Nhân gian bất tu tiên - Chương 216: Liễu Thanh Phong: Hận Khắc Cốt, Độc Kế Nảy Sinh
Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn phía sau dãy núi, để lại một vệt đỏ thẫm như máu vương trên nền trời u ám, báo hiệu một đêm dài uất hận và cuồng nộ đang chờ đợi. Trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, nơi thường ngày vang vọng tiếng giảng đạo thanh thoát và tiếng đệ tử tụng kinh, giờ đây lại bao trùm một bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở, tựa như chì lỏng đang đông đặc. Những ngọn đèn dầu lay lắt trên các cây cột gỗ lớn chỉ đủ sức xua đi một phần bóng tối, nhưng lại càng làm nổi bật thêm vẻ u ám, tang thương của nơi này, cùng với những gương mặt tái mét vì giận dữ và lo lắng. Mùi hương trầm lạnh lẽo thường dùng để tĩnh tâm nay chỉ còn vương lại một chút, bị át hẳn bởi mùi hương nồng của thuốc chữa thương và một thứ mùi tanh nhàn nhạt, gợi nhớ đến máu tươi vừa đổ. Gió đêm rít qua các khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt giá, như tiếng thở dài của trời đất trước một thảm kịch vừa diễn ra.
Liễu Thanh Phong ngồi trên ghế chủ tọa, lưng thẳng tắp nhưng khuôn mặt lại tái nhợt như tờ giấy, từng đường nét thanh tú giờ đây vặn vẹo trong một nỗi căm hờn không thể che giấu. Đôi mắt hắn, thường ngày sáng như sao, giờ chỉ còn là hai đốm lửa đỏ ngầu ẩn chứa sự điên cuồng. Vẫn là bộ đạo bào tinh tươm, nhưng vẻ ngoài chính trực thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ tự phụ bị tổn thương đến tột cùng, một sự nhục nhã khắc cốt ghi tâm. Hắn không thể tin được, một Liễu Thanh Phong lẫy lừng, một thiên tài hiếm có của Thái Huyền Tông, lại phải chịu thất bại ê chề dưới tay một phàm nhân hèn mọn, không linh căn, không tu vi. Cái ý niệm đó cứ luẩn quẩn trong đầu hắn như một lời nguyền rủa, thiêu đốt lý trí và nhân tính của hắn.
Xung quanh, các trưởng lão của những tông môn đồng minh ngồi đối diện, mỗi người một vẻ. Một số ánh mắt dò xét, chất chứa sự nghi ngờ và bất mãn. Họ không nói ra, nhưng sự thất bại này đã gieo mầm mống chia rẽ trong lòng liên minh. Một vài vị thì cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, bởi họ cũng cảm thấy nỗi nhục nhã tương tự, nhưng cũng có những kẻ đang tính toán lợi hại riêng, cân nhắc xem liệu liên minh này có còn đáng để tiếp tục hay không. Cảm giác căng thẳng trong không khí đặc quánh đến mức dường như có thể chạm vào được, và chỉ một tia lửa nhỏ cũng đủ để châm ngòi cho một cuộc bùng nổ dữ dội.
Đột nhiên, Liễu Thanh Phong đập mạnh nắm đấm xuống mặt bàn gỗ lim, một tiếng "RẦM!" chói tai vang lên, khiến toàn bộ căn phòng rung chuyển và các trưởng lão giật mình kinh hãi. Hắn đứng phắt dậy, linh khí quanh thân chấn động mạnh mẽ, tạo nên một luồng gió vô hình quét qua căn phòng, làm lung lay những ngọn đèn dầu. Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy oán hận, như tiếng kim loại bị mài giũa trên đá, vang vọng trong không gian tĩnh lặng: “Kẻ phàm nhân hèn mọn! Chúng dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu để làm nhục tiên môn ta! Đó không phải là thắng lợi, đó là sự gian lận! Một lũ sâu bọ không đáng để nhắc tới!”
