Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 215: Trí Phàm Phá Tiên: Chấn Động Kim Thạch, Hy Vọng Trỗi Dậy

Bình minh nhuộm đỏ chân trời, mang theo sắc màu của máu và một điềm gở khó cưỡng. Từ phía chân núi xa xăm, làn sóng tiên môn hùng hậu như một cơn hồng thủy cuồn cuộn đổ về Thành Vô Song. Họ không còn ẩn mình, không còn giữ vẻ thần bí. Dưới sự dẫn dắt của Liễu Thanh Phong, hàng ngàn tu sĩ, từ những đệ tử trẻ tuổi đến các trưởng lão uyên thâm, cùng với những pháp khí công thành khổng lồ, những chiến xa khắc phù văn rực rỡ, lao đến với một khí thế nghiền nát tất cả. Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm, tiếng bánh xe nghiến trên đá, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, cùng tiếng hô hào vang vọng của tu sĩ, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca chết chóc, báo hiệu cho sự diệt vong.

Trên cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi được xây bằng đá xanh kiên cố, với những tháp canh sừng sững và cánh cổng sắt khổng lồ nặng nề, phù văn trận pháp cổ xưa đã được kích hoạt, ánh lên một thứ ánh sáng mờ ảo, như một lớp da bọc lấy thành trì. Bầu không khí nơi đây căng như dây đàn, nghiêm trang đến nghẹt thở, nhưng cũng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Khói bụi từ hàng vạn bước chân tu sĩ, từ những pháp khí được kéo lê, hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi kim loại gỉ sét, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của chiến trường. Dù cho nắng sớm đã bắt đầu gay gắt, nhưng cái lạnh lẽo của tử khí vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách, bám lấy từng hơi thở của những người đang chờ đợi.

Tạ Trần đứng trên đài chỉ huy ẩn mình phía sau tường thành, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong làn khói bụi mỏng. Đôi mắt sâu thẳm của anh không rời khỏi đội quân tiên môn đang tiến đến. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng dáng vẻ thư sinh ấy lại toát ra một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật sự tập trung cao độ, và đôi mắt ấy dường như có thể nhìn thấu mọi sự, phân tích mọi biến động. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi tóc nào bay lạc, giống như chính tâm trí anh, không một chút xao động. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sức nặng vô hình, một trách nhiệm khổng lồ đang đè lên vai anh. Anh không dùng linh lực, không dùng pháp bảo, chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu về ‘nhân quả’ để đối chọi với sức mạnh tuyệt đối.

Khi những tu sĩ tiên phong đầu tiên, với vẻ mặt ngạo mạn và pháp khí lấp lánh, vừa đặt chân đến tầm công kích của Thành Vô Song, một loạt cạm bẫy và cơ quan ẩn giấu đã được kích hoạt một cách thần tốc và bất ngờ. Những sợi dây thép gai được tẩm linh khí độc đáo do phường đúc rèn của phàm nhân chế tạo, không gây sát thương chí mạng nhưng lại có khả năng phong tỏa và làm suy yếu linh lực của tu sĩ, bất ngờ trồi lên từ mặt đất, quấn lấy chân tay của những kẻ không kịp phản ứng. Tiếng *xoẹt xoẹt* ma sát của kim loại và tiếng *phập phập* của linh khí bị xói mòn vang lên, xen lẫn tiếng la hét kinh ngạc của tu sĩ. Tiếp theo đó, hàng loạt hố sụt bất ngờ mở ra, nuốt chửng hàng chục tu sĩ và pháp khí công thành. Những khối đá khổng lồ, được ngụy trang kỹ lưỡng, bất ngờ lăn xuống từ những vị trí hiểm yếu, tạo ra tiếng *rầm rầm* long trời lở đất, nghiền nát bất cứ thứ gì trên đường đi của chúng.

Đặc biệt, những thiết bị phun khói độc đáo, được chế tạo từ các dược liệu đặc biệt của Mộ Dung Tuyết, không gây hại cho phàm nhân nhưng lại có khả năng làm suy yếu linh khí tu sĩ, khiến họ ho khan, mờ mắt, và cảm thấy linh lực trì trệ. Khói xanh ngọc lan tỏa nhanh chóng, bao phủ một khu vực rộng lớn, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế và không khí trở nên ngột ngạt.

