàm nhân. Hắn cho rằng, để cứu vãn Thiên Đạo, thì cái giá phải trả là mạng sống của những kẻ thấp kém như chúng ta cũng là xứng đáng. Thậm chí, còn có tin đồn rằng hắn đã bắt đầu sử dụng những pháp khí tà dị, những thuật pháp cổ xưa bị cấm kỵ để thao túng tâm trí người khác.” Nàng siết chặt tay, ánh mắt lộ rõ sự căm phẫn. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?”
Tạ Trần chỉ lắng nghe, không nói một lời, ánh mắt vẫn dán chặt vào bản đồ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên Nhân Quả Luân Bàn, tựa như đang tính toán, suy luận. Hắn đã dự liệu được phần nào sự biến chất của Liễu Thanh Phong, nhưng không ngờ hắn ta lại sa đọa nhanh đến vậy. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mỏng manh của linh khí, và nỗi hận thù đã đẩy Liễu Thanh Phong vào một con đường mà không một tu sĩ chính đạo nào dám bước chân tới. Hắn đã từ bỏ giới luật, từ bỏ danh dự, thậm chí là từ bỏ nhân tính, chỉ để đạt được mục đích trả thù Tạ Trần và khẳng định lại sự ưu việt của mình.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị nhưng giờ đây cũng đầy vẻ lo lắng, lên tiếng. “Thành Vô Song đã tăng cường phòng bị, nhưng nếu Liễu Thanh Phong thật sự dùng những thủ đoạn tà môn đó, chúng ta e rằng sẽ rất khó chống đỡ. Hắn không chỉ nhắm vào thân xác, mà còn nhắm vào tâm trí.”
Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, tinh nghịch bất ngờ xuất hiện từ một góc khuất trong quán sách, tựa như từ hư vô mà bước ra. Đó chính là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy, mặc một chiếc váy màu xanh tươi sáng. Nàng nháy mắt tinh nghịch với Tạ Trần, nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc, không còn vẻ lanh lợi thường thấy.
“Này thư sinh, ta có tin tức cực kỳ thú vị đây, đáng giá hơn cả linh thạch thượng phẩm đấy.” Hồ Ly Nữ thì thầm, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ thần bí. “Liễu Thanh Phong kia, hắn không chỉ đơn thuần là điên cuồng đâu. Hắn đã mượn sức từ… Ma Vực. Một loại chú pháp cổ xưa, ‘Tâm Ma Thực Hồn’. Loại chú pháp này không chỉ làm dao động tâm trí, mà còn ăn mòn linh hồn, khiến kẻ trúng chú trở nên cố chấp, hung tợn, và dễ bị thao túng bởi dục vọng sâu thẳm nhất của mình. Đó là lý do vì sao những trưởng lão kia lại hành động điên cuồng như vậy.”
Tạ Trần ngẩng đầu nhìn Hồ Ly Nữ, ánh mắt lóe lên sự suy tư sâu sắc. Hắn đã đoán được phần nào, nhưng việc Tiểu Cửu xác nhận đã khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, và cũng phức tạp hơn rất nhiều. Hắn khẽ thở dài, tay vẫn đặt trên Nhân Quả Luân Bàn.
“Ma Vực sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chiêm nghiệm. “Quả nhiên không ngoài dự đoán. Hắn muốn dùng hắc ám để đối phó với hắc ám, nhưng lại không biết mình cũng đang bị nuốt chửng. Kẻ nào dùng ma đạo, kẻ đó sẽ bị ma đạo phản phệ.” Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. “Thế cục đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Một cuộc chiến không chỉ là giữa tiên và phàm, mà còn là giữa chính và tà, giữa nhân tính và ma tính. Và ta, vẫn là một phàm nhân, phải tìm cách giữ vững. Liễu Thanh Phong đã trở thành một con quỷ, được sinh ra từ chính sự kiêu ngạo và sỉ nhục của tiên môn, và Ma Chủ Cửu U hẳn đang mỉm cười phía sau hắn. Kế hoạch này của hắn không đơn thuần là trả thù, mà còn là một ván cờ lớn hơn, nhằm hủy hoại toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.”
Hồ Ly Nữ nháy mắt tinh nghịch, nhưng vẻ mặt cũng rất nghiêm túc, không khí trong quán sách trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đều nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng, dù nguy hiểm đang bủa vây, nhưng sự điềm tĩnh và trí tuệ của hắn vẫn là niềm hy vọng lớn nhất của họ. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí mỏng manh, và ranh giới giữa tiên phàm đã mờ nhạt, nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang đứng ở điểm neo của tất cả nhân quả, đối mặt với một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực, mà bằng chính nhân tính và trí tuệ của mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.