Một trưởng lão từ Thanh Vân Các, một người có vẻ ngoài hiền lành hơn, dè dặt lên tiếng, cố gắng xoa dịu tình hình: “Liễu trưởng lão, có lẽ chúng ta cần xem xét lại sức mạnh của phàm nhân và kế sách của Tạ Trần. Chiến thuật của hắn quả thực vô cùng xảo diệu, vượt ngoài dự liệu của chúng ta. Có lẽ không phải do may mắn…”
Chưa kịp nói hết câu, Liễu Thanh Phong đã gằn giọng ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh như dao găm quét qua vị trưởng lão nọ, khiến ông ta phải nuốt ngược lời nói vào trong, toàn thân run rẩy. “Vô nghĩa! Đồ ngu xuẩn! Ngươi đang bênh vực cho lũ hạ tiện đó sao? Chỉ là may mắn! May mắn khi chúng tìm được điểm yếu trong trận pháp của chúng ta, may mắn khi chúng có những món đồ chơi kỳ lạ đó! Lần này, ta sẽ khiến chúng phải trả giá gấp vạn lần, bằng bất cứ giá nào! Ta thề!” Hắn gầm lên, giọng nói đã khàn đặc vì giận dữ, nhưng cũng chất chứa một sự điên cuồng không thể kiểm soát.
Liễu Thanh Phong không thể chấp nhận rằng trí tuệ của một phàm nhân lại có thể vượt qua sự ưu việt của tiên đạo mà hắn hằng tin tưởng. Trong tâm trí hắn, tiên nhân là vô thượng, là kẻ nắm giữ quyền năng của Thiên Đạo, là những người có sứ mệnh cứu vãn thế giới. Còn phàm nhân, họ chỉ là những kẻ yếu đuối, ngu dốt, không linh căn, sinh ra để sống dưới sự bảo hộ của tiên môn, thậm chí là để trở thành vật hi sinh nếu cần thiết. Thất bại này đã làm sụp đổ toàn bộ thế giới quan của hắn, đẩy hắn vào một vực sâu của sự căm phẫn và tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mình đã bị phản bội, không chỉ bởi lũ phàm nhân mà còn bởi chính Thiên Đạo, bởi lẽ ra Thiên Đạo phải đứng về phía kẻ mạnh, phía những tu sĩ như hắn.
Hắn đưa tay vung mạnh, một viên ngọc truyền tin đang cầm trong tay bỗng vỡ tan tành thành vô số mảnh nhỏ, biểu lộ sự mất kiểm soát tột độ. Tiếng ngọc vỡ giòn tan trong không gian tĩnh mịch càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của hắn. Các trưởng lão khác nhìn nhau, trong ánh mắt lộ rõ vẻ bất an. Họ bắt đầu nhận ra rằng Liễu Thanh Phong đã không còn là một lãnh đạo lý trí nữa. Nỗi hận thù đã biến hắn thành một kẻ cuồng vọng, và điều này có thể dẫn đến những quyết định sai lầm, những hành động phi chính đạo, đe dọa đến chính sự tồn vong của liên minh và danh tiếng của các tông môn. Một số người đã bắt đầu nghĩ đến việc rút lui khỏi liên minh, hoặc ít nhất là giảm bớt sự hợp tác, bởi vì đi theo một kẻ điên cuồng sẽ không có kết cục tốt đẹp. Sự rạn nứt nội bộ đã hình thành, và nó đang ngày một mở rộng trong đêm đen. Liễu Thanh Phong, trong cơn điên của mình, không hề nhận ra rằng chính hắn đang tự cô lập mình, tự đẩy mình vào con đường tà đạo mà hắn vẫn luôn khinh bỉ. Hắn chỉ thấy Tạ Trần, hình bóng gầy gò của tên thư sinh phàm tục kia, đang cười nhạo hắn trong tâm trí, và nỗi căm hờn ấy chỉ có thể được dập tắt bằng máu và sự hủy diệt.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn mây mỏng, rải vàng lên đỉnh núi xa xa, Thành Vô Song bừng tỉnh trong một không khí hoàn toàn khác. Không còn sự nặng nề của nỗi lo âu, không còn tiếng gào thét của chiến tranh, thay vào đó là tiếng reo hò hân hoan, tiếng cười nói rộn ràng của hàng vạn phàm nhân. Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi đã hứng chịu những đòn tấn công dữ dội nhất của tiên môn, vẫn sừng sững đứng đó, hiên ngang và kiên cố. Dù trên những bức tường đá xanh cao ngất còn hằn sâu vô số vết pháp thuật cháy sém, những mảng đá vỡ vụn và vết máu khô, nhưng sự vẹn nguyên của nó lại là một minh chứng hùng hồn cho chiến thắng vừa qua. Các phù văn trận pháp khắc trên tường, dù có chỗ bị hư hại, vẫn lấp lánh dưới ánh nắng sớm, như những sợi chỉ vàng dệt nên sự bảo hộ kiên cường. Mùi bụi, mùi kim loại gỉ sét còn vương vấn, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi đất ẩm sau một đêm sương và mùi hương của hoa dại mọc ven đường, tạo nên một cảm giác vừa thanh bình vừa sống động.