Sự kiêu ngạo ban đầu của các tu sĩ nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn. Đội hình tiên môn vốn dĩ vững chắc, giờ đây bị xé lẻ, rối loạn. Tiếng pháp thuật loạn xạ bùng nổ, tiếng la hét cầu cứu, tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu gào đau đớn vang vọng khắp chiến trường. Những người phàm nhân đứng trên tường thành, dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng và các thủ lĩnh dân quân, đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó. Trong lòng họ dâng lên một cảm giác vừa kinh ngạc, vừa hả hê, vừa tự hào.

Liễu Thanh Phong, đang cưỡi trên một chiến xa bằng ngọc bích, vẻ mặt anh tuấn thường ngày giờ đây tái mét vì giận dữ và bất ngờ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Lũ phàm nhân hạ tiện này, những kẻ không có linh căn, không biết tu luyện, lại dám giở trò hèn hạ như vậy? Lại dám khiến tiên môn hùng mạnh phải chịu tổn thất ngay trong đợt công kích đầu tiên? Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm: “Sao có thể?! Phàm nhân hạ tiện này, dám giở trò hèn hạ! Tiến lên! Nghiền nát chúng! Đừng để lũ kiến hôi này phá vỡ khí thế của tiên môn!”

Hắn rút trường kiếm Bích Lạc ra, linh lực cuồn cuộn bùng phát, biến thành một luồng sáng xanh biếc quét thẳng vào một nhóm dây thép gai. Dù đã phá hủy được chúng, nhưng sự phẫn nộ trong lòng hắn vẫn không hề thuyên giảm. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục. Niềm tin vào “Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử” của hắn, vào sự ưu việt tuyệt đối của tu sĩ, đang bị lung lay bởi những mưu mẹo nhỏ bé của phàm nhân. Cái chấp niệm về sự cao quý của tiên đạo, về sự hạ đẳng của nhân gian, đang bị thách thức một cách đau đớn.

Trên đài chỉ huy, Tạ Trần không nói một lời. Anh chỉ khẽ nhíu mày, rồi vẫy tay ra hiệu. Ngay lập tức, những thủ lĩnh dân quân và các đội yểm trợ ẩn mình trong các công sự kiên cố bắt đầu hành động. Những mũi tên tẩm độc phá linh, được cải tiến từ lời khuyên của Lăng Nguyệt và chế tạo bởi những thợ thủ công khéo léo, bay vút lên, găm vào những vị trí hiểm yếu trên cơ thể tu sĩ, khiến linh lực của họ bị đình trệ, thân thể mềm nhũn. Những quả mìn linh thạch, được chôn sẵn dưới lòng đất, lại tiếp tục nổ tung, tạo ra những cơn chấn động mạnh, khiến trận pháp của tiên môn chao đảo.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt phong trần, giờ đây ánh lên vẻ kiên nghị tột cùng, đứng trên tường thành, tay cầm đại đao, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng khắp nơi: “Tất cả dân quân, giữ vững vị trí! Theo kế của Tiên sinh! Tiến! Dù có chết cũng không lùi bước! Vì Thành Vô Song! Vì nhân gian!” Lời hô của ông không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một tiếng gọi thức tỉnh, một lời khẳng định ý chí của phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, cùng với hàng trăm y sĩ phàm nhân khác, không ngừng di chuyển giữa các tuyến phòng thủ, nhanh chóng sơ tán và cứu chữa những người bị thương. Nàng dùng những bài thuốc dân gian, những phương pháp trị liệu thô sơ nhưng hiệu quả, để giảm đau, cầm máu, và chống lại tác dụng phụ của linh khí tàn phá. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại kiên định. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói đó của nàng, từng thì thầm với Tạ Trần, giờ đây như một lời thề, một sự khẳng định lý tưởng của nàng trong cuộc chiến này.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng hỗn loạn dưới chân thành, trong lòng không khỏi thở dài. Anh không muốn chiến tranh, anh chỉ muốn sống một đời bình thường. Nhưng định mệnh đã đẩy anh vào vị trí này, trở thành “điểm neo nhân quả” của cả thế giới. Mỗi quyết định của anh đều có thể định đoạt vận mệnh của hàng triệu phàm nhân. Trách nhiệm đó nặng hơn bất kỳ gánh nặng tu luyện nào. Anh cảm thấy một sự căng thẳng vô hình, một áp lực khủng khiếp đang đè nén trái tim. Tuy nhiên, anh biết mình không thể gục ngã. Vì đằng sau anh là Thành Vô Song, là nhân gian, là những con người đang đặt trọn niềm tin và hy vọng vào anh. Anh phải là người phá cục này, phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của Thiên Đạo suy tàn, để con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Cùng lúc đó, trên một đỉnh núi cao của Thái Huyền Tông, cách xa chiến trường, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng lẽ bên cạnh Dương Quân và một số tu sĩ trẻ khác. Họ đang quan sát trận chiến qua một pháp bảo chiếu ảnh cổ xưa, hình ảnh mờ ảo nhưng đủ chân thực để khiến người ta cảm nhận được sự khốc liệt. Không khí nơi đây mát mẻ, mây mù bao phủ, tạo nên một vẻ tĩnh mịch đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới chân núi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác bạch y, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây ánh lên một tia sáng phức tạp, vừa là sự chấn động, vừa là sự suy sụp. Nàng đã chứng kiến toàn bộ diễn biến qua pháp bảo: cách những mũi tên độc, những chiếc bẫy phá linh, những khối đá lăn bất ngờ đã tàn phá đội hình tiên môn. Nàng đã thấy sự kiêu ngạo của những sư huynh, sư đệ, những trưởng lão bị thay thế bằng sự hoảng loạn và tức giận.

“Đây… đây là ‘đạo’ của chúng ta sao? Yếu ớt, kiêu ngạo, dễ vỡ như vậy?” Nàng lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự trống rỗng, như thể đang nói với chính mình hơn là với những người xung quanh. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng khẽ rung động, như phản chiếu sự chấn động trong nội tâm nàng. Hơi ấm nhẹ tỏa ra từ nó, như một lời an ủi vô hình, nhưng không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim nàng. Nàng đã cung cấp thông tin cho Dương Quân, biết rằng nó sẽ giúp Tạ Trần. Nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng trí tuệ của một phàm nhân lại có thể biến những thông tin đó thành một thứ vũ khí sắc bén đến vậy, có thể lật đổ một phần thế cờ trong trận chiến đầu tiên.

Niềm tin vào 'chính đạo' tiên môn, vào sự cao quý của con đường tu tiên, vào cái gọi là 'thiên ý' mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn nhỏ, giờ đây đang sụp đổ tan tành trước mắt nàng. Tiên môn, với sức mạnh áp đảo, với sự kiêu ngạo mù quáng, lại bị những phàm nhân yếu ớt dùng trí tuệ và sự đoàn kết để đánh bại một cách bất ngờ. Điều này không chỉ là một thất bại chiến thuật, mà còn là một sự sỉ nhục đối với toàn bộ hệ thống tu tiên, đối với cái 'đạo' mà nàng đã cả đời theo đuổi. Những lời nói của Tạ Trần, về "nhân tính", về "cái giá của quyền năng", về "sống một đời bình thường", liên tục văng vẳng trong đầu nàng, giờ đây trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết.

Dương Quân đứng bên cạnh Lăng Nguyệt, gương mặt tuấn tú của anh giờ đây không còn giữ được vẻ nho nhã thường ngày mà đã tràn đầy vẻ phẫn nộ và thất vọng. Anh ta đã quan sát toàn bộ, từ sự khinh thường ban đầu của các sứ giả tiên môn cho đến sự hỗn loạn và thất bại của họ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh, giờ đây ánh lên một ngọn lửa của sự bất bình. Anh không thể tiếp tục giữ im lặng.

“Không thể tin được!” Dương Quân lớn tiếng, chỉ vào pháp bảo chiếu ảnh, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, đầy nhiệt huyết. “Các vị trưởng lão, chúng ta đang làm gì vậy? Đánh bại những phàm nhân không có linh căn bằng cách này sao? Đây không phải là chính đạo! Đây không phải là con đường mà chúng ta vẫn luôn ca tụng! Chẳng lẽ, sức mạnh tuyệt đối đã khiến chúng ta 'mất người' đến mức này sao? Chẳng lẽ, cái 'Thiên Đạo' mà chúng ta muốn vá lại, lại bắt đầu từ việc chà đạp lên nhân tính, lên sự sống của những người yếu thế sao?”