Trên đỉnh tường thành, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của anh vẫn được bao bọc bởi bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản. Anh ngẩng đầu đón những tia nắng dịu nhẹ đầu ngày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự tỉnh táo và suy tư. Anh đưa mắt lướt qua thành phố đang bừng sáng, nhìn những người dân đang hân hoan dọn dẹp, chữa trị vết thương, hay đơn giản chỉ là ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc được sống sót. Tiếng reo hò ăn mừng vẫn không ngớt, vang vọng khắp nơi, tựa như một bản hùng ca ca ngợi sự kiên cường và lòng dũng cảm của phàm nhân. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận từng hơi thở của cuộc sống đang hồi sinh sau cơn bão táp.
Bách Lý Hùng bước đến bên cạnh anh, dáng người vạm vỡ, phong trần, vẻ mặt cương nghị giờ đây ánh lên niềm tự hào không thể che giấu. Ông nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy xúc động, giọng nói trầm hùng thường ngày giờ đây lại run rẩy, chứa đựng sự kính trọng tột cùng: “Tiên sinh… Người đã cứu Thành Vô Song! Người là ân nhân của bách tính! Nếu không có kế sách của người, e rằng thành này đã hóa thành tro bụi rồi!” Ông đã không còn gọi Tạ Trần là ‘công tử’ nữa, mà là ‘Tiên sinh’, một danh xưng không chỉ thể hiện sự tôn kính đối với trí tuệ và tài năng, mà còn là sự ngưỡng mộ đối với nhân cách và tấm lòng của Tạ Trần, một người phàm nhân đã dám đứng lên bảo vệ những người yếu thế. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và bộ giáp sắt thô sơ, cũng tiến lại gần, ánh mắt bốc lên ngọn lửa nhiệt huyết. “Đúng vậy, Tiên sinh! Chúng ta đã thắng! Chúng ta đã cho lũ tiên nhân kia biết, phàm nhân không dễ bị bắt nạt!”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, nhưng nhanh chóng tan biến. Anh không đắm chìm trong chiến thắng, bởi anh hiểu rõ cái giá của nó, và những gì đang chờ đợi phía trước. “Đây chỉ là một trận thắng nhỏ, Bách Lý huynh, Thủ Lĩnh. Hắn… Liễu Thanh Phong… sẽ không bỏ qua dễ dàng.” Giọng nói anh trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Sự kiêu ngạo của hắn đã bị chà đạp, và một kẻ như hắn sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó. Hắn sẽ trở lại, và lần này, hắn sẽ tàn độc hơn, nguy hiểm hơn gấp vạn lần. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.” Anh đưa tay ra hiệu cho Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, ánh mắt kiên định. “Hãy tiếp tục củng cố phòng ngự, đừng để bất cứ ai lơ là cảnh giác. Và hãy chăm sóc tốt cho những người bị thương, những người đã hy sinh. Họ là xương máu của thành này.”
Dương Quân đứng cách đó không xa, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, trầm ngâm nhìn về phía xa, nơi quân tiên môn đã rút lui. Vẻ mặt anh tuấn của anh giờ đây hiện rõ sự kiên định, không còn chút do dự nào. Anh đã chứng kiến tất cả, từ sự tàn bạo của Liễu Thanh Phong đến sự kiên cường của phàm nhân, từ trí tuệ phi phàm của Tạ Trần đến sự mục ruỗng của cái gọi là ‘tiên đạo’. Lựa chọn của anh đã rõ ràng. Anh bước tới, đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: “Tạ huynh nói đúng. Sự kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong sẽ khiến hắn trở nên đáng sợ hơn. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để báo thù. Ta sẽ ở lại, giúp huynh. Ta sẽ dùng sức của mình, dùng những gì ta đã học được, để bảo vệ nhân gian này.”
Tạ Trần quay sang Dương Quân, ánh mắt anh hơi giãn ra, một tia ấm áp hiếm hoi lóe lên. Anh gật đầu nhẹ, không nói gì, nhưng cái gật đầu đó chứa đựng sự tin tưởng và tri ân sâu sắc. Anh biết, có được một người như Dương Quân đứng về phía mình, là một điều vô cùng quý giá, đặc biệt là khi cuộc chiến này sẽ không chỉ là đối đầu sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của niềm tin và lý tưởng. Dương Quân có thể trở thành một cầu nối quan trọng, thu hút thêm những tu sĩ trẻ khác, những người còn giữ được lương tri, đứng về phía phàm nhân, tạo nên một phe đối trọng trong giới tu tiên đang ngày càng suy đồi.