Lời nói của Dương Quân như một tiếng sét đánh ngang tai những tu sĩ trẻ khác đang đứng gần đó. Họ đều là những đệ tử tinh anh, được giáo dục về sự cao quý của tiên đạo, về trách nhiệm 'phò chính trừ tà'. Nhưng cảnh tượng trước mắt, cùng với lời chất vấn của Dương Quân, đã khiến họ bắt đầu hoài nghi. Một vài tu sĩ trẻ đang chuẩn bị tiếp viện cho chiến trường, pháp bảo đã nằm sẵn trong tay, nhưng nghe những lời đó, họ không khỏi khựng lại, ánh mắt dao động.

Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quay đi, đôi mắt nàng chứa đựng sự suy sụp sâu sắc. Nàng không còn nhìn vào pháp bảo nữa, mà nhìn vào khoảng không vô định. Niềm tin của nàng đã vỡ vụn. Nàng cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, như thể chính linh hồn nàng đang bị xé toạc. Trong lòng nàng, một hạt mầm của sự nghi hoặc và hy vọng đã bắt đầu nảy nở, lặng lẽ đâm chồi giữa bão tố của cuộc chiến. Nàng biết, con đường tu tiên mà nàng từng coi là chân lý, có lẽ không phải là con đường duy nhất, hoặc thậm chí, không phải là con đường đúng đắn. Tạ Trần, một phàm nhân, đã chỉ cho nàng thấy một khả năng khác, một ý nghĩa khác của sự tồn tại.

Dương Quân không dừng lại. Anh bước tới, chặn đường một vài tu sĩ trẻ đang chuẩn bị tiếp viện. “Sư huynh, sư đệ! Hãy dừng lại và suy nghĩ! Liệu đây có phải là điều mà sư môn đã dạy chúng ta? Liệu chúng ta có nên mù quáng tuân theo những mệnh lệnh đã bị che mờ bởi sự kiêu ngạo? Một đạo pháp không còn nhân tính, thì còn đáng được gọi là đạo pháp sao?”

Một tu sĩ trẻ, vẻ mặt còn non nớt, lắp bắp: “Nhưng… đây là lệnh của trưởng lão! Lệnh của tông môn! Chúng ta không thể bất tuân!”

Dương Quân kiên định đáp lại: “Thiên Đạo cũng có lúc suy tàn, huống hồ là mệnh lệnh của con người? Nếu cái gọi là 'chính đạo' này lại phải xây dựng trên xương máu của vô tội, trên sự 'mất người' của chính chúng ta, thì thà không có cái 'chính đạo' đó còn hơn! Ta tin, Tạ Trần công tử, dù là phàm nhân, nhưng cái 'đạo' mà hắn đang đi, còn chân chính hơn cái 'đạo' mà chúng ta đang theo đuổi!”

Những lời của Dương Quân không chỉ là sự tranh luận, mà còn là sự đấu tranh nội tâm của chính anh, được nói ra một cách công khai. Anh đã chọn. Sự hoài nghi bấy lâu, giờ đây đã biến thành quyết tâm. Anh ngưỡng mộ Tạ Trần, không phải vì sức mạnh, mà vì trí tuệ và sự kiên định vào nhân tính của anh ấy.

***

Sau nhiều giờ giao tranh dữ dội, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống chiến trường. Khói bụi và mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vất trong không khí, nhưng cường độ giao tranh đã giảm hẳn. Lực lượng tiên môn, vốn dĩ hùng mạnh, giờ đây bị đẩy lùi một cách thảm hại. Các cạm bẫy của Tạ Trần, những mũi tên tẩm độc phá linh, những quả mìn linh thạch, và đặc biệt là sự kiên cường, đoàn kết đến khó tin của phàm nhân, đã gây ra tổn thất nặng nề và làm tiêu hao ý chí chiến đấu của họ. Tiếng pháp khí va chạm thưa thớt dần, tiếng nổ cũng nhỏ lại, thay vào đó là tiếng rên rỉ của những người bị thương và tiếng thở dốc kiệt sức.

Liễu Thanh Phong đứng trên chiến xa ngọc bích, gương mặt anh tuấn thường ngày giờ đây tái mét, xanh xám vì giận dữ và nhục nhã. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Thành Vô Song kiên cố như một pháo đài thép. Hắn không thể tin được. Tiên môn hùng mạnh của hắn, những tu sĩ được Thiên Đạo ban phước, lại bị những phàm nhân không linh căn đánh bại, hay đúng hơn là bị đẩy lùi, trong đợt công kích đầu tiên. Đây là một sự sỉ nhục tột cùng, một vết nhơ không thể gột rửa đối với hắn, đối với Thái Huyền Tông, và đối với cả giới tu tiên. Cái chấp niệm về sự ưu việt của tiên đạo bị chà đạp một cách phũ phàng.

Hắn nghiến răng, đến mức phát ra tiếng kèn kẹt. "Rút! Rút lui! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho lũ phàm nhân bẩn thỉu này! Chúng sẽ phải trả giá! Ta thề!" Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy oán hận, nhưng cũng chất chứa sự bất lực. Hắn vung tay ra hiệu lệnh rút quân.

Ngay lập tức, tiếng tù và rút lui vang lên thảm thiết, trầm đục, mang theo âm hưởng của sự thất bại và nhục nhã. Toàn bộ lực lượng tiên môn bắt đầu rút lui trong hỗn loạn. Cảnh tượng tu sĩ cao ngạo, uy nghiêm, giờ đây tháo chạy tán loạn, bỏ lại sau lưng những pháp khí vỡ nát, những đồng môn bị thương, đã gây chấn động lớn. Những kẻ còn kiên cường, giờ đây cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Thành Vô Song. Sự kiêu ngạo của họ đã bị phá vỡ, niềm tin của họ đã bị lung lay.

Bên trong Thành Vô Song, tiếng reo hò chiến thắng bùng nổ, vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng khóc của những người mất mát, những người đang ôm lấy thi thể của đồng đội, của người thân. Đó là một bản giao hưởng của cảm xúc, vừa đau thương, vừa tự hào. Mùi máu tanh nồng, mùi khét của pháp thuật, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi, tất cả giờ đây như được gột rửa bởi niềm hy vọng vừa mới trỗi dậy.

Tạ Trần đứng trên tường thành, đón nhận ánh mắt kính phục và hy vọng từ hàng ngàn phàm nhân. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong làn nắng gắt, nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ cao lớn lạ thường. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên sự kiên định, không một chút dao động. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Chiến thắng này không phải là kết thúc, mà là một dấu mốc, một lời khẳng định rằng phàm nhân có thể chống lại tiên môn, rằng trí tuệ và sự đoàn kết có thể đối chọi với sức mạnh tuyệt đối.

Bách Lý Hùng bước tới, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy xúc động, giọng nói trầm hùng thường ngày giờ đây run rẩy: “Tiên sinh… Người đã cứu Thành Vô Song! Người là hy vọng của bách tính!” Ông không còn gọi Tạ Trần là ‘công tử’ nữa, mà là ‘Tiên sinh’, một danh xưng thể hiện sự tôn kính tột cùng, không chỉ với trí tuệ, mà còn với nhân cách của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói gì. Anh đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi của Thái Huyền Tông mờ ảo trong làn khói bụi và ánh chiều tà. Anh biết, Liễu Thanh Phong sẽ không từ bỏ. Sự thất bại này sẽ chỉ khiến hắn trở nên tàn nhẫn và nguy hiểm hơn, không từ thủ đoạn để lấy lại thể diện. Cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn nữa.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cũng cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai mình. Anh không muốn trở thành một vị thần, một vị cứu tinh. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành biểu tượng của hy vọng cho toàn bộ phàm nhân, một “điểm neo nhân quả” mà mọi ánh mắt đều đổ dồn vào. Cái tên Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, đã gây chấn động kim thạch, vang vọng khắp Thập Phương Nhân Gian, trở thành mối lo ngại lớn cho các tông môn, và đồng thời, là ngọn đuốc thắp sáng niềm tin cho những người phàm trần yếu ớt.

Anh biết rằng chiến thắng này sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác, những kẻ đang theo dõi "điểm neo nhân quả" này, từ Ma Chủ Cửu U đến Bạch Vô Thường. Màn kịch lớn của Thiên Đạo suy tàn, tiên phàm giao tranh, chỉ mới bắt đầu. Và anh, Tạ Trần, một thư sinh, sẽ phải đối mặt với tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu và bụi bặm còn vương trong không khí, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước. Vì đây là nhân gian, là nơi con người cần được sống trọn vẹn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free