Trong một góc khuất trên tường thành, nơi ánh nắng còn chưa chiếu tới, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây bao phủ một vẻ mệt mỏi và nội tâm đấu tranh dữ dội. Bạch y của nàng vẫn thuần khiết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng một nỗi hoài nghi sâu sắc, một sự chấn động không thể che giấu. Nàng đã chứng kiến toàn bộ trận chiến, chứng kiến sự thất bại thảm hại của tiên môn, và quan trọng hơn, chứng kiến sự tàn bạo, vô nhân tính của những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’ khi đối diện với những kẻ yếu đuối.
Trong tâm trí nàng, một câu hỏi lớn không ngừng vang vọng, tựa như tiếng chuông chùa vọng từ nơi xa xăm: *“Cứu vãn Thiên Đạo… hay hủy diệt nhân tính? Con đường của họ, và con đường của Tạ Trần… rốt cuộc đâu mới là đúng đắn?”* Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào sứ mệnh của tiên môn, vào việc tu luyện để đạt đến cảnh giới cao nhất, để "vá trời" và bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, nàng thấy rõ sự "mất người" đang diễn ra trong chính những tu sĩ xung quanh nàng, thấy rõ sự tàn nhẫn và tham lam đang bóp méo những lý tưởng cao đẹp ban đầu. Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, lại là người giữ trọn vẹn nhất cái gọi là ‘nhân tính’, người đã dùng trí tuệ và lòng dũng cảm để bảo vệ những giá trị mà tiên môn đã lãng quên. Nàng khẽ siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong tâm hồn nàng còn lớn hơn gấp bội. Nàng lặng lẽ quay đi, bước chân thanh thoát nhưng lòng nàng thì nặng trĩu, biến mất vào sâu bên trong thành, để lại phía sau một câu hỏi không lời, một bóng hình đầy mâu thuẫn.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu và bụi bặm còn vương trong không khí, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình. Anh biết rằng chiến thắng này sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác, những kẻ đang theo dõi "điểm neo nhân quả" này, từ Ma Chủ Cửu U đến Bạch Vô Thường. Màn kịch lớn của Thiên Đạo suy tàn, tiên phàm giao tranh, chỉ mới bắt đầu. Và anh, Tạ Trần, một thư sinh, sẽ phải đối mặt với tất cả. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước. Vì đây là nhân gian, là nơi con người cần được sống trọn vẹn, và anh là người duy nhất dám đứng ra bảo vệ điều đó.
***
Đêm càng về khuya, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ tông môn Thái Huyền Tông, che khuất ánh trăng, tạo nên một cảnh tượng ma mị, âm u. Hơi lạnh thấm sâu vào từng ngóc ngách, mang theo cảm giác ớn lạnh đến tận xương tủy. Trong một phòng luyện công cá nhân, nơi vốn được thiết kế để tu sĩ tĩnh tâm tu luyện, giờ đây đã bị biến thành một mật thất tạm thời, một không gian u tối, cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không có ánh đèn, chỉ có một luồng sáng yếu ớt, đỏ quỷ dị, phát ra từ một vật thể đặt giữa phòng, khiến bóng tối càng trở nên dày đặc và đáng sợ hơn. Mùi hương linh khí thanh khiết thường thấy đã bị thay thế bởi một thứ mùi hương lạ lùng, vừa tanh tưởi như máu, vừa nồng nặc như hương trầm tà dị, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Liễu Thanh Phong ngồi bất động giữa không gian tối tăm đó, trên một bồ đoàn cũ kỹ. Hắn không còn vẻ giận dữ bộc phát như khi ở Giảng Đường Ngoại Môn nữa. Khuôn mặt hắn giờ đây tái nhợt dưới ánh sáng đỏ quỷ dị, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên một sự bình tĩnh đáng sợ, một vẻ tàn độc và toan tính không còn chút nhân tính nào. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong cao ngạo, mà là một con quỷ đang lột xác từ lớp vỏ tiên nhân.
Trong tay hắn, là một món pháp khí tà dị, một chiếc gương đồng cổ xưa ám màu đỏ máu, không biết đã tồn tại từ bao giờ, hay đã được hắn tìm thấy ở đâu. Chiếc gương này không phản chiếu hình ảnh, mà chỉ phát ra một thứ ánh sáng u ám, tựa như linh hồn của vô số sinh linh đã bị giam cầm bên trong. Hắn vuốt ve mặt gương lạnh lẽo, ngón tay lướt nhẹ trên những hoa văn cổ quái được khắc sâu, giống như một kẻ đang nâng niu một món bảo vật quý giá nhất.
“Tạ Trần…” Giọng nói của Liễu Thanh Phong khàn đặc, đầy vẻ thù hận, nhưng lại vang vọng trong căn phòng kín đáo một cách rợn người, tựa như một tiếng thì thầm của ma quỷ. Hắn không còn gào thét, không còn tức giận, mà chỉ còn một nỗi căm thù đã ngấm sâu vào tận xương tủy, một chấp niệm muốn hủy diệt tất cả. “Ngươi đã đánh thức một con quỷ trong ta. Ngươi đã làm nhục ta, làm nhục Thái Huyền Tông. Ngươi đã phá vỡ niềm tin của ta vào chính đạo, vào sự ưu việt của tiên môn. Vậy thì, ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh của tiên môn không chỉ là linh khí, mà còn là nỗi kinh hoàng tột cùng. Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã dám đối đầu với ta, dám chà đạp lên danh dự của ta!”
Hắn đưa ngón tay trỏ lên, một tia linh lực màu đen quấn quanh đầu ngón tay, nhẹ nhàng rạch một vết trên lòng bàn tay trái. Một dòng máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, chậm rãi chảy xuống, tạo thành một vệt dài trên lòng bàn tay trắng bệch. Máu tươi vừa rỉ ra đã tỏa ra một mùi tanh nồng, nhưng Liễu Thanh Phong không hề cảm thấy đau đớn, ánh mắt hắn chỉ chứa đựng sự lạnh lẽo đến tận cùng. Hắn từ từ nhỏ từng giọt máu vào chiếc gương đồng. Ngay lập tức, chiếc gương phát ra một ánh sáng đỏ quỷ dị mạnh hơn, bao trùm toàn bộ căn phòng, khiến mọi bóng tối phải lùi bước. Những hoa văn cổ quái trên mặt gương bỗng chốc như sống dậy, uốn lượn, vặn vẹo, tựa như vô số linh hồn đang giãy giụa trong đau khổ.
“Ngươi muốn bảo vệ phàm nhân ư? Ngươi muốn chúng sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính ư?” Liễu Thanh Phong tiếp tục độc thoại, giọng nói ngày càng trở nên méo mó, tựa như hắn không còn là chính mình nữa. Một nụ cười tàn độc, méo mó hiện trên môi hắn, một nụ cười không còn chút vẻ người. “Ta sẽ biến chúng thành tro bụi, thành công cụ cho kế hoạch của ta! Ta sẽ cho ngươi thấy, những gì ngươi trân trọng nhất sẽ bị ta nghiền nát dưới chân. Ngươi muốn là điểm neo nhân quả ư? Ta sẽ bẻ gãy điểm neo đó, khiến toàn bộ nhân quả của ngươi tan vỡ. Ta sẽ không chỉ đánh bại ngươi, Tạ Trần, ta sẽ hủy diệt tất cả những gì ngươi trân trọng, từng chút một, cho đến khi ngươi phải quỳ gối cầu xin cái chết!”
Liễu Thanh Phong bắt đầu niệm chú, một tràng âm thanh cổ quái, trầm đục, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà người phàm hay tiên nhân từng biết, vang lên trong căn mật thất. Linh khí âm u, tựa như những con rắn đen, cuồn cuộn từ chiếc gương đồng tràn ra, bao trùm lấy hắn, khiến thân ảnh hắn trở nên mờ ảo, đáng sợ hơn bao giờ hết. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mỏng manh của linh khí, và nỗi hận thù đã đẩy Liễu Thanh Phong vào một con đường mà không một tu sĩ chính đạo nào dám bước chân tới. Hắn đã từ bỏ giới luật, từ bỏ danh dự, thậm chí là từ bỏ nhân tính, chỉ để đạt được mục đích trả thù Tạ Trần và khẳng định lại sự ưu việt của mình. Kế hoạch mới của hắn, được ấp ủ trong bóng tối và sự điên cuồng, sẽ không còn là những trận pháp đối đầu trực diện, mà sẽ là những đòn hiểm độc, nhắm vào những điểm yếu nhất, những người thân cận nhất của Tạ Trần, biến nhân gian thành một biển lửa của đau khổ và tuyệt vọng.
Hắn đã trở thành một con quỷ, được sinh ra từ chính sự kiêu ngạo và sỉ nhục của tiên môn, và Tạ Trần, người phàm nhân với trí tuệ sắc bén, đã vô tình khơi dậy nó. Màn kịch tàn khốc của tiên phàm giao tranh, giờ đây, đã bước sang một chương mới, đen tối và nguy hiểm hơn gấp bội.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.